Saturday, April 25, 2026

MỘC PHÙ DUNG - VƯƠNG AN THẠCH


Mộc phù dung

Thủy biên vô số mộc phù dung,
Lộ nhiễm yên chi sắc vị nùng.
Chính tự mỹ nhân sơ túy trước,
Cường đài thanh kính dục trang dung.


木芙蓉

水邊無數木芙蓉
露染胭脂色未濃
政似美人初醉著
強抬青鏡欲妝慵


Mộc Phù Dung
(Dịch thơ: Trương Việt Linh)

Ven sông vô số mộc phù dung
Hoa khói sương pha sắc chửa nồng
Tựa thể cô em men mới đượm
Màng chi soi kính điểm trang hồng


Sơ lược tiểu sử tác giả:

Vương An Thạch 王安石 (1021-1086) tự Giới Phủ 介甫, hiệu Bán sơn lão nhân 半山老人, người Phủ Châu, Lâm Xuyên (tỉnh Giang Tây ngày nay), là một nhà văn lớn thời Bắc Tống và cũng là nhà kinh tế, chính trị lỗi lạc trong lịch sử Trung Quốc. Ông đỗ tiến sĩ năm 1041. Năm 22 tuổi (1042), ông được bổ dụng làm trợ lý cho quan đứng đầu thủ phủ tỉnh Dương Châu. Năm 1047, ông được thăng tri huyện Ninh Ba, tỉnh Chiết Giang. Năm 1051, ông được sử đến Thương Châu làm Thông phán. Hết nhiệm kỳ này ông được điều về kinh đô. Năm 1057, ông làm tri châu Thương Châu, tỉnh Giang Tô. Năm 1058 ông lại được điều đi làm quan hình ngục Giang Đông, trông coi việc tư pháp và hành chính Giang Nam. Đến cuối năm này, sau 17 năm làm quan địa phương, ông đã viết một bài trình lên Tống Nhân Tông, nêu rõ các trì trệ hiện thời của Bắc Tống và nêu lên các biện pháp khắc phục, áp dụng tân pháp để cải cách chế độ kinh tế-xã hội, quân sự của nhà Tống nhưng thất bại do sự chống đối của các tầng lớp quan lại đương thời. Trải qua một thời gian dài hai đời vua Tống Nhân Tông và Tống Anh Tông, sau khi về chịu tang mẹ 3 năm ở quê nhà, ông ở lại đó và mở trường dạy học.

Nguồn: Thi Viện

MỘT NIỆM BUÔNG XUỐNG, VẠN VIỆC UNG DUNG, TỰ TẠI

Đức Phật từng thuyết: “Nhất niệm phóng hạ, vạn bàn tự tại”, nghĩa là: Chỉ cần buông bỏ một niệm trong tâm, mọi việc sẽ được giải thoát và con người sẽ sống được tự tại thoải mái.


Từ nhỏ đến lớn, chúng ta đều được giáo dục phải cố gắng, phấn đấu, kiên trì như thế nào, vĩnh viễn không được buông lơi ra sao… Kỳ thực, có rất nhiều thời điểm trong cuộc đời thì điều mà chúng ta cần học nhất lại chính là “buông bỏ”.

Dòng suối nhỏ rời xa mặt đất bằng phẳng là bởi vì muốn quay về biển rộng. Lá vàng lìa xa cành cây là để đợi chờ mùa xuân xanh tươi đến. Ngọn nến sẵn sàng tan chảy nên mới có một cuộc đời quang minh, ngời sáng. Tâm tình bởi vì buông tha thế tục ồn ã mới có được một khoảng bình yên.

Người xưa thường so sánh hai thái độ sống điển hình của hai nhân vật này: Một là Khuất Nguyên kiên trì giữ tín niệm, thà chịu chết chứ không khuất phục; Hai là cách sống tiêu diêu tự tại siêu thường, toàn thân vô hại của lão ngư, người gặp gỡ Khuất Nguyên bên bến sông. Hiển nhiên nếu để sống được vui vẻ, thoải mái, người ta ai ai cũng mong muốn có thể tiêu diêu, tự tại như lão ngư kia.

‘Nhất niệm phóng hạ, vạn bàn tự tại’ – Lá vàng lìa xa cành cây là để đợi chờ mùa xuân xanh tươi đến (Ảnh: VYC Travel).

Trên mỗi bước đường đời, con người không thể tự do vui vẻ là bởi tự mình chuốc lấy phiền não. Đối với bất kể việc gì cũng nên có tầm nhìn thoáng đãng hơn một chút. Mở rộng tầm mắt một chút mới có thể giữ tâm tình không bị hỗn loạn. “Một niệm buông xuống, vạn việc tự tại”.

Chỉ vì mỗi người chúng ta chấp nhất quá mức vào những sự việc xung quanh mà làm bản thân lao tâm khổ tứ, mất đi sự bình an trong tâm hồn. Khi chấp nhất quá cứng nhắc với mọi chuyện chính là tự làm cho bản thân rơi vào vòng luẩn quẩn, tự làm khổ mình. Tâm thái này sẽ làm bản thân họ không nhìn thấy đường ra.

‘Nhẫn một chút sóng yên gió lặng, Lùi một bước biển rộng trời cao’, đảm bảo bạn sẽ nhìn thấy một cảnh giới hoàn toàn khác. Trong cuộc sống hằng ngày, đến lúc cần phải buông bỏ thì bạn hãy nên buông bỏ, hãy học cách buông bỏ. Nguyên nhân là bởi buông bỏ không có nghĩa là mất đi, buông bỏ mới có thể nắm lấy được chắc chắn hơn. Chỉ có thật sự buông bỏ con người ta mới được vui vẻ và được thoải mái tự tại.

Chỉ có buông bỏ mới có thể thoải mái và tự tại. Ảnh: Pinterest

“Buông” chính là một nghệ thuật lựa chọn, là môn học bắt buộc của đời người. Nếu không buông bỏ quyết đoán sẽ rất khó có được sự lựa chọn huy hoàng, xán lạn. Đau khổ giãy giụa, liều mạng ôm giữ không bằng dũng cảm buông bỏ. Chỉ có học được cách buông bỏ, người ta mới có thể khoan dung hơn, nhìn được xa hơn và trông được rộng hơn.
“Buông bỏ” không nhất định là không quả quyết, càng không phải là lẳng lặng chấp nhận mà uất hận trong lòng. “Buông bỏ” là một loại cảnh giới tinh thần thản đãng, thong dong và tự tại.
Hãy học cách buông bỏ như bài thơ dưới đây để cuộc sống luôn được vui vẻ tự tại:

Buông xuống cho lòng vơi trĩu nặng
Thả ra cho hồn bớt nhỏ nhen
Mở rộng cho tâm thôi trống vắng
Vị tha không dính mắc sang hèn
Vượt hết gian nan rồi trắc trở
Cõi lòng soi tỏ chút bụi vương

Kiên Định / Theo: ĐKN

CÂU NÓI "NGHÈO CỦI, GIÀU BỂ NƯỚC" CÓ LIÊN QUAN GÌ ĐẾN VIỆC GIÀU VÀ NGHÈO?

Có câu nói rằng: “Nghèo củi, giàu bể nước”. Tại sao nghèo đói và giàu có lại liên quan đến củi và bể nước? Trên thực tế, đừng đánh giá thấp câu nói này, bởi câu nói này có thể giúp chúng ta khám phá ra cách tích lũy tài lộc trong gia đình.

Câu nói “nghèo củi, giàu bể nước” có liên quan gì đến việc giàu và nghèo (ảnh: Pinterest)

Nghèo củi

Ở nông thôn có một loại bếp rất độc đáo gọi là bếp củi. Thường bên cạnh bếp củi này sẽ có một không gian riêng để để củi, điều này làm cho việc lấy củi để đốt lửa nấu ăn thuận tiện hơn, không cần phải ra ngoài nhà để lấy. Nhưng nếu bạn không sắp xếp củi hợp lý, có thể dẫn đến ngọn lửa trên bếp bắt lửa sang đống củi bên cạnh, nếu không dập tắt kịp thời, sẽ xảy ra hỏa hoạn.

Vì vậy, từ “nghèo” trong cụm từ “nghèo củi” không phải chỉ sự nghèo đói mà mang ý là “đã cạn kiệt”, tương tự như cụm từ “cùng đồ mạt lộ” có nghĩa gần giống. “Nghèo củi” ám chỉ củi ở trong bếp phải tắt hết và phải đảm bảo rằng khi mọi người ra khỏi nhà bếp không còn ngọn lửa nào có thể bùng lại nữa để đảm bảo an toàn.

Khi chúng ta tiết kiệm tiền, thực ra nó cũng giống như việc cất củi. Nguyên nhân gây hỏa hoạn trong nhà là do vị trí đặt củi có thể không thích hợp. Tương tự, nếu phương pháp bảo vệ tiền không đúng, có thể dẫn đến rủi ro. Vì vậy, chúng ta cần chọn lựa phương thức giữ tiền thích hợp để đảm bảo an toàn và bảo vệ tài sản của mình.

Hình ảnh một loại bếp củi (ảnh: Pinterest)

Chẳng hạn như với ngân hàng, có rất nhiều người gửi tiền trong ngân hàng thay vì giữ ở nhà. Ví như có một số người lớn tuổi không tin tưởng vào hệ thống ngân hàng và cho rằng giữ tiền ở gần bản thân sẽ an toàn hơn, vì vậy họ chọn giấu tiền trong nhà. Nhưng nếu nhà xảy ra hỏa hoạn, khả năng cao toàn bộ số tiền sẽ bị thiêu rụi.

Vậy nên, việc sử dụng tiền và tiết kiệm tiền một cách hợp lý là rất quan trọng. Bạn cần phải có kế hoạch. Ví dụ như, trong tháng này bạn muốn tiết kiệm một khoản tiền, sau đó bạn sẽ làm gì với số tiền đó trong tháng tiếp theo, hoặc bạn có thể tìm kiếm các phương thức đầu tư phù hợp. Trừ khi có tình huống khẩn cấp, nếu không thì bạn không nên đụng đến số tiền mình đã quy định. Nhiều người hiện nay có thói quen tiêu tiền một cách tùy hứng, mua sắm theo cảm tính, dẫn đến việc có nhiều vật dụng không cần thiết trong nhà. Và việc mua những thứ không dùng đến này thực sự là một sự lãng phí.

Giàu bể nước

Thời xưa, không có nước máy, người ta sử dụng thùng nước, sau đó chuyển nước vào thùng. Vì vậy, người xưa thường nói “gặp nước thì phát”, họ coi nước là của cải và việc tích trữ nước trong thùng lớn tương đương với việc tích trữ tài sản. Từ “giàu bể nước” không chỉ ám chỉ sự giàu có, mà còn đề cập đến sự dồi dào, phong phú.

Vì nước trong thùng được sử dụng cho cuộc sống hàng ngày và cũng được sử dụng trong sản xuất nông nghiệp, nên nước trong thùng cần được đổ đầy kịp thời. Ví dụ, trong những điều kiện thời tiết khắc nghiệt, như những ngày mưa to, mọi người không thể dễ dàng ra ngoài lấy nước; hoặc khi gặp hạn hán, việc dự trữ nước trước sẽ giúp mọi người duy trì cuộc sống bình thường.

Việc dự trữ nước trước sẽ giúp mọi người duy trì cuộc sống bình thường khi gặp thời tiết khắc nghiệt (ảnh: Pinterest)

Vì vậy, khi chúng ta nói về việc tiết kiệm tiền, hoặc nói về quản lý tài chính, thì dù hiện tại có bao nhiêu tiền đi chăng nữa, chúng ta cũng không nên tiêu hết cùng một lúc mà phải nghĩ đến tương lai. Ví dụ, bạn có nhiều tiền nhưng lại không biết dạy dỗ con cái, thì khi con cái kế thừa gia sản có thể dẫn đến vấn đề giàu không quá ba đời. Nếu cứ chỉ tiêu tiền mà không kiếm ra, thì số tiền này sẽ như nước trong bể nước dùng mãi mà không đổ vào rồi sẽ hết.

Vì thế câu “nghèo củi, giàu bể nước” muốn nói với chúng ta rằng, trong cuộc sống, chúng ta phải học cách đề phòng cho những nguy hiểm và khó khăn có thể xảy đến, để chúng ta có thể tích lũy ngày càng nhiều của cải trong gia đình.

Bảo Châu biên dịch
An Nhiên / Theo: vandieuhay

Friday, April 24, 2026

TRƯỚC MẶT LỢI ÍCH, BẢN CHẤT THẬT CỦA CON NGƯỜI LỘ RÕ NHẤT

Đi qua nửa đời người, ta mới dần nhận ra một điều: bản tính con người, từ xưa đến nay, rất khó đứng vững trước sự thử thách của lợi ích. Những mối quan hệ tưởng như thân thiết, những lời hứa hẹn “không rời không bỏ” từng nói ra một cách nhẹ nhàng, khi đặt vào hoàn cảnh thực tế, lại có thể tan vỡ mà không cần một tiếng động. Tất cả sụp xuống âm thầm, như chưa từng tồn tại. Chúng ta vẫn luôn muốn tin vào tình cảm chân thành, nhưng lại dễ dàng quên đi một điều: con người vốn có bản năng hướng về lợi ích.


Có khi bạn nghĩ mình đang “đặt mình vào vị trí của người khác”, đang chân thành với họ, nhưng thực ra, trong mắt họ, bạn chỉ là nơi để trút bỏ cảm xúc. Bạn trân trọng những người từng kề vai sát cánh, nhưng có thể, đó chỉ là sự trùng hợp tạm thời về nhu cầu và lợi ích giữa hai bên.

Khi cán cân lợi ích thay đổi, khi phải lựa chọn và hy sinh, những cảm xúc ấm áp từng có bỗng chốc mất đi lớp vỏ đẹp đẽ. Để lại phía sau là sự tính toán lạnh lùng và một sự thật không dễ chấp nhận: tình cảm, hóa ra lại mong manh đến vậy.

Trước mặt lợi ích, tình nghĩa thường rất mỏng

Chúng ta đã từng chứng kiến không ít người, chỉ vì một chút lợi ích nhỏ nhoi, mà sẵn sàng quay lưng, phủ nhận mọi tình nghĩa đã có. Những mối quan hệ từng thân thiết, chỉ sau một lần tranh chấp, một lần phân chia không đều, liền trở nên xa lạ, thậm chí đối đầu.

Từ chỗ không có gì không thể nói, họ trở thành người dưng. Từ bạn bè thân thiết, họ biến thành những cái tên không muốn nhắc đến.

Không hẳn là lòng người quá xấu, mà bởi bản chất con người vốn phức tạp. Khi đứng giữa sinh tồn và dục vọng, tình cảm thường là thứ bị đặt xuống trước tiên. Đó không phải là điều chúng ta muốn thừa nhận, nhưng lại là điều thường xuyên xảy ra.

Hình ảnh minh hoạ: Trước mặt lợi ích, tình nghĩa thường rất mỏng

Lợi ích là tấm gương soi rõ lòng người

Cái gọi là “tình sâu nghĩa nặng”, nhiều khi lại đi kèm với những điều kiện không nói ra.

Khi bạn còn giá trị, còn có thể mang lại lợi ích, người xung quanh luôn hiện diện, quan tâm, hỏi han bằng những lời ấm áp. Nhưng khi bạn không còn hữu dụng, mọi thứ có thể thay đổi nhanh đến mức bạn không kịp nhận ra sự im lặng thay cho quan tâm, sự lạnh nhạt thay cho thân thiết.

Lợi ích giống như một tấm gương soi thấu bản chất. Nó phơi bày những kẻ giả tạo, cũng đồng thời giúp ta nhận ra những tấm lòng thật sự hiếm hoi. Những mối quan hệ chỉ tồn tại khi bạn đang ở trong hoàn cảnh thuận lợi, thực chất chỉ là sự trao đổi lợi ích được che đậy bằng lớp vỏ “tình cảm”. Khi giá trị không còn, chúng cũng rút đi như thủy triều, không để lại dấu vết.

Nhìn thấu con người không phải để lạnh lùng, mà để tỉnh táo

Hiểu được điều này, không có nghĩa là ta phải trở nên khép kín hay lạnh nhạt với tất cả. Ngược lại, đó là lúc ta học cách nhìn nhận mọi mối quan hệ bằng lý trí, và biết bảo vệ bản thân bằng chính giá trị của mình.

Tình cảm có thể thay đổi trước lợi ích, nhưng năng lực và giá trị của bản thân thì không phản bội ta.

Trong những năm tháng còn lại, có lẽ không nên đặt quá nhiều kỳ vọng vào tình cảm của người khác, cũng không nên đánh giá quá cao sức nặng của bất kỳ mối quan hệ nào.

Hãy đối xử chân thành với người khác, nhưng giữ lại cho mình một phần giới hạn. Chân thành là nền tảng, nhưng không phải là sự dốc cạn.

Hãy mở lòng giao tiếp, nhưng luôn giữ vững nguyên tắc. Quan hệ có thể linh hoạt, nhưng ranh giới thì không nên bị xóa nhòa.

Và cũng cần hiểu rằng, hợp rồi tan là chuyện thường tình. Khi một mối quan hệ kết thúc, đừng quá níu kéo, cũng đừng quá oán trách. Đó chỉ là một phần của bản chất con người.

Sống tỉnh táo và độc lập – cách đối diện trưởng thành nhất

Hình ảnh minh hoạ: Sống tỉnh táo và độc lập – cách đối diện trưởng thành nhất

Khi đã nhìn thấu những phức tạp của lòng người, điều quan trọng nhất không phải là thay đổi người khác, mà là hoàn thiện chính mình.

Tập trung nâng cao giá trị bản thân, giữ cho mình sự độc lập và tỉnh táo đó mới là cách ứng xử vững vàng nhất trước những biến động của các mối quan hệ.

Khi bạn không đặt cảm giác an toàn vào người khác, khi bạn sở hữu giá trị không dễ thay thế, bạn sẽ không còn bị cuốn theo những đổi thay của lòng người. Bạn có thể bình thản trước được mất, đến đi.

Đi qua nửa đời người, cuối cùng ta sẽ hiểu: con người có thể không chịu nổi thử thách của lợi ích, nhưng bản thân ta thì có thể chịu đựng và vượt qua mọi thử thách.

Không cần đi tìm hơi ấm từ người khác, mà hãy tự trở thành nguồn sáng của chính mình. Không cần oán trách sự lạnh nhạt của thế gian, mà hãy rèn luyện nội tâm đủ mạnh để bước qua.

Có lẽ, đó chính là sự trưởng thành sâu sắc nhất mà một con người có thể đạt được.

Tiểu Hoa biên dịch
Theo: aboluowang

BỒ TÁT MẠN KỲ 3 - ÔN ĐÌNH QUÂN


Bồ tát man kỳ 3

Nhị hoàng vô hạn đương sơn ngạch,
Túc trang ẩn tiếu sa song cách.
Tương kiến mẫu đơn thì,
Tạm lai hoàn biệt ly.
Thuý thoa kim tác cổ,
Thoa thượng điệp song vũ.
Tâm sự cánh thuỳ tri?
Nguyệt minh hoa mãn chi.


菩薩蠻其三

蕊黃無限當山額
宿妝隱笑紗窗隔
相見牡丹時
暫來還別離
翠釵金作股
釵上蝶雙舞
心事竟誰知
月明花滿枝


Bồ tát mạn kỳ 3
(Dịch thơ: Chi Nguyen)

Bên song duyên dáng điểm trang. 
Thanh cao vầng trán, ánh vàng xinh tươi. 
Mẫu đơn hoa hé nụ cười. 
Tưởng vừa mới gặp người biệt ly. 
Thoa vàng trạm trổ tinh vi. 
Dập dờn bướm lượn, nét mi hài hòa. 
Tâm sự ai tỏ cùng ta. 
Trăng thanh gió mát, thêm hoa đầy cành !


Sơ lược tiểu sử tác giả:

Ôn Đình Quân 溫庭筠 (812-870) vốn tên Kỳ 岐, tự Phi Khanh 飛卿, người Thái Nguyên đời Vãn Đường (nay thuộc tỉnh Sơn Tây), là cháu của tể tướng Ôn Ngạn Bác 溫彥博. Ông tinh thông âm nhạc, là một thi nhân tài tử mẫn tiệp, từ trẻ đã nổi danh thi từ nhưng thi không đỗ nên đi chu du đây đó. Từ của ông lời rất đẹp, phái Hoa gian liệt ông vào người đứng thứ nhất đời Đường. Tác phẩm của ông có Hán Nam chân cảo và Ác Lan tập, song đều tán lạc không còn.

Nguồn: Thi Viện



MỘT CON HỔ NHÌN THẤY MỘT CON CHÓ ĐIÊN, NÓ VỘI VÃ TRÁNH XA THẬT XA. TẠI SAO?

Với những người khác nhau sẽ có những giá trị khác nhau. Vì vậy, hãy nhớ dành nhiều thời gian hơn với những người có năng lượng tích cực, những người sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của bạn.


1. Gặp phải “người rác rưởi”, chạy là thượng sách

Chuyện mãnh hổ và chó điên

Một con hổ nhìn thấy một con chó điên, nó vội vã tránh ra thật xa

Hổ con nói với bố: “Bố ơi, bố dám chiến đấu với sư tử, dám tranh hùng với báo đốm, vậy mà lại phải tránh một con chó điên, thật mất mặt quá!”

Hổ bố hỏi: “Theo con, đánh bại một con chó điên có vinh quang không?”

Hổ con lắc đầu.

“Để con chó điên cắn phải một nhát, có xui xẻo không?”

Hổ con gật gật đầu.

“Đã như vậy, chúng ta việc gì phải động chạm đến một con chó điên? – Không phải người nào cũng có thể xứng đáng làm đối thủ của con, không nên tranh biện với những người không có tố chất, cứ mỉm cười một cái rồi tránh thật xa, đừng để họ cắn được con.

Điều này nhất định con phải nhìn cho thấu đáo, bởi lẽ trong thực tế cuộc sống này, vẫn có rất nhiều người đang chiến đấu với chó điên mà không ý thức được vấn đề.”


Chuyện đôi tình nhân và đám người say rượu

Một cặp tình nhân ăn tối trong nhà hàng, cô bạn gái xinh đẹp bị gã đàn ông say rượu ở bàn bên cạnh trêu chọc. Cậu bạn trai thấy vậy nói, dù sao cũng ăn xong rồi, chúng ta đi đi thôi.

Cô bạn gái vùng vằng nói: “Sao anh tồi thế, anh có đáng mặt đàn ông không vậy?”

Cậu bạn trai đáp lại, rằng mình không muốn đấu với kẻ lưu manh. Cô bạn gái bắt đầu nóng nảy, sau khi mắng xong bạn trai lại tiếp tục quay sang mắng đám người say rượu kia, kết quả là bị đám người say rượu đó vây quanh đánh.

Cậu bạn trai bị đâm ba nhát, cấp cứu tại bệnh viện không kịp và tử vong, trước khi chết, cậu hỏi bạn gái một câu: Bây giờ anh đã được coi là đàn ông chưa?

Còn bạn, bạn sẽ làm gì nếu bạn gái của bạn bị trêu chọc bởi một đám người say rượu?


2. Bạn đã bao giờ nghe nói về “luật người rác rưởi”?

Một người bạn đang lái xe đúng làn đường của mình. Đột nhiên một chiếc xe màu đen đi ra khỏi bãi đậu xe, xuất hiện ngay trước đầu xe của bạn tôi.

Anh vội phanh gấp, chiếc xe trượt đi một đoạn đường ngắn, chỉ cách vài cm nữa là 2 chiếc xe đã va chạm với nhau.

Người lái chiếc xe đen lắc đầu dữ dội như nổi điên, nhảy xuống hét vào mặt chúng tôi!. Thế nhưng anh bạn tôi chỉ mỉm cười, vẫy tay chào đối phương rồi đi.

Ý của tôi muốn nói ở đây là: Biểu hiện của bạn tôi rất lương thiện. Tôi hỏi anh: “Tại sao anh lại cư xử thân thiện với hắn như vậy?” Gã đó suýt nữa đã phá hỏng xe của anh, thậm chí có thể làm hại chúng ta”.

Anh bạn tôi giải thích: “Không ít người cư xử như những “kẻ rác rưởi” đầy tiêu cực:

Họ suốt ngày chạy đi chạy lại khắp nơi, trên người đầy rác rưởi, đầy khó chịu, bực dọc, đố kỵ, tính toán, thù hận, đầy ngạo mạn và thành kiến.

Họ tham lam không biết thỏa mãn, họ oán hận, so đo, chẳng thể nhìn thấy thứ gì tốt đẹp xung quanh người đó, ngu muội, vô tri, phiền não, trả thù và thất vọng.

Và như thế, rác trong lòng mỗi lúc một nhiều thêm, buộc họ phải tìm chỗ để trút xuống.

Có những lúc, chúng ta gặp đúng phải người như thế và rác rưởi liền ném lên người chúng ta…

“Cho nên, không cần để ý! Chỉ cần mỉm cười, vẫy tay, tránh xa họ, và sau đó tiếp tục đi theo con đường riêng của chúng ta! Những con người thông minh và lương thiện, tuyệt đối đừng tiếp nhận rác từ họ để rồi sau đó lại mang rác đó trút lên người nhà, bạn bè, đồng nghiệp hay những người khác qua đường”

Điểm mấu chốt ở đây là: Những người hạnh phúc, thành công tuyệt đối không để cho ‘người rác’ tiếp quản cuộc sống của họ bất kỳ ngày nào! Cuộc sống ngắn ngủi, không bao giờ lãng phí tâm trí và năng lượng của mình vào những điều này! Trong cuộc sống gặp phải ai đó đối xử với bạn như vậy thì cứ mỉm cười bỏ qua!

Nguồn: aboluowang

3. Tiếp cận những người tràn đầy năng lượng tích cực

Trong cuộc sống của chúng ta, chỉ cần làm sáu điểm sau đây là đủ.

Đầu tiên, nói với người hiểu chuyện, không miễn cưỡng bản thân với những người không hiểu mình.

Thế giới có rất nhiều người, miễn là 1% hiểu bạn là đủ rồi, nếu bạn kết hợp lại với nhau, hiệu lực cũng rất cường đại rồi. Nếu bạn chọn những người có cùng tần số, cuộc sống sẽ trở nên rất hạnh phúc và giản đơn!

Thứ hai, luôn thấy bằng lòng với cuộc sống

Trong cuộc sống của chúng ta, chỉ cần là chính mình, những người thích bạn tự nhiên sẽ thích bạn, không thích thì cũng không sao, không oán không giận, đừng phiền muộn, đừng sợ hãi, chấp nhận tất cả mọi thứ xảy ra, từ đó, cuộc sống sẽ nhẹ nhàng, và tận hưởng niềm vui …

Thứ ba, đến gần những người có năng lượng tích cực.

Bạn ở bên người như thế nào, bạn sẽ có cuộc sống như thế đó.

Một số người đã nói: “Để biết một ai đó, hãy đến thăm bạn bè của anh ta”.

Tam quan của một người như thế nào, nói chung, một nửa kiến thức đến từ xã hội mà anh ta tiếp xúc, nửa còn lại đến từ gia đình và bạn bè.

Nói một cách đơn giản, bạn và kiểu người mà bạn ở cùng sẽ quyết định cuộc sống mà bạn có.

Thứ tư, đừng lãng phí thời gian với những người có năng lượng tiêu cực.

Một số người bẩm sinh lạc quan, và khi ngày càng có nhiều người xung quanh có năng lượng tiêu cực xuất hiện, bạn sẽ thấy rằng anh ta sẽ sớm rơi vào trạng thái mệt mỏi.

Đó là bởi vì cảm xúc dễ bị tổn thương nhất, khi người ta luôn ở trong một bầu không khí như vậy, thì tự nhiên tâm trạng dễ dàng trở nên u uất.

Nếu như có thể, hãy tránh xa những người có năng lượng tiêu cực, đây là lựa chọn xứng đáng nhất cho cuộc đời của bạn, huống chi tất cả mọi người đều bận rộn như vậy, ai lại có thời gian đến nghe những lời càu nhàu của bạn đây?

Điểm thứ năm, gần gũi với những người cung cấp cho bạn năng lượng tích cực.

Những người bạn tốt chân chính là có thể khuyến khích cổ vũ lẫn nhau, hơn nữa đối với cuộc sống tràn đầy năng lượng.

Bởi vì, ở gần người có năng lượng tích cực là rất quan trọng, và ở bên một người có thể làm cho cả hai đều trở nên tốt hơn lại càng quan trọng hơn.

Điểm thứ sáu, “Tự mang theo nguồn sáng của riêng mình”.

Nếu bạn có trách nhiệm với cuộc sống của chính mình và bạn bè của bạn, thì điều tốt nhất là đừng mong đợi người khác thắp sáng con đường mình đi, mà hãy mang lại nguồn ánh sáng đó cho chính mình, đồng thời có thể soi sáng cho người khác.

Nguồn: aboluowang

Như Hawking đã nói: “Nếu bạn bị khuyết tật, nó có thể không phải là lỗi của bạn, nhưng phàn nàn về xã hội, hay mong đợi sự thương hại từ người khác là điều không có ích lợi chút nào. Một người phải có thái độ tích cực và tận dụng tối đa hiện trạng”.

Chúng ta không thể chọn cuộc sống của mình, nhưng chúng ta có thể chọn những người bạn cùng chung sống.

Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng.

Ai theo con bướm thì thấy hoa thơm, ai theo ruồi thì chỉ thấy hố sâu bẩn thỉu!

Kỳ Mai biên dịch
Vương Hòa – aboluowang

HÀNH TRÌNH TỪ CÔ BÉ KHÔNG NGHE KHÔNG THẤY GÌ TRỞ THÀNH HUYỀN THOẠI CỦA NƯỚC MỸ

Bạn có bao giờ nghĩ một cô bé từ nhỏ đã không thể nghe hay nhìn thấy bất kể thứ gì sau này lại trở thành một nữ văn sĩ, nhà hoạt động xã hội và một diễn giả đầy động lực hay không? Có một cô bé như thế, người mà sau này đã trở thành một huyền thoại bất hủ của xứ cờ hoa.


Người phụ nữ ấy là Helen Adams Keller – người khiếm thị đầu tiên trên thế giới nhận bằng đại học, và sau đó trở thành Tiến sĩ danh dự của Đại học Harvard và nhiều trường đại học danh tiếng khác.

Đã có 7 vị Tổng thống Mỹ và Thủ tướng của nhiều nước dành thời gian tiếp kiến bà. Helen Keller đã cất công đi khắp thế giới để chia sẻ với những người cùng cảnh ngộ, truyền động lực giúp họ tìm thấy niềm tin và hy vọng trong cuộc sống. Bằng tất cả những nỗ lực của mình, bà đã viết nên 12 cuốn sách – 12 bài ca huy hoàng nhất về sự vươn lên của con người…

Nhìn lại chặng đường mà bà đã đi qua, nhìn lại cách bà vượt qua những khó khăn, mất mát và đem đến cho thế giới những điều tốt đẹp, chúng ta không chỉ thấy những bài học quý giá về sự vươn lên, mà còn cả tình yêu thương, sự cảm thông sâu sắc của một tấm lòng nhân hậu và hơn thế nữa…

Tuy bị khuyết tật nhưng Helen Adams Keller là một người phụ nữ tràn đầy lạc quan và thiết tha yêu cuộc sống. (Ảnh qua Spiegel Online)

Tai họa ập đến từ những năm đầu đời

Helen Keller chào đời ngày 27/06/1880, ở Tuscumbia, một thị trấn nhỏ ở miền Bắc tiểu bang Alabama, nước Mỹ. Khi còn nhỏ, bà sống cùng gia đình ở khu điền trang Ivy Green (Thường xuân xanh) – nơi bà gọi là “thiên đường tuổi nhỏ của tôi”.

Thuở đó bà được sinh ra là một bé gái bụ bẫm, xinh xắn, đáng yêu, hoàn toàn khỏe mạnh, suốt ngày líu lo như chim hót và là niềm hạnh phúc của cha mẹ. Thế nhưng đến tháng 19, bất hạnh đã ập đến cuộc đời bà. Sau cơn bạo bệnh xung huyết dạ dày và não cấp tính, thị lực và thính lực của bà mất hẳn, hay nói cách khác, cô bé ấy đã mất đi gần như toàn bộ khả năng giao tiếp của một con người: Không nghe cũng không thấy bất cứ điều gì.

Từ một đứa trẻ khỏe mạnh nay đột nhiên phải sống trong sự u tối khiến Helen trở nên hung hăng, cáu gắt và khó kiểm soát bản thân trong suốt những ngày thơ ấu. Ở cái thời mà y học chưa phát triển, cha mẹ Helen tưởng chừng đã phải chấp nhận bi kịch của con gái trong vô vọng thì một cơ duyên đã xảy đến, làm thay đổi cả cuộc đời cô bé.

May mắn gặp được quý nhân

Nhờ những mối nhân duyên tình cờ, một ngày tháng 3/1887, Anne Mansfield Sullivan, một cô gái mới 20 tuổi vừa tốt nghiệp trường Perkins dành cho người khiếm thị đã đến Tuscumbia để làm cô giáo của Helen. Hơn ai hết, Anne hiểu được nỗi khổ sở mà cô học trò của mình phải trải qua. Bằng sự thấu hiểu và tình thương, cô đã giúp Helen tìm lại ánh sáng từ trong chính tâm hồn mình.

Một lần, cô giáo Anne tặng cho Helen một con búp bê bằng vải. Chờ Helen chơi một hồi, Anne cầm lấy bàn tay Helen và viết chữ “búp bê” (doll) lên lòng bàn tay cô bé. Helen rất thích thú với cách thể hiện này, từ đó về sau Anne thường xuyên tập cho Helen ghép chữ cái theo cách này. Sau 3 tháng, thông qua ngôn ngữ động tác tay và sờ xem cử động môi của Anne, Keller đã học được hơn 400 từ đơn cùng một số đoản ngữ.

Năm Helen lên 8 tuổi, Anne đưa cô học trò nhỏ tới học tại trường Perkins, nơi có các loại sách chữ nổi và các trẻ em bị mù-điếc khác. Chẳng bao lâu, Keller đã bộc lộ rõ tài năng vượt trội về các môn toán, địa lý, sinh học, tập đọc; bà còn học cả bơi, chèo thuyền, cưỡi ngựa, đi xe.

Nguồn: banmaihong

Lên 10 tuổi, Helen được Mary Swift Lamson dạy nói. Cuối cùng thì sau 9 năm im lặng, cô bé mù và điếc đã biết nói: “Bây giờ tôi không còn câm nữa”!

Hơn 49 năm ở bên Helen Keller, Anne Sullivan không chỉ là người thầy mà còn là người bạn thân đáng tin cậy. Từ dạy cách đánh vần những từ đầu tiên cho đến khi cô bé bắt đầu tập nói, Anne luôn luôn kiên nhẫn, thậm chí còn tìm đến những người có thể giúp đỡ Helen hoàn toàn phát triển được khả năng của mình. Câu chuyện của Helen Keller và Anne Sullivan tới nay vẫn là nguồn cảm hứng về nghị lực sống cho những người khuyết tật.

Bản lĩnh phi thường và một cuộc đời đáng kính

Anne Sullivan đã mở khóa thành công những khả năng của Helen Keller. Tuy nhiên bản thân cô gái ấy cũng phải có bản lĩnh, ý chí và nghị lực sống kiên cường mới có thể đạt được những điều khiến người ta phải tôn cô thành vĩ nhân.

Ở tuổi thiếu niên, Helen đã sớm hạ quyết tâm bước chân vào cánh cổng đại học. Năm 1900, bà thi đậu vào trường Radcliffe College, học tài liệu chữ nổi dành cho người mù. Bà kiên trì học tới mức khi nào đầu ngón tay rớm máu mới chịu dừng. Sau này cái tên Helen được biết đến với tư cách người khiếm thính và khiếm thị đầu tiên có được tấm bằng Cử nhân chuyên ngành Nghệ thuật của trường Đại học Radcliffe.

Trong suốt những ngày tháng ở Radcliffe, Helen đã có mong muốn mạnh mẽ rèn giũa ngòi bút của mình thật sắc bén. Cuốn sách đầu tay cũng là tự truyện mang tên “The Story of My Life” (Câu chuyện đời tôi) của bà đã được dịch ra hơn 50 thứ tiếng và nằm trên đầu giường của nhiều thế hệ trẻ.

Tuy bị tàn tật nhưng Helen là một người phụ nữ tràn đầy lạc quan và thiết tha yêu cuộc sống. Trong suốt cuộc đời, bà đã cống hiến tổng cộng 12 cuốn sách và hơn 475 bài diễn văn về những đề tài như đức tin, sự lạc quan, chiến tranh, giáo dục, phân biệt chủng tộc,…

Helen là người khiếm thính và khiếm thị đầu tiên có được tấm bằng Cử nhân chuyên ngành Nghệ thuật (Ảnh qua Meta Networks)

Những thiệt thòi mất mát, những khó khăn vất vả từ thuở ấu thơ đã nuôi dưỡng bên trong bà một trái tim nhân hậu, có thể đồng cảm sâu sắc với những mảnh đời bất hạnh. Vì thế, dù phải sống một cuộc đời không ánh sáng, không âm thanh nhưng trong tâm bà từ sớm đã trỗi dậy một ước nguyện, một mong muốn cống hiến hết sức lực để đem lại niềm tin, niềm hy vọng cho những người tàn tật cùng hoàn cảnh như mình.

Và rồi từng bước, từng bước, bà đã thực hiện thành công mong ước ấy. Người phụ nữ này đã đi đến hàng chục quốc gia trên thế giới và truyền cảm hứng cho hàng triệu người gặp phải bất hạnh và kém may mắn.

Hai cuộc Thế chiến thứ nhất và Thế chiến thứ hai gây ra đau thương chết chóc và tàn phế cho hàng trăm triệu người. Keller đã tìm đến hơn 70 bệnh viện để an ủi bệnh binh, động viên họ kiên cường chống chọi với số phận, làm cho họ hiểu rằng tàn phế không có nghĩa là hết hy vọng trước cuộc sống.

Bà từng 3 lần sang thăm nước Nhật sau chiến tranh và được người dân Tokyo tiếp đón nồng nhiệt. Bà kể với mọi người rằng mình chỉ là một người không may mắn, nhưng đã dùng ý chí nghị lực để chống trả lại số phận trớ trêu, hoàn thành sự nghiệp khơi gợi tấm lòng nhân hậu của mọi người, nhằm mang lại tình thương cho người tàn tật.

Ngày 14/9/1964, Tổng thống Mỹ Lyndon B. Johnson đã trao tặng bà Huân chương Tự do Tổng thống, một trong hai danh dự dân sự cao nhất của nước Mỹ. Một năm sau, bà được ghi tên vào Nhà Danh vọng Hoa Kỳ. Và nhiều năm sau nữa, bà vẫn không ngừng được những tổ chức uy tín trên thế giới tôn vinh.

Helen Keller gặp gỡ Tổng thống Mỹ Eisenhower. (Ảnh qua FNews)

Helen Keller đã từng nói: “Khi ta làm hết sức mình, ta không thể biết điều kỳ diệu nào sẽ xảy đến trong cuộc sống của ta, hoặc trong cuộc sống của người khác”. Có thể cuộc đời bạn sẽ không bằng phẳng hay nói cách khác, nó sẽ không bao giờ bằng phẳng, đôi lúc bất hạnh có thể ập đến bất cứ lúc nào. Nhưng, nhìn nhận những khó khăn và bất hạnh ấy như thế nào là do bạn.

Nếu một người cứ mãi nhìn vào sự bất hạnh của mình mà không hướng mắt ra để nhìn thế giới bên ngoài, nhìn con người bên ngoài thì bạn sẽ mắc kẹt trong nỗi bất hạnh của bản thân mà thôi. Nhưng nếu bạn hướng mắt ra bên ngoài, thì bạn sẽ thấy rằng còn rất nhiều rất nhiều những người không may mắn như thế trên cuộc đời này. Thay vì oán trách số phận thì sao bạn không thử đứng lên và tự tạo dựng cho mình một lối đi riêng, một con đường riêng, có như thế bạn mới có thể thay đổi cuộc đời bất hạnh của mình.

Vậy nên, đừng nghĩ rằng chỉ có bạn là người kém may mắn, là người bất hạnh trên đời, bởi lẽ chúng chỉ là thử thách trên con đường bạn đang đi mà thôi. Dù đường có hẹp cỡ nào, chắc chắn cũng sẽ có lối đi, chỉ e bạn không cố gắng tìm mà thôi, tìm thì sẽ nhất định thấy!

Và “Hãy có trách nhiệm với cuộc đời mình. Hãy nhớ rằng chính bạn là người sẽ đưa bạn tới nơi bạn muốn đến chứ không phải ai khác”. (Les Brown)

Thiên Thanh ( Tinh Hoa)
Theo: banmaihong