Friday, February 26, 2021

CHẲNG QUA CHỈ LÀ MỘT BÁT CƠM… (不過一碗飯)

Hai người thanh niên không hài lòng với nơi làm việc liền đi vào chùa cầu xin sự giúp đỡ, vị đại sư chỉ nói đúng 5 từ, không ngờ 10 năm sau…


Một ngày nọ, có hai người ở tại nơi làm việc cảm thấy không hài lòng nên quyết định cùng nhau đi tới một ngôi chùa tìm một vị đại sư xin giúp đỡ.

Khi gặp được vị đại sư, một trong hai người nói: “Thưa đại sư, chúng con ở phòng làm việc hay bị ức hiếp, quá thống khổ, cầu xin ngài chỉ bảo, chúng con có nên xin nghỉ việc ở đó hay không?”

Vị đại sư từ từ khẽ nhắm hai mắt lại, giống như đang trầm ngâm, sau nửa ngày, vị đại sư cuối cùng cũng mở lời, nhưng lại chỉ nói đúng 5 từ: “Bất quá nhất oản phạn” (不過一碗飯 Tạm dịch: “Chẳng qua chỉ là một bát cơm”). Sau đó, vị đại sư liền phất phất tay, ý bảo hai người rời đi.


Sau khi hai người trở lại công ty, một người trong đó lập tức nộp đơn xin nghỉ việc, quyết định trở về quê hương làm ruộng, người còn lại tiếp tục ở lại công ty.

Thoáng một cái đã mười năm trôi qua, người trở về quê hương làm ruộng, luôn tích cực học hỏi kinh nghiệm từ những người nông dân đi trước, lấy môi trường thân thiện làm phương thức kinh doanh, kết quả của sự cần cù cố gắng là đã trở thành một chuyên gia nông nghiệp.

Còn vị ở lại công ty thì sao? Cũng không hề thua kém, anh ta đã tự mình điều chỉnh cho phù hợp, cũng cố gắng thể hiện năng lực, nên dần dần được coi trọng, hiện giờ đã trở thành người quản lý.

Đến một ngày, hai người gặp lại nhau.

Vị chuyên gia nông nghiệp nói: “Thật là kỳ lạ, đại sư nói cho chúng ta biết “Bất quá nhất oản phạn”, năm chữ này tôi nghe xong liền hiểu ngay, chẳng qua cũng chỉ vì một bát cơm thôi, sao phải miễn cưỡng ở lại công ty mà không rời đi? Cho nên tôi đã xin nghỉ việc ngay.” Sau đó, anh ta hỏi người quản lý: “Tại sao khi đó anh lại không nghe theo lời nói của đại sư vậy?”.

Người quản lý vừa cười vừa nói: “Tôi nghe xong đại sư nói “bất quá một bát cơm”, nên mỗi khi phải chịu nhiều sự khinh bỉ, chịu nhiều rắc rối, tôi chỉ cần nghĩ: ‘Cùng lắm cũng chỉ là để kiếm miếng cơm ăn’, cho nên dù ông chủ nói bất kể điều gì khó chịu, chỉ cần mình bớt hờn giận, bớt so đo là được rồi. đại sư không phải là có ý này sao?”.


Một ngày khác, họ lại đến thăm đại sư, dĩ nhiên, vị đại sư đã dần dần già đi rồi, ông ngồi trước mặt hai người và vẫn từ từ nhắm mắt lại, sau một ngày trôi qua, ông cũng chỉ nói ra năm từ: “Bất quá nhất niệm gian” (不過一念間 Tạm dịch: “Chẳng qua chỉ là sai khác ở một niệm”), sau đó lại một lần nữa phất phất tay.

Hai người bèn nhìn nhau cười, dường như trong lòng đã hiểu rõ.

Theo NTDTV
Mai Trà biên dịch
Link tham khảo (tiếng Hoa):


Thursday, February 25, 2021

TRUYỀN THUYẾT VÊ HOÀNG HẠC LÂU

Hoàng Hạc Lâu là thắng cảnh nổi tiếng ở Vũ Hán gắn liền với sông Trường Giang và là một trong “Tứ đại danh lâu” của Trung Hoa. Ngôi lầu nằm bên bờ sông Dương Tử và nhìn ra thành phố Vũ Hán, tỉnh Hà Bắc. Biết bao thi nhân, có cả Thôi Hiệu và Lý Bạch, đã từng viết nên những áng thơ nổi tiếng về ngôi lầu này. Truyền thuyết kể rằng Hoàng Hạc Lâu được xây dựng để tỏ lòng tôn kính với một vị Đạo tiên.


Ngày xưa, có một người đàn ông tên Tâm là chủ một quán rượu nhỏ. Một ngày kia, một người đàn ông ăn mặc rách rưới đến và hỏi xin ông một bát rượu. Ông Tâm chẳng những không coi thường người đàn ông vì vẻ bề ngoài của ông ấy, mà còn cho ông ấy một bát rượu lớn mà không lấy tiền.

Sáu tháng tiếp đó, ngày nào người đàn ông cũng đến xin rượu. Và lần nào ông Tâm cũng cho rượu mà không hề khó chịu.

Một ngày nọ, người đàn ông nói với ông Tâm: “Tôi nợ ông rất nhiều tiền rượu, nhưng tôi không có tiền để trả ông”. Rồi ông lấy ra một miếng vỏ cam từ chiếc túi mang bên người, và vẽ lên tường một con hạc vàng bằng miếng vỏ cam.

“Chỉ cần vỗ tay khi có khách ở đây, con hạc sẽ nhảy múa”, người đàn ông nói. Rồi ông vỗ tay và hát để chứng minh điều mình vừa nói. Con hạc quả thực nhảy ra khỏi bức tường và nhảy múa theo điệu nhạc.


Dần dần, quán rượu của ông Tâm trở nên nổi tiếng vì con hạc biết nhảy múa. Nhiều vị khách tới để được tận mắt xem điều kỳ lạ, thế là ông Tâm kiếm được khá nhiều tiền trong những năm sau đó.

Một ngày, người đàn ông trở lại, vẫn trong bộ quần áo rách rưới. Ông Tâm cảm ơn người đàn ông đó và muốn được chu cấp cho ông cho đến hết đời. Người đàn ông cười và đáp: “Đó không phải là lý do tôi tới đây”. Rồi ông lấy ra một cây sáo và thổi vài điệu nhạc. Khi ông thổi sáo, những đám mây từ trên cao bỗng hạ xuống, và từ giữa những đám mây một con hạc bay về phía họ. Người đàn ông cưỡi trên lưng hạc và bay lên trời.

Ông Tâm vô cùng biết ơn người đàn ông, ông tin rằng đó là một vị Đạo tiên. Để tỏ lòng cảm kích, ông Tâm đã xây một ngôi lầu tại vị Đạo tiên cưỡi hạc bay lên trời. Nó được đặt tên là Hoàng Hạc Lâu, có nghĩa là “Lầu Hạc Vàng”.

Tương truyền, khi “Thi tiên” Lý Bạch đến Lầu Hoàng Hạc du ngoạn, định đề thơ, nhưng đọc xong thơ Thôi Hiệu đã đề trước đó, ông đành nghiêng mình gác bút, ngửa mặt lên trời mà than rằng:

“Nhãn tiền hữu cảnh đạo vô tắc,
Thôi Hiệu đề thi tại thượng đầu”

Tạm dịch:

Cảnh đẹp nhường kia sao khó viết.
Trên đầu Thôi Hiệu đã đề thơ!



黃鶴樓

昔人已乘黃鶴去,
此地空餘黃鶴樓.
黃鶴一去不復返,
白雲千載空悠悠.
晴川歷歷漢陽樹,
芳草萋萋鸚鵡洲.
日暮鄉關何處是,
煙波江上使人愁.


Hoàng Hạc lâu

Tích nhân dĩ thừa hoàng hạc khứ,
Thử địa không dư Hoàng Hạc lâu.
Hoàng hạc nhất khứ bất phục phản,
Bạch vân thiên tải không du du.
Tình xuyên lịch lịch Hán Dương thụ,
Phương thảo thê thê Anh Vũ châu.
Nhật mộ hương quan hà xứ thị?
Yên ba giang thượng sử nhân sầu.


Dịch nghĩa:

Lầu Hoàng Hạc

Người xưa đã cưỡi hạc vàng bay đi,
Nơi đây chỉ còn lại lầu Hoàng Hạc
Hạc vàng một khi bay đi đã không trở lại
Mây trắng ngàn năm vẫn phiêu diêu trên không
Mặt sông lúc trời tạnh, phản chiếu cây cối Hán Dương rõ mồn một
Cỏ thơm trên bãi Anh Vũ mơn mởn xanh tươi
Trời về chiều tối, tự hỏi quê nhà nơi đâu?
Trên sông khói tỏa, sóng gợn, khiến buồn lòng người!


Cho đến nay, tại Việt Nam đã có nhiều nhà thơ đã dịch Hoàng Hạc Lâu ra tiếng Việt. Tản Đà là một trong những người dịch đầu tiên và tài năng của ông đã giúp cho bài thơ trở nên quen thuộc với người Việt Nam. Ngoài ra, có thể kể đến những bản dịch của Trần Trọng Kim, Trần Trọng San, Ngô Tất Tố…

Bản dịch của Tản Đà

Hạc vàng ai cưỡi đi đâu?
Mà đây Hoàng Hạc riêng lầu còn trơ
Hạc vàng đi mất từ xưa
Nghìn năm mây trắng bây giờ còn bay
Hán Dương sông tạnh cây bày
Bãi xa Anh Vũ xanh dầy cỏ non
Quê hương khuất bóng hoàng hôn
Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai

Bản dịch của Ngô Tất Tố

Người xưa cưỡi hạc đã cao bay
Lầu hạc còn suông với chốn này
Một vắng hạc vàng xa lánh hẳn
Nghìn năm mây bạc vẩn vơ bay
Vàng gieo bến Hán, ngàn cây hửng
Xanh ngát châu Anh, lớp cỏ dầy
Hoàng hôn về đó quê đâu tá?
Khói sóng trên sông não dạ người.

Bạch Liên sưu tầm
Theo theepochtimes.com

CÁ CHÉP VƯỢT VŨ MÔN

Tinh túy truyền thống: Câu chuyện cá chép vượt Vũ Môn và bài học thấm thía ẩn sâu

Khi nhắc tới cá chép vượt Vũ Môn, trong chúng ta có lẽ ai cũng biết dù ít dù nhiều về sự tích đó. Nhưng bên trong câu chuyện là một bài học ẩn sâu cho người đời lý giải.


Ước mơ cá chép hóa rồng có phải là sự viển vông, hay là sự nỗ lực hết sức để vươn tới thành công?

Trong số những chú cá chép bỏ cuộc khi vượt Vũ Môn, có những chú nghĩ rằng: thành rồng thì có gì hơn cá chép? Cũng chỉ là bay trên trời thay vì bơi dưới nước. Phải chăng đó chỉ là đổi tên gọi mà thôi. Nên chú chẳng buồn cố gắng, thậm chí còn cười nhạo những chú cá chép đang ngày đêm nỗ lực, ngày đêm luyện tập cực khổ kia.
Điều này phải chăng chính là muốn nói tới một trạng thái của con người, không bao giờ muốn bứt phá ra khỏi cái khung trong tư tưởng, bứt phá ra khỏi hoàn cảnh của mình mà vươn tới những khao khát, những ước mơ tốt đẹp đến phi thường.
Hay cũng là ẩn ý nói về những con người chẳng tin vào kì tích, họ chấp nhận cái thân người và hạn cuộc tâm thân vào xác thịt con người, mà chẳng một lần mở mang tầm mắt, bồi đắp trí huệ để cảm thụ được năng lực hay sức mạnh của tự thân mình.
Theo thuyết nhà Phật, thì sinh mệnh con người vốn không phải chỉ đơn giản là một con người đơn thuần. Họ cũng có đầy đủ năng lực siêu phàm. Nhưng làm thế nào để có thể phát huy được năng lực ấy? Chỉ có vượt ra khỏi cái khung tư tưởng vốn dĩ quá chừng hạn hẹp.
Ảnh: pinterest.com

Vậy là có lẽ chỉ có một cách duy nhất đó là họ phải bứt phá, phải vứt bỏ những suy nghĩ tầm thường của con người, phải phản bổn quy chân, quay trở về bản tính tiên thiên, quay trở về cái nguyên sơ nguồn cội của sinh mệnh con người. Từ đó mới siêu xuất khỏi người thường về cảnh giới và tư tưởng.

Điều đó cũng giống như những chú cá chép kia đang ngày đêm nỗ lực rèn thân luyện tâm.
Buông bỏ đi nỗi sợ hãi, dám đương đầu với thử thách, dám xả bỏ cả những dục vọng của mình để đạt tới cảnh giới cuối cùng là được hóa rồng, trở thành một con vật linh thiêng của đất trời, có thể hô mưa gọi gió, sức mạnh, uy lực vô song. Tự do bay lượn giữa bầu trời bao la rộng lớn.
Con rồng ấy là niềm hi vọng và tôn sùng của loài người, nó mang tới hy vọng cho các sinh mệnh ở thế gian được trở về thiên giới. Đó chính là mang lại điều tốt đẹp nhất cho cả quá trình sinh mệnh. 

Trở lại với huyền thoại cá chép đã hóa rồng như thế nào?

Tương truyền tại vùng đất Thần Châu, có một con sông linh thiêng được đặt tên là sông Hoàng Hà. Từ trên cao nhìn xuống, sông Hoàng Hà chảy từ tây sang đông, uốn lượn, khúc khuỷu tựa như con rồng đang bay lượn giữa ngàn mây.

Ở vùng trung du Hoàng Hà có một ngọn núi tên là Long Môn, nghĩa là ‘‘Cửa rồng’’. Vì sao lại có tên gọi này, tục truyền rằng khi Đại Vũ trị thủy ông đã xẻ núi cho nước chảy xuyên qua khe đá, tạo lên cảnh tượng vô cùng hùng vĩ, vì chỉ có Thần Long mới có thể vượt qua, nên có tên gọi là Long Môn.

Người ta nói, cá chép trên sông Hoàng Hà mà có thể nhảy ra Long môn được thì sẽ hóa rồng. Nhưng Long Môn lại là một vách đá cao sừng sững, sông Hoàng Hà đổ đến đây tuôn trào như thác. Dòng nước ồ ạt đổ xuống mãnh liệt như thiên binh vạn mã.

Sông Hoàng Hà (Ảnh: dkn.tv)

Cá chép mà bơi ngược được thác nước ấy mà vượt qua được Long Môn thì khó hơn cả lên trời.

Bởi vậy đó phải là một con cá chép có nội lực siêu phàm, sự bền bỉ và kiên trì, có cả trí và dũng.

Tích xưa kể rằng, con cá chép ấy có ngậm một viên thần châu, và phải mất hàng vạn năm, hàng nghìn, ức năm mới có thể xuất sinh một con cá chép như vậy. Và chú đã vượt Vũ Môn quan thành công, đã hóa rồng.

Câu chuyện về chú cá chép vượt Vũ Môn quan và được hóa rồng, khiến cho tất cả những con cá chép khác trên sông Hoàng Hà ngày đêm cố gắng nỗ lực để vượt được Vũ Môn. Có những chú bị trầy vi, chóc vẩy, có những chú bị chết, và có cả những chú cá nhìn thấy bèn bỏ cuộc.

Những con cá chép khác trong Hoàng Hà ngày đêm nỗ lực (Ảnh: Lich ngay tot)

Hình ảnh hình tượng hóa của Ải Long Môn và con cá chép có thể vượt quan để hóa rồng.

Ải Long Môn biểu tượng cho bản thân của chính con người. Khó khăn nhất, trở ngại nhất cũng chính là cái thân của họ.

Kẻ thù lớn nhất của con người chính là bản thân mình (Ảnh: pinterest.com)
Nhà Phật có giảng rằng: kẻ thù lớn nhất của con người là chính mình. Ở đây hoàn toàn không có ngụ ý con người phải căm ghét bản thân mình. Mà là chướng ngại lớn nhất của con người chính là nhân tâm.
Quả nhiên là như vậy, con người có dám xả bỏ những dục vọng, chấp ngã không? Họ có cam tâm chịu khổ không? Có thể nhận phần thiệt về mình không? Có thể sống mà nghĩ tới người khác trước khi nghĩ tới bản thân mình không?

Hẳn là rất khó khăn để làm được điều đó, nhưng khó không có nghĩa là con người không thể, đó là một quá trình buông xả từ từ, thường đặt đôi mắt vào tâm mình, mà quan sát, nhìn nhận, mà xả bỏ bớt ham muốn và dục vọng.

Để rồi từng phút, từng giây phát hiện ra những thứ không tốt đẹp ngay chính bản thân mình mà buông xả nó, để cái thân kia nhẹ hơn, tâm kia tròn đầy hơn.

Con cá chép có ngậm hạt thần châu kia phải chăng đó chính là sự xuất hiện của các bậc Giác giả, họ chính là biểu tượng của quá trình tu luyện mà đạt viên mãn cả hàng ngàn, hàng vạn ức năm. Đời đời, kiếp kiếp trong tu luyện khổ cực mà có được hạt thần châu. Nhưng họ đến không phải vì phô diễn uy lực hay kì diệu của hạt thần châu, hay bản lĩnh của tự thân họ.
Họ tới vì niềm hi vọng, vì muốn chứng minh sự thật cho loài người thấy rằng, con người có thể bứt phá và thoát khỏi khổ đau của luân hồi, con người cũng có thể thành Phật, Đạo, Thần một cách chân chính.
Cá chép ngậm hạt châu kia phải chăng là nói về cá bậc Giác Giả hạ thế độ nhân (Ảnh: pinterest.com)

Hình ảnh ẩn dụ của ải Long Môn thật và giả trong câu trả lời của vua Thủy Tề.

Khi bầy cá thấy ải Long Môn cao quá mà chúng không thể vượt qua được, chúng liền kéo nhau tới để kiến nghị với vua Thủy tề với mục đích là hạ thấp ải Long Môn.

Phải chăng đây là hình ảnh ẩn dụ của việc chúng ta nên tự thân mà suy xét bản thân thay vì truy cầu sự thuận buồm xuôi gió do người khác mang lại.

Long Môn thật và Long Môn giả chính là hình ảnh của 2 cánh cửa lựa chọn ở đời, một là chính, hai là tà.

2 cánh cửa 1 chính 1 tà (Ảnh: pinterest.com)

Long Môn giả cho người ta ảo giác về sự thành công của họ, Long Môn thật là cảnh giới thực sự không phải mơ hồ hay giả tạo, nó đôi khi được đánh đổi bằng cả mạng sống để có được.

Vậy phân biệt thật giả ra sao trong mớ hỗn độn vàng thau lẫn lộn? Chắc chắn rằng đó cần tới một trí tuệ minh bạch, một con mắt đặt nơi trái tim, một cái nhìn lý trí và một cái đầu thanh tỉnh.

Đúc rút lại, người muốn vươn lên cảnh giới cao hơn cần phải nỗ lực hết mình, cố gắng hết sức, buông xả tận cùng những trở ngại của tự thân để có thể vươn tới thành công hay ước nguyện của một đời mình.
Sẽ không có thành công nào được trải thảm đỏ và hoa hồng, mà thành công luôn gắn liền với hình ảnh thân nhọc, tâm khổ… Bước qua được trở ngại, chính là quá trình vượt Vũ Môn, để tiến tới một cảnh giới hoàn toàn siêu việt, đắc được những điều vô giá cho sinh mệnh vĩnh hằng.
Ảnh: pinterest.com

Tịnh Tâm – Hà Phương / Theo DKN

CÁ NƯỚNG ÚP THAU

Cá nướng úp thau: Tên nghe lạ, thưởng thức thì thơm ngon vô cùng

Mỗi vùng miền trên đất nước Việt đều có những nét văn hoá ẩm thực riêng mới lạ, độc đáo. Hôm nay, bạn cùng Bếp ĐKN tìm hiểu món cá nướng úp thau ở Nam Định nhé.


Cá nướng úp thau là nướng cá bằng chậu. Nhưng không phải nướng theo kiểu “nấu cá”, mà ngược lại, cá phải ở dưới cái chậu. Đây là cách nướng cá bằng nhiệt chín âm, không trực tiếp qua lửa như mọi người thường thấy.

Món cá nướng đã trở thành biểu tượng ẩm thực cho những ngôi làng cổ vùng Xuân Thủy, Ninh Cường, Trà Lũ. Dù đến nay, bao nhiêu tinh hoa lẫn bí quyết tạo thành món ngon ấy đã có phần phôi phai, nhưng những gì còn giữ lại ấp ủ trong đống than ấm vẫn đủ để khách lạ được thưởng thức bội phần tinh túy.

Chia sẻ về quy trình làm món cá nướng úp thau với phóng viên báo Khoa học Đời sống, người dân cho biết quy trình cần tỉ mỉ và không hề đơn giản.

Cụ Trần Văn Trạm ở xã Xuân Phương, người nhiều năm giữ chân trong “đội nướng cá” cho biết: “Món cá nướng úp thau tuy ngon nhưng chế biến rất phức tạp, mất nhiều thời gian, và cũng phải có kinh nghiệm. Chỉ một sơ suất nhỏ coi như món bỏ ấy bỏ đi, không ăn được”.

Cá nướng thì phải chọn cá trắm hoặc cá chuối loại to, càng to càng ngon.

Cá được rửa sạch, mổ bụng lấy nội tạng, có thể để nguyên con hoặc cắt thành miếng. Bao giờ cũng vậy, người ta thường cho lá mít hoặc lá đinh lăng vào trong bụng cá trước khi đem nướng. Nướng cá kiểu này không phải ướp bất cứ loại gia vị mắm, muối… nào.


Chọn một khu đất cao ráo, thoáng đãng rồi rải lớp rơm. Sau đó, đặt cá lên rồi úp chậu bằng gang, kẽm hoặc sắt xuống. Đốt lửa bao quanh chậu bằng rơm, khi rơm gần tàn lửa thì rải trấu lên. Đợi khoảng một tiếng rưỡi cho bớt than, lật chậu và lật ngược cá. Sau đó lại úp chậu, đốt lửa, rải trấu và chờ cá chín.

“Nói đơn giản vậy thôi, chứ làm thì phức tạp lắm. Bởi vì, còn tùy loại chậu to nhỏ, cao thấp mà căn thời gian. Ví dụ, loại chậu chuẩn thì bao giờ cũng cách cá khoảng 10cm, nhưng loại chậu cách xa hơn thì phải mất thời gian hơn, và loại chậu cách cá thấp thì thời gian nướng phải ít hơn để cá khỏi cháy”, cụ Trạm giải thích.

Cá nướng úp thau có mùi lẫn vị vô cùng khác biệt. Bởi thịt cá được chín âm bằng hơi nóng từ trên xuống dưới nên lát cá săn chắc như thịt bò. Màu không đen nhẻm mà có màu nâu sậm, rất bắt mắt.

Xưa nay, phàm cái gì là đồ nướng đã rất ngon rồi, mà cá nướng úp thau lại ngon gấp bội phần. Cái cung cách nướng mà không để lửa chạm vào đã làm cho miếng cá nguyên chất hơn.

Người ta thường bày những lát cá nướng ấy lên đĩa màu trắng. Nhưng khi thưởng thức, lát cá phải được gỡ ra thành từng miếng, bởi vì thịt cá nướng rất chắc, tựa như khúc sắn dây vậy.


Cầm miếng cá nướng thơm chấm với mắm chanh tỏi ớt, thì chao ôi… ngon vô cùng!

Ngoài ra, một số khoảnh khắc được đăng tải trên báo Dân Việt về quy trình chế biến món cá nướng úp thau của gia đình ông Nguyễn Văn Tiến ở thôn Đại Thắng 5, để mọi người có thể hiểu rõ hơn về món ẩm thực ngon lạ này.

Ông Tiến chia sẻ: “Ở địa phương chúng tôi, món cá nướng đã trở thành đặc sản không thể thiếu trong mâm cơm ngày Tết. Cá nướng vừa dễ ăn lại vừa ngon. Đặc biệt, người dân chúng tôi thích món cá nướng vì khi ăn không bị ngán giống như một số thực phẩm chế biến từ con ngan, gà, lợn”.

Gia đình nhà ông Nguyễn Văn Tiến chuẩn bị 5kg cá trắm cỏ để nướng.

Gia vị để nướng cùng với cá gồm: Hành, sả, lá mít, lá mắc mật, đinh lăng…

Rắc gia vị lên trên khúc cá sau đó đảo đều.

Trước khi nướng người dân thường cho cuống của lá chuối đặt lên trên rơm, để cá khỏi bị cháy.

Sau khi phủ lên một lớp rơm, người dân bắt đầu đốt lửa nướng cá.

Lớp trấu được rắc lên phía trên rơm để giữ nhiệt trong quá trình nướng.

Sau khoảng 3 giờ đốt cá sẽ lật mặt con cá lại để không bị cháy.

Món ăn tinh tế, tỉ mỉ, cần rất nhiều thời gian và công sức, nhưng đổi lại thành quả thật ngon lành!

(Ảnh: Khoa học&Đời Sống; Dân Việt)
Hà Châu / Theo: ĐKN

Wednesday, February 24, 2021

RƯỢU VODKA NGA MỚI LÀ ĐỈNH!

Rượu Vodka Nga có ở khắp nơi trên thế giới. Trong đó có Việt Nam.

Billionaire Vodka – $7.25 million
 
RƯỢU XUẤT HIỆN TỪ BAO GIỜ?

Theo các nhà khoa học khám phá được, đồ uống có cồn xuất hiện khoảng hơn 10.000 năm trước công nguyên. Có thể thấy, rượu gần như đã xuất hiện ngay khi con người tiến hóa cao cấp hơn.

Những cốc rượu và bia đầu tiên được làm ra trên thế giới ở vùng Ai Cập cổ đại, Ấn Độ, Trung Quốc, Hy Lạp và Babylon. Nếu như ở Trung Quốc, rượu xuất hiện khoảng 7000 năm về trước. Thì ở vùng lục địa Nga, rượu mới chỉ xuất hiện khoảng hơn 700 năm. Thế nhưng, Rượu Vodka Nga có những sự phát triển tuyệt vời hơn hẳn các nơi khác. Vodka đã làm nên tên tuổi, góp phần vào trong văn hóa ẩm thực thế giới.

VODKA NGA – TUYỆT VỜI TRÊN CẢ TUYỆT VỜI!

Nói đến rượu Vodka, người ta nghĩ ngay tới Nga. Đối với người Nga, Vodka còn hơn là một thứ đồ uống có cồn.

The Eye of the Dragon – $5.5 million

Người dân vùng lục địa băng giá này đã bắt đầu biết làm rượu từ khoảng thế kỉ thứ XIV. Thời đó, các tu viện mới là những nơi có đầy đủ điều kiện để nghiên cứu và làm về rượu. Tuy nhiên, tại thời điểm này, kĩ tạp làm Rượu Vodka Nga chưa được hoàn thiện. Mỗi vò rượu được ủ ra có độ cồn không ổn định, lúc thì 30%, lúc lại 60%. Điều này duy trì mãi tới 400 năm.

Đối với Vodka, người Nga có một sự quan tâm đặc biệt, một lát nữa bạn sẽ được biết lí do. Thậm chí đến nhà hóa học lẫy lừng Men-đê-lê-ép còn bỏ công ra nghiên cứu và khám phá Công thức hóa học của rượu, mối tương tác giữa rượu và nước. Kể từ đó, kĩ thuật ủ rượu được sang 1 trang hoàn toàn mới. Và người Nga cũng tìm ra định lượng tuyệt hảo nhất của rượu Vodka với độ cồn là 40%.

Năm 1941, khi cuộc chiến tranh thế giới lần thứ 2 bước vào giai đoạn khốc liệt, Stalin đã ký một sắc lệnh về khẩu phần rượu Vodka trong quân đội Liên Xô. Theo đó, mỗi người lính Hồng quân được cung cấp 100 gram Rượu Vodka Nga một ngày, nhằm giúp họ chống chọi với băng giá và có thêm tinh thần chiến đấu. Theo số liệu của các nhà sử học, ở thời điểm đó chỉ riêng trong 1 tháng quân đội Nga đã sử dụng hết 46 toa tàu chở rượu, mỗi một toa như vậy có khoảng 40 tấn rượu Vodka”.


TẠI SAO RƯỢU VODKA LẠI ĐẶC BIỆT ĐỐI VỚI NGƯỜI NGA?

Như đã nhắc đến phần trên, ngoài vấn đề rượu theo chân con người từ quá trình tiến hóa. Rượu còn là khoái cảm của tâm hồn, là những phút thăng hoa. Hơn thế nữa, Vodka còn giúp người Nga chống chọi lại cái băng giá rét mướt xứ sở này. Chính vì vậy, Vodka như một tri âm tri kỉ đối với người Nga.

Như Gia Cát Khổng Minh có đề cập về 7 cách thử lòng người, trong đó uống rượu là một cách. Khi say, con người thường nói thật. Cho nên có thể ví rượu như tâm hồn người ta vậy.


Nếu nói rượu Vodka góp phần tạo nên lịch sử của nước Nga cũng không oan. Vodka đã góp phần vào chiến thắng vang dội, cũng là thức uống gây ra những trận thua thảm thê. Là sản phẩm tăng cao tình thân, hữu nghị và ý chí giữa các dân tộc. Nhưng cũng là thứ khiến bao người lên thiên đàng sớm. Rượu là tinh hoa của con người.

Hiện nay, ở St.Petersbourg, một viện bảo tàng Vodka đã được thành lập, nơi lưu trữ rượu Vodka – lưu giữ những tinh hoa của sự tinh hoa.

RƯỢU VODKA NGA VÀ SỨC KHỎE.

Cái gì vừa phải cũng đều có lợi, nhất là thức uống có nguồn gốc từ những sản phẩm thiên nhiên như khoai tây, lúa mạch, ngũ cốc đôi khi là mật ong lên men. Nhìn chung, ở Nga người ta sử dụng các loại ngũ cốc có chất lượng cao. Không như các nơi khác được ủ từ gạo và các loại cây khác, đều là nguyên liệu rẻ tiền dễ có, đều không có tên tuổi trên thị trường. Người ta thường hiểu sai về uống rượu. Chỉ có uống rượu sai cách thôi. Rượu như một vị thuốc tuyệt vời, nhưng nếu uống nhiều thêm một chút thì thành thuốc độc. Cùng điểm qua những tác dụng bất ngờ của Vodka nhé!

GIÚP GIẢM CÂN, TIÊU MỠ.

Uống một lượng vừa phải, từ 35ml – 45ml mỗi ngày. Rượu Vodka kích thích quá trình chuyển hóa năng lượng của cơ thể, giúp đốt cháy calo và mỡ dư thừa. Nếu dùng đúng, rượu còn thúc đẩy tuần hoàn máu khiến tinh thần minh mẫn hơn!



GIẢM STRESS.

Ở phương Tây, khi người ta bế tắc hay căng thẳng, họ tìm đến các bác sĩ tâm lý. Ở Nga, chúng tôi ngồi xuống cùng Vodka và chia sẻ tâm sự với người xung quanh.
Rượu có khả năng kết nối con người một cách nhanh chóng. Về mặt khoa học, người ta chứng minh được Rượu Vodka Nga còn làm giảm các hormone gây ra căng thẳng hơn rượu vang hoặc các loại rượu khác. Hãy dùng một chút Vodka và nói tạm biệt với căng thẳng!

NGÂM RƯỢU THUỐC.

Với công thức chế biến ra nước rượu trong veo, nồng độ cồn hợp lý. Rượu Vodka Nga còn được sử dụng để ngâm các loại thảo dược quý. Mọi người ưa chuộng sử dụng những loại rượu này để nâng cao sức khỏe.

CÁC CÔNG DỤNG KHÁC

Vodka còn được biết tới các công dụng tuyệt vời khác như cải thiện hệ tim mạch, phòng chống bệnh Alzeihmer (suy giảm chức năng não), giảm tỉ lệ tử vong, … Hãy dùng rượu khoa học bạn nhé.

Theo: Du Lịch Minh Quân

TUẾ HÀN TAM QUÂN TỬ (TUẾ HÀN TAM HỮU 歲寒三友)

Từ cổ xưa đến nay, mọi người vẫn luôn gọi Tùng, Trúc, Mai là "Ba người quân tử trong giá lạnh" (Tuế hàn Tam quân tử). Khi mùa đông giá lạnh, gió bấc thấu da thấu thịt, vạn vật điêu tàn, thì "Ba người quân tử trong giá lạnh" này vẫn ngạo nghễ với gió lạnh tuyết sương, bền bỉ không gì lay chuyển nổi, truyền tin báo cho thế gian biết mùa xuân đang trở về. Tùng, Trúc, Mai được coi là biểu tượng của phẩm đức thanh khiết, cao thượng và tiết tháo.


Tùng

Tùng bốn mùa xanh tươi, tùng chất phác, trang trọng đem lại cảm giác an hòa và trang trọng cho mọi người. Tùng bừng bừng sức sống, vươn mình theo đuổi ánh sáng mặt trời, có chính khí hạo nhiên "Giây chằng đất dựa vào tùng nên vững chãi, cột chống đỡ trời dựa vào tùng mới tôn cao". Tiếng tùng reo như sóng ba đào vang động núi rừng, khiến người ta cảm nhận được sự kiên nghị và vững bền.


Bài thơ "Tùng" của anh hùng dân tộc Nguyễn Trãi đã miêu tả khá hay về phẩm hạnh và tài hoa của tùng:

Thu đến cây nào chẳng lạ lùng
Một mình lạt thuở ba đông
Lâm tuyền ai rặng già làm khách
Tài đống lương cao ắt cả dùng

Đống lương tài có mấy bằng mày
Nhà cả đòi phen chống khỏe thay
Cội rễ bền dời chẳng động
Tuyết sương thấy đã đặng nhiều ngày

Tuyết sương thấy đã đặng nhiều ngày
Có thuốc trường sinh càng khỏe thay
Hổ phách phục linh nhìn mới biết
Dành còn để trợ dân này

Tùng tượng trưng tiết tháo người quân tử: "Cội rễ bền dời chẳng động", "Phú quý không mê hoặc nổi, nghèo khổ không lay chuyển nổi, uy vũ không khuất phục nổi". Người quân tử luôn vững vàng ý chí kiên định vào lý tưởng, vào tín niệm, vào Đạo của người quân tử, cho dù vào hoàn cảnh nào cũng không thay đổi: tiền tài vàng bạc danh lợi không làm cho mờ mắt, gian nan, nghèo khó, khổ cực cũng không đổi thay, áp bức bất công, đe dọa uy hiếp của cường quyền cũng không khuất phục. Người quân tử khi thất thời ở cảnh khốn cùng thì một mình hoàn thiện nhân cách bản thân, khi đắc thế hiển đạt thì khiến cả thiên hạ tốt đẹp: “Đạt tắc kiêm tế thiên hạ, cùng tắc độc thiện kỳ thân", "Dành còn để trợ dân này".


Người quân tử như cây tùng, ở thời loạn thế, sống trong nghịch cảnh mà không bị vật chất lợi ích dụ dỗ mê hoặc, không thay đổi tín niệm, trước sau vẫn kiên định Đạo tâm.

Trúc

Trúc tượng trưng cho cao nhã, thuần khiết, khiêm tốn, tiết tháo. Trúc không sợ giá lạnh, cũng không sợ nóng nực, dù thế gian nóng lạnh, dù đường đời chìm nổi, trúc vẫn hiên ngang xanh tươi vươn thẳng. Trúc tượng trưng cho đức tính người quân tử, dốc sức thực hiện tín niệm, nâng cao phẩm đức tu dưỡng bản thân.


Bài thơ "Trúc thạch" của Trịnh Bản Kiều miêu tả khá hay về phẩm chất của trúc

Giảo định thanh sơn bất phóng tùng
Lập căn nguyên tại phá nham trung
Thiên ma vạn kích hoàn kiên kính
Nhậm nhĩ đông tây nam bắc phong

Dịch thơ (bản dịch của Thien Thanh)

Bám chặt núi xanh chẳng buông ra
Gốc mọc vững bền nơi vách xa
Va đập ngàn muôn vẫn cứng chắc
Bốn bề gió cuộn mặc thổi qua

Người quân tử cũng giống trúc, khi chưa bước ra làm quan, gánh vác trọng trách xã hội thì tiết tháo như trúc, đến khi đắc thời, thi cử đỗ đạt, nhất cử thành danh, quyền cao chức trọng thì khiêm tốn, khiêm nhường. Sự thanh nhã của trúc giống như người quân tử văn minh hữu lễ, sự trinh khiết của trúc giống như người quân tự tự tôn tự trọng, trúc rỗng ruột giống như người quân tử khiêm tốn bao dung.


Người quân tử lập chí lập công danh là để tế thế giúp người, nhưng lại coi nhẹ công danh lợi lộc, vinh nhục được mất. Người quân tử giữ gìn tiết tháo và sống thuận theo Thiên mệnh: Thời lai vận đến, có thì giữ; thời đi vật hết, mất thì buông. Trong lòng lúc nào cũng giữ được tâm nhân từ, độ lượng, khoan dung, sống tự nhiên, tự tại, thanh nhàn: “Gió qua lay trúc; Gió đi rồi nhưng không lưu luyến âm thanh”.

Mai

Trải qua những năm giá lanh nhất, mai vẫn là loài hoa đầu tiên khai nở báo xuân về. Mọi người đều khâm phục phẩm cách kiên cường cao khiết của mai: "Tuyết đổ gió gào càng khốc liệt, hoa mai khí tiết vẫn kiên cường".

Mai chí hướng cao xa mà lại đạm bạc ninh tĩnh, hương thơm lưu lại nhân gian. Mai không trôi theo dòng chảy xã hội, trước sau vẫn giữ thân âm thanh khiết, là loài hoa đầu tiên gọi mua hoa thức giấc đón mùa xuân về.


Viết về mai, Mãn Giác thiền sư đã miêu tả rất hay rằng:

Xuân khứ bách hoa lạc
Xuân đáo bách hoa khai
Sự trục nhãn tiền quá
Lão tòng đầu thượng lai
Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai

Dịch thơ (bản dịch của Ngô Tất Tố)

Xuân qua, trăm hoa rụng
Xuân tới, trăm hoa cười
Trước mắt, việc đi mãi
Trên đầu, già đến rồi
Đừng bảo xuân tàn hoa rụng hết
Đêm qua sân trước một nhành mai


Còn Cao Bá Quát thì bái phục mai rằng:

Thập tải luân giao cầu cổ kiếm
Nhất sinh đê thủ bái mai hoa

Tạm dịch:

Mười năm bôn tẩu tìm cổ kiếm
Cả đời chỉ cúi trước hoa mai

Tinh thần bất khuất không lay chuyển và sức sống ngoan cường của mai đã đem lại nguồn cổ vũ lớn lao cho con người lập chí vươn lên, khiến cho người trong tuyệt cảnh nhìn thấy hy vọng, thấy được sức sống vô hạn của mùa xuân.


Tùng, Trúc, Mai bằng cốt cách ngạo nghễ trước tuyết sương đã triển hiện cho thế nhân thất khí tiết cao thượng và phong thái cao nhã, khiến người ta cảm động, giống như mọi người tôn sùng phẩm cách cao thượng của những bậc chính nhân quân tử, nhờ có những người như thế mà trong thời thế hỗn loạn, trong xã hội rối ren, trong cảnh khốn cùng, trong cơn tuyệt vọng, mọi người sẽ nhìn thấy những tia sáng của mùa xuân rực rỡ ấm áp sắp trở về, hy vọng sự tốt đẹp, chân thực, thiện lương là những giá trị vĩnh hằng sẽ quay trở lại.

Hoàng Mai

CÓ MỘT TÌNH YÊU GỌI LÀ "BUÔNG TAY"

Người ta thường nói: Hãy nắm lấy tay cô ấy, cùng cô ấy sống đến đầu bạc răng long. Nhưng một ngày nào đó, bạn vô tình nhận ra rằng cái nắm tay ấm áp đó lại trở thành một loại ràng buộc. Lúc đó bạn sẽ đấu tranh nội tâm rằng: “Mình nên ích kỷ nắm chặt tay cô ấy, hay sẽ rộng lượng buông tay để cô ấy được bay tự do, chúc phúc cô ấy bay càng xa càng tốt đây?


Có lẽ, bạn nhận ra rằng điều mình có thể làm chỉ là thầm lặng chờ đợi, đợi cô ấy bay mệt mỏi sẽ chủ động trở về với mình – về bến cảng cũ đầy đau thương nhưng lại vô cùng ấm áp.

Cuộc sống không phải lúc nào cũng hạnh phúc như thuở ban đầu. Sáu năm trước, tôi đã chia tay bạn gái, giao bàn tay cô ấy cho người mà cô ấy có thể phó thác cả đời. Lúc đó, tôi cảm thấy đau đớn tận tâm can, nỗi đau không thể diễn tả thành lời, muốn khóc cũng không khóc được.

Nhưng dù có đau khổ thế nào đi chăng nữa, lúc ấy tôi vẫn cười và nói với cô ấy rằng: “Cảm ơn em”. Một thời gian sau, nỗi đau trong tôi đã nguôi ngoai, tự đáy lòng, tôi cầu chúc cho cô ấy sẽ hạnh phúc bên người kia.

Buông tay là một tình yêu cao thượng, không phải ích kỷ chiếm hữu hay yêu đến thật sự quên mình.

Nhân vật Rick do Humphrey Bogart thủ vai, trước giờ phút chia tay với Ilsa do Ingrid Berman thủ vai.

Nhiều năm trước khi xem bộ phim “Casablanca”, xem đến phần cuối phim, tôi đã thực sự rơi lệ, trong tâm khâm phục lý giải của đạo diễn về tình yêu. Rick có tình yêu cao thượng, anh đã vượt lên tình cảm của chính mình, không tranh giành Ilsa cho riêng anh, mà đưa tiễn cô ấy và chồng lên máy bay về Mỹ. Khi đó, Rick cũng chuẩn bị phải đối phó với Đức Quốc Xã, vì không có cách nào để bảo vệ người mình yêu nên anh quyết định phải đưa Ilsa đến nơi an toàn.
Hy sinh tình yêu vì người khác, đây là một loại tình yêu vượt trên sự ích kỷ cá nhân.
Tình yêu là một con dao hai lưỡi. Đắm chìm trong tình yêu mà không vượt lên được chính là tự đưa mình vào vòng xoáy, cuối cùng sẽ bị cuốn đi.


Người thanh tỉnh lý trí, có thể dũng cảm vượt lên trên sự mê hoặc của tình yêu, vượt qua những đau khổ nhất thời. Nếu làm được như vậy, bạn sẽ đột nhiên cảm thấy một bầu trời thoáng đãng: khoảng trời của sự cao thượng, bao dung, thấu hiểu, tha thứ và buông tay…
Cổ nhân có câu: Lùi một bước, biển rộng trời trong, đảm bảo sẽ là một cảnh tượng khác.
Không tự nhấn chìm mình trong những đau khổ của ái tình, bạn sẽ tìm thấy hạnh phúc của sự buông tay.

Tâm Vô Trần
Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả.

Bài hát: 有一种爱情叫做放手  (CÓ MỘT TÌNH YÊU GỌI LÀ "BUÔNG TAY")