Tuesday, June 25, 2019

NGƯỜI VIỆT ĐÃ NÓI DỐI NHƯ THẾ NÀO?

Có người nói rằng, trong xã hội Việt Nam ngày nay, người ta “đồng lòng nói dối”…

Tất nhiên, có thể có người sẽ không đồng ý với quan điểm đó. Nhưng chúng ta hãy thử ngẫm xem, người Việt đã nói dối như thế nào?



(Ảnh minh họa)

Trẻ con được giáo dục nói dối nhờ…

Những câu nói kiểu như: “Ăn nhanh lên không là bị ông ba bị bắt đó”.

Những câu chuyện dân gian kiểu “Nói dối như cuội”, ác độc và gian trá.

Những quan niệm kiểu như “thông minh” là khôn lỏi, biết gian dối.

Những bài thủ công, những tờ bích báo “của phụ huynh”.

Những giờ giảng mẫu, những bài thi giáo viên dạy giỏi được dàn dựng.

Những bài tập làm văn kiểu như “tả con mèo mà nhà em không nuôi”.

Những sách giải bài tập, sách làm văn mẫu.

Những giờ kiểm tra “thả cho chép”.

Những màn coi cóp không bị phát hiện.

Những lần phụ huynh đi thầy, đi cô, hay thậm chí là đi hiệu trưởng.

Những kỳ thi tốt nghiệp “không sợ giám thị, chỉ sợ thanh tra sở đến”.

Sinh viên tiếp nhận nói dối nhờ…

Những giờ trốn học, điểm danh hộ.

Những bài tập lớn, đề thi cóp từ khóa trên.

Những lần học hộ, thi hộ.

Những đồ án thuê.

(Ảnh minh họa)

Những “nghiên cứu khoa học” vô thưởng vô phạt.

Những lần sinh viên đi thầy, đi cô.

Rồi những thạc sĩ, tiến sĩ giấy.

Người đi làm chủ động nói dối nhờ…

Những trăm triệu bỏ ra để xin một chân nhà nước.

Những đi cửa sau, những mua quan bán chức.

Những hô khẩu hiệu, những làm báo cáo.

(Ảnh minh họa)

Những thủ đoạn tranh đấu hơn thua.

Những vụ đấu thầu quân xanh quân đỏ.

Những lợi ích mà người ta nói là phải “trả giá”.

Người có trách nhiệm đã buông lời nói dối qua…

Những vấn đề nhạy cảm nhưng bức thiết với người dân.

Những bài viết dẫn hướng dư luận.

Những thảm họa môi sinh.

Những sự kiện lịch sử đau lòng.

Những khuôn từ sáo rỗng về cái sự “đúng đắn”, “sát sao”.

Người ta buông xuôi, chấp nhận và chai lì với những lời nói dối…

Rồi người ta sinh con, trở thành phụ huynh.

Và những đứa trẻ lại được giáo dục như thế…

Nói đến đây, người ta không khỏi nhớ tới chi tiết “cái lò gạch cũ” lởn vởn như một thứ âm hồn bất tán trong tác phẩm Chí Phèo. Phải chăng cũng tương tự như thế, căn bệnh nói dối đã trở thành một cái vòng luẩn quẩn không có hồi kết trong xã hội ta?

Tất nhiên, ở đây chúng ta sẽ không vơ đũa cả nắm, rằng toàn bộ người Việt đều nói dối. Nhưng chúng ta cũng không thể lại dùng những câu chữ nói giảm nói tránh kiểu như “một số”, “thiểu số”, hay “một bộ phận nhỏ” được nữa. Nhìn nhận một cách thẳng thắn, chúng ta đều có thể thấy bản thân mình lờ đờ bên trong cái vòng luẩn quẩn đó, dù ít dù nhiều.

Làm thế nào để người Việt sửa mình đây? Đó quả là một câu hỏi khó. Nhưng xin được thiển đàm rằng, vấn đề đạo đức chỉ có thể được giải quyết nhờ giá trị đạo đức. Làm sao để chữ Chân trong văn hóa truyền thống quay trở lại với người Việt đã là một câu hỏi mà chúng ta cần phải suy ngẫm thật sự.

Quang Minh


GIAI THOẠI THÚ VỊ ĐẰNG SAU TÊN GỌI CÁC MÓN ẨM THỰC TRÊN THẾ GIỚI

Điều gì làm nên văn hóa ẩm thực? Nếu chỉ là việc ngon miệng, thì đơn giản là ẩm thực, còn văn hóa, thiết tưởng chính là những câu chuyện, những giai thoại đằng sau.


Văn hóa này đôi khi thể hiện ngay từ tên gọi của món ăn và đồ uống. Ví dụ như ở Trung Quốc có món thịt trâu Trương Phi. Đây là món thịt trâu hong gió, ngoài đen trong đỏ – bên ngoài thiết diện vô tư, bên trong lòng son trung nghĩa – thật giống như Trương Phi. Như vậy đây là món ăn vinh danh người anh hùng.

Tại Hàn Quốc thì ngược lại. Chuyện kể rằng Triều Tiên Đoan Tông Lý Hoằng Vỹ bị người chú của mình là Triều Tiên Thế Tổ Lý Nhu lật đổ, lưu đày và bức tử. Trọng thần Thân Thúc Chu rất nhanh chóng quy phục vị vua mới, khiến dân gian cho rằng ông bất trung bất nghĩa. Người ta nhận thấy giá đỗ là một loại thực phẩm không cất giữ được lâu, nên họ gọi nó là “rau Thúc Chu”, ý rằng nó thay đổi biến chất nhanh như ông Thúc Chu vậy. Vậy là tên món ăn lại dùng để chê cười người tội lỗi. Thực ra Triều Tiên Thế Tổ Lý Nhu và Thân Thúc Chu cũng là những người có công lớn sáng tạo ra bộ chữ cái Hàn Quốc, nên công tội của họ là không thể đánh giá hết trong vài câu được.


Nói chung trên thế giới có rất nhiều món ăn được đặt tên theo các nhân vật lịch sử, mà nếu tìm hiểu ra thì đều là một câu chuyện thú vị. Có thể kể đến trứng Benedict, sốt Caruso, củ cải muối Takuan, kẹo viên Mozart, kẹo lập phương Bach… và nền ẩm thực Trung Quốc thì đặc biệt nhiều những món ăn kiểu như vậy: cá Bao Công, thịt kho Tô Đông Pha, gà Công Bảo, canh Lý Hồng Chương, đậu hũ Ma bà, canh cá Tống tẩu, gà Tả Tông Đường…

Tên đồ ăn, thức uống đôi khi cũng gắn liền công dụng thú vị của nó. Nổi bật như “Toái Đồng Trà” – loại trà được ca tụng là “kỳ trà” của Trung Quốc.

Toái Đồng Trà mọc trên Quan Tinh Sơn thuộc Phúc Kiến. Sở dĩ loại trà này có tên như vậy vì nó có khả năng phân hủy kim loại rất nhanh. Tương truyền khi Trương Tam Phong vân du qua núi này, thấy một đứa nhỏ nuốt đồng xu vào bụng, đau đớn khóc lóc, ông đã nhai nát vài lá trà rồi đút cho đứa nhỏ, không lâu sau đồng xu vỡ nát và bị tống ra ngoài. Trà này cũng đặc biệt thơm ngon và giàu dưỡng chất. Trên Quan Tinh Sơn có rất nhiều hòa thượng các đời. Sách thời nhà Thanh ghi nhận kỷ lục có vị sống đến 150 tuổi, các vị đến 90 tuổi mà đi lại trên núi như thanh niên không hiếm.

Ngoài ra có những câu chuyện rất cảm động, ý nghĩa đằng sau tên gọi một món ăn. “Bún qua cầu” – đặc sản Vân Nam – là một món ăn như vậy. Chuyện xưa về một đôi vợ chồng trẻ kể rằng, người chồng vì muốn tu chí dùi mài kinh sử nên đã tìm đến một hòn đảo biệt lập tu tâm học tập. Hàng ngày người vợ phải mang cơm cho chồng, để đến được chỗ chồng nàng phải đi qua một cây cầu rất dài, cũng chính vì vậy nên khi đến nơi cơm canh đã nguội ngắt, khi ăn không còn ngon miệng nữa nên người chồng ngày một gầy đi. Người vợ nhìn thấy rất thương xót luôn tìm mọi cách nghĩ nhiều món ăn ngon nhưng đều không thành công.

(Ảnh qua Kknews.cc)

Trong một lần nhìn thấy đứa con nhỏ gắp thịt nhúng vào bát canh nóng, thịt trở nên mềm và ăn rất ngon, người vợ đã nảy ra ý tưởng cho từng nguyên liệu riêng lẻ như thịt, bún, rau, nấm, trứng… sau đó mang qua cho người chồng. Món sau cùng chính là bát nước dùng nóng hổi, người vợ cũng phát hiện ra rằng nước sẽ nóng lâu hơn nếu có một lớp váng mỡ ở bên trên. Món bún qua cầu cũng ra đời từ đó, được lan truyền rộng rãi mang theo ý nghĩa đậm tình vợ chồng sắt son.

Hay như một câu chuyện khác là món “三杯” (Sān Bēi – Tam Bôi). Tam Bôi hay Ba Chén là một kiểu nêm gia vị, một cách thức nấu ăn có nguồn gốc từ Giang Tây. Món ăn này có giai thoại như sau:


Văn Thiên Tường là nhà thơ đời Nam Tống, tác giả của hai câu thơ nổi tiếng : “Nhân sinh tự cổ thùy vô tử – Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh” (Xưa nay hỏi có ai không chết? – Hãy để lòng son chiếu sử xanh). Sau khi chống quân Nguyên Mông không thành, ông bị đày đi giam ở Giang Tây, rồi bị kết án tử.

Có một bà lão biết ngày mai ông bị hành hình, bèn nhờ cậy viên coi ngục là đồng hương cho vào tiễn đưa người anh hùng. Bà lão chỉ có con gà với vò rượu. Vào đến nơi thấy Văn Thiên Tường đã yếu lắm do tuyệt thực lâu ngày, bà lão bèn chặt nhỏ gà, rồi cho 3 chén rượu vào, ninh nhỏ lửa. Đó chính là bữa ăn cuối của người anh hùng.

Chuyện này truyền ra ngoài, có người đầu bếp cảm động, bèn thay 3 chén rượu bằng 3 chén khác: 1 chén rượu ngọt, 1 chén mỡ lợn, 1 chén tương. Từ ấy cứ đến ngày giỗ của Văn Thiên Tường là dân gian nấu món gà Tam Bôi để cúng. Ngoài ra thì lưỡi vịt và mực ống là hai loại thực phẩm cũng rất hợp khi được nấu Tam Bôi. Về sau này để món ăn đẹp mắt và cho vị độc đáo, người ta đã bổ sung thêm các nguyên liệu khác vào, nhưng ý nghĩa món ăn thì vẫn không thay đổi. Trên thế giới cũng có rất nhiều những món ăn dùng trong các dịp Lễ Thánh, hoặc để tưởng nhớ cổ nhân như món “gà tam bôi” vậy.

(Ảnh: Shutterstock)

Ví dụ món bánh vua (king cake) phổ biến ở châu Âu được dùng trong Lễ Hiển Linh, nhắc lại sự kiện ba vị vua hay ba nhà thông thái từ phương Đông theo một vì sao sáng đến đón Chúa Jesus ra đời. Hoặc bánh mì không men Matzo – một món ăn rất đạm bạc – là tâm điểm của ngày lễ Vượt Qua của người Do Thái. Lễ Vượt Qua kỷ niệm sự kiện Thần linh giải thoát dân Do Thái khỏi ách nô lệ của đế chế Ai Cập cổ. Người Do Thái ăn Matzo để nhắc nhở bản thân luôn khiêm nhường, kính Chúa, và không được quên những năm tháng khổ đau.

Như vậy, chúng ta thấy ẩm thực quả thật cũng là một mắt xích, một thước đo chiều sâu lịch sử, văn hóa, tín ngưỡng của địa phương và con người.

Lê Quang

Monday, June 24, 2019

NẾU LÀM NHƯ NHẬU?


– Khi họp hành cần tranh luận thì im thin thít, nhậu thì tranh nhau nói!

– Làm việc thì chưa bao giờ gục tại bàn, nhậu thì gục tại bàn là chuyện thường!

– Công việc gì thì cũng ngại nguy hiểm tránh né, nhậu thì không tránh né say xỉn lái xe chả coi cái chết ra gì!

– Làm việc thì chả ai ép nhau ,nhưng nhậu thì phải ép đủ chén đủ chai ,thiếu không được!

– Làm việc đi trễ là bình thường, nhậu tới trễ là phạt nghiêm khắc!

– Làm việc trốn về sớm không sao ,nhậu về sớm là vào ba ra bảy, không nói nhiều!

– Đi làm đi học kêu mặc đồng phục thì khó chịu, nhậu thì khoái uống chung một loại!

– Công việc đời sống đều gian manh, lừa lọc, chỉ có nhậu là nghiêm túc cấm ăn gian!

Trên bàn nhậu người VN mới văn minh, công bằng, nghiêm túc, trách nhiệm, gan dạ… Mà thôi!

Nếu làm mà như nhậu và nhậu mà như làm thì VN sẽ khác!

(Sưu tầm trên mạng)

ĐỪNG SỐNG MỘT CUỘC ĐỜI CHỈ ĐỂ CHO NGƯỜI KHÁC NHÌN

Có câu châm ngôn rằng: “Hãy khiêu vũ như không ai nhìn thấy bạn; hãy yêu như bạn không bao giờ bị tổn thương; hát như không có ai nghe thấy”. Tuyệt đối đừng để lạc mất mong muốn thực sự của bản thân chỉ vì sự đánh giá của người khác, như vậy không đáng, cũng không có được niềm vui thực sự.

Đừng sống trong mắt người khác, hãy sống cuộc đời của chính mình. (Ảnh: Bestie)

Chúng ta có đang sống trong mắt người khác?

Bạn tôi gần đây bỏ ra 1,5 tỷ để mua một chiếc xe mới, từ xa đến tìm tôi chơi. “Cậu nhắn địa chỉ cho tớ, tớ đến đón cậu, chúng ta đi lên núi chơi đi”.

Tôi đứng ở đầu ngõ nhìn thấy chiếc BMW sáng chói, mới biết cậu ấy đã đổi xe mới. Tầm này năm ngoái, tôi thấy cậu ấy vẫn còn lái chiếc POLO. “Ồ, cậu giàu thật rồi, đổi BMW luôn!”. Cậu ấy cười ha ha.

Trên đường, cậu ấy giới thiệu cho tôi về chiếc xe này, hộp số tự động 8 cấp, nút bấm khởi động, loa Harman Kardon gì gì đó, cũng cho tôi chiêm ngưỡng các tính năng điều khiển và thư giãn của xe.

Tôi có cảm giác như mình đang ngồi trên xe của một nhân viên bán xe hơi vậy, bèn cười nói: “Tớ biết cậu mua BMW rồi, đổi đề tài khác đi!”.

Cậu ấy hơi ngượng ngùng, thật ra chính cậu ấy cũng không muốn mua chiếc xe này, bởi vì cậu ấy thích việt dã, thích tự lái. Đối với cậu ấy mà nói, chiếc SUV thuần túy việt dã mới là thứ mà cậu ấy yêu thích nhất.

Cậu ấy kể lại một lần cùng bạn bè đi chơi thảo nguyên và sa mạc, lúc đó cảm thấy nếu một ngày mình có tiền, nhất định phải mua một chiếc Land Cruiser.

Khi nói chuyện đó mắt cậu ấy sáng rỡ, tôi nhìn cậu ấy nói về điều mình yêu thích, không biết làm gì hơn, chỉ nhỏ giọng nói: “Nếu tớ là cậu, tớ sẽ mua Mitsubishi Pajero, hoặc Toyota Prado”.

Cậu ấy nói mình cũng đấu tranh tư tưởng khá lâu, cuối cùng vẫn quyết định mua một chiếc BMW, nguyên nhân thì tôi hiểu rồi. Tôi chợt nhớ đến câu chuyện của Kitano Takeshi.

Trước khi Kitano Takeshi nổi tiếng, ông thường mơ tưởng một ngày có tiền nhất định phải lái xe thể thao, ăn nhà hàng sang trọng. Nhưng đến lúc thực sự thành công, ông cảm thấy lái chiếc Porsche cũng không tuyệt như mình nghĩ, bởi vì ông “không nhìn thấy dáng vẻ của mình khi lái Porsche”.

Cho nên ông để bạn mình lái, còn mình ngồi taxi đi theo phía sau, còn thường nói với tài xế: “Nhìn kìa, đó là xe của tôi”.

Chỉ có sống cuộc đời của chính mình mới khiến chúng ta hạnh phúc. (Ảnh: Pinterest)

Lúc tôi ở thành phố cũng có một người bạn cùng phòng giống như vậy, tất cả tiền phải tiêu ở những thứ người khác thấy được. Mua quần áo, hầu như đều là hàng hiệu, bộ đồ nào phía trước và sau lưng cũng phải có tên hãng thật to, đứng cách cả cây số cũng thấy, cho dù hôm nào sương mù trời cũng nổi bần bật.

Cậu ta cũng thích các sản phẩm điện tử, chỉ cần các công ty công nghệ vừa ra mắt sản phẩm mới gì, dù là không hiệu quả hay không cần thiết, cậu ta trước tiên cũng phải có một cái, rồi đăng lên mạng xã hội để khoe.

Cậu ta thích tiệc tùng, ăn là phải vào nhà hàng cao cấp, cho dù phí sinh hoạt của tháng đó thiếu trước hụt sau. Còn tặng quà cho người khác thì dù có phải bán thận, cũng phải là tặng một món quà thật hoành tráng.

Tôi nói đùa với cậu ấy: “Cảm giác này của cậu giống như đi Starbuck uống một ly cà phê, không chụp một tấm hình mà đăng lên, ly cà phê này chẳng khác gì là uống chùa nhỉ”.

Ở tập thứ nhất trong mùa thứ ba của phim truyền hình “Black Mirror” của Anh, nhân vật nữ chính cũng miêu tả chân thực cảnh tượng “sống cuộc sống do người khác chấm điểm”. Cho dù là những việc nhỏ nhặt nhất, hoặc là gặp phải người cực kì đáng ghét, đều phải ứng phó thận trọng để dành được sự yêu thích của người khác, sợ mình làm điều gì sai thì người khác sẽ không thích hoặc không đánh giá tốt nữa.

Trong bộ phim có một chi tiết nhỏ mà tôi rất ấn tượng. Nữ nhân vật chính sáng sớm đi uống cà phê, cô ấy cắn một miếng bánh quy, cái bánh đó dở tệ, nhưng cô ấy vẫn để miếng bánh cạnh ly cà phê, rồi chụp một tấm hình như thể đang hưởng thụ cuộc sống tươi đẹp, sau đó đăng lên mạng xã hội.

Đối với cô ấy mà nói, đánh giá của người khác quan trọng hơn nhiều so với ly cà phê và chiếc bánh quy của mình. Ở trong một thế giới luôn chấm điểm người khác, ai cũng ra sức tô vẽ cuộc sống của mình, dường như chỉ có vậy mới có thể bù đắp sự thiếu hụt của mình trong mắt những người khác.

Người chín chắn không sống vì ánh nhìn của người khác

Sống cho người khác xem, ảnh hưởng lớn nhất đối với cuộc sống của chúng ta là sự ghen tỵ và so sánh, sau đó là lạc mất chính mình.

Từng có một độc giả chạy tới khóc kể lể với tôi, bạn gái chê anh ta nghèo, đòi chia tay với anh ta, rồi hỏi tôi phải làm sao đây. Tôi nói vậy thì từ biệt đi cho hai bên bớt phiền muộn, mỗi người đều vui vẻ, từ nay về sau trời cao đất rộng, chúc cô ấy hạnh phúc.

Đôi khi nên nhớ, chúng ta vì đánh giá quá cao chính mình, nên mới càng để ý đến ánh mắt của người khác. (Ảnh: Pinterest)

Anh ta nghiến răng nghiến lợi nói: “Không được, tôi nhất định phải chứng minh cho cô ấy thấy, cô ấy bỏ tôi là điều tiếc nuối nhất trong đời cô ấy, tôi nhất định sẽ phất lên như diều gặp gió, sau đó cưới một người vợ tốt hơn, rồi đi gặp cô ấy để cho cô ấy hối hận”.

Sau đó tôi kể cho anh ta nghe một câu chuyện mà tôi từng chứng kiến: Có một đôi từng yêu nhau sâu đậm, bởi vì người con trai muốn đánh liều đến thành phố lớn làm ăn, cũng muốn mang bạn gái đi cùng, thế nhưng cô gái thì muốn ở lại làng quê ổn định cuộc sống, cuối cùng họ chia tay.

Người con trai sau khi công thành danh toại, anh ta đến nhà của cô gái để chứng minh cho cô gái thấy, muốn khiến cho cô gái hối hận về lựa chọn của mình, nhưng lại phát hiện ra cô gái kia cũng sống rất hạnh phúc.

Đôi khi nên nhớ, chúng ta vì đánh giá quá cao chính mình, nên mới càng để ý đến ánh mắt của người khác.

Giống như một người nào nó viết trên mạng: “Tôi rất sợ bị người khác chụp ảnh, vô cùng sợ. Có lúc nhìn ảnh chụp xong mà muốn khóc, tại sao mình chụp nhìn ra thế này, tôi không tin tôi trông như thế này. Sau đó người khác nhìn thử, còn tỉnh rụi nói, bình thường mà, cậu lúc nào chẳng thế. Trời ơi, những lúc đó cảm giác như cả thế giới sụp đổ vậy!”.

Tôi từng đăng một tấm hình tự chụp trên mạng, chụp tôi lấy hai sợi dây từ áo hoodie cắm vào lỗ mũi mình, còn ghi bình luận: “Cuối cùng cũng đã biết công dụng của hai sợi dây này”.

Rất nhiều bạn bè nhắn lại: “Này, cậu cũng còn có fan hâm mộ, chú ý hình tượng chút đi”; “Nhìn tấm hình này của cậu, tôi quyết định bấm nút bỏ theo dõi”.

Scotland có một câu châm ngôn: “Hãy khiêu vũ như không ai nhìn thấy bạn; hãy yêu như bạn không bao giờ bị tổn thương; hát như không có ai nghe thấy”.

Tuyệt đối đừng để lạc mất mong muốn thực sự của bản thân chỉ vì sự đánh giá của người khác, như vậy không đáng, cũng không có được niềm vui thực sự.

Không có con đường dẫn đến hạnh phúc, bởi vì hạnh phúc là một con đường.

Tuệ Tâm biên dịch

"TRỨNG RỒNG" - MÓN TRÁNG MIỆNG CẦU KỲ BẬC NHẤT TẠI ÚC

“Trứng rồng” chính là một trong những món tráng miệng xa hoa và cầu kỳ nhất mà bạn có thể tìm thấy tại Úc. Được biết, để hoàn thiện món ăn đầu bếp sẽ phải mất đến 3 ngày, và trải nghiệm mà thực khách có được khi thưởng thức quả trứng đặc biệt này sẽ là “có một không hai”.



Chủ nhân của món “Trứng rồng” trứ danh chính là một nhà hàng cao cấp tọa lạc tại thành phố cảng Sydney (Úc) có tên “Saké Double Bay”. Đúng như tên gọi, món ăn này có hình dạng y hệt một quả trứng từ lớp vỏ bên ngoài cho đến phần nhân ở bên trong. Và đương nhiên tất cả đều làm từ những nguyên liệu ăn được.


Nguyên liệu để tạo nên một quả Trứng rồng sẽ được thay đổi theo mùa. Ở phiên bản đặc sắc và cũng đắt đỏ nhất (khoảng 110 USD- gần 2,5 triệu đồng), lớp vỏ của quả trứng sẽ được làm từ chocolate Valrhona- một loại chocolate đen cao cấp của Pháp. Ở bên trong, một viên Meringle (món tráng miệng làm từ lòng trắng trứng, đường và một số nguyên liệu khác thường dùng trong ẩm thực Pháp, Ý, Thụy Sỹ), còn lòng trắng sẽ là kem Yuzu. Bên cạnh đó, một loại thạch đặc biệt và các lát trái cây thuộc họ cam quýt cũng được bổ sung vào phần ruột, để món ăn thêm đặc sắc.


Đương nhiên, với một món ăn chuyên phục vụ cho giới nhà giàu, Trứng rồng còn được “xa xỉ” hóa bằng những lá vàng dát mỏng trang trí bên ngoài. Được biết, để hoàn thiện một quả Trứng rồng, đầu bếp sẽ phải mất một quá trình kéo dài tới 3 ngày và mỗi công đoạn, cần thực hiện trong một điều kiện khác nhau!


Cách thưởng thức món tráng miệng này cũng cầu kỳ không kém! Theo đó, bồi bàn sẽ rót một ít ni tơ lỏng vào quả trứng, bên cạnh việc tạo ra một hiệu ứng đẹp mắt, ni tơ lỏng còn khiến lớp vỏ trứng cứng lại, giúp thực khách có thể dùng thìa đập vỡ nó như một quả trứng thật.

Link tham khảo:




Minh Nhật
Theo In The Know

Sunday, June 23, 2019

VÌ SAO NGƯỜI THÔNG MINH SẼ KHÔNG BAO GIỜ HƠN THUA VỚI KẺ KHÁC?

Trong mối quan hệ giữa người với người, việc tranh luận đúng sai là điều không thể tránh khỏi được. Tuy nhiên, người thông minh thực sự sẽ không bao giờ tham gia vào những cuộc hơn thua vô vị này.

Sống trên đời, bất cứ ai cũng nên rèn đức tính khiêm tốn và cố gắng có được một trái tim lương thiện, biết hoán đổi vị trí để suy nghĩ cho mình, cho người. (Ảnh: Sohu)

Trên thế giới không có một cuộc tranh cãi nào có phần thắng

Cãi nhau, thứ mà tất cả những người trong cuộc nhận được đều là sự thua cuộc, không có người thắng mà chỉ có ai thua thảm hơn ai mà thôi.

Khi giữa chúng ta xảy ra cãi vã, để nhanh chóng “hạ bệ” đối phương, chúng ta sẽ công kích đối phương trên phương diện đạo đức. Và khi đó, vấn đề không còn là “hai bên, ai đúng, ai sai” nữa mà đã nâng cấp thành một “trận chiến công kích về nhân cách” và “trận chiến bảo vệ nhân cách”.

Vì thế, khi cãi nhau đến một mức độ nhất định, chúng ta không còn cãi nhau để phân rõ ai đúng ai sai nữa mà đơn giản chỉ để thắng, để hả hê. Chúng ta bị chính cảm xúc của mình “dắt mũi”, và vì thế, cãi vã trở thành quá trình chúng ta đấu tranh với cảm xúc của bản thân. Hay nói cách khác, kẻ thù thực sự khi chúng ta cãi nhau không phải là đối thủ đối diện mà chính là cảm xúc của chúng ta.

Bản chất của cãi nhau chính là dùng sai lầm của người khác để trừng phạt bản thân. Vậy thì hà cớ gì phải khổ sở mà tranh cãi?

Người thông minh sẽ hiểu được “đạo” trong xử thế

Có một thực tế không thể phủ nhận là: Cái đẹp của mỗi con người không chỉ đến từ nhan sắc mỹ miều mà còn xuất phát từ nội tâm. Chỉ cần trong tâm luôn chứa đựng những suy nghĩ lương thiện, một cách tự nhiên, chúng ta sẽ trở nên đẹp đẽ và cao quý.

Chỉ cần trong tâm luôn chứa đựng những suy nghĩ lương thiện, một cách tự nhiên, chúng ta sẽ trở nên đẹp đẽ và cao quý. (Ảnh: Minghui)

Sự chân thành của con người cũng không đến từ những lời lẽ hoa mỹ, mà là từ tâm hồn thuần khiết. Thiện ác chỉ cách nhau ở một niệm, nhưng khác biệt đã cách xa vạn dặm. Bởi vậy mới có câu nói:“Đừng vì việc thiện nhỏ mà không làm, đừng vì việc ác nhỏ mà làm”.

Sống trong trần thế, không cầu hư danh, chỉ cầu không thẹn; không cầu được nhiều lợi, mà chỉ cầu tâm an. Người có thể thản thản đãng đãng tất sẽ an nhiên tự tại, lời nói sẽ thiện, việc làm sẽ chân chính.

Giữa người với người, ngôn ngữ không phải là phương thức câu thông duy nhất. Một ánh mắt thiện ý, một nụ cười hữu hảo, một hành động nhường nhịn, đều có thể khiến nhân tâm sinh ra tình cảm ấm áp.

Đôi khi, giữa người với người mà phát sinh tranh luận, phần lớn là bởi quá quan tâm tới cái nhìn của người khác. Tuy nhiên, người thông minh sẽ không bao giờ tham gia vào các cuộc tranh luận vô vị này. Đối với người thông minh, có những lời họ không bao giờ nói ra, tránh làm tổn thương người khác; có những lý lẽ không bao giờ đem ra so đo, tránh làm tổn thương cảm xúc, có những việc không tranh luận, tránh rước họa vào thân.

Bởi lẽ nếu những cuộc tranh luận có giá trị mang lại cho người ta thì những cuộc tranh luận vô vị chỉ khiến các bên mệt mỏi, căng thẳng, tổn thương cả sức lực và tinh thần mà chẳng đem lại lợi ích gì.

Thế nên trong những trường hợp như thế này, việc tốt nhất nên làm là lùi một bước, phía sau là trời cao biển rộng. Nhường nhịn nhiều hơn một chút, sẽ có thể tránh được những hối hận và phiền toái không cần thiết. Tranh luận vô vị, tựa như hai người đổ rác vào nhau, khiến tinh thần hao tổn lại tổn thương thân thể.

Sống trên đời, bất cứ ai cũng nên rèn đức tính khiêm tốn và cố gắng có được một trái tim lương thiện, biết hoán đổi vị trí để suy nghĩ cho mình, cho người.

Thực ra, cuộc sống rất đơn giản, chính là hãy nên sống cho giây phút hiện tại, trân trọng cuộc sống trước mắt, bởi biết đâu, đến phút giây sau, những thứ vừa ở phút giây trước đã mãi mãi thuộc về quá khứ, chỉ tồn tại trong ký ức mà không thể vãn hồi…

Tuệ Tâm

NGÔI NHÀ CUỐI CÙNG CỦA TÔI

Viện dưỡng lão – ngôi nhà cuối cùng của tôi, đọc xong thấy chua xót…

Con người khi còn sống, nhu cầu thật sự không quá nhiều, không nên quá đặt nặng vật chất, bởi vì tất cả cuối cùng đều phải trả lại cho cái thế giới này! Chi bằng xem nhiều sách, ở bên cạnh người thân nhiều hơn, yêu mến bạn bè bên cạnh, để cho thế giới này vì có tấm lòng yêu thương của bạn mà trở nên càng tốt đẹp!

Viện dưỡng lão – ngôi nhà cuối cùng của tôi. (Ảnh: t/h)

Ngày mai, tôi phải đi viện dưỡng lão…

Không phải bất đắc dĩ, thì tôi cũng không muốn đi viện dưỡng lão đâu. Nhưng mà từ khi sinh hoạt hàng ngày không còn có thể tự xoay xở, mà con gái vừa làm việc bận rộn vừa phải chăm sóc cháu trai, không rảnh để quan tâm mình, đây dường như là sự lựa chọn duy nhất đối với tôi.

Điều kiện sống ở viện dưỡng lão không tệ: Một mình một gian phòng sạch sẽ, được lắp các đồ điện đơn giản thực dụng, đầy đủ các loại phương tiện giải trí; đồ ăn cũng ngon miệng; phục vụ rất chu đáo, bày trí xung quanh cũng rất đẹp.

Tuy nhiên giá cả đắt đỏ, tiền hưu của tôi nhất định không đủ trả. Nhưng tôi còn có nhà riêng của mình, đem bán nó đi, tiền cũng không còn là vấn đề nữa. Nhưng tài sản còn lại, trong tương lai tôi muốn để dành cho con cái. Con cái lại rất hiểu chuyện, chúng nói: “Tài sản của mẹ thì mẹ tùy ý sử dụng, không cần lo cho bọn con”. Số tiền còn lại đúng là tôi muốn chuẩn bị để vào viện dưỡng lão.

Sống trong nhà, kim chỉ cái gì cũng không thiếu, rương hòm, ngăn tủ, ngăn kéo đều đầy ắp các loại đồ dùng. Quần áo bốn mùa, đồ dùng bốn mùa, chồng chất như núi; tôi thích sưu tầm, tem sưu tầm đã thành từng chồng lớn, ấm tử sa cũng đã hơn mười cái. Còn có rất nhiều vật linh tinh cất giấu, nào là ngọc bích, hạt óc chó, vật trang sức. Đặc biệt là sách, cả một mặt tường là giá sách, chật kín đầy ắp; rượu ngon thì Mao Đài, Ngũ Lương, rượu Tây cũng phải mấy bình.

Còn có nguyên bộ đồ điện gia dụng, dụng cụ nấu nướng, nồi niêu xoong chảo, củi gạo dầu muối, đủ loại đồ gia vị, nhét chật đầy phòng bếp; còn hơn chục cuốn album ảnh, nhìn một phòng tràn đầy đồ vật, tôi cũng thấy phát rầu!

Viện dưỡng lão chỉ có một gian phòng, một cái tủ, một cái bàn, một giường, một ghế sô pha, một tủ lạnh, một máy giặt, một TV, một bếp điện từ, một lò vi ba, căn bản không có chỗ để lưu giữ của cải mà mình tích lũy.

Trong chớp mắt, tôi đột nhiên cảm giác được, những của cải này đều là dư thừa, chúng cũng không thuộc về mình…

Trong chớp mắt, tôi đột nhiên cảm giác được, những của cải này đều là dư thừa. (Ảnh qua Home Security)

Tôi chẳng qua là nhìn một cái, chơi một chút, dùng một lát, chúng trên thực tế chỉ thuộc về thế giới này, những sinh mệnh lần lượt lướt qua ta, cũng chỉ là quần chúng.

Cố Cung là của ai, hoàng đế cho rằng là của trẫm đấy, nhưng bây giờ nó là của nhân dân, của xã hội, chỉ có thể trở thành lịch sử.

Tôi bỗng nhiên hiểu ra: Tại sao Bill Gates muốn đem cho toàn bộ tài sản của mình; tại sao Jack Ma tuyên bố muốn tặng toàn bộ đồ cất giữ cho viện bảo tàng? Đó là bởi vì bọn họ hiểu rồi: Tất cả vốn dĩ không phải của họ!

Bọn họ chẳng qua là nhìn một cái, chơi một chút, dùng một lát, sinh không mang theo, chết không mang đi, chi bằng tích đức làm việc thiện lưu lại phúc cho con cháu. Đó mới thật là sáng suốt!

Một phòng đồ đạc của tôi, thật muốn đem hiến tặng, nhưng lại không nỡ. Phải xử lý chúng trở thành một vấn đề khó khăn, con cháu lại chẳng dùng được bao nhiêu.

Tôi có thể tưởng tượng, lúc cháu mình đối mặt với những bảo bối tôi khổ tâm tích lũy thì sẽ đối xử thế nào: Quần áo chăn đệm toàn bộ đều vứt đi; hơn chục cuốn album quý báu bị đốt bỏ; sách bị coi như phế phẩm bán đi; đồ cất giữ không có hứng thú sẽ bị dọn sạch; đồ gỗ lim trong nhà không dùng, cũng sẽ đem bán giá rẻ. Giống như phần cuối Hồng Lâu Mộng: “Chỉ còn lại trắng xóa một mảnh, thật sạch sẽ!”


Tôi quay lại nhìn đống quần áo như núi, chỉ lấy vài bộ thích mặc; đồ dùng phòng bếp chỉ chừa lại một bộ nồi niêu chén bát. Sách chọn lấy vài cuốn đáng đọc; ấm tử sa chọn lại một cái để uống trà. Mang theo chứng minh thư, giấy chứng nhận người già, thẻ y tế, hộ khẩu, đương nhiên còn có thẻ ngân hàng, vậy là đủ rồi!

Đây chính là toàn bộ gia sản của tôi! Tôi đi rồi, từ biệt hàng xóm, đem trả ngôi nhà này lại cho thế giới này!

Đúng vậy, đời người chỉ có thể ngủ một giường, ở một gian phòng, dù nhiều hơn nữa đều là để nhìn chơi. Nhân sinh trên đời, quả thật không cần quá nhiều, đừng quá coi trọng vật chất, bởi vì tất cả cuối cùng đều phải trả lại cho thế giới này! Chi bằng xem nhiều sách, ở bên cạnh người thân, yêu mến bạn bè bên cạnh, làm cho thế giới này bởi vì có tấm lòng yêu thương của bạn mà trở nên càng tốt đẹp.

Tuệ Tâm, theo SOH