Tuesday, December 29, 2020

THẾ NÀO LÀ MỘT NGƯỜI TỐT THỰC SỰ?

Có một lần Tử Hạ hỏi Khổng Tử: “Anh ta là người mà luôn được dân làng quý mến, hơn nữa họ còn không ngớt lời khen tụng và tán dương anh ta, người này được nhận định như thế nào thưa Thầy?” Khổng Tử đáp: “Không thể khẳng định chắc chắn rằng người đó một người tốt”...


Tử Hạ lại hỏi: “Vậy có người kia ai ai trong làng cũng đều chán ghét, trách móc anh ta, vậy có thể coi đó là người xấu không ạ?” Khổng Tử trả lời: “Cũng không thể khẳng định người này là một người xấu. Người thực sự chân chính là người được tất cả người tốt trong làng yêu mến, và tất cả người xấu trong làng đều ghét bỏ.

Trò coi những người bề ngoài cẩn thận và thành thật, thân thiện mà dễ gần, nhưng thiện ác bất phân, khiến người đời luôn nhầm lẫn giữa “lão hảo nhân”, kỳ thực là “ngụy quân tử" hay còn gọi là “kẻ đạo đức giả". Ta cho rằng những người này khiến cho đạo đức con người trở nên bại hoại”.

***

Học trò Vạn Chương của Mạnh Tử là một người rất ham học hỏi, về việc thế nào là một người tốt thực sự vốn dĩ anh vẫn chưa thấu tỏ, vậy nên anh thỉnh giáo Mạnh Tử: “Thưa thầy, trong thôn kia dân làng đều nói Hương Nguyện là một người cực kỳ tốt, anh ta ai ai cũng khen, không bình phẩm người cũng không nói chuyện đúng sai, hơn nữa lại chưa từng đắc tội với bất kỳ người nào. Vậy tại sao đức Khổng Tử lại cho rằng anh ta là một người xấu, còn nói Hương Nguyện là “kẻ trộm đức", nguyên cớ là sao vậy ạ?”

Trò coi những người bề ngoài cẩn thận và thành thật, thân thiện mà dễ gần, nhưng thiện ác bất phân, khiến người đời luôn nhầm lẫn giữa “lão hảo nhân”, kỳ thực là “ngụy quân tử" hay còn gọi là “kẻ đạo đức giả". (Ảnh: Epoch Times)

Mạnh Tử đáp lại: “Loại người này, con muốn nói ra điểm không tốt của hắn, nhưng dường như không tìm được chứng cứ; con muốn chỉ trích anh ta, cũng không tìm ra được cách nào. Kỳ thực người này đã tô vẽ một lớp mặt nạ hoàn hảo cho bản thân, dòng chảy xã hội chảy về đâu thì anh ta cũng thuận theo đó mà chảy. Nếu rẽ sang hướng tốt, thì anh ta cũng ủng hộ những thứ tốt đẹp, nhưng nếu dòng chảy sang hướng xấu, lệch lạc, thì anh ta cũng nhận rằng những thứ xấu đó là tốt. Người đời thuận theo dòng cũng nói anh ta là người tốt. Duy chỉ có người tốt thực sự, giữ vững được tiêu chuẩn tốt đẹp truyền thống mới minh tỏ được bản chất người này. Anh ta đối với người khác dường như thành thật kính cẩn, hành vi dường như thanh khiết và trung thực, điều này khiến mọi người coi trọng và quý mến, tự bản thân anh ta cũng cho rằng mình khá lắm. Nhưng trên thực tế những việc anh ta làm, những điều anh ta nghĩ đều không phù hợp với Đạo của Vua Nghiêu và Vua Thuấn, vậy nên mới nói anh ta là “kẻ làm bại hoại đạo đức con người". Đức Khổng Tử đã nói: ‘những thứ tự thị nhi phi, nói không có căn cứ, tự bản thân ba hoa chích choè, hoa ngôn xảo ngữ là điều rất đáng sợ, sợ ở chỗ nó sẽ làm loạn chính nghĩa; những thứ trôi nổi phù phiếm bề ngoài bóng bẩy nhưng trong ruột rỗng tuếch ấy, sợ rằng nó sẽ làm loạn sự thành tín và trung thực; những người tuy gọi là “tiên sinh tốt”, nhưng sợ rằng họ sẽ làm loạn tiêu chuẩn đạo đức”.

Đối với người quân tử thì tất cả những việc họ làm đều là đưa mọi thứ trở về con đường chính đạo.

Hương Nguyện là một kẻ rất thông minh, với việc đối nhân xử thế các khía cạnh trong cuộc sống đều rất nhạy bén, trong tâm anh ta chỉ một mực muốn làm hài lòng người khác, xây dựng lên hình ảnh trung thực thành thật, công minh liêm chính, hình tượng không tranh với đời, lừa gạt hảo cảm của người khác đối với anh ta. Những điều anh ta làm duy chỉ hy vọng người khác công nhận anh ta là người tốt. Trước mặt người khác thì biểu hiện thành thực và hữu hảo, nhưng thực chất lại không dám nói lời thật, không dám nói chuyện đúng sai, biểu hiện có vẻ là tốt nhưng kỳ thực là cùng dòng chảy với người xấu. không có lợi ích gì với quốc gia đất nước nên Khổng Tử gọi là kẻ trộm đức.


Người có đạo đức tu dưỡng chân chính, là người cương trực chính nghĩa, làm người thản đãng, làm việc đường đường chính chính, không thuận theo dòng chảy xã hội, cuối cùng giữ được chính kiến chính tín của bản thân. Dùng chính tâm, chính niệm, chính trực, chính khí để giúp người, đối đãi với người, tuyệt nhiên không nịnh hót, không làm người hai mặt, biết phân rõ thị phi, thiện ác…

Ngôn hành chính trực của người quân tử, là biểu hiện đạo đức của quần chúng, ảnh hưởng đến phong thái cách thức của xã hội. Khổng Tử đã nói: “Quân tử chi đức phong, tiểu nhân chi đức thảo. Thảo thượng chi phong, tất yển” (Đức người quân tử như gió, đức kẻ tiểu nhân như cỏ. Cỏ mà gặp gió, tất bị thổi rạp).

Anh Kỳ

Monday, December 28, 2020

CÓ MỘT CÔNG VIÊN TỔNG THỐNG RƠI VÀO QUÊN LÃNG TẠI VIRGINIA

Đặt chân tới công viên vắng lặng của nước Mỹ, du khách sẽ có dịp ngắm nhìn bộ sưu tập gồm 43 bức tượng tổng thống khổng lồ đang dần xuống cấp và bị bỏ quên trên cánh đồng rộng lớn ở Virginia.


Nằm giữa một cánh đồng hoang vắng trải rộng mênh mông tại thị trấn Croaker thuộc bang Virginia, công viên tưởng niệm các vị tổng thống vĩ đại nhất của Hoa Kỳ, từ tổng thống đầu tiên George Washington cho tới tổng thống thứ 43 George Bush được đặt rải rác trong khuôn viên. Dẫu ẩn chứa bao giá trị lịch sử vĩ đại nhưng dường như, công viên tổng thống này đã dần chìm vào quên lãng khi bao quanh không gian rộng lớn đó chỉ là vẻ đìu hiu, vắng lặng cùng những tàn tích nhuốm màu thời gian.



Bộ sưu tập cựu tổng thống Hoa Kỳ gồm 43 bức tượng bán thân khổng lồ xây dựng bằng bê tông vững chãi. Mỗi bức tượng cao khoảng 6m, nặng tới 9 tấn được chế tác tỉ mỉ dưới bàn tay của nghệ nhân điêu khắc nổi tiếng David Adickes. Chính thức mở cửa từ năm 2004 nhưng công viên không thu hút được sự chú ý của du khách tham quan bởi vị trí nằm quá biệt lập, cách xa với thế giới văn minh. Vào năm 2010, công viên tổng thống phá sản sau 6 năm hoạt động và những bức tượng Tổng thống này đã rơi vào trạng thái bị lãng quên.


Howard Hankins, người từng tham gia quá trình thành lập, xây dựng công viên tổng thống Mỹ đã được thuê nhằm xử lý và tiêu hủy những bức tượng khổng lồ này. Tuy nhiên, Howard lại chẳng nỡ làm như vậy. Ông đã quyết định giữ lại tất cả và tốn hàng chục ngàn đô la để di dời chúng đến trang trại của gia đình mình. Cơ sở của Hankins trở thành ngôi nhà mới của 43 vị tổng thống kể từ đó. Ông cũng có kế hoạch khôi phục các bức tượng và mở cửa trở lại công viên tổng thống. Ông hy vọng sẽ sớm tạo ra một điểm thu hút khách du lịch trong tương lai.

Ảnh: Internet

Đến nay, chỉ có bức tượng của tổng thống thứ 7, Andrew Jackson đã được khôi phục hoàn toàn. Nhiều bức tượng khác trong công viên tổng thống đã bị hư hại nặng nề trong quá trình di chuyển. Ông Hankins cũng đang lên những kế hoạch bổ sung bức tượng của Tổng thống Obama và Donald Trump vào bộ sưu tập tượng khổng lồ này. Du lịch tới bang Virginia của nước Mỹ, cảnh sắc thiên nhiên ban sơ, bao công trình kiến trúc đặc trưng và đặc biệt, công viên tổng thống độc đáo, lạ kỳ sẽ giúp bạn nhớ mãi khoảng thời gian vi vu xứ cờ hoa.

Theo Adventure | Wanderlust Tips
Link tham khảo:


LĂNG MỘ XANH CỦA MỘT TRONG TỨ ĐẠI MỸ NHÂN TRUNG QUỐC - VƯƠNG CHIÊU QUÂN

Khu lăng mộ Vương Chiêu Quân - một trong tứ đại mỹ nhân của lịch sử Trung Quốc nổi tiếng bởi cảnh sắc bốn mùa lộng lẫy, xanh tươi như bức tranh sơn thủy hữu tình.


Vương Chiêu Quân - cung nhân của Hán Nguyên Đế sau trở thành vợ của Thiền vu Hung Nô - Hô Hàn Tà là một trong tứ đại mỹ nhân của lịch sử Trung Quốc. Bà được coi là người đẹp hòa bình, hình ảnh tiêu biểu cho nền chính trị Hòa thân. Sau khi Hô Hàn Tà qua đời, Chiêu Quân buộc phải theo tập quán nối dây của người Hung Nô. Bà trở thành phi tần của Thiền vu tiếp theo là Phục Chu Luy Nhược Đề - con trai lớn của Hô Hàn Tà. Vương Chiêu Quân có 3 người con, 1 trai và 2 gái.


Vẻ đẹp của Vương Chiêu Quân, những câu chuyện về bà đã trở thành đề tài sáng tác phổ biển của thi ca, nghệ thuật, cảm hứng sáng tạo của nhiều họa sỹ, văn sỹ Trung Quốc... Đã có rất nhiều bộ phim về Vương Chiêu Quân ra mắt khán giả và được yêu thích, trong đó Dương Mịch (ảnh) được coi là một trong những nữ diễn viên thể hiện thành công hình ảnh Vương Chiêu Quân trên màn ảnh


Ngày nay, lăng mộ Vương Chiêu Quân nằm ở ngoại ô thành phố Hohhot, thủ phủ khu tự trị Nội Mông, Trung Quốc. Đây là điểm thu hút khách du lịch nổi tiếng bởi cách sắc đẹp như mơ


Chiêu Quân mộ nổi tiếng với phong cảnh ngoạn mục. Những tháng mùa hè thời tiết ôn hòa, những bông hoa dại và cỏ mọc um tùm tạo nên một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp. Khi mùa thu đến vào tháng 9, các loại cây cỏ khác ngả vàng vào thời điểm này trong năm nhưng cây cỏ mọc trên khu mộ Vương Chiêu Quân vẫn xanh tươi và có sức sống mãnh liệt


Trong những ngày không quá đông khách du lịch, du khách có thể thư thái ngắm toàn cảnh xung quanh ngôi mộ và dãy núi Yên mờ ảo phía xa


Gần đây, một trung tâm triển lãm đã được xây dựng trên khu lăng mộ, nơi này trưng bày những tác phẩm cắt giấy tuyệt đẹp, tác phẩm nghệ thuật địa phương cũng như biểu diễn trực tiếp các nghi lễ truyền thống của người Mông Cổ


Trước mộ có bức tượng đồng cao 4 mét mô tả hình ảnh Vương Chiêu Quân và chồng Hô Hàn Tà đang cưỡi ngựa và nghiêng người để nói chuyện với nhau. Bức tượng rất sống động và được du khách yêu thích chọn làm điểm "check in" khi tới đây tham quan


Nhà thơ Lý Bạch từng viết bài thơ về Chiêu Quân rằng: 

Chiêu Quân phất ngọc an
Thướng mã đề hồng giáp
Kim nhật Hán cung nhân
Minh triêu Hồ địa thiếp.

昭君拂玉鞍,
上馬啼紅頰.
今日漢宮人,
明朝胡地妾.


Dịch thơ: Phan Lang

Tay tiên nhẹ phủi yên cương
Chiêu Quân lên ngựa lệ vương má hồng
Hôm nay là Hán cung nhân
Ngày mai làm thiếp đem thân xứ Hồ.

Vĩnh Ngọc


Sunday, December 27, 2020

NHÀ THỜ MANG KIẾN TRÚC TRUNG CỔ Ở NAM ĐỊNH

Nam Định được mệnh danh là thánh địa của những nhà thờ độc đáo nhất Việt Nam. Nổi bật trong số đó là tòa thánh Hưng Nghĩa - một chốn thiêng liêng, cổ kính được ví như ngôi trường Hogwarts ma thuật phiên bản Việt Nam.


Nhà thờ Hưng Nghĩa cách trung tâm thành phố Nam Định 30 km với niên đại hàng trăm năm tuổi. Trải qua bao thăng trầm lịch sử, tới năm 2007 tòa thánh được trùng tu, khoác lên mình diện mạo như chúng ta thấy ngày nay: uy quyền và huyền bí, trở thành một công trình tôn giáo hiếm hoi tại miền Bắc vừa đáp ứng mục đích tâm linh, vừa là điểm đến du lịch hấp dẫn cho những ai mê mẩn kiến trúc phương Tây.

Kết cấu nhà thờ mang phong cách Gothic đặc trưng: thiết kế mái vòm nhọn, hai tòa tháp chính cao bên rìa và những ô cửa kính trong suốt trên cao dẫn ánh sáng tự nhiên vào gian điện.

Tòa thánh Hưng Nghĩa được thiết kế như một tòa lâu đài phương Tây. Ảnh: Ngo Tien Duc

Cho đến tận thế kỷ XX, Gothic vẫn là phong cách kiến trúc được ưa chuộng ở châu Âu. Có lẽ bởi thế, khi tới thăm nhà thờ Hưng Nghĩa du khách không khỏi liên tưởng tới những tòa lâu đài cổ điển hay ngôi trường Hogwarts trong tác phẩm Harry Potter nổi tiếng.


Khác với vẻ uy nghi bên ngoài, không gian bên trong tòa thánh lại mang vẻ đẹp tráng lệ: cột trụ được sắp xếp cẩn trọng, vòm trần cao với hoạ tiết tinh tế, những bức tranh được chọn lựa kĩ càng. Bất cứ ai lần đầu tới nhà thờ Hưng Nghĩa đều dành một phút trầm lặng ngắm nhìn kiến trúc tuyệt mĩ mang hơi thở trung cổ đậm đặc nơi đây.

Ảnh: Phuong Thao

Mùa đông là khoảng gian lí tưởng nhất để ghé thăm “lâu đài băng giá” này. Đó là dịp diễn ra những ngày lễ quan trọng, bạn sẽ được hòa mình vào không khí tôn giáo nhộn nhịp xung quanh và chiêm ngưỡng khung cảnh cả nhà thờ lên đèn huyền ảo. 


Nếu thích sự yên tĩnh, bạn có thể tới đây vào những ngày mà bầu trời âm u, tận hưởng khoảnh khắc một mình đối diện với tòa thánh Gothic trước mặt cũng sẽ là một trải nghiệm hoàn hảo không thể nào quên.

Giang Tống / Travellive+


NHỮNG MÓN ĂN "THỐI" NHẤT THẾ GIỚI, VIỆT NAM CŨNG CÓ MỘT MÓN

Dù được xem là đặc sản nhưng nhiều món ăn trên thế giới lại khiến thực khách phải “bịt mũi, nhăn mặt” bởi hương vị không hề dễ chịu.


Cá trích thối (Thụy Điển)

Là một trong những món ăn truyền thống ở miền Bắc Thụy Điển. Cá trích sau khi được bắt về thì bỏ đầu, đuôi rửa sạch và ướp muối trong khoảng một ngày để cá thấm đều gia vị.

Tiếp đó, người dân đem ướp cá vào thùng, rồi đem ra phơi nắng trong khoảng 24 giờ, để cá bắt đầu lên men. Cuối cùng cá được đem vào phòng lạnh, đóng hộp và đưa ra thị trường. Món cá trích lên men đậy trong hộp kín, khiến áp suất tăng, các hộp đựng cá thường bị phồng lên. Một số hãng bay đã cấm đem món này lên máy bay vì lo sợ chúng có thể gây mất an toàn.

Món cá này có mùi vị rất khó chịu, không phải ai cũng có thể thưởng thức. Ảnh: Hamishandandy.com.

Người Thụy Điển ăn cá trích thối với bánh mì cứng mỏng, khoai tây luộc, hành, cà chua, bơ và sốt.

Món cá trích thối quả thật là một thách thức ngay cả với những người can đảm nhất, bởi chỉ cần thoáng ngửi thấy mùi cũng đủ khiến du khách phải chảy nước mắt, choáng váng và thậm chí là nôn ngay lập tức.

Cá đuối lên men bốc mùi thối (Hàn Quốc)

Món cá đuối lên men có tên là hongeo của Hàn Quốc có mùi cực kỳ khó ngửi, đến nỗi nhiều người còn ví cái mùi đó giống như mùi của….toilet.

Món cá đuối lên men có tên là hongeo của Hàn Quốc có mùi cực kỳ khó ngửi.

Món ăn này được làm từ loại cá đuối không có bàng quang hay thận. Chất thải qua quá trình tiêu hóa của chúng chỉ đơn giản được tống ra ngoài qua da, dưới dạng axit uric.

Người ta thường ăn cá đuối tươi sống. Nhưng người Hàn Quốc thì chẳng ăn theo điệu vậy. Họ xếp hàng chục con cá đuối chồng lên nhau, để trong tủ lạnh, và để tới một tháng cho đến khi cá bốc mùi hôi thối. Khi đã đủ thối, họ sẽ lấy cá ra, thái lát mỏng và…ăn sống.

Dù được mệnh danh là món cá “bốc mùi nhất thế giới ” nhưng với người Hàn Quốc, đây được xem là đặc sản. Ảnh: Seoulfoodyy

Khi làm thịt cá đuối lên men , axit uric trong da của nó sẽ chuyển hóa thành amoniac. Và nếu những ai đã từng tiếp xúc trực tiếp với amoniac, thì đều biết mùi hôi thối của nó như thế nào.

Sau khi ăn, mùi thối còn “vương vấn” hàng giờ trên quần áo, da và tóc của thực khách. Đối với nhiều người Hàn Quốc, cá đuối càng thối thì càng thơm ngon. Miếng cá bốc mùi, màu hồng đậm là một món ăn đặc sản.

Cá mập thối (Iceland)

Món cá này có mùi khai của ammoniac. Thịt của loại cá này rất độc nên người dân thường nên phải đun sôi nhiều lượt nước, sấy khô hoặc lên men trong khoảng 6 đến 12 tuần. Và người Iceland thường chọn cách chế biến thứ 3, tức là… chôn xuống dưới đất cho chất độc phân giải thành amoniac. Sau thời gian tiêu chuẩn, họ đào lên rồi phơi dưới ánh nắng mặt trời thêm vài tuần nữa rồi mới ăn.

Món cá này có mùi khai đặc trưng của ammoniac Ảnh: Matadornetwork.

Cách chế biến khác cũng đáng chú ý là… treo trong kho cho thịt rữa ra. Người ta cắt thành từng tảng, treo trong nhà, thịt rữa ra sẽ thải các axit uric độc hại có trong da. Cách chế biến này phải tránh ánh nắng mặt trời và có thời hạn từ 2 đến 4 tháng.

Đối với người Iceland đây là món ăn truyền thống và quen thuộc, nhưng với các thực khách, nhiều người đều chung nhận định, món cá mập thối là món ăn kinh khủng, bốc mùi nhất mà họ được ăn.

Canh thịt thối có giòi (Sơn La – Việt Nam)

Thịt thối còn có tên là Kính Coong, là món ăn không thể thiếu trong các dịp quan trọng của dân tộc Khơ Mú (Sơn La).

Kính Coong theo cách hiểu của ngôn ngữ phổ thông có nghĩa là canh thịt thối . Ảnh: Sưu tầm

Để tạo ra thịt thối, họ treo thịt lên gác bếp hàng tuần, rồi hàng ngày vẩy nước để tạo độ ẩm, thu hút ruồi nhặng bay đến đậu vào làm tổ, mang theo cả vi sinh vật.

Thịt không được tẩm ướp muối, gia vị mà treo chờ phân hủy đến khi bốc mùi thì mang ra chế biến, thịt càng thối càng đạt tiêu chuẩn và đặc biệt càng có nhiều giòi người chế biến càng thích, món ăn càng ngon. Họ chỉ treo những phần thịt dễ bị thối nhất như nội tạng, thịt bụng….

Để nấu được món Kính Coong, người ta phải đổ nước hầm nát nhừ, rồi cho các loại rau củ quả, gia vị thêm một ít bột gạo cho sóng sánh. Trong số gia vị đó có đầy đủ tiêu rừng, tỏi, gừng, lá cây rừng, ớt, sả… giúp người ăn chữa bệnh dạ dày, gan, mật ổn định.

Đặc sản bốc mùi như.... mùi hôi từ nhà vệ sinh

Dù có mùi rất khó ngửi nhưng đây lại là đặc sản được nhiều người Hàn Quốc ưa thích.

Hongeo là món ăn được đánh giá "kỳ lạ" của Hàn Quốc. Món ăn có mùi hăng hắc khó ngửi. Những người từng nếm thử thì đánh giá, đó là thứ mùi giống như mùi hôi từ nhà vệ sinh và mùi của đồ giặt ướt không dùng tới trong nhiều ngày.

Hongeo khó ngửi tới mức thậm chí không phải người Hàn Quốc nào cũng ăn được. Nhưng với người đã nghiền thì họ chẳng còn để ý tới sự "bốc mùi" khó chịu kia nữa.

Món cá đuối có mùi như mùi hôi từ nhà vệ sinh

Nguyên liệu chính của Hongeo là thịt cá đuối. Đây là loài không có bàng quan hay thận. Chúng xử lý chất thải trong cơ thể bằng cách thấm qua da và thoát ra ngoài dưới dạng acid uric.

Do vậy, cá đuối cần ăn tươi sống. Nhưng người Hàn lại xếp ủ cá đuối lên men trong khoảng một tháng để tạo thành món Hongeo. Khi mùi hôi đạt đến mức kinh khủng nhất, cá được thái thành miếng và ăn sống.

Trên thực tế, những nhà hàng bán đặc sản này luôn khuyến khích thực khách nên cho áo khoác vào túi trước khi ăn và xịt khử mùi sau khi ăn xong. Mùi hôi thối sẽ "đeo bám" thực khách hàng giờ sau khi ăn, ám lên quần áo, tóc, da, khiến nhiều người e ngại.

Cá đuối lên men, ủ suốt khoảng 1 tháng rồi mới thái ra ăn sống

"Tôi từng ăn thịt cầy, sầu riêng và cả bọ nữa. Nhưng đây vẫn là món ăn thử thách nhất tôi từng nếm thử", anh Joe McPherson, một blogger du lịch ẩm thực, chia sẻ.

Không phải ai cũng dám thưởng thức món ăn "bốc mùi" này

Với những người lần đầu thưởng thức món ăn này, họ sẽ ăn miếng cá kèm theo nhiều thứ như tôm muối, tỏi sống, kim chi, thịt ba chỉ lợn luộc, sốt tiêu đỏ..., thậm chí nhắm mắt khi ăn miếng đầu tiên.

Những người địa phương còn tiết lộ, ăn hongeo cũng cần phải có kỹ thuật. Đó là hít vào bằng miệng và thở ra bằng mũi. Điều này giúp cho những người lần đầu tiên ăn món này khỏi bị sốc mùi. Trong khi đó, tín đồ của món Hongeo cho rằng, phải ăn tới 4 lần, bạn mới nghiện được.

Theo thống kê từ NPR, khoảng 11.000 tấn Hongeo được tiêu thụ tại Hàn Quốc mỗi năm, trong đó, các thành phố phía nam như Mokpo nổi tiếng với các nhà hàng phục vụ món này.

Hiệp Nguyễn / Vietgiaitri


ĐẠO BẤT ĐỒNG BẤT TƯƠNG VI MƯU (道不同不相爲謀)

Khổng Tử từng đến kinh đô nước Chu, thỉnh giáo Lão Tử về Lễ chế. 


Một ngày, Khổng Tử cưỡi một chiếc xe cũ do trâu kéo, lắc la lắc lư tiến vào thành Lạc Dương – kinh đô của nước Chu. Ông đi lần này mục đích là để tham quan “Các nguyên tắc trị nước mà các vị Tiên vương đã dùng”, khảo sát “Nguồn gốc của Lễ Nhạc”, học tập “Các quy phạm đạo đức”, bởi vậy việc ông tới viếng thăm Lão Tử, vị quan tinh thông chế độ Lễ nghi và quản lý thư viện hoàng gia, ấy là an bài tối quan trọng [của Thiên thượng]. 

Khổng Tử sau khi hoàn thành việc khảo sát lần đó, đã nói một câu lưu truyền đời sau rằng: “Trong số rất nhiều học thuyết trên đời, ta chọn theo [học thuyết của] nhà Chu”. Chế độ Lễ nghi thời đại nhà Chu là phỏng theo Lễ chế thời đại nhà Hạ và nhà Thương làm cơ sở mà đặt định ra, và Khổng Tử chủ trương sử dụng Lễ chế của thời đại nhà Chu. Có thể thấy chuyến đi lần ấy của ông thu được ích lợi không hề nhỏ.


Khổng Tử bái kiến Lão Tử. Lão Tử hỏi Khổng Tử đọc sách gì, ông trả lời là đọc “Chu Dịch”, và Thánh nhân đều đọc sách này. Lão tử nói: “Thánh nhân đọc sách này thì được, còn ông vì sao cần phải đọc nó? Tinh hoa của quyển sách này là gì?”.

Khổng Tử trả lời: “Tinh hoa của nó là tuyên dương Nhân Nghĩa“.

Lão Tử nói: “Cái gọi là nhân nghĩa, đó là một thứ mê hoặc lòng người, giống như như muỗi rận ban đêm cắn người, chỉ có thể làm người ta thêm hỗn loạn và phiền não mà thôi. Ông xem, con chim Thiên nga kia không cần tắm rửa mà lông vũ tự nhiên vẫn trắng như tuyết, Quạ đen hàng ngày không nhuộm lông mà tự nhiên vẫn đen. Trời vốn là cao, đất vốn là dày, mặt trời mặt trăng từ trước tới nay đã phát ra ánh sáng rực rỡ, tinh thần từ trước tới nay chính là đã được an bài có trật tự, cây cỏ từ lúc sinh ra thì đã khác nhau. Nếu như ông tu Đạo, vậy cũng thuận theo quy luật tồn tại của tự nhiên, tự nhiên là có thể đắc Đạo. Tuyên dương những thứ nhân nghĩa để làm gì đây? Chẳng phải điều đó cũng đáng tức cười như việc vừa đánh trống vừa đi tìm một con dê thất lạc hay sao?”


Lão Tử lại hỏi Khổng Tử: “Ông cho rằng tự mình đắc Đạo rồi chưa?”.

Khổng Tử nói: “Tôi đã tìm cầu 27 năm rồi, vẫn chưa đắc được”.

Lão Tử nói: “Nếu như Đạo là một thứ hữu hình có thể tìm kiếm và dâng hiến cho con người, thì người ta sẽ tranh giành nó đem dâng tặng cho quân vương. Nếu như Đạo có thể đem tặng cho người khác, thì người ta sẽ đem tặng nó cho người thân. Nếu như Đạo có thể giảng rõ ra được, người ta sẽ đem nó giảng giải cho anh em của mình. Nếu như Đạo có thể truyền thụ cho người khác, thì người ta đều sẽ tranh nhau truyền nó cho con cái mình. Song những chuyện như thế là không thể được. Nguyên nhất rất đơn giản, Đạo ấy chính là thứ mà một người bình thường không thể nhận thức một cách chính xác được, Đạo tuyệt đối sẽ không thể nhập vào tâm của người thường được”.

Khổng Tử nói: “Tôi nghiên cứu ‘Thi Kinh’, ‘Thượng Thư’, ‘Lễ’, ‘Nhạc’, ‘Dịch’, ‘Xuân Thu’, giảng nói đạo lý trị quốc của các vị tiên vương, hiểu rõ con đường thành công của Chu Công, Triệu Công. Tôi đã lấy đó để bái kiến 70 quân vương, nhưng họ đều không chọn dùng chủ trương của tôi. Xem ra người ta thật là khó thuyết phục được!”.

Lão Tử nói: “Ông nói ‘Lục Nghệ’ ấy tất cả đều là những thứ xưa cũ của thời đại các tiên vương, ông nói những thứ đó để làm gì đây? Thành tựu tu học mà ông đạt được hôm nay cũng đều là những thứ xưa cũ rồi”.


Khổng Tử thỉnh giáo xong Lễ chế nhà Chu, liền quyết tâm trở về nước Lỗ khôi phục lại nguyên xi Lễ nghi của nhà Chu. Lão Tử đối với việc này vẫn bảo lưu ý kiến. Bởi vì Lễ tuy là cần phải có, nhưng muốn khôi phục toàn diện Lễ nghi nhà Chu, e rằng không thể làm được. Thời thế thay đổi, chút Lễ nghi nhà Chu ấy cũng không thích hợp với tình huống đương thời nữa. Vì vậy Lão Tử nói với Khổng Tử: “Ông theo lời những người đó, xương cốt của họ đều đã mục nát cả rồi, chỉ là những lời bàn luận của họ là còn tồn tại mà thôi. Hơn nữa quân tử gặp được thời cơ chính trị 1 thì liền theo chính, thời cơ không thích hợp thì cũng như cây cỏ bồng kia gặp sao yên vậy. Tôi nghe nói: Người giỏi kinh doanh đem cất giấu của cải hàng hóa, không cho người thác trông thấy, mặc dù giàu có nhưng dường như cái gì cũng không có. Người quân tử Đức cao thường bề ngoài cũng giống như người ngu độn, không để lộ chân tướng ra ngoài. Ông cần phải vứt bỏ tâm kiêu ngạo và dục vọng, vứt bỏ tâm thái và thần sắc mà ông đang có kia đi, vứt bỏ chí hướng quá truy cầu kia đi, bởi vì những thứ này đối với ông chẳng có chỗ nào tốt cả. Đó chính là những gì mà tôi muốn cho ông biết”.

Khổng Tử không biết nên trả lời ra sao, nhưng vẫn không buông bỏ chí hướng của mình: Đại trượng phu “biết rõ những việc không thể làm mà vẫn làm”. Tham quan xong các địa phương khác, Khổng Tử cáo từ Lão Tử, mang theo trong lòng những nỗi niềm phấn khởi xen lẫn với thất vọng mà rời kinh đô Lạc Dương của nhà Chu. Phấn khởi là vì học hỏi lễ giáo đã thành công, thất vọng là vì những lời khuyến cáo của Lão Tử. Phía sau lưng ông, một bia đá được dựng lên ghi lại mấy chữ: “Khổng Tử đến đất Chu học hỏi lễ nghi”.


Khổng Tử trở về, 3 ngày không nói chuyện. Tử Cống thấy kỳ lạ, bèn hỏi thầy chuyện là thế nào. Khổng Tử nói: “Chim, ta biết nó có thể bay; cá, ta biết nó có thể bơi; thú, ta biết nó có thể chạy. Có thể chạy thì ta có thể dùng lưới giăng bắt nó, có thể bơi thì ta có thể dùng dây tơ mà câu, có thể bay thì ta có thể dùng cung tên bắn được nó. Còn như con rồng, ta không biết nó làm sao có thể lợi dụng sức gió mà bay tới tận trời cao. Ta hôm nay gặp mặt Lão Tử, ông ấy cũng như con rồng kia thâm sâu không thể đo lường nổi!”.


Đó chính là sự khác nhau cơ bản giữa một Giác Giả độ nhân và một nhà tư tưởng của nhân gian. Cái gọi là “Đạo bất đồng bất tương vi mưu” (道不同不相爲謀 Tạm dịch: không cùng một trình độ tu Đạo thì tâm cảnh cũng khác nhau xa), chính là tình huống như thế này. Đạo lý của Lão Tử vi diệu khó có thể hiểu nổi, bởi vì ấy là lời giáo huấn của Thần. Lời của Khổng Tử chẳng qua chỉ là học vấn của con người, là quy phạm đạo đức và hành vi của loài người mà thôi.

Bất Danh

Saturday, December 26, 2020

QUÀ LẠ NOEL 2020

Ông già Noel chuẩn bị xong xe phát quà, định xuất phát thì đàn tuần lộc phản đối:

- Chưa đi được đâu! Safety first!
 

Ông Noel ngạc nhiên:

- Ủa, xe còn tốt nguyên, quà buộc an toàn... Tụi bây mỗi đứa cũng đã có một cái khẩu trang dày cộm. Đòi gì nữa?

Con tuần lộc dẫn đầu có tên Rudolph lắc sừng:

- Còn thiếu cái bảo vệ đầu và mặt!

Ông già Noel ngẩn người: hàng ngàn năm nay tuần lộc của ông có bao giờ đội mũ bảo hiểm! Ông bực mình:

- Thời đại dịch mà tụi bây vẫn có việc để làm lý ra phải mừng, còn hoạnh họe nọ kia là sao, hử? Xưa giờ ta điều khiển cỗ xe này bằng tay lái lụa, có bao giờ gây nguy hiểm cho tụi bây chưa?

Rudolph vẫn lắc đầu:

- Vậy là ông chưa biết phương Đông có một xứ vô pháp, ở đó người ta hành xử theo luật rừng, đi đường lỡ đụng ai thì dù đó có là nữ sinh cũng bị đạp vào đầu vào mặt... Mà xe chúng ta chạy với tốc độ ánh sáng sao tránh khỏi va quẹt, chúng con sợ lắm!

Ông Noel suy nghĩ một hồi, chạy vào nhà rồi trở ra với một bọc to toàn sách giáo khoa lớp một:

- Thấy ta sáng suốt chưa! Thứ quà tặng này sẽ giúp họ văn minh hơn!

Ảnh minh họa. Nguồn: Tuổi Trẻ cười

Cả chín con tuần lộc không nhịn được cười. Rudolph ôm bụng, cố gắng giải thích:

- Ông ơi là ông! Bộ sách này toàn sạn, nhai thứ quà đó là họ rụng răng hết!

Người Già Chuyện
Nguồn: Người Đô Thị Online