Sunday, January 29, 2023

ĐI LỄ CHÙA ĐẦU NĂM: NHỮNG QUAN NIỆM SAI LẦM BẠN CHƯA TỪNG BIẾT

Người xưa đi lễ chùa đầu Xuân là để thể hiện lòng kính ngưỡng đối với Phật, biết rằng điều Phật dạy con người là tu nhân tích đức, điều Phật ban cho con người không phải là tiền bạc, của cải hay sức khỏe mà là trí huệ và giác ngộ tâm linh.


Chùa vốn là chốn vô cùng linh thiêng, thanh tịnh, tách biệt với thế tục để những người xuất gia tĩnh tâm tu hành theo lời Phật dạy để giải thoát khỏi bể khổ luân hồi. Đây cũng là nơi những chúng sinh ngoài thế tục tới để tỏ lòng kính ngưỡng Phật, gieo mầm cơ duyên với Phật Pháp.

Theo kinh điển nhà Phật, Phật không cần chút vật chất gì ở con người, mà vì sự từ bi, chư Phật muốn giang tay cứu độ con người ra khỏi bể khổ của lục đạo luân hồi. Sinh lão bệnh tử, mọi sự việc ở cõi người vốn là chiểu theo luật nhân quả, ai làm điều ác sẽ kết ác duyên, ai làm điều thiện sẽ kết thiện duyên.


Phật chỉ có thể giúp những người kính Phật hướng tâm tích đức tu thiện, khuyên con người từ bỏ ham muốn vật chất, từ bỏ “tham sân si” để đạt được tâm thanh tịnh, tiến đến cảnh giới giác ngộ, chứ không thể ban phát tài lộc, công danh, hay giúp con người tiêu tai giải nạn.

Sau đây là những sai lầm lớn khi đi lễ chùa mà nhiều người mắc phải. Khi làm sai, có thể con người không những không tạo được công đức mà còn có thể mắc thêm đại tội với Phật.

1. Cúng dường tượng Phật đồ mặn

Hiện nay vẫn có những người cúng dường gà xôi, vốn là đồ mặn, lên tam bảo. Trong tâm họ thông thường cảm thấy không yên tâm, nếu như chỉ có trái cây và hương hoa. Thực tế ai cũng biết câu “đi lễ Phật quan trọng nhất ở tấm lòng thành”, “Phật chỉ ăn hương ăn hoa” nhưng dường như con người đã quen cách nghĩ rằng dùng vật chất mà con người vốn yêu thích để thể hiện ra “lòng thành” của mình với Phật, cho rằng lễ càng to càng đắt tiền mới thể hiện ra “lòng thành”.

Mâm mặn thật đầy cúng Phật…có phải là điều nên làm??
Cúng dường Phật rượu, thuốc lá ??

Đây thực tế là tư duy biếu xén quà cáp vốn để đổi lấy những thứ mà họ đang mong cầu đã ăn sâu vào tâm khảm. Khi con người có thói quen sùng bái vật chất kim tiền, các vấn đề đạo đức lại dường như bị xem nhẹ.

Theo kinh điển nhà Phật, vật chất ở cõi người lại là điều Phật xem nhẹ nhất, cái thiện đức của con người mới là điều Phật nhìn, Phật chỉ nhìn vào tâm thiện đức của con người mà thôi.

2. Cúng dường Phật tiền lẻ, tiền địa phủ, hóa vàng mã tại chùa

Cũng như trên, tiền lẻ và tiền vàng mã vốn hoàn toàn không phải những thứ vật chất mà con người có thể dâng lên cõi Phật. Xả bỏ tâm tham lam mê đắm vật chất tiền bạc vốn là điều đầu tiên Thần Phật khuyên răn con người.

Tiền lẻ còn là một thứ “bẩn” hết mức đến con người cũng biết, vốn đã có thể qua tay bác hàng thịt, cô hàng cá, bác hàng rau, v.v… dính đầy trên đó là vi khuẩn vi trùng, chứ chưa nói đến sự thanh khiết. Mà người ta luôn nói, cần phải dâng lên Phật những gì tinh khiết nhất…

Cúng dường Phật tiền lẻ, tiền địa phủ, hóa vàng mã tại chùa

Tiền địa phủ (hay còn gọi là tiền âm phủ) và vàng mã, vốn tự thân nó đã nói rõ là tiền dành cho cõi âm gian, địa phủ, người chết về cõi âm gian, chúng sinh cô hồn vơ vất không nơi trú ngụ. Còn Phật ở nơi cảnh giới cao siêu, sao lại có thể dùng tiền của cõi địa phủ?

3. Cúng dường Phật rượu, thuốc lá

Con người dường như quên hẳn trong giới cấm của nhà Phật có rượu và thuốc lá, vẫn hồn nhiên cúng dường tượng Phật những món đồ cấm kỵ này.

4. Cầu khấn tài lộc, sự vụ làm ăn, buôn một bán mười

Trong văn hóa truyền thống, khi một năm mới tới, người ta đi chùa là để hướng lòng thành kính về đức Phật, hướng thiện, ghi nhớ đức từ bi, trí tuệ của nhà Phật. Trong kinh điển nhà Phật, luôn dạy rằng Phật tại tâm, mang hàm ý mỗi chúng sinh, mỗi con người đều vốn đã có cái Phật tính.

Hướng tâm tu Phật là để gia tăng Phật tính. Tu Phật không phải hướng ngoại mà cầu, mà là hướng vào tìm ở trong chính bản thân mình, khơi dậy thiện niệm của chính mình để Phật tính vốn sẵn có trong con người được khởi phát. Cho nên, đi lễ chùa vốn chỉ là để làm khởi phát cái thiện tâm của mỗi người.

Cầu khấn tài lộc, sự vụ làm ăn, buôn một bán mười.

Vậy mà ngày nay, cái sự hướng ngoại cầu đó đã trở nên quá mạnh mẽ và phổ biến, người ta coi điều sai thành đúng, và là đương nhiên. Họ đã quên mất hẳn những điều Phật dạy: tránh xa lòng tham và sự mê đắm vật chất, cần phải buôn bán làm ăn chân chính ngay thẳng… “Tham, sân, si” là điều Phật khuyên con người từ bỏ, vậy mà tại chùa, cái “tham, sân, si” lại thể hiện rất rõ trong những ngày lễ đầu xuân.

Còn nghe thấy người khấn bên cạnh tại chùa đang đọc rất to biển số xe ô tô của mình, không hiểu họ xin gì. Những sự vụ nhỏ nhặt nhất cũng được nêu trong “bản báo cáo và cầu xin với đức Phật”. Ngay cả những phi vụ làm ăn không chân chính cũng được người ta đường hoàng lấy ra làm chủ đề cầu xin Phật.

5. Xoa đầu, xoa bụng tượng, nhét tiền vào tay, vào lòng tượng, xoa tiền lẻ lên thân tượng, rải tiền khắp nơi

Tại chùa ngày nay, người ta chen nhau để nhét tiền vào tay tượng, xoa bụng, xoa chân tay, xoa đầu tượng rồi xoa lên mặt mũi mình để mong cầu may mắn. Đó là những hành động bất kính và sai trái nhất mà con người vẫn hồn nhiên làm. Nó cho thấy sự xuống dốc về đạo đức, sự kém hiểu biết trầm trọng về văn hóa.

Xoa đầu, xoa bụng tượng, nhét tiền vào tay, vào lòng tượng, xoa tiền lẻ lên thân tượng, rải tiền khắp nơi.

Con người ngày nay không còn hiểu Phật rõ có thể ban gì cho con người, cũng không hiểu Phật mong muốn gì ở con người. Vào chùa lễ Phật để đi tìm sự an lạc trong tâm thái, để khởi phát thiện tâm, chứ đâu phải để cầu xin đắc phúc, được lợi lộc, vốn là những điều Phật luôn khuyên con người không nên chấp mê vào đó?

6. Mang tro cốt người đã mất lên chùa và cúng lễ cho người mất tại chùa

Sự việc này ngày nay đã trở nên phổ biến nhất và người ta cũng coi là nghiễm nhiên nhất, không có gì phải suy nghĩ. Nhưng thực ra đây là một trong những sự bất kính rất lớn đối với chư Phật. Chùa là nơi thờ tự Phật, có thể nói là nơi mà pháp thân của Phật ngự, một cách nói khác là có Phật ở đó. Vậy mà hằng bao nhiêu âm hồn người chết lại có thể ở cùng một nơi, cùng một gian, ngang hàng cách ban Phật có vài bước chân, và chen chân rất đông đúc.

Con người vốn chỉ là chúng sinh của Thần Phật, và Thần Phật ở nơi cảnh giới rất cao siêu, tới thế gian để giúp con người gìn giữ thiện tâm, độ con người lên cảnh giới giác ngộ, làm sao có thể ngự ở ngang hàng với chúng sinh? Với lý do “nương nhờ cửa Phật”, con người đã tự ý sắp đặt để Phật phải “trông coi và bảo hộ cho người chết”.

Chùa là nơi thờ tự Phật, có thể nói là nơi mà pháp thân của Phật ngự. Vậy mà hằng bao nhiêu âm hồn người chết lại có thể ở ngang hàng cùng một nơi, cùng một gian, cách bàn Phật có vài bước chân. Biến ngôi chùa thành như nghĩa trang với đầy tro cốt.

Vậy mà con người không lý trí không hiểu Phật, cho phép biến ngôi chùa thành giống như nghĩa trang với đầy tro cốt.

7. Đi chùa cầu tình

Hà Nội có một ngôi chùa khá nổi tiếng, chùa H., nơi đó người ta luôn đồn nhau là nơi để “cầu tình” rất hiệu quả và những người tới đây đa số là các bạn trẻ. “Trang phục nghiêm túc, lễ lạt đầy mâm, đầy đủ rượu thuốc lá, mặt buồn rười rượi’ là hình ảnh thường thấy của các bạn trẻ tới đây. Đó là những trường hợp “buồn vì tình”, cũng có nhiều trường hợp trong trạng thái vật vã đau khổ nước mắt đầy mặt, đó là những trường hợp “thất tình”, gây ra những tình huống dở khóc dở cười tại chùa.

Người ta có thể không quá hiếm khi bắt gặp cảnh này: Một cô gái, mặt lấm lem vì nước mắt, đặt mâm lễ lớn rồi lẩm bẩm khấn. Đột nhiên, cô khóc oà lên: “Em đã dồn hết tiền đi lễ, lễ này sẽ thật thiêng để anh quay về… Chẳng ai yêu anh hơn em yêu anh đâu, đừng phụ bạc tình em”. Khi trong trạng thái tinh thần quá đau khổ các bạn trẻ dường như không kìm giữ nổi nên cũng không giữ thể diện được nữa với những người xung quanh như thế. Đứng trước các Phật, nhưng người ta lại dường như kêu gào với người yêu cũ của mình.


Ta hãy cùng thử ngẫm nghĩ, điều đức Phật Thích Ca Mâu Ni dạy bảo con người là loại bỏ “tham, sân, si”. Tình cảm con người ai cũng biết là “duyên số”, “duyên phận”, không cầu cũng đến, hết duyên là đi và giữ cũng không được. Lụy vì tình cảm nam nữ chính là cái “si” mê mờ nhất Phật bảo chúng ta tránh. Các bạn trẻ đã hiểu điều Phật dạy tới đâu mà có thể đem lễ tới cửa Phật để thể hiện những cái si như thế?

8. Bán khoán con vào chùa

Hiện nay, có khá nhiều các bậc cha mẹ ông bà đem con “bán khoán” lên chùa với mong muốn con ăn ngoan, ngủ sâu, nhanh lớn, ít ốm đau, thông minh và gặp nhiều may mắn.

Nhiều bà mẹ mang bầu cũng đã lên chùa hỏi về thủ tục “bán khoán”, như một thủ tục nhập học vậy. Thông thường có 2 hình thức “bán khoán” con lên chùa: “bán” tới năm 13 tuổi hoặc “bán” vĩnh viễn.

Các bạn thử ngẫm nghĩ, chư Phật có lẽ nào có hình thức trao đổi mua bán với con người? Chùa liệu có phải nơi có thể diễn ra các hoạt động mua bán?

Đem con “bán khoán” lên chùa với mong muốn con ăn ngoan, ngủ sâu, nhanh lớn, ít ốm đau, thông minh và gặp nhiều may mắn.

9. Theo chùa “thiêng” bỏ chùa làng

Xưa, chùa làng nào, dân làng nấy thờ (tức làng nào cũng có chùa). Đó là xuất phát từ việc tín ngưỡng Phật luôn ở bên cạnh, ở khắp nơi, trông nom gìn giữ cho con người bảo trì được thiện tâm, tin điều thiện tránh điều dữ, tích phúc đức. Kính Phật lên chùa là việc để thể hiện kính ngưỡng, không với tâm cầu xin tài lộc.

Còn nay, nhiều người do tâm lý đám đông, nghe nói chùa nào thiêng, chùa nào nổi tiếng thì nô nức đến dâng lễ cầu xin. Điều đó là bởi vì họ tin rằng chùa thiêng thì xin gì được nấy, xin được nhiều. Tâm cầu tài lộc quá mạnh mẽ, giống như một cuộc mua bán đổi chác mặc cả với Phật. Người xưa không có cái tâm phân biệt ấy, họ tin rằng ở đâu có người thiện đức thì ở đó có Phật.

Chùa chỉ là hình thức do con người dựng nên, nên nếu ngay cả sư trong chùa có biểu hiện ham tiền của vật chất, biểu hiện của ham tình sắc, không tuân theo những lời dạy của Phật thì ở đó chắc chắn không có Phật ngự, cho dù chùa đó to lớn thế nào, tượng Phật có lộng lẫy dát vàng dát bạc ra sao.

Theo chùa “thiêng” bỏ chùa làng

Ngày nay người ta thấy quá nhiều các trường hợp mà sư tăng cai quản những ngôi chùa thật to lớn, lộng lẫy dát đầy vàng bạc, nhưng họ đeo vàng nhẫn đầy thân, đi xe sang, điện thoại đắt tiền, biểu hiện sự ham muốn hưởng thụ tiện nghi vật chất rất mạnh, nói năng hành xử không khác người ngoài thế tục, vậy họ còn xứng đáng là con của Phật, nơi chùa họ trông nom liệu Phật còn muốn ngự không?

Người tu hành xuất gia là phải tu “xả bỏ” những ham muốn thế tục, vậy họ có phải đang làm trái ngược hẳn với điều Phật dạy. Những ai gặp những ngôi chùa như vậy, chúng ta nên suy ngẫm xem. Có rất nhiều người khi tới chùa cũng thắc mắc trong lòng khi nhìn thấy những sự chướng tai gai mắt trong hành xử của sư tăng trong chùa, nhưng vì thói quen và thấy chùa to lớn đẹp đẽ nên nghĩ rằng hẳn vẫn là tốt đẹp khi cúng Phật ở đó. Song theo như ý kiến của nhiều người tu hành chân chính, những ngôi chùa chẳng hề thanh tịnh sẽ không có Phật ngự mà thay vào đó lại chính là quỷ ma hoành hành.

Dù thế nào đi nữa, chúng ta là “người trần mắt thịt”, không thể tránh khỏi đâu đó mắc sai lầm…Người đáng sợ nhất có lẽ không phải người mắc sai lầm, bởi vì Phật là từ bi, vốn không trách tội con người. Mà kẻ đáng sợ nhất có lẽ là kẻ vô Thần, không tin vào sự tồn tại của Thần Phật nên khi không ai nhìn thấy thì điều xấu ác nào cũng dám làm. Họ đã không còn sự tôn kính Thần Phật để tự gìn giữ câu thúc đạo đức nữa….

Yêu Ly / Theo: ĐKN

Saturday, January 28, 2023

"NHÀ NÀO CÓ CÂY NÀY, VƯỢNG TRẠCH TRẤN TRẠCH", RỐT CUỘC LÀ CÂY GÌ?

Có rất nhiều cây xanh ngụ ý cát tường, có tác dụng thu hút tài lộc và may mắn, xua đuổi tà khí, trấn trạch giữ bình an cho ngôi nhà.


Bởi vậy cũng có rất nhiều người lợi dụng cây xanh để thay đổi số mệnh, đạt được hiệu quả chuyển vận. Trong đó có không ít thực vật có tác dụng trấn trạch, sau đây chúng ta cùng tìm hiểu xem cây xanh nào trấn trạch tốt nhất nhé!

Cây quế là cây xanh trấn trạch số 1

Các loại cây xanh khác nhau trong số mệnh đều có tác dụng tương ứng, đối với cây xanh có công hiệu trấn trạch thì không thể không nói đến cây quế, cây quế có thể nói là cây có hiệu quả tốt nhất của trấn trạch. Cây quế “quế” đồng âm “quý”, ngụ ý phú quý cát tường, trấn trạch bình an, nghe nói còn giúp trong nhà tụ tập dương khí. Trong nhà trồng cây quế còn có ý tứ của một người đang hưng thịnh, quý nhân tương trợ. Nhưng trồng cây quế trong nhà, cần chú ý không thể ngăn cản lối vào nhà, nếu không sẽ không có lợi cho tài vận trong nhà, thậm chí mang đến xui xẻo.

Nguồn: aboluowang

Trồng cây bạch quả có thể trấn trạch không?

Tục ngữ nói bạch quả vào nhà thì phú quý đầy nhà, bởi vậy có thể biết, cây bạch quả cũng có tác dụng chiêu tài vượng tài rất tốt, cây bạch quả cũng luôn được mọi người coi là cây trấn trạch, là bởi vì cây bạch quả là biểu tượng của trường thọ hạnh phúc, lá của nó vào mùa thu, vàng óng tượng trưng cho tiền bạc nhiều, vàng rơi đầy đường.

Nguồn: k.sina

Những loại cây nào trong nhà không may mắn

1. Cây dâu tằm: Bởi vì “dâu và tang” là đồng âm, không may mắn, không có lợi cho số phận gia đình.

Nguồn: internet

2. Cây hòe: Cây hòe thuộc âm, dương khí không đủ, dễ dàng trêu chọc ma, vì vậy người xưa cảm thấy cây hòe không thích hợp để trồng trong sân, sẽ mang lại những thứ không may mắn, mang lại xui xẻo.

Nguồn: internet

3. Cây lê: “Lê” đồng âm với “ly”, dường như đang thu hút sự ly tán của một số gia đình và ảnh hưởng đến sự hài hòa trong mối quan hệ gia đình.

Nguồn: internet

Ngày nay, nhiều người sống trong nhà ở thương mại và không có đủ không gian để trồng cây. Trong những trường hợp như vậy, chúng ta có thể sử dụng tranh treo phong thủy để điều chỉnh phong thủy cho toàn bộ ngôi nhà.

Nguồn: aboluowang

Trong tranh sơn thủy, nước là linh khí của sự nhanh nhẹn, cái gọi là nguồn nước sinh mệnh là của cải, phú quý lâu dài. Bởi vậy đối với bức tranh trên mà nói không thể nghi ngờ là có thể chiêu tài nạp tài, có thể làm cho người ta có một loại cảm giác tài không lộ ra ngoài, nội liễm ở nhà. Dòng suối hai bên trong bức tranh từ trên trời xuống, ngụ ý tài lộc không ngừng chảy dài. Đỉnh núi cũng được điểm xuyến bởi ánh sáng chói lọi của mặt trời, dòng nước chảy sinh tài, mặt trời mọc ở phương đông, sự may mắn sẽ ngự trị.

Nhà treo tranh phong cảnh, vị trí tốt nhất nên treo là ở nền tường trên ghế sofa, nằm ở phía sau bàn ghế, ngụ ý có thể dựa núi, sẽ mang lại sự trợ giúp đắc lực cho sự nghiệp và gia đình.

Nguồn: aboluowang

Ngoài ra, Phong thủy còn chú đến việc “tàng phong nạp khí”, chúng ta có thể lựa chọn cửu ngư đồ trong việc lựa chọn tranh treo, theo quan điểm của người bình thường, hình ảnh chính của cửu ngư đồ miêu tả chín con cá chơi trong hồ sen, còn cầu may trong gia đình, cần phải liên quan đến những kiêng kỵ cụ thể, trong đó nước tượng trưng cho “tài lộc”, mà cá thì tượng trưng cho “dư thừa”. Trong thuyết số mệnh của Trung Quốc, cửu ngư đồ là một bức tranh trang trí rất may mắn.

Nguồn: aboluowang

Kỳ Mai biên dịch
Vương Hòa – aboluowang


NẮNG THÁNG CHẠP

Đã thành lệ, tết ở quê tôi nhất định phải có dăm ba ràng bánh tráng trong nhà. Mà muốn có bánh tráng ngon thì phải có nắng cả ngày để phơi.

Muốn bánh tráng ngon phải có nắng cả ngày

Nắng tháng Chạp đỏng đảnh thất thường, có khi đang hửng sáng lung linh thì mưa rào rào đổ xuống, rồi tan mây rạng rỡ như không có gì xảy ra. Những năm lạnh dài hay rét muộn, tháng Chạp còn mưa phùn ủ ê, mẹ lại thở dài.

Mẹ thở dài không chỉ vì không có nắng thì không giặt giũ, phơi phóng được. Năm nào cũng thế, khi cái nắng tháng Chạp hửng lên sau kỳ đông dài rét mướt, mẹ đều đem mùng mền ra giặt, phơi ở trước nhà. Cái nắng rực rỡ giúp mùng mền giặt xong vừa sạch tinh lại còn thơm mùi nắng rất dễ chịu. Đây cũng là thời điểm mọi người bắt đầu tráng bánh tráng tết.

Đã thành lệ, tết ở quê tôi nhất định phải có dăm ba ràng bánh tráng trong nhà. Mà muốn có bánh tráng ngon thì phải có nắng cả ngày để phơi. Bánh tráng được nắng không chỉ giòn tan, mà nhúng còn nhanh mềm, ngày tết cuốn với thịt kho tàu, rau sống tươi xanh, dưa chua giòn giòn, ngon hết biết. Đi thăm làng xóm, người thân về chưa kịp nấu cơm, chỉ cần nhúng ít cái bánh ăn là đủ no bụng. Bánh không được nắng sẽ bị sượng, ăn vào cứng và dai. Vậy nên phải canh ngày nắng thật đẹp mới pha bột, đốt lò, tráng bánh được.


Nói tới dưa chua, lại cũng phải cần có nắng. Này nhé, dưa kiệu, dưa món, thiếu nắng không được đâu. Củ kiệu ngâm qua đêm, làm sạch, phơi nắng. Đu đủ, cà rốt, củ cải trắng, gọt rửa sạch, xắt lát dày, cũng phơi nắng. Dưa phơi qua một nắng mới giòn, mới giữ được lâu, ăn hết tết vẫn còn ngon. Còn phải kể đến vô số món bánh mứt không có nắng là không xong. Mứt dừa, mứt gừng, mứt bí… rim liu riu cho thật khô, cũng phải bỏ ra mâm đem phơi nắng mứt mới khô thơm và để được lâu, không chảy nước hay bị ẩm mốc.

Bánh in, bánh cốm làm xong, đem ra phơi nắng, bánh mới kết lại cứng và giòn, bột không bị rời ra ăn bung đầy miệng. Ngay cả lá chuối, lá dong, muốn gói bánh tét, bánh chưng không gãy thì lá cũng phải được mang hong dưới nắng. Xem ra, muốn có một cái tết tươm tất viên mãn, không thể thiếu nắng tháng Chạp rồi.

Đi qua nhiều ngôi nhà, thấy những chiếc mền chiếu sặc sỡ đủ màu phơi trong nắng, tự dưng nghe lòng ấm áp, vui vui. Những nhà tráng bánh tráng thì từng dãy bánh xếp hàng thẳng tắp trong nắng nhìn thật đẹp. Ngày còn nhỏ, mẹ hay sai tôi làm các loại nguyên liệu muối dưa, mang ra phơi dưới nắng, phụ bà phơi bánh mứt. Trong cái nắng vàng rải ngọt ngào như mật, những mẹt dưa nhiều màu sắc, kiệu trắng, cà rốt đỏ, đu đủ xanh… trông thật ngon lành. Những mâm bánh mứt đem phơi cũng sáng lên dưới nắng, đi qua đi lại nhìn thấy, thật khó kìm lòng nhón một miếng. Ăn vào nghe không chỉ vị mứt mà như nghe được cả mùi nắng thơm lừng.

Tháng Chạp, những cánh đồng trải xanh lá mạ ngút ngàn, những bờ cỏ dại bung nở bao loài hoa không tên trắng muốt, tất cả dập dờn lung linh trong cái nắng phơi phới trong veo. Nắng điểm thêm chút gió nhẹ nên cứ như đang nhảy nhót xao động. Trời vén mây để lộ một màu xanh ngời ngợi. Núi khoác áo xanh lam trong nắng phơi vẻ huy hoàng.

Hoa cải tháng chạp

Nắng ấm tràn về là khi những loài hoa chực chờ bung nở. Mai vàng được lặt lá. Cúc ủ nhụy thơm lớn dần. Những cây mai nở sớm không đợi đến xuân đã hé cánh vàng theo nắng. Cây sung trút cành bung chồi biếc rợp trời, đeo quanh mình từng chùm trái sum suê. Lộc vừng đong đưa từng chùm buông dài chực nở… Trong cái nắng mật ong chảy lan tràn trời đất, sự sống như đồng loạt thức dậy, cứ thế mà nở hoa, cứ thế mà bung chồi, tất cả rộn ràng như sẵn sàng đợi đến xuân về trẩy hội.

Thời điểm này, người người đều bận rộn hoàn thành nốt những công việc cuối năm, lại phải chuẩn bị sẵn sàng cho một năm mới. Nhưng dù bận rộn thế nào, lòng người vẫn như có một khoảng mong chờ dành cho nắng. Đêm qua nghe có đợt không khí lạnh xuống, rồi sáng trời đổ mưa ướt khoảng sân trước nhà, lại nghe mẹ chặc lưỡi ngó trời, biết là mẹ mong nắng đấy. Thật ra không chỉ nắng của trời đất, mà còn nắng trong lòng người, sau tất cả ảm đạm, rét mướt, có lẽ ai cũng mong thắp lên một tia nắng mới xôn xao...

An Duyên / Theo: PNO

NHỮNG BỮA ĂN SUSHI ĐẮT ĐỎ NHẤT THẾ GIỚI

Món sushi đắt nhất theo Kỷ lục Guinness Thế giới được giới thiệu tại Philippines có giá 1.978,15 USD (gần 50 triệu đồng).


Món sushi đắt nhất theo Kỷ lục Guinness Thế giới không phải ở Nhật Bản - xứ sở của sushi mà được Angelito Araneta Jr sáng tạo và giới thiệu với thực khách vào năm 2010 tại Philippines.


Nguyên liệu chính của món ăn là cá hồi thượng hạng được đánh bắt từ Na Uy và gan ngỗng. Tuy nhiên, giá trị của món ăn nằm ở những vật liệu trang trí gồm kim cương châu Phi, ngọc trai Palawan và vàng lá 24K. Với mức giá 1.978,15 USD, món ăn được ghi nhận là đĩa "sushi đắt nhất thế giới". Cùng điểm danh các địa điểm phục vụ sushi có giá "cao không tưởng":


Masa, New York: Không chỉ là nhà hàng sushi đắt nhất ở Mỹ mà còn là một trong những nhà hàng đắt nhất thế giới. Món sushi tại đây do đầu bếp Masayoshi Takayama chế biến. Thực đơn mắc nhất của nhà hàng được thông báo vào tháng 3/2022 khoảng 1.000 USD (khoảng 23,6 triệu đồng) cho 1 người chưa bao gồm nước hay rượu. Với mức giá như thế, thực khách sẽ được thưởng thức món ăn từ các nguyên liệu cao cấp gồm thịt bò Wagyu, toro trứng cá muối và kem nấm truffle trắng.


Nhà hàng yêu cầu thực khách hạn chế sử dụng nước hoa để không làm ảnh hưởng đến trải nghiệm bữa ăn.


Masa cấm thực khách chụp hình hay quay phim trong quá trình dùng bữa.


Sushi Ginza Onodera, New York: Nhà hàng cao cấp ở thành phố New York cho phép bạn theo dõi quá trình chế biến sushi của đầu bếp nhờ hệ thống bếp mở. Một set sushi cơ bản tại đây có giá khoảng 450 USD.


Sukiyabashi Jiro, Tokyo: Thực đơn cụ thể của nhà hàng 3 sao Michelin có tên gọi "Món sushi ngẫu nhiên của Sukiyabashi Jiro" có giá khoảng 400 USD. Tên gọi như thế vì món sushi này gần như không được lặp lại và được sáng tạo theo cảm hứng của đầu bếp đạt sao Michelin Sukiyabashi Jiro. Ông Jiro cũng có quy định nghiêm ngặt về việc thực khách sử dụng nước hoa trong nhà hàng.


Kurumazushi, New York: Có thể có nhiều cửa hàng sushi ở Manhattan, New York, nhưng người sáng lập kiêm bếp trưởng Toshihiro Uezu mang đến cho những người sành ăn sushi những món ăn có hương, vị vượt trội.


Các set sushi tại nhà hàng có giá từ 150-300 USD.


NAOE Miami, Florida: Nằm trong danh sách 40 nhà hàng hàng đầu ở Mỹ năm 2019, NAOE Miami cũng đã được tạp chí Forbes Travel Guide trao tặng 5 sao.


Đầu bếp Kevin Cory của nhà hàng đã sáng tạo và giới thiệu thực đơn Chef's Choice đặc biệt có giá 280 USD/người chưa bao gồm thuế.


Nobu do đầu bếp Nobu Matsuhisa làm chủ là một trong những nhà hàng nổi tiếng trong giới nhà hàng ở Miami có các lựa chọn bữa ăn sushi giá khoảng 200 USD.

An Huỳnh (tổng hợp) / Theo: PNO
Link tham khảo:



QUẦN ĐẢO ĐẶC BIỆT MỖI CƯ DÂN ĐỀU SỞ HỮU HẲN MỘT HÒN ĐẢO CHO RIÊNG MÌNH

Tại quần đảo này, có rất nhiều ngôi nhà được xây dựng trên những hòn đảo biệt lập để làm nơi nghỉ dưỡng lý tưởng.


Trên thế giới có rất nhiều hòn đảo được mệnh danh là "thiên đường". Trong đó, Thousand Islands dù không phải nơi được mệnh danh là "thiên đường" nhưng lại gây thương nhớ bởi khung cảnh thiên nhiên bao phủ tuyệt đẹp.

Nằm giữa vùng biên giới của Mỹ và Canada, quần đảo này bao gồm 1.864 hòn đảo trải dài khoảng 80km, khởi nguồn từ phía Đông Bắc hồ Ontario dọc theo con sông Saint Lawrence.

Quần đảo Thousand Islands với hàng ngàn hòn đảo lớn nhỏ

Để được coi là một hòn đảo trong Thousand Islands, diện tích nổi trên nước ít nhất phải ở mức 0,1 mét vuông, nổi trên nước quanh năm và có ít nhất một cái cây sống. Trong số hơn một ngàn hòn đảo này, có những nơi rộng cỡ 64 km vuông nhưng cũng có những hòn đảo nhỏ chỉ đủ để xây lên cho một ngôi nhà duy nhất.

Khung cảnh đẹp đến nao lòng tại Thousand Islands vào mùa thu

Tại quần đảo này, Heart Island được xem là trái tim của ngàn đảo, nơi lưu giữ những câu chuyện tình lãng mạn. Bên cạnh đó, khung cảnh thiên nhiên lãng mạn của quần đảo này vào mùa thu khi lá xanh bắt đầu chuyển vàng, hòa quyện cùng làn nước trong xanh khiến hòn đảo này tựa như chốn thần tiên trong truyện cổ tích.

Những ngôi nhà đơn...

Ngoài ra, nơi đây cũng nổi tiếng với cây cầu dài 1,5km nối hai nước Mỹ - Canada bắc ngang qua Thousand Islands. Cây cầu này được xây dựng từ năm 1938, là nơi chứng kiến nhiều biến cố lịch sử thế giới. Khi du khách đứng trên cầu, cũng có thể phóng tầm mắt để thưởng thức phong cảnh toàn thể Thousand Islands mà không hề bị ngăn cản bởi hai chữ "biên giới".

Những ngôi nhà đơn...

Nhờ phong cảnh đẹp cùng sự riêng tư tuyệt đối tại đây, nhiều hòn đảo đã được chọn làm nơi sinh sống và nghỉ dưỡng của nhiều người. Ngoài những ngôi nhà đơn, nhà đôi thông thường, có những hòn đảo với diện tích lớn còn được xây dựng tòa lâu đài bên trên với hàng cây bao xung quanh.

và thậm chí là lâu đài được xây dựng trên các hòn đảo riêng biệt.

Được biết, phương tiện đi lại giữa các hòn đảo và đất liền chủ yếu bằng tàu thuyền. Tất nhiên, hầu hết các hòn đảo này đều có điện được cung cấp năng lượng từ cối xay gió và thủy điện. Dịch vụ điện thoại cũng hoàn toàn ổn nhờ đường dây được nối bằng dây cáp dưới xuyên từ hòn đảo này sang hòn đảo khác.

Khoảng 20 hòn đảo trong số những hòn đảo này đã tạo nên Công viên Quốc gia Thousand Islands, công viên quốc gia lâu đời nhất Canada nằm ở phía đông của dãy núi Rocky.

Với đầy đủ dịch vụ tiện nghi, đây được đánh giá là nơi nghỉ dưỡng vô cùng lý tưởng tại Canada

Sự riêng tư mà những hòn đảo này cung cấp là điều mà hầu hết nhiều nơi nghỉ dưỡng trên thế giới không thể có được. Đây cũng được đánh giá là nơi yên bình và lý tưởng nhất để tránh xa phố thị ồn ã và tận hưởng sự an nhiên.

Nguồn: Buzz Feed / Soha
Link tham khảo:



Friday, January 27, 2023

NGƯỜI ĐỨC ĐÃ ĂN "KẸO CHÍP CHÍP" TỪ 102 NĂM TRƯỚC

Kẹo dẻo hay “kẹp chíp chíp” là món kẹo tuổi thơ được làm từ hỗn hợp đường và siro. Ít ai biết rằng thức quà này có xuất xứ từ nước Đức và có tuổi thọ rất lâu đời.


Kẹo dẻo là thức quà vặt tuổi thơ được nhiều bạn trẻ biết đến. Món kẹo dẻo đủ màu với hình dáng những loài vật được làm từ hỗn hợp đường và siro. Vị ngọt lịm của món ăn này làm say mê bao thế hệ học trò, ngay cả người lớn cũng ưa chuộng. Hơn nữa, món kẹo còn thích hợp với người ăn chay, hoặc những người tuân thủ theo luật ăn kiêng của một số tôn giáo.

Đức là quốc gia khai sinh những chiếc kẹo dẻo đầu tiên có hình con gấu. Tại đây, món kẹo được gọi với cái tên Gummibär hoặc Gummibärchen. Những sản phẩm kẹo dẻo mang hình dáng chú gấu đầu tiên được sản xuất vào năm 1920 bởi nhà sản xuất từ Bonn (Đức), Hans Riegel Sr. (công ty Haribo).

Bao bì đầu tiên của hãng kẹo Haribo.

Những mẻ kẹo đầu tiên

Năm 1920, Hans Riegel Sr., nhà sản xuất bánh kẹo người Đức thành lập công ty Haribo, là một tên viết tắt bắt nguồn từ tên và quê hương của ông (xứ Bonn). Trong gian bếp nhỏ hẹp cùng với vài chiếc nồi đồng, chiếc đinh ghim và một cái bếp, những mẻ kẹo thử nghiệm đầu tiên ra đời.

Một năm sau đó, Hans thuê nhân viên đầu tiên, là người vợ Gertrud của anh. Nhiệm vụ của cô là đạp xe khắp thành phố giao hàng và tiếp thị sản phẩm mới cho khách. Hans cặm cụi trong căn bếp nhỏ chuẩn bị ra lò món kẹo ngọt hoàn toàn mới: kẹo dẻo hình gấu (kẹo gummy bear).

"Chúng ta đã nghe câu chuyện về Apple ra đời trong một gara nhỏ. Món kẹo gummy bear cũng có xuất phát điểm tương tự. Riegel muốn tạo nên sự khác biệt với đồng vốn nhỏ và hầu như không có chút cơ hội kiếm tiền nào", Christian Bahlmann, Phó Chủ tịch Truyền thông công ty Haribo nói.

Kẹo dẻo hình gấu vẫn dùng cho đến ngày nay

Hương vị nguyên bản của món kẹo dẻo

Mặc dù Riegel là người đầu tiên tạo ra kẹo dẻo hình gấu, nhưng lịch sử của những loại kẹo làm từ gelatin này đã xuất hiện trước phát minh của ông. Theo Beth Kimmerle, tác giả của 4 cuốn sách về ngành công nghiệp bánh kẹo Mỹ, kẹo dẻo là tiền thân của kẹo cao su, Turkish Delight và kẹo cao su rượu (một loại kẹo giã rượu của Anh).

"Tôi nghĩ tiền thân thực sự của kẹo gummy là các loại mứt hoặc thạch, đó là cách bảo quản trái cây nấu với pectin hoặc tinh bột. Nhật Bản là quốc gia khai sinh ra loại thạch trái cây như thế", Kimmerle nói.

Susan Benjamin, một nhà sử học nghiên cứu bánh kẹo, tác giả và là chủ sở hữu của True Treats Historic Candy ở Harpers Ferry, West Virginia, cho hay những viên kẹo trước đó đã “đặt sẵn” công thức. Sau này, Riegel chỉ cần tinh chỉnh lại và thêm vào hình dạng con gấu dễ thương.

Riegel không phải là doanh nhân bán kẹo duy nhất hoạt động vào đầu những năm 1920. Fred W. Amend, người Mỹ, đã sáng tạo ra Chuckles, một loại kẹo thạch phủ đường. Trong khi đó Henry Heide, một người Đức di cư đến Hoa Kỳ, đã tạo ra Jujubes và Jujyfruits.

Nhưng Riegel đã ghi dấu ấn của mình nhờ sự nhạy bén trong kinh doanh, áp dụng những tiến bộ mới trong phương pháp tạo hương và tạo màu “bởi vì anh ấy hiểu bản chất của kẹo là hình thức và kết cấu,” Kimmerle nói. “Anh ấy đã sử dụng công nghệ tạo màu kết hợp cùng hương vị bánh kẹo mới nhất, sau đó áp dụng chúng triệt để để tạo nên những chú gấu dẻo dai của mình”.

Kẹo dẻo có nhiều hình dạng khác nhau, đủ màu sắc.

Sự phát triển của kẹo gummy bear

Trong những năm 1930, công ty của Riegel gia tăng quy mô lên đến 400 nhân viên và giới thiệu nhiều loại kẹo dẻo mới. Cha đẻ của kẹo gummy bear đặt khẩu hiệu cho công ty của ông là "Haribo làm trẻ em hạnh phúc".

Sau đỉnh cao của những năm 1930, chiến tranh thế giới thứ hai làm cho công ty của ông điêu đứng. Bản thân Riegel qua đời năm 1945 ở tuổi 52, để lại vợ ông, Gertrud, chịu trách nhiệm điều hành công ty. Các con trai của cặp vợ chồng này đảm nhận vai trò lãnh đạo Haribo vào năm sau, với Paul giám sát sản xuất và Hans Jr. quản lý tiếp thị và bán hàng.

“Họ gần như phải đóng cửa việc sản xuất, vì vậy họ thực sự bắt đầu lại từ đầu sau khi chiến tranh kết thúc", Bahlmann nói.

Vào năm 1950, anh em nhà Rigel đã biến gia sản người cha để lại thành một xưởng sản xuất kẹo khổng lồ. Số nhân viên tăng từ 30 đến 1000 người. Khi Haribo tiếp tục phát triển trong những năm 50 và 60, các giám đốc điều hành đã tận dụng truyền hình như một trong những công cụ tiếp thị hiện đại nhất thời đó.

“Đây là một trong những thương hiệu đầu tiên ở Đức thực hiện quảng cáo trên truyền hình, điều đó đã khiến Haribo thực sự nổi tiếng”, Bahlmann chia sẻ.

Tính nhất quán chất lượng tạo nên thành công của kẹo dẻo

Chìa khóa dẫn đến thành công của Haribo bao gồm tính nhất quán và chất lượng của sản phẩm và hoạt động tiếp thị sản phẩm. Một điểm mạnh khác là di sản của Haribo tiếp tục mở rộng và sở hữu bởi gia đình Riegel, hiện đang ở thế hệ thứ ba làm kẹo. Paul mất năm 2009, trong khi Hans Jr mất năm 2013, để lại cháu trai Hans-Guido điều hành công ty.

Mặt khác, Bahlmann cho rằng sự thành công lâu dài của công ty là những kỉ niệm tuổi thơ được gìn giữ trong từng viên kẹo gummy bear. Haribo có rất nhiều loại sản phẩm và chúng cũng được phân phối ở những quốc gia với nền văn hóa khác nhau. Nhưng, chính cảm xúc háo hức, bồi hồi khi được nếm viên kẹo ngọt lịm và đưa chúng tôi quay trở lại tuổi thơ là những giá trị mà khách hàng mọi nơi trên thế giới đều trân trọng.

Anh Thi / Theo: Vntravellive



NHỮNG NHÀ GA XE LỬA NẰM Ở...TẬN CÙNG THẾ GIỚI

Mặc dù hệ thống tàu cao tốc ngày càng phổ biến ở nhiều nước trên thế giới, vẫn còn đó những nhà ga xe lửa ở nơi heo hút xa xôi, cần mẫn đón đưa du khách quay về miền ký ức mỗi ngày.

Nhà ga Banff, Alberta, Canada. Ảnh: Bradley L. Grant

Nhà ga Dent ở Cumbria (Vương quốc Anh) nằm ở độ cao 351m so với mực nước biển. Địa thế đặc biệt này đã khiến nơi đây trở thành nhà ga tuyến chính tọa lạc ở vị trí cao nhất nước Anh.

Nằm trên tuyến Settle - Carlisle vốn được xem là một trong những tuyến đường sắt đẹp nhất thế giới, nhà ga cách ngôi làng Dent yên bình khoảng 8km với những con đường nhỏ rải sỏi, kiến ​​trúc nhà cửa mang hơi thở của thế kỷ XII và những quán rượu địa phương có tuổi đời trăm năm.

Chính những điểm đặc biệt này khiến cho người dân và du khách cảm thấy thích thú mỗi khi đến đón tàu ở nhà ga Dent cho chuyến hành trình tiếp theo của mình.

Nhà ga Dent - Ảnh: Kreuzschnabel/Wikimedia

Không phải ai cũng biết, nhà ga Tanggula ở quận Amdo (Tây Tạng, Trung Quốc) là ga đường sắt nằm ở vị trí cao nhất thế giới.

Tọa lạc ở độ cao 5.068m, nhà ga nằm trên tuyến đường sắt Thành Dương kết nối các thành phố Thanh Hải và Lhasa với nhau.

Có một điều đặc biệt là nhà ga này không hề có nhân viên quản lý và vì vậy, mỗi khi có chuyến tàu dừng ở đây thì hành khách vẫn phải ở lại trên tàu vì khu vực xung quanh không có người ở nên không có bất cứ dịch vụ nào phục vụ hành khách.

Nhà ga Tanggula - Ảnh: Baycrest/Wikimedia

Ít ai có thể làm ngơ trước vẻ đẹp đến mê hồn của ga xe lửa Okuoikojo. Nằm ẩn mình giữa khung cảnh ngoạn mục của tỉnh Shizuoka (Nhật Bản), ga xe lửa này tọa lạc ở ngay khu vực trung tâm của một vách đá nhỏ nhô ra giữa hồ nước xanh ngắt.

Nhà ga Okuoikojo nằm trên tuyến đường sắt dốc nhất ở Nhật Bản và vì vậy sẽ tạo nên một điểm dừng chân khó quên cho bất cứ hành khách nào có cơ hội được ghé qua, tất nhiên là trừ những người sợ độ cao.

Ga xe lửa Okuoikojo - Ảnh: Princess_Anmitsu/Shutterstock

Wondabyne có thể là một trong những điểm dừng đường sắt kỳ lạ nhất trên thế giới bởi nhà ga này nằm bên bờ Mullet Creek, cách thành phố Sydney (Úc) khoảng 40 phút lái xe.

Đây là ga tàu duy nhất ở Úc mà hành khách không thể đến được bằng đường bộ bởi trên thực tế, mọi người chỉ có thể đến địa điểm này bằng thuyền. Đây cũng là nhà ga “3 không”: không có máy bán vé, không có bảo vệ, không có nhân viên phục vụ.

Ngoài ra, chiều dài của sân ga này rất khiêm tốn nên hành khách chỉ có thể lên xuống bằng toa sau mà thôi.

Nhà ga Wondabyne - Ảnh: Abesty/Wikipedia

Không chỉ là một trong những nhà ga hẻo lánh nhất thế giới, Jungfraujoch ở Valais (Thụy Sĩ) còn được đánh giá là một trong những nhà ga đẹp nhất.

Được mệnh danh là “Trên đỉnh châu Âu” (tiếng Anh: Top of Europe), nhà ga này nằm ở độ cao 3.454m so với mực nước biển và bắt đầu hoạt động từ năm 1912. Những hành khách sử dụng chuyến tàu này sẽ có cơ hội chiêm ngưỡng khung cảnh ngoạn mục và đẹp như mơ của dãy núi Alps, sông băng Aletsch và dãy núi Black Forest nằm trên địa phận nước Đức.

Nhà ga Jungfraujoch - Ảnh: Victor Maschek/Shutterstock

Nằm ở độ cao 1.480m so với mực nước biển ở quận Tinsukia, ga Lekhapani là ga đường sắt tọa lạc ở vị trí cực đông trên bản đồ đường sắt Ấn Độ.

Nhà ga nằm gần vườn quốc gia Namdapha và khu đô thị gần nhất là thành phố Guwahati cách đó 517km. Dừng hoạt động từ năm 1993, giờ đây, nhà ga này tồn tại dưới hình hài của một “thị trấn ma” với những đường mòn phủ đầy cỏ dại cùng một tấm bảng màu vàng ghi dòng chữ "Biên giới cuối cùng của Ấn Độ" khiến cho khung cảnh càng trở nên hoang vu hơn.

Ga Lekhapani - Ảnh: PP Yoonus/Wikimedia

“Tráng lệ và gây ám ảnh” là những cảm xúc mà nhà ga Canfranc International có thể mang lại cho hành khách đi tàu của mình.

Từng là nhà ga xe lửa lớn nhất châu Âu, nằm ẩn mình trên dãy núi Pyrenees ở biên giới xa xôi nối liền giữa Tây Ban Nha và Pháp, nhà ga này cũng được biết đến với cái tên “Titanic của những ngọn núi” (tiếng Anh: Titanic of the Mountains) khi mở cửa đón khách lần đầu vào năm 1929.

Tuy nhiên, thật đáng tiếc khi Canfranc International đã bị buộc phải đóng cửa vào những năm 1970 và dần rơi vào cảnh hoang tàn và xuống cấp trầm trọng. Ngày nay, du khách vẫn có thể tận hưởng chuyến tham quan có hướng dẫn viên giới thiệu về lịch sử của địa điểm độc đáo này. Chính quyền cũng có kế hoạch tu bổ các công trình còn sót lại để phục vụ mục đích du lịch.

Nhà ga Canfranc International - Ảnh: Angel L/Shutterstock

Nhà ga xe lửa “tí hon” mang tên Giao lộ St. Marys nằm ở vùng nông thôn Ontario không phải là một nhà ga bình thường bởi nó mang trên mình trọng trách của một Di tích Lịch sử Quốc gia của Canada.

Được xây dựng vào năm 1858, nhà ga được xây hoàn toàn bằng đá nhằm phục vụ cho tuyến đường sắt Grand Trunk chạy từ Sarnia (Canada) đến Portland (Hoa Kỳ).

Ngày nay, nhà ga Giao lộ St. Marys đã đóng cửa và nằm cách các thành phố gần nhất là Kitchener và London khoảng 50 phút lái xe.

Nhà ga Giao lộ St. Marys - Ảnh: Robert Taylor/Wikipedia

Mặc dù phải thường xuyên hứng chịu nhiều đợt bão tuyết khắc nghiệt trong suốt thời gian tồn tại, thế nhưng nhà ga Bakkai cũng đã có thời gian hoạt động gần một thế kỷ.

Nằm gần mũi phía bắc đảo Hokkaido của Nhật Bản, đây là nhà ga bằng gỗ luôn phủ đầy tuyết và cực kỳ lạnh lẽo bởi nhiệt độ băng giá, cũng như không có hơi ấm của con người bởi nơi đây không có người phục vụ.

Nhà ga Bakkai - Ảnh: Rory trains/Wikimedia

Nằm ở Abkhazia (một vùng ly khai của Georgia), ga xe lửa Psyrtskha đẹp như tranh vẽ nhìn ra một hồ nước và được bao quanh bởi những ngọn núi.

Mặc dù đã bị bỏ hoang từ lâu do không có các chuyến tàu được khai thác đến khu vực này, thế nhưng hệ thống đường ray xe lửa vẫn còn trong tình trạng hoạt động tốt. Du khách đến thăm khu vực này có thể vào bên trong nhà ga cũ để ngắm nhìn nhà ga làm bằng gỗ, trần nhà ấn tượng và khung cảnh hồ nước bình yên.

Ga xe lửa Psyrtskha - Ảnh: Butenkov Aleksei/Shutterstock

Nhà ga Karskaya nằm ở cuối của tuyến đường sắt Obskaya - Bovanenkovo ​​của Nga và là ga đường sắt duy nhất trên thế giới có hành trình hướng về vòng Bắc cực.

Nhà ga và các tuyến đường sắt tại Karskaya được xây dựng vào năm 2011 bởi Gazprom, một tập đoàn năng lượng lớn của Nga có trụ sở tại Saint Petersburg. Lý do đơn giản là vì Karskaya là nơi có mỏ khí đốt khổng lồ.

Nhà ga Karskaya - Ảnh: Grigorii Pisotsckii/Shutterstock

Được đặt tên là "nhà ga ở tận cùng thế giới", trạm dừng xe lửa Estación Del Fin Del Mundo - còn được gọi là Ga Cascada de la Macarena - nằm ở phía xa nhất của cực Nam hiện vẫn đang hoạt động.

Trạm dừng xe lửa Estación Del Fin Del Mundo - Ảnh: Rainer Lesniewski/Shutterstock

Những hành khách trên chuyến tàu độc đáo này sẽ được thỏa sức nhìn ngắm thác nước La Macarena, sông Pipo và những khu rừng rậm ngút ngàn dọc trên hành trình thiên lý của mình.

Nguyễn Thuận (theo Love Exploring)