đãi Đinh Đại bất chí
Tịch dương độ tây lĩnh,
Quần hác thúc dĩ mính.
Tùng nguyệt sinh dạ lương,
Phong tuyền mãn thanh thính.
Tiều nhân quy dục tận,
Yên điểu thê sơ định.
Chi tử kỳ túc lai,
Cô cầm hậu la kính.
宿業師山房
Nghiệp Sư đợi Đinh Đại không đến
(Dịch thơ: Anh Nguyên)
Mặt trời mới gác non tây,
Bỗng nhiên bóng tối tràn đầy các hang.
Thông, trăng, đêm mát nhẹ nhàng,
Suối và gió thổi nghe càng tronng veo.
Chim vừa đậu, khói sương deo,
Những người đốn củi đi theo nhau về.
Đến chơi, bạn đã hẹn thề,
Ôm đàn đứng đợi bên lề lối đi...
Sơ lược tiểu sử tác giả:
Mạnh Hạo Nhiên 孟浩然 (689-740) tên Hạo, tự Hạo Nhiên, hiệu Mạnh sơn nhân 孟山人, người Tương Dương (nay là huyện Tương Dương tỉnh Hồ Bắc), cùng thời với Trần Tử Ngang.
Ông từng làm quan, nhưng ông không thích hợp với đám quý tộc lạm quyền, nên rất thích nơi nhàn cư. Ông lui về ở ẩn, tìm lấy đời sống tao nhã ở Long Môn quê nhà và trong cuộc du ngoạn ở những nơi xa, khắp vùng đất. Ông đi nhiều, thấy nhiều, mạnh thơ đầy ắp những khí chất hồn hậu của thiên nhiên núi sông diễm lệ, hợp với tâm hồn trong sáng của mình.
Ông để lại 260 bài thơ. Có thể gọi thơ ông là thơ sơn thuỷ được. Thơ năm chữ của ông luật lệ nghiêm cách, phóng khoáng, hùng tráng, rất nổi tiếng. Bài Lâm Động Đình được nhiều người truyền tụng.
Nguồn: Thi Viện



