Saturday, February 7, 2026

100 NĂM LỜI NGUYỀN TÁO ĐỎ: CON NGƯỜI ĐÃ ÉP NHỮNG QUẢ TÁO PHẢI ĐỎ, NGÀY CÀNG PHẢI ĐỎ

Giống táo Red Delicious được giới thiệu vào năm 1921, kể từ đó, chúng ta bắt đầu nghĩ: Cứ táo là phải đỏ.


Không ai có thể chối cãi rằng, một quả táo nguyên bản phải có màu đỏ. Ngày nay, bạn có thể thấy táo vàng, hoặc táo xanh trong bất kỳ một cửa hàng tạp hóa nào trên thế giới. Hoặc ở một số nơi, bạn thậm chí có thể tìm thấy giống táo Anh Quốc Cox's Orange Pippin với những quả sọc và lốm đốm màu rực rỡ.

Nhưng chỉ có táo đỏ - đôi khi là táo xanh sắc thuần khiết như giống Granny Smith của Australia - mới xuất hiện trên các bảng chữ cái dạy cho trẻ nhỏ. Sự thật thú vị là, táo không phải lúc nào cũng chỉ có một màu như vậy. Chúng đã bị "nguyền" để có màu đỏ.

Lời nguyền táo đỏ: Con người đang ép những quả táo phải đỏ, ngày càng phải đỏ

Màu của táo đến từ đâu?

Tổ tiên của giống táo hiện đại là một loài cây mọc dại ở vùng Kazakhstan ngày nay, trên sườn phía tây của một dãy núi giáp với biên giới Trung Quốc. Nếu có dịp đến đó bây giờ, bạn cũng vẫn sẽ bắt gặp những cây táo dại. Chúng làm thơm không khí bằng trái rụng và nuôi dưỡng những con gấu to lớn trong rừng.

Mặc dù vậy, số lượng táo dại đã suy giảm tới 90% chỉ trong vòng 50 năm qua, bởi sự phát triển của con người. Và tương lai của chúng là một điều gì đó không hề chắc chắn 

Táo dại mọc ở Kazakhstan có cả quả màu xanh, màu vàng và màu đỏ anh đào. Mặc dù vậy, sắc đỏ của chúng trông không mấy nổi bật so với các giống táo hiện đại khác. Trớ trêu thay, ngay tại Kazakhstan lúc này, các vườn táo thương mại của họ lại trồng cả Red Delicious và Golden Delicious, các giống táo đỏ và vàng đậm màu có nguồn gốc từ Mỹ.

Các nhà khoa học đã nghiên cứu và phát hiện, táo có được màu của nó là từ mức độ biểu hiện của một số gen nhất định trên vỏ quả. David Chagne, một nhà di truyền học tại Viện Nghiên cứu Thực phẩm và Thực phẩm ở New Zealand, giải thích:

Các tổ hợp enzyme trong táo đã phối hợp với nhau để biến một số phân tử thành những sắc tố gọi là anthocyanin. Trên thực tế, anthocyanin cũng là sắc tố tạo ra màu sắc cho nhiều loài thực vật bao gồm khoai lang tím, nho và mận.

Mức độ của các enzyme trong táo được kiểm soát bởi một yếu tố phiên mã - một loại protein quy định mức độ gen được biểu hiện - gọi là MYB10. Táo càng có nhiều MYB10, vỏ quả của chúng sẽ càng đỏ.

Những quả táo chúng ta ăn ngày nay đều có nguồn gốc từ táo dại ở vùng Kazakhstan.

Thú vị hơn nữa, màu sắc của táo cũng phụ thuộc vào nhiệt độ. Để có được những quả đỏ hoàn hảo, táo phải được trồng ở những nơi có nhiệt độ mát. Một khi đạt tới ngưỡng 40oC, MYB10 và anthocyanin sẽ bị phân hủy.

Ở vùng Pyrenees của Tây Ban Nha, Chagne và các đồng nghiệp của mình đã từng quan sát thấy hiện tượng những quả táo sọc đỏ bị phai màu chỉ sau vài tuần tiếp xúc với nhiệt độ tăng cao trong tháng 7.

Nếu được trồng trong thời tiết nắng ấm, táo cũng sẽ rất khó chuyển màu đỏ, Chagne nói. Tuy nhiên, ông và các đồng nghiệp của mình đang sử dụng những kiến thức sinh học đằng sau màu sắc để tìm kiếm các giống táo đỏ nhất có thể cho thị trường Châu Á, nơi táo đỏ có màu đậm như ruby đang được tiêu thụ rất mạnh.

Lời nguyền táo đỏ

Bây giờ, biến đổi khí hậu có thể tạo ra một mối đe dọa thực sự với màu sắc của táo đỏ. Nhưng có lẽ, con người bằng mọi giá phải quyết tâm ngăn chặn điều đó bằng cách đổ tiền vào các chương trình nhân giống táo, cho dù chúng có đắt đỏ tới đâu đi chăng nữa.

Trước cả khi chúng ta có những hiểu về di truyền học, những quả táo đầy màu sắc đã tạo ra sức hút mạnh mẽ đối với con người, John Bunker, một nhà sưu tập táo tại Palermo, Maine cho biết. Trong khi theo đuổi thú vui của mình, Bunker cũng đã góp phần giải cứu nhiều giống táo bị lãng quên khỏi tuyệt chủng.

Những giống táo ấy đã được trồng cách đây hơn 100 năm, trước khi việc canh tác tập trung trở nên phổ biến, bao gồm cả Black Oxford tráng lệ, một giống táo có màu đỏ đậm đến nỗi bạn có thể nhầm nó với một quả mận lớn trước khi nhìn thấy phần thịt quả trắng rực rỡ của nó.

“Màu sắc là thứ trực quan mà bạn có thể cảm nhận thấy ngay lập tức. Tôi nghĩ rằng đối với một số người, bao gồm cả bản thân tôi, đó là bản chất thu hút của táo”, Bunker nói.

Chỉ khi nhìn thấy được những quả táo có thể có nhiều màu sắc đa dạng tới cỡ nào, bạn mới nhận ra được sự "nguy hiểm" của những quả táo đỏ.

Trong quá khứ, khi những người nông dân đánh giá một giống táo mới để cân nhắc việc trồng nó, màu sắc đã từng không vượt qua được các đặc điểm khác.

Mối quan tâm nhiều nhất được được đặt vào khi đó là hương vị và công dụng: một số giống táo sẽ rất ngon khi được dùng làm rượu, số khác dùng làm bánh nướng, số khác nữa dùng để làm nước sốt và chỉ một số giống nhất định dùng để ăn trực tiếp.

Những người nông dân khi xưa chỉ trồng táo để cung cấp cho chính mình và thị trường địa phương, chức năng của quả táo mới quan trọng hơn vẻ bề ngoài. Họ chẳng bận tâm chúng được trồng ra sao và quả táo có đẹp hay không.

Nhưng khoảng một trăm năm trở lại đây, Bunker nói rằng tất cả đã thay đổi. Ông lập luận rằng trong một nền nông nghiệp cổ truyền với các trang trại nhỏ và phân tán, tính đồng nhất có giá trị rất hạn chế

Thế còn bây giờ, khi táo được trồng thành hàng ngàn dặm vuông và tính đồng nhất trong sản phẩm được coi trọng, màu sắc lại trở thành một loại thương hiệu cho táo. Màu sắc là thứ mà khách hàng nhìn vào và thốt lên “A, nó đây rồi”.

Trong hệ thống hàng hóa này, tính đồng nhất ngày càng trở nên có giá trị. Đồng thời, táo cũng bắt đầu được hái trước khi chúng thực sự chín để có thể trải qua quá trình vận chuyển đường dài mà không bị thối rữa.

Bunker chỉ ra một vấn đề ở đây: Màu sắc là một chỉ số độ chín cho táo. Táo hái sớm sẽ không có màu sắc hợp mắt cho lắm. Để giải quyết vấn đề này, những quả táo đột biến gen để có màu đỏ trước khi chín đã xuất hiện. Năm 1921, giống táo có tên là Red Delicious này đã được giới thiệu cho những người trồng vườn.

Một lời nguyền đã ám ảnh những quả táo của chúng ta trong suốt hơn một trăm năm: Chúng buộc phải ngày càng đỏ, đỏ trước cả khi chín.

Nối tiếp sự thành công của Red Delicious, những giống táo tương tự khác đã được lai tạo. Chúng đảm bảo những quả táo có màu sắc đồng đều. Đặc biệt là khi màu đỏ xuất hiện trước cả khi táo chín, chúng sẽ càng được săn đón và bán chạy.

Tuy nhiên, việc chỉ tập trung vào hình thức đã tạo ra một số hệ quả. Đầu tiên là số lượng giống táo được canh tác bắt đầu giảm xuống. Một số giống không còn ngon nữa khi thị trường coi trọng hình thức hơn là hương vị.

Khao khát bất tận

David Bedford, một nhà lai tạo táo tại Đại học Minnesota, nói rằng tuổi thơ của ông gắn liền với táo Red Delicious. Và đó là lý do ông không không thích táo cho lắm.

Hiện tại, Bedford đang cố gắng tạo ra những giống táo tiềm năng khác để đánh thức suy nghĩ của mình rằng táo có thể ngon hơn thế. Chứ những quả táo bây giờ, ông nói chúng có vỏ như da nhân tạo của Naugahyde còn ruột quả ăn như keo hồ của Elmer.

Năm ngoái, Bedford và các đồng nghiệp của mình đã cho ra mắt thành công một giống táo có tên là Honeycrisp,được biết đến với độ giòn ngon và ngọt. Về màu sắc, Honeycrisp có vỏ rất đẹp màu sọc vàng và đỏ.

Nhưng ngay cả khi những quả táo đã được lai tạo để thoát khỏi lời nguyền của Red Delicious, sự ưa chuộng màu đỏ vẫn tiếp tục. Các nhà nghiên cứu bây giờ lại giới thiệu một giống Honeycrisps với các đột biến làm cho chúng ngày càng đỏ hơn.

“Đó là điều phải xảy ra với mọi quả táo trên thị trường”, Bedford nói. “Đó là nhu cầu bản chất của chúng ta mong muốn những quả táo phải có màu của táo như cách chúng ta muốn... từ khi con người có thể can thiệp vào giống táo, họ đã làm chúng ngày một đỏ hơn”.

Những quả táo đỏ hơn có thể chẳng ngon hơn những quả táo vàng - thực tế chúng có thể còn tệ hơn - nhưng Bedford giải thích rằng táo đỏ bán chạy và đó là vấn đề.

Honeycrisp được cho là sẽ giải được lời nguyền táo đỏ. Nhưng sau khi giống táo này được tạo ra, lại có người muốn làm nó đỏ trở lại.

Để cố gắng giải lời nguyền táo là phải đỏ, Đại học Minnesota đã giới thiệu đến những người nông dân nhiều giống táo đa dạng, theo một mô hình câu lạc bộ. Trong hệ thống này, người trồng không được phép chọn trồng trái táo đỏ hơn.

Táo đỏ đúng là một lời nguyền đã ám ảnh những quả táo của chúng ta trong suốt một trăm năm. Chỉ khi nhìn thấy được những quả táo có thể có nhiều màu sắc đa dạng tới cỡ nào, bạn mới nhận ra được sự "nguy hiểm" của những quả táo đỏ, với màu sắc của chúng được coi trọng hơn cả hương vị thực sự.

Những thế hệ sinh ra trong vòng 100 năm trở lại đây và cả tương lai sẽ phải tự hỏi: Liệu có đúng là những quả táo nguyên bản phải có màu đỏ hay không? Hay đó chỉ là kết quả của một cuộc chạy đua do chính con người tạo ra, để có được những quả táo ngày càng đỏ hơn?

Táo đỏ bây giờ thực sự là một nỗi ám ảnh, chúng ta sẽ phải hi vọng và chờ đợi xem, đến bao giờ thì lời nguyền này mới được giải.

Zknight / Tham khảo BBC

Friday, February 6, 2026

BA "THƯ QUÁI" CỔ ĐẠI, TRONG ĐÓ CÓ MỘT CUỐN ĐẾN NAY CHƯA AI CÓ THỂ GIẢI MÃ

Truyền thống văn hóa Trung Hoa vô cùng rộng lớn và sâu sắc, từ xưa đến nay lưu truyền vô số các tác phẩm cổ điển. Tuy nhiên, giữa biển cả sách vở đồ sộ đó, có ba cuốn sách được hậu thế gọi là “ba đại thư quái cổ đại”; những tác phẩm kỳ lạ mà đến nay vẫn bao trùm trong lớp màn bí ẩn và nghiêm cấm.

Ba “thư quái” cổ đại, trong đó có một cuốn đến nay chưa ai có thể giải mã

Theo truyền thuyết, trong đó có một cuốn là Kỳ Môn Độn Giáp, thậm chí có thể triệu phong hoán vũ, thay đổi thiên tượng, khiến người sau phải kinh ngạc trước sự hiểu biết sâu sắc của cổ nhân đối với sự huyền bí của trời đất.

Sách Lỗ Ban: từ bảo tàng kỹ thuật đến “thư quái” nghiêm cấm

Khi nhắc đến “thư quái”, không thể không nói đến “Lỗ Ban”. Tương truyền cuốn sách này do Lỗ Ban, tổ sư nghề mộc thời Xuân Thu biên soạn. Lỗ Ban nổi tiếng với kỹ nghệ mộc, cơ khí và kiến trúc, được hậu thế tôn xưng là “bách công chi tổ”. Truyền rằng ông đã tích hợp toàn bộ kỹ thuật, y lý và thuật âm dương suốt đời mình vào một quyển sách, dùng hình vẽ xen lẫn lời văn để ghi lại, chính là sách Lỗ Ban sau này.

Tuy vậy, sách Lỗ Ban không phải ai cũng có thể hiểu. Trong sách chứa rất nhiều hình vẽ và ẩn dụ, khiến cả những thợ mộc giàu kinh nghiệm cũng khó có thể thấu hiểu hết cái vi diệu bên trong. Truyền rằng có một thợ mộc sở hữu bản chép tay của sách Lỗ Ban, nhưng vì không thể giải mã trọn vẹn bí quyết, đã tức giận đốt sách, và từ đó quyển đó mất tích. Từ đó, sách Lỗ Ban càng trở nên bí ẩn.

Theo truyền miệng, trong sách Lỗ Ban có ghi chép các phép thuật “khống chế con người vô hình” và những điều cấm kỵ về phong thủy; nếu sử dụng sai, có thể mang lại tai họa. Vì vậy, một quyển sách vốn là bảo vật kỹ thuật, cuối cùng lại bị xem là “thư quái” nghiêm cấm.

Không phải ai cũng có thể hiểu được sách Lỗ Ban vì nó chứa rất nhiều hình ảnh và ẩn dụ.

Thôi Bối Đồ: tiên đoán bí ẩn thời Đường, nhìn thấu cõi thái

Một trong những “thư quái” được lưu truyền rộng rãi là Thôi Bối Đồ. Theo tư liệu và truyền thuyết, khi Đường Thái Tông Lý Thế Dân lên ngôi, ông mời các nhà thiên văn địa lý như Viên Thiên Cương và Lý Thuần Phong để luận đoán vận mệnh quốc gia. Sau nhiều ngày tính toán, hai người dùng tượng đồ và thơ câu để ghi lại 60 tượng tiên đoán, trở nên Thôi Bối Đồ.

Tên sách “Thôi Bối” xuất phát từ một giai thoại truyền kỳ. Tương truyền sau khi luận xong tượng cuối cùng, Lý Thuần Phong nói với Viên Thiên Cương: “Thiên cơ bất khả lộ, thôi bối mà đi thôi.” Ý nói không thể tiết lộ bí mật trời, chúng ta hẵng lui đi thôi; rồi hai người rút lui khỏi triều đình, cuốn Thôi Bối Đồ từ đó truyền ra ngoài.

Nội dung Thôi Bối Đồ được cho là tiên đoán thăng trầm lịch sử Trung Quốc. Từ thời Đường, Tống, đến Minh, Thanh, thậm chí đến thời cận hiện đại, người ta cho rằng có thể tìm thấy những biểu tượng hoặc câu thơ giống nhau. Chính vì vậy, nó từng bị triều đình nhiều lần nghi ngờ, cấm đoán hoặc thiêu hủy.

Dẫu vậy, Thôi Bối Đồ vẫn được dân gian lưu truyền rộng rãi, và nhiều người nghiên cứu cho đến nay vẫn cố gắng tìm những “ẩn ý tương lai” từ nó, khiến nó trở thành một trong những sách tiên đoán nổi tiếng nhất trong thế giới người Hoa.

Nội dung của “Thôi Bối Đồ” được cho là dự đoán sự hưng thịnh và sụp đổ của các triều đại trong lịch sử Trung Quốc.

Kỳ Môn Độn Giáp: sách thiên cổ truyền rằng có thể triệu phong hoán vũ

Thư quái thứ ba là Kỳ Môn Độn Giáp, truyền rằng có thể triệu phong hoán vũ, thay đổi thời tiết. Tác phẩm này bắt nguồn từ truyền thuyết chiến tranh cổ xưa: khi Xi Vưu dẫn bộ tộc Cửu Lê tấn công trung nguyên; Hoàng Đế để thắng trận, học theo chỉ dẫn của Viêm Đế tìm đến một người phụ nữ thông thiên thuật, và người này truyền Kỳ Môn Độn Giáp cho Hoàng Đế. Nhờ đó, Hoàng Đế mới điều khiển hướng gió mây, rồi đánh bại Xi Vưu.

Kỳ Môn Độn Giáp kết hợp thiên văn, địa lý, âm dương ngũ hành và binh pháp, được xem là “vua của thuật số”. Truyền rằng nếu ai thông suốt phép này, có thể “dùng khí dẫn trời”, “mượn thế chế đối thủ”, thậm chí thay đổi khí tượng. Các quân sư và đạo sĩ hậu thế như Gia Cát Lượng và Lưu Bá Ôn được cho là thông thạo loại thuật này.

Tuy nhiên, bản gốc của Kỳ Môn Độn Giáp nay đã thất truyền; hầu hết phiên bản hiện nay là những chú giải, bản chắp vá hoặc tái biên của hậu thế. Hình thức ban đầu, ý nghĩa chân thực của nó đều không thể khảo chứng, vì thế mà càng thêm bí ẩn.


Bí ẩn chưa được giải: biểu tượng văn hóa phía sau “thư quái” cổ đại

Dù là kỹ thuật huyền bí trong sách Lỗ Ban, tiên đoán vận mệnh trong Thôi Bối Đồ, hay thuật thiên địa trong Kỳ Môn Độn Giáp; ba cuốn “thư quái” này khiến người đời vừa kính vừa sợ, không phải vì chúng thực sự có phép “quái”, mà vì chúng thách thức hiểu biết thông thường của con người về tự nhiên và định mệnh.

Cổ nhân gọi những kiến thức vượt ra ngoài quy lý bình thường là “yêu”, vừa kính vừa sợ. Nhưng nhìn từ khía cạnh khác, chúng chính là biểu thị cho nỗ lực của cổ nhân trong việc khám phá giới hạn của trí tuệ.

Ngày nay, với sự tiến bộ của khoa học, nhiều tác phẩm cổ đang được khai quật và nghiên cứu để hiểu rõ hơn. Có lẽ, vào một ngày nào đó, bí ẩn của những “thư quái” này sẽ được hé mở; nhưng cho đến khi đó, chúng vẫn là những điều bí ẩn hấp dẫn nhất trong dòng chảy lịch sử.

Tú Uyên biên dịch
Theo: aboluowang

TÁI DU HUYỀN ĐÔ QUÁN - LƯU VŨ TÍCH


Tái du Huyền Đô quán

Bách mẫu đình trung bán thị đài,
Đào hoa tịnh tận thái hoa khai.
Chủng đào đạo sĩ quy hà xứ,
Tiền độ Lưu lang kim hựu lai.

再遊玄都觀

百畝庭中半是苔
桃花淨盡菜花開
種桃道士歸何處
前度劉郎今又來


Lại đến chơi lầu Huyền Đô
(Dịch thơ: Anh Nguyên)

Sân trăm mẫu, nửa rêu xanh,
Cánh đào rụng hết, hoa tranh đua mầu.
Trồng đào, đạo sĩ nay đâu,
Chàng Lưu dạo trước đã lâu lại về...


Sơ lược tiểu sử tác giả:

Lưu Vũ Tích 劉禹錫 (772-842) tự Mộng Đắc 夢得, người Bành Thành (nay là huyện Đông Sơn, tỉnh Giang Tô) đỗ tiến sĩ năm Trinh Nguyên thứ 9 (793), làm giám sát ngự sử đời Đức Tông. Thời Thuận Tông cùng tham dự vào những chủ trương chính trị tiến bộ cùng Vương Thúc Vân, Liễu Tông Nguyên, sau Vương Thúc Văn bị bọn cường quyền gièm pha, ông cũng bị đổi thành Lãng Châu thứ sử. Ông làm từ hay dùng tục ngữ địa phương, Bạch Cư Dị từng gọi ông là thi hào. Tác phẩm có Lưu Vũ Tích tập.

Nguồn: Thi Viện

PHONG THỦY CỦA CƠ THỂ CON NGƯỚI, NHẤT ĐỊNH CẦN XEM!


Nhớ người ân đức

Suy nghĩ về lợi ích của con người được gọi là tụ ánh sáng. Ánh sáng đi lên và hiển thị trên khuôn mặt, đó là một nụ cười. Khuôn mặt tươi cười là hình dạng nguyên bảo, miệng giống như hoa sen, khẳng định là người làm ăn phát tài.

Nghĩ người không tốt, phàn nàn người, ghen ghét người, căm hận người, đây gọi là tụ âm. Âm khí trầm xuống, biểu hiện ra ở trên mặt chính là trái bí đao, quả mướp đắng, khẳng định là xui xẻo.

Một người có lòng hiếu thảo, thờ cúng tổ tiên, thâm căn cố đế, cành lá tươi tốt tự nhiên. Sự nghiệp hưng vượng, gia đạo hưng vượng, lại thêm gặp quý nhân phụ trợ, vợ chồng hòa hợp vui vẻ, âm dương quân bình, vạn sự như ý.

Một người mâu thuẫn với cha mẹ hàng ngày, tuyệt đối không thể là một quan chức cấp cao, bởi vì anh ta cũng sẽ mâu thuẫn với sếp, đồng nghiệp và mọi người khác. Công việc hàng ngày và công việc của anh ấy sẽ không được suôn sẻ.

Phong thủy là phúc địa cho con người, nếu bạn là người có phúc thì nơi ở của bạn nhất định phải là phúc địa. Nếu nơi bạn sống không phải là vùng đất may mắn, bạn cũng có thể sống ở vùng đất hạnh phúc.


Ai cũng biết Phong Thủy nuôi dưỡng người, nhưng lại không biết 12 đầu nhân quả.

1. Ưa thích trả giá, phúc báo ngày càng nhiều.

2. Ưa thích cảm ơn, thuận lợi lại đến ngày càng nhiều.

3. Thích giúp đỡ người khác thì càng có quý nhân phù trợ.

4. Thích phàn nàn, phiền não ngày càng nhiều.

5. Ưa thích vừa lòng, hạnh phúc ngày càng nhiều.

6. Thích trốn tránh, thất bại ngày càng nhiều.

7. Thích chia sẻ, bằng hữu ngày càng nhiều.

8. Thích tức giận, bệnh tật ngày càng nhiều.

9. Thích chiếm tiện nghi, nghèo khổ sẽ gia tăng.

10. Thích thi tài, phú quý ngày càng nhiều.

11. Thích được hưởng thụ phúc trời, thống khổ ngày càng nhiều.

12. Nếu bạn thích học hỏi, bạn sẽ ngày càng có nhiều trí tuệ hơn.


Từ lúc sinh ra đến khi chết có xa lắm không? Trong hô hấp.

Từ si mê đến giác ngộ còn bao xa? Một ý niệm.

Từ yêu đến hận có xa lắm không? Giữa vô thường.

Từ cổ chí kim có xa lắm không? Đang khi cười nói.

Từ bạn đến tôi là bao xa? Giữa sự thiện giải.

Từ trái tim đến trái tim là bao xa? Ở giữa thiên địa.

Từ Thần đến ta là bao xa? Giữa những lần thức tỉnh.

Mộng: Không thể làm được quá sâu! Sâu, khó có thể thanh tỉnh.

Lời nói: Không thể nói quá vẹn toàn! Đầy, khó có thể linh hoạt khéo léo.

Điều động: Không thể định quá cao! Cao thì khó có thể hợp âm thanh.

Sự tình: Đừng làm quá nhiều! tuyệt đối, khó có thể tiến thoái.

Tình: Đừng vùi vào quá sâu sắc! sâu sắc, khó có thể giải thoát.

Lợi: Đừng quá coi trọng! Nó quá nặng, khó có thể minh trí.

Kỳ Mai biên dịch
Vương Hòa – aboluowang

NHỎ NHẤT NHƯNG KHÔNG TẦM THƯỜNG: SỨC HÚT KỲ LẠ CỦA NÚI JINGSHAN Ở TRUNG QUỐC

Nhắc đến núi non Trung Quốc, người ta thường nghĩ ngay đến những đỉnh núi hùng vĩ chạm mây. Thế nhưng tại tỉnh Sơn Đông, lại tồn tại một “ngọn núi” nhỏ đến mức chỉ cần một bước chân là có thể chinh phục – Jingshan. Nhỏ bé về kích thước nhưng đầy tò mò và tranh cãi, Jingshan khiến du khách không khỏi ngạc nhiên khi đứng trước ranh giới mong manh giữa một tảng đá bình thường và một ngọn núi được ghi danh chính thức, để rồi từ đó mở ra một câu chuyện độc đáo hiếm nơi nào có được.


Jingshan (静山) nằm tại huyện Shouguang, tỉnh Sơn Đông – một vùng đất vốn nổi tiếng với địa hình bằng phẳng, màu mỡ và nền sản xuất nông nghiệp phát triển. Giữa không gian rộng mở của những cánh đồng trải dài, sự xuất hiện của Jingshan giống như một dấu chấm nhỏ đầy khiêu khích đối với trí tưởng tượng của con người. Phần nhô lên trên mặt đất của ngọn núi chỉ cao 60cm, dài khoảng 1,24m và rộng chừng 0,7m. Nếu không được giới thiệu từ trước, hầu hết du khách đều sẽ lướt qua nó mà không hề hay biết, bởi thoạt nhìn Jingshan chẳng khác gì một hòn đá vô tình trồi lên giữa vùng đất phẳng lặng.


Ở đây không có đường mòn uốn lượn, không bậc đá rêu phong, cũng chẳng cần mang theo giày leo núi hay hành trang phức tạp. Việc “chinh phục” Jingshan diễn ra trong tích tắc – chỉ một bước chân nhẹ là đủ để đứng trên “đỉnh núi”. Thế nhưng chính sự nhỏ bé đến mức tưởng chừng phi lý ấy lại làm nên danh tiếng của Jingshan, biến nó thành một trong những điểm đến kỳ lạ và gây tò mò nhất Trung Quốc. Hàng nghìn người tìm đến không phải để thử thách thể lực, mà để tận mắt chứng kiến ngọn núi nhỏ nhất thế giới và lưu lại khoảnh khắc hiếm có khi họ “đặt chân lên đỉnh cao” chỉ trong nháy mắt.

Nếu chỉ nhìn bằng mắt thường, khó ai tin rằng đây thực sự là một ngọn núi. Tuy nhiên, theo các tài liệu địa chất và hồ sơ hành chính địa phương, Jingshan thực chất là phần đỉnh của một khối núi lớn bị chôn vùi sâu dưới lòng đất. Tổng chiều cao thật sự của ngọn núi được ước tính lên tới khoảng 48m, nhưng qua hàng nghìn năm biến đổi địa chất, bồi lấp phù sa và sự tác động của tự nhiên, phần thân núi đã bị đất đá bao phủ gần như hoàn toàn, chỉ còn lộ ra một mảnh rất nhỏ trên bề mặt.


Chính điều này đã khiến Jingshan trở thành đề tài tranh cãi trong suốt nhiều thập kỷ. Không ít người hoài nghi rằng đó chỉ là một tảng đá lớn vô danh. Để làm rõ sự thật, trong quá khứ, các cuộc đào thăm dò đã được tiến hành với sự cho phép của chính quyền địa phương. Một nhóm người từng đào sâu xuống vài mét nhưng vẫn không chạm tới phần “chân núi”. Đến năm 1958, một nhóm khác tiếp tục đào sâu hơn nữa, song kết quả vẫn không thay đổi: khối đá dường như kéo dài không dứt dưới lòng đất. Sau những lần thử nghiệm bất thành ấy, Jingshan chính thức được công nhận là một ngọn núi thực thụ, chứ không phải một hòn đá đơn lẻ như nhiều người từng nghĩ.

Người dân địa phương gọi ngọn núi này bằng cái tên giản dị là “Jing”, mang ý nghĩa “không thể dịch chuyển”. Cách gọi mộc mạc ấy lại vô cùng đắt giá, bởi nó phản ánh chính xác bản chất của Jingshan: nhỏ bé, lặng lẽ nhưng kiên định và bền bỉ. Dù chỉ nhô lên vài chục centimet, Jingshan vẫn tồn tại qua thời gian, không bị xóa bỏ hay di dời. Thông tin về ngọn núi đã được ghi chép trong hồ sơ chính thức của huyện Shouguang từ hơn một thế kỷ trước, như một minh chứng cho giá trị lịch sử và sự độc đáo hiếm có của nó.


Ngày nay, Jingshan nằm lọt thỏm giữa những cánh đồng canh tác. Vào mùa gieo trồng, khi cây cối phát triển um tùm, có lúc ngọn núi nhỏ bé này gần như “biến mất” khỏi tầm mắt, khiến du khách phải đợi đến mùa thu hoạch mới dễ dàng tìm thấy. Nhằm bảo tồn nguyên trạng cảnh quan, chính quyền địa phương đã đưa Jingshan vào diện bảo vệ đặc biệt: cấm đào bới, cấm lấy đá, không cho xây dựng công trình xung quanh và giữ nguyên môi trường tự nhiên vốn có.


Những năm gần đây, hình ảnh Jingshan bất ngờ lan truyền mạnh mẽ trên các phương tiện truyền thông và mạng xã hội Trung Quốc. Từ đó, hàng loạt câu chuyện hài hước ra đời: người thì rủ bạn bè tham gia “cuộc thi leo núi Jingshan”, người lại hẹn nhau đến đúng thời điểm sau mùa gặt để “không bỏ lỡ đỉnh núi”. Từ một ngọn núi gần như vô danh, Jingshan đã trở thành biểu tượng cho sự khác biệt, cho tinh thần khám phá đầy dí dỏm của du lịch Trung Quốc hiện đại.

Không hùng vĩ như Thái Sơn, không hiểm trở như Hoa Sơn, cũng không gắn liền với những truyền thuyết thần thoại lẫy lừng, Jingshan vẫn có sức hút rất riêng. Ngọn núi nhỏ nhất thế giới này giống như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng rằng: giá trị của một điểm đến không nằm ở độ cao hay quy mô, mà ở câu chuyện độc nhất và cảm xúc mà nó mang lại. Chỉ một lần ghé thăm Jingshan trong hành trình du lịch Trung Quốc cũng đủ để du khách mỉm cười và mang về một kỷ niệm không thể trộn lẫn – về một “đỉnh cao” bé nhỏ nhưng đầy ý nghĩa.

Theo: vietviettourism
Link tham khảo:



Thursday, February 5, 2026

LINH VẬT NGỰA BÉO NHƯ HEO Ở TRUNG QUỐC

Linh vật ngựa khổng lồ với tạo hình tròn trịa ở Nam Kinh (Trung Quốc) thu hút sự chú ý trên mạng xã hội, được gọi vui "ngựa béo như heo" (肥猪马) vì vẻ ngoài đáng yêu.

Bức tượng ngựa khổng lồ ở Trung Quốc gây sốt vì vẻ ngoài mũm mĩm, được gọi vui là "ngựa béo như heo". Ảnh: Weibo.

Những ngày gần đây, bức tượng hình ngựa cao khoảng 7,6 m đặt bên ngoài trung tâm thương mại Jingfeng, thành phố Nam Kinh (Trung Quốc), trở thành tâm điểm bàn luận trên mạng xã hội.

Với thân hình tròn trịa, đường nét căng đầy, tác phẩm nhanh chóng lan truyền với biệt danh "phì trư mã" (肥猪马 ngựa béo như heo), theo Sohu.

Đại diện trung tâm Jingfeng cho biết bức tượng là một phần của triển lãm nghệ thuật theo chủ đề Tết Nguyên đán. Triển lãm mang tên "Bảo mã Trường An hoa" (宝马长安花), lấy cảm hứng từ văn hóa linh vật năm ngựa, truyền tải thông điệp năm mới thông qua hình ảnh ngựa phi nước đại, tượng trưng cho may mắn và bình an.

Bức tượng ngựa khổng lồ ở Trung Quốc gây sốt vì vẻ ngoài mũm mĩm, được gọi vui là "ngựa béo như heo". Ảnh: Weibo.

Theo ban tổ chức, hình mẫu của bức tượng được xây dựng dựa trên hình ảnh ngựa thời Đường. Việc lựa chọn tạo hình đầy đặn là chủ ý nhằm tái hiện quan niệm thẩm mỹ "lấy béo làm đẹp" phổ biến trong giai đoạn này, đồng thời biểu trưng cho quốc lực hưng thịnh và đời sống sung túc.

Về thiết kế, tác phẩm sử dụng các đường nét tròn, được phóng đại có chủ đích, kết hợp giữa yếu tố thẩm mỹ lịch sử và phong cách hiện đại mang hơi hướm hoạt hình.

Nhờ đó, bức tượng vừa giữ được ý nghĩa văn hóa truyền thống, vừa tạo hiệu ứng thị giác mạnh, trở thành điểm check-in thu hút đông người tham quan. Triển lãm diễn ra từ ngày 2/2-3/3 và mở cửa miễn phí cho công chúng.

Phiên bản tí hon, màu đỏ của bức tượng. Ảnh: Weibo.

Theo lịch âm Trung Quốc, năm ngựa tại quốc gia này sẽ bắt đầu từ ngày 17/2. Trong văn hóa Trung Quốc, ngựa là biểu tượng của sức sống, sức mạnh và thành công. Hình ảnh này thường gắn với thành ngữ "mã đáo thành công", hàm ý sự thuận lợi và thành quả nhanh chóng.

Ngựa từ lâu được coi trọng nhờ vai trò trong giao thông và phát triển kinh tế, đến nay vẫn là con giáp được ưa chuộng, đại diện cho năng lượng và tiến bộ trong năm mới.

Không chỉ Nam Kinh, trung tâm thương mại Taikoo Hui tại Quảng Châu (tỉnh Quảng Đông) cũng tham gia "cuộc đua" linh vật với bức tượng ngựa tóc dài, mái ngố, tạo hình pha trộn giữa nét ngộ nghĩnh và phong cách sang trọng.

Linh vật ngựa tóc dài, mái ngố với biểu cảm hài hước tại Quảng Châu, tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc. Ảnh: Weibo.

Trước đó, tại chợ buôn Nghĩa Ô (tỉnh Chiết Giang), mặt hàng được săn lùng nhiều nhất là ngựa nhồi bông màu đỏ, đeo chuông vàng, có đôi mắt e lệ và khuôn mặt mếu máo. Trên mạng xã hội, sản phẩm này được gọi là "ngựa khóc".

Chủ cửa hàng Zhang Huoqing cho biết ban đầu sản phẩm được thiết kế với biểu cảm vui tươi để phục vụ dịp Tết. Tuy nhiên, trong quá trình sản xuất, một công nhân đã vô tình may ngược phần miệng, khiến nụ cười trở thành vẻ mặt hờn dỗi.

Ngựa bông "miệng mếu" gây sốt mạng xã hội Trung Quốc. Ảnh: Sixth Tone.

Thay vì sửa lỗi, xưởng sản xuất quyết định giữ nguyên thiết kế này. Doanh số sau đó tăng mạnh, đạt khoảng 15.000 sản phẩm mỗi ngày.

Các dây chuyền phải hoạt động hết công suất để kịp giao hàng cho khách buôn từ nhiều khu vực, trong đó có Đông Nam Á, Nam Phi và Nga. Nhiều quầy hàng thường xuyên treo biển hết "ngựa khóc".

Đan Châu / Theo: znews
Link tham khảo:



TÂN NIÊN TÁC - LƯU TRƯỜNG KHANH


Tân niên tác

Hương tâm tân tuế thiết,
Thiên bạn độc san nhiên.
Lão chí cư nhân hạ,
Xuân quy tại khách tiên.
Lĩnh viên đồng đán mộ,
Giang liễu cộng phong yên.
Dĩ tự Trường Sa phó,
Tòng kim hựu kỷ niên.


新年作 - 劉長卿

鄉心新歲切
天畔獨潸然
老至居人下
春歸在客先
嶺猿同旦暮
江柳共風煙
已似長沙傅
從今又幾年


Làm vào năm mới
(Dịch thơ: Chi Nguyen)

Tình quê tha thiết đậm đà. 
Lẻ loi còm cõi, lệ sa đôi hàng. 
Thân già đất khách đa mang. 
Mùa xuân vừa tới, ngỡ ngàng mà chi !. 
Liễu kia sương gió phải vì. 
Vượn kêu chim hót, vui khi tối chiều. 
Trường Sa chuyện cũ nghe nhiều. 
Năm này năm nữa, bao nhiêu xuân rồi ?.


Sơ lược tiểu sử tác giả:

Lưu Trường Khanh 劉長卿 (709-780) tự Văn Phòng 文房, người Hà Gian (nay là huyện Hà Gian, tỉnh Hà Bắc, Trung Quốc) đỗ tiến sĩ năm Khai Nguyên thứ 21, làm quan đến thứ sử Tuỳ Châu. Tác phẩm có Lưu Tuỳ Châu tập.

Nguồn: Thi Viện