Monday, May 4, 2026

VẬN MỆNH ĂN XIN ?

Vào triều đại nhà Thanh, có một người mù họ Trần rất tinh thông thuật nắn gân cốt để đoán mệnh – một thuật loại trong thế gian tiểu đạo. Mọi người từ xa đến gần đều biết đến ông ta. Thời đó có một vị Tổng Trấn Quan (Chú thích: Tổng Trấn Quan là một chức quan thời nhà Thanh chuyên phụ trách việc quân sự tại địa phương) rất ngưỡng mộ nên đã mời ông này đến phủ của mình.


Đầu tiên Tổng Trấn bảo người mù họ Trần nắn gân cốt bói mệnh cho một vài người khác, những lời ông ta nói ra đều vô cùng chuẩn xác. Sau đó Tổng Trấn mới để người mù họ Trần nắn gân cốt của mình, nhưng Tổng Trấn đã giấu không cho người mù biết trước là đang nắn gân cốt của ông. Người mù họ Trần sau khi nắn gân cốt của Tổng Trấn xong bèn nói: “Đây là một người ăn mày, căn bản là không đáng để tôi bói mệnh cho!” Lúc này những người tùy tùng của Tổng Trấn bắt đầu lớn tiếng chỉ trích người mù kia vì đã không tôn trọng Tổng Trấn, lẽ nào Tổng Trấn lại mời ăn mày đến phủ chứ !

Nhưng Tổng Trấn tuyệt nhiên không hề giận dữ, ngài liền bảo người mù hãy nắn cốt bói lại lần nữa xem sao. Và rồi người mù họ Trần kia bắt đầu thử lại một lần nữa, ông ta vừa nắn vừa khẳng định: xương cốt của người này đích thị là xương cốt của một người ăn xin. Nhưng đến khi người mù kia sờ lên đến đầu của Tổng Trấn, ông ta vô cùng kinh ngạc mà thốt lên rằng: Đây là xương của Tổng Trấn mà … số mệnh là đại phú đại quý !

Lúc này Tổng Trấn vô cùng kinh ngạc, nói rằng người mù này thật là có bản sự, bói mệnh rất chuẩn xác ! Tổng Trấn cũng đồng thời kể cho đám tùy tùng về những sự việc xảy ra từ thời niên thiếu của ông. Tổng Trần khi còn là thanh niên đích thực đã từng đi ăn xin. Một ngày nọ khi đang đi xin ăn, ông đã nhặt được một túi bạc của người khác đánh rơi trên đường. Lúc đó ông bèn cẩn thận cất đi và đứng đó chờ chủ nhân của túi bạc quay lại lấy.


Không lâu sau quả thật có một người tới tìm, ông liền hỏi và biết được đó đúng là người bị mất túi bạc. Ông đã lấy túi bạc ra hoàn trả lại cho người bị mất, chủ nhân của túi bạc vô cùng cảm kích muốn chia một phần tiền để trả ơn. Ông kiên quyết không nhận, người bị mất đã hỏi danh tính của ông để sau này nếu có dịp sẽ báo đáp nhưng ông cũng cự tuyệt chẳng nói. Bởi vì trong thâm tâm, khi làm điều tốt ông không hề có ý nghĩ rằng sẽ nhận sự báo đáp của người khác.

Tối hôm đó, vị thanh niên ăn xin này, chính là Tổng Trấn thời niên thiếu đã nằm mơ thấy một giấc mộng rất rõ ràng. Trong mộng có một vị thần linh đến đổi đầu cải mệnh cho ông. Không lâu sau, ông gia nhập quân đội, cuối cùng hôm nay được đề bạt lên làm Tổng Trấn.

Lúc này đám tùy tùng đột nhiên bừng ngộ: Thì ra Tổng Trấn trước đây là một người ăn xin, xương cốt thân thể đều là xương cốt của người ăn xin, sau đó vì hành động nhặt được tiền mà không tham, hành thiện mà không cầu báo đáp, thần linh thấy vậy nên đã đổi đầu cải mệnh cho ngài, cho nên xương đầu của ngài là xương của Tổng Trấn, mang theo phúc phận phi phàm.

Sau khi đọc xong câu chuyện này, cá nhân tôi đã hiểu thêm về: Hành thiện mà không cầu báo đáp. Nếu một người hành thiện mà trong tâm có truy cầu, như thế trong con mắt thần linh thì việc thiện đó là không thuần chính. Nếu có thể hành thiện mà tâm không truy cầu điều gì, chỉ mong điều tốt cho người khác, không hề nghĩ về lợi ích của bản thân, đó mới thật sự là hành vi lương thiện thuần chính.

Mạc Cầu
Nguồn: “Thu Đăng Tòng Thoại”


乞丐命?
作者 : 莫求

清朝时,有一位姓陈的盲人,非常精通摸骨算命的小道,远近驰名。当时漳州的一位总镇官员(注:总镇是清代负责地方军事的官员)慕名把他请到自己的府上。

总镇先让这位陈姓盲人摸其他人的骨相算命,都说得非常准。然后这位总镇又让其摸自己的骨相,但又不告诉他自己就是总镇。结果这陈姓盲人摸到总镇身体上的骨相时就说:这是一个要饭的,根本不值得一算。这时总镇的随从们都大声斥责陈姓盲人对总镇不尊敬。
可总镇并不生气,只是让他再摸一遍。于是这位陈姓盲人就又摸了一遍,一边摸一边肯定的说:这人身上的骨相的的确确是乞丐的骨相。但等陈姓盲人摸到总镇头部的时候,大为惊讶的说:这是总镇之骨,命中当贵。

这时总镇非常惊讶,说这陈姓盲人是个真正有本事的人,摸得真准!总镇同时告诉众人他少年时发生的一件事情。这位总镇青年时真是一个要饭的。一天他在讨饭的路上捡到一个别人遗失的银钱袋,于是将其收好,自己就在那里等待失主。

不久就有人沿路找来,他一问那人丢失的正是他捡到的钱袋。于是他便将钱袋取出交给失主,失主非常感谢,要分给他一部分银两。他坚决不接受,失主又问他姓名,希望日后能报答他,他也不告诉失主。因为他心里根本就没有想过要如何得到别人的回报。


当天晚上,这位年轻的乞丐,也就是少年时的总镇在睡觉时,做了一非常清晰的梦。梦中一位神灵给他换了一个头。不久后,他就加入了军队,最后当上了总镇。

这时众人才恍然大悟:原来总镇原本真是乞丐命,身上的骨相也真是乞丐的骨相,后来因为他青年时拾金不昧,行善而不求回报,神灵便为其换头改命,所以他头部的骨相就是总镇之骨,富贵非凡。

看了这个故事后,我个人想:行善而求回报,则是带着有求之心在行善,那么在神的眼里这种善行并不纯正;如果只是行善而心无所求,只是为别人好,没有想到自己如何,那么这种善行才是纯正的。

(资料来源:《秋灯丛话》)
(網上搜查)