Tuesday, July 28, 2026

PHIỀN NÃO LÀ BỞI QUÁ QUAN TÂM ĐẾN Ý KIẾN CỦA NGƯỜI KHÁC

Cần biết lắng nghe để học hỏi từ người khác, như thế bạn mới có thể ngày càng tiến bộ. Nhưng nếu không có chính kiến riêng thì bạn đang tự chuốc lấy phiền não cho chính mình.

(ảnh minh họa Unynow)

Có một người đàn ông tên là Lão Lý, ông đã làm việc chăm chỉ cả đời và mua được cho mình một ngôi nhà. Ông trồng một cái cây trong sân và sống một cuộc đời nhàn nhã, thong dong.

Một ngày nọ, có người đi ngang qua nhìn thấy cái cây này và nói với Lão Lý: “Mau chặt cây này đi!”

Lão Lý không hiểu, mới hỏi: “Cái cây đang sống tốt như vậy tại sao phải chặt đi?”

Người đó liền nói với ông: “Sân của ông vuông vức như vậy, trong sân lại trồng một cái cây, giống như ‘cái miệng’ – 口, bên trong thêm một ‘cái cây’ – 木. Đây không phải là chữ ‘khốn’ – 困 (khốn khổ) hay sao?”

Lão Lý nghe vậy bỗng nhận ra: “Đúng vậy! Đó thực sự là một chữ khốn”.

Sau khi cảm ơn người đàn ông, Lão Lý vào nhà lấy rìu đi ra chuẩn bị chặt cây. Lúc này có một người đàn ông khác tình cờ đi ngang qua, nhìn thấy Lão Lý cầm rìu muốn chặt cây. Người này nói: “Ông không thể chặt cái cây này”.

Lão Lý nghe vậy, buông chiếc rìu trong tay xuống, hỏi: “Tại sao không được chặt?”

Người đàn ông nói: “Nếu chặt cái cây này thì sẽ có một khoảng sân hình vuông, bên trong có một ‘người’ – 人 ở. Ông nghĩ thử xem, đây chẳng phải chữ ‘tù’ – 囚 là gì?”

Lúc này, Lão Lý ở trong tình thế tiến thoái lưỡng nan.

Khi Lão Lý đang lâm vào thế khó xử, tình cờ có một vị thiền sư đi ngang qua, Lão Lý vội chạy tới xin lời khuyên của thiền sư.

(ảnh minh họa Pinterest)

Lão Lý nói: “Thưa thiền sư, ông nhìn cái cây này trong sân nhà tôi, tôi chặt nó đi thì như thế nào?”

Thiền sư trả lời: “Chặt đi thì tốt, sau khi chặt xong sẽ có đủ ánh nắng, ông có thể tắm nắng được rồi”.

Lão Lý lại hỏi: “Vậy nếu tôi không chặt có được không?”

Thiền sư nói: “Không chặt thì cũng tốt. Nếu không chặt thì hàng ngày ông có thể hưởng bóng mát dưới cây”.

Sau khi Thiền sư nói xong, Lão Lý bỗng nhiên tỉnh ngộ.

Thực ra, bản thân ông vốn đã có cuộc sống rất tốt, nhưng vì quan tâm quá nhiều đến ý kiến của ​​người khác nên mới khiến bản thân trở nên lo lắng

Uyển Nhi / Theo: Vision Times

ĐẠO TRỜI RẤT CÔNG BẰNG: TIỂU NHÂN TẤT CÓ TIỂU NHÂN TRỊ

Thế nào là quân tử, thế nào là tiểu nhân? Để đánh giá được điều này thì có rất nhiều cách khác nhau, nhưng nói chung lại, làm việc thiện thường là quân tử, làm việc ác tất là tiểu nhân.

Quân tử chính là người khi gặp chuyện liền chịu thiệt. (Ảnh qua Dkn)

Nói cách khác, nếu hỏi ai là quân tử, thì chính là người khi gặp chuyện liền chịu thiệt; nếu hỏi ai là tiểu nhân, chính là kẻ gặp chuyện liền hám lợi. Chúng ta đã nghe rất nhiều đạo lý để phân biệt rõ kẻ tiểu nhân, vậy mà vẫn có lúc tranh đấu với họ. Trong cuộc sống cũng như thế, làm rõ sai trái thì dễ, trừng phạt cái ác đề cao cái thiện mới khó.

Với kẻ ác, người sợ nhưng trời không sợ

Tiểu nhân thì cũng là trời đất sinh ra, trông mong bọn họ tự nhiên biến mất chăng? Điều đó là không thể. Như vậy chẳng lẽ cứ tranh cãi với bọn họ cho đến cùng ‘bên sứt càng bên gãy gọng’, như thế mà là sáng suốt hay sao? Tất nhiên là không phải rồi!

Đối với tiểu nhân thì biện pháp tốt nhất là: Không chấp nhặt với họ. Mọi người thường hay nói đùa: “Bị chó cắn cũng không thể cắn lại được”.

Cũng đạo lý đó, khi bị tiểu nhân ghen ghét, nếu chúng ta cũng làm y như họ, như vậy thì chúng ta có khác gì là tiểu nhân đâu? Tục ngữ nói: “Quân tử không đấu với tiểu nhân, kẻ ác tất có kẻ ác trị”.

Tiểu nhân mà nham hiểm, cũng luôn có người có thể trừng trị bọn họ. Tiểu nhân mà giảo hoạt, cũng chạy không thoát được sự ràng buộc của pháp luật, sự lên án của đạo đức. Bởi thế mới có câu vỏ quýt dày có móng tay nhọn. Sự tình trên đời, vốn là do luật nhân quả điều khiển.

Tương truyền, thời xưa có hai vị cao tăng, một vị gọi là Hàn Sơn, một vị gọi là Thập Đắc. Hàn Sơn tu hành ở trong thành phố, thường xuyên vô cớ bị kẻ ác lừa gạt, khinh mạn, liền hỏi Thập Đắc rằng: “Thế gian có người phỉ báng ta, bắt nạt ta, nhục mạ ta, chê cười ta, khinh thường ta, coi rẻ ta, ác độc với ta, lừa gạt ta, xử trí như thế nào đây?”

Thập Đắc đáp: “Chỉ cần nhẫn nhịn hắn, nhượng bộ hắn, tránh xa hắn, không để ý tới hắn, đợi thêm vài năm, ông thử nhìn lại hắn xem thế nào”.

Làm nhiều việc bất nghĩa chính là tự hủy con đường nhân sinh của mình. Làm nhiều chuyện xấu sẽ khiến cho sắc mặt của tiểu nhân trở nên xấu xí, thô bỉ, sớm muộn gì rồi cũng bị người khác nhìn thấu. Chúng ta nên học cách làm bạn với quân tử, chứ không phải lãng phí sinh mệnh quý giá mà dây dưa với tiểu nhân.

Quân tử cúi đầu và ngẩng đầu không thẹn với trời, việc làm suy nghĩ không thẹn với lương tâm. (Ảnh: Kknews)

Với người thiện, người khinh nhưng trời chẳng khinh

Quân tử vì sao “đấu không lại” tiểu nhân? Là vì: Quân tử ở ngoài sáng, tiểu nhân ở trong tối; quân tử nói đạo lý, tiểu nhân ngụy biện; quân tử lời nói đi đối với việc làm, tiểu nhân bằng mặt không bằng lòng; quân tử nghiêm khắc kiềm chế bản thân, tiểu nhân ám toán người khác; quân tử lấy đại cục làm trọng, tiểu nhân vì việc tư mà làm hỏng việc công; quân tử làm đến nơi đến chốn, tiểu nhân làm giả dối; quân tử bụng dạ thẳng thắn, tiểu nhân lòng dạ hẹp hòi.

Tục ngữ nói: “Con ruồi không đậu trên một quả trứng còn nguyên”. Quân tử giữ mình đoan chính, đó là đi cho chính, ngồi cho ngay thẳng. Cúi đầu và ngẩng đầu không thẹn với trời, việc làm suy nghĩ không thẹn với lương tâm.

Trước mặt bậc chính nhân quân tử, tiểu nhân không giở được thủ đoạn nào cả, căn bản là không có đất để dụng võ. Bởi vậy nhìn thì thấy người tốt chịu thiệt, thực tế là đạo trời công bằng, đã có luân hồi.

Người đang làm, trời đang nhìn, người thiếu nợ bạn, trời sẽ khiến họ trả cho bạn. Đức hạnh của người quân tử, tựa như vầng thái dương trên bầu trời, chiếu đến thế gian đen tối không chỗ nào bỏ sót. Không chỉ chiếu sáng người khác, mà còn sưởi ấm chính mình.

Tăng Tử viết: “Người lương thiện, phúc dù chưa đến, họa đã rời xa”. Lương thiện chính là bùa hộ mệnh của bạn. Bỏ lòng tham, thì không gây tai họa; trừ đi ham muốn cá nhân, liền rời xa thị phi; gieo thiện lành sẽ đắc được thiện quả.

Một thiện niệm khởi lên, phúc báo cuồn cuộn đến. Phúc báo không ở đâu xa mà chính là ở sự tu hành của bản thân. Thiện ác được mất cuối cùng đều sẽ có báo, căn bản là do sự lựa chọn của mỗi chúng ta.

Hãy đối mặt với chính bản thân mình, “Chớ thấy điều thiện nhỏ mà không làm, chớ thấy điều ác nhỏ mà làm”. Đối mặt với nhân thế, “Thiện ác đều có trời làm chứng, người thiện người khinh nhưng trời chẳng khinh”.

Nguồn: tinhhoa

THÁNG TÁM MƯA MÂY - HOÀNG NGỌC ẨN


Tháng tám mưa mây

Sao em biết thu về mà đan áo?
Vàng thu xưa vàng cả cuộc tình mình
Mây tháng tám giăng đầy trời mộng ảo
Gió đầu mùa giá lạnh cả hồn anh!

Thư ngày cũ từng đêm mang ra đọc
Lời em xưa sao êm ái đậm đà
Ta mặc niệm một cuộc tình đã lỡ
Em đi rồi như một ánh sao sa!

Theo sóng đời em trôi vào biển lạ
Anh lang thang khắp lục địa trông tìm
Anh mòn mỏi theo tháng ngày nghiệt ngã
Từng thu tàn vẫn bặt dấu chân chim

Mưa tháng tám giăng đầy trời Texas
Trời D.C. muà chắc đã sang rồi
Mang chiếc áo của ngày nào ra mặc
Mang thư tình ra đọc mãi không thôi…

HOÀNG NGỌC ẨN

Bài thơ này được nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc thành bài hát cùng tên.


Sơ lược tiểu sử tác giả:

Hoàng Ngọc Ẩn sinh ngày 1/3/1940 tại Ban Mê Thuột, quê gốc ở Thừa Thiên Huế, mồ côi cha từ khi mới lên ba tuổi. Sự nghiệp thi ca của Hoàng Ngọc Ẩn khởi đầu với một bài thơ được đăng trên báo Phụ Nữ Diễn Đàn vào năm 1955, khi ông còn đang sống cùng chú ở Kon Tum. Năm 18 tuổi, ông vào Sài Gòn một mình, vừa đi học trường Nguyễn Công Trứ, vừa làm việc tại nhà in Bình Minh. Về sau ông làm việc tại Tổng Lãnh sự quán Hoa Kỳ tại Biên Hoà. Tháng 4 năm 1975 Hoàng Ngọc Ẩn đang là trưởng phòng Công thự và Mãi dịch. Ông là một trong những người Việt Nam đầu tiên tị nạn chính trị tại Hoa Kỳ: cả gia đình ông được chuyển đến thành phố Houston, Texas vào ngày 16 tháng 6 năm 1975.

Nguồn: Thi Viện



"ĐẠO ĐỨC GIẢ" CÒN NGHIÊM TRỌNG HƠN ĐIỂM GIẢ, THUỐC GIẢ, THỰC PHẨM GIẢ

Chúng ta đang sống trong một thời đại mà cái giả nhan nhản khắp nơi: thực phẩm giả, thuốc giả, bằng cấp giả, điểm giả, học bạ giả… Tất cả đều chưa nghiêm trọng bằng một thứ giả khác, thứ này có thể triệt để huỷ hoại con người ta: Đó là “đạo đức giả”.


Những người nội trợ Việt Nam giờ đây đều cần trang bị cho mình kỹ năng phân biệt đồ ăn thật – giả để bảo vệ sức khoẻ của cả gia đình. Ruốc thịt làm từ bã sắn dây, thịt lợn đội lốt thịt bò, gạo giả làm từ nhựa, mực giả và trứng gà non làm từ cao su… nếu chẳng may ăn phải sẽ khiến người ta “chết dần”.

Đến thuốc chữa bệnh liên quan đến tính mệnh con người cũng bị làm giả. Gần đây, thuốc ung thư H-Capita 500mg Caplet do VN Pharma nhập về chứa 97% hoạt chất Capecitabine là thuốc không rõ nguồn gốc, kém chất lượng, “không được sử dụng chữa bệnh cho người”.

Còn những ai dùng điểm giả, học bạ giả, bằng cấp giả đi trót lọt trên con đường công danh, thì sẽ trở thành những ông bác sỹ giả, những bà giáo giả, những chiến sỹ công an giả…

Ấy thế mà chừng ấy đồ giả vẫn chưa nghiêm trọng bằng một thứ: Đạo đức giả.


ĐẠO ĐỨC BỊ LÀM GIẢ THẾ NÀO?

Bởi vì đạo đức là thứ vô hình dưới mắt người, nên người ta chỉ có thể đoán biết nó qua lời nói, hành động. Nói những lời giả nhân giả nghĩa, nói chẳng đi đôi với làm, làm việc tốt mà đánh trống la làng để tỏ cho thiên hạ thấy, giữ lại cái vỏ ngoài của tín ngưỡng tâm linh mà rút ruột nội hàm kính Trời trọng đạo lý v.v., ấy là những cách làm giả đạo đức vậy.

Mới đây, có vị cán bộ nọ phát ngôn với báo chí rằng ông “buồn” vì con gái bị nâng điểm trong kỳ thi tốt nghiệp, và ông cũng “không vui” khi gia đình mình lại có nhiều người làm quan chức đến thế. Không biết ông thật buồn đến mức độ nào, chỉ biết những lời “chia buồn” với ông trên mạng đều là giả.

Cách đây không quá lâu, dư luận từng xôn xao vì chuyện một người đàn ông bị vợ bỏ, một mình bán kẹo nuôi hai con bị bại não. Có nhà hảo tâm đến làm từ thiện, cầm trên tay xấp tiền dày cộm, bên ngoài là những tờ 500.000 đồng nhưng bên trong là những tờ tiền 50.000-100.000 đồng. Trước khi bước vào nhà, bà nhờ các phóng viên cầm giúp chiếc điện thoại để livestream Facebook cảnh trao tiền cho ông bố đáng thương. Bà đã rơi nước mắt rất thương tâm, nhưng ngay sau khi tắt livestream, bà bất ngờ ngưng khóc và đề nghị phóng viên đưa điện thoại để xem lại đoạn video vừa quay có đạt không.

Chuyện chưa dừng lại ở đó. Một thời gian sau, người ta mới té ngửa khi vợ người đàn ông kia lên tiếng minh oan cho mình, còn bản thân ông bố thì xin lỗi các Mạnh Thường Quân và đính chính là giờ anh không thiếu tiền nữa.

“Chu Tử trị gia cách ngôn” có câu rằng: “Thiện dục nhân kiến, bất thị chân thiện”. Nghĩa là, làm thiện muốn người ta thấy, điều ấy không phải là chân thiện (không phải cái thiện thực chất).

Trong văn hoá truyền thống phương Đông, đạo Phật là tín ngưỡng tâm linh dạy người hướng Thiện, tin vào nhân quả báo ứng, nhờ đó đã duy trì đạo đức của xã hội ở mức cao trong suốt hàng nghìn năm. Những nhà tu hành chân chính không ngừng buông bỏ chấp trước vào danh, lợi, tình chốn nhân gian để đạt tới tâm thuần tịnh và giải thoát. Bởi thế cho nên, chùa chiền là nơi thanh tịnh thiêng liêng, là chốn trở về của bao tâm hồn lạc lối. Ấy thế nhưng, trong trào lưu “làm giả” này, có những ngôi chùa chỉ còn lại chiếc vỏ.

Người ta thu mua chim cá hàng loạt để “phóng sinh” quy mô lớn và không cần suy nghĩ xem những con vật ấy “phóng” xong thì sẽ “sinh” ở đâu. Thực ra chúng sẽ mau chóng bị bắt lại và làm mồi cho dân nhậu, hỏi có “Thiện” chăng? Người ta bỏ tiền vào hòm công đức và không quên “hồi hướng” cho con thi đỗ, cho chồng thăng chức, cho mình buôn may. Đấy khác nào đổi chác với Phật, buôn Thần bán Thánh, hỏi có “Chân” không? Có nhà sư cũng xem show giải trí truyền hình, đi nhậu, nói chuyện tào lao, “làm kinh tế”, hỏi có thể đạt đến thanh tịnh vô vi chăng?


VÌ SAO LẠI NÓI “ĐẠO ĐỨC GIẢ” LÀ NGHIÊM TRỌNG NHẤT?

Đạo đức, đức hạnh là cái gốc làm người, thiếu đi đạo đức thì con người không hơn gì cầm thú. Một người có thể rau cháo qua ngày, chẳng đỗ đạt ông nọ bà kia, nhưng nếu có đức hạnh thì vẫn được mọi người tôn kính. Còn một kẻ giàu bạc vạn, bằng cấp đầy mình, mà trong nhà thì hỗn hào với cha mẹ, tranh giành tài sản với anh em, ra ngoài thì luồn cúi cấp trên, chèn ép cấp dưới, vì danh lợi cá nhân mà hãm hại người khác, thì cũng không đáng gọi là “người”.

Vì thế cho nên, đạo đức là bến đỗ cuối cùng của sinh mệnh, là chiếc phao cứu hộ để sinh mệnh bám víu vào giữa dòng đời nổi trôi đen bạc. Nếu như đạo đức cũng bị làm giả, cũng chẳng thể tin vào, thì đối với bất kỳ sinh mệnh nào, đó cũng là điều bi thương nhất.

Những kẻ làm thực phẩm giả và thuốc giả đầu độc thân thể người khác, những kẻ làm điểm giả, bằng giả tham nhũng trên mồ hôi trí lực của người khác, còn những kẻ đạo đức giả thì đang huỷ diệt chút Thiện niệm cuối cùng của con người. Chúng cũng đáng bị nghiêm trị như bao tội làm giả khác.

Chưa bao giờ, xã hội chúng ta lại cần một chữ “Chân” đến thế. Một trái tim chân thành, những lời nói chân thật, những hành vi chân chính, đó là nền tảng cơ bản nhất cho sự sinh tồn và hạnh phúc của loài người chúng ta.

Thanh Ngọc / ĐKN

NHỮNG NGƯỜI CÁU KỈNH VỚI NGƯỜI THÂN VÀ LỊCH SỰ VỚI NGƯỜI NGOÀI HẦU HẾT LÀ VÌ 3 LÝ DO NÀY

Trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta thường gặp những người lịch sự, nhã nhặn với người ngoài nhưng lại dễ cáu kỉnh, giận dữ với người thân. Dưới đây là bốn lý do đằng sau giúp chúng ta hiểu rõ hơn về thực trạng này.

Những người cáu kỉnh với người thân và lịch sự với người ngoài hầu hết là vì 3 lý do này (nguồn: eva)
 
1. Lịch sự với người ngoài vì sẽ không ai chịu đựng được bạn

Nhà văn Chu Quốc Bình có một câu nói nổi tiếng: “Bản năng là kén chọn những người thân thiết với mình, nhưng vượt qua bản năng và không kén chọn những người thân thiết của mình cũng là một loại giáo dưỡng”.

Nhiều người đã quen với việc trút giận và coi thường sự bao dung của những người thân yêu của mình, họ coi ngôi nhà như một nơi chứa đựng những cảm xúc tiêu cực.

Nếu mất bình tĩnh với sếp sẽ bị sa thải. Nếu mất bình tĩnh với khách hàng, bạn sẽ mất việc làm ăn. Chỉ có mất bình tĩnh với gia đình thì mới không có “mất mát”.

Người ngoài sẽ không khách khí với chúng ta chứ đừng nói đến việc dung thứ cho sự cố chấp của chúng ta. Gia đình luôn có thể vị tha cho chúng ta, chấp nhận tính khí thất thường của chúng ta là bởi vì xuất phát từ tình yêu thương và sự quan tâm.

Ngôi nhà dù lớn đến đâu thì cũng là tổ ấm nếu có tiếng cười. Hạnh phúc không phải là gia đình bạn giàu có như thế nào mà là nụ cười của gia đình bạn tươi sáng như thế nào. Vì vậy những cảm xúc tốt nhất nên để dành cho những người gần gũi nhất với bạn.

Tử tế với người ngoài nhưng lại cáu kỉnh với người thân sẽ làm ngôi nhà mất đi tiếng cười hòa thuận (nguồn: cafef)

2. Áp lực quá mức và thể hiện cảm xúc không đúng cách

Nhiều người phải đối mặt với áp lực rất lớn trong công việc và cuộc sống, bao gồm áp lực nghề nghiệp, áp lực tài chính, áp lực giữa các cá nhân, v.v.. Tuy nhiên, họ thường thiếu những cách hiệu quả để giải tỏa và giảm bớt những căng thẳng này.

Nhiều khi bị oan ức từ bên ngoài không có cách nào trút giận nên đành trút giận với những người thân trong gia đình. Nhưng điều này không có nghĩa là chúng ta có thể gây ra những rắc rối vô lý không ngừng. Chúng ta phải hiểu là tình yêu và sự kiên nhẫn mà mỗi người có thể trao đi đều có hạn.

Khi đối mặt với người ngoài, họ sẽ cố tình giữ bình tĩnh và lịch sự để tránh tỏ ra căng thẳng. Tuy nhiên, khi trở về nhà và đối mặt với những người thân yêu, họ không còn nơi nào để trút hết cảm xúc và dễ dàng bùng nổ.

Trong trường hợp này, nhà đã trở thành nơi duy nhất họ có thể bộc lộ cảm xúc mà không cần dè dặt, và người thân cũng vì thế trở thành “túi đấm” cho cảm xúc của họ.

Một người thực sự có học thức sẽ để lại những tình cảm và thái độ tốt đẹp cho gia đình mình. Bất kể khi nào, các thành viên trong gia đình đều xứng đáng được đối xử dịu dàng nhất. Chúng ta phải học cách để lại những cảm xúc bên ngoài cửa và mang nụ cười vào nhà.

Những người như vậy cần học những cách lành mạnh hơn để quản lý cảm xúc của mình, chẳng hạn như tập thể dục, thiền định, giao tiếp với bạn bè, v.v., để giảm bớt căng thẳng và tránh tức giận với những người thân yêu.

Nhiều người bị áp lực quá mức và coi ngôi nhà thân yêu là nơi trút giận (tapchimevacon)

3. Thói quen thiếu suy ngẫm

Một số người từ nhỏ đã quen bộc lộ cảm xúc ở nhà, cáu kỉnh với người thân và lịch sự với người ngoài đã trở thành thói quen.

Họ chưa bao giờ nghiêm túc suy ngẫm về cách hành xử của mình và họ thiếu động lực để thay đổi thái độ đối với những người thân yêu của mình. Về lâu dài, kiểu hành vi này sẽ khiến những người thân yêu có cảm giác bị phớt lờ, không được tôn trọng, ảnh hưởng đến sự hòa thuận trong gia đình.

Hành vi theo thói quen này cần được cải thiện thông qua việc tự suy ngẫm và giao tiếp với các thành viên trong gia đình.

Chỉ bằng cách nhận ra tác động của hành vi đối với các thành viên trong gia đình và cố gắng thay đổi cách bạn tương tác với những người thân yêu, bạn mới có thể xây dựng được mối quan hệ gia đình hòa hợp hơn.

Phản hồi và giao tiếp từ những người thân yêu cũng rất quan trọng. Thông qua những cuộc gặp gỡ gia đình hay những cuộc trò chuyện thân mật, mọi người có thể hiểu được cảm xúc của nhau và cùng nhau cải thiện cách hòa hợp.

Điều tốt nhất cho gia đình bạn không phải là mua những món quà đắt tiền hay thỉnh thoảng gọi điện chào hỏi. Trở nên tử tế và vui vẻ luôn là cách giáo dưỡng tốt nhất.

Không cần nhà giàu sang quyền thế mà gia đình quây quần, đèn sáng, khói bếp, tiếng cười vui vẻ mới là niềm an ủi lớn nhất trong lòng.

Dù cả thế giới có thờ ơ thì chỉ cần bạn nhìn thấy một tia sáng trong gia đình vẫn soi sáng cho mình trong thế giới rộng lớn này thì bạn sẽ vô cùng ấm áp. Hãy yêu thương gia đình, đừng quên rằng nụ cười khi về nhà chính là món quà tuyệt vời nhất bạn có thể dành tặng cho gia đình mình.

Người thực sự trí tuệ là người không biến gia đình thành “chiến trường” và không trở thành kẻ đào ngũ khỏi mối quan hệ gia đình.

Thùy Dung biên tập
Nguồn: sohu

Monday, July 27, 2026

CÁCH ĐƠN GIẢN NHẤT ĐỂ HỦY HOẠI MỘT NGƯỜI LÀ SỬ DỤNG 3 THÓI QUEN CẤP THẤP NÀY

Một số người cho rằng để hủy hoại một người phải tốn rất nhiều công sức, phải cần có âm mưu, thủ đoạn và đòn roi thì mới có tác dụng. Nhưng cách dễ nhất để hủy hoại một người là để họ đắm mình vào những thói quen cấp thấp.

Cách đơn giản nhất để hủy hoại một người là sử dụng 3 thói quen cấp thấp này (nguồn: haycafe)

Giống như một người mỗi ngày đều ăn đồ ăn vặt, bề ngoài tựa hồ chỉ là để thỏa mãn cơn thèm ăn, theo thời gian, sức đề kháng của cơ thể dần dần cạn kiệt, cuối cùng bị cảm lạnh nhẹ.

Thói quen ở mức độ thấp này giống như một loại thuốc độc mãn tính, tưởng chừng như vô hại nhưng thực chất nó đang âm thầm nuốt chửng tiềm năng và tương lai của một người.

Người ta luôn cho rằng việc sống theo những thói quen tầm thường này chẳng có vấn đề gì lớn, nhưng khi nhận ra sự hủy hoại thì đã quá muộn.

Cách đơn giản nhất để hủy hoại một người là để họ quen với mức độ thấp kém, sống trong vùng an toàn mà không tiến bộ và từ từ mục nát.

1. Tiêu thụ ở mức độ thấp, lấp đầy trống rỗng

Nhiều người đam mê các phương pháp tiêu dùng ở mức độ thấp để tìm kiếm khoảnh khắc thỏa mãn.

Những món hàng xa xỉ sẵn có, những món ăn mang đi vô tận và những hoạt động tiêu khiển giải trí vô nghĩa, những thứ tưởng chừng như khiến con người hạnh phúc trong chốc lát này thực chất chỉ liên tục lấp đầy sự trống rỗng bên trong.

Bất cứ khi nào một người có tâm trạng tồi tệ, họ sẽ đi mua sắm thoải mái và làm bản thân tê liệt với niềm vui được mua đồ. Nhưng sau khi mua sắm, đối mặt với núi đồ đạc, cảm giác trống rỗng trong lòng họ không hề yếu đi mà còn trở nên mạnh mẽ hơn.

Nhiều người làm việc cả ngày và về nhà mà không có động lực nào để cải thiện bản thân nên họ chọn xem phim truyền hình, chơi game hoặc mua đồ để giải trí.

Sự thỏa mãn trong thời gian ngắn khiến con người cảm thấy mình đang sống một cuộc sống viên mãn, nhưng về lâu dài, phương thức tiêu dùng này không chỉ lãng phí thời gian, tiền bạc mà còn tiêu hao ý chí của con người.

Tiêu dùng ở mức độ thấp không những không mang lại sự thỏa mãn thực sự mà còn khiến con người ngày càng lún sâu hơn, không thể tự giải thoát.

Nếu chúng ta không bỏ thói quen tiêu dùng ở mức độ thấp này thì kết quả cuối cùng sẽ là sự hoang tàn về tinh thần.

Trong sự tiêu dùng vô nghĩa này, nhiều người dần mất đi động lực theo đuổi một mức sống cao hơn và dậm chân tại chỗ, không thể tiến về phía trước. Và khi khủng hoảng thực sự xảy đến, họ sẽ nhận ra rằng mình chưa tích lũy đủ năng lực và nguồn lực để đối phó.

Kiểu hành vi tiêu dùng ở mức độ thấp này giống như luộc một con ếch trong nước ấm, dần dần rút cạn tinh thần chiến đấu và niềm đam mê sống của một người.

Đối với một số người, họ sẽ cho rằng đây chỉ là vấn đề lựa chọn cá nhân. Tuy nhiên, khi thói quen tiêu dùng ở mức độ thấp này kéo dài đến toàn bộ cuộc sống, họ sẽ thấy rằng từ lâu họ đã làm nô lệ bởi những điều tầm thường và sự hưởng thụ cuộc sống vô nghĩa, không còn làm chủ được vận mệnh của chính mình.

Chỉ bằng cách loại bỏ thói quen tiêu dùng ở mức độ thấp này, chúng ta mới có thể lấy lại quyền kiểm soát cuộc sống và thực sự cải thiện cuộc sống của chính mình.

Những hành động vô nghĩa sẽ hủy hoại cuộc đời bạn (nguồn: Genk)

2. Giao tiếp ở mức độ thấp, mối quan hệ giữa các cá nhân nông cạn

Một số người luôn thích hòa nhập vào một nhóm đông người, bề ngoài họ có vẻ có nhiều bạn bè, nhưng thực tế, kiểu giao tiếp ở mức độ thấp này thường chỉ mang tính phấn khích bề ngoài.

Một số người thường tham gia nhiều hoạt động xã hội khác nhau, gặp gỡ nhiều người và danh sách bạn bè trên mạng lúc nào cũng sôi nổi.

Tuy nhiên, khi họ thực sự gặp khó khăn, họ phát hiện ra rằng không ai trong số những người được gọi là bạn bè có thể giúp đỡ họ.

Kiểu giao tiếp hời hợt này giống như một lớp băng mỏng, chỉ cần chạm nhẹ cũng sẽ vỡ ra và không thể mang theo bất kỳ sự hỗ trợ thực sự nào.

Trên thực tế, nhiều người chọn cách duy trì mối quan hệ xã hội ở mức độ thấp với một nhóm người vì họ sợ ở một mình. Không có chiều sâu, không có sự chân thành hay thậm chí là sự tin tưởng cơ bản trong mối quan hệ này.

Chỉ để thỏa mãn sự phấn khích nhất thời và cảm giác an toàn giả tạo, giao tiếp cấp thấp có vẻ phong phú trong mối quan hệ giữa các cá nhân nhưng thực chất nó nông cạn như một tờ giấy.

Một khi thời gian trôi qua, phương thức giao tiếp này không những không mang lại sự hỗ trợ đáng kể mà còn khiến con người ngày càng cảm thấy cô đơn và khiến cuộc sống của họ ngày càng trống rỗng.

Những tương tác ở mức độ thấp tưởng chừng có thể lấp đầy những khoảng trống trong cuộc sống nhưng thực tế chúng tiêu tốn năng lượng và cảm xúc của con người từng chút một. Khi bạn thực sự cần dựa vào bạn bè, bạn sẽ nhận ra rằng những người này chỉ là những người xa lạ quen thuộc.

Giao tiếp ở mức độ thấp không chỉ lãng phí thời gian quý báu mà còn dẫn đến mối quan hệ giữa các cá nhân trở nên yếu kém và xa lánh, mối quan hệ phải nhằm mục đích hỗ trợ lẫn nhau và cùng phát triển, chứ không phải để theo đuổi sự phấn khích giả tạo và sự thịnh vượng hời hợt.

Một số người cũng nghiện kiểu tương tác xã hội cấp thấp này, cho rằng càng biết nhiều người thì càng có nhiều con đường. Tuy nhiên, chính kiểu quan hệ nông cạn giữa các cá nhân này đã khiến tình bạn chân chính ngày càng ít đi, niềm tin ngày càng khó thiết lập.

Chỉ bằng cách loại bỏ thói quen giao tiếp ở mức độ thấp này và thực sự thiết lập những mối quan hệ sâu sắc bằng trái tim mình, bạn mới có thể có được tình bạn và sự hỗ trợ thực sự trong cuộc sống.

Những mối quan hệ cấp thấp sẽ hủy tương lai của bạn (nguồn: baothnahnien)

3. Công việc cấp thấp bị trì trệ

Trong cuộc sống, một số người ngày nào cũng lặp đi lặp lại một nội dung công việc một cách máy móc. Dù bề ngoài họ có vẻ bận rộn nhưng thực ra họ đang đứng yên.

Nó giống như việc chạy hết sức trên máy chạy bộ, tưởng chừng như rất cố gắng nhưng không bao giờ tiến bộ.

Công việc cấp thấp giống như cái giếng khô, dù có cố gắng thế nào cũng không bao giờ có thể đưa nước ra được. Lao động kém hiệu quả ngày này qua ngày khác không những không nâng cao được năng lực cá nhân mà còn dần dần làm hao mòn tinh thần chiến đấu của con người.

Nhiều người chọn một công việc cấp thấp có vẻ ổn định vì họ hài lòng với hiện trạng và cuộc sống suôn sẻ, không có gì bất ổn. Tuy nhiên, loại công việc này không mang lại cho họ sự tăng trưởng đáng kể mà chỉ tiêu tốn thời gian và sức lực của họ.

Nếu mọi việc cứ diễn ra như vậy, loại công việc cấp thấp này sẽ khiến con người mất đi sự chủ động, không thể tiến về phía trước và cuối cùng rơi vào vũng lầy sự nghiệp.

Có thể một số người cho rằng chỉ cần công việc ổn định thì làm gì cũng không quan trọng. Nhưng trên thực tế, những công việc trình độ thấp không chỉ khiến con người gặp rắc rối mà còn ảnh hưởng đến sự phát triển trong tương lai của họ.

Khi công việc không có đủ thách thức và không gian để phát triển, con người dễ rơi vào trạng thái tự mãn, uể oải, mất đi động lực theo đuổi những mục tiêu cao hơn.

Giống như việc xây một tòa lâu đài trên bãi biển, bề ngoài thì có vẻ tốt đẹp, nhưng một khi thủy triều lên, nó sẽ bị cuốn trôi không còn dấu vết.

Công việc cấp thấp không chỉ lãng phí thời gian mà còn lãng phí cả cuộc đời. Chỉ bằng cách thoát khỏi tình trạng khó khăn này và dũng cảm theo đuổi công việc có ý nghĩa hơn, bạn mới có thể tạo ra bước đột phá trong cuộc đời mình.

Những công việc cấp thấp không chỉ mang lại sự thoải mái trong ngắn hạn mà còn mang lại sự trì trệ và thoái trào trong dài hạn. Vì vậy, để không bị mắc kẹt trong cuộc sống, chúng ta phải dũng cảm theo đuổi những mục tiêu nghề nghiệp ở cấp độ cao hơn và làm cho cuộc sống của mình có ý nghĩa hơn.

Cũng giống như luộc ếch trong nước ấm, thói quen ở mức độ thấp chính là nước ấm nấu chín con người một cách vô thức mà khiến chúng ta không nhận ra.

Một thói quen như vậy có vẻ không đáng kể, nhưng nó sẽ lặng lẽ kéo tinh thần chiến đấu của một người xuống, san bằng lợi thế của một người và cuối cùng khiến con người phải chấp nhận sự tầm thường.

Những thói quen ở mức độ thấp là những thứ hủy diệt vô hình đang rình rập trong cuộc sống. Càng vô hại thì càng nguy hiểm. Một ngày lười biếng, một bữa ăn quá nhiều và những giao tiếp xã hội vô nghĩa cuối cùng sẽ tích tụ thành nơi sinh sôi cho sự hủy diệt một người.

Nếu con người không cảnh giác, họ sẽ mất hết sự phấn đấu và hy vọng trong làn nước ấm áp này, trở thành đứa con bị thời gian bỏ rơi, trở thành nạn nhân của sự tầm thường.

Thùy Dung biên tập
Nguồn: sohu

SƠN HÀNH - ĐỖ MỤC


Sơn hành - Đỗ Mục

Viễn thướng hàn sơn thạch kính tà,
Bạch vân sinh xứ hữu nhân gia.
Đình xa toạ ái phong lâm vãn,
Sương diệp hồng ư nhị nguyệt hoa.


山行 - 杜牧

遠上寒山石徑斜
白雲生處有人家
停車坐愛楓林晚
霜葉紅於二月花


Đi đường núi
(Dịch thơ mailang)

Men triền núi đá, lạnh đường xa,
Mây trắng đùn quanh mấy túp nhà,
Ngồi thích rừng phong chiều rải muộn,
Sương hồng lá tựa tháng hai hoa.


Sơ lược tiểu sử tác giả:

Đỗ Mục 杜牧 (803-853) tự Mục Chi 牧之, hiệu Phàn Xuyên 樊川, người Vạn Niên, quận Kinh Triệu (nay là Trường An, tỉnh Thiểm Tây). Ông nội Đỗ Hựu vừa là một tể tướng giỏi về lý tài, vừa là một sử gia biên soạn sách Thông điển. Anh là Đỗ Sùng, phò mã, làm đến tiết độ sứ, rồi tể tướng. Đỗ Mục có dáng dấp thanh tú, tính thích ca nhạc, ưa phóng tong, còn nhỏ đã nổi tiếng văn tài. Khi mới lên kinh sư, được Thái học bác sĩ Ngô Vũ Lăng đưa thư văn đến cho quan chủ khảo là thị lang Thôi Uyển xem. Thôi rất kinh ngạc về bài A Phòng cung phú. Năm 828, hai mươi sáu tuổi, ông đỗ tiến sĩ, lại đỗ luôn khoa chế sách Hiền lương phương chính, được bổ chức hiệu thư lang ở Sùng văn quán, rồi ra làm đoàn luyện tuần phủ tại Giang Tây, sau đó đến Hoài Nam làm thư ký cho tiết độ sứ Ngưu Tăng Nhụ, lại đổi về làm giám sát ngự sử tại Lạc Dương. Năm 835, ông đi chơi Hồ Châu, rồi cứ bị đổi làm thứ sử hết nơi này đến nơi khác (Hoàng Châu, Từ Châu, Mục Châu). Năm 849, ông nhờ một người bạn làm tướng quốc xin cho về thái thú Hồ Châu, sau đổi khảo công lang trung tri chế cáo, và cuối cùng làm trung thư xá nhân. Tác phẩm có Phàn Xuyên thi tập (20 quyển), chú giải Tôn Vũ binh pháp (13 thiên, do Tào Tháo soạn).

Nguồn: Thi Viện