Thursday, June 11, 2026

DẶM DÀI HỦ TIẾU - KỲ 9: NGƯỜI GIỮ HỒN HỦ TIẾU CẦN THƠ

Một thời khi làng hủ tiếu Rau Răm (Cần Thơ) gặp khó khăn, hầu hết nhà làm hủ tiếu ở đây bỏ lò, làm nghề khác. Ông Sáu Hoài phải "chịu trận" nhiều năm để tìm hướng ra với nghề do cha ông truyền lại.

Ông Sáu Hoài tự tin với hủ tiếu của mình không chỉ bántrong nước mà còn đi Mỹ - Ảnh: TIẾN TRÌNH

Ông nuôi hy vọng, cho đến một ngày "quý nhơn" tự dưng xuất hiện...

Một thời nức tiếng hủ tiếu Cần Thơ

Sông Cần Thơ ôm một vòng cung nội ô Ninh Kiều, qua Cái Răng kéo dài đến Phong Điền, trước khi rẽ nhánh về nhiều vùng đất xa xôi khác. Cũng từ mạch chảy này, ghe thương hồ từ khắp nơi tề tựu bên một đoạn gần vàm sông tạo thành chợ nổi Cái Răng nổi tiếng.

Cũng ven thủy lộ thông thương này, nhiều địa chỉ nổi tiếng, từ vườn cây trái, lò bánh, cho đến các làng nghề... xuất hiện và theo ghe thương hồ chở sản phẩm cùng danh tiếng đi gần xa.

Cách chợ nổi không xa, con rạch Rau Răm trước đây nức tiếng với nghề làm hủ tiếu. Từ con rạch nhỏ tắt ra sông Cái Răng, hủ tiếu theo xe về các chợ, theo ghe thương hồ đi khắp xóm làng về tận Kiên Giang, Cà Mau, Bạc Liêu... Những sợi hủ tiếu dai được người dân miệt nam sông Hậu rất khoái khẩu vì "ăn sợi nào ra sợi nấy".

"Hủ tiếu Cần Thơ khác hủ tiếu vùng Sa Đéc, Mỹ Tho là ở độ dai. Các lò hủ tiếu ở Cần Thơ làm ra bán xuống miệt ruộng bà con thích lắm...", ông Nguyễn Hữu Hoài, tức Sáu Hoài chia sẻ.

"Tôi không hiểu những nơi khác làm hủ tiếu có bí quyết thế nào. Nhưng dân ở đây làm hủ tiếu chỉ có bí quyết riêng là cách múc bột.

Gạo xay bỏ vào lu lắng, sau đó đến khâu lấy bột. Mình lấy sát luôn nên sợi hủ tiếu dai, nhưng ngược lại thì lợi nhuận sẽ ít đi... Làm thì mỗi nơi có công thức riêng. Nhưng theo tôi công thức tốt nhất đó là sự tận tình", ông Sáu Hoài chia sẻ.

Ông Sáu Hoài kể từ nhỏ ông lớn lên đã quen với mùi bột, với hình ảnh những chiếc bánh bột tròn và từng lọn hủ tiếu chảy trong tâm khảm. Hơn 50 năm trước, ba ông, tức ông Tư Thái là người đầu tiên ở xóm Rau Răm khởi xướng nghề làm hủ tiếu.

Sau đó thì hơn hai chục gia đình khác ở chòm xóm cùng làm theo ông. Ban đầu, dân xóm Rau Răm chỉ làm hủ tiếu mềm. Nhưng sau đó, ông Tư Thái đã làm thêm hủ tíu bột lọc, chòm xóm cũng làm theo và trở thành sản phẩm đặc trưng.

Khi hủ tiếu Cần Thơ, mà cụ thể xuất xứ từ xóm Rau Răm vang tiếng gần xa, nhiều gia đình ở đây cũng khá lên nhờ nghề... chăn nuôi.

Ông Sáu Hoài kể: "Nói thiệt là làm hủ tiếu kiểu thiệt bụng thiệt dạ như dân ở đây không mấy người kiếm lời được. Bà con khá lên là nhờ tận dụng được bột cặn dư thừa để nuôi heo, nuôi gà, nuôi cá... Coi như nghề chính nhưng thu nhập phụ, còn nghề phụ lại thu nhập chính".

Du khách thích thú trải nghiệm làm hủ tiếu truyền thốngtại lò của ông Sáu Hoài - Ảnh: TIẾN TRÌNH

Cả xóm bỏ nghề, ông lại phất lên

Cho đến những năm 2000 - 2005, đô thị Cần Thơ phát triển, nhà cửa đông đúc hơn. Nghề chăn nuôi không còn được khuyến khích bởi nỗi lo ô nhiễm môi trường, ảnh hưởng đến các hộ dân lân cận.

Trong khi hủ tiếu ở đây làm thủ công ra chợ lại chạm phải hủ tiếu được sản xuất từ các nhà máy công nghiệp. Giá thành hủ tiếu của bà con xóm Rau Răm không thể cạnh tranh lại, mà hạ giá bán thì lỗ lã. Cứu cánh còn lại là nghề chăn nuôi cũng phải dẹp bớt.

Không trụ được với nghề chính lẫn nghề phụ, dân Rau Răm lần lượt bỏ nghề làm hủ tiếu. Nhà ông Sáu Hoài cũng phải bấm bụng giã từ đàn heo 200 con là nguồn thu chính, để "bảo vệ môi trường".

Chỉ trong vài năm, từ hơn hai mươi hộ làm hủ tiếu, xóm Rau Răm chỉ còn lại hai hộ. Ông Sáu Hoài là một trong hai hộ đó.

Nói là "trụ" với nghề, nhưng thật ra là "chịu trận" vì không nỡ bỏ cái nghề do thế hệ trước truyền lại. Vừa sản xuất cầm chừng, vừa đi tìm thị trường khắp nơi, ông Sáu Hoài cũng thầm mong có cơ duyên nào đó cứu cánh cái nghề truyền thống ở xóm này.

Lay lắt được bốn năm, ông Sáu Hoài nói chỉ có "sự mơ mộng" mới giúp ông vượt qua thời cảnh khó khăn đó. Ông chờ đợi cơ hội để bán được hàng. Và rồi cơ hội tới, theo cái cách mà ông không ngờ.

Con rạch Rau Răm yên bình, cây cối xanh mát hai bên bờ, là tuyến đường thủy lý thú của du khách yêu thích điền dã. Rạch Rau Răm nằm sát bên chợ nổi Cái Răng, lại nằm gần trung tâm thành phố.

Dưới rạch, xuồng ghe đưa khách du lịch thưởng thức vườn cây trái sau khi dạo qua chợ nổi; trên bờ thì "Tây ba lô" đạp xe nối đuôi nhau.

Thấy lò hủ tiếu nhà ông Sáu Hoài, họ xin vô coi, xin chụp hình, rồi xin cho làm thử. Hiếu khách, ông Sáu Hoài cũng vui vẻ cho những vị khách không mời này trải nghiệm cái nghề truyền thống ở quê mình.

Những tấm ảnh đăng từ lò hủ tiếu nhà ông Sáu Hoài ở ngoại vi Cần Thơ được truyền nhau trên các feedback của du khách khi đến Cần Thơ. Báo chí địa phương cũng tìm ông như là "mô hình mới" cho sản phẩm du lịch xứ Tây Đô.

Khi hiệu ứng truyền thông lan tỏa, các công ty lữ hành cũng tìm ông để dặn dò cách chỉnh trang lại không gian, làm thêm đồ ăn thức uống cho khách tham quan để có thu nhập. Ông Sáu Hoài làm theo.

Đó là thời điểm 2010, chỉ trong thời gian ngắn từ sản xuất cầm chừng để duy trì cái nghề làm hủ tiếu cha truyền con nối, đến khi mấy bạn "Tây ba lô" ghé xin chụp hình, lò hủ tiếu ông Sáu Hoài dần trở nên đông đúc khách tìm tới. Những ngày cuối tuần, khách đến trải nghiệm làm hủ tiếu phải chen nhau như đi... đám cưới.

"Khi trời chưa sáng là có người tới kêu cửa, nói muốn trải nghiệm làm hủ tiếu, vậy là tụi tui phải thức dậy, lấy bột, đốt lò... và tươi cười pha nước, nấu ăn đãi khách", ông Sáu Hoài kể.

Mỗi ngày, có hàng trăm khách từ khắp nơi trên thế giới đến trải nghiệm làm và thưởng thức các sản phẩm từ hủ tiếu nhà ông. Kinh tế gia đình vì vậy mà khấm khá hơn, và quan trọng hơn là nghề gia truyền vẫn sống được khỏe re.

Nhiều người đến rồi đi, năm sau lại đến, họ khoe hình cho ông coi. Ông nhận ra nếu cứ chỉ làm hủ tiếu như vậy thì đơn điệu. Ông Sáu Hoài nghĩ ra làm thêm món ăn từ hủ tiếu. Ban đầu, sợi hủ tiếu ông chiên lên làm chà bông, giống như cơm chà bông.

Có lần, một đoàn khách đến từ Pháp ăn hủ tiếu chà bông, họ lại nói có gì đó giống với món pizza. Sự gợi ý đó đã cho ông ý tưởng làm món pizza từ hủ tiếu. Không ngờ, món pizza hủ tiếu "độc nhất vô nhị trên thế giới" trở thành hiệu ứng truyền thông.

Khi pizza hủ tiếu xuất hiện trên các kênh báo, đài, mạng xã hội... thì cũng là lúc ngoài chợ người ta đổ thanh long thành đống, vì trồng xong tới thời mất giá, phải bán rẻ như cho. "Giải cứu thanh long" trở thành làn sóng khi đó.

Có nơi người ta lấy thanh long làm bánh mì. Còn ông Sáu Hoài thì lấy thanh long làm hủ tiếu. Sau thanh long đến hoa đậu biếc, trái gấc, lá dứa... được phối với hủ tiếu cho ra màu sắc và hương vị khá thú vị được khách ưa thích.

Từ những khó khăn, hụt hẫng của làng nghề, ông Sáu Hoài đã vượt qua để giữ hồn nghề mà ba ông truyền lại. Không những vậy, ông đã cải tiến và đưa nghề làm hủ tiếu có dung mạo mới, chất lượng mới và lan tỏa hơn...
Hôm gặp tôi, ông Sáu Hoài mới khoe ông vừa mua được ngôi nhà chợ ở bên Mỹ. Trước mắt, ông sẽ đưa hủ tiếu Cần Thơ qua bán bên đó. Ông tự tin sự thích nghi của đời nghề, hủ tiếu dần uyển chuyển trở thành món ăn không chỉ trong nước ưa thích mà còn được nhiều người ở xứ sở cờ hoa tìm ăn.

>> Kỳ cuối: Tha hương với xe hủ tiếu để nuôi con cái nên người

Tiến Trình / Theo: tuoitre



MÓN PIZZA LÀM TỪ 5 LOẠI RẮN KHIẾN NHIỀU NGƯỜI SỐC NHƯNG VẪN MUỐN NẾM THỬ

Một trong những món ăn gây chú ý nhất ở Hong Kong (Trung Quốc) gần đây là pizza rắn, món ăn kết hợp thịt rắn, nấm, măng và nước súp cổ truyền.

Món pizza rắn độc đáo vừa được một nhà hàng ở Hồng Kông (Trung Quốc) giới thiệu. Ảnh: Editorji

Loại pizza đặc biệt này được một thương hiệu nổi tiếng về pizza hợp tác phát triển cùng nhà hàng súp rắn lâu đời tại Hong Kong.

Nhà hàng ra mắt từ năm 1895 ở Quảng Đông, sau đó chuyển về khu Central tại Hong Kong, hiện do bà Gigi Ng Chui-po (đời thứ tư trong gia đình) điều hành.

Bà Gigi Ng cho biết, ý tưởng ra đời từ mong muốn mang món ăn truyền thống hơn 2.000 năm tuổi đến gần giới trẻ bằng một hình thức hiện đại hơn.

Pizza rắn tại nhà hàng (Ảnh: SCMP).

“Họ đã cố gắng rất nhiều để tạo phần đế pizza từ nước súp rắn. Nếu quá loãng, bánh sẽ bị nhũn, còn quá đặc lại mất thẩm mỹ”, bà chia sẻ trên South China Morning Post.

Theo đó, thay vì dùng sốt cà chua và phô mai như pizza thông thường, món ăn này sử dụng nước súp rắn cô đặc làm nền. Phần nhân phía trên gồm thịt rắn xé, nấm hương, mộc nhĩ, măng, lá chanh và cánh hoa cúc trắng, những nguyên liệu quen thuộc trong món súp rắn Quảng Đông.

Súp rắn truyền thống thường được nấu với 2-5 loại rắn như rắn hổ mang Trung Quốc, rắn ráo sọc, rắn lục mũi dài, rắn cạp nia... Nước dùng được hầm cùng xương gà, xương heo, trần bì và mía để tạo vị ngọt.

Món súp rắn truyền thống ở Hong Kong (Ảnh: SCMP).

Theo quan niệm y học cổ truyền, rắn được xem là thực phẩm có tính dương, tác dụng làm ấm cơ thể trong mùa lạnh. Đó cũng là lý do khiến món súp này được người Hong Kong ưa chuộng vào mùa đông.

Theo các biên tập viên của tờ South China Morning Post, hình quảng cáo món ăn in hình con rắn phun nọc khiến nhiều người thấy sốc, nhưng khi mở hộp, họ thấy giống pizza gà nấm hơn là món ăn “kinh dị”.

Một số người dùng thử nhận xét, phần đế thấm nước súp rắn có mùi “cỏ” nhẹ, vốn là đặc trưng của thịt rắn, hòa cùng vị đậm đà của hải sâm và bào ngư - những nguyên liệu cao cấp thường dùng trong súp rắn truyền thống.

Tuy nhiên, một số người nhận xét pizza chưa thể tái hiện trọn vẹn hương vị của món súp rắn nguyên bản. “Ăn pizza rắn giống như nghe nhạc rock mà bật chế độ chống ồn, hương vị bị giảm đi rõ rệt so với súp thật”, một thành viên nhận xét.

Thợ làm pizza Roberta de Sario của nhà hàng Falcone nếm thử món pizza làm từ thịt rắn (Ảnh: Instagram @falconehk).

Nhà phê bình ẩm thực Peter Chang, tác giả blog Diary of a Growing Boy, nhận xét: “Tôi thích những thử nghiệm mới. Pizza này không đến nỗi kỳ quặc như pizza sầu riêng năm ngoái. Vị lá chanh và thịt rắn khiến nó khá giống một bát súp rắn thật”.

Trong khi đó, một khách hàng khác đánh giá: “Ý tưởng rất Quảng Đông, phần nước súp đặc hơi dính nhưng vị trần bì khô rất đặc trưng. Chỉ tiếc là pizza của tôi bị thay lá chanh bằng hành lá, nên thiếu hương thơm cam quýt”.

Ái Vy / Theo: SCMP



QUÁ THÙY HỒNG - KHƯƠNG QUỲ


Quá Thuỳ Hồng

Tự tác tân từ vận tối kiều,
Tiểu Hồng đê xướng ngã xuy tiêu.
Khúc chung quá tận Tùng Lăng lộ,
Hồi thủ yên ba thập tứ kiều.


過垂紅 - 姜夔

自作新詞韻最嬌
小紅低唱我吹簫
曲終過盡松陵路
回首煙波十四橋


Qua cầu Thuỳ Hồng
(Dịch thơ: Chi Nguyen)

Ca từ làn điệu đổi thay. 
Tiểu Hồng cất giọng, sáo này hòa theo. 
Cây cầu bến nước reo neo. 
Tùng Lăng khuất khúc, ngặt nghèo đường qua.


Sơ lược tiểu sử tác giả:

Khương Quỳ 姜夔 (1155-1235) tự Nghiêu Chương 堯章, hiệu Bạch Thạch đạo nhân 白石道人, người Bà Dương 鄱陽, Nhiêu Châu 饒州 (nay thuộc huyện Pha Dương 波陽, tỉnh Giang Tây 江西, Trung Quốc), vì Tần Cối tiếm vị, nên ẩn dật suốt đời. Ông tinh thông âm nhạc, nên từ của ông âm tiết hài hoà uyển chuyển, ông lưu lạc giang hồ nên tả tâm tình người thiên nhai tác khách đặc biệt chân thiết, đúng là một đại từ gia thời Nam Tống.

Nguồn: Thi Viện



CẦU XOẮN ỐC NHÌN TRÊN CAO HOA MẮT CHÓNG MẶT, VÍ NHƯ RỒNG THÉP Ở TRUNG QUỐC

Hơn 30 năm tồn tại ở Thượng Hải, mới đây cây cầu được ví như rồng thép của Trung Quốc - cầu Nam Phố bất ngờ gây sốt trên nhiều nền tảng mạng xã hội với những video hàng triệu lượt xem.


Ngày 18/11/1991, một bản tin của Tân Hoa Xã với tiêu đề “Cầu dây văng lớn nhất Trung Quốc hoàn thành tại Thượng Hải” đã thu hút sự chú ý lớn của dư luận.

Mở đầu bài viết là nội dung: "Khi ngọn đèn cuối cùng trên cầu được lắp đặt, vạch sơn giao thông tại mặt cầu cũng hoàn thiện, cây cầu dây văng lớn nhất Trung Quốc - cầu Nam Phố - chính thức xuất hiện trên sông Hoàng Phố ở Thượng Hải", bỗng trở thành chủ đề nhận được sự quan tâm đặc biệt.

Ngày 1/12 năm đó, cầu Nam Phố chính thức thông xe, chấm dứt việc người dân khu vực nội đô Thượng Hải chỉ có thể qua sông bằng phà hoặc đường hầm. Trong ảnh là cảnh người dân Thượng Hải đi phà thời điểm chưa có cầu Nam Phố.


Hơn 30 năm sau, cầu Nam Phố cũng bước sang tuổi 35, hai bên bờ sông Hoàng Phố giờ đây đã mọc lên vô số tòa nhà cao tầng cùng 13 cây cầu vượt sông phục vụ nhu cầu đi lại của người dân và du khách.

Cầu Nam Phố - cây cầu đầu tiên bắc qua sông Hoàng Phố trong khu vực nội đô Thượng Hải, từng là cây cầu có nhịp lớn nhất Trung Quốc, gần đây gây sốt trở lại khi xuất hiện trong loạt video triệu view trên nền tảng Douyin và TikTok.

Quay lại quãng thời gian hàng chục năm trước, từ những năm 1980, Thượng Hải bắt đầu đẩy mạnh xây dựng hạ tầng đô thị, trong đó kế hoạch xây cầu vượt sông Hoàng Phố được đưa vào chương trình trọng điểm.


Các bài viết của Tân Hoa Xã năm 1990 có đề cập thông tin, việc xây cầu Nam Phố được mô tả là “đại kế hoạch trăm năm của Thượng Hải”. Trong hình là cảnh một người dân ở Thượng Hải quan sát cây cầu Nam Phố trong quá trình xây dựng.

Ngày nay, cầu Nam Phố có thể không còn quá nổi bật giữa hàng loạt công trình quy mô lớn của Trung Quốc, nhưng vào thập niên 1990, nó từng lập nhiều kỷ lục. Đây là cây cầu dây văng hai mặt cáp, dầm liên hợp đầu tiên do Trung Quốc tự thiết kế và tự xây dựng.


Ông Lâm Nguyên Bồi - Kỹ sư trưởng thiết kế cầu Nam Phố thuộc Viện Công trình Trung Quốc - từng chia sẻ với Tân Hoa Xã về những tính toán khó khăn khi xây công trình này.

Ông Lâm phân tích, những tàu trọng tải hàng chục nghìn tấn phải qua lại trên sông Hoàng Phố, nên cây cầu buộc phải vượt sông chỉ bằng một nhịp. Trong khi đó, Thượng Hải lại có nền đất yếu. Xây một cây cầu siêu lớn trên sông Hoàng Phố là bài toán vô cùng khó.

Trong suốt 1,5 năm, ông Lâm cùng các cộng sự đã vẽ số lượng bản thiết kế đủ chất đầy một căn phòng nhỏ.


Cuối cùng, vị trí xây dựng được chọn tại Nam Mã Đầu - nơi mặt sông hẹp nhất trong khu vực nội đô Hoàng Phố với luồng tàu rộng khoảng 350m, đồng thời là nút thắt giao thông quan trọng của tuyến vành đai nội đô Thượng Hải.

Để đảm bảo an toàn cho bờ kè hai bên, tháp cầu được kéo dài ra phía bờ. Cầu chính dài 846m, trong đó nhịp chính dài tới 423m vượt sông. Đây là kích thước lớn nhất Trung Quốc thời điểm đó.


Hơn 8.000 công nhân đã tham gia xây dựng cầu Nam Phố với tốc độ thần tốc. Chất lượng công trình cũng được đánh giá rất cao. Cầu có tổng vốn đầu tư 820 triệu tệ, chính thức thông xe vào ngày 1/12/1991.

Sau khi đưa vào sử dụng, thời gian qua sông Hoàng Phố bằng ô tô giảm từ hơn 2 giờ chờ phà xuống còn khoảng 7 phút. Tân Hoa Xã khi đó nhận định: “Cầu Nam Phố sẽ trở thành đường băng rộng lớn cho công cuộc phát triển và mở cửa Phố Đông, đồng thời góp phần phục hưng Thượng Hải”.


Thời gian đầu, cây cầu còn mở dịch vụ tham quan cho du khách. Tới tháng 5/2000, toàn bộ cầu và hầm vượt sông Hoàng Phố chính thức bỏ thu phí nhằm cải thiện môi trường đầu tư, thúc đẩy phát triển Phố Đông.

Sau khi bỏ phí, cùng với tốc độ phát triển nhanh của Phố Đông, lưu lượng phương tiện qua cầu Nam Phố tăng mạnh. Nhân dịp Hội nghị APEC 2001 tổ chức tại Thượng Hải, cầu được mở rộng từ 6 lên 7 làn xe và duy trì tới hiện nay.


Qua nhiều lần sửa chữa, chiều dài toàn cầu cũng tăng từ 8.346m lên hơn 10km. Hiện nay, hai bờ sông Hoàng Phố có tổng cộng 13 cây cầu, 17 đường hầm và gần 10 tuyến metro kết nối. Việc qua sông không còn là bài toán nan giải mà đã trở thành hoạt động đi lại thường ngày của người dân.

Mới đây trên các nền tảng mạng xã hội, khoảnh khắc ghi hình cầu Nam Phố từ trên cao bất ngờ gây bão với nhiều video thu hút hàng triệu lượt xem.


Cư dân mạng dùng hiệu ứng đặc biệt để biến phần đường dẫn xoắn ốc của cây cầu thành các video mang màu sắc siêu thực. Những vòng xoắn chồng lớp cùng dòng xe không ngừng di chuyển và ánh đèn rực rỡ tạo nên khung cảnh được ví như “thành phố ma thuật”. Nhiều người còn gọi đây là "cây cầu ma lực" ở Thượng Hải.

Thiết kế độc đáo của cầu Nam Phố đến từ sự sáng tạo của đội ngũ kỹ sư. Phần đường dẫn phía Phố Tây được thiết kế dạng xoắn ốc nhiều tầng nhằm tiết kiệm diện tích và tăng tính thẩm mỹ.

Hiện nay, cây cầu còn được quản lý bằng hệ thống số hóa hiện đại. Hơn 200 cảm biến được lắp đặt để theo dõi môi trường, lưu lượng giao thông và kết cấu cầu theo thời gian thực.


Ngày nay, giữa tuyến cảnh quan dài 45km dọc sông Hoàng Phố, cầu Nam Phố về đêm rực sáng như viên ngọc nổi bật trên “chuỗi vòng cổ” của thành phố.

Sau hơn 30 năm, cây cầu từng được thiết kế cho lưu lượng khoảng 50.000 lượt xe/ngày hiện phải phục vụ hơn 120.000 lượt xe/ngày.

Dòng sông Hoàng Phố vẫn chảy không ngừng, còn cầu Nam Phố tiếp tục chứng kiến sự đổi thay từng ngày của Thượng Hải.

Ảnh: The Paper/China Daily/Joven Zhang/Wenhui...
Huy Hoàng / Theo: Dân Trí



Wednesday, June 10, 2026

DẶM DÀI HỦ TIẾU - KỲ 8: THƯƠNG NHỚ "HỦ TIẾU SINH VIÊN" 15,000 ĐỒNG

Không biển hiệu, không bàn ghế sang trọng, những xe "hủ tiếu sinh viên" đều đặn lúc 5h chiều đã "cứu đói" biết bao thế hệ sinh viên cũng như người lao động nghèo sau giờ làm.

Xe hủ tiếu của anh Long dù rẻ tiền vẫn sạch sẽ, nóng hổi - Ảnh: AN VI

Tô hủ tiếu 15.000 đồng

Vào khu làng đại học Thủ Đức giờ tan tầm rất dễ nghe tiếng vá nhôm gõ lách cách vào thành nồi, mùi nước lèo xương hầm thơm lừng lan ra nhiều góc đường.

Tầm 6h chiều, sinh viên bắt đầu lục đục kéo tới. Đứa chạy xe máy tấp vội vào lề, đứa mặc áo thun, quần đùi, dép lê từ trong ký túc xá đi bộ ra. Mỗi đứa gọi một kiểu: "Cho con tô khô nghen chú, cho tô đầy đủ nha chú...".

Nhớ cái thời lên TP học, má cho 2 triệu đồng/tháng, mấy đứa sinh viên tuổi mới lớn xài quá tay, cuối tháng phải ráng ra lùa tô hủ tiếu vỉa hè cầm chừng qua tháng mới. Lúc đó cầm trong tay 200.000 đồng ăn hủ tiếu cầm chừng được hơn tuần chứ chẳng chơi.

Ông Nguyễn Minh Công (49 tuổi), người đã bán hủ tiếu ở làng đại học Thủ Đức gần 10 năm qua, là người rõ câu chuyện này nhất. Trước đây ông bán bên hông Trường đại học Khoa học xã hội và Nhân văn TP.HCM. Từ ngày khu chợ ấy giải tỏa, ông dời xuống ký túc xá khu B Đại học Quốc gia TP.HCM.

Đứng từ xa nhìn cái xe hủ tiếu "cà tàng" tuổi đời hơn 10 năm cũng đủ đoán mức giá mỗi tô rất "học sinh, sinh viên". Ông kể lúc mới ra bán, mặt bằng chung hủ tiếu khi ấy chỉ 15.000 đồng.

"Đứa nào ăn sang dữ lắm đầy đủ giò, thịt, xương... thì mới có giá 20.000 đồng", ông nhớ lại mức giá 10 năm trước, còn hiện tại tô thấp nhất tại xe hủ tiếu của ông cũng chỉ lên 18.000 đồng.

Nhiều người ăn hỏi ông bán vì đam mê hay gì mà rẻ dữ thần, người đàn ông cười nói bán vậy vẫn có lời. "Chủ yếu lấy số lượng kiếm lời. Ở đây là khu sinh viên, bán không lỗ đâu, chỉ lời ít thôi", ông Công nói rồi tay vẫn thoăn thoắt trụng vắt hủ tiếu trong nồi nước lèo đang bốc khói nghi ngút.

Ngót nghét chục năm bán hủ tiếu cho sinh viên, nhiều người ăn quen đến mức chỉ cần nhìn mặt là ông Công tự động làm đúng món. Đứa thích nhiều giá, đứa không ăn hẹ... có đứa còn 18.000 đồng chỉ dám kêu tô hủ tiếu bỏ mỗi bò viên để gắp được nhiều đũa.

Ông nói bán hủ tiếu sinh viên chạy nhất vào cuối tháng. "Tụi nó hết tiền ăn lẩu, ăn phở là tìm tới ăn hủ tiếu cho rẻ chứ sao. Tui thử hỏi giờ ăn món gì có giá mười mấy, hai chục ngàn nói nghe?", ông Công cười hỏi.

"Rẻ chứ không có dơ nghen"

Nói về mấy tô hủ tiếu giá rẻ, ông Công nói lâu lâu vẫn nghe người ta hỏi nửa đùa nửa thật: "Bán rẻ vậy chắc nguyên liệu cũng... rẻ tiền lắm hả chú?". Mấy lúc như vậy ông đều khẳng định: "Rẻ chứ không có dơ nha!".

Ông kể để bán được tô hủ tiếu giá mềm cho sinh viên, người bán phải tự xoay xở từ đầu đến cuối. Mỗi ngày khoảng 3h sáng, ông đã chạy xe ra chợ đầu mối Thủ Đức mua xương ống, thịt nạc, ít giò heo và rau giá.

Ông nói đi sớm đồ còn tươi, giá cũng mềm hơn, mua quen mấy sạp nên người ta để giá dễ thở. Xương ống được ông hầm từ sáng đến chiều cho ra nồi nước lèo trong và ngọt tự nhiên.

"Nói thật nồi nước dùng của mình phải dùng nhiều gia vị hơn chút, chứ không thể nào hầm nhiều xương mà bán giá đó được. Đặc biệt cục thịt nạc, cắt phải cho mỏng, lời hay không ở chỗ đó á", ông cười hề hề nói về tuyệt chiêu cắt thịt mỏng của mình.

Câu chuyện bán rẻ nhưng không qua loa cũng là điều anh Trần Văn Long (35 tuổi), người bán hủ tiếu gần cổng ký túc xá khu A Đại học Quốc gia TP.HCM, nhắc đi nhắc lại nhiều lần.

Anh Long vào nghề này hơn bảy năm, sau khi từng làm phụ hồ rồi chạy xe ôm. Xe hủ tiếu của anh dựng sát mép đường, trên xe chỉ có nồi nước lèo, vài khay thịt và rổ rau lúc nào cũng gọn gàng.

Anh Long nói bí quyết để giữ giá rẻ nằm ở tài liệu cơm gắp mắm. Mỗi tô không nhiều thịt, vừa đủ ăn thôi. Rau giá mua số lượng lớn, hủ tiếu lấy trực tiếp từ lò quen nên giá mềm hơn.

"Bán cho sinh viên đâu có thể gắp thịt đầy tô như quán lớn. Nhưng nồi nước lèo phải ngon, tô hủ tiếu phải nóng, vậy là tụi nhỏ quay lại ăn hoài, có sức học hành nữa", anh nói. Có nhiều đêm đông khách, chỉ trong vài giờ anh Long bán hết cả trăm tô. Lời mỗi tô chỉ vài ngàn đồng, vậy chứ gom lại đủ nuôi gia đình bốn người ở TP.HCM.

Anh Long nói nhìn mấy đứa sinh viên ngồi ăn xì xụp bên lề đường nhiều lúc thấy giống mình của hơn chục năm trước.

"Hồi đó tôi lên Sài Gòn làm công trình, cuối tháng trong túi còn mấy chục ngàn là phải kiếm mấy xe hủ tiếu rẻ rẻ ăn cầm chừng. Giờ mình bán lại cho tụi nhỏ, coi như hiểu tụi nó cần gì. Có đứa tôi thấy bự con còn bỏ thêm nhiều hủ tiếu cho nó no", anh cười.

Nhiều cuộc đời đổi thay từ tô hủ tiếu bình dân

Có xe hủ tiếu cũ mèm lại gánh trên mình câu chuyện đời dài hơn nhiều so với cái giá vài chục ngàn đồng.

Với ông Lê Văn Tư (56 tuổi), người bán hủ tiếu gần 20 năm trên đường Kha Vạn Cân (phường Hiệp Bình, TP.HCM), nhờ tô hủ tiếu rẻ ấy mà ông nuôi con cái ăn học nên người.

Vợ chồng ông Tư gắn với chiếc xe hủ tiếu từ sáng sớm đến tối khuya. Ban ngày chuẩn bị nguyên liệu, tối đẩy xe ra bán tới khi hết nồi nước lèo. Những năm tháng ấy, hai đứa con của ông lớn lên bên cạnh chiếc xe hủ tiếu vỉa hè.

Con trai lớn của ông giờ làm kỹ sư cho công ty cơ khí ở phường Bình Dương, còn cô con gái út là nhân viên ngân hàng. "Lúc tụi nó ra trường tôi vẫn đang đứng bán hủ tiếu. Tụi nó cứ nói ba nghỉ đi nhưng bán quen rồi, nghỉ thấy nhớ lắm. Nghề này không cực, có khách thì bán, không có cứ ngồi bấm điện thoại thôi", người đàn ông cười hiền.

Suốt hơn hai thập niên đứng bên nồi nước lèo nghi ngút khói, ông Tư nói vui rằng khách ruột có đứa giờ làm giám đốc. "Giỡn vậy chứ không biết nó làm gì, cũng có nhớ mặt đâu. Chỉ nhớ nhiều bữa có người chạy xe hơi tấp vô ăn. Nó nói chú ơi, con ăn ở đây hồi còn sinh viên đó. Nghe vậy thấy cũng vui", ông nói.

Ngồi kế bên chúng tôi, anh Nguyễn Văn Hùng (28 tuổi), hiện là kỹ sư công nghệ thông tin tại TP.HCM, giờ vẫn ngồi quán quen, nói nhờ tô "hủ tiếu sinh viên" của ông Tư đã giúp anh vượt qua quãng thời gian học hành chật vật.

Hùng quê ở Phú Yên, đến TP.HCM học đại học với số tiền gia đình gửi mỗi tháng chỉ vừa đủ trang trải tiền trọ và học phí. "Có ngày cuối tháng trong túi còn chưa tới 100.000 đồng. Lúc đó mấy xe hủ tiếu 15.000 đồng đúng nghĩa là cứu đói", anh nhớ lại.

Những buổi tối tan học hay làm thêm về muộn, Hùng cùng vài người bạn lại kéo nhau ra xe hủ tiếu ông Tư. Mỗi người một tô nóng hổi, vừa ăn vừa nói chuyện bài vở. "Có hôm tụi tôi đói quá ăn tô hủ tiếu sợ không xi nhê còn mua ổ bánh mì không mang theo chấm để no hơn", anh cười.

Giữa các nhà hàng sang trọng, xe hủ tiếu bình dân vẫn lặng lẽ tồn tại như một phần ký ức của nhiều người. Với người bán, đó là kế sinh nhai nuôi cả gia đình. Với sinh viên xa nhà, tô hủ tiếu bình dân ấy đủ giúp họ đi qua những ngày khó khăn của tuổi trẻ.

-----------------

>> Kỳ tới: Người giữ hồn hủ tiếu Cần Thơ

An Vi / Theo: tuoitre

ÍT NÓI 3 VIỆC NÀY THÌ PHÚC KHÍ SẼ NGÀY CÀNG NHIỀU

Có câu “nói nhiều tất nói hớ”, trong đối nhân xử thế, chúng ta phải phân biệt được việc gì có thể nói và việc gì không nên nói. “Bệnh từ miệng mà vào, họa từ miệng mà ra”, ít nói một chút để tránh tạo nghiệp và làm ảnh hưởng đến phúc khí của bản thân.

"Bệnh từ miệng mà vào, họa từ miệng mà ra", ít nói 3 việc để giữ gìn phúc khí của bản thân (ảnh Facebook)

Khi nói chuyện với người khác, nếu có thể ít nói về 3 điều dưới đây thì phúc khí sẽ ngày càng nhiều:

1. Những bí mật chôn sâu đáy lòng

Đừng nói bí mật với gió, vì gió sẽ thổi khắp rừng xanh; đừng nói bí mật với bạn bè, vì bạn bè cũng sẽ đi nói lại với bạn bè của họ.

Bí mật sở dĩ gọi là bí mật bởi vì nó ẩn chứa những điều riêng tư cá nhân; bao gồm những bí mật mà chúng ta không thể nói cho người ngoài biết được.

Có một câu ngạn ngữ: Bí mật là tù nhân của bạn, một khi tiết lộ nó ra ngoài thì bạn sẽ trở thành tù nhân của nó.

Khi giữ kín thì bí mật sẽ là đầy tớ trung thành; khi bị tiết lộ thì bí mật sẽ trở thành tai họa cho chủ nhân.

Nếu một người tiết lộ bí mật, dù chỉ là một chút xíu thì cũng sẽ khó mà có được cảm giác an tâm. Bởi vì bạn không thể biết được người khác có lấy bí mật đó để đối phó với bạn hay không.

Dù có thân thiết với ai đến mấy thì bạn cũng đừng tiết lộ bí mật của bản thân; đừng quá tin tưởng vào cảm giác của bản thân. Mối quan hệ mà bạn cho là thân thiết thì trong mắt của người khác đôi khi chỉ là xã giao hời hợt.

Nếu đã là bí mật thì hãy cứ chôn sâu trong lòng, đừng tùy tiện nói ra mà đem lại hậu quả khôn lường.

Đừng tùy tiện nói ra bí mật của bản thân mà gây tai họa về sau (ảnh Facebook)

2. Oán hận trong tâm

Trong cuộc sống, thật khó tránh khỏi những lúc cảm thấy bất công, tức giận; khi đó chỉ muốn nói cho hết những nỗi ấm ức trong lòng.

Nhưng chính ở những thời điểm như vậy thì bạn lại càng phải cẩn trọng lời ăn tiếng nói; bởi vì khi đang ở trong trạng thái cảm xúc tiêu cực thì khó mà nói được những lời dễ nghe. Hơn nữa, hoàn cảnh mỗi người là khác nhau; nếu bạn phàn nàn với người khác thì chưa chắc họ đã có thể đồng cảm được với bạn.

Đôi khi vì bất bình trong tâm mà bạn phàn nàn về một người nào đó; nhưng bạn không thể đảm bảo rằng những lời phàn nàn của bạn sẽ không tới tai của người đó; vậy thì vấn đề sẽ ngày càng rắc rối hơn.

Hơn nữa, người khác thấy bạn hay so đo tính toán và oán trách mọi thứ thì dần dần cũng tìm cách tránh xa bạn; những cơ hội cũng vì thế mà vuột khỏi tay bạn.

Bệnh từ miệng mà vào, họa từ miệng mà ra. Khi nói chuyện với người khác, bất kể là thân thiết đến mấy thì cũng tránh nói những nỗi oán hận ở trong tâm; hãy nói những điều tốt đẹp về người khác và giữ lại phúc khí cho bản thân.

3. Ít nói về ưu điểm của bản thân

“Đừng phơi bày sự kém cỏi của người khác, đừng khoe khoang cái hay của mình” (ảnh Flickr)

Trong “Thái thượng cảm ứng thiên” có nói rằng: “Đừng phơi bày sự kém cỏi của người khác; đừng khoe khoang cái hay của mình”.

Dù bạn giàu sang phú quý đến thế nào, hay có đạt được thành tựu vĩ đại ra sao cũng đừng bao giờ khoe khoang với người khác. Bởi vì rất ít người có thể cảm thấy hạnh phúc đối với thành công của bạn.

Bạn khoe khoang ra ngoài sẽ rất dễ làm cho người khác ghen tị, thậm chí là thù hận. Có người ở vị trí thấp hơn bạn sẽ không nghĩ tới việc phấn đấu để được như bạn; mà họ chỉ nghĩ làm sao để dìm bạn xuống thấp giống như họ.

Khi giao tiếp với người khác, chỉ cần không khoe khoang khoác lác, khiêm tốn, hòa nhã; ngôn ngữ cẩn trọng thì đã tránh được rất nhiều tai họa, bảo vệ được phúc khí của bản thân.

Chân Chân / Theo: nguyenuoc

CÚC HOA - NGUYÊN CHẨN


Cúc hoa - Nguyên Chẩn

Thu tùng nhiễu xá tự Đào gia,
Biến nhiễu ly biên nhật tiệm tà.
Bất thị hoa trung thiên ái cúc,
Thử hoa khai tận cánh vô hoa.


菊花 - 元稹

秋叢繞舍似陶家
遍繞籬邊日漸斜
不是花中偏愛菊
此花開盡更無花


Hoa Cúc
(Dịch thơ: Lộc Bắc)

Cúc thu nở rộ tựa Đào gia
Rảo bước ven rào lúc xế tà
Chẳng phải bên hoa mà mến cúc
Mà vì cúc úa, hết muà hoa.


Sơ lược tiểu sử tác giả:

Nguyên Chẩn 元稹 (779-831) tự Vi Chi 微之, người Lạc Dương, Hà Nam, gia đình quan lại, làm Thượng thư Tả thừa, có quan điểm chính trị và văn học gần gũi với Bạch Cư Dị, chủ trương tác phẩm phải giàu tính hiện thực, nên người đương thời gọi là Nguyên-Bạch. Tác phẩm có Nguyên thị Trường Khánh tập. Ông còn là tác giả của truyện Hội chân ký về sau được Vương Thực Phủ đời Nguyên dựa vào để viết vở kịch Tây sương (14 bài).

Nguồn: Thi Viện