Sunday, August 23, 2026

VỢ CỦA BẠN KHÔNG NÊN DÒM NGÓ, CHỒNG CỦA BẠN CHỚ CÓ CHẠM VÀO

“Vợ của bạn không được dòm ngó; chồng của bạn không được chạm vào”, là câu tục ngữ mà tổ tiên muốn nhắn nhủ thế hệ tương lai rằng, bất kể bạn có gia đình hay chưa, đều không được dòm ngó hay quá thân thiết với bạn đời của người khác. Nhất định phải chú ý lễ tiết và giữ chừng mực, đây là điều tối kỵ trong đạo đức làm người.


Trong hồi 80 của “Tây Du Ký”, kể rằng thầy trò Tôn Ngộ Không muốn đi qua Hỏa Diệm Sơn cần phải mượn quạt ba tiêu của Thiết Phiến Công Chúa, vợ của Ngưu Ma Vương. Tôn Ngộ Không nghe thấy thế liền nghĩ rằng điều này quá dễ dàng, bởi Ngộ Không và Ngưu Ma Vương vốn là huynh đệ kết nghĩa.

Ngộ Không rất tự tin đến gặp chị dâu để mượn quạt, nhưng không ngờ Ngưu Ma Vương không hiểu sự tình đã mắng Tôn Ngộ Không một trận: “Trước đó, ngươi đã lừa gạt vợ ta mượn quạt. Vợ ta không chịu, nên đã đến tìm ta! Thế mà giờ ngươi vẫn còn muốn đuổi theo nàng! Như người ta nói, vợ của bạn thì đừng ức hiếp”.

Từ đó, câu nói cuối cùng của Ngưu Ma Vương đã lan truyền rộng rãi và được nhiều người nghe đến. Tuy nhiên câu này vẫn còn nửa vế sau mà không mấy ai biết.

1. Vợ của bạn, không được ức hiếp (dòm ngó)

“Bằng hữu thê bất khả khi”, nghĩa là “Vợ của bạn, không được ức hiếp”, câu này là nhắm vào người đàn ông. Ý chỉ ngoài việc không được bắt nạt và lừa dối vợ bạn, thì thuật ngữ “ức hiếp” còn có nghĩa là “giành giật”. Nói thẳng ra là đối với thê thiếp của bạn thì không được nghĩ đến.

Đây là quan niệm đã được truyền lại từ xưa đến nay. Bởi ai cũng có những người bạn thân thiết với mình trong suốt cuộc đời, và điều tối kị nhất chính là quá thân thiết với vợ bạn.

Nếu giữa bạn và vợ bạn có những cử chỉ quá gần gũi hoặc cư xử mơ hồ, thì không chỉ khiến những người xung quanh gièm pha mà còn ảnh hưởng đến tình cảm bạn bè của chính mình. Thậm chí là ảnh hưởng đến mối quan hệ vợ chồng của bạn.

Có một câu chuyện vào thời nhà Tống, Lưu Chí và Khương Chính là huynh đệ rất thân thiết. Sau đó, Lưu Chí kết hôn với một cô nương tên là Hoàng Mai.

Khương Chính vẫn thường giữ thói quen đến nhà Lưu Chí chơi và ở lại ăn cơm. Sau một thời gian dài, anh ta bỗng có tình cảm tốt với Hoàng Mai, thấy cô là một người có đức hạnh. Lưu Chí cũng nhận thấy điều này ở bạn nhưng thật khó để nói ra thành lời.

Một ngày nọ, Lưu Chí và vợ mời Khương Chính đến một quán rượu để dùng cơm. Khi đó, người phục vụ bưng thức ăn lên bàn, đã vô tình làm đổ canh lên quần áo của Khương Chính.

Lưu Chí nhân cơ hội này nói: “Anh ta cũng không muốn như thế. Nước canh đầy quá, nên tha thứ cho anh ta”.

Sau khi trở về nhà, Khương Chính xấu hổ nhận ra sai lầm của mình, và từ đó cũng ngừng ngưỡng mộ Hoàng Mai.

Thuận theo sự phát triển của xã hội, con người đạo đức trượt dốc hàng ngày, nhiều người đối với lối suy nghĩ này đã không còn coi trọng. Ngày nay, câu “vợ của bạn không được ức hiếp” đã trở thành “vợ của bạn không cần khách khí”. Đó là lý do tại sao có nhiều trường hợp bị anh em cướp mất vợ.

Thực ra câu tục ngữ “Vợ của bạn không được ức hiếp” chính là để cảnh báo mọi người rằng, nhất định cần phải khống chế vững các dục vọng trong lòng, không vi phạm các tiêu chuẩn đạo đức của chính mình, và không được bắt nạt hoặc cướp vợ của bạn.


2. Chồng của bạn không thể chạm vào

“Vợ của bạn không được ức hiếp” vẫn còn nửa câu sau, nhưng ít người biết, đó là “chồng của bạn, không được chạm vào”.

Tương tự như ý nghĩa của nửa câu đầu tiên, câu này lại nhắm vào phụ nữ. Nó cũng có nghĩa là phụ nữ cần giữ khoảng cách với chồng của bạn mình.

Người xưa nói: “Nam nữ thụ thụ bất thân”. Câu này không chỉ là nói về sự tiếp xúc đơn thuần giữa nam và nữ. Người xưa nói “thụ” có nghĩa là “trao”. Những gì được trao giữa nam và nữ là không thể truyền trực tiếp, mà cần phải được trao qua tay của người thứ ba.

Lễ nghi của Nho giáo nhấn mạnh rằng, thông thường giữa nam và nữ không thể tiếp xúc thân mật, và quy định rằng, phụ nữ càng không thể có mối quan hệ mập mờ với bất kỳ đàn ông nào khác, ngoại trừ chồng mình.

Nhưng ngày nay, nhiều phụ nữ không chỉ cố tình yêu chồng của bạn mình, mà bằng mọi thủ đoạn cũng phải cướp lấy cho bằng được.

Có một bộ phim truyền hình tên là “Tình yêu không có lỗi, lỗi ở bạn thân”, kể về hai cô gái là bạn tốt của nhau, nhưng cuối cùng lại vì một người đàn ông mà trở thành kẻ thù “không đội trời chung”.

Cốt truyện rất buồn, nhưng trong thực tế ngày nay, đã xảy ra rất nhiều chuyện như vậy và thậm chí còn ngay bên cạnh chính chúng ta. Một số người dường như còn nhìn thấy chính bản thân thông qua bộ phim này. Vì vậy mới có người nói rằng: “Mới xem tôi không biết ý nghĩa của bộ phim, nhưng xem tiếp thì chính tôi đã là nhân vật trong đó rồi”.

Từ xưa đến nay, “người thứ ba” luôn rất đáng lên án. Đối với người đã có gia đình, thì đừng nên ngưỡng mộ bạn đời của bạn, mà hãy nhìn vào ưu điểm bạn đời của chính mình.

Với những người độc thân thì không nên có tình ý với chồng của bạn, hãy tự tìm cho mình một tình yêu thực sự mà không thuộc về ai khác.

Trên thực tế, dù bạn là nam hay nữ, đều cần phải chú ý giữ chừng mực khi kết giao với người khác giới.

Theo: Tinh Hoa

QUÁ CỐ CHẤP THƯỜNG KHIẾN CHO CÁC MỐI QUAN HỆ RẠN VỠ

Cuộc sống có những thứ càng theo đuổi lại càng thấy mệt mỏi, càng cố chấp lại khiến cho các mối quan hệ trở nên bế tắc. Đôi khi buông lỏng lại chính là cấp cơ hội cho cả mình và người.


Bạn có từng đứng tại góc độ của đối phương mà suy nghĩ?

Tôi đã tham gia vào việc tư vấn và giáo dục trong nhiều năm, từ trước đến nay luôn giúp đỡ mọi người hàn gắn những tổn thương trong lòng do các mối quan hệ mang lại.

Tôi từng gặp một người phụ nữ vô cùng ưu tú, để cải thiện mối quan hệ giữa cô và mẹ, cô đã đầu tư rất nhiều tiền bạc và thời gian vào không ít các khóa học.

Những người quen biết cô đều thấy cô là người thấu hiểu lòng người, rất biết nghĩ cho người khác, không có việc gì là cô ấy không cân đối được. Nhưng có một điều cô luôn canh cánh trong lòng, đó là không thể chung sống hòa bình với mẹ của mình được.

Mỗi lần mẹ con gặp nhau lúc nào cũng như trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu, mẹ cô nhiều lần trách mắng cô không ra gì. Cô không ngừng thay đổi bản thân để phù hợp với sự kỳ vọng của mẹ, nhưng tất cả đều tốn công vô ích.

Chúng tôi dành rất nhiều thời gian để thảo luận, vẫn không tìm được nút thắt để cải thiện mối quan hệ. Lần nọ, sau khi khóc lóc than vãn một hồi, tôi trực tiếp hỏi cô ấy: “Ngoài chuyện mẹ của cô ra, trong cuộc sống này cô còn cảm thấy thiếu thốn điều gì không?”

Cô bỗng chốc ngây người, hít một hơi thật sâu rồi nói: “Nếu tôi không có người mẹ này, thì tôi cảm thấy tôi là một người hạnh phúc. Tất cả mọi thứ tôi muốn đều đã nằm trong lòng bàn tay”.

Tiếp theo, tôi lại hỏi cô: “Trong suốt thời gian dài như vậy, cô luôn muốn cải thiện mối quan hệ giữa hai mẹ con, nhưng cô có từng nghĩ rằng liệu mẹ của cô cũng có tâm nguyện như vậy không? Mong muốn có một gia đình yêu thương hòa thuận có phải là điều bà ấy quan tâm không?”.

Cô ấy trừng mắt nhìn tôi, như thể tôi đang nói tiếng ngoài hành tinh. Sau khi im lặng một lúc, cô mới buồn bã nói: “Tôi chưa từng nghĩ như vậy, tôi luôn cho rằng người mẹ nào cũng yêu thương con cái. Nhưng anh nói đúng, có lẽ bà ấy không muốn thân thiết, muốn một cuộc sống không có tôi, bà ấy không hề đáng thương.

Bà ấy có hứng thú và mối quan tâm của riêng mình, tôi can thiệp vào lại trở nên phiền phức. Là tôi cưỡng ép bà ấy phải lên sân khấu để diễn vở kịch gia đình hoàn mỹ, lại còn trách bà ấy diễn không đạt”.


Tôi nói: “Đây không phải là lỗi của cô, mà đối với việc hài hòa các mối quan hệ, toàn xã hội này đều mắc một chứng bệnh gọi là rối loạn ám ảnh cưỡng chế.

Họ cho rằng chỉ cần mối quan hệ có rạn nứt, thì phải gắng sức để hàn gắn, thẳng thắn nhận lỗi lầm trước để nhận được sự tha thứ. Không muốn chấp nhận sự hối tiếc, đó là kết cục bình thường nhất của một mối quan hệ”.

Quá cố chấp dễ gây tổn thương lẫn nhau

Lần tư vấn đó đem lại cho tôi và khách hàng một ấn tượng vô cùng sâu sắc. Đối với sự rạn nứt trong các mối quan hệ, ngoài việc hàn gắn, chúng ta còn có lựa chọn nào khác không? Liệu rằng có phải chúng ta quá cố chấp nên mới gây nên những tổn thương trong các mối quan hệ?

Chỉ chăm chăm muốn có được sự thỏa mãn cho chính mình bằng cách đặt kỳ vọng lên người khác, mà lại quên mất rằng mối quan hệ phải xuất phát từ hai người, động thái chỉ từ một phía, hạnh phúc không bao giờ xuất hiện.

Trong bộ phim Nhật Bản “Dr. Rintarō”, khi một bác sỹ khoa tâm thần đối mặt với một cô gái vì quá ưu sầu mà muốn tự tử, anh ta không khuyên răn những câu như là thế giới này đẹp biết bao, phải kiên cường dũng cảm tiếp tục sống… mà thấy được sự tổn thương sâu sắc trong lòng đối phương, nên nói với cô ấy: “Không cần phải gắng gượng nữa, cô đã kiên trì đến mức không thể kiên trì được nữa rồi!”.

Các mối quan hệ phải được cắt tỉa, dọn dẹp thường xuyên, nếu cứ để chúng ngổn ngang bừa bãi, chỉ đem lại cho chúng ta thêm nhiều gánh nặng và đau khổ. (Ảnh: Pinterest)

Cho dù là cố sức thế nào, thì tình hình cũng rất khó để cải thiện, tại sao không tự mình buông bỏ? Học cách yêu thương bản thân, không quá bận tâm đến những việc phiền toái và trách nhiệm, so với việc dũng cảm tiến lên là chuyện đòi hỏi phải có thêm nhiều dũng khí.

Mối quan hệ như một căn phòng, đòi hỏi phải thường xuyên dọn dẹp

Tôi nhớ có một khoảng thời gian, cuốn sách về dọn dẹp nhà cửa bán rất chạy, mọi người đều học cách thoát khỏi vật dụng, rũ bỏ những gánh nặng không cần thiết, khiến cuộc sống tươi mới trở lại.

Nhưng dường như trước nay chúng ta chưa từng suy xét kỹ càng rằng, có bao nhiêu không gian tâm lý trong lòng chúng ta? Có thể chứa thêm được bao nhiêu người? Và những người này sẽ chiếm giữ hay chia sẻ không gian tâm lý thế nào? Ai xứng đáng được giữ lại? Ai sẽ phải ra đi?

Dường như chúng ta rất bị động, đón nhận liên tiếp mối quan hệ này đến mối quan hệ khác, phải ghi nhớ cái tên này đến cái tên nọ, cho dù người đó không tồn tại trong cuộc sống, nhưng vẫn tồn tại trong cảm xúc của bạn, khiến bạn hao tổn không ít tâm sức.

Khi chúng ta học được kỹ năng thoát khỏi vật dụng, có hiệu quả trong việc “giảm cân” cho không gian vật lý, loại bỏ những thứ dư thừa. Cùng lý thuyết này, chúng ta liệu có thể vận dụng với không gian tâm lý, tìm lại chất lượng cuộc sống?

Một lần, tôi gặp một chuyện phiền não trong công việc, nó đã gây phiền nhiễu cho tôi một khoảng thời gian, mặc dù tan ca trở về nhà trong lòng vẫn bận tâm về chuyện này.

Một buổi tối, để bản thân bình tâm trở lại, tôi cầm máy hút bụi để hút bụi bẩn ở trên sàn. Hút mãi hút mãi, tôi đột nhiên nhận ra một chuyện rất quan trọng, tôi chăm chỉ dọn dẹp như vậy để giữ nhà cửa luôn gọn gàng, ra ngoài cũng không mua đồ linh tinh mang về nhà, nhưng tại sao chỉ vì một người không quan trọng, mà lại dễ dàng chiếm cứ không gian tâm lý, và làm rối đầu óc tôi như vậy?

Lúc đó, tôi mới nhận ra rằng, tôi không trân trọng ngôi nhà tâm lý như trân quý căn nhà của mình. Mối quan hệ giống như một căn nhà, đòi hỏi phải dọn dẹp thường xuyên. Tôi không những không thường xuyên sắp xếp dọn dẹp, còn chất đống đủ các thể loại mối quan hệ ở trong đầu.

Có những mối quan hệ tốt, có những mối quan hệ xấu, nhưng khi tất cả các mối quan hệ cứ chồng chéo lên nhau, không có giới hạn cách biệt, thì cho dù là tốt thì cũng dễ bị nhiễm bẩn, bị nhấn chìm.

Từ đó về sau, tôi hiểu rằng các mối quan hệ phải được cắt tỉa, dọn dẹp thường xuyên, nếu cứ để chúng ngổn ngang bừa bãi, chỉ đem lại cho chúng ta thêm nhiều gánh nặng và đau khổ.

Nhật Hạ / Theo: khoahoctamlinh

TÍ DẠ CA KỲ 2 - LÝ DỤC


Tí Dạ ca kỳ 2 - Lý Dục

Nhân sinh sầu hận hà năng miễn?
Tiêu hồn độc ngã tình hà hạn!
Cố quốc mộng trùng quy,
Giác lai song lệ thuỳ!
Cao lâu thuỳ dữ thướng?
Trường ký thu tình vọng.
Vãng sự dĩ thành không,
Hoàn như nhất mộng trung.


子夜歌其二 - 李煜

人生愁恨何能免
銷魂獨我情何限
故國夢重歸
覺來雙淚垂
高樓誰與上
長記秋晴望
往事已成空
還如一夢中


Tí Dạ ca kỳ 2
(Dịch thơ: Nguyễn Minh)

Làm kiếp người khỏi sao sầu hận
Dẫu hồn tan, vô hạn tình ta
Mộng về quê cũ thăm nhà
Tỉnh ra thương cảm chan hoà lệ rơi
Nay lên lầu ai người cùng bước?
Ai cùng ghi những lúc thưởng thu
Hết rồi những chuyện thuở xưa
Xem ra như một giấc mơ qua rồi.


Sơ lược tiểu sử tác giả:

Lý Dục 李煜 (937-978) tự Trùng Quang 重光, tự hiệu là Chung sơn ẩn sĩ 鍾山隱士, Chung phong ẩn sĩ 鍾峰隠者, Bạch liên cư sĩ 白蓮居士, Liên phong cư sĩ 蓮峰居士, người đời quen gọi là Nam Đường Hậu Chủ 南唐後主 hay Lý Hậu Chủ 李後主. Ông là người nhân huệ minh mẫn, văn hay hoạ khéo, biết âm luật. Phủ khố Giang Nam có thu tàng tác phẩm thư hoạ của ông rất nhiều.

Nam Đường bị nhà Tống diệt, phong ông làm An Mệnh hầu, sau lại bị Tống Thái Tổ cho uống thuốc độc chết. Miền Giang Nam được tin Hậu Chủ chết, các phụ lão đều thương khóc.

Hậu Chủ lúc chưa mất nước sinh hoạt rất hào hoa nên từ cũng rất uỷ mị hoan lạc. Sau khi mất nước, bị đưa về nhà Tống, ngày ngày rửa mặt bằng nước mắt. Từ của ông lúc đó cũng rất thê thảm bi ai, đúng là vong quốc chi âm.

Nguồn: Thi Viện



4 DẤU HIỆU “LÃO HÓA” CỦA TÂM HỒN KHIẾN CHÚNG TA GIÀ ĐI NHANH CHÓNG

Theo thời gian ai rồi cũng sẽ phải già đi, thế nhưng có những người mặc dù bề ngoài còn rất trẻ, nhưng tâm hồn lại già nua, cằn cỗi. Điều này cũng đồng nghĩa với việc người đó đã đánh mất đi niềm đam mê của chính mình, trở thành nô lệ cho cuộc sống.


Vậy nên nếu bản thân cảm thấy xuất hiện 4 dấu hiệu sau, nghĩa là chúng ta đã bắt đầu già đi rồi đó.

1. Thích ổn định, không còn hứng thú với những điều mới mẻ

Hầu hết kế hoạch cuộc sống của mỗi người đều đi theo một mô tuýp chung, đại khái như học tập chăm chỉ, vào một trường đại học tốt, sau đó tìm cho mình một công việc tốt. Mỗi ngày đều bấm thẻ đi làm từ 9 giờ sáng đến 5 giờ chiều, cuộc sống cứ đơn giản và thoải mái như thế mà êm đềm trôi qua.

Nhưng trên chiếc thuyền lớn nhân sinh này, nếu rủi ro nào bạn cũng đều tránh được và có thể nhìn thấy được, thì đây chẳng phải là sự già đi sao?

Con người không sợ thử thách, chỉ sợ không có tinh thần chiến đấu. Một số người được ngưỡng mộ bởi sự can đảm của họ khi dám thách thức với những điều mới mẻ.

Vậy nên khi một người cảm thấy không còn muốn theo đuổi những trải nghiệm mới nữa thì người đó thật sự đã bắt đầu già đi rồi.

2. Ngừng học tập, không muốn đi du lịch

Mỗi một chuyến đi đều là lúc để ta học hỏi thêm nhiều góc nhìn mới. Nhưng khi một người đã không còn muốn tiếp nhận những điều mới mẻ khác nữa, nghĩa là khi đó tâm trí và cuộc sống của họ đã bị đóng băng lại.

Một người luôn nỗ lực tiến về phía trước trên đường đời hẳn là người hiểu biết và dễ chấp nhận những điều mới.

Như nhà văn Tam Mao tin rằng, cuộc sống của con người không phải là ở chỗ dài hay ngắn, mà là việc sống sao cho hạnh phúc và không ngừng học tập.

Bằng chứng là cuộc đời bà đã từng đến rất nhiều nơi và học tập không ngừng trên 54 quốc gia, từ quê hương đến sa mạc Sahara, châu Âu rồi đến châu Mỹ. Và đó đều là những trải nghiệm đã giúp Tam Mao có nguồn tài liệu sống phong phú cho việc sáng tác.

Khi một người đã không còn muốn tiếp nhận những điều mới mẻ khác nữa, nghĩa là khi đó tâm trí và cuộc sống của họ đã bị đóng băng lại.

3. Không còn theo đuổi cái đẹp, từ bỏ việc quản lý cơ thể

Hầu hết chúng ta đều hiểu rõ tầm quan trọng của việc quản lý vóc dáng cơ thể mình. Tuy nhiên, nhiều người lại quá lười biếng để duy trì điều đó, và chọn cách sống những chuỗi ngày thoải mái.

Thực ra, có thể quản lý tốt vóc dáng cũng có nghĩa là người đó có thể quản lý tốt cuộc sống của mình.

Một chuyên gia sắc đẹp người Pháp từng nói: “Đừng đánh giá thấp một người có thể duy trì thân hình đẹp trong thời gian dài. Đây thường là một người kiên cường và tự chủ. Và tất nhiên, họ cũng là người không bao giờ thỏa hiệp với sự già đi”.

4. Không còn chủ kiến riêng, trôi dạt theo dòng chảy

Có một tiểu hoà thượng đi cùng một lão hòa thượng đến một con sông thì thấy một vài con cá đang bơi dưới nước.

Tiểu hoàng thượng nói: “Con cá này thực sự rất ngu ngốc. Phải mất nhiều công sức và vất vả để đi ngược dòng nước”.

Lão hòa thượng nghe xong bèn mỉm cười: “Nhưng nó đang tận hưởng hạnh phúc, con có thấy những chiếc lá vàng kia không?”

Tiểu hòa thượng nhìn theo ngón tay của lão hòa thượng, thấy những chiếc lá vàng đang trôi theo dòng nước.

Chỉ những gì đã chết mới trôi theo dòng chảy.

Vị hòa thượng già tiếp tục nhắc nhở tiểu hòa thượng rằng: “Chỉ những gì đã chết mới trôi theo dòng chảy”.

Quả thật khi một người bắt đầu trôi dạt theo dòng chảy và không còn chủ kiến riêng, thì trái tim của người đó cũng giống như đã chết đi vậy.

Khi chúng ta vẫn sẵn sàng thử thách với sự mới mẻ, sẵn sàng đi du lịch, quản lý thân thể mình một cách chủ động, đồng thời vẫn có chủ kiến riêng, thì tuổi già sẽ tự nhiên tránh xa bạn.

Chúc Di / Theo: khoahoctamlinh

NƯỚC ĐẬU BẮC KINH - ĐẶC SẢN NỔI TIẾNG, HƯƠNG VỊ ĐỘC ĐÁO

Nước đậu Bắc Kinh còn được gọi là nước ép bã đậu. Nổi bật với màu sắc xanh xám nhạt, kết cấu hơi sệt và mùi chua thanh đặc trưng, sẽ mang đến một trải nghiệm ẩm thực khó quên. Nếu uống được, bạn sẽ cảm nhận được sự hấp dẫn riêng biệt của đồ uống này. Cùng MIA.vn khám phá về món nước đậu này nhé!


1. Nước đậu Bắc Kinh là gì?

Nền ẩm thực Trung Quốc từ lâu đã được biết đến là một thiên đường ẩm thực với sự phong phú và đa dạng không thể nào chối cãi, luôn khiến thực khách phải ngỡ ngàng bởi những món ăn độc đáo. Từ những công thức chế biến tinh xảo đến hương vị đặc trưng đầy quyến rũ, mỗi món ăn đều mang lại một trải nghiệm khó quên. 

Nước đậu có vị khá khó uống nhưng nếu uống quen sẽ cảm thấy rất béo và bùi. Ảnh: visitbeijing

Tuy nhiên, giữa vô vàn món ngon nổi tiếng, đất nước tỷ dân này cũng ẩn chứa những thử thách khiến nhiều khách du lịch phải "khóc thét" khi lần đầu nếm thử. Nổi bật trong số đó chính là nước đậu Bắc Kinh – một món uống mang hương vị rất "lạ" và không phải ai cũng uống được hay dám thử dù chỉ một ngụm!

2. Lịch sử ra đời của món nước đậu

Theo ghi chép lịch sử, nước đậu vốn là món ăn phổ biến của người dân Bắc Kinh. Vào năm Càn Long thứ 18 (1754), một người hầu trong cung đã báo cáo về sự xuất hiện của món nước đậu mới lạ. Nghe vậy, nhà vua đã giao cho Dịch Lập Bố đi kiểm tra độ sạch sẽ của nó. Sau nhiều lần kiểm nghiệm kỹ lưỡng, món nước đậu cuối cùng đã được đưa vào thực đơn của hoàng gia, ghi danh vào lịch sử ẩm thực triều đình!

Món nước đậu đã có nguồn gốc từ thời nhà vua Càn Long và tiếp nối đến ngày nay. Ảnh: bjhimatsubushi

Vua Càn Long đã triệu tập các đại thần để thử món nước đậu dân gian, và không ai ngờ rằng chỉ sau một ngụm, tất cả đều đồng loạt reo hò thích thú. Từ đó, nước đậu chính thức trở thành thức uống của triều đình và của người dân Bắc Kinh nói chung cho đến ngày nay.

3. Nước đậu Bắc Kinh được làm như thế nào?

Nước đậu thực tế là một thức uống độc đáo của nền ẩm thực Bắc Kinh, mang đến trải nghiệm ẩm thực thú vị không thể bỏ qua. Được chế biến từ đậu nành xay nhuyễn với nước, sau đó gạn lọc để lấy tinh bột và nấu chín, nước đậu có màu xanh nhạt hoặc lục lam hấp dẫn. Khi được đun sôi sau quá trình lên men, nó có kết cấu sền sệt và mùi chua nồng nàn.

Cách để làm ra món nước đậu trải qua nhiều công đoạn phức tạp, kỹ lưỡng. Ảnh: globalchinadaily

Khi thưởng thức, bạn sẽ cảm nhận ngay vị chua chua đặc trưng của đậu lên men, theo sau là một hậu vị ngọt nhẹ. Nhiều người ví von rằng hương vị này giống như nước dưa chua, khiến nó trở thành một thử thách cho những ai lần đầu thưởng thức.

Bạn phải lựa chọn được những hạt đậu nành to, không bị lép. Ảnh: simplyscratch

Nếu như đã uống quen loại nước này, thì bạn sẽ cảm thấy rất mê sự độc đáo của nó. Vị chua ban đầu sẽ dần nhường chỗ cho những lớp ngọt ngào, tạo nên một trải nghiệm ẩm thực thú vị.

4. Cách thưởng thức nước đậu đúng chuẩn

Bản thân món nước đậu Bắc Kinh đã mang một hương vị vô cùng đặc trưng, nhưng để làm tăng thêm hương vị của món ăn thì MIA.vn sẽ gợi ý đến bạn một sống món ăn vặt kèm theo nhé, không chỉ làm hương vị món nước đậu ngon hơn mà sẽ giúp bạn đỡ ngán cũng như dễ thưởng thức món nước đầy độc đáo này hơn.

Nước đậu sẽ thơm ngon hơn nữa khi thưởng thức kèm các món phụ kèm theo. Ảnh: peoplecn

4.1 Bánh quẩy vòng tròn chiên giòn

Người Bắc Kinh thường thưởng thức nước đậu vào buổi sáng, kết hợp cùng bánh quẩy giòn. Sự kết hợp giòn tan của bánh quẩy và vị chua thanh của nước đậu tạo nên một bữa ăn sáng đầy đủ dinh dưỡng và thú vị.

Những chiếc bánh quẩy được làm dạng tròn, lớp vỏ mỏng và chiên giòn rụm. Ảnh: chinadaily

4.2 Bánh kếp mè

Bánh kếp mè cũng là sự lựa chọn phù hợp không kém, những lớp mè rang thơm lừng được bao phủ quanh chiếc bánh, khi chấm cùng nước đậu sẽ tạo ra một hương vị siêu thơm và béo. Vỏ bánh giòn nhẹ, kết hợp với vị chua thanh của nước đậu, chắc chắn sẽ mang lại cho bạn một trải nghiệm ẩm thực khó quên.

Bánh kếp mè khi thưởng thức cùng nước đậu sẽ làm tăng thêm hương vị thơm ngon hơn nhiều. Ảnh: michelin

4.3 Dưa chua cay

Phần dưa chua cay được làm từ củ cải hoặc dưa leo, tất cả sẽ được thái sợi mỏng, phơi khô cho ráo nước và tẩm gia vị, bắt đầu quá trình muối chua. Thành phẩm cho ra là những sợi dưa giòn sần sật và rất đậm đà hương vị, có độ cay nhẹ từ bột ớt. Thưởng thức cùng nước đậu siêu bắt vị.

Phần củ cải muối chua có vị cay nhẹ nhưng rất giòn và thấm vị. Ảnh: wikipedia

5. Trào lưu uống thử nước đậu Bắc Kinh

Với vô vàn ý kiến trái chiều về món nước đặc trưng này, không ít bạn trẻ khi đặt chân đến Bắc Kinh đã quyết định thử thách bản thân bằng cách nếm thử nước đậu trứ danh và ghi lại trải nghiệm của mình qua video. Những biểu cảm hài hước sau khi thưởng thức trở thành tâm điểm thu hút sự chú ý, khiến nhiều người không khỏi tò mò về hương vị thật sự của món uống này.

Bạn có thể dễ dàng tìm thấy nước đậu tại các quán ăn sáng ven đường ở Bắc Kinh. Nếu có cơ hội du lịch đến đây, đừng bỏ lỡ cơ hội thưởng thức món nước độc đáo này – biết đâu bạn sẽ có được những khoảnh khắc thú vị và những câu chuyện khó quên để chia sẻ!

6. Những điều thú vị về nước đậu

Nước đậu Bắc Kinh không chỉ là một món ăn mang hương vị đặc trưng riêng biệt mà còn rất tốt cho sức khỏe. Cùng Cẩm nang du lịch MIA.vn điểm qua một số điều thú vị về món nước đậu này nhé!

- Nước đậu nành có thể có mùi hơi khó chịu ban đầu, nhưng đừng lo! Thực tế, món uống này lại khá an toàn nhờ vào quá trình lên men của vi khuẩn axit lactic, làm giảm độ pH và ngăn cản sự phát triển của vi khuẩn gây bệnh. Là một loại thực phẩm lên men, nước đậu không chỉ giàu dinh dưỡng mà còn dễ tiêu hóa, trở thành lựa chọn tuyệt vời cho sức khỏe.

Rất đông những người dân Bắc Kinh đến mua nước đậu vào mỗi buổi sáng sớm. Ảnh: peoplecn

- Nếu bạn vẫn không thể chấp nhận được mùi vị đặc trưng, hãy thử một món ăn vặt truyền thống khác: “Ma Tofu” (hay còn gọi là Bột đậu Ma). Đây là sản phẩm phụ từ nước đậu sau khi đun sôi, bột dính dưới đáy nồi được chiên với mỡ dê, mang đến hương vị nhẹ nhàng và dễ chịu hơn nhiều.

Bột đậu ma được chế biến cùng hành lá và ớt giúp làm giảm mùi nồng của bã đậu lên men. Ảnh: cafef

- Mỗi quán ăn lại có quy trình lên men và môi trường khác nhau, tạo ra những vi sinh vật độc đáo và từ đó tạo nên sự khác biệt trong hương vị của nước đậu.

- Ngoài hương vị và cách chế biến, nước đậu và sữa đậu nành cũng khác nhau về màu sắc. Trong khi sữa đậu có màu trắng sữa hoặc hơi vàng, nước đậu lại nổi bật với màu xanh xám đặc trưng, có chất lỏng sánh đặc hơn.

Nước đậu Bắc Kinh sẽ có màu ngả xám so với màu trắng đục của sữa đậu nành. Ảnh: cafef

7. Top cửa hàng có món nước đậu ngon tại Bắc Kinh

Là một món nước khá phổ biến tại Bắc Kinh thì bạn cũng không khó để tìm được những cửa hàng bán món nước đậu này. Nhưng MIA.vn sẽ gới ý đến bạn top 2 cửa hàng bán nước đậu Bắc Kinh thơm ngon và có vị truyền thống nhất nhé.

7.1 Yinsan Douzhi

Địa chỉ: 176 East Xiaoshi Street, Đông Thành, Bắc Kinh, Trung Quốc

Cửa hàng khá bình dân nhưng là địa điểm bán nước đậu nóng hổi mỗi sáng. Ảnh: michelin

Yinsan Douzhi có phương pháp làm ra nước đậu truyền thống, được truyền qua nhiều đời. Cửa hàng này cũng bán bánh mì dẹt shaobing và bánh rán hình tròn được gọi là jiaoquan. Hãy lấy một trong mỗi loại, thưởng thức cùng nước đậu và thêm một quả trứng luộc chín.

7.2 Jin xin dou zhi

Địa chỉ: Tiantan Rd, Dongcheng, Beijing, Trung Quốc

Jin xin dou zhi là địa chỉ mua nước đậu quen thuộc của nhiều người dân Bắc Kinh. Ảnh: beijing

Cửa hàng Jin xin dou zhi cũng là một trong những cửa hàng ăn sáng và bán nước đậu Bắc Kinh yêu thích của nhiều người dân địa phương và khách du lịch. Bạn sẽ được thưởng thức những chén nước đậu nóng hổi, béo ngậy và dùng kèm với bánh kếp mè thơm lừng.

Có nhiều ý kiến cho rằng món nước đậu này khó uống, liệu bạn có đủ can đảm để thưởng thức món nước "độc lạ" này hay không? Hy vọng với tất cả những chia sẻ phía trên của MIA.vn thì nếu có dịp du lịch Trung Quốc thì bạn hãy bạn hãy mạnh dạn thử hương vị độc đáo của món nước đậu nhé! Nếu bạn uống được bạn sẽ cảm thấy chúng rất ngon nhất là khi uống nóng.

Ngân Nguyễn / Theo: mia



Saturday, August 22, 2026

HÀNH THIỆN SAO CHO ĐÚNG?

Có lẽ tất cả chúng ta luôn tự nhắc mình về hành thiện để nhận phước báu mỗi ngày. Nhưng không phải ai cũng đắn đo suy nghĩ xem nên hành thiện như thế nào cho đúng. Sẽ rất tai hại nếu chúng ta hành thiện sai, không những không nhận được phước báu mà có thể nghiệp quả lại rất nặng nề. Chúng ta hãy phân tích mổ xẻ để cùng suy ngẫm nhé.


Thứ nhất bạn không có thần thông như các vị tu cao đắc đạo, bạn không thể nhìn được nhân duyên, cũng chẳng nhìn được quả báo tương lai nên khi bạn hành thiện bạn sẽ không thể biết được cái thiện mình làm là cái trước mắt hay cái lâu dài. Tổng thể thì lợi nhiều hại ít hay lợi ít hại nhiều. Chính vì không có thần thông nên chúng ta phải dùng cái đầu và kinh nghiệm để phân tích. Vậy cái đầu nên phân tích như thế nào cho đúng?

Làm thiện cần phải biết 3 chữ đúng: Đúng chỗ, đúng cách, đúng thời điểm

- Đúng chỗ là phải tìm được người, hoàn cảnh khổ thật sự để cứu. Đặt tình thương đúng chỗ luôn là điều quan trọng nhất của việc hành thiện.

- Đúng cách là người ta cần cái gì thì cho họ cái đó. Thái độ khi cho đi cũng rất quan trọng. Phải biết rằng ai cũng có lòng tự trọng của mình. Họ đã khổ lắm rồi đừng khiến họ phải đau khổ thêm. Hãy cho đi bằng cái tâm trong sáng, sự thương cảm từ con tim mà bạn dành cho họ. Ngoài ra nếu bạn có thể cho đi cái cần câu thì luôn tốt hơn là cho con cá.

- Đúng thời điểm là gì? Hãy cho họ đúng thời điểm họ đang cần. Một miếng khi đói bằng một gói khi no. Bạn cho họ đúng lúc họ cần thì họ luôn thực sự biết ơn bạn. Khi họ biết ơn bạn trái tim họ rung động, họ phát ra tần số của lòng biết ơn.

Ngoài ra thì việc cho đi vô điều kiện mới là làm thiện đúng cách. Vì khi bạn cho đi có điều kiện (có nguyên nhân thì có kết quả) bạn vẫn ở lại trong vòng xoáy luân hồi. Các phước báu ấy sẽ theo điều kiện mà trả lại bạn khi kết trái. Còn khi cho đi vô điều kiện, phước báu ấy sẽ giúp bạn thức tỉnh và trở lại là chính mình. Nếu bạn thành tiên thành phật thì nhờ phước báu ấy bạn sẽ có kim thân để sống ở các cõi, cảnh giới cao hơn.

Và chỉ khi họ rung động vì lòng biết ơn thì bạn mới thực sự nhận được phước báu. Phước báu là gì? Là năng lượng tốt lành với tần số rung cao. Khi bạn mở trái tim thì họ cũng mở trái tim, sự rung động của con tim này sẽ kết nối các con tim khác, năng lượng của các con tim sẽ giao thoa, cộng hưởng lẫn nhau (vì chúng cùng tần số, cùng pha). Vậy nên để hành thiện cho đúng hãy học cách mở rộng trái tim bạn nhé!

Dẫu biết rằng lòng tốt luôn lớn lên nhờ sự cho đi, và chỉ khi biết cho đi, ta mới có thể nhận lại những hạnh phúc thật sự trong đời. Thế nhưng, cuộc sống vẫn sẽ nhắc nhở chúng ta rằng, ai cũng xứng đáng nhận được hạnh phúc vì chính những gì bản thân lựa chọn chứ không chỉ từ sự giúp đỡ hay những gì ta có thể làm được cho người khác...

Sẽ thật tốt khi cả hai đều hoan hỷ cho - nhận và cùng hướng về những lợi ích chung tốt đẹp, nhưng cũng thật tệ nếu một người chỉ nhân danh “cho và nhận”, làm biến tướng ý niệm tốt đẹp này để rồi vụ lợi.

Làm thế nào để đánh giá một cách khách quan và trung thực trong những tình huống khi một người đang cần sự giúp đỡ của bạn? Cuộc sống này không hề tồn tại vạch phân chia rõ ràng giữa tốt và xấu, bởi trong cái tốt đẹp luôn ẩn chứa những mặt tối, và trong cái xấu cũng có thể hiện diện những điều tốt lành tồn tại như để chờ lòng người đủ tốt, đủ sâu để “khai hoang” và “gieo tưới”.

Đã và sẽ có những lúc bạn cần đến sự hỗ trợ của người khác để hoàn thành một dự định nào đó quan trọng và tâm huyết. Vì vậy, hãy dùng tâm thế đó để đối đãi khi nhận được một yêu cầu giúp đỡ từ ai đó thay vì cảm thấy ngờ vực rồi cảm tính đưa ra kết luận bản thân đang bị lợi dụng. Sự mẫn cảm là tốt, nhưng đôi khi nó sẽ phản tác dụng vì khiến bạn không thể suy nghĩ thấu đáo và hiểu được tường tận gốc rễ của vấn đề.

Ví dụ 1: Khi một đồng chí gầy gò, ốm yếu, nghiện ngập giả ăn xin đến xin tiền bạn. Bạn có cho không? Nếu bạn cho họ tiền, họ cầm tiền đó đi chích hút là họa hay là phước?

Ví dụ 2: Một người bạn của bạn đang gặp khó khăn. Họ đến và đặt vấn đề mong nhận được sự giúp đỡ của bạn. Nếu bạn giúp họ bạn biết rằng bạn sẽ mất số tiền đó, thậm chí có thể mất luôn người bạn này. Bạn chọn giúp hay không giúp?

Ví dụ 3: Bạn thấy 1 người phụ nữ bế đứa trẻ mới sinh lang thang đầu đường xó chợ xin tiền bố thí. Bạn cho tiền họ thì ngày mai họ lại tiếp tục tha đứa trẻ đi khắp nơi xin ăn. Bạn đang gián tiếp giúp người phụ nữ đày đọa đứa trẻ (Phải biết là đứa trẻ này đi mượn thôi, nó là công cụ để người đời thương hại mà móc hầu bao)

Ví dụ 4: Bạn vào chùa, vào đền, bạn góp tiền công đức cho chùa. Bạn có chắc chắn về số phận đồng tiền của mình chứ? Liệu tiền của bạn sẽ được mang ra làm từ thiện, xây dựng chùa hay để chia nhau? Nếu tiền của bạn không được sử dụng vào những việc thiện thì bạn liệu có phước báu nào? Hay tiền của bạn sẽ thành nghiệp quả?

Vậy làm thế nào để biết người nào đáng được cho và người nào không? Nếu bạn không biết sao có thể hành thiện đúng? Cái đó phụ thuộc vào kinh nghiệm và kỹ năng của bạn:

- Nếu bạn chú ý bạn sẽ biết được đâu là lời thật tâm, đâu là lời nói dối.

- Lời thật tâm luôn xuất phát từ con tim, hãy chú ý đến con tim của mình. Chỉ có con tim mới có thể lắng nghe con tim, chỉ với một trái tim rộng mở bạn mới có thể bắt sóng từ các con tim đang run rẩy vì thiếu tình thương.

- Bạn có chú ý người ăn xin bây giờ rất công nghiệp không ạ? Họ đi xin rồi đi cám ơn, lời họ nói ra như một cái máy, sáo rỗng và không có cảm xúc. Họ không có cảm xúc vì họ chỉ đang đi làm công việc của mình chứ không phải vì họ đang khổ thật sự. Vậy bạn biết phải bắt đầu từ đâu chưa?

- Hãy chú ý xem người đó có đang thực sự khổ? Nhìn vào ánh mắt, nét mặt, dáng đi, độ tuổi, hình dáng cơ thể (có khuyết tật hay không), giọng nói, câu cảm ơn... Tất cả thông tin bạn đã tiếp nhận bằng ngũ quan, sau khi tiếp nhận hãy hỏi con tim xem nó cảm thấy thế nào? Nếu nó có rung động hoặc bạn có thể cảm nhận được hoàn cảnh của người được cho thông qua rung động thì đừng ngần ngại cho đi vô điều kiện bạn nhé!

Trước khi từ chối giúp đỡ một ai đó, bạn hãy tự hỏi mình rằng, điều gì khiến bạn hối tiếc nhất nếu bạn không làm việc đó? Bạn sẽ chẳng thể giúp đỡ tất cả những người khó khăn tìm đến mình, nhưng cũng đừng bao giờ từ chối những người xứng đáng nhận được sự giúp đỡ từ bạn. Có thể thực tế là yêu cầu của đối phương đôi khi vượt quá giới hạn cho phép nơi bạn, nhưng nếu sự giúp đỡ đó là điều bạn thực sự muốn làm, đừng ngần ngại đồng ý.

Bản chất của làm thiện là gì? Đó là tạo niềm vui cho chúng sanh, tạo thuận lợi cho sinh tồn, thuận lợi cho tiến hóa. Ranh giới của thiện ác nó rất mong manh, những việc nhỏ nhặt bạn đang làm mỗi ngày cũng đều thể hiện thiện ác ở trong đó. Chỉ là bạn có nhận ra nó hay không thôi. Hãy xem lại bảng nhị nguyên để hiểu bản chất của thiện để hành thiện cho đúng nhé.

- Gây hiểu lầm cho người khác - Là ác

- Khiến người khác nổi lên cảm xúc tiêu cực - Là ác

- Cái lợi trước mắt thì nhỏ mà cái hại lâu dài lại lớn - Là ác

- Khi bạn nóng giận, buồn bã, năng lượng tiêu cực của bạn làm ảnh hưởng đến người khác - Là ác

- Khi vô tình hoặc hữu ý, lời nói, hành động của bạn gây tổn thương cho người khác - Là ác

- Đối xử thô bạo với bản thân, khiến thân thể này phải chịu đựng các cảm xúc tiêu cực - Là ác

Lợi mình, lợi người là thiện

Lợi người, hại mình là đại thiện

Hại người, hại mình là ác

Hại người, lợi mình là đại ác


Mọi hành động của bạn dù cho nhỏ nhất trong nó đã bao gồm tính thiện và tính ác. Tất cả các suy nghĩ, lời nói và hành động của bạn sẽ tác động tới cả bạn lẫn vạn vật xung quanh. Khi làm thiện phải biết cân nhắc, xem xét xem việc bạn làm ảnh hưởng đến thân, tâm của mình như thế nào? Ảnh hưởng đến thân và tâm của vạn vật ra sao. Tổng hòa của 2 việc đó nếu phần thiện lớn hơn phần ác thì có thể làm.

Phàm làm việc lành mà người ngoài biết được là dương thiện, làm việc lành mà người ngoài không biết được là âm đức. Âm đức được phúc báo, dương thiện hưởng danh thơm. Nhưng danh thơm thường chưa chắc tốt vì xưa nay biết bao nhiêu người vì háo danh thành thử bị danh làm hại, lâm vào cảnh tai họa, ngược lại những người không tội lỗi mà cứ bị thiên hạ chê oan, thì lắm lúc con cháu họ được phát đạt.

Vậy nên không nên chỉ nghĩ đến lợi ích trước mắt mà cần xét xem hành động đó có ảnh hưởng tệ hại gì về sau này hay không. Không nên bàn tới lợi ích nhất thời ở đời nầy mà phải nghĩ tới tương lai xa, mà cũng chẳng nên chỉ nghĩ riêng cho cá nhân mình mà phải nghĩ cho cả thiên hạ đại chúng nữa. Việc làm hiện nay tuy bề ngoài là thiện nhưng trong tương lai lại gây hại cho người, thì thiện mà thực chẳng phải thiện.

Cho nên nếu có chí nguyện làm việc lợi ích cho quốc gia thiên hạ, cho đại chúng thì tuy việc làm đó có nhỏ mà công đức lại lớn, còn nếu chỉ nghĩ làm lợi riêng cho thân mình thì tuy có làm nhiều mà công đức lại nhỏ vậy. Phàm những người có tiền tài, có quyền thế mà họ muốn làm phúc thì thực là dễ, dễ mà chẳng làm là tự hủy hoại mình. Người nghèo hèn khốn cùng muốn làm phúc thật là khó, khó nhưng mà làm được, đó mới thực là đáng quý vậy.

Vậy việc thiện nào là lớn nhất? Việc thiện lớn nhất là giúp người giác ngộ. Khi bạn giúp người khác thức tỉnh, họ sẽ nhận ra bản chất của đời sống này và làm trăm ngàn việc thiện. Rồi họ lại đem công đức ấy phát triển giúp nhiều người nữa thức tỉnh, phước báu ấy tuy phần lớn là của họ nhưng phần của bạn thì chắc chắn không hề nhỏ. Việc này tuy khó nhưng lợi lạc lại vô cùng vô tận, khó lòng đo đếm, tại sao không làm?

Thế việc ác nhất là gì? Việc ác nhất là giết người tu hành. Bạn giết 1 người tu tức là bạn đã ngăn cản hàng trăm, hàng ngàn việc thiện xảy ra. Quả báo của nghiệp này to lớn vô cùng. Người tu càng tinh tấn nghiệp càng nặng nề.

Có một điều nữa các bạn cũng cần phải biết. Người thường họ chưa hiểu gì về đạo, khi làm sai trái họ chỉ nhận quả báo cho riêng mình. Còn người tu đạo, là người hiểu chuyện mà vẫn cố tình làm sai thì nghiệp quả ấy lớn hơn người bình thường rất nhiều. Mình thấy nhiều người bắt đầu trên con đường tâm linh họ rất giác ngộ nhưng rồi cuốn vào vòng xoáy của kinh doanh, tiền bạc, của tham sân si mà họ ngày một kém dần dẫn đến bao nhiêu công lao tu tập đổ sông đổ bể. Chưa hết, kiếp sau có còn phải nhận quả báo vì những sai lầm của mình gây ra. Thật đáng tiếc biết bao!

Bố thí có nhiều loại bố thí. Tựu chung thì chia làm 3 loại như sau:

1. Tài thí: gồm có bố thí hiện vật bên ngoài và bên trong. Vật ngoài thân là những tài sản của cải vật chất như tiền bạc, thực phẩm, các vật dụng, phương tiện cần thiết trong đời sống… Nội thân là tài sản trong thân như mắt, tai, mũi, lưỡi, máu, các cơ quan bộ phận của cơ thể, kể cả sự sống thân mạng.

2. Bố thí pháp: Là đem lời hay, lẽ phải, những chân lý đúng đắn, những lời dạy quí báu của thánh nhân để chỉ bày, khuyên bảo người khác. Hoặc tu hành chân chính theo lời Phật dạy để làm khuôn mẫu cho người bắt chước, bỏ dữ theo lành, cải tà quy chính đều là pháp thí. Pháp thí có giá trị rất lớn lao hơn cả tài thí. Vì tài thí chỉ giúp người khác bớt túng thiếu về vật chất trong một thời gian, hay nhiều nhất là cứu giúp một đời người. Tặng kinh sách, băng đĩa, truyền bá đạo lý là pháp thí.

3. Vô úy thí: Vô úy nghĩa là không sợ. Vô úy thí là làm cho người khác không sợ, hết sợ. Khi nhỏ chúng ta sợ la rầy, sợ đánh đập, sợ ma quỉ. Khi thanh niên sợ thiếu ăn, thiếu mặc, sợ thiếu công danh, sự nghiệp. Khi già sợ đau, sợ ốm, sợ chết... Chỉ toàn sợ và sợ. “Ðó là chưa nói đến gặp thời buổi loạn lạc, còn phải sợ sưu cao, thuế nặng, sợ quan lại tham nhũng, sợ trộm cướp, lưu manh, sợ tù tội, sợ chém giết... Bao nhiêu thứ sợ chồng chất lên đầu, làm cho họ không dám ngẩng lên, lưng họ còm xuống, đầu gối họ sắp quỵ.

Như thế nào là thiện, làm gì là ác, đều không thể nhìn từ bề ngoài liền có thể tuỳ tiện phán đoán. Chỉ cần có ích cho người khác, có ích tại thế gian, coi như đánh người mắng chửi người cũng đều là thiện. Trái lại, nếu chỉ là vì đạt tới mục đích của mình, cho dù kính nhân ái nhân, hoặc thay đổi thành nịnh bợ lấy lòng, cũng là ác. Một người làm việc thiện tích đức, cho dù sinh hoạt nghèo khó một chút, hậu thế thường thường phát đạt, mà một người đầu cơ trục lợi, mặc dù được nhất thời phú quý, tóm lại không có kết cục tốt."


Vậy một người hiền lành rất hay bị bắt nạt. Vậy anh ta phải hành xử ra sao với bọn côn đồ mới gọi là thiện? Nếu có thể lấy tấm lòng trượng nghĩa để đối xử với gian tà đó mới là bậc chính nhân quân tử. Nếu chỉ vì chút chuyện nhỏ mà nảy sinh oán niệm thì lại trở nên thành người tầm thường.

Thế gian này vốn không có thiện ác, đúng sai. Tất cả chỉ là những bài học để các linh hồn trưởng thành. Hiểu được điều này chúng ta sẽ không còn cảm thấy nặng nề khi quan sát vạn sự nhân gian. Người ta đánh nhau, chửi nhau, nói xấu nhau, hại nhau, làm khổ nhau... Tựu chung đó cũng chỉ là nhân và quả, học để biết thế nào là giàu thì sẽ được học để biết thế nào là nghèo. Kiếp này đánh người thì kiếp sau để cho người đánh để xem đánh người và bị người đánh cảm giác nó ra làm sao?

Hoàng Nhật Minh
Theo: khoahoctamlinh

TỐ TRUNG TÌNH LỆNH - LÝ THANH CHIẾU


Tố Trung Tình Lệnh

Dạ lai trầm túy tá trang trì.
Mai ngạc sáp tàn chi.
Tửu tinh huân phá xuân thụy,
Mộng đoạn bất thành quy.

Nhân thiểu thiểu,
Nguyệt y y.
Thúy liêm thùy.
Cánh noa tàn nhụy,
Cánh niệm dư hương,
Cánh đắc ta thì.


訴衷情令

夜來沉醉卸妝遲
梅萼插殘枝
酒醒薰破春睡
夢斷不成歸

人悄悄
月依依
翠簾垂
更挼殘蕊
更捻餘香
更得些時


Tố trung tình lệnh
(Dịch thơ: Lộc Bắc)

Đêm về khướt, điểm trang chậm xóa
Mai cài đầu vàng úa héo tàn
Tỉnh say, hương phá giấc tan
Tiếc thay mộng đứt, về làng đứt theo

Người lặng lẽ trăng treo song cửa
Rủ màn xanh vây bủa phòng thư
Vò nát nhụy, vắt hương dư
Thời gian còn chút, tương tư ngập tràn!


Sơ lược tiểu sử tác giả:

Lý Thanh Chiếu 李清照 (1084-1155) hiệu Dị An cư sĩ 易安居士, người Tế Nam, Sơn Đông. Bà chẳng những là một tác gia vĩ đại trong nữ thi nhân, mà còn là một tác gia vĩ đại trong Tống từ. Bà là con gái của học giả trứ danh Lý Cách Phi. Năm 18 tuổi, bà kết hôn với con trai Tể tướng Triệu Đĩnh Chi, tức Hồ Châu thái thú Triệu Minh Thành, có thể nói là một mối nhân duyên tốt đẹp nhất thời Bắc Tống. Đôi tài tử cùng nhau xướng hoạ thơ từ, chỉnh lý văn chương, sống một đời thanh tao u nhã. Năm Tĩnh Khang 1126, quân Kim đánh Tống, bà theo chồng chạy xuống phương nam, không lâu sau trượng phu qua đời, thân gái dặm trường thực khiến người ta thương xót. Một mình phiêu bạc, vãn cảnh rất thê lương, đấy đã gây thành bối cảnh ảm đạm trong toàn bộ Sấu ngọc từ 漱玉詞 của bà.

Nguồn: Thi Viện