Thursday, July 23, 2026

CỔ NHÂN NÓI: "MÔN PHẢI LUÔN MỞ VÀ HỘ PHẢI LUÔN ĐÓNG" - MÔN VÀ HỘ ĐỀU CÓ NGHĨA LÀ CỬA NHÀ, VẬY CHÚNG KHÁC NHAU Ở CHỖ NÀO?

Trong Tây Sương Ký có câu nói: “Dù chẳng được môn đăng hộ đối nữa, cũng còn hơn hãm vào tay quân giặc”. “Môn đăng hộ đối” có nghĩa là địa vị xã hội và tình hình kinh tế của hai gia đình tương đương nhau thì mới thích hợp cho việc kết thân và kết hôn.


Mặc dù “môn” và “hộ” đều chỉ cánh cửa nhưng giữa chúng có sự khác biệt. “Môn” thường đề cập đến cổng, lối vào chính, cửa trước; còn “hộ” chỉ cửa sau hoặc cửa các căn phòng khác như phòng ngủ. Suy cho cùng, cửa là lối vào, là bộ mặt của ngôi nhà, cũng là nơi tập trung của cải và phước lành. Còn “hộ” dùng để chỉ cửa sau và cửa các phòng khác được quy hoạch trong quá trình xây nhà. Những cửa này khác với cửa chính nên gọi là “hộ”.
 
Cánh cửa lớn thường xuyên mở

Câu “môn phải luôn mở và hộ phải luôn đóng” nghĩa đen là cửa nhà phải luôn mở, còn cửa sau và cửa các phòng ở khác luôn phải đóng. Về lý do, có những lập luận sau đây:

Cửa lớn phải mở thường xuyên bởi vì cửa là “bộ mặt” của ngôi nhà và là lối để tiếp bạn bè và khách vào nhà. Như lời bài hát: “Cửa nhà tôi thường mở, mở vòng tay chờ đợi bạn. Trời đất chủ yếu là bằng hữu, xin không cần khách khí…”

(ảnh: Nextcom).

Một gia đình có khách đến nhà liên tục, đồng nghĩa là mối quan hệ của người sống trong nhà này với người ngoài rất tốt. Cuộc sống và công việc của họ đều diễn ra tốt đẹp. Người xưa nói: “nhiều bạn bè con đường đi sẽ dễ dàng hơn”, cũng là biểu hiện của ý nghĩa này.

Cảnh tượng “môn đình nhược thị” (cửa chính như cái chợ – ám chỉ gia đình tấp nập đón đưa khách) không phải một gia đình bình thường có thể có được. Vô luận ở thời đại nào, gia đình đón khách như nêm như vậy không phú thì cũng quý.

Ngoài ra, cánh cửa chính thường rộng mở cũng là một biểu hiện của lòng hiếu khách.

Theo quan điểm phong thủy, cửa chính là nơi thu hút tập trung tài vận và phúc khí. Nếu nó thường xuyên duy trì ở trạng thái mở thì sẽ có lợi hơn cho tài vận của gia chủ. Khi gia đình người khác làm hỉ sự, nhân tiện gia chủ mở cửa có thể đón thêm một chút may mắn.

Cánh cửa phụ thường xuyên đóng

“Hộ gia đình phải đóng cửa thường xuyên”, điều này thực sự rất dễ hiểu. Chẳng hạn như cửa hậu, cửa phòng ngủ, hay những căn phòng khác trong nhà tất cả đều cần phải được đóng thường xuyên. Thứ nhất, tất cả mọi người muốn có không gian riêng tư. Hai là để đảm bảo sự an toàn. Nếu cửa sau và các phòng khác đều mở ra, một khi có kẻ trộm hoặc là người có tâm bất chính phát hiện ra, tài vật trong nhà có thể bị tổn thất.

Lý do thứ ba xuất phát từ quan điểm phong thủy: người ta cho rằng, tài vận và phúc khí từ cửa chính tiến vào. Nếu cửa sau mở, nó sẽ trực tiếp theo đó trượt đi mất. Người xưa gọi như vậy là “tán tài”. Và không ai muốn điều đó xảy ra.

Nguyên nhân ít được đề cập nhất xuất phát từ ba chữ “tẩu hậu môn” (đi cửa sau). Đây đã trở thành một thuật ngữ xúc phạm. Nó ám chỉ một hành vi, một trạng thái rất xấu của xã hội. Vào thời cổ đại, khi gia đình tổ chức tang lễ, quan tài cũng là từ cửa sau đi ra ngoài. Như vậy, nếu cửa sau luôn mở, tự nó có ý nghĩa không may mắn. Chỉ khi có người trong nhà rời đi, người ta mới mở cửa sau.

(ảnh: Cafef).

Câu tục ngữ “cửa chính luôn phải mở, cửa sau, cửa phòng luôn phải đóng” cũng là một mô tả về một trạng thái của cuộc sống. Trong phủ vương hầu, quan lớn ở thường có rất nhiều đình viện lớn nhỏ. Do đó cửa phòng trong phủ thật sự quá nhiều, khiến người ta hoa cả mắt.

Cửa trong một gia đình càng có nhiều càng có thể thể hiện thân phận và địa vị của gia đình. Đương nhiên gia đình như vậy nhất định là quý tộc hiếm có ở địa phương.

Đồng thời, cổ nhân cũng có lời khuyên răn rằng, đừng luôn nghĩ đến việc “đi cửa sau”, như vậy vừa là vô trách nhiệm với mình vừa là không công bằng với người khác. Làm người, phải làm được thì khi ngồi mới vững thế, công danh tài lộc mới bền vững.

Nguồn: Aboluowang (Triệu Lệ)

"NGƯỜI NÓI TA LÀ TRÂU, THÌ TA CHÍNH LÀ TRÂU"

Truyện cổ Đạo giáo kể rằng, nghe danh tiếng của một vị chân nhân đã lâu, một học giả đã từ nơi rất xa đến cầu kiến, muốn học Đạo.


Nhưng vài ngày sau, khi nghe thấy và nhìn thấy một số tình huống, ông bèn tới và nói với vị chân nhân rằng:

“Ta nghe nói tiên sinh là bậc thánh nhân. Nhưng hiện giờ ta thấy tiên sinh hoàn toàn không phải là bậc thánh nhân. Nơi chuột sinh sống đều còn đồ ăn thừa, còn trong nhà của ngài lại chẳng tích trữ một chút đồ ăn nào. Ngài có một tiểu muội, nhưng ngài lại ruồng bỏ không nuôi dưỡng, thế là bất nhân. Thi thoảng ngài mang rất nhiều đồ ăn chín chất đống lại trước mặt nhưng không chia cho người khác, thế là tham tài.”

Vị chân nhân nghe xong, vô cùng bình thản, cũng không giải thích bất cứ lời nào. Người học giả thấy vậy bèn lui ra.

Vài ngày sau, người học giả lại đến gặp vị chân nhân nói:

“Mấy hôm trước, tôi châm chọc ngài, nói xấu ngài. Hôm nay tôi đã ngộ ra được một chút, nhưng tôi không thể nói rõ ra được đạo lý mà tôi đã ngộ, là vì sao?”

Vị chân nhân nghe xong bèn nói:

“Hiện giờ ta sớm đã không còn là người minh trí thần thánh nữa rồi. Ông nói ta là trâu thì ta chính là trâu, ông nói ta là ngựa thì ta cũng là ngựa. Giả dụ người khác nói là gì, người khác gọi ta bằng tên gì, mà bản thân ta phản đối không tiếp nhận, thì điều ấy sẽ chỉ khiến ta gặp tai ương mà thôi. Những việc ta làm xưa nay đều vậy, không phải cố ý để cho người khác xem, nên mới làm được thật nhiều việc này việc kia.”

Học giả nghe xong, cảm thấy hổ thẹn không biết giấu mặt vào đâu. Ông bắt đầu cung kính trước mặt vị chân nhân.

Ông thành khẩn thỉnh giáo rằng:

“Tôi nên tu như thế nào?”

Bức “Thu giang ngư ẩn đồ” thời Tống tại Bảo tàng quốc gia Đài Loan. (Họa sĩ: Mã Viễn, Public Domain)

Vị chân nhân nói:

“Bình thường ông luôn tỏ ra rất trang trọng, mắt ông nhìn thẳng về phía trước, đầu ngẩng cao, miệng mở rộng, chứng tỏ ông rất cao ngạo. Ông giống như chú ngựa hoang, vốn muốn xông thẳng về phía trước, chỉ là vì bị dây cương buộc chặt mà phải dừng lại. Ông vốn muốn động, nhưng lại miễn cưỡng bị ghìm chặt, hễ bắt đầu hành động sẽ nhanh như máy. Quan sát tinh tường nhưng cố chấp vào ý kiến của bản thân, cơ trí nhưng quá nhiều dục vọng, truy cầu. Những điều này đều đi ngược lại với bản tính làm người. Người ngoài biên giới nếu vượt qua biên giới thường bị coi là trộm cướp, gây hại cho xã hội. Nội tâm của ông không đủ tĩnh tại, sao có thể tu?”

Vị học giả nghe xong, thấy thọ ích vô cùng.

Đối với bậc chân nhân đắc đạo mà nói, dẫu người khác bình luận về bản thân thế nào, ông cũng đều có thể thản nhiên tiếp nhận. Người khác nói bạn là trâu thì chính là trâu, nói bạn là ngựa thì chính là ngựa. Những thứ này đều là vật ngoại thân, căn bản không nên để tâm. Người tu đạo ắt cần làm được việc quên đi vinh nhục, buông xả tất cả phiền nhiễu của cảm xúc hỷ nộ ai lạc, nội tâm bình thản như nước, thong dong tự tại, từ đó mà tu thân dưỡng tính, đắc đạo nhập thánh.

Thiên Cầm biên tập (Theo Vision Times tiếng Trung)
Theo: trithucvn

BAO GIỜ NGÂU NỞ HOA - XUÂN QUỲNH

"Nắp đàn khoá sợi dây vẫn hát:
Bao giờ ngâu nở hoa..."
(Lưu Quang Vũ)


Bao giờ ngâu nở hoa
thơ Xuân Quỳnh

Những bông hoa nho nhỏ
Chỉ có chút hương đầm
Ẩn vào trong kẽ lá
Như mối tình lặng câm

Vượt qua tháng qua năm
Vượt qua đồi qua suối
Bỗng gặp một mùi hương
Như lời yêu thầm gọi
Như ánh đèn chờ đợi
Như ánh mắt bao dung
Trong cơn khát cháy lòng
Bỗng tìm ra nguồn nước...

Mùi hương không hẹn trước
Tình yêu đến bất ngờ
Em đâu biết bao giờ
Mùa hoa ngâu ấy nở
Anh như cây đàn khóa
Sợi dây còn ngân vang
Em đi hết lòng em
Lại gặp lời hát đó
Hoa ngâu ở nơi nào
Em cũng không biết nữa
Em chỉ biết tình em
Như ngâu vàng vẫn nở

Xuân Quỳnh


Sơ lược tiểu sừ tác giả:

Xuân Quỳnh (1942-29/8/1988) tên thật là Nguyễn Thị Xuân Quỳnh, vốn là diễn viên múa từ năm 13 tuổi, có thơ đăng báo năm 19 tuổi, trở thành nhà thơ chuyên nghiệp sau khi qua lớp bồi dưỡng những người viết văn trẻ khóa đầu tiên của Hội Nhà Văn Việt Nam (1962-1964). Xuân Quỳnh được coi là nhà thơ nữ hàng đầu của nửa cuối thế kỷ 20.

Nguồn: Thi Viện

"LẠT MỀM BUỘC CHẶT" LÀ GÌ, CÓ Ý NGHĨA GÌ TRONG TÌNH YÊU?

“Lạt mềm buộc chặt” là gì mà được người xưa coi là tuyệt chiêu giữ chồng, giữ cho gia đình ấm êm, hạnh phúc?

Lời khuyên “Lạt mềm buộc chặt” trong tình yêu và cuộc sống có ý nghĩa như thế nào? Từ kinh nghiệm lao động thực tiễn, người xưa đã đúc kết ra những bài học triết lý sâu sắc, hữu ích.

Song muốn áp dụng, trước hết bạn hãy cùng VOH Sống đẹp giải thích nghĩa đen, nghĩa bóng của câu tục ngữ này.

Lạt là dây buộc được làm từ tre, nứa, mây… chẻ mỏng, dẻo và là vật dụng mà không người Việt nào không biết tới - Ảnh: ITN

Giải thích “Lạt mềm buộc chặt” là gì?

“Lạt mềm buộc chặt” là câu tục ngữ truyền đạt kinh nghiệm, khuyên con người có thái độ, cách cư xử mềm mỏng, dịu dàng thì sẽ dễ nhận được kết quả tốt, dễ thành công.

Ý nghĩa trên được đúc kết từ quá trình lao động của người xưa. Ấy là khi dùng lạt buộc rổ rá, buộc giàn giáo dựng nhà cửa (thời xưa)… phải chẻ lạt mỏng, ngâm nước cho mềm rồi mới sử dụng. Mục đích là để mối buộc được chặt và chắc.

Kinh nghiệm sống này đã được ông cha khái quát và đúc kết thành câu tục ngữ “Lạt mềm buộc chặt” hay “Dây dùn khó đứt, lạt mềm buộc chặt” (dùn nghĩa là chùng, không căng).

Trong đời thường, “Lạt mềm buộc chặt” thường được sử dụng cùng câu nói “Già néo đứt dây” (làm căng, găng quá dễ hỏng việc). Ngoài ra, thành ngữ Trung Quốc 欲擒故纵 (Dục cầm cố túng) cũng có ý nghĩa tương tự như câu tục ngữ của ta.

Ngày nay, “Lạt mềm buộc chặt” thường được nhắc đến cùng các câu chuyện về tình yêu, hôn nhân gia đình. Trong đó, người phụ nữ là đối tượng được đề cập đến nhiều hơn cả.

Vậy với chủ đề này, ý nghĩa của câu “Lạt mềm buộc chặt” sẽ được giải thích như thế nào?

“Lạt mềm buộc chặt” trong tình yêu là gì?

Người xưa vẫn thường khuyên con gái sắp lấy chồng hoặc người phụ nữ đã có gia đình rằng muốn trong ấm ngoài êm thì phải “Lạt mềm buộc chặt”. Cho đến nay, chúng ta vẫn bàn luận rất nhiều về câu nói này.

“Lạt mềm buộc chặt” trong tình yêu, hôn nhân chỉ sự nhẹ nhàng, mềm mỏng, khéo léo, tinh tế của người phụ nữ trong mối quan hệ với người yêu, bạn đời. Nó có thể được biểu hiện ở nhiều phương diện như cách ăn nói, cư xử, cách xử lý các tình huống, giải quyết các vấn đề…

Sự dịu dàng, mềm mỏng của người phụ nữ được người xưa cho là sẽ quyết định một phần đến hạnh phúc gia đình - Ảnh: Internet

Người xưa tin rằng, muốn giữ cho gia đình êm ấm, hạnh phúc thì người phụ nữ phải khéo léo, dịu dàng, mềm dẻo. Cho nên câu tục ngữ trên được nhiều người coi là lời khuyên hữu ích, là bí quyết để giữ gìn hạnh phúc gia đình.

Thành ngữ, tục ngữ Việt Nam cũng có những câu nói nhắc đến vấn đề trên. Ví như, “Cơm sôi bớt lửa, chồng giận bớt lời”, “Chồng tới vợ lui, chồng hòa vợ thuận”.

Thực tế đã chứng minh, quan điểm “Lạt mềm buộc chặt” của ông cha ta vẫn đúng và có giá trị. Tuy nhiên, theo sự phát triển của thời đại, cách áp dụng của chúng ta phải linh hoạt và phù hợp với từng đối tượng, tình huống.

Phụ nữ có thể cư xử mềm mỏng, uyển chuyển, khi cần thì nhún nhường, nói đúng chỗ, im lặng đúng lúc… nhưng không nên nhẫn nhịn, chiều chuộng đối phương thái quá. Điều đó có nghĩa phải xác định được giới hạn “mềm” và cương - nhu đúng chỗ, đúng lúc.

Phụ nữ không nên dành sự dịu dàng, khéo léo cho người đàn ông bạo lực. Sự mềm mỏng với đối tượng này đa phần đều không có tác dụng “buộc chặt” mà còn khiến họ gặp phải bi kịch.

Trong tình yêu hay hôn nhân, người phụ nữ nên học cách dịu dàng và cương quyết đúng lúc, đúng chỗ - Ảnh: Istockphoto

Phương pháp nào cũng có ưu điểm, nhược điểm riêng và cần được áp dụng với đối tượng, tình huống phù hợp mới cho kết quả tốt. “Lạt mềm buộc chặt” trong hôn nhân hay tình yêu cũng vậy, khi lắng nghe lời dạy của người xưa, chúng ta cần đúc kết được tinh túy và áp dụng một cách uyển chuyển.

Ý nghĩa của “Lạt mềm buộc chặt” trong cuộc sống

Thái độ, cách cư xử, giải quyết vấn đề… mềm mỏng, dịu dàng không chỉ có tác dụng nhất định với tình yêu, hôn nhân mà còn là bài học sống hữu ích.

Người ta thường nói cái gì quá cũng không tốt. “Cứng quá dễ gãy”, “mềm” quá thì dễ gục.

Sự cân bằng, vừa đủ, dễ uốn mềm nhưng không dễ gãy của tính từ “dẻo” hay cụ thể là việc biết tiến biết lùi; có mềm mỏng, có cương quyết chính là bí quyết mà mỗi người cần nắm bắt.

Với câu tục ngữ “Lạt mềm buộc chặt”, chúng ta có thể nhận ra những bài học hữu ích cho công việc, cuộc sống như của mình như:
  • Linh hoạt, tinh tế, cương nhu đúng lúc: Sự mềm mỏng, khéo léo trong cách cư xử, tiếp nhận và giải quyết vấn đề… thường có lợi, đem lại hiệu quả tốt hơn so với sự cứng nhắc, thô bạo. Ngoài ra, đây cũng cách giúp chúng ta thể hiện sự tôn trọng, lịch sự, duy trì mối quan hệ với mọi người.

  • Khả năng thích nghi: Không chỉ là sự mềm mỏng, câu tục ngữ còn là lời nhắc nhở về khả năng thích nghi với từng tình huống, thay đổi thái độ, phương pháp, để vượt qua khó khăn, thử thách.

  • Sự kiên nhẫn: Đôi khi, muốn “buộc chặt” chúng ta phải tốn nhiều thời gian và công sức. Cho nên hãy nhẫn nại, đừng vội nản lòng, bỏ cuộc.

Cách cư xử nhẹ nhàng, khéo léo, tinh tế cũng giúp ích rất nhiều cho công việc và cuộc sống của mỗi người - Ảnh: thomasgriffin

Tục ngữ, thành ngữ đồng nghĩa, trái nghĩa “Lạt mềm buộc chặt”

Tục ngữ, thành ngữ Việt Nam vô cùng phong phú và đề cập đến nhiều vấn đề có mối liên hệ khăng khít với nhau. Khi giải thích và tìm hiểu “Lạt mềm buộc chặt” là gì, chúng ta cũng bắt gặp những câu nói đồng nghĩa, trái nghĩa khá hay.
  • Lưỡi mềm thì còn, răng cứng thì gẫy: khuyên con người xử sự mềm mỏng vì có lợi và giúp tránh tai họa; không nên quá cứng nhắc, háo thắng vì khó giữ an toàn cho bản thân.

  • Bó mạ lạt cứng, bó dứng (cót vách bằng tre nứa) lạt mềm: Bó mạ to, thân mạ mềm cần dùng lạt cứng (lạt dày nhưng dẻo), với dứng vách đã cứng thẳng, cần dùng lạt mềm thì buộc mới dễ.

  • Răng rắn lưỡi mềm: nên mềm mỏng, không nên cứng nhắc.

  • Mất mặn mất nhạt: chỉ cách ăn nói, cư xử thiếu mềm mỏng, bốp chát, không biết kiêng nể làm người khác mất lòng, phật ý.
“Lạt mềm buộc chặt” vừa cung cấp cho ta kinh nghiệm lao động vừa truyền đạt cho ta kinh nghiệm về thái độ, cách cư xử, tiếp nhận, giải quyết vấn đề…. Mong rằng, phần giải thích và phân tích của VOH đã giúp bạn hiểu quan điểm của người xưa cũng như rút ra cho bản thân bài học hữu ích.

Phương Nga / Theo: voh

Wednesday, July 22, 2026

"TƯỚNG TÙY TÂM SINH"! KHI PHÚC BÁO CỦA MỘT NGƯỜI GẦN NHƯ "TIÊU HAO", NGƯỜI ĐÓ SẼ CÓ "5 TƯỚNG MẠO"!


Người ta thường ghen tị:

Phúc báo của ai đó thật tốt,

Gia thế khá giả, đông con cháu lại hiếu thuận.

Muốn tiền thì có tiền, muốn tình yêu thì có tình yêu.

Muốn có sự nghiệp thì có sự nghiệp, muốn có chức vị thì có chức vị;

Tại sao mọi thứ đều hoàn hảo với người đó?

Tại sao tôi không thể nhận được bất cứ điều gì?

Có phải Thượng Đế bất công hay không?

Đem tất cả những điều may mắn trên thế gian cho người đó?

Kỳ thật, phúc báo không phải do Thần lực có thể cấp cho, mà là do nỗ lực của bản thân có được.

Tương tự như vậy, một ngày nào đó phúc báo cũng sẽ tiêu hao hết.

Ngày nay, cuộc sống của hầu hết mọi người về cơ bản chỉ xoay quanh việc kiếm tiền và hưởng lạc.

Phải biết rằng: Con người chịu khổ chính là đang thoát khổ, hưởng phúc chính là đang tiêu phúc. Phúc báo của một người giống như tiền gửi trong ngân hàng,

Nếu bạn chỉ rút tiền mà không gửi tiền, bạn sẽ bị thấu chi:

Nguồn: aboluowang.

1. Ngạo mạn cuồng vọng tự đại, không biết được trời cao đất dày

Đặc điểm này vô cùng rõ ràng. Nhớ đến lúc ấy xuất hiện ngạo mạn, cuồng vọng tự đại, năng lực của bản thân không tăng lên, mà sự nóng nảy là càng ngày càng đại.

Đối với mọi người cũng không chịu thua kém, đối với lãnh đạo không tôn trọng, xem thường đồng sự, xem thường thân bằng hảo hữu, giống như mình mới là đệ nhất.

Đôi khi, chúng ta chỉ trích người khác vì những điều nhỏ nhặt, phê bình chỉ trích người khác cái gì cũng sai, đây là tạo khẩu nghiệp nghiêm trọng!

Tôi nhớ rõ có một vị tiền bối đã ân cần nhắc nhở, ông ấy nói, người huynh đệ, làm người phải khiêm tốn và học cách sống kín tiếng hơn một chút.

2. Bắt đầu tham lam hưởng thụ, ăn uống chơi đùa, sa vào dục vọng và tà dâm

Khi đó bắt đầu ganh đua tật đố với người, trong nhà không có tiền, nhưng trông thấy người khác mua quần áo đẹp, kiểu dáng xinh đẹp, bản thân cũng muốn mua một cái, kỳ thực y phục của bản thân còn rất nhiều, điều này là do lòng hư vinh tác quái và tâm lý ganh đua tật đố gây ra.

Khi người khác mua điện thoại mới, thì bản thân cũng phải mua, không có tiền cũng phải vay tiền để mua, rồi bắt đầu cái gọi là hưởng thụ cuộc sống, chỉ ăn uống vui chơi suốt ngày.

Còn có một kiểu người chính là nghiện cờ bạc và trầm mê chơi mạt chược, thậm chí có khi còn chơi mạt chược suốt đêm, vừa mất tiền, lại vừa tổn hại sức khỏe.

Nguồn: aboluowang.

3. Cực kỳ vô trách nhiệm trong công việc và chỉ làm tạm bợ

Lúc đó tôi đang làm ở một cơ quan, tôi là một trưởng phòng, làm việc nhàn hạ, đọc hồ sơ, ghi tài liệu, v.v.

Đúng vậy, những thể chế không phù hợp với người trẻ tuổi, con người ở nơi đó sẽ dần trở nên tiêu cực.

Đề nghị lúc tuổi còn trẻ nhất định phải đến cơ sở rèn luyện, chịu khổ một chút mới có ích.

Thời gian dần qua, tôi liền dưỡng thành thói quen xấu là lười biếng, trì hoãn công việc ngày càng nhiều và bỏ bê công việc cũng ngày một nhiều.

Tôi chỉ tìm đủ mọi lý do để sắp xếp cho cấp dưới của mình làm những việc mà bản thân tôi nên làm, điều đó chỉ là làm loạn thôi.

Một khi dưỡng thành thói quen xấu này, thì sau này sẽ ảnh hưởng rất lớn đến chính mình, dù bản thân có làm việc riêng thì cũng sẽ bừa bộn và vô trách nhiệm. Chính mình đang làm hại chính mình!

Nguồn: aboluowang.

4. Bắt đầu kết giao với đủ loại bạn bè không đứng đắn trong xã hội và mắc đủ loại thói quen xấu

Tôi suốt ngày tranh đấu với những người này, tưởng mình lẫn vào không sai, nhưng thật là ngu si, chẳng bao lâu sau tôi càng ngày càng tệ, thực tế là tôi đã nhiễm phải những thói xấu và tà khí. Tôi nghiện Internet, làm những việc nhàm chán, chơi game và tán gẫu, cho rằng đây mới là cuộc sống.

5. Không thích sự sạch sẽ, không làm vệ sinh, lôi thôi lếch thếch, chán chường gặp xui xẻo

Dần dần, không còn rửa mặt, đánh răng vào buổi sáng, không dọn dẹp nhà cửa nữa, rác khắp nơi và bẩn thỉu.

Đây đều là điềm xấu, báo hiệu vận xui!

Dù là văn phòng hay nhà riêng, mọi thứ đều sạch sẽ và ngăn nắp, với các vật dụng được sắp xếp gọn gàng và ít bừa bộn.

Bảo trì thông gió để thở cũng là lẽ thường tình, chúng ta vẫn là kẻ phàm phu, nên đương nhiên là có ảnh hưởng.

Dựa vào những điều trên, nếu như chưa có phước lớn thì nên bắt đầu tu phước ngay từ bây giờ, vẫn chưa muộn, cho dù vận mệnh không tốt cũng có thể thay đổi được.

Nếu như được ban phúc lớn, thì càng nên làm một số điều đức hạnh, tích thêm chút âm đức khi còn có thể.

Nguồn: aboluowang.

Ví dụ: Chia sẻ những bài viết nhằm khích lệ lòng tốt và thanh lọc tâm trí. Khi đó phước lành sẽ tiếp tục tuôn chảy, hình thành một vòng luân hồi đạo đức.

Đây là một điều rất lý tính và thực tế, dù bạn có tin hay không, những người thật sự có phúc đều biết cách vừa hưởng phúc vừa tích phúc cùng một lúc.

Bạn phải tích lũy vốn liếng hạnh phúc chân chính cho cuộc đời mình, đó là ngọn nguồn của mọi điều tốt đẹp.

Hơn nữa, điều đó sẽ đồng thời khiến bạn trở nên hạnh phúc tự tại hơn, đồng thời bạn sẽ không gặp rắc rối trước những thay đổi của môi trường bên ngoài.

Kỳ Mai biên dịch
Trữ Thành Nguyệt – aboluowang

NGÂN HÀ RƠI CHÍN TẦNG: KHÁT VỌNG VƯỢT GIAN NAN

Suối khe há có thể giữ được nước, cuối cùng cũng đổ về biển cả mà thành sóng to gió lớn. Con người tuyệt đối không được thỏa mãn với hiện trạng, mà phải nuôi chí hướng cao xa, tràn đầy tự tin, không sợ gian nan hiểm trở, kiên trì theo đuổi, nỗ lực với khát vọng thực hiện mục tiêu và giá trị của đời mình.


Ngân hà rơi chín tầng: khát vọng vượt gian nan

Dù giàu hay nghèo, sang hay hèn, con người đều nên dựng lập cho mình một chí hướng lớn lao. Trong tuổi thiếu niên đầy mộng tưởng, tôi thường bị cuốn hút bởi cảnh tượng hùng vĩ mà thi tiên Lý Bạch mô tả trong thơ: “Dòng thác đổ thẳng ba ngàn thước, ngỡ dải Ngân Hà rơi chín tầng trời.”

Mỗi khi tâm trí u uất, tôi thường muốn tìm đến những dòng thác tung bọt trắng xóa để dạo bước, giải tỏa lòng mình. Ngay cả những thác nhỏ do dòng suối gom lại, khi đứng dưới làn sương bụi nước mịn như mưa mà trầm ngâm giây lát, không chỉ xua đi mệt mỏi trong tâm hồn mà đôi khi còn lĩnh ngộ được đôi điều triết lý nhân sinh.

Tuy đã từng chiêm ngưỡng một vài thác nước ít người biết đến ở Trung Quốc, sau đó lại có dịp đến Nhật Bản thăm thác Nikkō, thác Mino ở Osaka, và cả thác vô danh trong núi sâu Yakushima. Cảnh sắc không phải là không đẹp, nhưng vì lượng nước quá nhỏ, nên không cảm nhận được cái thế “Ngân Hà rơi chín tầng trời” mà Lý Bạch từng mô tả.

Công viên Mino ở Osaka.

Mãi đến khi được tận mắt chứng kiến thác Niagara trứ danh nằm giữa biên giới Mỹ và Canada, tôi mới thật sự cảm nhận hết sức mạnh và vẻ đẹp hùng vĩ của thác lớn. Dưới chân thác, có thể thấy những dòng nước dài tụ lại thành bức màn khổng lồ, mang sức nặng dữ dội mà lao thẳng xuống, giáng mạnh lên vách đá, tung bọt trắng xóa cao mấy trượng. Rồi bọt nước ấy lại hòa nhập cùng dòng thác khác, tiếp tục xô dồn xuống vực sâu, tạo nên cảnh tượng kỳ vĩ khiến người ta lưu luyến không rời.

“Ngàn khe muôn suối chẳng quản nhọc,
Xa trông mới biết nguồn cao vời.
Suối khe há giữ được mãi,
Cuối cùng về biển cả làm sóng to.”

Tác giả của bài thơ này chính là một vị hoàng đế nhà Đường và một vị thiền sư. Theo sử sách, Đường Tuyên Tông Lý Thầm từng có thời gian ẩn cư nơi núi rừng làm tăng. Một lần, ông cùng thiền sư Hương Nghiêm Nhàn (cao tăng ở núi Lư Sơn) đi chung. Thiền sư nói mình ngâm vịnh thác nước mà chỉ nghĩ ra hai câu, chưa nối được tiếp. Tuyên Tông liền xin nối vần. Thế là thiền sư đọc hai câu đầu, còn Tuyên Tông làm hai câu sau, hợp thành một bài thơ khí thế hùng vĩ, tràn đầy nhiệt huyết, lưu danh thiên cổ.


Bài thơ miêu tả dòng thác qua muôn vàn trở ngại mà cuối cùng vẫn đổ về biển cả, ẩn dụ về nhân sinh: con người không thể thỏa mãn với hiện tại, mà phải có chí hướng cao xa, đầy tự tin, không ngại khó khăn, kiên trì phấn đấu để đạt được mục tiêu và giá trị của đời mình. Đặc biệt, hai câu cuối trở thành danh cú muôn đời, phản ánh chí khí lạc quan, phóng khoáng của những con người từng trải, độc lập tư duy, khoáng đạt và kiên định lập công lập nghiệp.

Trong Mạnh Tử có câu nổi tiếng: “Trời muốn giao cho ai trọng trách, tất trước hết khiến người đó lao tâm khổ trí, gân cốt mỏi mệt, thân thể đói rét, thiếu thốn bần cùng, hành động trái nghịch. Qua đó mà rung động tâm chí, tôi luyện tính nhẫn nại, bồi dưỡng khả năng vốn chưa có.” Gian khổ chính là lò luyện ra nhân cách vĩ đại.

Bài thơ về thác cũng ẩn chứa đạo lý ấy. Nhìn gần thác lớn, thấy nước va đập vào ghềnh đá, tung bọt trắng xóa, khiến người ta có cảm giác “Dòng thác đổ thẳng ba ngàn thước, ngỡ dải Ngân Hà rơi chín tầng trời.” Nhưng không thể thấy được nguồn gốc. Chỉ khi ngắm từ xa mới biết nó bắt nguồn từ đỉnh núi cao vời.

Mạnh Tử.

Câu thứ hai nhấn mạnh sự cao xa của thác, hàm ý chí khí ngất trời của con người, đồng thời ẩn chứa triết lý “người hiền phải có mắt tinh đời mới nhận ra.” Câu ba và bốn tương ứng “há có thể” với “rốt cuộc”, biểu lộ niềm tin và quyết tâm không hối tiếc. Ba chữ “làm sóng to” gợi hình mạnh mẽ, khiến người ta như thấy trước mắt biển cả cuồn cuộn, liên tưởng đến chí khí của bậc trượng phu: không theo đuổi mục tiêu nhỏ bé tầm thường, mà phải nuôi chí lớn, tung cánh bay cao.

Ngọc không mài không thành đồ quý; con người nếu không trải qua gian nan thử thách thì chí khí và phẩm cách khó mà vững vàng. Chính những khúc quanh gập ghềnh của cuộc đời mới rèn luyện được ý chí và nhân cách, đồng thời tăng trưởng trí tuệ và tài năng. Người mang trong tim chí hướng cao xa, sẽ không tự mãn với hiện trạng, cũng không say đắm trong thành tựu đã đạt được, mà nhất định tiếp tục phấn đấu tiến thủ. Trên chặng đường hữu hạn của đời người, họ phải tạo nên sự nghiệp lớn lao mới có thể toại nguyện.

Mỹ Mỹ biên dịch
Trích: Trí tuệ cuộc sống

CỨ MỖI CUỐI TUẦN, NGƯỜI MẸ LẠI ĐẾN NHÀ THỜ QUÉT DỌN ĐỂ TRẢ NỢ Ổ BÁNH MÌ...

Kể từ ngày con mắc bệnh hiểm nghèo, mẹ bán hết nhà cửa, ruộng vườn, đất đai để chạy chữa. Mấy năm ròng, bệnh của con cũng chẳng khỏi, tài sản tiêu tán. Hai mẹ con đành vất vưởng nơi bệnh viện nhờ tấm lòng hảo tâm: cơm từ thiện, thuốc bảo hiểm, giường là hành lang. Thôi thì bám víu may ra những ngày còn lại con đỡ đau đớn, chứ đưa con mẹ không đành lòng, mà giờ cũng chẳng có nơi để về nữa…


Một hôm con thỏ thẻ:

– Mẹ ơi! Con … thèm … bánh mì.

Bánh mì, cái món ăn bình dân ấy lúc này lại là một món hàng xa xỉ đối với hai mẹ con. Lâu nay, ngày hai bữa cơm, một bữa cháo từ thiện, mẹ đã thấy may mắn lắm rồi. Ổ bánh mì… mẹ chẳng dám xin ai.

Sáng thứ bảy bác sĩ không khám bệnh, mẹ ôm con ra ngoài, định tìm công việc rửa chén hay lau dọn kiếm đồng tiền công mua cho con ổ bánh mì. Ra vào ba bốn quán ăn, người ta nhìn thấy người đàn bà khắc khổ đi với đứa bé xanh mét, gầy trơ xương, chẳng ai dám mướn.

Mẹ chợt thấy người phụ nữ chạy xe gắn máy với một túi bánh mì rẽ vào một nhà thờ, rồi phân chia cho các chị em trong đó. Mẹ rụt rè bước vào:

– Nếu có thể… à không… nếu còn thừa, các bác cho cháu xin một cái.

– Chị có quét nhà thờ không mà đòi ăn?

Người phụ nữ vừa nói vừa chìa tay nhận tiền, chắc đó là người bán bánh mì.

Tủi thân mẹ lui bước. Chưa kịp đi xa đã có một phụ nữ khác cầm ổ bánh mì ra cổng tìm mẹ:

– Bánh đây, chị cho cháu ăn đi.

Con chộp vội ổ bánh ngấu nghiến ăn. Cả mẹ và con quên cám ơn vì mẹ còn mải xé vụn bánh cho con ăn khỏi nghẹn.

Đó là ổ bánh mì quý nhất cuộc đời mẹ, mãi mãi không bao giờ quên. Năm ngày sau con ra đi trong vòng tay mẹ, khi đã no ổ bánh mì hôm nào.


Con đã yên giấc, không còn đau đớn, mẹ không còn chăm sóc con nhưng còn phải làm một việc: Đến nhà thờ quét dọn để trả nợ ổ bánh mì.

Sáng thứ Bảy đến nhà thờ, mẹ lặng lẽ tìm cây chổi quét sạch mọi ngõ ngách trong nhà thờ trước khi mọi người đến. Khi mọi người chia nhau những ổ bánh mì, mẹ nói:

– Em đã nhận rồi.

Mặc dù khi ấy bụng mẹ đói meo.

Thứ Bảy sau mẹ lại đến, vẫn quét dọn, khi được chia bánh mì, mẹ vẫn nói đã nhận rồi! Lần này thì mọi người biết mẹ chưa ăn nên hỏi lý do, mẹ tâm sự chuyện ổ bánh mì hôm nào và xin quét nhà thờ trả nợ.

Chuyện ổ bánh mì được Cha xứ kể lại trong bài giảng Chúa Nhật.

Một giáo dân trong xứ đạo nhận mẹ về nhà phụ việc.

Lương tháng đầu tiên mẹ dành tất cả mua bánh mì, mang vào bệnh viện, trao tặng bệnh nhi ung thư.

Hạ An / ĐKN