Sunday, June 7, 2026

DẶM DÀI HỦ TIẾU - KỲ 4: GIỮ HƯƠNG VỊ HỦ TIẾU MIỀN TÂY Ở SÀI GÒN

Làn gió sớm mai mát rượi thổi qua góc đường Tôn Thất Thiệp (TP.HCM), bà Võ Thị Tươi (70 tuổi) mỉm cười nhìn cảnh khách trẻ có già có, thư thả ra vào quán hủ tiếu hương vị Mỹ Tho của mình.

Bà Võ Thị Tươi bên quán hủ tiếu 80 năm của gia đình - Ảnh: YẾN TRINH

Quán nhỏ 80 năm của gia đình bà vẫn giữ nguyên biển hiệu Thanh Xuân đầy hoài niệm, giữ nguyên hương vị hủ tiếu sợi dai, nước lèo ngọt thanh và cung cách phục vụ tận tình.

Sợi hủ tiếu, nguyên liệu đến từ Sa Đéc

"Cho một hủ tiếu khô đặc biệt!". Em trai bà Tươi nhanh chóng bưng mâm hủ tiếu cùng chén nước lèo ra. Ngó qua mà phát thèm. "Topping" ú ụ với tôm lột, thịt cua, gan heo, thịt băm, vị khách nhẩn nha thêm chút nước tương, ớt, nặn chanh trộn đều.

Tiếp đó khách xé nhỏ cái bánh pateso mà con gái bà Tươi làm, cho thêm giá, hẹ, xà lách, vừa ăn vừa húp muỗng nước lèo. Rồi thêm ly sữa đậu nành, đúng là ngon nhức nách như dân mạng hay nói!

Ngồi gần đó, anh David Brown (43 tuổi, người Mỹ) cười tươi cho biết mình ăn ở quán hai lần rồi, đều do cô bạn dẫn đến. Lần nào anh cũng gọi phần đặc biệt và ăn hết vèo, vừa ăn vừa tấm tắc. "Lần sau đến Sài Gòn tôi sẽ ghé đây ăn tiếp. Rất ngon, nhất là nước xốt hương vị tuyệt vời lắm", anh chia sẻ và thử phát âm lơ lớ từ "hủ tiếu".

Nhìn vẻ hào hứng của vị khách Tây, bà Tươi nói với chúng tôi: "Khách nước ngoài hay tới quán lắm. Có người tới theo đánh giá trên mạng, người thì bạn bè dẫn đi. Rồi có những khách Việt kiều mỗi lần về chơi đều không quên ghé qua. Khách từ quận 5, quận 8 cứ cuối tuần lại tìm đến".

Món "đinh" của quán là hủ tiếu nước và hủ tiếu khô, tất cả đều từ sợi hủ tiếu dai mà bà lấy từ lò người quen ở Sa Đéc (Đồng Tháp). Phần thịt cua ngọt ngon cũng xuất xứ miền Tây.

Nheo nheo mắt, bà nhớ lại hồi đó cha mẹ chồng lập nghiệp ở đất Sài Gòn, mở quán hủ tiếu trên đường này. Hàng quán đơn sơ, cả nhà xúm nhau nấu nướng, bày bán từ sáng sớm đến xế trưa. Tiếng lành đồn xa, quán luôn đông khách. Chồng bà nay đã mất, trước đó từ lúc 9, 10 tuổi ông đã phụ việc buôn bán. Bà về làm dâu, chung tay giữ gìn cái quán nhỏ. Bao nhiêu năm hầu như quán chỉ nghỉ mùng 1 Tết.

Nay vợ chồng con gái ngày ngày lo liệu mọi chuyện vì bà tuổi đã cao. Tuy nhiên, khâu nấu nước lèo và làm nước xốt ăn kèm của món hủ tiếu khô bà vẫn đảm nhiệm. Với bí quyết riêng cùng cà chua và các nguyên liệu khác, xốt này khi rưới lên tô hủ tiếu sao mà gây thương nhớ lạ kỳ...

Cũng nằm ở vị trí đắc địa, quán Dì Năm Sa Đéc trên đường Bùi Thị Xuân (phường Bến Thành) nhộn nhịp khách ghé ăn giờ tan tầm. Khách ngồi ăn giữa khung cảnh tường vàng treo vài bức hình Sa Đéc xưa, tựa như đang quây quần trong một ngôi nhà miền Tây. Không gian ấy dường như cộng hưởng khiến hương vị hủ tiếu thêm đậm đà. Nhiều năm theo phong cách hoài cổ, có sự khác biệt với những quán hủ tiếu thông thường, điều này góp phần khiến quán được ưa chuộng. Đặc biệt, khách trong và ngoài nước còn yêu thích chi nhánh ở Thảo Điền (quận 2 cũ) của quán với không gian đậm nét hoài cổ.

Hủ tiếu khô quán này được bày trong dĩa lớn bắt mắt. Thực đơn nhiều món như hủ tiếu vịt xiêm Sa Đéc, hủ tiếu sườn, cá, rau củ... có giá từ 45.000 đồng/phần. Bữa nào ngán hủ tiếu, khách có thể gọi nui, bánh tằm bì từ 48.000 đồng/phần. "Mỗi lần ghé quán, tôi hay ăn thêm mấy món linh tinh như bánh chuối nước dừa, chè, sương sáo. Mùi vị như lúc ăn dưới quê nên thích lắm", anh Trung Phong (34 tuổi, quê Đồng Tháp) chia sẻ. Dù nhà ở Bình Thạnh, tuần nào anh cũng ghé quán thưởng thức hương vị thân quen. Anh nói mình đã ăn nhiều quán khác nhưng vẫn ưng nhất các món ở đây.

Những phần hủ tiếu đặc biệt của quán bà Tươi - Ảnh: YẾN TRINH

Đau đáu hương vị hủ tiếu quê mình

Hai quán hủ tiếu kể trên đã có bề dày giữ hương vị miền Tây ở phố Sài Gòn, và khi trò chuyện với bà Trần Thị Phương Mai (59 tuổi, sáng lập Sa Đéc Quán), chúng tôi lại càng cảm nhận rõ hơn tâm huyết bà đặt trong từng tô hủ tiếu mình làm ra. Dù tạm ngưng bán lo việc gia đình, nhưng trong từng lời nói, bà vẫn sôi nổi nghĩ tới ngày mở bán lại.

Từ 2013 đến cuối năm 2021, thực khách từ giới văn nghệ sĩ, nhân viên văn phòng cho đến khách thập phương đã quen thuộc với quán hủ tiếu bài trí như một nhà hàng Đông Dương thu nhỏ trên đường Nguyễn Đình Chiểu (quận 3 cũ). Cái tên Sa Đéc Quán nghe thân thương, với nhiều món như hủ tiếu hải sản, thập cẩm, bánh tằm, các món ăn chơi.

Trên tường quán là những bức ảnh nghệ sĩ từng ghé ăn, ảnh lưu niệm, lời chúc của thực khách. Người ta nhớ đến bà Mai trong bộ đồ bếp trưởng, lúc lo nấu nướng, lúc trả lời truyền thông về một mô hình quán hoài cổ thú vị, ban đầu mở phục vụ những người xa quê.

Sau mùa dịch Covid-19, không gian ấy không còn do nhiều lý do, vì vậy bà Mai dời qua địa chỉ khiêm tốn hơn trong hẻm đường Hai Bà Trưng. Thực khách yêu thích vẫn tìm đến, kể cả khách Nhật, Mỹ, Hàn Quốc...

"Dù tình hình buôn bán không được như ở địa chỉ cũ nhưng cũng lai rai, rồi do nhiều việc nên phải tạm đóng cửa. Sắp tới tôi định nếu bán lại sẽ có thêm một số đặc sản như nem, bì mắm", bà trải lòng.

Bà nhấn mạnh nét đặc trưng của hủ tiếu Sa Đéc nằm ở nước lèo, nước xốt, sợi hủ tiếu. Nước lèo trong, vị thanh ngọt từ xương heo hầm. Nồi nước lèo hoàn chỉnh phải chuẩn bị từ ba tiếng rưỡi để xương tiết hết nước ngọt, cộng thêm củ sắn, cải mặn, chút tôm mực khô tạo mùi vị vừa ngọt vừa thơm.

Nhưng nước lèo ngon mà bánh (sợi hủ tiếu) không ngon thì cũng trớt quớt. Bà nói: "Bánh phải lấy từ lò quen ở Sa Đéc, nơi có làng bột nổi tiếng, làm từ gạo ngon. Sợi to hơn, dai mềm, màu trắng sữa. Sợi thông thường ăn chừng nửa tô có cảm giác bở đi, vị chua và ngán, nhưng hủ tiếu Sa Đéc tới đũa cuối cùng vẫn ngon".

Riêng món hủ tiếu khô được bày trong đĩa, rưới nước xốt chua ngọt nhẹ làm từ cà chua và nước tương chính gốc Sa Đéc. Khi ăn chấm kèm nước tương sánh đậm, tạo mùi vị hấp dẫn khó quên.

"Niềm đam mê tôi đặt vào món hủ tiếu nhiều lắm. Mình chất nhà nông, từ chỗ tự nấu cho nhà ăn, với sự giúp đỡ của một người em nên tôi mở quán. Niềm vui là khi quán đông, có những nhóm khách ăn mà trong tô không còn miếng nước lèo nào. Giờ cứ vài ngày một số khách cũ gọi hỏi thăm khi nào bán lại. Nếu có ai đầu tư, tôi sẵn sàng hợp tác, không muốn mai một hương vị đã theo mình cả đời", bà tâm sự.

Quê hương Mỹ Tho, Sa Đéc nhỏ bé có những đặc sản, có những món ăn níu giữ được con người. Nghe tâm sự của bà Tươi, bà Mai, chúng tôi thầm mong hương vị thân thương ấy sẽ được kế thừa và lưu giữ mãi theo thời gian.

Tăng giá, đa dạng món

Để tồn tại giữa guồng quay thị trường, những quán hủ tiếu đặc trưng miền Tây giữa lòng Sài Gòn phải tính đến việc tăng giá và làm phong phú thực đơn. Nào là chi phí mặt bằng, giá nguyên liệu, gồng lỗ thời gian đầu, nhân sự, tiếp thị... Tăng giá chút đỉnh, bà Tươi cũng lo, nhưng rồi vì hương vị ngon và cái hồn cốt của món ăn người ta vẫn đến quán thường xuyên.

************

>> Kỳ tới: Hủ tiếu mì gia - truyền đời hương vị người Hoa

Yến Trinh / Theo: tuoitre

Saturday, June 6, 2026

THẾ GIỚI NÀY VỐN KHÔNG HOÀN MỸ NHƯNG CÓ MỘT NGƯỜI HOÀN HẢO DÀNH CHO BẠN


Tôi muốn kể cho mọi người nghe về câu chuyện của ông nội tôi.

Hồi nhỏ gia cảnh của ông nội tôi rất tốt, cụ thân sinh ra ông nội là một thương nhân có tầm cỡ ở đất Hồng Kông. Cũng chính vì vậy mà ngay từ nhỏ ông nội đã được tận hưởng cuộc sống của một đại thiếu gia vương giả, hàng ngày mặc đồ Tây, uống sữa cao cấp đắt tiền.

Nhưng rồi vào năm ông nội lên 8 tuổi thì gia đình gặp biến cố, cụ thân sinh ra ông bị bắt đi, sống chết không rõ, gia sản tiêu tán chẳng còn gì. Từ thân phận là một đại thiếu gia, sau một đêm, ông nội trở thành một đứa trẻ đẩy xe bán đậu hũ. Cũng vì thế mà ông đã không ngừng nỗ lực phấn đấu học tập, cần cù chịu khó, để trang bị cho mình một hành trang với đầy đủ tri thức của tuổi thanh niên tràn đầy nhựa sống bước vào đời.

Rồi một ngày, ông gặp được một người con gái xinh đẹp, người đã trở thành bà nội tôi sau này.


Bà nội có gia cảnh rất tốt, cuộc sống đa dạng sắc màu, bà biết chơi Piano, thích xem TV ngoại quốc, yêu ca hát, thích thiên nhiên hoa cỏ, là người sống cá tính nhưng lại rất thánh thiện.

Vậy là ông bắt đầu hành trình theo đuổi bà, lúc đầu ông thường thường viết thư tình gửi cho bà, nhưng sau rồi ông nghĩ viết thư tình chi bằng viết nhật ký yêu thương.

Ông đem những nhớ nhung, chờ đợi hàng ngày của mình viết thành những bài thơ ngôn tình thắm thiết trao gửi cho bà để bày tỏ nỗi lòng thương nhớ. Nó tạo thành một giai điệu tình yêu lãng mạn và độc đáo, một lần ông có thể viết được cả mấy trang giấy. Thời gian cứ thế trôi qua, ông không hề chùn bước, ngọn lửa tình yêu trong ông vẫn không ngừng lớn mạnh từng ngày. Rồi thời gian cứ thế qua đi, cho tới một ngày, ngay cả phụ thân của bà nội cũng thích những áng thơ tình mà ông trao gửi tới cho bà.

Sau cùng ông và bà cũng được đến với nhau trong vòng tay chúc phúc của người thân. Ông luôn luôn là một chỗ dựa vững chắc nhất của bà, luôn là người hậu thuẫn cho bà trong cuộc sống, và với ông, đó cũng là tình yêu trân quý nhất.

(Ảnh minh hoạ: Pixabay)

Vì gia cảnh khó khăn, hai người đưa nhau về quê sinh sống, họ trải qua những tháng ngày thanh đạm mà hạnh phúc bên nhau. Khi tôi sinh ra, lúc còn nhỏ ấn tượng của tôi về ông bà cũng không có sâu đậm lắm, chỉ biết rằng từ lúc tôi sinh ra ông bà rất kiên trì ghi nhật ký cho tôi hàng ngày. Còn nhớ khi còn nhỏ, mỗi khi tôi khóc kéo tay bà đi chơi, ông nội thường nói: “Ngoan nào, để ông chơi với cháu, lưng bà không khỏe chạy sẽ bị đau”.

Và rồi tôi lớn lên… tôi dần dần nhận ra và đúc kết được một chân lý, đó chính là, bất kể bà nội làm gì, dù đúng dù sai, thì ông đều đứng về phía bà. Nó giống như một câu ngôn tình rất lãng mạn mà có ai đó từng nói: “Nếu như cả thế giới này không ai đứng về em thì tôi sẽ là người đứng bên em”.

Có những lần họp mặt gia đình, ý kiến bất đồng, mọi người đều cho rằng ý kiến của bà nội không được thoả đáng lắm nhưng ông nội vẫn đứng về phía bà mà giáo huấn cả nhà, nói rằng ý kiến bà là đúng! Ông luôn hậu thuẫn bà vô điều kiện trong mọi hoàn cảnh, kỳ thực đây cũng chính là sự bao dung độ lượng, sự nhẫn nại vô bờ bến mà ông dành cho bà. Ông thường nói: “Ngay cả ông cũng không bảo vệ bà, vậy thì bà sẽ ra sao?”. Ông thường nhẹ nhàng vào phòng cha tôi mà nói:


Khi cha tôi nghe được những lời này, có một cảm xúc dâng trào không thể nói được thành lời, khoé mắt cay cay một niềm hạnh phúc ấm áp…


Sau khi lên đại học, tôi và ông bà luôn duy trì viết thư thăm hỏi và tâm sự. Một là vì một năm mới gặp nhau được 2 lần, hai là chúng tôi rất thích cách thức trao đổi thư từ qua lại kiểu cổ điển này. Lời văn và nét chữ thư pháp của ông bà rất hay, mỗi lần đọc thư, tôi có thể học hỏi thêm rất nhiều điều. Thú vị hơn nữa là, cả hai ông bà đều viết thư cho tôi nhưng đặc biệt, không khi nào xem thư của đối phương, vô cùng thú vị.

Đến đại học năm thứ 4, trong tay tôi có cả một chồng thư của ông bà, mỗi lần nhận được thư của ông bà, với tôi giống như là một ngày lễ vô cùng hạnh phúc. Ông thì thường chú trọng những việc mang tính triết học từ những sự việc nhỏ đến việc lớn, bà thì lại hay tả những sự việc hàng ngày một cách sống động, tất cả đều rất thú vị.

(Ảnh minh hoạ: Shutterstock)

Có một lần ông gửi thư cho tôi, trong đó có một đoạn:

“Hôm nay thấy trời rất đẹp, ông muốn cất bước đi dạo một lúc, nhưng rồi đi được giữa đường trời bất chợt đổ cơn mưa nhẹ. Ông đảo mắt nhìn quanh nhưng không tìm được chỗ trú mưa, bèn vội vàng đảo bước chạy xuống núi. Sau khi xuống núi tìm được một quán nhỏ bên đường trú tạm, lúc này trời lại đổ mưa to xối xả, ông đành gọi một chiếc taxi về nhà.

Về đến nhà lại một trận mua to khủng khiếp nữa trút xuống, cửa phòng thì đóng kín, bà con lại không thấy có trong phòng. Thực ra, trước đó ông và bà vì một chút việc nhỏ mà hai người có sự bất đồng, cả hai có chút không vui. Lúc này ông mới lo lắng, không biết bà con đi ra vườn hoa ở phía Bắc hay là đi ra quảng trường? Trời âm u sao không biết về nhà sớm cơ chứ? Ông muốn mang ô đi đón bà con, nhưng phân vân không biết là nên đi hướng nào? Có lẽ là phải đi cả hai.

Đang định bước ra cửa đi đón thì bà con về, hoá ra bà con mang ô đi tìm ông. Ông vừa cảm động vừa trách bà, sức khỏe không tốt, mưa to như vậy không cần phải đi đón ông, bà liền trả lời là sợ ông dính mưa”.


Khi đọc xong những dòng này, tôi đột nhiên hiểu ra một điều, cái mà mọi người gọi là “Bách niên giai lão”, kỳ thực cũng không phải là điều gì đó quá mức xa vời. Đó chính là những năm tháng hai người bên nhau, dần dần hiểu được nhau, nó trở thành những thói quen trong cuộc sống. Làm sao để có một mối quan hệ lâu dài mà không gây cho đối phương sự nhàm chán? Điều đó phụ thuộc vào chính sự dụng tâm này.

Trong những năm tháng khó khăn trong cuộc đời, tôi nghĩ rằng việc “nguyện cùng nhau đi đến trăm năm đầu bạc răng long không rời” cũng chẳng thể bằng được việc có được một người bạn đời hiểu mình, những lúc bất đồng hay cãi lộn đó, nó cũng chỉ là gia vị của tình yêu. Khi hai người thực sự có thể sống vì nhau, thì trong mọi hoàn cảnh, điều đầu tiên họ nghĩ chính là vì đối phương. Ở đây hai người vì sợ bạn đời của mình bị ướt, điều đầu tiên là nghĩ cho đối phương, quên bản thân mình mang ô đi đón đối phương.

Sau khi đọc hết lá thư, tôi cảm nhận rằng không quan trọng là tình yêu đó như thế nào, quan trọng là có thể thấu hiểu và nhẫn nại.

(Ảnh minh hoạ: Shutterstock)

Ông nội tôi thường nói:

“Thế giới không hoàn hảo nhưng bà nội con là người hoàn hảo”.

Hai năm nay bà nội tham gia vào lớp học hát cho người cao tuổi, ông nội vô cùng khích lệ tuổi bà, hàng tuần bất kể mưa nắng thế nào đều đưa đón bà đi học. Vì bà nội có tuổi rồi, trí nhớ cũng không còn minh mẫn nữa, thường học trước quên sau. Chính vì vậy ông nội cùng thi học thuộc lời bài hát với bà, ông thường xuyên kêu con cháu khen bà nội giỏi và nhường cho bà thắng. Ông nội thích xem các phim lịch sử, nhưng mỗi tối ông đều ngồi cùng bà xem những tiết mục mà bà thích từ những vở như ‘Gia đình Hàn Quốc’ đến ‘Hậu cung Chân Hoàn truyện’… Bởi như ông nội cảm nhận, thế giới này không hoàn mỹ, nhưng bà nội luôn là người hoàn mỹ.

Bởi vậy, nhẫn nại đối với ông cũng là cam tâm tình nguyện, toàn lực làm cho bà vui.

Còn nhớ trước đây cô tôi thường nói với tôi: “Cháu phải tỉnh táo một chút, sau này kiếm bạn trai đừng có lấy ông nội cháu ra làm mẫu bạn trai của mình, bởi vì không ai có thể so sánh được với ông nội cháu đâu!”.


Mỗi lần giở lại những bức thư mà ông bà nội dụng tâm viết cho tôi, cũng như nghĩ đến tình cảm chân thành mà ông bà đã dành cho nhau suốt quãng đời qua, luôn khiến tôi có những cảm xúc dạt dào khó tả bằng lời.

Tôi hiểu rằng, “Bách niên giai lão”, nó không hề liên quan gì đến tình yêu, nó là sự nhẫn nại, bao dung, nhưng mà sự bao dung ấy lại thể hiện một tình yêu chân thành và sâu sắc nhất. Người thực sự yêu thương bạn, chính là người có thể luôn luôn vì bạn mà nhẫn nại, bao dung trong mọi hoàn cảnh.

Minh Vũ
Theo Cmoney / ĐKN

BẠCH ĐẦU NGÂM - TRƯƠNG TỊCH


Bạch đầu ngâm - Trương Tịch

Thỉnh quân tất thượng cầm,
Đàn ngã “Bạch đầu ngâm”.
Ức tích quân tiền kiều tiếu ngữ,
Lưỡng tình uyển chuyển như oanh tố.
Cung trung vị ngã khởi cao lâu,
Cánh khai hoa trì chủng phương thụ.
Xuân thiên bách thảo thu thuỷ suy,
Khí ngã bất đãi bạch đầu thì.
La nhu ngọc nhĩ sắc vị ám,
Kim triêu dĩ đạo bất tương nghi.
Dương Châu thanh đồng tác minh kính,
Ám trung trì chiếu bất kiến ảnh.
Nhân tâm hồi hỗ tự vô cùng,
Nhãn tiền hảo ố na năng định.
Quân ân dĩ khứ nhược tái phản,
Xương bồ hoa khai nguyệt trường mãn.


白頭吟 - 張籍

請君膝上琴,
彈我白頭吟。
憶昔君前嬌笑語,
兩情宛轉如縈素。
宮中為我起高樓,
更開花池種芳樹。
春天百草秋始衰,
棄我不待白頭時。
羅襦玉珥色未暗,
今朝已道不相宜。
揚州青銅作明鏡,
暗中持照不見影。
人心回互自無窮,
眼前好惡那能定。
君恩已去若再返,
菖蒲花開月長滿。


Khúc ngâm đầu bạc
(Dịch thơ: Nguyễn Phước Hậu)

Ôm đàn trên gối thể yêu cầu
anh gãy cho em khúc “Bạch đầu”.
Nhớ trước bên em vui vẻ nói
Tơ tình đôi đứa quấn quanh nhau.
Cho em cung nội lầu cao cất
Cây cối thơm vườn hoa kín ao.
Xuân sắc trăm hoa, thu héo úa
Không chờ đầu bạc bỏ em sao.
Áo lụa, hoa tai sắc chửa phai
Đường đời không hợp sáng hôm nay.
Dương Châu đồng biếc làm gương tốt
Cầm kính soi mờ chẳng bóng ai.
Lòng tưởng vì nhau thôi đã hết
Ghét yêu trước mắt khó phân bày.
Tình anh đi mãi không quay lại
Trăng sáng bồ xương hoa nở đầy.


Sơ lược tiểu sử tác giả:

Trương Tịch 張籍 (768-830) tự Văn Xương 文昌, người Hoài Châu, một đời làm quan khá thuận lợi. Ông là bạn thân của Bạch Cư Dị, Đỗ Phủ, Nguyên Chẩn, Bùi Độ. Ông từng làm Quốc Tử tư nghiệp.

Nguồn: Thi Viện



VŨ ĐIỆU ĐẤU BÒ RA ĐỜI TẠI NƯỚC PHÁP LÃNG MẠN NHƯ THẾ NÀO?

Khiêu vũ thể thao là sự đúc kết của các điệu múa cung đình và dân gian phương Tây thời cận hiện đại. Trong đó, có rất nhiều hiện tượng văn hóa phản ánh sự biến thiên của thế sự, sự tương tác giữa các tầng lớp xã hội, sự va chạm và dung hợp của các nền văn hóa, tạo nên nhiều hiện tượng vô cùng thú vị.

Đấu bò tót Tây Ban Nha. (Nguồn ảnh: Adobe stock)

Nhắc đến đấu bò, mọi người tự nhiên sẽ nghĩ ngay đến Tây Ban Nha. Thế nhưng, vũ điệu đấu bò (Paso Doble) lại ra đời ở Pháp trước khi trở nên thịnh hành tại Tây Ban Nha. Giống như bài viết đầu tiên đã giới thiệu về việc các bản luân vũ của Strauss đã đưa điệu Waltz bước lên vũ đài danh giá, vũ điệu đấu bò cũng xuất hiện và tồn tại nhờ vào sức mạnh của âm nhạc.

Hóa ra, cả âm nhạc và tên gọi của điệu nhảy này đều bắt nguồn từ Pháp. Vào thế kỷ 19, một nhà soạn nhạc người Pháp đã sáng tác các ca khúc cho Tây Ban Nha, trong đó có một bản hành khúc mang tên “Hành khúc đấu bò Tây Ban Nha” (España Cañí, mang ý nghĩa là “Người Digan Tây Ban Nha”). Trong các cuộc thi khiêu vũ thể thao, những điệu nhảy khác đều có nhiều bản nhạc khác nhau, duy chỉ có điệu đấu bò là có âm nhạc cố định không đổi. Ca khúc này sau đó đã nổi tiếng ngược trở lại Tây Ban Nha, trở thành bản nhạc nền chuyên dụng cho điệu nhảy đấu bò. Và cái tên tiếng Pháp “Pasodoble” (có nghĩa là “hai bước”) cũng được sử dụng theo các bản nhạc. Tuy nhiên, cội nguồn của các động tác nhảy múa, như việc bắt chước tư thế hiên ngang của đấu sĩ, động tác vung áo choàng, cùng nhịp điệu mang phong cách Flamenco, đều bắt nguồn từ đất nước Tây Ban Nha với hàng trăm năm lịch sử đấu bò.


Mặc dù nhịp điệu chỉ là nhịp 2/4 đơn giản, nhưng tại một số điểm nhất định của bản nhạc, vũ công bắt buộc phải “đứng yên” tạo dáng, hoặc thực hiện các động tác bùng nổ. Việc nhảy có đẹp hay không phụ thuộc rất lớn vào việc có nắm bắt chính xác những điểm nhấn này hay không.

Ở các điệu nhảy khác, nữ giới thường là tâm điểm, còn nam giới chủ yếu đóng vai trò dẫn dắt và hỗ trợ. Chỉ riêng với vũ điệu đấu bò, người nam lại rất nổi bật, trong khi người nữ hóa thân thành tấm vải đỏ tung bay trong tay đấu sĩ, thành chiếc bóng của đấu sĩ, hoặc thậm chí là chính con bò tót. Các động tác của điệu nhảy đấu bò rất dứt khoát, gọn gàng và góc cạnh. Ngay cả những động tác của người nữ cũng mang đậm ý chí chiến đấu sục sôi, khiến nó trở thành điệu nhảy nam tính nhất trong số các điệu nhảy Latin.

Lê Huyên / Theo: Vision Times



"ĐI VỚI PHẬT MẶC ÁO CÀ SA, ĐI VỚI MA MẶC ÁO GIẤY" - ĐÚNG HAY SAI?

Đây là quan niệm sống phổ biến của nhiều người Việt thời nay, rằng sống phải biết “khôn khéo” theo lối thích hợp với hoàn cảnh, để hoà hợp với mọi người hoặc để trả đũa…


Nếu bạn là người cương trực thẳng thắng, thì đi với “bụt” hay đi với “ma” cũng không làm bạn thay đổi cách nói hoặc cách hành xử của mình.

Có người nói, ngày nay nhiều ma nên những người cương trực thẳng thắn dễ thiệt thòi, Khuất Nguyên xưa từng than rằng: “Đời đục cả, mình ta trong, mọi người say cả, một mình ta tỉnh, bởi vậy nên ta phải bị bãi chức”.


“Đi với Phật mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy”, có người nói câu này đúng vì:

– ĐÚNG: Nếu mình lành quá thì cái thằng mưu mô xảo trá nó cứ lợi dụng và dùng thủ đoạn hại mình mãi, mình cần “giả mù sa mưa” mà thủ thân và đáp lại nó nếu nó chơi xỏ mình. Với người lành tính và tốt thì mình đối xử đúng chuẩn mực và trân trọng họ.

– SAI: Nếu mình cứ mặc áo giấy của ma mãi thì có ngày mình cũng cũng là một con ma với cách sống tà ý tà tâm.

Điều đáng nói ở đây không phải là đúng hay sai, mà là việc câu khẩu ngữ trên đang dần đi sâu và ngày càng lan rộng trong đời sống người Việt hiện nay, trở thành câu châm ngôn sống dễ dàng bật ra từ cửa miệng. Chính vì thế mà ai ai cũng sống với nhau bằng một chiếc mặt nạ, luôn trong tâm thái đề phòng, khiến người ta không thể biết, đây là Phật hay ma.

Phan Halcyon / Theo: daoduckinh

Friday, June 5, 2026

BA NGƯỜI TRUNG QUỐC ĐƯỢC THỜ TRONG ĐỀN THỜ NHẬT BẢN LÀ NHỮNG AI?

Có ba người Trung Quốc được thờ trong đền thờ Nhật Bản. Ba người Trung Quốc này là ai?

Tượng Từ Phúc tại Công viên Từ Phúc, ông là người Trung Quốc đầu tiên được thờ phụng tại một ngôi đền ở Nhật Bản (Nguồn: Wikimedia)

Trên thế giới này, con người luôn tôn kính và yêu mến những người có năng lực hoặc có đóng góp xuất sắc. Người dân ở các khu vực và quốc gia khác nhau thể hiện sự tôn trọng và tình yêu của họ theo những cách khác nhau. Ví dụ như tạc tượng điêu khắc hoặc vẽ một bức tranh hoàn mỹ để đặt tại nơi công cộng, ngôi đền hoặc công trình tôn nghiêm, để người dân tôn thờ và cúng bái. Hôm nay chúng ta sẽ cùng tìm hiểu về một vài nhân vật người Trung Quốc được Nhật Bản tôn thờ trong khi 2 nước đã từng có mối hiềm khích với nhau.

Như chúng ta đều biết, Nhật Bản đã từng ráo riết xâm lược Trung Quốc, bất kể là mối quan hệ quốc gia hay dân tộc, giữa Trung Quốc và Nhật Bản luôn có khoảng cách, quan ngại về nhau. Điều này đã tồn tại từ lâu, Nhật Bản thậm chí đã từng đem quân xâm lược Trung Quốc. Điều này khiến các quốc gia không thể chung sống thái hòa với nhau. Không chỉ một số người dân Trung Quốc có cảm giác không mấy thiện cảm đối với người dân Nhật Bản, mà ngược lại, người dân Nhật Bản cũng ít nhiều có sự thù địch đối với người dân Trung Quốc.

Tuy nhiên, trong bối cảnh như vậy lại có một cảnh tượng kỳ lạ. Trong đền Yasukuni ở Nhật Bản, thật đáng kinh ngạc khi họ thờ phụng ba người Trung Quốc. Chúng ta đều biết rằng đền thờ đối với người Nhật là một nơi rất thiêng liêng và quan trọng, vậy tại sao họ lại thờ phụng những người từ một quốc gia láng giềng không mấy hòa hợp? Những danh nhân được tôn thờ này là những ai?

Nhân vật đầu tiên: Từ Phúc

Người đầu tiên được thờ phụng là Từ Phúc. Khi nhắc đến Từ Phúc, chúng ta không thể không đề cập đến sự si mê của Tần Thủy Hoàng đối với thuật luyện đan, theo đuổi trường sinh bất lão. Tần Thủy Hoàng hết sức ủng hộ thuật luyện đan, Từ Phúc là một pháp sư luyện đan mà Tần Thủy Hoàng rất coi trọng. Ông được giao nhiệm vụ dẫn theo ba ngàn “đồng nam đồng nữ” (chỉ những đứa bé trai và bé gái từ 7-8 tuổi cho đến 11-12 tuổi) ra biển để tìm kiếm nguyên liệu làm thuốc trường sinh bất lão, kết quả là Từ Phúc đã một đi không trở lại.

Trên thực tế, ông đã đến Nhật Bản, đóng góp không ít cho cuộc sống và sản xuất của nhân dân Nhật Bản. Thời điểm đó, nhiều kỹ thuật đã được lưu truyền rộng rãi ở Trung Quốc nhưng Nhật Bản vẫn chưa có nên Từ Phúc đã ra tay giúp đỡ họ.

Nhân vật thứ hai: Tưởng Giới Thạch

Tưởng Giới Thạch (Nguồn: wikipedia)

Người thứ hai là Tưởng Giới Thạch. Trong thời kỳ Chiến tranh thế giới thứ II, người Nhật đã gây ra những tội ác khủng khiếp tại Trung Quốc. Sau khi thất bại, theo thông lệ, Nhật Bản nên phải chi trả bồi thường chiến tranh cho Trung Quốc. Tuy nhiên, vào thời điểm đó Nhật Bản cũng đã bị tàn phá nặng nề. Người đứng đầu Trung Hoa lúc bấy giờ là Tưởng Giới Thạch, ông không những bãi bỏ việc đòi bồi thường, mà còn đưa 2 triệu quân dân và binh sĩ đầu hàng trở về Nhật Bản một cách an toàn.

Do đó, người Nhật rất cảm kích trước tinh thần “lấy đức báo oán” của Tưởng Giới Thạch và thờ cúng ông tại các đền thần.

Nhân vật thứ ba: Lâm Tịnh Nhân

Người thứ ba tên là Lâm Tịnh Nhân. Khi nói đến Lâm Tịnh Nhân, có thể nhiều người không quá quen thuộc, chúng ta hãy tìm hiểu thêm về ông. Lâm Tịnh Nhân là người đời nhà Nguyên, là hậu duệ thứ bảy của nhà thơ Lâm Bô của Bắc Tống. Vào năm 1350, ông gặp một người Nhật Bản tên là Long Sơn và theo người bạn này sang Nhật Bản.

Vào thời điểm đó, kỹ thuật chế biến thực phẩm ở Nhật Bản còn kém xa so với Trung Quốc, chẳng hạn như đồ ăn vặt đa số là bánh gạo, cứng và giòn. Do không biết kỹ thuật lên men nên họ không thể chế biến thức ăn mềm mịn như bánh mì của Trung Quốc. Do đó, Lâm Tịnh Nhân đã kết hợp kỹ thuật lên men mà ông đã học ở Trung Quốc, chế tạo ra một loại bánh mì mềm mịn có đặc điểm riêng tại Nhật Bản, được người dân Nhật Bản rất yêu thích. Từ đó, ông được người Nhật thờ cúng tại các đền thần.

Lan Chi biên dịch
Theo: vandieuhay
Link tham khảo:

LIỄU (GIANG NAM GIANG BẮC TUYẾT SƠ TIÊU) - LÝ THƯƠNG ẨN


Liễu (Giang Nam, Giang Bắc 
tuyết sơ tiêu)

Giang Nam, Giang Bắc tuyết sơ tiêu,
Mạc mạc khinh hoàng nhạ nộn điều.
Bá ngạn dĩ phan hành khách thủ,
Sở cung tiên sính vũ cơ yêu.
Thanh minh đới vũ lâm quan đạo,
Vãn nhật hàm phong phất dã kiều.
Như tuyến như ty chính khiên hận,
Vương Tôn quy lộ nhất hà diêu.


柳 - 李商隱

江南江北雪初消
漠漠輕黃惹嫩條
灞岸已攀行客手
楚宮先騁舞姬腰
清明帶雨臨官道
晚日含風拂野橋
如線如絲正牽恨
王孫歸路一何遙


Liễu (Giang Nam, Giang Bắc 
tuyết vừa tan)
(Dịch thơ: Chi Nguyen)

Tuyết tan Giang Bắc, Giang Nam. 
Cành non phơ phất, tơ vàng muôn nơi. 
Bá Lăng bẻ liễu ghé chơi. 
Sở Cung tài múa, khoe thời eo thon. 
Thanh minh mưa bụi đường mòn. 
Bên cầu chiều xuống, gió còn buông lơi. 
Tóc tơ vướng hận bời bời. 
Vương tôn công tử, đường rời còn xa.


Sơ lược tiểu sử tác giả:

Lý Thương Ẩn 李商隱 (813-858) tự Nghĩa Sơn 義山, hiệu Ngọc khê sinh 玉谿生, người Hà Nội, Hoài Châu (nay là Tầm Dương, phủ Hoài Khánh, tỉnh Hà Nam, Trung Quốc), xuất thân trong một gia đình quan lại nhỏ sa sút. Thuở thiếu thời giỏi văn thơ, được giao du với các con của tể tướng Lệnh Hồ Sở 令狐楚, trong đó có Lệnh Hồ Đào 令狐綯. Bấy giờ trong triều có hai phe đối nghịch nhau, tranh quyền đoạt lợi, một phe là Ngưu Tăng Nhụ 牛僧孺, phe kia là Lý Đức Dụ 李德裕, hầu hết quan lại đều bị lôi cuốn vào cuộc tranh chấp ấy. Sở theo phe Ngưu. Năm Lý Thương Ẩn mười bảy tuổi (829), Sở tiến cử làm tuần quan mạc phủ. Năm hai mươi lăm tuổi (837), ông lại được Lệnh Hồ Đào khen ngợi, nâng đỡ nên đỗ tiến sĩ năm Khai Thành thứ 2. Năm sau ông được Vương Mậu Nguyên 王茂元, tiết độ sứ Hà Dương mến tài, dùng làm thư ký và gả con gái cho. Chẳng may, Vương thuộc phe Lý Đức Dụ khiến ông trở thành kẻ vong ân bội nghĩa, xảo quyệt vô hạnh trong mắt Lệnh Hồ Đào. Vương Mậu Nguyên chết, rồi Lý Đức Dụ thất thế, ông đến kinh sư nhưng không được làm gì cả. Sau nhờ Trịnh Á vận động, ông được làm chức quan sát phán quan. Trịnh Á bị biếm ra Lĩnh Biểu, ông cũng đi theo. Ba năm sau ông lại trở về, làm huyện tào tại Kinh Triệu. Ông nhiều lần đưa thư, dâng thơ cho Lệnh Hồ Đào để phân trần và xin tiến dẫn, nhưng vẫn bị lạnh nhạt. Tiết độ sứ Đông Thục là Liễu Trọng Hĩnh dùng ông làm tiết độ phán quan, kiểm hiệu Công bộ viên ngoại lang. Liễu bị bãi quan, ông cũng mất chức. Như thế là ông mắc kẹt giữa hai phái, chưa hề được đắc chí trên hoạn lộ, cứ bôn tẩu khắp nơi: Tứ Xuyên, Quảng Đông, Quảng Tây, Từ Châu nương nhờ hết người này đến người khác, long đong khốn khổ. Cuối cùng ông về đất Oanh Dương thuộc Trịnh Châu rồi bệnh chết năm 46 tuổi.

Nguồn: Thi Viện