Friday, June 12, 2026

DẶM DÀI HỦ TIẾU - KỲ CUỐI: THA HƯƠNG VỚI XE HỦ TIẾU ĐỂ NUÔI CON NÊN NGƯỜI

Bao đêm, bà Cúc vừa cặm cụi với xe hủ tiếu ở xứ người vừa khóc thầm vì nhớ thương con. Rồi một ngày, bà lại mừng rơi nước mắt khi cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp của con gái thương yêu...

Từng gửi con nhỏ cho cha mẹ nuôi giúp, bây giờ vợ chồng ông Ngọt lớn tuổi, rời xe hủ tiếu, lại ở nhà giữ cháu để con gái tiếp tục theo nghề cha - Ảnh: MINH KỲ

Vì con nên phải xa con

Sắp vào tuổi lục tuần, vợ chồng ông Tạ Văn Ngọt và bà Phạm Thị Cúc về lại quê nhà (xã Khánh Cường, Quảng Ngãi) sau bao năm tha hương mưu sinh. 33 năm trước, ông bà gửi con thơ cho mẹ già chăm sóc rồi vào Sài Gòn bán hủ tiếu gõ. Con họ khi ấy, đứa lớn ba tuổi và đứa nhỏ vừa thôi nôi, chân lẫm chẫm những bước đi đầu đời.

Vợ chồng ông và nhiều người cùng quê chung tiền thuê căn nhà trọ tuềnh toàng với giá khá rẻ. Sớm mai ông Ngọt đạp xe đến chợ mua thực phẩm rồi quay về phòng trọ cùng vợ lúi húi nấu nướng. Sau bữa cơm đạm bạc, ông bà ngả lưng nghỉ ngơi chốc lát. 12h trưa, vợ chồng ông thức dậy cuốc bộ đẩy xe hủ tiếu đến nơi bán cách phòng trọ chừng 10 cây số. Mồ hôi tuôn ròng giữa trưa nắng hay lạnh tái tê giữa mưa rơi nơi phố thị.

Đến điểm dừng, ông bà đặt bàn ghế đơn sơ trên vỉa hè. Ông dùng hai thanh tre gõ lốc cốc thay lời gọi mời, chân bước rong ruổi trên hè phố và khấp khởi mừng thầm khi nghe tiếng gọi "hủ tiếu...".

Ông quay lại phụ vợ nấu hủ tiếu rồi bưng đến cho thực khách. Tầm 3h sáng, ông bà thu dọn rồi đẩy xe về phòng trọ với cơ thể rã rời. Lắm lúc, bà Cúc khóc thương con thơ nơi quê nhà. Ông đến bên cạnh nén tiếng thở dài, lựa lời động viên vợ nguôi ngoai nỗi nhớ.

Vài tháng ông bà đón xe về quê ôm bờ vai gầy của mẹ già, nựng nịu con thơ sau bao ngày xa cách. "Ở quê làm vài sào ruộng chỉ đủ ăn chứ không có dư. Vậy nên vợ chồng tôi phải ra đi để kiếm tiền lo cho con ăn học. Nhớ lắm nhưng đành chịu...", bà Cúc tâm sự.

Ba con gái dần khôn lớn trước sự mừng vui của ông bà và gia đình nội ngoại. Cô con đầu là Tạ Thị Ly (sinh năm 1990) tốt nghiệp trung học phổ thông rồi tìm việc làm. Con thứ hai, Tạ Thị Na (1992) thi đậu ngành thư ký văn phòng, Trường đại học Nguyễn Tất Thành, TP.HCM.

Vợ chồng ông dắt con vào học, gắng thuê riêng phòng trọ cho con tiện học hành. Rồi một ngày, bà mừng rơi nước mắt khi cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp của con gái thương yêu. Đến lượt con út là Tạ Thị Tâm Chi (2001) thi đậu ngành tài chính - ngân hàng, Trường đại học Công nghiệp TP.HCM.

Thương cha mẹ cơ cực nắng mưa với xe hủ tiếu, Chi gắng sức học cả đêm lẫn ngày. Sự nỗ lực không ngừng giúp em đạt thành tích cao với ba lần nhận học bổng trong bốn năm học tập. Em nhận bằng tốt nghiệp loại giỏi với gương mặt rạng ngời niềm vui. Lần nữa, vợ chồng bà Cúc nghẹn ngào, mừng vui khôn xiết.

Rồi cô chị Tạ Thị Na lập gia đình với chàng trai cùng quê. Vợ chồng Na thuê nhà trọ ở xã Nhân Cơ (Lâm Đồng) làm nơi trú ngụ và bán hủ tiếu như nghề ba mẹ. 3h sáng, chồng Na cưỡi xe máy đến chợ mua thực phẩm rồi trở về nhà trọ cùng vợ chế biến.

Sớm tinh mơ, hai vợ chồng mở cửa quán đón những vị khách đầu tiên trong ngày. Nắp thùng nước lèo vừa mở, hương thơm lan trong gió cao nguyên se lạnh thay lời mời mọc.

Chồng Na trao cho khách tô hủ tiếu nóng hổi cùng nụ cười thân thiện. Chừng 8h tối, vợ chồng Na đóng cửa quán và quây quần bên mâm cơm với tiếng cười đùa xua tan mỏi mệt. "Lúc trước ba mẹ khổ cực bán hủ tiếu lo cho mấy chị em đến trường. Bây giờ vợ chồng em cũng tiếp tục bán hủ tiếu, cố gắng kiếm tiền lo cho con ăn học...", Na tâm sự.

"Tôi hay khuyên con cháu phải cố gắng học để biết điều hay lẽ phải, tránh những việc sai trái, đối xử nhân ái với mọi người. Bây giờ tôi nuôi hai cháu ngoại để vợ chồng con gái đầu bán hủ tiếu phương xa...", ông Ngọt tâm sự giờ mình lớn tuổi, rời xe hủ tiếu thì ở nhà chăm cháu cho con gái lớn làm nghề thay cha. Cảnh đời lặp lại y như cha mẹ ông ngày xưa, cũng ở nhà chăm cháu cho vợ chồng ông tha hương mưu sinh với xe hủ tiếu.

Cô Trần Thị Thúy Kiều tận tình chỉ bài cho em Kim Ngân - Ảnh: MINH KỲ

Vun yêu thương dưới mái trường

Em Nguyễn Hoàng Kim Ngân (16 tuổi, học sinh lớp 9C Trường THCS Phổ Cường, xã Khánh Cường) xa vòng tay cha mẹ từ thơ bé khi hai người vào TP.HCM bán hủ tiếu kiếm tiền lo cho con ăn học. Ngân và em trai sống cùng ông bà nội nơi quê nhà.

Thương cô học trò nhỏ sớm chịu nỗi buồn chia xa cha mẹ, thầy cô thường an ủi, động viên em cố gắng vươn lên trong học tập. Cô Trần Thị Thúy Kiều, giáo viên chủ nhiệm, hay chuyện trò, lắng nghe tâm tư thầm kín và bảo ban những điều hay lẽ phải. Cô cũng thường điện thoại trao đổi tình hình học tập của em với cha mẹ để có những lời động viên kịp thời và họ yên tâm mưu sinh xa nhà.

Cảm nhận sự thương yêu của ông bà, cha mẹ và thầy cô, trong nhiều năm liền Ngân nỗ lực phấn đấu đạt danh hiệu học sinh giỏi. Không chỉ riêng trường hợp của Ngân, lớp 9C do cô Kiều chủ nhiệm còn 11 học sinh có cha mẹ bán hủ tiếu xa quê. Cô luôn dành tình cảm yêu thương như các em là con ruột của mình.

"Có những em xa cha mẹ từ nhỏ, tội lắm anh à! Vậy nên không chỉ riêng em mà tất cả thầy cô ở đây đều yêu thương các em như con của mình...", cô Kiều tâm sự.

Thầy Nguyễn Mạnh Tùng - Hiệu trưởng Trường THCS Phổ Cường - chia sẻ: "Năm học này có phụ huynh của 83 em phải mưu sinh phương xa, chủ yếu là bán hủ tiếu. Trong đó có 53 em thiếu vắng sự bảo ban của cả cha lẫn mẹ, sống với ông bà. 57 em học sinh khuyết tật, mồ côi, cha mẹ ly hôn, gia đình khó khăn. Cán bộ và giáo viên nhà trường luôn quan tâm, giúp đỡ để các em bớt thiệt thòi...". Gần 30 năm công tác tại trường, thầy Tùng gieo những yêu thương để hái quả ngọt tình nghĩa thầy trò.

Mùng 3 Tết, học sinh cũ tề tựu về nhà thầy bên cánh đồng lộng gió. Thầy trò gặp nhau vui vẻ nói cười, thăm hỏi và chúc mừng những điều tốt đẹp trong năm mới. Kỷ niệm cũ được gợi lại nhắc nhớ thuở còn tung tăng cắp sách đến trường xen giữa tiếng cười nói rộn ràng.

Những trò nghịch ngợm của tuổi học trò được kể lại với tràng cười nghiêng ngả. Những mái đầu chớm bạc lắc lư trong niềm vui hội ngộ sau bao tháng ngày xa cách. Món quà quý giá nhận từ học trò là hai huy chương chiến sĩ vẻ vang khiến thầy vô cùng xúc động.

Người học trò nhỏ hơn 25 năm trước có hoàn cảnh hết sức khó khăn vì cha đi làm ăn xa và mẹ bị đau nặng. Em không có tiền đóng góp khi nhà trường tổ chức cắm trại dẫu lòng rất muốn tham gia. Hiểu rõ nỗi lòng, thầy Tùng đóng thay và động viên em dự hội trại cùng các bạn chung lớp.

Sáng, trưa, chiều thầy chở trò về nhà nấu cám và cho bầy heo ăn, dọn rửa chuồng rồi đưa trở lại trường để em sinh hoạt, vui chơi cùng bè bạn. Thầy thường gần gũi, khuyến khích trò cố gắng học hành. Khi trò lên bậc trung học phổ thông rồi vào quân ngũ vẫn thường liên lạc, nhận được những lời động viên từ thầy.

Điều ấy tiếp thêm nghị lực, giúp trò hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ và ôn luyện, thi đậu vào trường sĩ quan chính trị - quân sự, phục vụ lâu dài trong quân đội.

Khi nhận huy chương chiến sĩ vẻ vang hạng ba và hạng nhì, trò mang về tặng thầy để tỏ lòng ghi nhớ công ơn người từng dìu dắt, giúp đỡ mình thời niên thiếu. Thầy Tùng xúc động đón nhận tấm lòng của người học trò cũ rồi treo huy chương vào nơi trang trọng trong căn nhà nhỏ.

Vùng quê này còn nhiều chuyện ý nghĩa về hủ tiếu gắn với đời người, ý chí vươn lên trong gian khó và thành quả ngọt ngào sau bao nỗi gian truân. Giọt mồ hôi của cha mẹ với xe hủ tiếu mưu sinh tha hương cùng tình yêu thương vỗ về con trẻ, dìu các em vững bước đến tương lai…

Dẫu cuộc sống khó khăn, người dân nơi đây vô cùng hiếu học. Họ rời quê bán hủ tiếu để kiếm tiền lo cho con đến trường học hành nên người. Năm học này, nhiều em viết văn được đăng báo rồi đấy. Nhà trường còn vận động cựu học sinh và nhà hảo tâm giúp đỡ những em có hoàn cảnh khó khăn.

Nguyễn Mạnh Tường / Theo tuoitre

BÊN TRONG NHÀ VỆ SINH CÔNG CỘNG GÂY BÃO MẠNG VÌ QUÁ ĐẸP

Một nhà vệ sinh công cộng tại điểm du lịch nổi tiếng ở Cam Túc, Trung Quốc bất ngờ gây sốt mạng nhờ thiết kế độc đáo, mang vẻ đẹp huyền bí.

Một nhà vệ sinh công cộng vừa được nâng cấp tại điểm du lịch nổi tiếng Đôn Hoàng (tỉnh Cam Túc, Trung Quốc) bất ngờ trở thành hiện tượng mạng. Ảnh: SCMP

Công trình vốn chỉ mang tính tiện dụng được biến thành một không gian văn hóa độc đáo, thu hút đông đảo du khách đến trải nghiệm. Ảnh: Ndtv

Nhiều du khách ngỡ ngàng vì có cảm giác như bước vào một hang động. Ảnh: SCMP

Đại diện đơn vị quản lý và vận hành khu thắng cảnh chợ đêm cho biết, nhà vệ sinh này được thiết kế hai tầng với ý tưởng gắn liền với văn hóa ở Đôn Hoàng và yếu tố kỳ ảo. Ảnh: Ndtv

Tầng hai mang đến khung cảnh như một 'thế giới bí mật', được nhấn nhá bằng tường kính trong suốt và hệ thống chiếu sáng huyền ảo. Ảnh: Moneycontrol

Không gian bên trong được trang trí bằng tranh tường, sử dụng hương liệu địa phương, có khu nghỉ chân phục vụ cà phê và đồ uống. Ảnh: The Star

Ghế chờ, bàn, máy pha trà, thậm chí cả dịch vụ tự phục vụ cũng được bố trí tại đây. Ảnh: All Things Chinese

Công trình rộng hơn 600m2 còn được đánh giá cao nhờ tính thân thiện với người dùng. Ảnh: SCMP

Bên cạnh phòng vệ sinh tiêu chuẩn, nơi đây còn có phòng riêng cho mẹ và bé với bàn thay tã kháng khuẩn, ghế an toàn cho trẻ em, hệ thống mái vòm tự làm sạch cùng khu vực hỗ trợ người cao tuổi và người khuyết tật. Ảnh: Instagram

Ngay cả lối vào nhà vệ sinh cũng khiến nhiều du khách choáng ngợp. Ảnh: SCMP

Hoàng Minh / Theo: SCMP / Tri thức & Cuộc sống



THANH NGỌC ÁN - HẠ CHÚ


Thanh ngọc án

Lăng ba bất quá Hoành Đường lộ,
Đán nhật tống phương trần khứ.
Cẩm sắt niên hoa thuỳ dữ độ?
Nguyệt đài hoa tạ,
Toả song chu hộ,
Duy hữu xuân tri xứ.

Bích vân nhiễm nhiễm hành cao mộ,
Thái bút tân đề đoạn trường cú.
Thí vấn nhàn sầu đô kỷ hử?
Nhất xuyên yên thảo,
Mãn thành phong nhứ,
Mai tử hoàng thời vũ.


青玉案 - 賀鑄

凌波不過橫塘路,
但日送芳塵去。
錦瑟年華誰與度?
月臺花榭,
鎖窗朱戶,
惟有春知處。

碧雲冉冉蘅皋暮,
綵筆新題斷腸句。
試問閑愁都幾許?
一川煙草,
滿城風絮,
梅子黃時雨。


Thanh ngọc án
(Dịch thơ: Chi Nguyen)

Gót hồng chưa dạo Hoành Đường. 
Người đi để lại ngát hương chốn này. 
Hoa niên cầm sắt ai hay. 
Lầu hoa gác nguyệt, còn bày vẻ xuân. 
Mây chiều mấy độ phân vân. 
Bút hoa đâu tả hết phần tái tê. 
Sầu vương cỏ liễu bề bề.. 
Quả mai vừa chín, mưa về xôn xao.


Sơ lược tiểu sử tác giả:

Hạ Chú 賀鑄 (1063-1120) tự là Phương Hồi, người Vệ Châu, tỉnh Hà Nam. Trong khoảng niên hiệu Nguyên Hưu (1086-1093) ông làm Thông phán Tứ Châu. Ông đọc sách rất nhiều, thi, từ tuyệt diệu, tác phẩm của ông có tập Đông Sơn nhạc phủ.

Nguồn: Thi Viện



"TIẾNG RAO ĐÊM" VÀ NỖI NHỚ THÀNH HÌNH TRONG NGÕ NHỎ

Có những âm thanh không gợi dậy ồn ào, nhưng lại cứa vào lòng người một nỗi nhớ rất riêng. Với tôi, đó là tiếng rao đêm.

“Tiếng rao đêm” và nỗi nhớ thành hình trong ngõ nhỏ

“Ai bánh giò nóng đê…” – tiếng rao mỏng tang, chậm rãi, vang lên từ đâu đó ngoài đầu ngõ. Một tiếng gọi không vội, như dành cho những người còn thức. Có khi là tiếng rao ngô luộc, đậu phụ nóng, hay vài gánh chè đậu đen… Chẳng biết người rao đi từ bao giờ, nhưng khi tiếng đó ngân lên, là cả một vùng ký ức lại sáng lặng trong tâm trí tôi.

Những năm tôi còn nhỏ, nhà tôi nằm trong ngõ sâu. Mỗi tối, cả xóm đã tắt đèn từ sớm, chỉ còn ánh trăng hoặc vài bóng đèn dầu le lói. Tôi hay nằm võng cạnh cửa sổ, nghe tiếng cha trở mình, tiếng mẹ xếp lại quần áo, và tiếng rao mỏng như sương đêm bay ngang qua mái ngói.

“Ai chè đậu xanh nóng đây…” – bà nội tôi thường dặn: “Nghe tiếng rao đó là biết đêm đã sâu. Người ta mưu sinh đến tận khuya như vậy, mình phải trân quý từng hạt cơm mình có.” Lúc ấy, tôi chưa hiểu hết, chỉ thấy thương thương người rao đêm, tay ôm rổ, vai gánh thúng, lưng còng bóng đèn đường.

Ảnh minh họa.

Ngày đó chưa có nhiều xe cộ, nên tiếng rao đi xa, vang trong ngõ nhỏ rất lâu. Có khi rao xong rồi, tiếng vẫn còn ngân lại trên vách tường đất, giữa khoảng lặng giữa đêm. Mỗi lần nghe tiếng rao, bà tôi lại dậy, đun sôi ấm nước, chờ người bán đến gần rồi mới gọi mua, không phải vì thiếu gì, mà chỉ muốn người ta bán được vài đồng để về sớm.

Tiếng rao ấy không cần loa phóng thanh, chẳng có nhạc nền, nhưng lại chạm rất sâu vào lòng người. Có gì đó rất người, rất thật trong cái cách họ rao chậm rãi, chân thành, không ép uổng, không quảng cáo. Rao không phải chỉ để bán hàng, mà như một lời chào với đêm tối, với người cùng cảnh.

Bây giờ phố xá đổi thay. Những tiếng rao đêm dần thưa thớt. Xe máy, tiếng nhạc, cửa kính đóng kín… tất cả làm cho những âm thanh cũ kỹ như vậy không còn chỗ trú. Nhưng có đêm mất ngủ, tôi vẫn mở cửa sổ, hy vọng đâu đó vang lên một tiếng rao quen. Không để mua, mà để nghe, để nhớ, để thấy lòng mình lắng lại như thời xưa.

Ảnh minh họa.

Nếp sống xưa không phải chỉ là cái ăn, cái mặc. Nó là những khoảnh khắc nhỏ như thế, một tiếng rao mỏng lẫn trong sương, một gánh hàng đơn sơ qua ngõ, một người chờ mua không vì cần mà vì thương. Và từ đó, những điều tử tế được ươm mầm, truyền từ đời này sang đời khác, không cần ồn ào, không cần ghi chép.

Bà tôi mất đã lâu. Người bán chè đêm cũng chẳng còn gánh qua ngõ nhỏ. Nhưng mỗi lần nghe ai nhắc đến “tiếng rao đêm”, là cả một góc trời ký ức trong tôi lại sáng bừng. Nhẹ thôi, nhưng ấm.

Khai Tâm biên tập
Theo: vandieuhay

Thursday, June 11, 2026

DẶM DÀI HỦ TIẾU - KỲ 9: NGƯỜI GIỮ HỒN HỦ TIẾU CẦN THƠ

Một thời khi làng hủ tiếu Rau Răm (Cần Thơ) gặp khó khăn, hầu hết nhà làm hủ tiếu ở đây bỏ lò, làm nghề khác. Ông Sáu Hoài phải "chịu trận" nhiều năm để tìm hướng ra với nghề do cha ông truyền lại.

Ông Sáu Hoài tự tin với hủ tiếu của mình không chỉ bántrong nước mà còn đi Mỹ - Ảnh: TIẾN TRÌNH

Ông nuôi hy vọng, cho đến một ngày "quý nhơn" tự dưng xuất hiện...

Một thời nức tiếng hủ tiếu Cần Thơ

Sông Cần Thơ ôm một vòng cung nội ô Ninh Kiều, qua Cái Răng kéo dài đến Phong Điền, trước khi rẽ nhánh về nhiều vùng đất xa xôi khác. Cũng từ mạch chảy này, ghe thương hồ từ khắp nơi tề tựu bên một đoạn gần vàm sông tạo thành chợ nổi Cái Răng nổi tiếng.

Cũng ven thủy lộ thông thương này, nhiều địa chỉ nổi tiếng, từ vườn cây trái, lò bánh, cho đến các làng nghề... xuất hiện và theo ghe thương hồ chở sản phẩm cùng danh tiếng đi gần xa.

Cách chợ nổi không xa, con rạch Rau Răm trước đây nức tiếng với nghề làm hủ tiếu. Từ con rạch nhỏ tắt ra sông Cái Răng, hủ tiếu theo xe về các chợ, theo ghe thương hồ đi khắp xóm làng về tận Kiên Giang, Cà Mau, Bạc Liêu... Những sợi hủ tiếu dai được người dân miệt nam sông Hậu rất khoái khẩu vì "ăn sợi nào ra sợi nấy".

"Hủ tiếu Cần Thơ khác hủ tiếu vùng Sa Đéc, Mỹ Tho là ở độ dai. Các lò hủ tiếu ở Cần Thơ làm ra bán xuống miệt ruộng bà con thích lắm...", ông Nguyễn Hữu Hoài, tức Sáu Hoài chia sẻ.

"Tôi không hiểu những nơi khác làm hủ tiếu có bí quyết thế nào. Nhưng dân ở đây làm hủ tiếu chỉ có bí quyết riêng là cách múc bột.

Gạo xay bỏ vào lu lắng, sau đó đến khâu lấy bột. Mình lấy sát luôn nên sợi hủ tiếu dai, nhưng ngược lại thì lợi nhuận sẽ ít đi... Làm thì mỗi nơi có công thức riêng. Nhưng theo tôi công thức tốt nhất đó là sự tận tình", ông Sáu Hoài chia sẻ.

Ông Sáu Hoài kể từ nhỏ ông lớn lên đã quen với mùi bột, với hình ảnh những chiếc bánh bột tròn và từng lọn hủ tiếu chảy trong tâm khảm. Hơn 50 năm trước, ba ông, tức ông Tư Thái là người đầu tiên ở xóm Rau Răm khởi xướng nghề làm hủ tiếu.

Sau đó thì hơn hai chục gia đình khác ở chòm xóm cùng làm theo ông. Ban đầu, dân xóm Rau Răm chỉ làm hủ tiếu mềm. Nhưng sau đó, ông Tư Thái đã làm thêm hủ tíu bột lọc, chòm xóm cũng làm theo và trở thành sản phẩm đặc trưng.

Khi hủ tiếu Cần Thơ, mà cụ thể xuất xứ từ xóm Rau Răm vang tiếng gần xa, nhiều gia đình ở đây cũng khá lên nhờ nghề... chăn nuôi.

Ông Sáu Hoài kể: "Nói thiệt là làm hủ tiếu kiểu thiệt bụng thiệt dạ như dân ở đây không mấy người kiếm lời được. Bà con khá lên là nhờ tận dụng được bột cặn dư thừa để nuôi heo, nuôi gà, nuôi cá... Coi như nghề chính nhưng thu nhập phụ, còn nghề phụ lại thu nhập chính".

Du khách thích thú trải nghiệm làm hủ tiếu truyền thốngtại lò của ông Sáu Hoài - Ảnh: TIẾN TRÌNH

Cả xóm bỏ nghề, ông lại phất lên

Cho đến những năm 2000 - 2005, đô thị Cần Thơ phát triển, nhà cửa đông đúc hơn. Nghề chăn nuôi không còn được khuyến khích bởi nỗi lo ô nhiễm môi trường, ảnh hưởng đến các hộ dân lân cận.

Trong khi hủ tiếu ở đây làm thủ công ra chợ lại chạm phải hủ tiếu được sản xuất từ các nhà máy công nghiệp. Giá thành hủ tiếu của bà con xóm Rau Răm không thể cạnh tranh lại, mà hạ giá bán thì lỗ lã. Cứu cánh còn lại là nghề chăn nuôi cũng phải dẹp bớt.

Không trụ được với nghề chính lẫn nghề phụ, dân Rau Răm lần lượt bỏ nghề làm hủ tiếu. Nhà ông Sáu Hoài cũng phải bấm bụng giã từ đàn heo 200 con là nguồn thu chính, để "bảo vệ môi trường".

Chỉ trong vài năm, từ hơn hai mươi hộ làm hủ tiếu, xóm Rau Răm chỉ còn lại hai hộ. Ông Sáu Hoài là một trong hai hộ đó.

Nói là "trụ" với nghề, nhưng thật ra là "chịu trận" vì không nỡ bỏ cái nghề do thế hệ trước truyền lại. Vừa sản xuất cầm chừng, vừa đi tìm thị trường khắp nơi, ông Sáu Hoài cũng thầm mong có cơ duyên nào đó cứu cánh cái nghề truyền thống ở xóm này.

Lay lắt được bốn năm, ông Sáu Hoài nói chỉ có "sự mơ mộng" mới giúp ông vượt qua thời cảnh khó khăn đó. Ông chờ đợi cơ hội để bán được hàng. Và rồi cơ hội tới, theo cái cách mà ông không ngờ.

Con rạch Rau Răm yên bình, cây cối xanh mát hai bên bờ, là tuyến đường thủy lý thú của du khách yêu thích điền dã. Rạch Rau Răm nằm sát bên chợ nổi Cái Răng, lại nằm gần trung tâm thành phố.

Dưới rạch, xuồng ghe đưa khách du lịch thưởng thức vườn cây trái sau khi dạo qua chợ nổi; trên bờ thì "Tây ba lô" đạp xe nối đuôi nhau.

Thấy lò hủ tiếu nhà ông Sáu Hoài, họ xin vô coi, xin chụp hình, rồi xin cho làm thử. Hiếu khách, ông Sáu Hoài cũng vui vẻ cho những vị khách không mời này trải nghiệm cái nghề truyền thống ở quê mình.

Những tấm ảnh đăng từ lò hủ tiếu nhà ông Sáu Hoài ở ngoại vi Cần Thơ được truyền nhau trên các feedback của du khách khi đến Cần Thơ. Báo chí địa phương cũng tìm ông như là "mô hình mới" cho sản phẩm du lịch xứ Tây Đô.

Khi hiệu ứng truyền thông lan tỏa, các công ty lữ hành cũng tìm ông để dặn dò cách chỉnh trang lại không gian, làm thêm đồ ăn thức uống cho khách tham quan để có thu nhập. Ông Sáu Hoài làm theo.

Đó là thời điểm 2010, chỉ trong thời gian ngắn từ sản xuất cầm chừng để duy trì cái nghề làm hủ tiếu cha truyền con nối, đến khi mấy bạn "Tây ba lô" ghé xin chụp hình, lò hủ tiếu ông Sáu Hoài dần trở nên đông đúc khách tìm tới. Những ngày cuối tuần, khách đến trải nghiệm làm hủ tiếu phải chen nhau như đi... đám cưới.

"Khi trời chưa sáng là có người tới kêu cửa, nói muốn trải nghiệm làm hủ tiếu, vậy là tụi tui phải thức dậy, lấy bột, đốt lò... và tươi cười pha nước, nấu ăn đãi khách", ông Sáu Hoài kể.

Mỗi ngày, có hàng trăm khách từ khắp nơi trên thế giới đến trải nghiệm làm và thưởng thức các sản phẩm từ hủ tiếu nhà ông. Kinh tế gia đình vì vậy mà khấm khá hơn, và quan trọng hơn là nghề gia truyền vẫn sống được khỏe re.

Nhiều người đến rồi đi, năm sau lại đến, họ khoe hình cho ông coi. Ông nhận ra nếu cứ chỉ làm hủ tiếu như vậy thì đơn điệu. Ông Sáu Hoài nghĩ ra làm thêm món ăn từ hủ tiếu. Ban đầu, sợi hủ tiếu ông chiên lên làm chà bông, giống như cơm chà bông.

Có lần, một đoàn khách đến từ Pháp ăn hủ tiếu chà bông, họ lại nói có gì đó giống với món pizza. Sự gợi ý đó đã cho ông ý tưởng làm món pizza từ hủ tiếu. Không ngờ, món pizza hủ tiếu "độc nhất vô nhị trên thế giới" trở thành hiệu ứng truyền thông.

Khi pizza hủ tiếu xuất hiện trên các kênh báo, đài, mạng xã hội... thì cũng là lúc ngoài chợ người ta đổ thanh long thành đống, vì trồng xong tới thời mất giá, phải bán rẻ như cho. "Giải cứu thanh long" trở thành làn sóng khi đó.

Có nơi người ta lấy thanh long làm bánh mì. Còn ông Sáu Hoài thì lấy thanh long làm hủ tiếu. Sau thanh long đến hoa đậu biếc, trái gấc, lá dứa... được phối với hủ tiếu cho ra màu sắc và hương vị khá thú vị được khách ưa thích.

Từ những khó khăn, hụt hẫng của làng nghề, ông Sáu Hoài đã vượt qua để giữ hồn nghề mà ba ông truyền lại. Không những vậy, ông đã cải tiến và đưa nghề làm hủ tiếu có dung mạo mới, chất lượng mới và lan tỏa hơn...
Hôm gặp tôi, ông Sáu Hoài mới khoe ông vừa mua được ngôi nhà chợ ở bên Mỹ. Trước mắt, ông sẽ đưa hủ tiếu Cần Thơ qua bán bên đó. Ông tự tin sự thích nghi của đời nghề, hủ tiếu dần uyển chuyển trở thành món ăn không chỉ trong nước ưa thích mà còn được nhiều người ở xứ sở cờ hoa tìm ăn.

>> Kỳ cuối: Tha hương với xe hủ tiếu để nuôi con cái nên người

Tiến Trình / Theo: tuoitre



MÓN PIZZA LÀM TỪ 5 LOẠI RẮN KHIẾN NHIỀU NGƯỜI SỐC NHƯNG VẪN MUỐN NẾM THỬ

Một trong những món ăn gây chú ý nhất ở Hong Kong (Trung Quốc) gần đây là pizza rắn, món ăn kết hợp thịt rắn, nấm, măng và nước súp cổ truyền.

Món pizza rắn độc đáo vừa được một nhà hàng ở Hồng Kông (Trung Quốc) giới thiệu. Ảnh: Editorji

Loại pizza đặc biệt này được một thương hiệu nổi tiếng về pizza hợp tác phát triển cùng nhà hàng súp rắn lâu đời tại Hong Kong.

Nhà hàng ra mắt từ năm 1895 ở Quảng Đông, sau đó chuyển về khu Central tại Hong Kong, hiện do bà Gigi Ng Chui-po (đời thứ tư trong gia đình) điều hành.

Bà Gigi Ng cho biết, ý tưởng ra đời từ mong muốn mang món ăn truyền thống hơn 2.000 năm tuổi đến gần giới trẻ bằng một hình thức hiện đại hơn.

Pizza rắn tại nhà hàng (Ảnh: SCMP).

“Họ đã cố gắng rất nhiều để tạo phần đế pizza từ nước súp rắn. Nếu quá loãng, bánh sẽ bị nhũn, còn quá đặc lại mất thẩm mỹ”, bà chia sẻ trên South China Morning Post.

Theo đó, thay vì dùng sốt cà chua và phô mai như pizza thông thường, món ăn này sử dụng nước súp rắn cô đặc làm nền. Phần nhân phía trên gồm thịt rắn xé, nấm hương, mộc nhĩ, măng, lá chanh và cánh hoa cúc trắng, những nguyên liệu quen thuộc trong món súp rắn Quảng Đông.

Súp rắn truyền thống thường được nấu với 2-5 loại rắn như rắn hổ mang Trung Quốc, rắn ráo sọc, rắn lục mũi dài, rắn cạp nia... Nước dùng được hầm cùng xương gà, xương heo, trần bì và mía để tạo vị ngọt.

Món súp rắn truyền thống ở Hong Kong (Ảnh: SCMP).

Theo quan niệm y học cổ truyền, rắn được xem là thực phẩm có tính dương, tác dụng làm ấm cơ thể trong mùa lạnh. Đó cũng là lý do khiến món súp này được người Hong Kong ưa chuộng vào mùa đông.

Theo các biên tập viên của tờ South China Morning Post, hình quảng cáo món ăn in hình con rắn phun nọc khiến nhiều người thấy sốc, nhưng khi mở hộp, họ thấy giống pizza gà nấm hơn là món ăn “kinh dị”.

Một số người dùng thử nhận xét, phần đế thấm nước súp rắn có mùi “cỏ” nhẹ, vốn là đặc trưng của thịt rắn, hòa cùng vị đậm đà của hải sâm và bào ngư - những nguyên liệu cao cấp thường dùng trong súp rắn truyền thống.

Tuy nhiên, một số người nhận xét pizza chưa thể tái hiện trọn vẹn hương vị của món súp rắn nguyên bản. “Ăn pizza rắn giống như nghe nhạc rock mà bật chế độ chống ồn, hương vị bị giảm đi rõ rệt so với súp thật”, một thành viên nhận xét.

Thợ làm pizza Roberta de Sario của nhà hàng Falcone nếm thử món pizza làm từ thịt rắn (Ảnh: Instagram @falconehk).

Nhà phê bình ẩm thực Peter Chang, tác giả blog Diary of a Growing Boy, nhận xét: “Tôi thích những thử nghiệm mới. Pizza này không đến nỗi kỳ quặc như pizza sầu riêng năm ngoái. Vị lá chanh và thịt rắn khiến nó khá giống một bát súp rắn thật”.

Trong khi đó, một khách hàng khác đánh giá: “Ý tưởng rất Quảng Đông, phần nước súp đặc hơi dính nhưng vị trần bì khô rất đặc trưng. Chỉ tiếc là pizza của tôi bị thay lá chanh bằng hành lá, nên thiếu hương thơm cam quýt”.

Ái Vy / Theo: SCMP



QUÁ THÙY HỒNG - KHƯƠNG QUỲ


Quá Thuỳ Hồng

Tự tác tân từ vận tối kiều,
Tiểu Hồng đê xướng ngã xuy tiêu.
Khúc chung quá tận Tùng Lăng lộ,
Hồi thủ yên ba thập tứ kiều.


過垂紅 - 姜夔

自作新詞韻最嬌
小紅低唱我吹簫
曲終過盡松陵路
回首煙波十四橋


Qua cầu Thuỳ Hồng
(Dịch thơ: Chi Nguyen)

Ca từ làn điệu đổi thay. 
Tiểu Hồng cất giọng, sáo này hòa theo. 
Cây cầu bến nước reo neo. 
Tùng Lăng khuất khúc, ngặt nghèo đường qua.


Sơ lược tiểu sử tác giả:

Khương Quỳ 姜夔 (1155-1235) tự Nghiêu Chương 堯章, hiệu Bạch Thạch đạo nhân 白石道人, người Bà Dương 鄱陽, Nhiêu Châu 饒州 (nay thuộc huyện Pha Dương 波陽, tỉnh Giang Tây 江西, Trung Quốc), vì Tần Cối tiếm vị, nên ẩn dật suốt đời. Ông tinh thông âm nhạc, nên từ của ông âm tiết hài hoà uyển chuyển, ông lưu lạc giang hồ nên tả tâm tình người thiên nhai tác khách đặc biệt chân thiết, đúng là một đại từ gia thời Nam Tống.

Nguồn: Thi Viện