Sunday, July 26, 2026

KHÔNG TRÂN QUÝ NHỮNG GÌ ĐANG CÓ, KHI MẤT RỒI CHỈ BIẾT NUỐI TIẾC MÀ THÔI

Ngày xưa có một người tiều phu chân chất thật thà, ngày ngày vào rừng đốn củi đổi lấy cơm gạo sống qua ngày, cuộc sống bình lặng yên vui.


Rồi một ngày kia cũng như bao ngày khác, người tiều phu vào rừng đốn củi, trên đường gặp một con chim bạc bị thương, lông vũ toát ra ánh sáng lấp lánh vô cùng đẹp mắt. Người tiều phu vô cùng thích thú, cả đời chưa khi nào gặp con chim đẹp như vậy, thế nên người tiều phu quyết định đem chim bạc về nhà chuyên tâm chăm sóc, chữa trị vết thương cho chim bạc.

Trong quá trình chữa trị vết thương cho chim bạc, mỗi ngày chim bạc đều hót cho người tiều phu nghe. Người tiều phu được chim bạc hót cho nghe tiếng hót trong trẻo, êm dịu mỗi ngày nên rất vui vẻ, hạnh phúc. Nhưng rồi một hôm, có người hàng xóm thấy vậy mới nói với người tiều phu rằng: “Tôi từng thấy một con chim vàng, nó còn đẹp và hót hay hơn con chim bạc này gấp trăm nghìn lần”. Người tiều phu nghe xong liền nghĩ: “Hóa ra còn có chim vàng nữa”.

Từ đó trở đi, trong lòng ông luôn nghĩ đến chim vàng, không biết chim vàng đẹp ra sao, hót hay như thế nào, người tiều phu không còn lắng nghe chim bạc hót nữa, ngày qua ngày cũng không còn vui vẻ như xưa nữa. Có một hôm, người tiều phu ngồi ngoài cửa, nhìn bóng hoàng hôn phía chân trời xa xăm, nghĩ về vẻ đẹp và tiếng hót của chim vàng, trong lòng khát khao có thể gặp được chim vàng dù chỉ một lần cho biết.


Lúc này, chim bạc cũng đã hồi phục, chuẩn bị rời khỏi người tiều phu. Chim bạc đến bên cạnh người tiều phu, hót một lần sau cuối cho ân nhân nghe trước khi rời đi. Người tiều phu nghe xong rồi than thở: “Ngươi hót tuy cũng hay, nhưng chim vàng còn hay hơn ngươi, lông vũ ngươi cũng đẹp, nhưng chim vàng còn đẹp hơn nhiều”.

Chim bạc hót xong liền bay lượn quanh người tiều phu ba vòng để cáo biệt. Chim bạc bay về chân trời, đột nhiên người tiều phu phát hiện, dưới ánh chiều tà chiếu rọi, bộ lông vũ của chim bạc đã trở nên tuyệt mỹ vô cùng, toàn thân phát ra ánh vàng kim sáng chói long lanh.

Hóa ra, dưới ánh mặt trời, chim vàng chính là hóa thân của chim bạc, điều mà ông luôn tìm kiếm lâu nay. Người tiều phu lúc này như bừng tỉnh điều gì đó, tuy nhiên mọi chuyện đã quá muộn màng…

Đôi khi chúng ta cứ mải mê kiếm tìm điều gì đó xa xôi, mà quên đi và không trân trọng những gì mình đang có. Chỉ đến khi mất rồi chúng ta mới hiểu được và trân quý nó. Tuy nhiên, khi hiểu được thì mọi chuyện cũng đã là quá khứ, điều trân quý cũng đã vượt khỏi vòng tay chúng ta.


Có những lúc hạnh phúc thật gần, nhưng chúng ta lại chẳng thể nhìn ra, chẳng thể trân trọng mà luôn đi kiếm tìm những giấc mộng xa xăm. Kỳ thực, hạnh phúc không phải là những gì quá đỗi xa xôi như chúng ta vẫn nghĩ, chỉ bởi chúng ta không biết trân quý mà thôi.

Tục ngữ có câu: “Có không giữ, mất đừng tìm”, chúng ta đừng bao giờ làm những điều gì đó đáng tiếc để phải ôm hận về sau. Hãy trân quý những gì mình đang có, hãy trân quý những điều thực tại, những người bên ta. Hạnh phúc luôn mỉm cười với những người biết trân quý nó.

Minh Vũ / Theo: ĐKN

DƯỠNG TÂM KHÔNG GÌ TỐT BẰNG ÍT HAM MUỐN

Có một người trẻ tuổi đến bên bờ hồ, thấy dưới nước có thỏi vàng lấp lánh. Anh ta rất vui mừng liền nhảy xuống nước để mò vàng. Nhưng mặc dù ra sức lặn xuống mò không biết bao nhiêu lần, anh ta vẫn không mò được.


Cuối cùng sức cùng lực kiệt, khắp người ướt sũng, bùn đất bẩn thỉu, anh ta bèn lên bờ ngồi nghỉ. Không ngờ, mặt nước một lúc sau lại phẳng lặng, thoi vàng lại hiện ra nơi đáy nước.

Anh ta nghĩ, thỏi vàng dưới nước rốt cuộc là ở đâu? Rõ ràng mình nhìn thấy, tại sao mò không được? Thế rồi anh ta lại nhảy xuống nước mò vàng. Vẫn vô ích như trước, chẳng mò được, nhưng anh ta không chịu từ bỏ.

Lúc đó cha anh ta đến, thấy con trai toàn thân ướt đẫm, bẩn thỉu đầy bùn đất, bèn hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”

Người con trả lời: “Rõ ràng con thấy thỏi vàng dưới nước, nhưng không biết bao nhiêu lần rồi con lặn xuống mò mà vẫn không mò được”.

Người cha nhìn mặt nước phẳng lặng, rồi ngẩng đầu nhìn lên cây, nói: “Con xem, thỏi vàng không ở dưới nước mà nó ở trên cây”.

***

Con người ai ai cũng truy cầu hạnh phúc, nên ai ai cũng bôn ba, lăn lộn tranh giành thắng thua, được mất, chìm nổi phiêu dạt trong danh – lợi – tình – thù. Ai ai cũng thấy hạnh phúc hiển hiện ngay trước mặt, dốc sức tiến tới, lao vào, giành giật. Nhưng chính lúc tưởng đã tóm được hạnh phúc trong tay thì hạnh phúc lại tan biến đi như ảo ảnh.


Cuộc đời luôn tồn tại những điều trái ngược, đối lập, có được thì ắt sẽ có mất, có thắng thì ắt sẽ có thua, có khỏe thì ắt sẽ có yếu, có trẻ thì ắt sẽ có già, có đẹp thì ắt sẽ có xấu, có vinh thì ắt sẽ có nhục, có phúc thì ắt sẽ có họa. Đó chính là cái lý tương sinh tương khắc. Lão Tử viết trong “Đạo đức kinh” rằng: “Họa hề phúc chi sở ỷ; phúc hề, họa chi sở phục”, nghĩa là “Họa là chỗ dựa của phúc, phúc là nơi ẩn náu của mối họa đang rình rập”.

Do đó, nếu đi tìm hạnh phúc từ những vinh hoa phú quý, danh vọng quyền thế, hay tiền tài, sắc đẹp… thì quả thật nguy hiểm. Đắc được đã khó, giữ được càng khó hơn, và theo lẽ tương sinh tương khắc, thì cuối cùng những thứ mà chúng ta vất vả tranh đấu, bôn ba ngược xuôi, lao tâm khổ tứ có được cũng sẽ mất. Khi sức cùng lực kiệt, tuổi già khô héo, mới thấy mọi thứ trống rỗng, giống như anh chàng nhảy xuống nước mò vàng vậy, như “Dã tràng xe cát biển Đông, nhọc nhằn mà chẳng nên công cán gì”.

Nhưng nếu chúng ta suy nghĩ lại, quay lại, thì hạnh phúc trong tầm tay. Phật gia giảng, “Hồi đầu thị ngạn” (quay lại là bờ), giống như anh chàng mò vàng kia, nếu ngẩng đầu lên thì thấy thoi vàng thực ở trên cây soi bóng xuống đáy nước. Hạnh phúc đích thực là ở trong tâm chúng ta, nó phản ánh ra thế giới bên ngoài qua những hình ảnh lấp lánh của công danh lợi lộc. Chúng ta cứ mải miết chạy theo cái bóng hư ảo đó, khác nào anh chàng kia cứ nhảy xuống nước mò vàng.

Lão Tử nói: “Họa mạc đại ư bất tri túc. Cữu mạc đại ư dục đắc. Cố tri túc chi túc, thường túc hĩ”, nghĩa là: “Không họa nào lớn bằng không biết đủ. Không hại nào lớn bằng muốn được của. Cho nên biết cho mình là có đủ, thời luôn luôn đủ”. Người biết đủ, là người có nội tâm yên tĩnh, lúc nào cũng thấy hài lòng với bản thân, không ngoại vật nào như danh vọng, tiền tài, nữ sắc, tình thế nhân có thể động đến họ được, do đó luôn luôn an nhiên, tự tại, tường hòa. Đó là hạnh phúc chân thực, đích thực.


Phật Hoàng Trần Nhân Tông cũng dạy:

Gia trung hữu bảo hưu tầm mịch,
Đối cảnh vô tâm mạc vấn thiền.

Nghĩa là:

Của báu trong nhà thôi tìm kiếm,
Đối cảnh vô tâm chớ hỏi thiền.

Hạnh phúc có sẵn trong tâm mỗi người, đâu cần lăn lộn ngược xuôi. Tìm về cái tâm mình, bỏ đi các ham muốn, dục vọng, danh lợi, khẩu khí, được mất, thắng thua, thì chúng ta tìm lại được kho báu của chính mình. Phật tính xuất hiện, như ánh vàng kim chói lọi, lúc đó, chúng ta có được hạnh phúc đích thực.

Bước đi đầu tiên trở về với cái tâm của mình, trở về với bản tính thiện lương, là giảm dần các ham muốn, dục vọng. Nho gia cũng dạy “Dưỡng tâm mạc thiện ư quả dục” (Dưỡng tâm không gì tốt bằng ít ham muốn).

Vạn sự khởi đầu nan, bước đi đầu tiên, giảm ham muốn dục vọng, là bước đi khó khăn nhất. Nhưng hành trình vạn dặm cũng bắt đầu bằng bước đi đầu tiên này. Nào, chúng ta hãy cùng bước, bước đi bước đầu tiên trên hành trình vạn dặm tìm về với cái tâm chân thật của mình, về với hạnh phúc đích thực.

An Nhiên / Theo: vandieuhay

ÁO LỤA HÀ ĐÔNG - NGUYÊN SA


Áo lụa Hà Đông

Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát
Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng

Anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn
Mà mùa thu dài lắm ở chung quanh
Linh hồn anh vội vã vẽ chân dung
Bày vội vã vào trong hồn mở cửa

Gặp một bữa anh đã mừng một bữa
Gặp hai hôm thành nhị hỉ của tâm hồn
Thơ học trò anh chất lại thành non
Và đôi mắt ngất ngây thành chất rượu

Em không nói đã nghe lừng giai điệu
Em chưa nhìn mà đã rộng trời xanh
Anh đã trông lên bằng đôi mắt chung tình
Với tay trắng em vào thơ diễm tuyệt

Em chợt đến, chợt đi, anh vẫn biết
Trời chợt mưa, chợt nắng chẳng vì đâu
Nhưng sao đi mà không bảo gì nhau
Để anh gọi, tiếng thơ buồn vọng lại

Để anh giận mắt anh nhìn vụng dại
Giận thơ anh đã nói chẳng nên lời
Em đi rồi, sám hối chạy trên môi
Những ngày tháng trên vai buồn bỗng nặng

Em ở đâu, hỡi mùa thu tóc ngắn
Giữ hộ anh màu áo lụa Hà Đông
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng

Nguyên Sa

Bài thơ này đã được nhạc sĩ Ngô Thụy Miên phổ nhạc thành bài hát cùng tên.


Sơ lược tiểu sử tác giả:

Nguyên Sa (1/3/1932 - 18/4/1998) tên thật là Trần Bích Lan, còn có bút danh Hư Trúc. Ông là một nhà thơ lãng mạn Việt Nam nổi tiếng từ thập niên 1950, với những tác phẩm nổi danh như Áo lụa Hà Đông, Paris có gì lạ không em, Tuổi mười ba, Tháng sáu trời mưa, v.v...

Nguồn: Thi Viện



TỪ CÂU CHUYỆN "QUẢ LÊ CHÍN QUÁ" NGẪM VỀ TRÍ TUỆ CỦA ĐỜI NGƯỜI

Vào cuối thời nhà Thanh, có một tiệm bán mứt lê ở quận Áp Bắc, Thượng Hải kinh doanh rất lớn, đặt tên là Thiên tri đạo (Trời biết rõ). Đối diện với tiệm “Thiên tri đạo” là một tiệm trái cây nhà họ Ô. Sở dĩ tiệm “Thiên tri đạo” này trở nên nổi tiếng, cũng là nhờ cửa tiệm trái cây họ Ô đã tạo cho họ ‘cơ hội’.


Vào năm Quang Tự thứ tám, cửa hàng hoa quả nhà họ Ô có vận chuyển 50 quả lê đi từ Lai Dương, Sơn Đông đến quận Áp Bắc, Thượng Hải.

Vì đi đường dài nên quả lê có bị trầy xước vài chỗ, rồi sau 1 trận mưa thì bắt đầu bị chín quá khi vận chuyển đến nơi. Dù phơi nắng và bóc vỏ thế nào cũng không bán được.

Đối diện cửa hàng nhà họ Ô, có một cửa hàng nhỏ nọ do 2 vợ chồng nghèo làm chủ, hôm ấy đang không có đồ ăn, lại thấy nhiều quả lê chín quá bị vứt đi như vậy, họ liền mừng rỡ nhặt về, gọt vỏ, khoét đi những chỗ bị chín quá vất đi rồi ăn, khi ăn lê thì thấy có vị rất ngọt. Họ bèn nghĩ ra cách là cắt quả lê thành từng miếng nhỏ và bán 1 miếng với giá 5 đồng.

Thấy có tiềm năng, 2 vợ chồng nọ bèn đến cửa hàng hoa quả nhà họ Ô để mua một giỏ lê chín quá. Dù sao thì lê bị chín quá cũng chẳng đáng tiền, nên nhà họ Ô cũng bán rẻ cho họ.

Mỗi khi mua nhiều quá, hai vợ chồng sẽ cắt lê, cho vào hũ lớn ngâm với đường, như vậy sẽ ngon hơn, một khi mang ra chợ bán thì sẽ bán rất đắt hàng.

Sau đó việc kinh doanh ngày càng làm ăn nên, hai vợ chồng đi thu mua lê chín quá ở khắp nơi, đem về gọt vỏ cho vào nồi nấu để lấy nước lê, làm kẹo.

Không có lê để ăn trong mùa xuân, người ta đều muốn mua kẹo mứt lê để ăn, từ đó kẹo mứt lê bỗng trở thành một sản phẩm nổi tiếng ở miền nam.

Vào năm thứ hai, khâm sai đại thần của triều đình đến thăm quận Áp Bắc, Thượng Hải, ông ta nghe đồn kẹo mứt lê của 2 vợ chồng này rất ngon, nên đến mua nếm thử, khi ăn thì thấy quả là vị vừa chua chua ngọt ngọt, rất thơm ngon. Sau đó ông ta mang kẹo đến Bắc Kinh để dâng lên Từ Hy Thái hậu.

Từ Hy đang bị ho, sau khi ăn xong cảm thấy hương vị thực sự rất ngon, vì vậy bà đã ra lệnh cho hai vợ chồng tiến cống kẹo mứt lê cho bà.

Lúc này hai vợ chồng ngày càng nổi tiếng, chính thức mở tiệm mứt lê.

Chủ tiệm trái cây nhà họ Ô âm thầm dò hỏi, cuối cùng biết được mấy viên kẹo mứt lê này được làm từ quả lê chín quá, ông ta trong lòng ghen ghét, đố kỵ, nhưng lại sợ đắc tội với hoàng thượng.

Hai vợ chồng đi thu mua lê chín quá ở khắp nơi. (Ảnh qua 21food)

Đến tối, ông ta liền viết một mảnh giấy có dòng chữ “Thiên tri đạo” nghĩa là “Trời biết rõ”, dán lên cửa tiệm mứt lê của hai vợ chồng.

Ngày hôm sau, hai vợ chồng nhìn thấy dòng chữ “Thiên tri đạo”, họ sững sờ một lúc, và biết rằng hẳn là có người muốn gây chuyện.

Người chồng cười nói: “Tôi đang nghĩ đến cái biển hiệu. Hôm nay thật vui khi có người viết chữ và mang đến cửa. Kẹo mứt lê ở tiệm nhà ta, đến cả hoàng thượng cũng ăn rồi, hoàng thượng là thiên tử. Nên gọi là ‘Thiên tri đạo’. Tôi sẽ dùng 3 từ này làm biển hiệu!”

Nói xong người chồng đi viết một tấm biển rất lớn để dòng chữ “Thiên tri đạo”, người đến xem đều tò mò hỏi, biết rằng hoàng thượng và thái hậu đều rất thích ăn kẹo mứt lê ở đây, do vậy, công việc làm ăn của họ lại càng ngày càng khấm khá hơn nữa.

Chủ tiệm trái cây họ Ô không chửi được người ta, trái lại còn làm cho công việc kinh doanh của người ta ngày càng phát đạt, đã vậy dòng chữ mà ông ta viết để trút giận còn đang được họ tận dụng, điều này khiến ông ta càng thêm tức giận.

Ông ta lại tiếp tục vẽ một con rùa đen, với đầu rụt vào trong bụng, ý nói “không biết xấu hổ” vẽ lên trước cửa tiệm mứt lê.

Ngày hôm sau, hai vợ chồng tiệm mứt lê xem xong liền sửng sốt, sau đó họ đồng thời nói: “Hãy sử dụng con rùa đen làm thương hiệu. Kẹo mứt lê có thể trị khỏi ho và kéo dài tuổi thọ, rùa cũng trường thọ”.

Từ đó, thương hiệu này bỗng chốc đã trở thành thương hiệu nổi tiếng của Thượng Hải.

Chủ tiệm trái cây nhà họ Ô, là một người thông minh, suy nghĩ sâu cay và nhiều thủ đoạn, nhưng sự thông minh này của ông ta lại thiếu tầm nhìn xa, vì lợi ích nhỏ nhặt mà phá vỡ nguyên tắc làm người, cuối cùng khéo lại biến thành vụng, sau đó dần thất bại.

Còn cặp đôi ở tiệm mứt lê là một cặp có trí tuệ lớn của bậc cao nhân. Cho dù chủ tiệm trái cây có hành động xấu hay khiêu khích như thế nào, họ vẫn không lay chuyển, với lòng khoan dung, nhân hậu và thiện lương, chỉ nhìn vào bản thân, làm tốt việc của chính mình.

Từ đó có thể thấy trí huệ thật sự là gì? Chính là có thể coi mỗi ngăn trở và âm mưu là một cơ hội, để trải đường cho cái lợi và tránh cái hại. Ngay cả khi người khác giẫm đạp lên bạn, bạn vẫn có thể không sợ bị bẽ mặt, nhân lúc người đó giơ chân lên, mà nắm lấy giày của người ta.

Đây mới chính là trí huệ thật sự! Hơn nữa còn là đại trí huệ, trí huệ đỉnh cao!

Nguồn: tinhhoa

SAU KHI NGHỈ HƯU, DÙ CON CÁI CÓ HIẾU THẢO ĐẾN ĐÂU CŨNG KHÔNG "BỀN VỮNG" BẰNG 3 ĐIỀU NÀY

Cuộc đời giống như một cuộc chạt marathon, muốn đi tới cuối con đường, bạn không thể cứ cắm đầu chạy, mà còn cần có 3 thứ đồng hành.


Nhiều người cho rằng khi về già, hạnh phúc phụ thuộc hoàn toàn vào con cái. Con cái có hiếu thì sống thoải mái; con cái không hiếu thảo thì một mình chịu cay đắng. Vì thế, để tuổi già được an nhàn hơn, họ có tâm lý luôn hy sinh, cống hiến hết mình cho con cái, mong sau này sẽ nhận được sự chăm sóc chu đáo từ con.

Tuy nhiên, đặt hết gánh nặng tuổi già lên vai con trẻ là một quan điểm không đúng. Tư duy này vừa khiến con cái bị “ngộp thở”, vừa khiến tương lai của chính mình trở nên chông chênh.

Trên thực tế, bạn mới là chủ nhân của cuộc đời mình. Vì thế, thay vì phụ thuộc vào con cái, bạn nên đề cao 3 yếu tố bền vững sau đây.

1. Tiết kiệm đủ để bảo vệ bản thân

Bà Vương chưa bao giờ nghi ngờ việc con trai bà sẽ đối xử tệ bạc với bà. Do đó, sau nửa đời tích lũy được số tiền tiết kiệm kha khá, bà quyết định dùng tất cả để mua nhà cho con trai.

Con trai của bà quả thực là một người con ngoan và hiếu thảo, luôn cố gắng đặt mẹ lên hàng đầu. Nhưng kể từ sau khi qua tuổi 70, bà Vương yếu đi trông thấy, nhiều lần phải nhập viện. Dần dần, bà cảm thấy con dâu dường như buồn phiền vì việc này.

Một lần, bà Vương thậm chí nghe thấy tiếng con trai và vợ đang tranh luận trong phòng riêng: “Mẹ đau ốm liên miên như vậy, tiền tiết kiệm của chúng ta gần như cạn sạch vì nộp viện phí. Nếu cứ tiếp tục như vậy, học phí của 2 đứa trẻ phải làm sao?”, tiếng con dâu vọng ra qua khe hở.

Bà Vương nghe xong, nước mắt lặng lẽ chảy dài trên khuôn mặt. Bà chợt nhận ra cuộc sống tuổi già lý tưởng của mình quá xa vời thực tế. Bà tính đến lòng hiếu thảo của con trai nhưng lại bỏ qua những yếu tố khác, chẳng hạn như sức khỏe của bản thân. Bà càng không thể trách con dâu vì con dâu cũng đã chăm sóc bà hết mức, chưa bạc đãi điều gì.

Bà nhận ra rằng, bản thân đáng lẽ phải giữ một khoản tiền tiết kiệm để lo cho chính mình. Như vậy, sự phụ thuộc vào con cái sẽ giảm đi đáng kể. Con trai vẫn có thể thể hiện lòng hiếu thảo, không còn bị đặt vào thế khó giữa mẹ và vợ.

Người già nên tiết kiệm một khoản tiền cho chính mình để giảm áp lực cho con cái (nguồn: cafef)

2. Một cơ thể khỏe mạnh cho phép bạn sống tận hưởng

Khi con người về già, một cơ thể khỏe mạnh là điều hạnh phúc nhất đối với người già. Khi còn trẻ, bạn nợ cơ thể bao nhiêu thì khi về già, bạn sẽ phải trả lại gấp bội. Bệnh nhẹ thì không sao, nhưng nếu chẳng may bị bệnh nặng thì những năm cuối đời sẽ chịu ảnh hưởng rất nhiều.

Một lần, bà Vương gặp lại người bạn cũ là bà Trương trong bệnh viện. Bà Trương tuy lớn hơn bà Vương vài tuổi nhưng trông có vẻ khỏe khoắn, nước da hồng hào.

“Chị chăm sóc thân thể thật tốt!” Bà Vương chân thành khen ngợi.

Bà Trương cười nói: “Không có bí quyết gì cả, khi còn trẻ tôi chú ý tập thể dục và ăn uống điều độ mà thôi. Dù bây giờ đã lớn tuổi, chúng ta vẫn cần phải tự chăm sóc bản thân để không gây phiền phức cho con cái”.

Bà Vương nghe xong liền cảm nhận được rằng, một cơ thể khỏe mạnh không chỉ giúp cuộc sống sau này của bạn thuận lợi hơn, mà còn giúp bạn sống tự do và thoải mái hơn, không cần phải làm phiền người khác quá nhiều.

3. Một thái độ cởi mở để vượt qua nhiều thay đổi tâm sinh lý

Một ngày nọ, bà Vương gặp một người hàng xóm cũ đang ngồi đọc báo một cách ung dung trong công viên.

“Ông Lý, hôm nay vui quá nhỉ!” Bà Vương chào hỏi.

Ông cười nói: “Đúng vậy, sau khi về hưu, tôi bắt đầu tận hưởng cuộc sống của mình. Con cái có sự nghiệp và gia đình riêng, người già chúng ta không cần lúc nào cũng phải quan tâm quá mức. Đến lúc nào con cái xin giúp đỡ thì mới giúp đỡ, mà còn tùy tình hình, tùy việc mới giúp. Còn những lúc khác thì cứ để thuận theo tự nhiên đi”.

Bà Vương gật đầu suy nghĩ. Đối với thế hệ con cháu, ông bà đều cách biệt thế hệ rất lớn, từ đó có quan niệm sống khác nhau, không dễ dàng can thiệp vào chuyện của nhau. Người xưa cũng có câu: “Con cháu sẽ có phúc của riêng con cháu”. Người lớn tuổi không cần quá ôm đồm, lao tâm khổ tứ vì thế hệ tương lai, kẻo ảnh hưởng đến trách nhiệm và sự đóng góp của con cái đối với gia đình, không có lợi cho sự hòa thuận giữa các thành viên.

Tinh thần lạc quan, vui vẻ sẽ giúp bạn có cuộc sống hạnh phúc (nguồn: cafef)

Khi có thể tận hưởng cuộc đời của chính mình, họ sẽ bắt đầu trở nên cởi mở hơn về tâm trí, thoải mái hơn về tâm thần, ít lo lắng muộn phiền nên không phải đối mặt với các cơn giận. Đây cũng là bí quyết chăm sóc sức khỏe hiệu quả trong những năm cuối đời.

Trải qua bao nhiêu chuyện, bà Vương cuối cùng cũng nhận ra rằng khi một người đến tuổi già, tài sản quan trọng nhất là chính bản thân mình. Vì thế, để lo cho bản thân tốt hơn, hãy chuẩn bị số tiền tiết kiệm đủ đầy, một cơ thể khỏe mạnh và một tâm hồn rộng mở.

Khi bạn có thể giữ được ba “vũ khí thần kỳ” này trong những năm cuối đời, cho dù bạn có gặp khó khăn, bạn cũng có đủ sự vững vàng để chống đỡ mọi chông gai.

Nguồn: cafef

Saturday, July 25, 2026

NGƯỜI KHỞI XƯỚNG XU HƯỚNG GÓT SEN BA TẤC: TỪ KỸ NỮ ĐẾN LÀM HOÀNG HẬU

Sử sách Trung Quốc chép lại, người phụ nữ này chẳng những có vẻ đẹp quyến rũ mà còn sở hữu đôi chân bé xíu, dáng đi lả lướt. Sau đó, xu hướng gót sen ba tấc trở nên phổ biến và được các phi tần khác bắt chước theo.


Tập tục bó chân từng rất phổ biến ở Việt Nam và Trung Quốc. Bấy giờ, người xưa quan niệm phụ nữ phải có đôi bàn chân “gót sen ba tấc” (hay còn gọi là kim liên tam thốn) thì mới là đẹp. Những cô gái có bàn chân nhỏ sẽ có được tấm chồng tốt. Càng là tiểu thư danh giá, phi tần trong cung lại càng phải bó chân và có chân đẹp.


Các sử gia đã nghiên cứu và phát hiện ra mỹ nhân xinh đẹp có liên quan trực tiếp đến tập tục bó chân gót sen 3 tấc chính là Triệu Phi Yến. Cô là người đẹp nức tiếng nhất nhì phong kiến Trung Quốc. Nhan sắc của Triệu Phi Yến khiến “chim sa cá lặn”, vua Hán Thành Đế vô cùng si mê.


Tương truyền, Triệu Phi Yến còn có bí kíp phòng the đỉnh cao, khiến vua mê mệt không thể rời xa, sự hoang dâm nổi tiếng cả kinh thànhh. Được vua sủng hạnh nên từ một kỹ nữ thông thường, cuối cùng chị em Triệu Phi Yến đã leo lên được vị trí hoàng hậu.


Theo ghi chép, Triệu Phi Yến múa rất đẹp nên thường được Hán Thành Đế gọi đến trình diễn. Trong một lần biểu diễn cho vua xem, nàng ta gây ấn tượng bởi đôi chân uyển chuyển, nhỏ xíu, di chuyển lả lướt như bay. Không chỉ Hán Thành Đế mà ai nấy đều ấn tượng với hình ảnh của Triệu Phi Yến khi đó.


Cũng sau buổi yến tiệc, việc Triệu Phi Yến quấn lụa quanh bàn chân rồi nhảy múa được lan truyền khắp kinh thành. Hán Thành Đế đã ra lệnh cho hậu cung ai cũng phải bó chân để có được gót sen ba tấc như Triệu Phi Yến. ừ đó, các phi tần ở triều đại sau cũng học theo tập tục này để có được đôi chân nhỏ, đi được những đôi giày cực bé.


Tuy nhiên, bao nhiêu đời vẫn tồn tại quy tắc bất di bất dịch là các phi tần không được để lộ đôi chân gót sen ba tấc trước mặt vua. Lý do bởi khi bó chân, bàn chân của họ vốn đã biến dạng, trông rất đáng sợ. Không chỉ hoàng đế không muốn nhìn thấy mà chính các phi tần cũng không muốn để lộ bộ phận xấu xí này của mình.

An An / Theo: Techz



CÓ PHẢI EM VỀ ĐÊM NAY - NGUYÊN SA


Có phải em về đêm nay
thơ Nguyên Sa

Có phải em về đêm nay
Trên con đường thời gian trắc trở
Để lòng anh đèn khuya cửa ngỏ
Ngọn đèn dầu lụi bấc mắt long lanh

Có phải em về đêm nay
Trên con đường chạy dài hoa cỏ
Cho lòng anh trở lại với lòng anh
Như lá vàng về với lá cây xanh
Trong những chiều gió đưa về cội

Có phải em về đêm nay
Để phá tan
Những nụ cười thắt se sầu tủi
Như anh vẫn cười mà đau đớn bao nhiêu
Không biết đời người có đưa đến tin yêu
Những ngón tay có đưa đến bàn tay
Những mùa thu có đến gió heo may
Hay ngày mai là bốn bề tuyết lạnh

Có phải em về đêm nay
Giữa lòng chiều tím lặng
Cho anh đừng tìm thấy
Đo đếm thời gian
Bằng những điếu thuốc lá tắt trong đêm
Đầu gối trên cánh tay
Để giấc mơ đừng tẻ lạnh

Em đừng trách anh đã quá lo âu đời người hiu quạnh
Làm thế nào khi lòng mình nứt rạn cơ em
Dù không muốn gục ngã trong đêm
Nhưng đã bao lần đêm khuya
Anh không biết đã làm thơ
Hay đã chọn âm thanh làm độc dược
Em đừng trách anh để lòng mình tủi cực
Đến ngại ngùng dù nắng dù mưa
Sao em không về
Để dù nắng dù mưa
Dù trong thời gian có sắc mầu của những thiên đàng đổ vỡ
Anh vẫn chăn chùm kín cổ
Ngủ say mềm
Vì lòng anh (em đã biết)
Có bao giờ thèm khát vô biên
Có bao giờ anh mong đừng chết - dù để làm thơ
Nên tất cả chỉ vì yêu em
Và làm thơ cho đến chết

Em sẽ về, phải không em
Có gì đâu mà khó khăn, trắc trở
Chúng mình lại đi
Trên con đường chạy dài hoa cỏ
Là những đồn phòng ngự của tình yêu
Mỗi ngón tay em
Anh vẫn gọi là một cửa đào nguyên
Và anh sẽ trở lại nguyên hình
Một anh chàng làm thơ
Mà suốt đời say rượu cúc

Có phải em sẽ về
Dù bầu trời ẩm đục
Hay bầu trời trang điểm bằng mây
Anh sẽ chải tóc em bằng năm ngón tay
Trong những chiều gió thổi

NGUYÊN SA

Bài thơ này đã được nhạc sĩ Võ Tá Hân phổ nhạc thành bài hát cùng tên.


Sơ lược tiểu sử tác giả:

Nguyên Sa (1/3/1932 - 18/4/1998) tên thật là Trần Bích Lan, còn có bút danh Hư Trúc. Ông là một nhà thơ lãng mạn Việt Nam nổi tiếng từ thập niên 1950, với những tác phẩm nổi danh như Áo lụa Hà Đông, Paris có gì lạ không em, Tuổi mười ba, Tháng sáu trời mưa, v.v...

Tổ tiên Nguyên Sa gốc ở Thuận Hoá (Huế), ông cố ông là Thượng thư Trần Trạm, giữ chức Hiệp tá Đại học sĩ trong triều đình thời Tự Đức, đến đời ông nội mới ra Hà Nội. Sau khi kháng chiến toàn quốc bùng nổ, gia đình ông tản cư đi Hà Đông. Tại đây, ông bị Việt Minh bắt giam khi mới 15 tuổi. Hồi cư về Hà Nội, gia đình cho ông qua Pháp du học vào năm 1949. Năm 1953, ông đậu tú tài ở Pháp, lên Paris ghi danh học triết tại Đại học Sorbonne. Nhiều bài thơ nổi tiếng của ông được sáng tác trong thời gian này. Năm 1955, ông lập gia đình với bà Trịnh Thuý Nga ở Paris. Đầu năm 1956, hai ông bà về nước. Năm 1975, ông di tản đi Pháp. Ba năm sau, ông và gia đình qua Hoa Kỳ và ở California từ đó cho tới ngày qua đời.

Nguồn: Thi Viện