Thursday, July 9, 2026

ĐỒNG TIỀN ĐẪM MÁU TỪ MA TÚY MỸ LATIN - KỲ 1: "CHÚA TỂ GÀ TRỐNG" EL MENCHO

Hệ sinh thái tội phạm ma túy ở khu vực Mỹ Latin đã thay đổi rõ rệt. Các băng ma túy xuyên quốc gia không chỉ buôn ma túy mà còn buôn người, tống tiền… Chúng đã trang bị nhiều loại vũ khí hiện đại như máy bay không người lái, tàu ngầm không người lái.

Báo chí Mexico đưa tin trùm ma túy El Mencho bị tiêu diệt ngày 22-2-2026 - Ảnh: Reuters

Ngày 7-3-2026 (giờ địa phương), trong khuôn khổ hội nghị cấp cao "Lá chắn châu Mỹ" tại Florida, Chính phủ Mỹ đã tiếp đón các nhà lãnh đạo Mỹ Latin và thông báo thành lập một liên minh quân sự chống các băng nhóm ma túy.

Nửa tháng trước đó, nhờ cơ quan tình báo Mỹ hỗ trợ, quân đội Mexico đã tiêu diệt được trùm ma túy El Mencho sau hàng chục năm đào tẩu

Từ tên bán ma túy quèn đến vị trí đại ca

El Mencho (tên thật là Rubén Nemesio Oseguera Cervantes) cầm đầu băng Jalisco New Generation Cartel (CJNG), băng ma túy mạnh nhất nhì Mexico cùng với băng Sinaloa.

El Mencho là một trong những thủ lĩnh ma túy bị truy nã gắt gao nhất thế giới. Mỹ đã treo thưởng 15 triệu USD cho thông tin dẫn tới bắt giữ hắn. Mexico cũng đã treo thưởng 30 triệu peso (1,6 triệu USD).

Theo báo El País (Tây Ban Nha), El Mencho sinh ngày 17-7-1966 tại thị trấn nhỏ Naranjo de Chila thuộc bang Michoacán trong một gia đình nông dân nghèo khó. Con đường trở thành đại ca của hắn không kém phần trắc trở.

Do không xuất thân từ gia tộc buôn ma túy, hắn phải tiến thân từ vị trí thấp nhất là bán ma túy rồi dần dà trở thành sát thủ, trùm sát thủ và tới trùm khu vực.

Người mở cánh cửa để hắn bước lên ngôi vị cầm đầu băng ma túy chính là cô vợ Rosalinda González Valencia thuộc dòng tộc nhà Valencia, trùm ma túy một thời quyền lực nhất Mexico.

Năm 2010, sau khi Óscar Orlando Nava Valencia (biệt danh El Lobo) trùm băng Milenio (Los Valencia) là đồng minh của băng Sinaloa bị bắt, băng Milenio chia rẽ làm hai nhóm. El Mencho cầm đầu nhóm Los Torcidos tuyên bố ly khai và thành lập băng CJNG cắm dùi ở bang Jalisco (miền tây Mexico).

Chuyên gia tội phạm ma túy David Saucedo (Mexico) đánh giá trùm ma túy El Mencho là con người lạnh lùng, tính toán và sống rất kín kẽ. Khác với bọn trùm ma túy khác, hắn chưa từng bị bắt quả tang ăn chơi gái gú.

Hắn cũng không thuê ca sĩ nổi tiếng chơi nhạc narcocorrido (nhạc về ma túy) để tung hô chiến tích tội phạm của mình. Tại bang Jalisco, hắn làm chủ nhiều điền trang, biệt thự và thậm chí xây cả bệnh viện riêng để trị bệnh cho hắn.

TS Carlos Antonio Flores Pérez thuộc Trung tâm Nghiên cứu và học thuật cao cấp về nhân học xã hội (CIESAS) ở Mexico nhận xét El Mencho muốn tạo bức màn bí ẩn xung quanh hắn để xây dựng một hình tượng huyền thoại trùm băng đảng. TS Flores giải thích: "El Mencho tôn thờ lối sống bí ẩn.

Chiến lược kiềm chế này không chỉ do bản tính khôn khéo của hắn mà còn do các bài học mà hắn đã rút ra từ các băng khác. Các toán bảo vệ hắn đặc biệt đều là lính đánh thuê nước ngoài có chuyên môn quân sự cao…". Hắn bố trí lực lượng bảo vệ ba vòng tròn đồng tâm gồm các tay súng sẵn sàng nã đạn, các tổ sát thủ, các sĩ quan cảnh sát và cựu quân nhân làm việc cho hắn.

Chiến dịch tiêu diệt El Mencho diễn ra trong vùng núi Tapalpa thuộc bang Jalisco. Vào ngày 22-2-2026, lực lượng Mexico chạm súng với băng CJNG. Cuối cùng có ba binh sĩ và 12 tên CJNG thiệt mạng. Trùm El Mencho bị tiêu diệt. Thứ trưởng Ngoại giao Mỹ Christopher Landau đánh giá đây là "một sự kiện lớn đối với Mexico, Mỹ, khu vực Mỹ Latin và thế giới".

Người bán hàng mặc tạp dề in ảnh El Mencho tại lễ hội hóa trang ở Jalisco tháng 3-2025 - Ảnh: El Pais

Bàn tay sắt kiểm soát băng ma túy CJNG

Băng ma túy CJNG chú trọng cắm dùi tại địa bàn "sân nhà" Jalisco. Người dân ở đây ủng hộ chúng vì cảm thấy như được bảo vệ khỏi các băng đảng khác, trong khi băng CJNG luôn quảng bá chúng là người giữ yên bình cho Jalisco, nhà bảo trợ nhân ái về giáo dục và nhà hảo tâm rộng lượng đối với người nghèo cần chăm sóc y tế.

Quyền lực xã hội của băng CJNG được thể hiện rõ trong các lễ hội làng quê. Những người bán hàng công khai mặc tạp dề có in chân dung trùm El Mencho.

El Mencho vung tay chi tiền tài trợ cho các cuộc đua ngựa, cung cấp thực phẩm trong đại dịch COVID-19, phân phát đồ chơi hoặc bánh trái nhân dịp quốc khánh.

Các hộp quà của băng CJNG thường có in biểu tượng con gà trống bởi El Mencho thích chọi gà và hắn còn mang biệt danh là "Chúa tể gà trống". Các khẩu AK-47 của băng CJNG thường có cán vàng được gọi là cuerno de cabrito (sừng dê) khắc hình con gà trống.

Theo điều tra của trang InSight Crime (Mỹ), El Mencho cầm đầu băng CJNG bằng bàn tay sắt kết hợp với hối lộ và khả năng quản lý táo bạo. Hắn đã từng đến Đại học Guadalajara để săn lùng các sinh viên xuất sắc về luật và kế toán, sau đó trao tặng học bổng rồi tuyển dụng làm đàn em sau khi họ tốt nghiệp.

Hắn đã xây dựng băng CJNG như một tổ chức bán quân sự, tuyển mộ các cựu binh từng tham gia các nhóm du kích ở Colombia để huấn luyện quân sự và trang bị vũ khí cấp quân sự, kể cả súng máy và súng phóng lựu chống tăng.

Băng CJNG đã mở nhiều "trang trại" dùng làm nơi huấn luyện tân binh đa phần là trẻ vị thành niên tìm việc bị dụ dỗ qua mạng xã hội. Chúng tẩy não tân binh bằng cách tra tấn và ép buộc giết người hoặc cắt xẻo để được thu nạp.

Đầu tháng 3-2025, nhóm tình nguyện viên Guerreros Buscadores (chuyên tìm kiếm người thân mất tích) nhận được tin báo ẩn danh về một "trang trại" bí mật của băng CJNG ở Guadalajara (bang Jalisco). Họ đến nơi và phát hiện ba lò hỏa táng, 200 đôi giày vô chủ, nhiều vật dụng cá nhân và hàng trăm mảnh xương người. Sự kiện này đã gây chấn động dư luận Mexico.

Theo báo cáo Đánh giá các mối đe dọa về ma túy quốc gia năm 2025 của Cơ quan Phòng chống ma túy (DEA) của Mỹ, đến tháng 6-2025 băng CJNG đã trở thành băng tôi phạm đầu tiên trong lịch sử hiện diện trên toàn bộ 32 bang của Mexico.

Nhà báo điều tra Oscar Balmen (Mexico) nhận xét: "Đây là một sự kiện lịch sử. Chưa bao giờ một băng ma túy lại kiểm soát hoặc hiện diện ở cả 32 bang. Ngay cả băng Sinaloa vào thời kỳ đỉnh cao cũng không làm được điều đó".

Bộ Ngoại giao Mỹ đánh giá băng CJNG là tổ chức tội phạm xuyên quốc gia đã xây dựng đầu mối liên hệ khắp các nước châu Mỹ cũng như ở Úc, Trung Quốc và Đông Nam Á.

Các tay súng băng ma túy CJNG - Ảnh: La Derecha Diario

Ông Derek Maltz, nguyên quyền giám đốc DEA, từng nhận xét: "El Mencho là tên trùm buôn ma túy quyền lực nhất thế giới". Vào tháng 2-2025, Bộ Ngoại giao Mỹ đã tuyên bố chỉ định tám băng nhóm là tổ chức khủng bố nước ngoài (FTO) và tổ chức khủng bố quốc tế được chỉ định đặc biệt (SDGT). Trong số đó có sáu băng ma túy ở Mexico bao gồm băng CJNG.
------------------------

Sau khi trùm ma túy Otoniel bị bắt sống, chính quyền Colombia tin rằng băng vùng Vịnh sẽ tan rã, nào ngờ trở thành băng ma túy sừng sỏ nhất Colombia.

>> Kỳ tới: Băng ma túy sừng sỏ nhất Colombia

Hoàng Duy Long / Tuoitre

NGƯỜI GIÀU NHẤT CŨNG CHỈ HƠN NGƯỜI NGHÈO NHẤT 3.000 ĐÔ LA

Người giàu có nhiều hơn người nghèo bao nhiêu tiền? Bằng một phép tính đơn giản và không thể chân thực hơn, câu trả lời cho câu hỏi này thật rõ ràng, khiến vạn người bừng tỉnh.

Người giàu nhất cũng chỉ có hơn người nghèo nhất một số tiền rất nhỏ nhoi mà thôi (ảnh: Pixabay).

Có một người Singapore giàu có nổi tiếng về tính keo kiệt. Một hôm, ông ta đi cắt tóc. Người thợ cắt tóc nói với ông: “Thưa ông, tôi nghe nói ông rất giàu có!”

Nghe vậy, người đàn ông giàu có ra vẻ tự hào và ngay lập tức trả lời: “Đúng vậy, giàu như Croesus!” (Croesus là vị vua huyền thoại của xứ Lydia vào thế kỷ VI trước Công nguyên. Ông vua này giàu tới mức có cả một thành ngữ “giàu như Croesus”).

Người thợ cắt tóc tiếp tục nói: “Khối tài sản của ông cộng lại chỉ hơn tôi 3.000 đô la Singapore”.

Vì sao là 3.000 đô la?

Người giàu rất tức giận và nói lớn: “Làm sao có thể như vậy được? Hiện giờ trong túi tôi còn có nhiều tiền mặt hơn tất cả tài sản của ông cộng lại! ”

Người thợ cắt tóc vội vàng nói: “Đừng tức giận, hãy nghe tôi nói trước. Tôi hỏi ông một câu này nhé, chiếc quan tài đắt nhất trong khu vực của chúng ta hiện nay là bao nhiêu tiền?”

Người đàn ông giàu có nói với anh ta: “4000 đô la Singapore” (tương đương 2977 đô la Mỹ).

“Còn cái rẻ nhất là bao nhiêu?”

Người giàu trả lời: “1000 đô la Singapore” (tương đương 745 đô la Mỹ).

“Vì vậy, đến lúc nhắm mắt xuôi tay, ông sẽ mua một chiếc quan tài đắt tiền nhất. Còn tôi nghèo và sẽ mua chiếc rẻ nhất. Cuối cùng thì tài sản của ông (chiếc quan tài) chỉ hơn tôi 3.000 đô la Singapore, ngoài ra không có cái gì khác thuộc về ông cả”.

Khi còn sinh mệnh, người giàu có thể có rất nhiều tiền (ảnh minh hoạ: pixabay).

Sau khi nghe xong, người giàu đột nhiên hiểu ngay được ý nghĩa sâu xa của câu nói đó. Cuộc sống của ông sau đó đã thay đổi hoàn toàn. Ông sẵn sàng giúp đỡ những người gặp hoàn cảnh khó khăn.

Mặc dù người thợ cắt tóc không khá giả, nhưng anh ấy đã làm được một việc rất hữu ích. Anh giúp người đàn ông giàu có hiểu ra sự giàu có thực sự của cuộc sống là gì.

Lời bàn

Chúng ta thường nhìn cuộc sống với vẻ ngoài hào nhoáng của nó, vì vậy mới phân biệt ra người giàu và người nghèo. Con người mải miết chạy theo tiền bạc và danh vọng để được “bằng bạn bằng bè” nhưng cuối cùng đến lúc nhắm mắt xuôi tay mới thấy “giàu nghèo cũng như nhau”. Vậy bỏ đi cái vẻ ngoài hào nhoáng đó thì bản chất của cuộc sống là gì?

Nhìn thấy một con sóng cao lớn bên cạnh, con sóng nhỏ tỏ ra bực mình:

– Bực ghê. Sóng kia lớn quá, sao ta bé tí. Chúng mạnh mẽ xiết bao sao ta yếu đuối thế này.

Con sóng to cười đáp : – Đó là vì không nhận ra gốc gác của mình mà bạn buồn bực thế.

– Tôi không là sóng thế là gì ?

– Sóng chỉ là hình thức tạm thời trong sinh mệnh của bạn. Kỳ thực bạn là nước. Một khi nhận ra bản chất của chính mình là nước, bạn sẽ không còn ấm ức với cái vỏ sóng này và không còn buồn bực gì nữa.

Sóng lớn và sóng nhỏ, đều là sinh mệnh cấu thành từ nước (ảnh: pixabay).

Con sóng nhỏ hiểu ra, cười vui vẻ:

– À, bây giờ thì tôi hiểu. Bạn và tôi tuy hai mà một.

Con người cho rằng “ngã” là ta nên xảy ra phân biệt ta và người mà buồn khổ. Thực ra loài người được cấu tạo cùng một bản chất trong thiên nhiên bao la. Bản chất của con người là lương thiện. Nếu chỉ vì chạy theo vẻ hào nhoáng tạm thời mà đánh mất đi bản chất lương thiện của mình, trong quá trình kiếm tiền đã tạo nghiệp dày sâu, thì đó chẳng phải là nỗi hối hận đáng tiếc lớn nhất của một đời người hay sao.

Thiện An / Theo: nguyenuoc

HOA HỌC TRÒ - NHẤT TUẤN

“Nàng rằng hoa rụng mình ơi!
Nhặt cho đầy giỏ, rồi chơi vợ chồng”
(Nguyễn Tố)



Hoa học trò - Nhất Tuấn

Bây giờ còn nhớ hay không
Ngày xưa hè đến phượng hồng nở hoa
Ngây thơ em rủ anh ra
Bảo mình nhặt phượng về nhà chơi chung

Bây giờ còn nhớ hay không
Anh đem cánh phượng bôi hồng má em
– “Để cho em đẹp như Tiên!”
Em không chịu, sợ phải lên trên trời

– “Lên trời hai đứa đôi nơi
Thôi em chỉ muốn làm người trần gian”
Hôm nay phượng nở huy hoàng
Nhưng từ hai đứa lỡ làng duyên nhau

Rưng rưng phượng đỏ trên đầu
Tìm em, anh biết tìm đâu bây giờ
Bao nhiêu kỷ niệm ngày xưa
Gửi vào đây một bài thơ cuối cùng

Bây giờ còn nhớ hay không
Đến người em nhận làm chồng? Mà thôi.

Nhất Tuấn

Bài thơ này đã được nhạc sĩ Anh Bằng phổ nhạc thành bài hát Bây giờ còn nhớ hay không.

Nhà thơ Nhất Tuấn (1935 - 2021)

Sơ lược tiểu sử tác giả:

Nhất Tuấn tên thật là Phạm Hậu, sinh trưởng tại Nam Định, quê ngoại và quê nội ở Ninh Bình, di cư vào Nam năm 1954. Ông gia nhập trường Võ bị quốc gia Đà Lạt năm 1955, khoá XII. Rồi từ 1966, ông từng làm Quản đốc Đài phát thanh, Giám đốc Nha nghiên cứu kế hoạch Bộ thông tin, Giám đốc Nha vô tuyến truyền thanh và Tổng giám đốc Việt Nam thông tấn xã v.v… Sau ông định cư ở Seattle, Hoa Kỳ. Ông được biết đến nhiều qua những tập thơ “Truyện chúng mình” (xuất bản trong khoảng từ 1959-1964) và những tập truyện “Đời lính” (1965). Trên 50 bài thơ trong “Truyện chúng mình” đã được phổ nhạc bởi nhiều nhạc sĩ trong khoảng từ 1959-2008.

Nguồn: Thi Viện



DÙNG TIỀN BẤT CHÍNH CÚNG DƯỜNG: HÓA GIÀI NGHIỆP LỰC HAY TỰ LỪA DỐI CHÍNH MÌNH?

Nhiều người làm ăn phi pháp kiếm được rất nhiều tiền, sau đó lại rất tích cực đi cúng dường, làm công quả, giúp đỡ người nghèo… Những việc này liệu có thể hóa giải được những nghiệp lực mà họ đã tạo ra, hay rốt cuộc cũng chỉ là tự lừa dối chính mình?

Dùng tiền bất chính cúng dường thì liệu có thể hóa giải được nghiệp lực? (ảnh Facebook)

Lời nguyện cầu không được hồi đáp

Quê tôi có ông chủ tiệm vàng nổi tiếng giàu có. Tuy nhiên ít ai biết rằng sự giàu có của ông không chỉ nhờ vào phần lãi bán vàng trong tiệm. Phần chìm trong gia sản của ông còn nhiều gấp trăm lần phần nổi; ông kiếm được chúng nhờ vào việc buôn lậu vàng khối qua biên giới.

Khi tuổi tầm 60, ông bắt đầu lâm bệnh nặng. Căn bệnh ung thư quái ác hành hạ ông suốt đêm ngày. Ông thường xuyên sang Singapore chữa trị, nhờ thế sống được thêm 2 năm. Trong 2 năm đó, dù tiêu tốn bao nhiêu tiền nhưng bệnh của ông cũng không thuyên giảm; ngược lại khối ung thư dần di căn sang hết thảy các bộ phận khác của cơ thể. Những ngày cuối đời ông đau đớn đến mức không ngồi, nằm gì được; những cơn đau cứ dồn dập không ngưng nghỉ.

Ngoài sự giàu có, ông cũng nổi tiếng là cúng dường cho rất nhiều chùa và tịnh xá. Đặc biệt kể từ khi lâm bệnh, mỗi tháng ngày rằm ông cố gắng thăm viếng 9-10 ngôi chùa và dâng lễ hậu hĩ. Vậy mà bệnh của ông ngày một nặng hơn; con cái ông tuy nhiều tiền nhưng mỗi người lại có một nỗi bất hạnh riêng. Vì thế tôi tự hỏi, kiếm tiền bất chính rồi trích ra một phần để cúng dường cầu Phật liệu có thể hoá giải nghiệp lực, hay chỉ chuốc thêm nghiệp lực?

Thần Phật độ nhân chỉ nhìn nhân tâm, không nhìn hình thức hay lễ vật (ảnh Facebook)

Quy luật nhân quả

Phật gia giảng nhân quả, có được thì có mất, có mất thì có được. Nhân quả là bộ máy vô hình nhưng thực thi vô cùng chính xác.

Một người kiếm tiền bất chính, nghiệp lực mà họ tạo ra cũng lớn tương đương với số tiền phi nghĩa mà họ kiếm được. Số tiền ấy vốn dĩ không thuộc về họ, thì dù họ có dành trọn vẹn số tiền ấy để cúng dường cũng chẳng có được chút công đức nào. Có chăng chỉ là tự mình dối mình; tự an ủi mình rằng cúng dường cho Phật thì Phật sẽ bảo hộ mình; mong muốn dùng tiền để đổi lấy từ bi của Thần Phật ngược lại còn khiến họ mang tội mạo phạm các bậc tôn kính ấy.

Phật giáo có câu “Phật tính nhất xuất, chấn động thập phương thế giới”. Cái tâm hướng thiện ấy mới là vô giá. Thần Phật độ nhân chỉ nhìn nhân tâm, không nhìn hình thức hay lễ vật. Người tìm Phật vì có tâm tu mới là chân chính kính Phật.

Là một người bình thường sáng suốt, chúng ta không cấp tiền cho đứa con của mình nếu nó chỉ nghiện ngập đua đòi; không làm ăn chân chính. Thần Phật là bậc từ bi đại trí đại huệ, lẽ nào có thể cấp thêm tài vật, sức khỏe cho người làm ăn bất chính để họ được sống phóng túng nơi người thường?

Đức Phật giảng Pháp cho vua Ba Tư Nặc

Khi vua Ba Tư Nặc thỉnh Đức Phật đến siêu độ cho vong linh của phụ vương ông; mong phụ vương có thể hoàn trả nợ nghiệp, giải thoát khỏi luân hồi. Đức Phật nhận lời và yêu cầu vua chuẩn bị 2 bình sứ; một bình đựng đầy tinh dầu và một bình đựng đầy đá cuội rồi dùng vải bịt chặt miệng bình. Sau đó Đức Phật bảo vua thả 2 bình xuống sông rồi dùng gậy đập vỡ cả 2. Tinh dầu lập tức nổi tràn trên mặt nước, còn đá cuội chìm sâu tận đáy sông.

Đức Phật hỏi: “Vậy nếu bệ hạ làm đủ mọi nghi thức cầu cúng, liệu có thể nào tinh dầu chìm xuống và đá cuội nổi lên không?”

Vua trả lời “không thể”, Đức Phật hỏi tại sao? Vua trả lời: “Vì đó là quy luật tự nhiên. Tinh dầu luôn nổi trên mặt nước, và đá cuội luôn chìm nơi đáy nước.”

Con người chỉ có tu tâm dưỡng tính, chịu khổ hoàn nghiệp thì mới có thể thiện giải ân oán (ảnh Facebook)

Gieo nhân nào thì gặt quả nấy

Đức Phật nói: “Chúng ta và tự nhiên không có gì khác biệt; chúng ta vốn là một phần của tự nhiên. Thưa bệ hạ! Trên thực tế, nếu như tổ tiên chúng ta gây ra lỗi lầm, gieo quả không tốt, thì những năm tháng còn lại của họ tự nhiên cũng giống như những hòn đá cuội kia vậy; nó sẽ chìm sâu xuống đáy nước. Còn làm được những việc công đức, thì cũng như tinh dầu nổi lên trên mặt nước vậy.”

“Không chỉ trong cơ thể của một kiếp này, mà còn suốt nhiều đời kiếp luân hồi khác nữa, đều phải gánh chịu nghiệp quả do họ đã gây ra. Ngài thử nói xem, quy luật tự nhiên này thì lễ cúng nào, kinh văn nào, việc hiến tế nào; hay bất cứ nghi thức nào có thể thay đổi được nó. Thưa bệ hạ, dù là tôi cũng không có năng lực đó. Chỉ có việc thiện mới có thể giúp Ngài mở ra cánh cửa giải thoát.”


Khi con người đã gieo quả ác rồi muốn dùng lễ vật hay bất cứ hình thức gì để hoá giải ân oán, việc ấy là không thể. Họ phải tự mình gánh chịu quả báo. Trừ khi người ấy phát khởi tâm muốn tu luyện; trì chú tu dưỡng và chịu khổ thì mới có thể thiện giải ân oán, thoát khỏi luân hồi.

Tiều Khiết Sa / Theo: nguyenuoc

Wednesday, July 8, 2026

CHÚNG TA NÊN SỢ MA HAY "SỢ" PHẬT?

Ngày còn nhỏ, như bao đứa trẻ khác ở làng quê, tôi yếu bóng vía lắm; những đêm có trăng sáng còn đỡ; những đêm trời không trăng sao mà người lớn sai ra đường đi việc gì đó là tôi sợ lắm. Đường ở quê hẹp và dài, hai bên nhiều cây cối; trời tối đường càng thêm tối, sợ bóng tối là nỗi sợ thường có ở một người bình thường. Tự nhiên như vậy, con người ai ai cũng hướng đến chỗ sáng mà tránh chỗ tối. Mà hễ rơi vào đêm đen thì trẻ con nghĩ ngay đến ma. Lúc nhỏ tôi cũng rất sợ ma!

Chúng ta nên sợ ma hay ‘sợ’ Phật? (ảnh Trip)

"Ma có thể có, mà cũng có thể không có"

Rồi một ngày kia, khi tôi đã bắt đầu có những nhận thức và có thể diễn tả nỗi sợ mơ hồ ấy với cha tôi, người bảo:

“Ma có thể có, mà cũng có thể không có. Trong trường hợp chúng ta tin là có, thì ma cũng có việc của ma; ma không can thiệp vào chuyện của người. Việc của người là sống hiền lành lương thiện, biết trước biết sau; hiểu rằng ‘gieo nhân sẽ gặt quả’ vì luật nhân quả bao trùm vũ trụ này. Vậy nên dù có ma thì con cũng không cần phải sợ ma nếu con không làm việc gì xấu”.

Từ đó, tôi không còn sợ ma nữa, đối với một đứa trẻ thì người cha là đáng tin nhất. Và tôi tin ma lo việc của ma, người không làm việc xấu thì không cần sợ ma…

Nhưng chuyện không đơn giản thế, câu nói kết thúc cuộc trò chuyện hôm ấy của cha tôi là: “Nhưng rốt cuộc tới giờ vẫn chưa có gì chứng minh được là có ma”. Vậy là tôi vừa không sợ ma nếu như ma là có thật; lại vừa tin tưởng rằng ma chưa chắc đã có thực.

Người thiện lương thì không cần phải sợ ma tà (ảnh Indiatv)

Cô hai Thí hay nói lời tục tĩu

Làng tôi không có chùa thờ Phật hay nhà thờ Chúa; cả làng chỉ có hai người Phật tử. Cứ khi đến ngày rằm là hai người ấy cùng nhau khăn áo lội bộ ngang qua một cánh đồng rộng lớn đi đến một ngôi chùa nhỏ ở làng bên cạnh để lễ Phật; một người là cô hai Thí và một người là bà ba Phi.

Cô hai Thí lớn tuổi rồi mà không lấy chồng; nghe kể là ai cô cũng chê, cho rằng không có người nào xứng đáng với nhan sắc của cô. Hồi trẻ cô cũng đẹp lắm, nhưng giờ thì tàn phai nhiều rồi; mà cô lại rất lười biếng, rồi ngồi đâu gãi đó nên người cô hay có ghẻ. Lúc nhỏ tôi thường băn khoăn là vì gãi nhiều quá sinh ra ghẻ hay vì ghẻ ngứa quá nên mới gãi… Tới giờ tôi cũng không biết như thế nào là đúng.

Và tệ nhất là cô hỗn lắm, cô chửi hỗn nhất xóm. Khi cô giận dữ thì không có gì ngăn nổi những lời tục tĩu của cô được; kèm với đó là nước bọt văng tung tóe và sủi bọt ra hai bên khóe miệng có nhiều chấm ghẻ lở li ti.
 
Bà ba Phi hay la lối quát nạt

Bà ba Phi thì già rồi, hai vợ chồng bà sống yên bình trong một khu vườn nhỏ sâu trong hẻm. Nhà bà trồng nhiều loại rau củ và không làm ruộng vì ông bà đều đã già; ông bà sống biệt lập và không mấy khi giao thiệp qua lại với bà con trong xóm. Và có lẽ vì vậy mà ông bà lại được cái tiếng ki bo.

Ông bà không đụng tới ai nhưng rủi mà ai đụng chạm đến ông bà là bà nhảy xổ ra la lối. Người bà gầy guộc mà giọng thì cao vút, cả làng đều nghe; người đang làm ngoài đồng cũng phải chạy về… vì người ta thường ham hóng hớt chuyện lạ.

Vậy nên mỗi lần làng tôi nói đến người đi chùa thì lại đem cô hai Thí và bà ba Phi ra nói những lời chẳng mấy tốt đẹp, kiểu như: Đó, Phật tử đó, đi chùa mà như vậy như vậy… không tu mà như người này người nọ thì còn tốt hơn.

Phật có thật hay không?

Tôi lại chạy về hỏi cha tôi là Phật có thật không? Phật có thể cứu độ được chúng sinh không? Cha tôi nói Đức Phật Thích Ca Mâu Ni là một người có thật trong lịch sử, Ngài ở nước Ấn Độ, Ngài dạy từ bi hỷ xả,… Người ta tin rằng Đức Phật sau khi nhập niết bàn thì vẫn luôn chăm sóc cho các đệ tử của Ngài ở nhân gian; nhưng không ai có thể khẳng định được điều này. Người ta tôn thờ Ngài là muốn nêu cao đức từ bi; sống theo những lời Ngài dạy để trở thành người tốt hơn.

Phật chỉ xét tâm chứ không cần hình thức (ảnh Twitter)

Tôi thắc mắc, “vậy thì tại sao cô hai Thí lại không tốt và bà ba Phi lại bị cả làng chê cười vậy cha?”.

Cha tôi nói rằng: “Cũng như ma vậy, nếu con lương thiện thì không có gì phải bận tâm đến ma. Lời Phật dạy nếu con không làm theo, vậy thì con cũng không có liên quan gì đến Phật; Phật cũng không thể quản con được.

Cũng như con người ta ở hiền thì gặp lành, ở ác thì gặp dữ thôi. Tâm con đủ thứ xấu xa mà Phật lại phù hộ độ trì giúp con đủ thứ, vậy thì còn gì là thiên lý; hoặc như con tốt bụng hiền lành thế mà ma lại trù dập con thì cũng đâu có được.

Con nói cô hai Thí và bà ba Phi bị cả làng cười chê; điều đó thì là đương nhiên rồi, vì họ có làm theo lời Phật dạy đâu”.
 
Chúng ta nên sợ ma hay ‘sợ’ Phật?

Nghe cha nói xong tôi lại nghĩ trước giờ mình nhầm, đáng lý ra thì ma không có gì phải sợ, mà phải kính sợ Thần Phật mới đúng. Người thiện lành thì ma quỷ nào dám lại gần; nhưng thường giữ tâm kính sợ Thần Phật để không làm những việc phóng túng dục vọng; như vậy mới có thể đề cao phẩm hạnh của bản thân được.

Yên Bồ / Theo: nguyenuoc

TỶ PHÚ LÝ GIA THÀNH NÓI THẲNG: NGƯỜI "NGHÈO KIẾT XÁC" VÌ MẮC 1 LỖI, TRONG KHI NGƯỜI GIÀU LẠI RẤT TỈNH TÁO KHI LÀM ĐIỀU NÀY!

Là người giàu có và từng trải, tỷ phú Lý Gia Thành không chỉ nói về tiết kiệm, mà còn là cách ứng xử với tiền bạc.

Lý Gia Thành là tỷ phú, nhà đầu tư và nhà từ thiện nổi tiếng người Hồng Kông (Trung Quốc), từng được ví là người đàn ông quyền lực nhất châu Á. Ông là nhà sáng lập CK Hutchison Holdings, xây dựng đế chế đa ngành trải dài từ bất động sản, cảng biển đến viễn thông, đồng thời nổi tiếng với hành trình đi lên từ hai bàn tay trắng. Chính vì vậy, những quan điểm của ông về tiền bạc và cách ứng xử trong cuộc sống luôn thu hút sự chú ý.

Tỷ phú Lý Gia Thành

Trong một chia sẻ đáng chú ý, tỷ phú Lý Gia Thành cho rằng người nghèo thường có xu hướng “hào phóng” theo cách khiến chính họ chịu thiệt, trong khi người giàu lại rất tỉnh táo, luôn cân nhắc kỹ giá trị của mỗi lần cho đi.

Thoạt nghe có vẻ mâu thuẫn, nhưng thực chất đây là một nguyên tắc tài chính rất rõ ràng rằng vấn đề không nằm ở việc cho đi, mà nằm ở cách cho đi. Nếu không muốn rơi vào vòng luẩn quẩn thiếu thốn, điều cần tránh không phải là sự tử tế, mà là sự hào phóng thiếu suy nghĩ.

Thực tế, không khó để bắt gặp những tình huống quen thuộc khi một người sẵn sàng dốc hết những gì tốt nhất của mình có để biếu tặng người khác, chỉ vì sợ bị đánh giá keo kiệt, hay những lần cố gắng “giữ thể diện” bằng cách chi tiêu vượt khả năng, dù tài chính cá nhân chưa cho phép.

Những hành vi này thường xuất phát từ tâm lý coi trọng cảm xúc và ánh nhìn của người khác hơn là lợi ích lâu dài của bản thân. Khi việc cho đi trở thành một cách “mua sự công nhận”, nó không còn là sự tử tế, mà là một dạng đánh đổi tiềm ẩn nhiều rủi ro.

Theo góc nhìn của vị tỷ phú này, sự khác biệt giữa người giàu và người chưa giàu không chỉ nằm ở số tiền họ có, mà còn ở cách họ nhìn nhận giá trị. Người giàu không phải không cho đi, nhưng họ luôn cân nhắc: món quà đó có phù hợp với người nhận hay không, có tạo ra giá trị hay không, và quan trọng hơn, có ảnh hưởng tiêu cực đến nguồn lực của mình hay không. Nói cách khác, họ quản trị cả “dòng tiền cảm xúc” giống như cách họ quản trị tài sản.

Trong khi đó, nhiều người lại rơi vào cái bẫy của sự “hào phóng cảm tính”. Họ cho đi những thứ tốt nhất, nhưng đổi lại là sự lo lắng, bất an, thậm chí là tiếc nuối. Sự cho đi ấy không mang lại niềm vui, mà chỉ khiến áp lực tài chính gia tăng.

Lâu dần, điều này tạo ra một vòng luẩn quẩn càng muốn giữ hình ảnh, càng chi tiêu vượt mức và càng chi tiêu vượt mức, càng khó tích lũy. Cuối cùng, chúng ta sẽ rơi vào trạng thái thiếu thốn, mãi vẫn chẳng thế khá lên.

Người khôn ngoan coi việc cho đi cũng là một phần trong chiến lược phân bổ nguồn lực. Tặng những thứ mình không còn sử dụng không phải là thiếu thành ý, mà là cách tận dụng tối đa giá trị của tài sản. Trong nhiều trường hợp, cách làm này còn hiệu quả hơn việc cố gắng “tỏ ra hào phóng” bằng những món quà vượt quá khả năng của bản thân.


Một thực tế cũng đáng để suy ngẫm rằng những người luôn vội vàng giành trả tiền trong mọi cuộc gặp chưa chắc đã là người có nền tảng tài chính vững vàng. Ngược lại, người thực sự có điều kiện thường rất rõ ràng trong chi tiêu, họ sẵn sàng chi khi cần, nhưng không chi chỉ để giữ thể diện. Đây không phải là sự lạnh lùng, mà là biểu hiện của tư duy dài hạn.

Tất nhiên, điều này không đồng nghĩa với việc sống toan tính hay đánh mất sự tử tế. Vấn đề không nằm ở việc có nên cho đi hay không, mà nằm ở cách cho đi. Một hành động xuất phát từ sự chủ động, phù hợp với khả năng và mang lại giá trị thực sự sẽ khác hoàn toàn với việc cho đi vì áp lực xã hội hay nỗi sợ bị đánh giá.

Trong bối cảnh hiện nay, khi áp lực về hình ảnh cá nhân và mạng xã hội ngày càng lớn, sự tỉnh táo trong chi tiêu và ứng xử lại càng quan trọng. Không ít người trẻ sẵn sàng chi mạnh tay cho những buổi tụ tập, quà cáp hay “sống ảo”, nhưng lại thiếu kế hoạch tài chính dài hạn. Kết quả là rơi vào trạng thái “bề ngoài ổn nhưng bên trong túng thiếu”, làm quần quật nhưng mãi nghèo.

Đây không chỉ là câu chuyện tiết kiệm, mà là cách nhìn lại mối quan hệ giữa tiền bạc và cách ứng xử. Khi biết đặt lợi ích dài hạn lên trên cảm xúc nhất thời, biết cân bằng giữa cho đi và giữ lại, mỗi quyết định tài chính sẽ trở nên vững vàng hơn.

Phương Anh / Theo: Đời Sống Pháp Luật

KHÁM PHÁ THIÊN ĐƯỜNG ẨM THỰC TRONG TRUYỀN THUYẾT TẠI QUẢNG CHÂU

Khám phá thiên đường ẩm thực Quảng Châu – nơi hội tụ những món ngon truyền thống độc đáo và phong phú, gắn liền với những truyền thuyết văn hóa đặc sắc của miền Nam Trung Quốc. Hành trình ẩm thực hấp dẫn không thể bỏ qua!


Quảng Châu không chỉ là trung tâm kinh tế lớn của miền Nam Trung Quốc mà còn được biết đến như một “thiên đường ẩm thực” với lịch sử lâu đời và nền văn hóa ẩm thực phong phú. Truyền thuyết về các món ăn đặc sắc nơi đây đã lan truyền qua nhiều thế hệ, thu hút du khách khắp nơi trên thế giới đến trải nghiệm.

Trong bài viết này, studyinchina.io sẽ dẫn bạn khám phá những món ngon truyền thống, những khu chợ ẩm thực nhộn nhịp và bí quyết giữ gìn hương vị nguyên bản của Quảng Châu.

Đôi nét về Quảng Châu

Quảng Châu (广州) là thủ phủ của tỉnh Quảng Đông, đồng thời là một trong những trung tâm kinh tế, văn hóa và giao thông quan trọng bậc nhất khu vực Hoa Nam. Với bề dày lịch sử hơn 2.200 năm, thành phố này nổi tiếng là điểm đến văn hóa lịch sử đặc sắc. Quảng Châu có diện tích rộng 7.434 km², bao gồm 11 quận nội thành.

Từ xa xưa, Quảng Châu đã giữ vai trò cảng biển chiến lược trên tuyến đường tơ lụa trên biển, được mệnh danh là "Thương đô nghìn năm". Ngày nay, thành phố tiếp tục là một trong những động lực kinh tế chủ chốt của Vùng Vịnh lớn Quảng Đông – Hồng Kông – Ma Cao.

Quảng Châu - trung tâm kinh tế, văn hóa và giao thông quan trọng

Không chỉ phát triển mạnh mẽ về kinh tế, Quảng Châu còn được biết đến như thiên đường ẩm thực với nền ẩm thực truyền thống phong phú và đặc sắc. Các món ăn nơi đây đa dạng về hương vị, đậm đà và hấp dẫn, phản ánh rõ nét văn hóa lâu đời cũng như sự giao thoa tinh tế của ẩm thực vùng đất này.

Đặc điểm ẩm thực Quảng Châu

Văn hóa ẩm thực Quảng Châu chú trọng tuyệt đối đến độ tươi ngon của nguyên liệu, hương vị tự nhiên và nguyên tắc ăn theo mùa.

Điểm nổi bật của món ngon Quảng Châu là sự tươi mới: hải sản được đánh bắt và dùng ngay, rau củ hái vào sáng rồi nấu trong ngày, thịt gia cầm mổ và chế biến tức thì. Các món ăn chủ yếu giữ nguyên vị nguyên bản qua phương pháp hấp, hầm và trần sơ, nhằm tối đa hóa hương vị và dinh dưỡng.

Ngoài ra, người Quảng Châu rất coi trọng ăn theo mùa, chọn nguyên liệu phù hợp từng thời điểm trong năm để vừa ngon vừa tốt cho sức khỏe. Ví dụ, mùa thu nổi tiếng với cua lột lớn và cơm niêu vị lạp xưởng, mùa đông thì lẩu thịt cừu và chân giò hầm gừng giấm.

Văn hóa ẩm thực Quảng Châu chú trọng tuyệt đối đến độ tươi ngon của nguyên liệu

Văn hóa điểm tâm Quảng Châu cũng rất đa dạng với hàng trăm loại món sáng như há cảo, xíu mại, bánh bao xá xíu, bánh trứng. Kỹ thuật làm điểm tâm rất tinh xảo, được truyền lại qua nhiều thế hệ tại các thương hiệu lâu đời.

Không thể không nhắc đến văn hóa món ngọt truyền thống Quảng Châu với nhiều món tráng miệng như sữa đôi lớp, sữa gừng và xoài dừa hạt bàng được yêu thích rộng rãi. Thêm vào đó, ẩm thực đường phố về đêm cũng rất sôi động với các món như hủ tiếu xào bò và cháo nồi đất, thu hút đông đảo thực khách.

Thiên đường ẩm thực Quảng Châu là sự pha trộn hoàn hảo giữa truyền thống, sự tươi ngon và sáng tạo không ngừng, làm nên danh tiếng vang xa của ẩm thực truyền thống Quảng Châu trên khắp thế giới.

Khám phá thiên đường ẩm thực trong truyền thuyết tại Quảng Châu

Những món ăn truyền thống nổi tiếng tại Quảng Châu

Dimsum

Dim sum Quảng Đông nổi bật với kỹ thuật chế biến tinh xảo và đa dạng, được chia thành sáu nhóm chính: dimsum hấp, chiên, rán, nướng, cháo và món tráng miệng, mỗi nhóm có nhiều món đặc sắc.

Một trong những món nổi tiếng nhất là há cảo tôm. Món này yêu cầu tôm tươi bóc vỏ kết hợp với thịt heo nạc mỡ theo tỷ lệ chuẩn, bọc trong lớp vỏ làm từ bột tinh chế đặc biệt, tạo ít nhất 13 nếp gấp mỏng mịn. Thời gian hấp phải chính xác 3 phút 30 giây để giữ được độ giòn mềm hoàn hảo.

Dimsum đa dạng

Bánh bao xá xíu cũng là một món dimsum đặc trưng khác. Bột bánh được ủ men kỹ trong 4 giờ, thịt xá xíu chọn phần thịt mông heo ướp sốt bí truyền suốt 12 tiếng rồi nướng. Khi hấp, bánh nở tự nhiên, chia thành ba phần rõ ràng, thể hiện sự tinh tế trong từng công đoạn.

Từ kỹ thuật cầu kỳ đến hương vị tinh tế, dimsum Quảng Đông thể hiện rõ nét ẩm thực truyền thống, làm nên danh tiếng của thiên đường ẩm thực Quảng Châu trên thế giới.

Món nướng

Món nướng Quảng Đông là một di sản ẩm thực truyền thống nổi bật của ẩm thực Quảng Châu. Kỹ thuật nướng này có nguồn gốc từ thời Minh – Thanh và đã phát triển hơn 600 năm, góp phần tạo nên thiên đường ẩm thực Quảng Châu đặc sắc.

Vịt quay Thâm Tỉnh là một trong những món ngon Quảng Châu nổi tiếng với quy trình chế biến công phu. Vịt 90 ngày tuổi được ướp 18 loại gia vị bí truyền trong 8 tiếng, rồi nướng bằng gỗ vải thiều trên lửa rực. Trong quá trình nướng, phải trải qua “ba lần tráng dầu ba lần rưới mỡ” để tạo lớp da giòn rụm, thịt bên trong vẫn mềm mọng.

Món nướng Quảng Đông là một di sản ẩm thực truyền thống

Món xá xíu truyền thống cũng rất đặc sắc, gồm xá xíu mỡ làm từ ba chỉ heo và xá xíu nạc từ thịt mông. Thịt được ướp với rượu hoa hồng và mật ong, sau đó nướng theo kỹ thuật “ba lần vào lò ba lần ra lò,” giúp giữ trọn hương vị thơm ngon đặc trưng của ẩm thực truyền thống Quảng Châu.

Cháo truyền thống

Cháo là món ăn truyền thống lâu đời và đa dạng của ẩm thực Quảng Châu, góp phần làm nên thiên đường ẩm thực Quảng Châu đặc sắc. Nơi đây có gần một trăm loại cháo khác nhau, trong đó nổi bật nhất là cháo lòng với lịch sử lâu đời.

Món cháo này được nấu từ gạo thơm và gạo nếp theo tỷ lệ 7:3, ninh trong hơn 4 tiếng, kết hợp cùng các loại nội tạng heo như gan, thận, ruột. Khi ăn, cháo được kèm với gừng thái sợi và hành hoa để tăng hương vị. Món cháo này đã được công nhận là di sản phi vật thể của thành phố Quảng Châu.

Cháo là món ăn truyền thống lâu đời

Bên cạnh đó, cháo tam thất cũng là món ngon Quảng Châu nổi tiếng, có nguồn gốc từ người dân sống trên sông Châu Giang. Món cháo có thành phần phong phú với hơn mười loại nguyên liệu như cá thái lát, mực, đậu phộng và bánh quẩy, thể hiện sự đa dạng và hòa quyện đặc trưng của ẩm thực truyền thống Quảng Châu.

Món tráng miệng

Món tráng miệng truyền thống như sữa hai lớp là một trong những món ngon Quảng Châu được công nhận là di sản phi vật thể của tỉnh Quảng Đông. Sữa hai lớp chuẩn vị được làm từ sữa trâu tươi, có hàm lượng chất béo trên 8%, qua hai lần hấp để tạo nên hai lớp váng sữa mịn màng đặc trưng.

Sữa hai lớp là một trong những món ngon Quảng Châu

Bên cạnh đó, món sữa đông gừng cũng rất nổi tiếng với quy trình chế biến cầu kỳ. Sữa được đun lên khoảng 70-75℃ rồi phối hợp với nước gừng tươi theo tỉ lệ chuẩn để tạo kết tủa – một phản ứng hóa học tinh tế. Điều này thể hiện sự am hiểu sâu sắc về tính chất thực phẩm trong ẩm thực truyền thống Quảng Châu, góp phần làm phong phú thêm thiên đường ẩm thực Quảng Châu.

Ẩm thực đường phố

Ẩm thực đường phố Quảng Châu là kho tàng phong phú với hơn 200 món ăn vặt truyền thống đa dạng. Trong đó, món lòng bò củ cải có lịch sử hơn 100 năm, nổi bật với việc sử dụng bao tử, ruột, phổi bò được ướp hơn 20 loại gia vị rồi hầm trên 4 tiếng, ăn kèm tương ớt đặc biệt.

Ẩm thực đường phố Quảng Châu với hơn 200 món ăn vặt truyền thống

Ngoài ra, món mì hoành thánh truyền thống cũng rất được yêu thích. Món ăn chú trọng ba yếu tố: mì làm từ trứng nguyên chất, sợi nhỏ; hoành thánh nhân tôm thịt tươi; nước dùng hầm từ cá lớn và xương heo. Những chi tiết này thể hiện sự cầu kỳ và tinh tế trong ẩm thực truyền thống Quảng Châu, góp phần làm nên thiên đường ẩm thực Quảng Châu đa sắc màu và hấp dẫn.

Các khu chợ và con phố ẩm thực nổi bật ở Quảng Châu

Quảng Châu không chỉ được biết đến là "Thủ phủ ẩm thực" mà còn sở hữu nhiều chợ truyền thống và khu phố ẩm thực đặc sắc. Dưới đây là một số địa điểm tiêu biểu nhất:

Phố đi bộ Thượng Hạ Cửu – Là một trong những khu thương mại lâu đời nhất Quảng Châu, Thượng Hạ Cửu nổi bật với kiến trúc hành lang mái vòm và ẩm thực truyền thống. Nơi đây tập trung nhiều thương hiệu lâu đời như:
  • Đào Đào Cư (陶陶居): Nổi tiếng với bánh trung thu kiểu Quảng Đông và món điểm tâm sáng.

  • Quảng Châu Tửu Gia (广州酒家): Được mệnh danh là "Đệ nhất gia của ẩm thực Quảng Châu", với các món đặc trưng như gà Văn Xương, há cảo tôm.

  • Liên Hương Lâu (莲香楼): Nổi tiếng với bánh trung thu nhân sen và bánh gà con.
Phố đi bộ Thượng Hạ Cửu

Ngoài ra, các món ăn vặt đường phố như tiết canh bò và món da cá Trần Thiêm Ký cũng rất được du khách ưa chuộng.

Phố đi bộ Bắc Kinh – Không chỉ là trung tâm mua sắm, Bắc Kinh Lộ còn là nơi tập trung nhiều món ăn đặc sắc như:
  • Ngân Ký (银记肠粉): Nổi tiếng với món bánh cuốn tôm bò, trong đó bánh cuốn tôm tươi và bánh cuốn bò là được yêu thích nhất.

  • Thái Bình Sa Tài Ký (太平沙财记): Chuyên món phở gân bò, nước dùng đậm đà, gân bò mềm nhừ, thấm vị.

  • Nhà hàng Đại Đầu Hà (大头虾越式风味餐厅): Cung cấp các món Việt như bún mắm, sườn heo sả,...
Phố đi bộ Bắc Kinh

Phố đi bộ Bắc Kinh còn có “Phố ẩm thực Huệ Phúc” quy tụ nhiều món ăn đặc sản từ khắp nơi.

Khu ẩm thực Tây Quan – Tây Quan là trung tâm văn hóa ẩm thực truyền thống Quảng Châu với những điểm ăn uống tiêu biểu như:

Khu ẩm thực Tây Quan
  • Phán Đường Ngũ Tú (泮塘五秀): Gồm bánh mì ngựa, bột sen Phán Đường – đặc sản từ làng Phán Đường, quận Lệ Loan.

  • Khai Ký Điềm Phẩm (开记甜品): Nổi tiếng với các loại chè truyền thống như chè đậu xanh, chè đậu đỏ.

  • Ngũ Trạm Ký và Đệ Chúc (伍湛记及第粥): Cháo truyền thống Quảng Châu với các nguyên liệu như nội tạng lợn, viên thịt, thơm ngon đậm đà.
Bên cạnh đó, khu vực Lệ Loan thuộc Tây Quan thường xuyên xuất hiện các quầy hàng ăn vặt truyền thống như bánh mặn chiên, mì sợi lá.

Đảo Sa Diện – Trước đây là khu nhượng địa, Sa Diện lưu giữ nhiều công trình kiến trúc kiểu Âu, nay trở thành khu kết hợp văn hóa nghệ thuật và ẩm thực với những nhà hàng tiêu biểu như:

Đảo Sa Diện
  • Kiều Mỹ Thực Gia (侨美食家): Chuyên hải sản Quảng Đông như cá mú hấp, cua rang tiêu.

  • Khách sạn Thiên Nga Trắng · Ngọc Đường Xuân Noãn (白天鹅宾馆·玉堂春暖): Nhà hàng cao cấp chuyên phục vụ ẩm thực Quảng Phủ chuẩn vị.
Sa Diện còn nổi tiếng với nhiều quán cà phê và nhà hàng Tây phương, rất thích hợp cho các bữa ăn thư giãn.

Chợ Hải Sản Hoàng Sa – Là chợ bán buôn hải sản lớn nhất khu vực Nam Trung Quốc, Hoàng Sa nổi tiếng với nguồn hải sản tươi ngon và giá cả hợp lý. Du khách có thể mua hải sản tại chợ và mang đến các nhà hàng lân cận chế biến. Nơi đây phổ biến các món như: Tôm tích chiên muối tiêu, Cá bơn hấp; Sò điệp hấp mỡ tỏi với bún tàu.

Chợ Hải Sản Hoàng Sa

Các nhà hàng xung quanh như “Thịnh Cảng Loan Hải Tiên Thực Phủ” (盛港湾海鲜食府) nhận chế biến hải sản theo yêu cầu của khách.

Những khu chợ và phố ẩm thực truyền thống này không chỉ là hình ảnh thu nhỏ của văn hóa ẩm thực Quảng Châu mà còn là điểm đến tuyệt vời để du khách trải nghiệm hương vị đích thực của ẩm thực Quảng Phủ.

Theo: studyinchina