Wednesday, September 16, 2026

NƯỚC CÀNG NHẠT CÀNG TRONG, NGƯỜI CÀNG BÌNH THẢN THÌ CÀNG HẠNH PHÚC

"Nước càng nhạt càng trong, người càng bình thản thì càng hạnh phúc". Tâm thiện thì gương mặt dịu hiền, tâm từ thì dáng vẻ nhu hòa.


Không tham, dục vọng sẽ ít; không sân, trong lòng bình yên

Gặp được nhau hãy biết trân quý, đừng đợi đến lúc đánh mất rồi mới biết luyến tiếc một đời.

Con người sống trên đời, cơ hội chẳng ai giống ai, nhân duyên mỗi bên mỗi khác, thuận buồm xuôi gió cũng được, trầm bổng lên xuống cũng hay, ta vẫn bình thản như bao ngày thường, đều là vận mệnh của bản thân ta. Những người đã từng đi ngang qua đời ta, những người mà ta vô tình chạm mặt, những người mà ta gặp để rồi biệt ly, thì hết thảy đều là duy nhất trong đời. Rơi vào tình huống nào, đều không nên chê trách thói đời, không buông bỏ ranh giới cuối cùng, cũng không cần đố kỵ oán hận người khác. Không tham, dục niệm sẽ ít; không sân, lòng ta bình thản; không cầu, tâm thường biết đủ. Gặp được nhau hãy biết trân quý, đừng đợi đến lúc đánh mất rồi mới biết luyến tiếc một đời.

Xem nhẹ được và mất, bình thản trước phồn hoa

Bởi xem nhẹ, nên mới không thấy khổ. Ngọt ngào quá mức sẽ trở thành đắng, đắng quá nhiều sẽ khiến lòng kiệt quệ. Cuộc sống giống như nước, dục vọng tựa như đường, không phải đường càng nhiều nước sẽ càng ngọt hơn. Quá nhiều dục vọng, ngọt cũng trở thành đắng, chỉ tâm thái hài hoà mới có thể khiến cuộc sống trở nên ngọt ngào. Một trái tim bình thản vô vi, có thể xem nhẹ được và mất, dẫu không vui nhiều thì cũng không buồn nhiều. Năm tháng hờ hững, con tim nhạt nhòa, con người cũng lẳng lặng bước đi, khi đã trang nhã ngồi xuống, buông bỏ dục vọng, lòng cũng an tâm bình hoà. Hương vị của đời người là như vậy, nhạt lâu sẽ tỏa mùi ngát hương.


Im lặng là sự thanh cao cuối cùng

Im lặng có thể khiến con tim hỗn loạn bỗng trở nên bình thản. Không cần phải cho người khác biết rằng bạn khờ dại thế nào, ngây thơ thế nào, thiện lương ra sao, hạnh phúc thế nào, bất hạnh bao nhiêu, đau khổ nhường nào. Hãy học cách dùng sự im lặng để làm chủ cảm xúc của bản thân. Có thể có người nói bạn cởi mở thoải mái, nhưng sự cởi mở của bạn có lúc chỉ là thể hiện ở bên ngoài. Lại có người nói bạn âu sầu khổ não, nhưng cái âu sầu khổ não ấy có lúc chỉ là tạm thời trong giây lát. Giữa những nốt thăng trầm lên xuống của cuộc đời, hãy học cách im lặng. Chỉ có im lặng, mới là biểu hiện của khôn ngoan lanh lợi, là nhìn xa trông rộng, là nội hàm bên trong. Im lặng, chính là sự thanh cao cuối cùng, cũng là sự tự do cuối cùng.

Có thể buông bỏ mới có thể nắm giữ

Đời người có thể buông bỏ mới có thể nắm giữ, có xả mới có đắc, được hay mất trong lòng ta tự biết. Chỉ một câu nói giản đơn, nhưng đã bao hàm biết bao trí huệ và đạo lý xử thế trong đời. Bởi vì, người rộng lượng mới hiểu được siêu thoát, người chân thành mới biết được hiến dâng, người hạnh phúc mới hiểu được buông bỏ, người trí huệ mới hiểu rõ được và mất. Đời người, cùng lúc tìm kiếm được cũng là lúc luôn phải phó xuất; nếu có thể nhận thức được và mất một cách chính xác, con người sẽ hiểu rõ “được – mất” là song hành, cũng là lẽ tất nhiên. Do đó, mất đi cũng đừng quá đau khổ, chỉ cần tìm về bản thân mà làm chủ chính mình trong sự mất mát đó.

Hạnh phúc của đời người, một nửa nên tranh, một nửa nên thuận

Người chân thành mới biết được hiến dâng, người hạnh phúc mới hiểu được buông bỏ, người trí huệ mới hiểu rõ được và mất.

“Tranh” không phải là tranh chấp với người khác, mà là với khổ đau. Không hạnh phúc nào có được dễ như trở bàn tay, mà phải cố gắng phấn đấu, nỗ lực hết mình, mới có thể từng bước từng bước đến gần hơn tới bến bờ hạnh phúc. “Thuận” không phải là gặp sao hay vậy, mà là biết dừng lại đúng lúc mà an vui sau này. Bởi sự hạn chế của năng lực và điều kiện, rất nhiều người và sự việc chỉ có thể thích ứng trong một tình cảnh, tùy duyên mà dừng lại. Không tranh với người, vậy nên đời người ít tiếc nuối; lòng luôn thuận theo, bởi biết đủ nên thường an vui.


Không phải thế giới đã chọn bạn, mà là bạn đã lựa chọn thế giới này

Nếu lòng bạn tràn đầy tình yêu thương, thế thì cuộc sống của bạn đâu đâu cũng tràn ngập yêu thương. Nếu lòng bạn chứa đầy thù hận, thế thì cuộc sống của bạn đâu đâu cũng chứa chan thù hận. Còn như lòng bạn chứa đầy cảm ân, thì đâu đâu cũng thấy ngập tràn lòng cảm ân. Nếu bạn trưởng thành, mọi chuyện cũng đều sáng rõ như lòng bàn tay. Vậy mới nói, không phải thế giới đã chọn bạn, mà là bạn đã lựa chọn thế giới này. Nếu không có chỗ nào để thoả mãn, chi bằng ta hãy cười ngây ngô. Nếu không có chỗ nào để so tài cao thấp, chi bằng ta hãy tự tại mừng vui. Nếu mọi chuyện đều không như ý, chi bằng ta hãy thản nhiên mà đón nhận.

Nước càng nhạt thì càng trong suốt; người càng bình thản thì càng vui vẻ an nhiên

Nếu không có chỗ nào để thoả mãn, chi bằng ta hãy cười ngây ngô.


Tâm thiện thì gương mặt dịu hiền, tâm từ thì dáng vẻ nhu hòa. Nước càng nhạt thì càng trong suốt; con người càng bình thản thì càng vui vẻ, an nhiên. Bình thản, khiến con người ta giản đơn; giản đơn, khiến người ta vui vẻ. Tâm thiện, tự nhiên xinh đẹp; tâm thẳng, tự nhiên chân thành; tâm từ, tự nhiên nhu hòa; tâm tịnh, tự nhiên trang nghiêm. Lẳng lặng mà cảm ngộ, phủi đi bụi trần của năm tháng, lấy một trái tim không vướng bụi trần mà trở về với nguồn gốc ban sơ, dùng một trái tim cảm ân đối đãi với hết thảy của cuộc đời.

Hiểu được từ bỏ sẽ đạt đến vẻ đẹp của sự trưởng thành. Nhìn rõ một người hà tất phải vạch trần; chán ghét một người hà tất phải trở mặt. Còn sống, thì sẽ luôn có người bạn thấy không vừa mắt, cũng như không phải tất cả mọi người đều thấy bạn thuận mắt. Sự trưởng thành của người ta không phải ở tuổi tác, mà là hiểu rõ lẽ được-mất, biết được buông bỏ, học cách viên dung, hóa giải mâu thuẫn. Có những nỗi khổ tâm không nói hết được, không phải trong lòng vô cảm, mà là biết rằng dù nói hay không cũng đều như nhau. Những vết thương kia, không phải ta không để tâm, mà bởi ta đã biết cách chữa lành nó thế nào…

Theo Soundofhope

LÀM SAO ĐỐI ĐÃI VỚI "ĐƯỢC - MẤT"

Người trí tuệ luôn sống thuận theo tự nhiên, không cầu mà tự được (ảnh Secretchina)

Xưa nay, các nhân sĩ thành công mà còn để được tiếng thơm muôn đời thì đa phần đều là coi nhẹ được mất; sống luôn biết suy nghĩ cho người khác mà tự an vui; tâm không truy cầu mà phúc đức đầy nhà; cuộc đời thanh nhàn mà con cháu lại được giàu sang phú quý.

Coi nhẹ được mất thế gian

Cổ nhân giảng “Thiên nhân hợp nhất”, tin vào thiên lý “Thiện ác hữu báo”. Văn hóa truyền thống là kết tinh giao thoa của ba gia phái là Nho giáo, Thích giáo và Đạo giáo. Dù góc độ khác nhau, nhưng thực chất là dạy người ta làm sao đối xử với được mất nơi thế gian con người; làm sao hành thiện tích đức; làm sao để không làm việc xấu, không tạo nghiệp, đề cao ngộ tính; làm sao có thể bước trên con đường tu luyện, tu thành chính quả.

Trong dân gian lưu truyền gia tộc Phạm thị của Phạm Trọng Yêm. Trong lịch sự có câu nói “Phúc không quá ba đời”, tuy nhiên gia tộc này lại hưng thịnh tới tám đời; tới ngày nay vẫn còn hậu thế. Nếu cổ nhân tầm nhìn thiển cận, làm việc bất chấp hậu quả, không suy xét tới tương lai, chắc chắn sẽ không có được thành tựu như vậy; sẽ không có được đại gia tộc nổi danh hậu thế như vậy.

Phạm Trọng Yêm (989 -1052), là danh thần nổi tiếng thời Bắc Tống, từ nhỏ khắc khổ đọc sách; học tập các kinh điển Nho gia như Kinh Thi, Thượng Thư, Lễ Ký, Xuân Thu v.v. Sau này, ông còn tiếp thu ảnh hưởng của tư tưởng Phật gia, kính tín Thần Phật.

Thứ để lại cho con cháu là phúc đức

Phạm Trọng Yêm sống cả đời cần kiệm, chất phác (ảnh Aboluowang)

Làm quan mấy chục năm, ông sống vô cùng cần kiệm, chất phác. Mặc dù đã làm tới chức tể tướng nhưng ông vẫn không xây dựng phủ đệ đàng hoàng. Có người chủ trương xây dựng nhà mới cho ông, ông nói: “Cái mà con người truy cầu chỉ là đạo nghĩa. Một người nếu trong tâm đã có đạo nghĩa thì bất kể thân ở nơi nào thì tâm cũng đều vui thích”.

Những năm cuối đời sau khi bị cắt chức, ông dùng tiền tích góp của mình trong nhiều năm mua một nghìn mẫu đất màu mỡ tại Tô Châu; gạo thu hoạch được dùng để cứu tế những người nghèo khó trong gia tộc.

Có người không lý giải được cách làm của ông, nên tới khuyên răn: “Ông làm như vậy thì con cháu sau này làm thế nào? Họ có thể vì nguyên nhân này mà oán hận ông đó”. Phạm Trọng Yêm thở dài đáp: “Nếu chúng thực sự oán hận ta, thì đã không hiểu ta rồi. Ta lưu lại cho chúng là tài phú còn quý báu hơn nhiều”.
 
Luôn suy nghĩ cho người khác

Năm Cảnh Hựu thứ hai (năm 1035), Phạm Trọng Yêm làm quan tại Tô Châu, ông mua một mảnh đất tên “Nam viên”; vốn định xây dựng làm nhà ở riêng. Thầy phong thủy nói với ông: “Mảnh đất này là phong thủy bảo địa. Ai có nó trong tay thì gia đình sẽ không ngừng có công khanh quý nhân”.

Sau khi nghe vậy, ông nói: “Nếu mảnh đất này đã có phong thủy tốt như vậy, chi bằng xây dựng một trường học tại đây; để nó có thể bồi dưỡng thêm nhiều nhân tài cho xã hội; chẳng phải tốt hơn nhiều so với việc gia tộc của ta xuất hiện nhiều công khanh quý nhân hay sao?”

Vì vậy, ông tu sửa nơi đây thành Tô Châu quận học, còn mời người có uy tín tới dạy. Bởi chịu ảnh hưởng của phong trào học tập lười nhác khi đó, dù “học trò có hàng mấy trăm, nhưng đa số không được dẫn dắt dạy dỗ”.

Để xoay chuyển vấn đề học sinh không giữ kỷ luật, ông cho con trai cả là Phạm Thuần Điếu vào học. Trong trường mặc dù là người ít tuổi nhất, nhưng Phạm Thuần Điếu sau khi nhập học hết sức tuân thủ kỷ luật và quy tắc nên các học sinh dần dần không dám phạm lỗi; khiến không khí học tập trong trường thay đổi. Sau đó nơi đây trở thành ngôi trường nổi tiếng thời đó; bồi dưỡng ra không ít nhân tài.

Cứ cho đi rồi sẽ được nhận lại, tâm biết đủ thì nơi đâu cũng an ổn (ảnh Aboluowang)

Cho đi rồi sẽ được nhận lại

Không lo được mất, dùng tâm bình thản đối đãi với những chìm nổi trong cuộc đời; đây là một cảnh giới không dễ đạt được. Lão Tử từng viết trong “Đạo Đức kinh”: “Ồn ào náo nhiệt đều vì lợi mà bôn tẩu”, đó là nói chốn nhân gian, đại đa số mọi người đều vị lợi ích cá nhân mà bận rộn ngược xuôi. Đạo đức, nhân nghĩa, ai cũng có thể từng nghe qua; nhưng vào thời khắc then chốt, hỏi có bao nhiêu người có thể buông bỏ lợi ích cá nhân, nghĩ cho người khác đây?

Trong tác phẩm “Nhạc Dương lâu ký”, Phạm Trọng Yêm viết: “Không vui buồn vì được mất cá nhân”, đó chính là loại cảnh giới này. Ông còn viết: “Lo trước cái lo của thiên hạ, vui sau cái vui của thiên hạ”. Tấm lòng quảng đại của Phạm Trọng Yêm thật khiến người ta cảm phục.

Cổ nhân tin rằng “Đức” là rất quan trọng với con người. Không có đức tích lũy lại từ hành thiện kiếp trước, thì không có tài phú và công danh lợi lộc kiếp này. Tất cả mọi thứ trong đời người đều có số mệnh an bài.

Sống thuận theo tự nhiên, không cưỡng cầu để tránh tạo nghiệp. Hơn nữa, dù đạt được điều gì thì cũng phải biết cảm tạ Thần Phật; trong tâm có sự tôn kính. Dù mất đi điều gì thì trong tâm cũng không đau buồn, oán hận; vì mắt nhìn thấy là mất, nhưng trên thực tế là đã đắc được “Đức”; đây mới là thứ trân quý nhất đối với sinh mệnh. Có Đức rồi thì phúc báo mới có thể kéo dài, gia tộc mới có thể phồn thịnh.

Thanh Mai / Theo: nguyenuoc

Tuesday, September 15, 2026

SƠ ĐÁO HOÀNG CHÂU


Sơ đáo Hoàng Châu

Tự tiếu bình sinh vị khẩu mang,
Lão lai sự nghiệp chuyển hoang đường.
Trường giang nhiễu quách tri ngư mỹ,
Hảo trúc liên sơn giác duẩn hương.
Trục khách bất phương viên ngoại trí,
Thi nhân lệ tác thuỷ tào lang.
Chỉ tâm vô bổ ty hào sự,
Thượng phí quan gia áp tửu nang.


初到黃州 - 蘇軾

自笑平生為口忙
老來事業轉荒唐
長江繞郭知魚美
好竹連山覺筍香
逐客不妨員外置
詩人例作水曹郎
隻慚無補絲毫事
尚費官家壓酒囊


Mới đến Hoàng Châu
(Bản dịch của Tuệ Sỹ)

Cười ta bình sinh miệng nói nhăng
Già rồi sự nghiệp càng hoang đường
Trường giang vỗ bến cho cá béo
Tre rậm đầy non thơm mùi măng
Khách lang bạt khỏi phiền viên ngoại
Lệ nhà thơ ghi sổ tang bồng
Chỉ thẹn không nên chuyện gì hết
Uổng thay dốc túi rượu nhà quan


Ghi chú:

Tô Thức ngày 18 tháng tám năm Nguyên Phong thứ 2 (1079) chịu Ô Đài thi án, bị giam trong ngục 4 tháng tới ngày 28 tháng chạp, biếm làm Kiểm hiệu thuỷ bộ Viên ngoại lang, Hoàng Châu đoàn luyện phó sứ, bị người của ngự sử đài áp đi. Ngày mồng 1 tháng giêng năm sau (1080) rời kinh, ngày mồng 1 tháng hai tới Hoàng Châu, ngụ cư và ăn cơm với sư tại Định Tuệ thiền viện. Bài thơ này làm trong thời gian đó.

Nguồn: Thi Viện

HẾT THẢY HẠNH PHÚC CÕI NHÂN SINH ĐỀU CHỈ CÓ THỂ TÌM ĐƯỢC TỪ TRONG CHÍNH TÂM MÌNH

Hết thảy mọi hạnh phúc, vui vẻ, an toàn, bình yên, tĩnh lặng mà bạn theo đuổi, đều không thể có được từ bất kỳ ai hay bất cứ nơi đâu. Mọi sự tình đều phải dựa vào bản thân mình, bạn chỉ có thể tìm được từ trong chính tâm mình.


“Tu hành là việc của mỗi một thời khắc, giác ngộ là việc của mỗi một thời khắc. Chỉ khi mỗi một thời khắc đều ở trong đạo tràng giác ngộ, công đức của chúng ta mới có thể tăng thêm, trí huệ mới có thể tăng trưởng liên tục không ngừng. Đây không phải là lý luận.

Mỗi một thời khắc đều quán chiếu nội tại của mình, đây mới là đạo tràng thật sự của bạn.

Tu hành thật sự, chính là bắt đầu từ thời khắc bạn thật sự gặp được chân ngã nội tại của mình, bắt đầu từ chân tâm giác ngộ đó. Mỗi một thời khắc, mỗi một hành vi, mỗi một thần thái của bạn, khi đều ở cùng với chân tâm của tự mình, bạn chính là đạo tràng rồi”.

Tu hành thật sự, bắt đầu từ ngay thời khắc bạn gặp được chân tâm của mình

Đạo tràng không ở nơi nào khác, mà chính ở ngay giờ phút này, chính ở tại nơi này, chính ở tại cái tâm này. Mỗi một thời khắc đều quán chiếu nội tại của bạn.

Chúng ta vẫn luôn đang tìm kiếm, muốn từ trên thế giới này mà tìm được một nơi an trú cho cái thân tâm này. Chúng ta đi tìm kiếm tài phú, gây dựng rất nhiều các mối quan hệ, học tập tri thức các loại, không ngừng tham gia các loại huấn luyện, vì sao vậy? Chính là muốn tìm được một nơi an thân lập mệnh cho tự mình. Thế thì, đã lâu như vậy rồi, bạn đã tìm được hay chưa? Và bạn muốn đi tìm kiếm ở nơi nào đây?

Tu hành thật sự, bắt đầu từ ngay thời khắc bạn gặp được chân tâm của mình. (Ảnh: pixabay.com)


Trong Phật giáo có một bài kệ:

佛在靈山莫遠求,
靈山只在汝心頭.
人人有個靈山塔,
好向靈山塔下修.

“Phật tại Linh Sơn mạc viễn cầu
Linh Sơn chỉ tại nhữ tâm đầu
Nhân nhân hữu cá Linh Sơn tháp
Hảo hướng Linh Sơn tháp hạ tu”.

(Tạm dịch: Phật tại Linh Sơn, khỏi tìm đâu. Linh Sơn ở ngay trong tâm bạn. Ai ai cũng có Linh Sơn tháp. Hãy hướng Linh Sơn tháp mà tu).

Bài kệ này là nói: Mọi đạo tràng đều không phải ở nơi nào khác, giác ngộ không phải ở nơi nào khác, Phật cũng không phải ở nơi nào khác. Hòa bình yên vui, giải thoát và tự tại cũng không ở nơi nào khác trên thế giới này. Hết thảy mọi hạnh phúc, vui vẻ, an toàn, bình yên, tĩnh lặng mà bạn theo đuổi, đều không thể có được từ bất kỳ ai hay bất cứ nơi đâu. Mọi sự tình đều phải dựa vào bản thân mình, bạn chỉ có thể tìm được từ bên trong mình.


Bởi thế giới giác ngộ đó chính là ở trong tâm của bạn

Sinh mệnh của mỗi người chúng ta đều giống như Linh Sơn, giống như tháp Phật, giống như thế giới Tịnh Độ của Phật, cũng chính là một đạo tràng của Phật vậy, mà bản thân đạo tràng ấy chính là nơi tu hành. Hết thảy mọi thành tựu của bạn đều phải có được từ nơi này, có được ngay từ trong sinh mệnh hiện tại, từ trong thân thể hiện nay của bạn, từ trong phiền não hiện tại của bạn.

Đạo tràng ở đâu đây? Đạo tràng chính ở trong một tâm niệm ngay chính vào thời khắc này của bạn, bao gồm hết thảy phiền não chướng ngại và mọi năng lực trí huệ của bạn.

Bạn không cần phải tìm kiếm đạo tràng ở nơi đâu. Bạn là đến từ trong đạo tràng của sinh mệnh, vậy cớ chi vẫn mãi luôn dùng đạo tràng vốn có này để tìm kiếm một đạo tràng khác bên ngoài chứ? Nhìn từ tâm giác ngộ thì đâu đâu cũng đều là đạo tràng cả.

Đạo tràng thật sự, sinh ra từ một trái tim thành thật hết sức toàn vẹn này. Khi mỗi một thời khắc, cái tâm của bạn hoàn toàn đều ở trong trạng thái của Đạo, khi tương hợp với mọi chân tướng của sự vật; thuận theo nhân duyên, chứ không phải hãm sâu vào trong các loại trạng thái phiền não, sợ hãi, tranh đấu, bất an, thị phi… Thế thì khi đó, tâm của bạn chính là đạo tràng rồi. Còn khi rời khỏi cái tâm hành đạo này, bạn còn có thể tìm được đạo tràng ở đâu đây?

Nếu như bạn xa rời “tỉnh giác”, bôn ba khắp nơi tìm kiếm đạo tràng, chính là như “rời bỏ tỉnh giác, hòa mình vào chốn bụi trần”. Giác ngộ chính là một niệm trong lòng này. Chúng ta sở dĩ là phàm phu, sở dĩ có các loại vấn đề, chính là bởi chúng ta nhìn không thấy nó hoặc không chịu đi nhìn nó, mà muốn tìm kiếm giác ngộ ở bên ngoài. Bên ngoài là gì đây? Bên ngoài chính là “bụi trần”, chúng ta luôn muốn tìm kiếm giác ngộ từ trong bụi trần, muốn tìm kiếm giác ngộ từ trong hoàn cảnh bên ngoài, muốn tìm kiếm sự giác ngộ từ chỗ của người khác, hoặc muốn tìm kiếm giác ngộ từ nơi Phật Đà, Bồ Tát hoặc những bậc trí giả.

Bạn dùng cái tâm như vậy mà tìm kiếm đạo, tìm kiếm giác ngộ, như thế sẽ không bao giờ tìm được. Mỗi ngày khi học tập từ rất nhiều nơi, đi khắp nơi tìm kiếm, bạn đã bỏ qua đạo tràng quan trọng nhất kia, chính là bản tính thuần chân tràn đầy giác ngộ kia. Đó chính là đạo tràng chân thật nhất, không có bất cứ sự hư giả nào cả.

Vì sao nó không có hư giả đây? Bởi ngoài hết thảy những thứ cái tâm này triển hiện ra, bạn còn có thể tìm được một chân tướng khác nữa hay không? Bạn có thể tìm thấy, và đem bất cứ sự thật nào của quá khứ bày ra trước mặt bạn hay không? Bạn có thể phơi bày tương lai cho hiện tại hay không? Lúc này, toàn bộ những gì bạn nhận biết được đều hiện ra trước mặt bạn thật chi tiết, chân tâm ánh hiện ra toàn bộ thế giới. Không kể là núi sông mặt đất, hay là hết thảy sinh mệnh, đều hoàn toàn hiển hiện ra trong mỗi một thời khắc chân tâm hiển lộ đó. Nó hiển hiện thành như thế nào thì chính là như thế đó. Vậy nên, tâm của thời khắc này là chân tâm không chút hư giả, là chân tâm tròn đầy, là giác ngộ đầy đủ.

Chúng ta cả đời đi tìm hạnh phúc, sự bình yên… Tìm mãi ở trong danh lợi tình, ở trong cảm xúc được mất thế gian… Chúng ta càng tìm càng không hạnh phúc, càng bất an hơn. (Ảnh: tidal.com)

Vậy nên, đạo tràng không ở nơi nào khác, mà chính ở ngay thời khắc này, chính ở ngay nơi này, chính ở tại tâm này

Bởi vì có tâm như vậy, mới có thể có hành vi và hành động, vậy nên tâm có thể phát sinh hành động. Bạn có để ý đến hay không, cái tâm này mỗi một thời khắc đều không dừng lại được? Hết thảy mọi kiểu cách, hành vi, thể nghiệm, sáng tạo đều diễn ra vào lúc nào đây? Những điều bạn nói bạn nghĩ, gồm cả tham sân si, gồm cả Giới Định Huệ, bao gồm hết thảy mọi chuyện tốt hay chuyện xấu, đều đang diễn ra vào những lúc nào? Chỉ có vào thời khắc này, vào lúc bạn hành động, chứ không phải là vào lúc nào khác. Vậy nên, thời khắc khi mà bạn hành động này chính là đạo tràng.

Thời khắc chúng ta gặp được nhau này, phải chăng là một đạo hạnh công phu tu luyện? Đây chính là một đạo tràng. Những lúc chúng ta trò chuyện, ở cùng người khác, thậm chí những lúc chúng ta ăn cơm, những lúc chúng ta ngủ, thì đều là đạo tràng cả; thậm chí ngay cả lúc tức giận, cũng là như thế.

Có người thường nghĩ, nói tôi vào trong chùa thì có thể tu Đạo rồi, không vào trong chùa thì không tu Đạo được. Thế bạn tu Đạo ở nơi nào trong chùa đây? Dù là thân đang ở trong chùa, thì bạn sẽ tu Đạo ở nơi nào đây? Tu Đạo trong mỗi một hành vi mỗi một ý niệm. Nếu bạn khởi tâm động niệm ở đây, hành vi tạo tác ở đây, không dung hòa với Đạo, thế thì bạn ở đâu trở nên viên dung được đây? Là ngôi chùa khiến bạn đồng hóa được với Đạo chăng? Là tượng Phật khiến giúp bạn trở nên viên dung với Đạo hơn chăng?

Có người nói tôi có tiền rồi sẽ tu Đạo, tôi có thời gian rồi sẽ tu Đạo, tôi gặp được người thầy tốt rồi sẽ tu Đạo. Nếu thế thì bạn gần như không có cơ hội tu Đạo được, đây chẳng qua chỉ là lý cớ bạn không muốn tương hợp với đạo tràng trong bạn mà thôi. Dù bạn đã có người thầy tốt rồi, thì cũng không nhất định là Phật, còn như bạn muốn tìm Phật, thì Phật lại không thể triển hiện nơi thế gian, còn Đức Phật Thích Ca thì đã viên tịch hơn hai nghìn năm rồi, bạn không thể nào gặp được. Vậy nên, bạn luôn cũng sẽ không bao giờ có cơ hội gặp được Phật, mãi mãi cũng sẽ không đồng hóa được với Đạo.

Vậy nên, tu hành thật sự, chính là bắt đầu từ cái thời khắc bạn gặp được chân ngã nội tại thật sự của mình, bắt đầu từ chân tâm giác ngộ ấy. Mỗi một thời khắc, mỗi một hành vi, mỗi một ý niệm của bạn, khi đều ở cùng với chân tâm của bạn, thì bạn chính là đạo tràng rồi. Khi lấy tâm thanh tịnh đi thực hành hết thảy các Pháp, hết thảy các Pháp đều sẽ thanh tịnh, bạn có thể tạo nên một thế giới hoàn toàn thanh tịnh.

Đạo tràng không ở nơi nào khác, mà chính ở ngay thời khắc này, chính ở ngay nơi này, chính ở tại tâm này – điều mà bạn hoàn toàn có thể nắm giữ được. (Ảnh: pickpik.com)

Cái tâm không ngừng tìm tòi, nghiên cứu thâm sâu, duy trì thường hằng liên tục không gián đoạn ấy chính là đạo tràng. Không phải tôi giờ phút này đang ở trong giác ngộ, giờ phút kia thì không còn ở trong giác ngộ nữa; nếu bạn nhìn sâu vào trong tâm mình, thì có thể phát hiện: giác ngộ vẫn đang luôn ở đó! Nhưng thời khắc đó, chúng ta không tự giác lại hãm mình vào trong phiền não, thị phi giữa người và ta, bởi vậy công đức của chúng ta ngay lúc đó gần như đã tan biến hết.

Vậy nên, tu hành là chuyện của mỗi thời khắc, giác ngộ cũng là chuyện của mỗi một thời khắc. Chỉ khi ta mỗi thời mỗi khắc đều ở trong đạo tràng giác ngộ, công đức của chúng ta mới có thể tăng thêm, trí huệ mới có thể tăng trưởng không ngừng. Đây không phải là lý luận. Mỗi một thời khắc quay trở về với sự giác ngộ bên trong bạn, đó mới là đạo tràng thật sự của bạn.

Theo wise99.com
Thuận An biên dịch / ĐKN

Monday, September 14, 2026

HỌC VÀ SUY NGHĨ

Đức Khổng Tử nói: “Có lần tôi không ăn trong một ngày và không ngủ suốt một đêm để suy nghĩ. Nhưng tôi không được lợi lộc gì. Nó không tốt như là học”.

Đức Khổng Tử còn nói: “Nếu một người chỉ học và không suy nghĩ, người đó sẽ bị mù mờ. Và nếu một người chỉ suy nghĩ mà không học, người đó sẽ hoài nghi”.


Dưới đây là một vài câu chuyện lịch sử về Lục Cửu Uyên đặt những câu hỏi về vũ trụ. Lục Cửu Uyên là một triết gia và giáo dục đời nhà Tống. Trí thông minh của ông rất khác với những người thường. Khi ông ta mới 3, 4 tuổi, ông đã hỏi cha của ông: “Có phải Trời và Đất có biên giới không?” Cha của ông chỉ cười và không trả lời. Lục Cửu Uyên suy nghĩ mãi về câu hỏi và suy nghĩ nhiều đến nỗi ông ta quên ăn uống và ngủ. Sau này, khi đi học, ông ta rất khác với người thường.


Một ngày, ông ta đọc một quyển sách nói về vũ trụ: “Trời là đủ mọi phương hướng và Đất là tồn tại muôn đời”. Ông ta chợt hiểu và nói: “Tất cả vạn sự trên vũ trụ là bổn phận của chúng ta và bổn phận của chúng ta là vạn sự trong vũ trụ”. Chúng ta có thể thấy rằng Lục Cửu Uyên xem rằng tất cả mọi sự trong vũ trụ là bổn phận của chúng ta. Nhưng có rất nhiều người không dùng hết khả năng để làm tròn bổn phận của họ.


Một số người có tài trí rất cao nhưng chỉ khoe khoang và nghĩ rằng người khác không bằng họ. Thật ra, tài trí của những người này rất nông cạn và hạn hẹp. Họ không có những suy nghĩ to tát và mở mang như Lục Cửu Uyên.

(Sưu tầm trên mạng)

TÌM HIỂU NGAY HIỆN TƯỢNG LẠ CHỈ XUẤT HIỆN Ở MỘT VÀI LOẠI QUẢ

Hiện tượng đột biến này hóa ra đã từng xuất hiện ở không ít loại thực vật. Bạn chưa tin ư, cứ xem những bức ảnh dưới đây là rõ ngay!


Thế giới đúng là không thiếu những điều dị thường khiến người ta phải bất ngờ. Bất kể động vật hay thực vật, luôn có những cá thể phải đi ngược với số đông thì mới chịu được.

Điển hình, hạt bình thường chỉ có thể nảy mầm khi đã được tách riêng khỏi thân cây mẹ. Thế nhưng, lại có những trường hợp không thể chờ đợi nổi mà bắt đầu mọc mầm luôn thế này đây.

Có những trường hợp hạt không thể chờ đợi nổi mà bắt đầu mọc mầm luôn thế này đây.

Hiện tượng này được khoa học nhận định là một dạng đột biến gene của thực vật và chỉ xảy ra trong điều kiện nhất định.

Tuy nhiên, với một số loại cây đặc biệt như cây đước - giống cây có rễ dài mọc dưới nước, việc hạt nảy mầm ngay trên thân mẹ lại là đặc điểm thường xuyên xảy ra và hoàn toàn không có gì lạ lẫm.

Với một số loại cây đặc biệt, việc hạt nảy mầm ngay trên thân mẹ lại là đặc điểm thường xuyên xảy ra.

Vậy nhưng, với phần lớn các loại thực vật còn lại, đây đích thị là một hiện tượng bất thường. Đặc biệt, nếu nó xảy ra với các loại cây trồng thu hoạch thì sẽ là một tin không vui cho lắm.

Bởi đơn giản, khi hạt bị đột biến thì người ta không thể sử dụng chúng cho mục đích gieo trồng hay chế biến thực phẩm sau này nữa.

Khi hạt bị đột biến thì người ta không thể sử dụng chúng cho mục đích gieo trồng hay chế biến sau này nữa.

Thế đâu mới là nguyên nhân thực sự khiến các loại cây, quả trở nên "dị" như vậy? Theo các nghiên cứu, nhiều loài thực vật gặp hiện tượng này là do tính chất sẵn có trong gene, tuy nhiên lý do phổ biến hơn thường là vì thay đổi trong nhiệt độ và độ ẩm xung quanh.

Một ví dụ rõ ràng nhất cho lý giải này chính là bắp ngô với nhiệt độ nảy mầm tối thiểu 10°C.

Thông thường, lớp vỏ ngoài sẽ tránh cho nước lọt vào bên trong - yếu tố khiến ngô dễ mọc mầm nhất.

Tuy nhiên, trong trường hợp mưa quá nặng hạt hay sương quá dày, nước vẫn sẽ đọng lại ở hạt ngô gây ẩm môi trường xung quanh. Và chỉ chờ có thế, khi nhiệt độ vượt qua ngưỡng 10°C, hiện tượng đột biến trên lập tức xảy ra!

Hiện tượng kì lạ này hay bị nhầm lẫn với việc mọc mầm thông thường bên trong một số loại quả như mít hay bơ, tuy nhiên chúng hoàn toàn khác nhau nhé! Mầm xuất hiện trong trường hợp này đơn giản là do quả đã chín quá mà thôi.

Mầm xuất hiện trong trường hợp này đơn giản là do quả đã chín quá mà thôi.

Vậy câu hỏi đặt ra là: Những "kẻ đột biến" như vậy có an toàn để ăn không? Đa số các loại quả như quả dâu phía trên vẫn thuộc nhóm "ăn được", nhưng theo các chuyên gia thì khi đó chúng sẽ không còn giữ được vị ngon như bình thường nữa.

Nói cho cùng, với vẻ ngoài kém hấp dẫn như vậy thì có lẽ những loại quả mọc mầm này cũng sẽ khiến người ta suy nghĩ lại về việc thưởng thức chúng mà thôi. Chưa rõ có độc hay không nhưng tốt nhất là "cẩn thận vẫn hơn", phải không?

Theo: Trí Thức Trẻ

NHÂN SINH CẢNH NGỘ: CHÍNH TRỰC - NGỌN ĐÈN TRONG BÓNG TỐI

Con người ta, sống cả đời, rốt cuộc để lại được gì? Có phải là nhà cao cửa rộng, danh vọng lẫy lừng hay tiền bạc đong đầy? Không. Thứ còn lại mãi, khắc sâu vào lòng người, chính là nhân cách. Và trong nhân cách ấy, chính trực là cái gốc rễ, cái cốt lõi làm nên giá trị của một đời người.


Chính trực không hào nhoáng, không phô trương. Nó như ngọn đèn nhỏ, sáng trong lặng lẽ giữa bóng tối. Người chính trực không cần nói nhiều, không cần biện minh. Họ chỉ sống, và cách họ sống tự khắc là minh chứng.

Khi chính trực bị đặt vào thử thách

Đời không thiếu những lúc khiến ta phải chọn: hoặc giữ mình, hoặc đánh đổi để đạt điều mình muốn. Đứng trước lợi ích, người không chính trực cúi đầu, nhắm mắt bước qua. Còn người chính trực, dù đau, dù mất mát, vẫn chọn con đường đúng.

Người ta có thể gọi họ là dại, là ngu. Nhưng kẻ cúi đầu để đổi lấy lợi ích nhất thời, rồi sẽ sống thế nào khi đêm xuống, đối diện với chính mình? Họ có thể giàu có, quyền lực, nhưng sâu thẳm, họ luôn bất an, vì biết rõ giá trị của mình đã bị bào mòn, từng chút một.

Còn người chính trực? Họ không giàu, có khi mất cả những gì đáng quý. Nhưng trong lòng họ, không một gợn sóng. Họ tự hào vì đã sống đúng với lương tâm, vì không cần che giấu hay bịa đặt điều gì để làm đẹp lòng ai.

Ảnh vạn điều hay

Chính trực chưa hẳn là hoàn hảo

Đừng lầm tưởng chính trực là không bao giờ sai lầm. Người chính trực cũng sai, cũng thất bại. Nhưng khác biệt ở chỗ, họ dám nhận sai, dám đứng lên sửa chữa. Họ không chối bỏ, không đổ lỗi.

Chính trực là nhìn thẳng vào cái sai của mình, không trốn tránh, không sợ hãi. Đó là sự can đảm, sự tử tế của người không để cái tôi lớn hơn lương tâm của chính mình.

Có lần, tôi gặp một người bán hàng rong. Bà cụ già, dáng gầy guộc, cặm cụi bên rổ bánh. Tôi mua một túi, đưa tờ tiền lớn, bà lục đục tìm trả lại. Đếm đi đếm lại, bà trả thiếu một ít. Thấy tôi không để ý, bà dừng tay, đôi mắt thoáng ngập ngừng, rồi rút từ túi mình vài đồng bạc lẻ thêm vào.

Một hành động nhỏ thôi, nhưng tôi nhớ mãi. Đó chính là chính trực – không để lòng tham, dù là nhỏ nhất, làm mờ đi giá trị của mình.

Rồi một lần khác, tôi biết một người bạn, từng đứng trước cơ hội thăng chức. Anh chỉ cần ký vào một báo cáo không đúng sự thật, là mọi thứ sẽ dễ dàng. Nhưng anh từ chối. Người khác cười anh, bảo: “Có ai biết đâu mà sợ.” Anh chỉ đáp: “Tôi biết. Thế là đủ.”

Lời nói của anh, nghe qua giản dị, nhưng thấm sâu vào lòng tôi. Chính trực không cần chứng minh, bởi chỉ cần chính mình biết, đã là quá đủ.

Chính trực không thể đo đếm bằng giá trị

Có những thứ không bao giờ có giá, và chính trực là một trong số đó. Khi ta bán rẻ sự chính trực, nghĩa là ta đang tự hạ thấp giá trị của mình. Một khi đã đánh mất, rất khó để lấy lại, bởi lòng tin của người khác không thể mua được, và sự thanh thản trong tâm cũng chẳng có gì thay thế nổi.

Người chính trực sống cuộc đời đơn giản, nhưng trong ánh mắt họ, luôn sáng lên sự bình yên. Họ không phải lo sợ ai đó sẽ vạch trần, không cần sống hai mặt để làm vừa lòng bất kỳ ai.

Chính trực cũng có thể được xem là gốc rễ của nhân cách

Người ta có thể giỏi giang, có thể tài năng, nhưng nếu không chính trực, tất cả chỉ như lâu đài xây trên cát, đẹp đấy nhưng dễ dàng đổ vỡ. Chính trực là nền móng, là cái gốc làm nên một con người đáng kính trọng.

Khi chính trực, ta không chỉ sống cho riêng mình, mà còn lan tỏa giá trị ấy đến những người xung quanh. Ta dạy con cái mình sống thật, không gian dối. Ta khiến người khác tôn trọng, không phải vì ta giàu có, mà vì ta đáng tin.

Sống chính trực không dễ. Nó có thể khiến ta mất mát, đôi khi khiến ta lạc lõng giữa đời. Nhưng hãy nhớ rằng: người chính trực, dù đi một mình, vẫn ngẩng cao đầu. Còn kẻ không chính trực, dù đứng giữa đám đông, cũng chỉ là cái bóng của chính mình.

Chính trực là một con đường không rực rỡ, nhưng bền vững. Đi trên con đường ấy, ta không chỉ để lại dấu chân, mà còn để lại lòng kính trọng trong trái tim người khác.

Sống, rốt cuộc, không phải để có thật nhiều, mà để khi nhắm mắt, ta biết rằng: mình đã sống một đời không hổ thẹn.

Nguyên Tác An Hậu / Theo: vandieuhay