Thursday, May 7, 2026

ÔNG BÀ GIÚP TRÔNG CHÁU NHỎ, MÂU THUẪN GAY GẮC DO ĐÂU?

Khoa học kỹ thuật đang phát triển, vật chất cũng ngày càng phong phú hơn, nhưng dường như rất nhiều mỹ đức truyền thống đang bị con người dần dần lãng quên. Người xưa luôn ghi nhớ đền ơn đáp nghĩa, nhưng ngày nay con người càng ngày càng thiếu đi lòng biết ơn.

Trong gia đình hiện nay, có rất nhiều bậc cha mẹ giúp con cái chăm cháu.

Mâu thuẫn trong việc chăm cháu nhỏ

Người ta đều nói “Bách thiện hiếu vi tiên”, hiếu kính người già chính là mỹ đức truyền thống của các dân tộc Á Đông. Nhưng người già ngày nay không những không được hưởng thụ lòng hiếu thảo của con cái, ngược lại còn phải đối mặt với rất nhiều lời chỉ trích gay gắt. Trong gia đình hiện nay, có rất nhiều bậc cha mẹ giúp con cái chăm cháu, làm bảo mẫu miễn phí mà con cái còn vô ơn; việc theo đuổi sở thích tự do cá nhân của họ ngược lại lại trở thành điều sai trái.

Có nhiều người bận rộn cả một đời không dễ dàng gì đến lúc nghỉ hưu để được nghỉ ngơi, nhưng ngược lại nghỉ hưu còn vất vả hơn cả khi đi làm, tiền lương phải bù vào một nửa cho con, thời gian cũng không tự do, hoàn toàn không có cơ hội làm những việc mà bản thân muốn làm. Lúc đi làm thì mong chờ nghỉ hưu để có thể theo đuổi sở thích của bản thân, ai có thể ngờ được sau khi nghỉ hưu sở thích của mình chỉ có thể tranh thủ chút thời gian rảnh rỗi sau khi hầu hạ con cháu xong.

Hiện nay nhiều gia đình đều sinh hai con, cha mẹ đi làm từ lúc 9 giờ sáng đến 5 giờ chiều để bọn trẻ cho ông bà trông nom, thời gian cả một ngày của người già đều bận rộn với việc chăm cháu và làm việc nhà; có lúc bị ốm cũng không có cách nào để “xin nghỉ phép” mà nghỉ ngơi. Càng khó khăn hơn khi đã vì con vì cháu mà hy sinh vất vả, không bao giờ tính toán mong nhận lại như vậy rồi mà họ vẫn không nhận được sự biết ơn và tôn trọng, nếu có đi chăng nữa thì cũng rất ít ỏi. Cả con trai và con gái đều thiếu đi lòng biết ơn, huống hồ là con rể và con dâu; họ chỉ biết trách móc cha mẹ già làm cái này không được, làm cái kia cũng không xong mà thôi, hoàn toàn không hề nghĩ đến sự hy sinh gian khổ của cha mẹ.

Trong rất nhiều gia đình đa số mâu thuẫn giữa mẹ chồng nàng dâu đều xuất phát từ việc chăm sóc cháu, ông bà không chăm cháu không xong, mà chăm cháu thì cũng không được. Trong quá trình chăm cháu sẽ khó tránh khỏi áp dụng những kinh nghiệm của bản thân, thì liền bị ghét bỏ và trách móc; nếu không chăm cháu thì sẽ càng bị oán trách hơn, họ bị cho là có lòng dạ sắt đá không muốn giúp đỡ con cháu. Có những người già bị con cái đối xử lạnh nhạt nếu không bỏ tiền hoặc không bỏ công sức ra giúp đỡ con cháu, thậm chí còn bị uy hiếp sẽ không phụng dưỡng lúc tuổi xế chiều.

Chẳng phải trách nhiệm của cha mẹ là nuôi dạy con cái đến tuổi trưởng thành là được rồi sao? Từ khi nào việc chăm cháu lại trở thành trách nhiệm của họ? Những người con chỉ biết trách móc hơn là cảm ơn và quên rằng trong việc chăm cháu, cha mẹ có thể giúp hoặc tình nguyện giúp đó là tình cảm, nếu không thể giúp hoặc không muốn giúp thì cũng là quyền của bố mẹ, chứ đây không phải là trách nhiệm và nghĩa vụ của họ. Nếu tìm người giúp việc đến chăm con nhỏ và làm việc nhà, chẳng những tốn tiền mà e rằng cũng không thể thường xuyên xoi mói họ, vậy tại sao lại quên đi lòng cảm ơn với chính cha mẹ mình cơ chứ? Chẳng qua đây là sự ỷ lại vào tình yêu thương vị tha của cha mẹ già đối với con cháu mà thôi.

Tự coi mình là trung tâm

Bất hoà xảy đến khi ai cũng tự cho mình là trung tâm. (Ảnh minh hoạ)

Thiếu lòng biết ơn không chỉ thể hiện ở gia đình, mà còn ở trong xã hội. Ví dụ như một người sau khi nhận được sự giúp đỡ từ người khác thì phản ứng đầu tiên là không còn nhớ việc đi cảm ơn người đã giúp đỡ đó mà lại đắc chí cho mình là đúng đắn, cho rằng nhân duyên của mình tốt, nhân cách rất hấp dẫn và đặc biệt ưu tú cho nên người khác mới giúp đỡ mình. Ngược lại, khi bản thân gặp phải việc không thuận lợi hoặc gặp chút khó khăn thì lại oán trời trách người, oán hận xã hội và số phận bất công; họ không biết suy xét xem những khó khăn trước mắt có phải nguyên nhân do bản thân mình gây ra hay không. Loại người này không phải là ví dụ cá biệt mà có ở mọi nơi; họ đã quen với việc thoải mái, họ đã quen với việc không làm mà hưởng, cho nên nhắm mắt làm ngơ trước sự hy sinh của người khác và cũng coi những gì bản thân nhận được là điều tất nhiên. Họ không có nhiều sự đồng cảm, không biết nghĩ cho người khác, không biết đặt mình vào vị trí của người khác để suy nghĩ.

Gốc rễ của tất cả những điều này chính là bởi vì loại người này thường coi mình là trung tâm; bất kể đó là những mâu thuẫn trong việc nuôi dạy con cái, những việc vặt trong gia đình hay là áp lực công việc, quan hệ xã hội… họ đều cường điệu bản thân là đúng đắn, muốn vạn sự vạn vật đều phát triển theo cách nghĩ của bản thân. Những loại người mang tiềm ý thức cho rằng bản thân là bất khả xâm phạm khiến họ có lòng tự tôn quá mức, biểu hiện ở chỗ người khác không được nói khuyết điểm của bản thân (nhưng bản thân lại có thể nói người khác), người khác vừa nói thì liền tức giận. Bởi vì không biết suy xét vấn đề của bản thân nên cũng không nhìn thấy được những sai lầm của mình. Khi gặp phải sự việc gì thì phản ứng đầu tiên chính là đẩy trách nhiệm và trách móc. Điều thú vị là họ lại có “tiêu chuẩn kép” đối với mọi người và mọi sự việc.

Tôi có quen biết một người phụ nữ, cô ấy yêu cầu chồng lễ độ cung kính và hiếu thuận chu đáo đối với cha mẹ mình, nhưng cô ấy đối với cha mẹ chồng lại không tôn trọng và vô cùng lạnh nhạt. Trước đây tôi có một đồng nghiệp làm việc lười biếng và hay đùn việc, lúc mọi người đang bận thì anh ta chơi điện thoại và trốn việc, khi người khác bận tối mắt thì anh ta cũng không chủ động đến giúp đỡ. Sau đó khi công việc của anh ta chồng chất thành đống thì người khác cũng không đến giúp đỡ anh ta, lúc này anh ta lại bắt đầu không ngừng oán trách. Còn có một vị phụ huynh, một mặt thì nói đứa trẻ nào đó ở trường mẫu giáo đáng ghét thế này, không được dạy dỗ thế kia, một mặt thì lại dạy dỗ con cái của mình phải hung dữ một chút, phải biết đánh nhau. Từ điểm này cho thấy tiêu chuẩn đối nhân xử thế của họ thay đổi trong nháy mắt, trước sau đều có mâu thuẫn. Nhưng có một tôn chỉ bất biến: Tất cả điều này chủ yếu là để bảo vệ bản thân và lợi ích cá nhân.

Quay trở về mỹ đức truyền thống

Khôi phục mỹ đức truyền thống là con đường tìm lại hạnh phúc và bình yên thực sự trong mỗi người, mỗi nhà.

Thánh nhân có câu: Lão ngô lão dĩ cập nhân chi lão; ấu ngô ấu dĩ cập nhân chi ấu (tạm dịch: kính trọng bậc cha mẹ của ta cũng như kính trọng các bậc cha mẹ của mọi người; yêu thương con em của ta cũng như yêu thương con em của mọi người). Con người ai rồi cũng sẽ già đi, thiện đãi với người già chính là thiện đãi bản thân. Những người già hiện tại có lẽ đã không còn cần con cái ngoan ngoãn hiếu thảo như trước kia nữa; nhưng mang trong lòng sự cảm ơn, thấu hiểu người già và bớt trách móc hơn thì vẫn cần phải có.

Mặc dù ngày nay con cái đều là bảo bối của cha mẹ, nhưng yêu thương con cái không phải là mù quáng một mực bảo vệ nó, không để con cái gặp phải những khó khăn hay bài học về thất bại, không để nó chịu thiệt thòi, như vậy chỉ làm cho con cái hình thành cái tôi lớn hơn mà thôi. Khi mọi người quá cường điệu cái tôi của bản thân, mâu thuẫn tập thể sẽ càng gia tăng, giữa người với người cũng sẽ trở thành kẻ thù cận kề. Rất nhiều người ngày nay bởi vì đã quên đi những lễ nghĩa văn hóa truyền thống này mà mất đi lòng biết ơn, xem nhẹ sự hy sinh và đau khổ của người khác, quá tự tư và tự ngã, đòi hỏi một cách mù quáng, không biết báo ơn mới dẫn đến mâu thuẫn chồng chất trong gia đình và xã hội; cảm thấy mọi việc không suôn sẻ, kỳ thực chính là do tâm thái của bản thân có vấn đề.

Theo: Chánh Kiến
ĐKN biên tập

KỶ NGUYÊN AI: KHI ĐỌC THÔNG TIN CŨNG CẦN MỘT CHÚT HOÀI NGHI

Trong một thế giới mà AI có thể viết gần như mọi thứ, người dùng buộc phải học cách nghi ngờ, kiểm chứng và đặt câu hỏi: đây có thực sự là do con người viết?

Sự thay đổi này đến từ chính thực tế đang diễn ra trên internet.


Khi những câu chuyện “rất thật” lại không phải của con người

Một tài khoản Reddit hoàn toàn mới bất ngờ đăng bài trên diễn đàn nổi tiếng r/AmItheAsshole với câu chuyện khá đời thường: từ chối trông con cho mẹ kế vì bận công việc riêng. Bài viết ngắn gọn, mạch lạc, ngữ pháp hoàn chỉnh, kể lại mâu thuẫn gia đình theo cách rất “người”.

“Giờ không khí trong nhà căng thẳng, tôi bắt đầu tự hỏi liệu mình có làm sai không”, người đăng kết lại. Phần lớn các bình luận bên dưới đều ủng hộ rằng đó không phải trách nhiệm của họ, tức người đăng bài. Đồng thời "mách nước" người này nên chuyển ra ngoài sinh sống.

Nhưng có một chi tiết gây bất ngờ, theo phần mềm phát hiện AI của Pangram Labs, toàn bộ câu chuyện này có khả năng cao được tạo ra bởi AI.

Công cụ “soi” AI đang âm thầm thay đổi cách ta đọc internet

Phiên bản mới của tiện ích Chrome do Pangram phát triển có thể quét nội dung trên các nền tảng như Reddit, X, LinkedIn, Medium hay Substack theo thời gian thực, rồi gắn nhãn "do con người viết", "do AI tạo ra", hoặc "có sự hỗ trợ của AI".

Công cụ này không chỉ đưa ra kết luận, mà còn kèm theo mức độ tin cậy (thấp, trung bình, cao). Với mức giá 20 USD/tháng, nó được quảng bá như một “bộ lọc” giúp người dùng tránh khỏi thứ mà CEO Max Spero gọi thẳng là “AI slop”, tức rác nội dung do AI tạo ra.

“Việc bắt người dùng copy nội dung sang công cụ khác để kiểm tra là quá bất tiện. Họ sẽ không làm vậy”, Spero nói với Wired. “Chúng tôi muốn việc phát hiện diễn ra ngay khi bạn đang đọc chúng”.

Theo nghiên cứu năm 2025 từ Stanford, Imperial College London và Internet Archive, hơn 1/3 các website mới hiện nay chứa nội dung do AI tạo ra, ít nhất một phần.

Sự bùng nổ này không chỉ ảnh hưởng đến chất lượng thông tin, mà còn làm xói mòn niềm tin vào báo chí và mạng xã hội. Những câu chuyện “có vẻ thật”, như bài đăng trên Reddit kể trên trở thành ví dụ điển hình. Nó không quá giật gân, không quá hoàn hảo và đủ để đánh lừa cả người đọc có kinh nghiệm.

Nghịch lý: AI cảnh báo về AI… cũng do AI viết?

Một trong những phát hiện gây chú ý nhất từ công cụ Pangram là liên quan đến tài khoản X chính thức của Giáo hoàng.

Trong một chuỗi bài đăng về nguy cơ AI đối với nhân loại, bài đầu tiên được xác định là do con người viết. Nhưng các bài tiếp theo - phân tích tác động của AI đến xã hội và tư duy - lại bị gắn nhãn là do AI tạo.

Một đoạn viết: “Khi mô phỏng trở thành chuẩn mực, nó làm suy yếu khả năng phân biệt của con người - trớ trêu thay", chính câu này lại bị đánh dấu là sản phẩm của AI.

Theo Spero - CEO của Pangram, điều này không quá khó hiểu: “Rõ ràng Giáo hoàng không tự vận hành tài khoản. Có đội ngũ truyền thông, và nhiều khả năng họ cũng dùng AI”.

Không chỉ Reddit hay X: AI đang len vào mọi nền tảng

Công cụ Pangram cũng thường xuyên phát hiện nội dung AI trên các bài viết dài của influencer có tick xanh; nền tảng Medium và LinkedIn; thậm chí cả các tác giả nổi bật trên Substack.

Một số nhà báo và người viết không hề giấu việc sử dụng AI. Ví dụ, Alex Heath - phóng viên công nghệ - dùng Claude để hỗ trợ viết và thậm chí huấn luyện AI theo phong cách cá nhân của mình. Điều này đặt ra một câu hỏi mới là khi AI không còn bị giấu giếm, ranh giới giữa “viết” và “hỗ trợ viết” còn ý nghĩa đến đâu?

Có rất nhiều người dùng AI hỗ trợ trong việc viết lách. Ảnh: Internet

Kỷ nguyên của AI: Hãy đọc thông tin với sự hoài nghi cần thiết

Dù không có hệ thống nào hoàn hảo, Pangram hiện được đánh giá là một trong những công cụ phát hiện AI chính xác, với tỷ lệ sai gần như bằng 0 trong các nghiên cứu độc lập. Tuy nhiên, giá trị lớn nhất của nó có thể không nằm ở độ chính xác, mà chính ở việc thay đổi thói quen người dùng. Bởi khi mỗi bài viết đều được gắn nhãn, người đọc sẽ dần hình thành một phản xạ mới: nghi ngờ, kiểm chứng, và đọc có ý thức hơn.

Trong một thế giới nơi AI có thể viết mọi thứ, từ tâm sự gia đình đến thông điệp tôn giáo, khả năng phân biệt thật giả không còn là kỹ năng của riêng người báo, mà trở thành bản năng sống còn của mọi người dùng internet.

Nhật Hạ / Theo: 1thegioi

SỐNG CHẬM Ở THỊ TRẤN HOÀI CỔ ĐÀI LOAN

Thị trấn cổ Tập Tập (Jiji 集集) níu chân du khách bằng đường hầm xanh cổ thụ, tuyến tàu di sản và vẻ trầm lắng đặc trưng của miền Trung Đài Loan.


Ở miền Trung Đài Loan (Trung Quốc), Tập Tập (Jiji) từ lâu được xem là một điểm dừng đặc biệt của Nam Đầu nhờ hội tụ trong một không gian nhỏ ba lớp trải nghiệm rất riêng: thiên nhiên dịu mát, văn hóa đường sắt và ký ức lịch sử.

Theo Cục du lịch Đài Loan, đây là một trong những điểm đến nổi bật dọc tuyến Jiji Line dài 29,7 km, nơi du khách có thể bắt gặp nhà cổ, phố nhỏ, đồng ruộng và cảnh núi non đan xen trong cùng một hành trình.

Chính diện mạo hoài cổ ấy khiến Tập Tập không chỉ là nơi để ghé qua, mà còn là điểm đến phù hợp cho những ai muốn đi chậm để cảm nhận rõ hơn nhịp sống và chiều sâu của vùng đất.

Sức hút của Tập Tập không nằm ở sự náo nhiệt hay dồn dập trải nghiệm. Thị trấn nhỏ này khiến người ta muốn nán lại bởi bầu không khí thư thả, rất hợp cho một ngày thong dong đạp xe, dừng ở ga tàu cũ, ghé một ngôi đền cổ rồi lặng nhìn những dấu tích của quá khứ vẫn hiện diện song song với đời sống hôm nay. Nếu phải chọn một từ để gói gọn tinh thần của Tập Tập, “sống chậm” có lẽ là cách gọi gần nhất.

Đạp xe dưới đường hầm xanh cổ thụ


Một trong những trải nghiệm đặc trưng nhất ở Tập Tập là đi qua “đường hầm xanh” nổi tiếng của thị trấn. Đây không phải đường hầm xuyên núi, mà là cung đường dài khoảng 4,5 km được phủ bóng bởi hàng cây cổ thụ trồng từ những năm 1940. Qua nhiều thập niên, những hàng cây lớn dần, tán lá vươn rộng và giao nhau, tạo thành một vòm xanh rợp mát kéo dài dọc cung đường.

Cách cảm nhận trọn vẹn nhất vẻ đẹp nơi này là thuê xe đạp và thong dong dưới những tán lá già. Ánh nắng xuyên qua kẽ cây, không khí trong lành và nhịp sống chậm rãi của vùng núi Nam Đầu khiến hành trình ngắn trở thành khoảng lặng hiếm có giữa chuyến đi. Nhờ vẻ mộc mạc và thư thái đã biến đường hầm xanh thành điểm dừng chân tiêu biểu của Tập Tập.

Lên chuyến tàu di sản Jiji Line vừa hồi sinh


Bên cạnh đường hầm xanh, Jiji Line là mảnh ghép quan trọng làm nên bản sắc của Tập Tập. Tuyến đường sắt nhánh dài nhất Đài Loan này từng tạm ngưng hoạt động trong thời gian dài để phục vụ dự án gia cố và nâng cấp quy mô lớn, trước khi chính thức trở lại trong năm 2026.

Ngay từ đầu năm nay, nhịp chạy từ ga Trác Thủy (Zhuoshui) đến ga Tập Tập được nối liền, mang đến cơ sở hạ tầng nâng cấp với toa tàu rộng rãi và an toàn hơn. Đặc biệt, tuyến đến ga cuối Xa Trình, nơi nổi tiếng với không gian kiến trúc gỗ mang phong vị Nhật Bản, dự kiến vận hành trọn vẹn vào mùa hè.

Sự trở lại của Jiji Line không chỉ khôi phục tuyến giao thông giàu tính biểu tượng của Nam Đầu, mà còn mang đến cho du khách cơ hội sống lại cảm giác hoài cổ rất riêng của vùng đất này.

Dừng chân ở đền Vũ Xương


Cách ga Tập Tập không xa là đền Vũ Xương (Wuchang Temple) - điểm dừng chân mang lại những rung cảm sâu sắc về lịch sử và đức tin. Ngôi đền cũ từng sụp đổ hoàn toàn trong trận động đất lớn năm 1999. Sau thảm họa, người dân địa phương quyết định giữ nguyên phần phế tích thay vì dỡ bỏ, như một cách lưu lại ký ức về biến cố và sức mạnh khôn lường của thiên nhiên.

Ngay bên cạnh di tích cũ là ngôi đền mới được dựng lại khang trang, như biểu tượng cho ý chí phục hồi của người dân Nam Đầu. Đến đây, du khách không chỉ ghé thăm một công trình tín ngưỡng, mà còn cảm nhận rõ hơn câu chuyện về sự tái sinh của Tập Tập, từ ngôi đền sau động đất đến tuyến tàu di sản vừa hồi sinh trong năm 2026.

Theo: Znews



Wednesday, May 6, 2026

40 NĂM GIAI THOẠI "THE LADY IN RED"

Tên tuổi của Chris de Burgh gắn liền với bản nhạc nổi tiếng « The Lady in Red », phát hành lần đầu tiên cách đây bốn thập niên (1986). Ngay cả những nhà phê bình không thích các bản nhạc slow rock cũng phải công nhận rằng Chris de Burgh đã sáng tác một giai điệu sau bao năm vẫn chưa lỗi thời, cho dù các trào lưu âm nhạc không ngừng thay đổi.


Vào thời điểm Chris de Burgh cho ra mắt nhạc phẩm « The Lady in Red » (Giai nhân áo đỏ), tác giả này đã có hơn 10 năm tay nghề. Sinh ra ở Achentina nhưng lớn lên ở Ai Len, Chris de Burgh không nối nghiệp thân phụ là một viên chức ngoại giao, mà lại chọn nghề thu âm sáng tác. Ông đã phát hành album đầu tiên của mình vào năm 1974, đạt vị trí quán quân bảng xếp hạng thị trường Ai Len với đĩa đơn « A Spaceman came travelling » vào năm 1975.

Tưởng chừng như thành công sự nghiệp sẽ đến sớm hơn, nhưng rốt cuộc những album phòng thu tiếp theo lại không tạo ra được nhiều dấu ấn. Tuy nhiên, Chris vẫn giữ được hợp đồng thu âm và bắt đầu gây được tiếng vang vào năm 1982, lọt vào bản xếp hạng Top 40, trên thị trường Hoa Kỳ với đĩa đơn « Don't pay the ferryman ».

Mãi đến năm 1986, khi Chris de Burgh phát hành album phòng thu thứ tám « The Lady in Red », ông mới bất ngờ lập kỷ lục số bán, một sự thành công mà dường như không gì có thể ngăn cản nổi, bài hát giành lấy hạng đầu tại 25 quốc gia, kể cả thị trường Anh và Ai Len, đồng thời vươn lên hạng ba tại Hoa Kỳ.

Ca sĩ người Ireland Chris de Burgh khởi động chuyến lưu diễn châu Âu "Live in Concert 2013" tại Arena ở Trier, Đức, v05/04/2013. AFP - THOMAS FREY

Bản thân Chris de Burgh cũng không ngờ rằng bài hát lại thành công vang dội đến như vậy. Trong nhiều cuộc phỏng vấn sau này, Chris de Burgh cho biết « Giai nhân áo đỏ » không phải là bài hát hay nhất trên album « Into the Light » cho nên suýt nữa không được chọn làm đĩa đơn để quảng bá cho album này.

Theo lời kể của chính tác giả, bài hát này đã được ấp ủ trong một thời gian dài. Ông bắt đầu sáng tác giai điệu như một cách để làm lành với vợ mình sau vài lần cãi vã. Do vậy, trong bài hát mới có câu « I'll never forget the way you look tonight » Anh sẽ không bao giờ quên, dáng em bừng sáng trong đêm. Ban đầu, bản nhạc này đáng lẽ ra được đặt tựa là « The way you look tonight », nhưng trước đó đã có một bài hát nổi tiếng cùng tên, từng đoạt giải Oscar dành cho nhạc phim do FredAstaire thu âm vào năm1936, rồi đến phiên Frank Sinatra ghi âm một phiên bản khác năm 1964 với dàn nhạc của Nelson Riddle.

Trong bộ phim truyền hình Anh « This is your life », Chris de Burgh nói rằng bài hát gợi hứng từ lần đầu tiên anh thấy vợ anh là Diane trong một bộ áo đầy nét quyến rũ màu đỏ, nhưng theo Chris bài hát không chỉ nói về môt kỷ niệm cá nhân thuở ban đầu, mà còn là gìn giữ và trân qúy tình cảm của người bạn đời.


Giai nhân áo đỏ « The Lady In Red » là một bản hit đình đám trên toàn cầu, được khai thác nhiều qua phim ảnh, nên trở thành một phần không thể thiếu trong dòng văn hóa phổ thông. Tuy nhiên, bài hát cũng đã gây ra nhiều ý kiến trái chiều. Theo khảo sát của tờ báo The Observer, « The Lady in Red » từng lọt vào danh sách 10 bài hát phản cảm, nếu không nói là dễ ghét nhất những năm 1980, chủ yếu cũng vì trong mắt các nhà phê bình nhạc rock : « The Lady in Red » có những lời lẽ hơi sến, thậm chí ủy mị.

Ngoài đời thực, hôn nhân giữa Chris và Diane đã gặp nhiều sóng gió vào giữa những năm 1990 khi tác giả tiết lộ rằng ông đã từng có quan hệ ngoại tình. Nhưng có lẽ vì không muốn làm khổ gia đình, cho nên Chris và Diane vẫn quyết định ở lại bên nhau. Cho dù nhiều nhà phê bình nghĩ rằng bài hát này thật ủy mị, nhưng thực ra nội dung bản nhạc nói về tâm trạng của một người đàn ông khi nhận ra rằng mình nên quan tâm nhiều hơn đến người bạn đời. Có lẽ cũng vì thế « Giai nhân áo đỏ » được phát thường xuyên trong các lễ cưới và nhiều cặp tình nhân xem « The Lady in Red » trước sau gì vẫn là : khúc nhân duyên muôn đời, giai điệu của lứa đôi.

Tuấn Thảo
Theo: RFI Tiếng Việt



TẢ TÌNH - LÝ ÍCH


Tả tình - Lý Ích

Thuỷ văn trân điệm tứ du du,
Thiên lý giai kỳ nhất mộng hưu.
Tòng thử vô tâm ái lương dạ,
Nhậm tha minh nguyệt há tây lâu.

Theo "Hoắc Tiểu Ngọc truyện" của Tưởng Phòng thì Lý Ích lúc còn trẻ lên Trường An thi có gặp Hoắc Tiểu Ngọc. Đôi bên yêu nhau, thề sống bên nhau đến bạc đầu. Khi trở về nhà, mới biết mẹ đã đính hôn mình với người em gái họ xa. Mẹ rất nghiêm khắc, ông không dám trái lời. Tiểu Ngọc biết tin, đau buồn rồi chết luôn. Ông cảm thương, mượn lời Ngọc viết lên bài này.


寫情 - 李益

水紋珍簟思悠悠
千里佳期一夢休
從此無心愛良夜
任他明月下西樓


Viết nỗi lòng
(Dịch thơ: Nguyễn Minh)

Nằm trên chiếu quý hồn phiêu lãng
Tình tưởng trăm năm đã vút bay
Từ đó không màng đêm đẹp sáng
Như trăng đang chiếu trên lầu tây


Sơ lược tiểu sử tác giả:

Lý Ích 李益 (748-829) tự Quân Ngu 君虞, người Cổ Tang, Lũng Tây (nay thuộc huyện Vũ Uy, tỉnh Cam Túc), thi nhân đời Trung Đường.

Nguồn: Thi Viện



QUỐC GIA CHÂU Á VỪA ĐÓN NĂM MỚI 2083

Ngày 1 Baishakh 2083, người dân Nepal bước sang năm mới theo lịch Bikram Sambat, một trong những hệ lịch cổ nhất thế giới vẫn được sử dụng chính thức đến nay.


Ngày 14/4, khi cả thế giới mới trải qua hơn 3 tháng đầu năm 2026 thì ở Nepal, người dân cả nước đang hân hoan chào đón năm mới 2083 theo lịch Bikram Sambat.

Quốc gia đi trước thế giới gần 60 năm

Nepal là một quốc gia không giáp biển ở Nam Á, nằm giữa Ấn Độ ở phía nam và Trung Quốc ở phía bắc. Với hình dạng gần giống hình thang, Nepal trải dài khoảng 800 km về chiều dài và 200 km về chiều rộng, với diện tích 147.181 km2.

Theo Ratopati, tại quốc gia này, Bikram Sambat là hệ thống lịch chính thức, được sử dụng rộng rãi trong các hoạt động của nhà nước cũng như đời sống xã hội.

Theo truyền thuyết và các ghi chép truyền thống, vua Vikramaditya đã tạo ra hệ lịch này để kỷ niệm chiến thắng của ông trước người Shaka - một nhóm xâm lược từ Trung Á. Ban đầu, lịch được gọi là Vikrama Samvat và được sử dụng rộng rãi trên khắp tiểu lục địa Ấn Độ trước khi các hệ lịch khác xuất hiện.

So với Dương lịch (lịch Gregory), Bikram Sambat “nhanh” hơn khoảng 56 năm 8 tháng, nên nhiều người vẫn thường nói rằng "Nepal đi trước thế giới nửa thế kỷ".

GS.TS Madhav Bhattarai, Chủ tịch Hội đồng Tôn giáo Quốc gia Nepal, cho biết lịch Bikram Sambat mang tính vĩnh cửu vì dựa trên chuyển động của Mặt Trời. Ông giải thích rằng đây là một hệ lịch khoa học, khi năm mới bắt đầu lúc Mặt Trời đi vào cung Bạch Dương và kết thúc chu kỳ ở cung Song Ngư.

Lịch Bikram Sambat kết hợp cả yếu tố dương lịch và âm lịch, được cho là bắt đầu 3.044 năm sau khi kỷ nguyên Kali Yuga khởi đầu.

Nepal đón năm mới 2083. Ảnh: Ratopati.

Dịp này, người Nepal thường đặt ra những mục tiêu mới, nhìn lại năm cũ và cầu mong thành công trong năm tới. Họ cũng đi lễ chùa, tụng kinh và tổ chức các hoạt động giao lưu, chúc mừng. Người Nepal sinh sống ở nhiều nơi trên thế giới cũng đón năm mới 2083 trong không khí tưng bừng.

Lý do Nepal dùng Bikram Sambat làm lịch chính thức

Quyết định duy trì Bikram Sambat là lịch chính thức của Nepal bắt nguồn từ những lý do sâu sắc về văn hóa, tôn giáo và thực tiễn, phản ánh cam kết gìn giữ bản sắc riêng của quốc gia này.

Cụ thể, Nepal là một trong số ít quốc gia chưa từng bị các cường quốc châu Âu đô hộ. Sự độc lập này giúp Nepal duy trì các hệ thống truyền thống, trong đó có lịch Bikram Sambat, mà không chịu áp lực phải chuyển sang hệ thống phương Tây.

Hệ lịch này gắn liền với đời sống văn hóa và tín ngưỡng Hindu - Nepal. Những lễ hội lớn như Dashain, Tihar, Holi hay Buddha Jayanti được xác định dựa trên các ngày cụ thể trong hệ lịch này, thường gắn với pha Mặt Trăng hoặc hiện tượng thiên văn.

Người Nepal cũng thường ghi nhớ và tổ chức các cột mốc quan trọng theo Bikram Sambat. Sinh nhật, ngày cưới, ngày giỗ thường được tính theo lịch Nepal, đặc biệt trong các gia đình truyền thống.

Do đó, việc chuyển sang một hệ lịch khác sẽ làm gián đoạn các nghi lễ tôn giáo và đòi hỏi sự thay đổi văn hóa lớn mà phần lớn người Nepal khó chấp nhận.

Thành phố Kathmandu, thủ đô của Nepal. Ảnh: Bharat Tirtha Darshan.

Bên cạnh đó, nền kinh tế Nepal vốn dựa vào nông nghiệp, và Bikram Sambat phù hợp chặt chẽ với các mùa vụ ở khu vực Himalaya. Nông dân sử dụng lịch này để xác định thời điểm gieo trồng, thu hoạch và các hoạt động canh tác khác. Các yếu tố âm lịch trong hệ lịch đặc biệt hữu ích vì nhiều hoạt động nông nghiệp truyền thống dựa theo chu kỳ Mặt Trăng để đạt hiệu quả cao.

Hệ thống giáo dục Nepal cũng vận hành theo lịch Bikram Sambat. Năm học bắt đầu vào tháng Shrawan (tháng 7-8) và các kỳ nghỉ, kỳ thi đều theo lịch truyền thống.

Các cơ quan nhà nước, ngân hàng và phần lớn tổ chức chính thức tại Nepal cũng sử dụng Bikram Sambat cho lịch làm việc và ngày tháng chính thức, dù đôi khi vẫn dùng lịch Gregory trong giao dịch quốc tế.

Ngọc Bích / Theo: Znews
Link tham khảo:



"THỦY ĐÁO THÀNH XUYÊN": MỌI VIỆC QUÝ Ở SỰ KIÊN TRÌ

Trong đời, có những đức tính giúp người ta đi xa, nhưng hiếm có điều gì vững chãi như sự kiên trì. Nó giống như dòng nước nhỏ, ngày ngày chảy xuống tảng đá, tưởng như vô hình, vô thanh, nhưng sau năm tháng dài, đá cứng cũng bị khoét mòn. Người có tài năng mà thiếu đi sự bền bỉ chẳng khác nào hạt giống quý không chịu bén rễ, cuối cùng khó mà nở hoa, kết trái.


Lý Thời Trân và 30 năm dâng hiến cho y học

Ở phương Đông, câu chuyện về danh y Lý Thời Trân là minh chứng sống động. Khi còn trẻ, ông nhận ra trong các sách thuốc cũ nhiều chỗ mâu thuẫn, thiếu chính xác, thậm chí có thể gây hại cho bệnh nhân. Từ đó, ông quyết tâm dành cả đời để biên soạn nên một bộ y điển hoàn chỉnh.

Suốt gần ba mươi năm, ông rong ruổi khắp núi rừng quan sát cây thuốc, lặn lội về từng làng quê để ghi chép kinh nghiệm dân gian, rồi kiên nhẫn đối chiếu với sách cổ. Có khi đang bệnh vẫn cầm bút, có lúc nhà cửa nghèo túng cũng chẳng rời bản thảo.

Thành quả ấy là Bản thảo cương mục gồm 52 quyển, hơn 1.800 loại dược vật, 11.000 phương thuốc, trở thành kiệt tác kinh điển, được truyền tụng đến tận hôm nay. Nếu không có sự bền bỉ ấy, có lẽ nhân loại đã đánh mất một di sản vô giá.

Lý Thời Trân và 30 năm dâng hiến cho y học. Ảnh minh họa.

Edison kiên trì hơn 10.000 lần thí nghiệm để thắp sáng nhân loại

Ở phương Tây, Thomas Edison lại dùng sự kiên trì để mang đến ánh sáng cho nhân loại. Trong hành trình chế tạo bóng đèn dây tóc, ông đã tiến hành hàng nghìn thí nghiệm, đối mặt với vô số thất bại. Người đời chế giễu ông là “kẻ mộng tưởng”, “kẻ lừa bịp”, nhưng ông vẫn kiên định. Edison từng nói: “Tôi chưa từng thất bại. Tôi chỉ tìm ra 10.000 cách không hiệu quả mà thôi.”

Ông cũng từng nói: “Rất nhiều thất bại trong cuộc sống là do con người không nhận ra rằng họ đã gần với thành công đến chừng nào, nhưng lại từ bỏ.”

Một ngày kia, từ chiếc nút áo khoác, ông nảy ra ý tưởng dùng sợi chỉ làm dây tóc. Ông đem sợi chỉ nung trong lò lửa nhiều giờ, rồi đặt vào bóng thủy tinh rút hết không khí. Khi dòng điện chạy qua, Edison nín thở chờ đợi. Ánh sáng bùng lên, sợi dây tóc cháy sáng suốt 45 tiếng. Khoảnh khắc ấy, gương mặt Edison rạng rỡ như chính ngọn đèn mà ông vừa thắp sáng. Từ đó, cả nhân loại bước sang một kỷ nguyên mới.

Thomas Edison – người mang ánh sáng đến cho nhân loại. Ảnh: Getty.

Phép màu của sự lặp lại âm thầm

Từ Đông sang Tây, từ cổ chí kim, những câu chuyện ấy đều chỉ ra một điều giản dị: thành công không trải thảm hoa, mà được dệt nên từ từng bước bền bỉ, lặp lại mỗi ngày. Như đứa trẻ tập viết, ban đầu chữ xiêu vẹo, nhưng nếu ngày nào cũng rèn, chữ sẽ ngay ngắn. Như người nông dân vất vả chăm ruộng, nắng mưa chẳng nản, cuối cùng cũng gặt mùa vàng. Như người học đàn, những ngày đầu âm thanh chập chờn, nhưng sau ngàn lần luyện ngón, tiếng nhạc sẽ trở nên ấm áp, uyển chuyển.

Điều làm nên thành tựu không phải phép màu, mà là sự kiên trì thầm lặng. Người xưa có câu: “Thủy đáo thành xuyên” – nước chảy mãi sẽ xuyên qua đá. Người Tây cũng rằng: “Perseverance conquers all” – sự kiên trì chinh phục tất cả. Lời khác nhau, ý vẫn một: mọi việc quý ở sự kiên trì.

Trong hành trình nhân sinh, nếu ta mang trong lòng một ước mơ, một lý tưởng, hay chỉ một điều nhỏ muốn hoàn thành, hãy nhớ: từng bước nhỏ hôm nay, nếu giữ được bền lòng, sẽ hóa thành con đường vững chãi của ngày mai.

Khai Tâm biên tập
Theo: vandieuhay