Monday, July 20, 2026

NGƯỜI HAY NÓI RA NHỮNG LỜI NÀY THÌ CẦN CÂN NHẮC KHI GIAO TIẾP

Quỷ Cốc Tử từng nói: “Miệng người, cũng như cửa ngõ tâm hồn vậy”. Khi giao tiếp, chỉ cần quan sát lời nói thì cũng hiểu được vài phần về đối phương. Có 3 kiểu người dưới đây bạn cần cân nhắc khi giao tiếp.

Chỉ cần quan sát lời nói thì cũng hiểu được vài phần về đối phương (ảnh minh họa Adobestock)

Người hay nói lời tiêu cực

Đôi khi, lý do khiến chúng ta rơi vào trạng thái tồi tệ không phải vì những vấn đề của bản thân mà là do chúng ta đã nhận quá nhiều năng lượng tiêu cực.

Những người bi quan khi gặp chuyện gì thì họ cũng có thói quen suy nghĩ theo hướng tiêu cực, lời nói của họ cũng tràn đầy tiêu cực. Họ thường than vãn, phàn nàn, oán trách với những người xung quanh. 

Sau khi trút bầu tâm sự thì tâm trạng của họ sẽ thoải mái nhất thời, nhưng sẽ khiến tâm trạng của người nghe trở nên nặng nề. Bất kỳ ai ở gần họ cũng đều cảm thấy mệt mỏi và thiếu năng lượng.

Người xưa nói: “Đời người 10 việc thì 9 việc không như ý”. Những người sống hạnh phúc không phải vì cuộc sống của họ thuận buồm xuôi gió, mà vì tâm lý của họ tích cực và lạc quan. Với tâm thái như vậy, ngay cả khi gặp những điều bất như ý, họ cũng có thể xử lý chúng một cách ổn thỏa.

Mỗi người đều có một từ trường, và từ trường này có thể ảnh hưởng, tác động lẫn nhau. Chỉ bằng cách gần gũi với những người tràn đầy năng lượng tích cực, bạn mới có thể nuôi dưỡng tâm hồn mình ngày càng tràn đầy năng lượng và nhiệt huyết sống.

Người hay than vãn, oán trách người khác thường mang theo năng lượng tiêu cực (ảnh minh họa Adobestock)

Người thích tranh luận

Trong cuộc sống, chúng ta sẽ thấy rằng có những người luôn thích đề cao bản thân thông qua việc tranh luận với người khác.

Mỗi người đều có cách nhìn nhận vấn đề của riêng mình, nhìn vấn đề từ những góc độ khác nhau thì kết luận rút ra đương nhiên sẽ khác nhau.

Người thích tranh luận, chỉ biết nhìn vấn đề từ góc độ của bản thân, tự tin “chỉ trích” đối phương nên đương nhiên sẽ khiến đối phương không hài lòng.

Trong mắt những người thích tranh luận, chỉ có chiến thắng người khác mới có thể khiến người khác bội phục mình.

Nhưng những lời nói nói mang tính phản pháo của họ chỉ khiến người khác cảm thấy phản cảm và chán ghét.

Việc tranh luận vốn không sai, nhưng tranh luận chỉ để “chiến thắng người khác” thì sẽ mất đi ý nghĩa của tranh luận.

Những người thực sự giỏi họ thường tránh xa tranh luận, bởi họ sẽ không lãng phí thời gian và sức lực vào những chuyện vô nghĩa.

Thành tựu của một người không phải là “chiến thắng” trong các cuộc tranh luận, mà là có thể hiểu và chấp nhận sự khác biệt của tất cả mọi người.

Chỉ những người “thấu hiểu” được sự khác biệt của người khác mới có thể nhận được sự ủng hộ và giúp đỡ từ nhiều người hơn.

Người hay nói lời “đường mật”

Khổng Tử nói: “Xảo ngôn thì màu mè, hiếm có lòng nhân“

Những người đạo đức giả giỏi nhất là dùng “lời nói đường mật” để lấy lòng người khác. Nếu quá tin tưởng họ, chúng ta rất dễ rơi vào “bẫy” của họ.

Những người đạo đức giả giỏi nhất là dùng “lời nói đường mật” để lấy lòng người khác (ảnh minh họa: Eva)

Mọi người đều thích nghe những lời dễ chịu, êm tai, nhưng những người giỏi nói những lời dễ chịu thường là những người không đáng tin cậy nhất.

Những người đạo đức giả thường nói “để đấy cho tôi” để thể hiện rằng họ có khả năng. Tuy nhiên, khi thực sự cần thực hiện lời hứa của mình, họ sẽ tìm đủ mọi cớ để trốn tránh, cuối cùng chỉ có thể cho qua.

Trên thực tế, sở dĩ họ hứa hẹn với người khác một cách hào phóng như vậy thì một phần cũng là do họ không có ý định thực hiện lời hứa ngay từ đầu, mặt khác, họ muốn lừa gạt lòng tốt của đối phương để đối phương có thể giúp mình trước.

Những người đạo đức giả thường nói “tiền không phải là vấn đề”, nhưng chỉ khi có chuyện cần nhờ đến tiền của họ thật, thì họ mới lộ rõ sự keo kiệt và giả tạo của mình. Vậy mới có câu: “Tiền là đá thử vàng tốt nhất cho lòng người“.

Tục ngữ còn có câu: “Biết người, biết mặt, khó biết lòng”. Những người như vậy thường rất giỏi trá hình, chỉ có cảnh giác và sáng suốt mới tránh được những tổn thất không đáng có. Người trí tuệ thực sự là người có thể nhận ra người nào nên kết giao, người nào cần giữ khoảng cách.

Chân Mỹ / Theo: Aboluowang

CHỦ NGHĨA HOÀN HẢO KỲ THỰC CŨNG KHÔNG HOÀN HẢO

Người theo chủ nghĩa hoàn hảo thường có tính kỷ luật rất cao, nhưng nó cũng dễ dẫn đến những cảm xúc tiêu cực, thậm chí làm ảnh hưởng đến sức khỏe.

Người quá cầu toàn cũng dễ dẫn đến những cảm xúc tiêu cực (ảnh minh họa usnews)

Những người theo chủ nghĩa hoàn hảo thường tin rằng làm tốt mọi thứ thì có thể đạt được thành công, sự ngưỡng mộ, thậm chí là tình yêu. Họ tin rằng mọi thứ đều có một giải pháp hoàn hảo và không thể khoan nhượng cho bất cứ điều gì. Thoạt nhìn thì nó có vẻ là động lực để khiến mọi thứ trở nên hoàn hảo, nhưng nghiên cứu đã chỉ ra rằng nó có thể trở thành một loại giới hạn bản thân và ảnh hưởng đến sức khỏe cơ thể.

Bạn có phải là người theo chủ nghĩa hoàn hảo?

Một nhà cố vấn từ Đại học Illinois ở Hoa Kỳ đã chỉ ra rằng, mong muốn hoàn hảo có thể làm giảm sự hài lòng của mọi người đối với bản thân; ngăn cản họ đạt được những mục tiêu thiết thực hơn. Những hành vi có vẻ hoàn hảo của những người theo chủ nghĩa hoàn hảo thực sự lại đang bào mòn những nỗ lực của họ.

Người theo chủ nghĩa hoàn hảo thường không hài lòng về mọi thứ xung quanh (ảnh minh họa Adobestock)

Sau đây là những đặc điểm chung của những người theo chủ nghĩa hoàn hảo:

1. Hoàn toàn không chấp nhận ý kiến của số đông.

2. Tin tưởng vào thể chế của tổ chức.

3. Chưa hề công khai biểu hiện bất kỳ cảm xúc tiêu cực nào của bản thân.

4. Dù là phạm phải lỗi lớn hay nhỏ thì đều sẽ cảm thấy rất bất an.

5. Luôn tự gây phiền toái cho chính mình.

6. Luôn cảm thấy bản thân không bằng người khác.

7. Sau khi sự việc xảy ra thì thường tự phê bình chính mình.

8. Thiết lập giá trị của bản thân dựa trên sự đánh giá của người khác.

9. Không muốn thử nghiệm những điều mới.

10. Quá chú ý đến những khuyết điểm của bản thân.


Chủ nghĩa hoàn hảo làm ảnh hưởng đến sức khỏe

Người quá cầu toàn thường sẽ bị rơi vào trạng thái căng thẳng (ảnh minh họa reddit)

Petra Wirtz, tiến sĩ Tâm lý học Lâm sàng và Tâm lý trị liệu của Đại học Zurich, Thụy Sĩ, đã thực hiện một nghiên cứu và cho thấy rằng, những người theo chủ nghĩa hoàn hảo thường dễ bị căng thẳng trong cuộc sống. Người càng cầu toàn thì áp lực tâm lý càng lớn; áp lực tâm lý càng lớn thì hiện tượng ‘suy kiệt sinh khí’ càng nghiêm trọng hơn.

Những người như vậy sẽ dễ bị các vấn đề như trầm cảm, tức giận, lo lắng; có thể dẫn đến căng thẳng hoặc xung đột với gia đình, đối tác và bạn bè. Nó cũng dễ dẫn đến những cảm xúc tiêu cực như mệt mỏi, thiếu kiên nhẫn, thất vọng. Những cảm xúc tiêu cực này sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của cơ thể.

5 cách để thoát khỏi cái khung của chủ nghĩa hoàn hảo

Không có gì sai khi phấn đấu cho sự hoàn hảo; nhưng khi hạnh phúc là cái giá phải trả thì bạn nên thực hiện một số thay đổi. Sau đây là 5 sách lược được đề xuất bởi các chuyên gia để bạn có thể phá vỡ cái hộp của chủ nghĩa hoàn hảo:

Truy cầu hoàn hảo có thể khiến bạn trở nên mệt mỏi (ảnh minh họa boredpanda

1. Cân nhắc ưu điểm và nhược điểm

Lập danh sách những ưu điểm và nhược điểm của chủ nghĩa hoàn hảo. Sau khi liệt kê bạn sẽ thấy rằng những khuyết điểm vượt xa những ưu điểm; chẳng hạn như mối quan hệ giữa các cá nhân, công việc và sự lo lắng.

2. Thừa nhận mặt tích cực của sự không hoàn hảo

Bạn cần cảnh giác trước sự tự phê bình và tuyệt vọng; đồng thời thay đổi thói quen vạch lá tìm sâu bằng những phương pháp thực tế và hợp lý hơn. Khi bạn thấy rằng bạn đang chỉ trích bản thân vì sự biểu hiện không hoàn hảo, hãy lùi lại một bước và suy nghĩ về điều đó – hãy thừa nhận rằng điều đó cũng có mặt tích cực. Sau đó hãy tự hỏi bản thân: Nó có thực sự tồi tệ như mình nghĩ? Những người khác nghĩ gì về nó?

Đôi khi thiếu một chút thì lại là đủ (ảnh minh họa quora)

3. Đừng quá coi trọng kết quả

Tập trung vào quá trình chứ không phải là kết quả. Điều này sẽ cho phép bạn đo lường thành công của mình không chỉ bằng những mục tiêu đã đạt được mà còn cả mức độ bạn thích thú với công việc. Nó cho phép bạn nhận ra rằng quá trình đạt được mục tiêu cũng có giá trị.

4. Học cách đối mặt với những lời phê bình

Những người theo chủ nghĩa hoàn hảo thường coi những lời chỉ trích như một cuộc tấn công cá nhân; họ thường phản ứng một cách phòng thủ trước những lời chỉ trích. Hãy học cách đối diện với những lời phê bình một cách khách quan. Nếu ai đó chỉ ra sai lầm cho bạn thì hãy thừa nhận rằng, bạn chỉ là con người nên đương nhiên sẽ mắc sai lầm. Ngoài ra hãy tự hỏi bản thân: Tôi có thể học được gì từ trải nghiệm này?

5. Đừng đặt mục tiêu quá xa vời

Đặt ra những mục tiêu thiết thực hơn. Và bạn sẽ nhận ra rằng kết quả không hoàn hảo cũng không dẫn đến những hậu quả quá tiêu cực giống như bạn hay lo nghĩ.

Chỉ cần hiểu được những tác động tiêu cực của chủ nghĩa hoàn hảo thì bạn có thể biến trở lực thành trợ lực, và giúp bạn đối diện với cuộc sống cởi mở hơn.

Chân Chân / Theo: Epoch Times

MƯỜI NĂM CHƯA LẦN GẶP - HOÀNG NGỌC ẨN


Mười năm chưa lần gặp

Nhạc sầu giăng tiếp nối
Sương dâng mờ khung trời
Dòng thư ai nhắn gửi
Buồn len vào tim côi!

Trời Paris chớm lạnh
Anh đã tìm về đây
Mưa thu buồn hiu hắt
Vàng thu đầy mắt ai
Ngõ hồn sao trống vắng
Trên phố buồn hôm nay...

Mười năm chưa lần gặp
Sao ta vẫn đợi chờ
Phố người ta vẫn đợi
Người yêu đâu có ngờ
Phố người mưa vẫn gội
Ta một mình bơ vơ...

Bao nhiêu ngày xa cách
Bấy nhiêu ngày đắng cay
Rượu người ta chưa nhắp
Sao hồn ta đắm say
Môi người ta chưa uống
Sao hồn ta ngất ngây
Mưa giăng đầy phố nhỏ
Ta lạc loài chiều nay...!

Mười năm chưa lần gặp
Em, mắt sầu tiêu hao
Ngõ hồn em lạnh ngắt
Mùa thu về lao xao

Mười năm chưa lần gặp
Ta ngậm ngùi chia xa
Trời Paris mưa phủ
Em có còn nhớ ta...?!

HOÀNG NGỌC ẨN

Bài thơ này đã được nhạc sĩ Nhật Ngân phổ nhạc thành bài hát cùng tên.


Sơ lược tiểu sử tác giả:

Hoàng Ngọc Ẩn sinh ngày 1/3/1940 tại Ban Mê Thuột, quê gốc ở Thừa Thiên Huế, mồ côi cha từ khi mới lên ba tuổi. Sự nghiệp thi ca của Hoàng Ngọc Ẩn khởi đầu với một bài thơ được đăng trên báo Phụ Nữ Diễn Đàn vào năm 1955, khi ông còn đang sống cùng chú ở Kon Tum. Năm 18 tuổi, ông vào Sài Gòn một mình, vừa đi học trường Nguyễn Công Trứ, vừa làm việc tại nhà in Bình Minh. Về sau ông làm việc tại Tổng Lãnh sự quán Hoa Kỳ tại Biên Hoà. Tháng 4 năm 1975 Hoàng Ngọc Ẩn đang là trưởng phòng Công thự và Mãi dịch. Ông là một trong những người Việt Nam đầu tiên tị nạn chính trị tại Hoa Kỳ: cả gia đình ông được chuyển đến thành phố Houston, Texas vào ngày 16 tháng 6 năm 1975.

Nguồn: Thi Viện





"THIÊN HẠ CÓ 5 CHUYỆN CHẲNG LÀNH" KHỔNG TỬ NÓI TỚI MÀ NGÀY NAY ĐỀU CÓ LÀ GÌ?

Khổng Tử nói: “Tổn nhân nhi tự ích, thân chi bất tường dã; khí lão nhi thủ ấu, gia chi bất tường dã; thích hiền nhi dụng bất tiêu, quốc chi bất tường dã; lão giả bất kính, ấu giả bất học, tục chi bất tường dã; thánh nhân phục nặc, ngu giả thiện quyền, thiên hạ bất tường dã”.

Những truyền thống tốt đẹp Á Đông ngày nay đã dần bị phai mờ (Ảnh: pixabay)

Trong “Khổng Tử gia ngữ” có một điển cố như sau: Một lần, Lỗ Ai Công hỏi Khổng Tử: “Nghe nói mở rộng dinh thự về phía đông sẽ không tốt, có thật vậy không?”

Khổng Tử trả lời rằng: “Thiên hạ có năm việc chẳng lành, nhưng việc ‘mở rộng nhà về phía đông’ không phải là một trong số đó”.

Năm điều chẳng lành đó là gì?

Khổng Tử nói: “Tổn nhân nhi tự ích, thân chi bất tường dã; khí lão nhi thủ ấu, gia chi bất tường dã; thích hiền nhi dụng bất tiêu, quốc chi bất tường dã; lão giả bất kính, ấu giả bất học, tục chi bất tường dã; thánh nhân phục nặc, ngu giả thiện quyền, thiên hạ bất tường dã”.

Thứ nhất: Tổn nhân nhi tự ích, thân chi bất tường dã. (損人而自益, 身之不祥也. Làm tổn hại người để lợi ích cho mình, đó là chuyện chẳng lành của bản thân)

Ý nghĩa là làm gây tổn hại cho người khác để lấy lợi cho bản thân, sẽ mang lại điều xui xẻo cho chính mình.

Thứ hai: Khí lão nhi thủ ấu, gia chi bất tường dã. (棄老而取幼, 家之不祥也. Ruồng bỏ người già và chỉ chăm sóc nuông chiều trẻ con, đó là chuyện chẳng lành của gia đình)

Ý nghĩa là gia đình nào bỏ mặc người già, chỉ quan tâm đến con trẻ là điều đáng lo ngại của gia đình đó.

Tại sao nó đáng ngại? Có người ví mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái như một cái cây lớn, quả của cây này là con, thân cây là cha mẹ của con, gốc cây là ông bà của con v.v. Muốn cây sai trái xum xuê thì phải tưới nước và chất dinh dưỡng vào lên gốc rễ của cây.

Nhưng ngày nay, hầu hết các bậc cha mẹ đều trực tiếp tưới nước và chất dinh dưỡng này lên trái cây, dẫn đến trái cây không thể tiếp nhận các chất dinh dưỡng này và bị thối. Đây chính là mấu chốt của những vấn đề trong giáo dục trẻ em hiện nay.

Tấm gương dạy dỗ của cha mẹ thông qua hành động có sức mạnh hơn nhiều lời nói. Người lớn ở nhà nói lời tử tế với cha mẹ, rất kính trọng cha mẹ, con trẻ nhìn thấy điều đó, và chúng sẽ tự nhiên làm theo mà người lớn không cần phải nói.


Thứ ba: Thích hiền nhi dụng bất tiếu, quốc chi bất tường dã. (釋賢而用不肖, 國之不祥也. Ruồng bỏ người hiền lương, trọng dụng kẻ vô đức, đó là chuyện chẳng lành của quốc gia)

Ý nghĩa là một nước không trọng người hiền tài, chỉ bổ nhiệm kẻ xấu bất tài, chính là điều xui xẻo của quốc gia.

Thứ tư: Lão giả bất giáo, ấu giả bất học, tục chi bất tường dã. (老者不教, 幼者不學, 俗之不祥也. Người già không muốn dạy bảo, trẻ con không muốn học tập, đó là chuyện chẳng lành của phong tục)

Ý nghĩa là người già trí tuệ không muốn dạy bảo, người trẻ không chịu học, đó là một phong tục đáng ngại.

Tại sao lại như vậy? Dựa vào kinh nghiệm phong phú của mình, những người lớn tuổi dạy cho con cháu những phong tục truyền thống tốt đẹp, để chúng học làm người tốt, đây là bài học bắt buộc đối với một gia đình. Nhưng hiện nay nhiều gia đình đã mất đi những điều này. Điều đó có nghĩa là gia phong, gia đạo tốt đẹp đang bị mất đi, điều đó thật đáng sợ.

Khổng Tử đã từng cảnh báo: “Thiếu nhi bất học, trường vô năng dã, lão nhi bất giáo, tử mạc chi tư dã”.

Ý nghĩa là: “Một người khi trẻ không học tập, lớn lên sẽ không có năng lực; người lớn không dạy bảo con trẻ, sau khi qua đời sẽ không ai tưởng nhớ”.

Giáo dục gia đình chủ yếu là dạy con cái cách làm người, một khi mất đi sự giáo dục đó thì tai họa sẽ không còn xa.

Khổng Tử. (Epoch Times)

Thứ năm: Thánh nhân phục nặc, ngu giả thiện quyền, thiên hạ bất tường dã. (聖人伏匿, 愚者擅權, 天下不祥也. Thánh nhân ẩn tích, kẻ ngu chuyên quyền, đó là chuyện chẳng lành của thiên hạ)

Ý nghĩa là khi người có tài và đức rút lui về, và kẻ ngu dốt và thiếu trí huệ, đức hạnh lên nắm quyền, đây là một điềm xấu trong thiên hạ.

Tại sao? Bởi vì người tài đức không được trọng dụng, không được quốc gia coi trọng, lời khuyên của họ không được tiếp nhận, nên họ sống ẩn dật và không ra làm quan. Nhưng những kẻ ngu ngốc nắm quyền lực và thao túng các vị trí. Đây chính là điều xui xẻo cho thiên hạ.

Nguồn: NTDTV
Minh An biên dịch
Link tham khảo:

Sunday, July 19, 2026

ĐÂY LÀ VỊ HOÀNG ĐẾ DUY NHẤT TRONG LỊCH SỬ TRUNG QUỐC "ƯỚP XÁC" SAU KHI QUA ĐỜI

Khác với các hoàng đế Ai Cập, các hoàng đế Trung Quốc thời cổ đại sau khi băng hà, họ thường giữ thân thể trọn vẹn để chôn cất. Tuy nhiên, chuyện gì cũng có ngoại lệ, Trung Quốc cũng có một vị hoàng đế duy nhất trong lịch sử lưu giữ thi thể bằng cách ướp xác.

Hoàng đế duy nhất ỏ Trung Quốc ướp xác (ảnh: VDH tổng hợp).

Người Trung Quốc cổ đại rất coi trọng “người chết”, họ cho rằng cái chết cũng quan trọng như sự sống. Vào thời điểm đó, hỏa táng chỉ được thực hiện bởi một số người nhất định, và 99% trong số họ là chôn cất. Để người chết được yên nghỉ, người ta sẽ chôn theo một số vật dụng cùng với họ. Ngoại trừ những hiện vật đặc thù, hầu hết đồ tùy táng đều là những thứ mà người quá cố đã từng sử dụng và yêu thích khi còn sống.

Vì tin vào thuyết luân hồi và cho rằng con người có linh hồn nên người phương Đông cổ đại rất chú trọng đến việc chôn cất hết cả râu và tóc. Nếu thi thể không hoàn chỉnh hoặc bị tổn thương thì được coi là điềm không lành.

Người Trung Quốc thường chôn người tử tế trong lăng mộ kín đáo (ảnh: Tourtrungquoc).

Tuy nhiên, trong lịch sử Trung Quốc, có một hoàng đế sau khi chết, thi thể của ông được biến thành xác ướp muối. Đó là Hoàng đế Liêu Thái Tông Gia Luật Đức Quang.
 
Liêu Thái Tông và tham vọng cai trị Trung Nguyên

Nhà Liêu kể từ khi thành lập đã nhòm ngó Trung Nguyên và đối thủ mạnh nhất mà họ phải đối mặt là nhà Hậu Đường. Nhưng cả Lý Tồn Húc và Lý Tự Nguyên cũng đều không thể lợi dụng nhà Liêu.

Về sau, quân đội của nhà Đường mặc đồ đen, được gọi là Nha Quân (quân đội quạ đen). Họ chiến đấu vô dùng dũng mãnh nên nước Liêu chỉ có thể chờ đợi thời cơ để hành động. 

Phần màu hồng chỉ nước Liêu thời cổ đại (ảnh: Wikipedia).

Sau khi Lý Tùng Kha lên ngôi (người đời sau gọi ông là Hậu Đường Mạt Đế), người không phục là tiết độ sứ Thạch Kính Đường đã nổi dậy chống lại. Nhà Đường sau đã điều quân đến bao vây quận Thái Nguyên. Thạch Kính Đường buộc phải đầu hàng, nhờ cậy sự giúp đỡ của nước Liêu.

Liêu Thái Tông Gia Luật Đức Quang đã chờ đợi điều này 10 năm. Ông ta đích thân dẫn quân xuống phía nam để dỡ bỏ vòng vây Thái Nguyên, giúp Thạch Kính Đường tiêu diệt nhà Hậu Đường. Sau khi chiến thắng, Thạch Kính Đường xưng đế, thành lập triều đại Hậu Tấn.

Nhà Hậu Tấn cắt đất của người Hán cho người Liêu

Thạch Kính Đường tôn Gia Luật Đức Quang là “nghĩa phụ” và nhượng lại 16 quận Yên Vân cho Liêu Thái Tông. Gia Luật Đức Quang không chỉ nhận được một lượng lớn vàng bạc châu báu, mà còn thu được 16 quận trọng yếu, mở rộng lãnh giới, bành chướng thế lực, chuẩn bị cai trị Trung Nguyên. 

Thạch Kính Đường dâng Liêu Thái Tông 16 quận (ảnh: Soundofhope).

Tuy nhiên, sau khi Thạch Kính Đường qua đời, con nuôi của ông là Thạch Trọng Quý kế vị ngai vàng. Thái độ của Hậu Tấn Xuất Đế Thạch Trọng Quý đối với nước Liêu đã thay đổi. Ông từ chối làm chư hầu của nhà Liêu.

Gia Luật Đức Quang vô cùng tức giận, ông cử quân xuống phía nam chính phạt. Mặc dù Thạch Trọng Quý đã nhiều lần đẩy lùi quân Liêu, nhưng những người lính tiền tuyến thì sợ hãi. Bởi vậy, Gia Luật Đức Quang đã đích thân dẫn quân vào Biện Lương kinh đô của nhà Hậu Tấn.

Ông tổ chức một buổi lễ trọng đại, đổi tên nước Đại Thái Khiết thành Thái Liêu, đổi nhà Nguyên thành nhà Đại Đồng và nuôi tham vọng lớn thống trị Trung Nguyên. Các tiết độ sứ từ khắp đất nước lần lượt đào thoát, và nhà Liêu đã đạt đến thời kỳ hoàng kim vào thời điểm này.

Tuy nhiên, để cai trị người Hán ở Yên Vân, Liêu Thái Tông đã lựa chọn phương thức “nhân tục nhi trị”. Tức là tiến hành phân biệt cai trị giữa người Liêu và người Hán. Tất cả những chức vụ quan trọng ông ta đều giao cho người Liêu. Điều này khiến quan và dân người Hán rất bất mãn. Hết người này đến người khác nổi dậy chống lại chính sách cai trị của nước Liêu Thái Tông.

Liêu Thái Tông rời khỏi Trung Nguyên

Lúc này tiết độ sứ Hà Đông là Lưu Trí Viễn (là bộ tướng thân cận của Thạch Kính Đường thời ông ta còn là tiết độ sứ) tự xưng đế ở Tấn Dương, thành lập nhà Hậu Hán, và ông được các nơi ủng hộ. Chỉ ba tháng sau khi Gia Luật Đức Quang tiến vào Đông Kinh Biện Lương, ông buộc phải dẫn quân ra khỏi Trung Nguyên.

Hoàng đế nước Liêu rời Trung Nguyên (ảnh: Soundofhope).

Trên đường về nước không may Gia Luật Đức Quang mắc bệnh sốt cao. Thái hậu Thuật Luật Bình nghe tin con trai mắc bệnh hiểm nghèo thì nghi ngờ nên đã ra lệnh cho quân hộ tống: “Sống phải thấy người, chết phải thấy xác.”

Tuy nhiên, Gia Luật Đức Quang đã qua đời vào tháng 5. Vì thời tiết quá nóng nên rất khó để bảo quản thi thể. Nhưng vị đại thần hộ tống ông sợ Thái hậu trừng phạt, nên ông ta đã sai đầu bếp dùng phương pháp kho thịt bò và thịt cừu của dân du mục để ướp xác hoàng đế.

Họ mổ bụng Gia Luật Đức Quang, bỏ phần nội tạng, và cho phần còn lại vào thùng ướp với muối, mang về phương bắc. Người Hán chế giễu họ là “đế ba”, có nghĩa là “thịt hoàng đế xông khói” hay “thịt ướp hoàng đế”. Đến tận tháng 10 năm đó thi thể của ông mới về đến kinh thành nước Liêu và được an táng tại Hoài Lăng.

Vì lý do đó, Liêu Thái Tổ Gia Luật Đức Quang trở thành là vị hoàng đế đầu tiên và cũng là duy nhất ở Trung Quốc xử lý thi thể theo cách ướp xác.

Minh Nguyệt biên dịch
Nguồn:Soundofhope

XÌ GÀ CUBA: BIỂU TƯỢNG CỦA SỰ SANG TRỌNG VÀ TINH TẾ

Xì gà Cuba có nguồn gốc từ châu Mỹ, được du nhập vào Cuba vào thế kỷ 16 bởi những nhà thám hiểm Tây Ban Nha. Thời gian đầu, xì gà Cuba chủ yếu được sản xuất thủ công bởi những nông dân nghèo. Tuy nhiên, với sự phát triển của công nghệ, xì gà Cuba ngày càng được sản xuất công nghiệp hóa và trở thành một mặt hàng xuất khẩu chủ lực của đất nước này.


Cuba được biết đến là một đất nước xinh đẹp với những bãi biển cát trắng, làn nước trong xanh và những di tích lịch sử lâu đời. Tuy nhiên, ngoài những điều đó, Cuba còn là quê hương của những điếu xì gà thơm ngon, hảo hạng. Xì gà Cuba đã trở thành một biểu tượng của đất nước này, là niềm tự hào của người dân Cuba và là món quà lưu niệm được nhiều du khách yêu thích.

Lịch sử hình thành và phát triển của xì gà Cuba:

Xì gà có nguồn gốc từ châu Mỹ, được du nhập vào Cuba vào thế kỷ 16 bởi những nhà thám hiểm Tây Ban Nha. Thời gian đầu, xì gà Cuba chủ yếu được sản xuất thủ công bởi những nông dân nghèo. Tuy nhiên, với sự phát triển của công nghệ, xì gà Cuba ngày càng được sản xuất công nghiệp hóa và trở thành một mặt hàng xuất khẩu chủ lực của đất nước này.

Vào thế kỷ 19, xì gà Cuba bắt đầu được xuất khẩu sang châu Âu và trở nên phổ biến ở các nước phương Tây. Xì gà Cuba được đánh giá là có hương vị thơm ngon, độc đáo, khác biệt so với các loại xì gà khác trên thế giới. Chính vì vậy, xì gà Cuba đã nhanh chóng trở thành một mặt hàng xa xỉ, được yêu thích bởi giới thượng lưu.


Những loại xì gà Cuba nổi tiếng:

Xì gà Cuba được phân loại theo kích thước, hình dạng và loại lá được sử dụng. Dưới đây là một số loại xì gà Cuba nổi tiếng nhất:
  • Cohiba: Đây là loại xì gà cao cấp nhất của Cuba, được sản xuất bởi nhà máy Habanos S.A.Cohiba được đặt theo tên của một loại cây thuốc lá bản địa của Cuba. Xì gà Cohiba có kích thước trung bình, với hình dạng tròn và đầu tròn. Cohiba được làm từ những lá thuốc lá thượng hạng, có hương vị thơm ngon, đậm đà và phức tạp với các nốt hương của gỗ, da, gia vị và trái cây. Được ra mắt vào năm 1966, ban đầu chỉ dành cho giới lãnh đạo cao cấp của Cuba. Tuy nhiên, hiện nay, Cohiba đã trở nên phổ biến trên toàn thế giới và được coi là một trong những loại xì gà đắt nhất thế giới.


  • Montecristo: Đây là loại xì gà phổ biến nhất của Cuba, được sản xuất từ năm 1935. Montecristo được đặt theo tên của nhân vật chính trong tiểu thuyết “The Count of Monte Cristo” của Alexandre Dumas. Xì gà Montecristo có kích thước trung bình, với hình dạng tròn và đầu tròn. Được coi là một trong những loại xì gà dễ hút nhất của Cuba. Chúng có hương vị đậm đà nhưng không quá mạnh, với các nốt hương của gỗ, da, gia vị và trái cây. Montecristo là một lựa chọn tuyệt vời cho những người mới bắt đầu thưởng thức xì gà hoặc những người tìm kiếm một loại xì gà đậm đà nhưng dễ hút.


  • Romeo y Julieta: Đây là loại xì gà có hương vị nhẹ nhàng, dễ chịu, được sản xuất từ năm 1875. Romeo y Julieta được đặt theo tên của vở bi kịch nổi tiếng của William Shakespeare. Xì gà Romeo y Julieta có kích thước trung bình, với hình dạng tròn và đầu tròn. Chúng có hương vị nhẹ nhàng, dễ chịu, với các nốt hương của gỗ, gia vị và trái cây mang lại vị ngọt nhẹ nhàng và khói mịn. Romeo y Julieta là một lựa chọn tuyệt vời cho những người mới bắt đầu thưởng thức xì gà hoặc những người tìm kiếm một loại xì gà nhẹ nhàng và dễ hút.


  • H. Upmann: Đây là loại xì gà có hương vị đậm đà, phức tạp, được sản xuất từ năm 1844. H. Upmann rất phù hợp với những người có kinh nghiệm thưởng thức xì gà. H. Upmann được đặt theo tên của người sáng lập thương hiệu, Herman Upmann. Xì gà H. Upmann có kích thước trung bình, với hình dạng tròn và đầu tròn.

  • Một số loại xì gà H. Upmann phổ biến bao gồm:

    - Petit Robusto (140mm x 50): một loại xì gà mạnh mẽ, với hương vị đậm đà của gỗ, da và gia vị

    - Petit Coronas (129mm x 42): một loại xì gà nhẹ nhàng, dễ hút, với hương vị cân bằng của gỗ, gia vị và trái cây

    - Magnum 46 (162mm x 46): một loại xì gà trung bình, với hương vị đậm đà của gỗ, da và gia vị


Tất cả các loại xì gà Cuba đều được làm từ những lá thuốc lá thượng hạng được trồng ở vùng Vuelta Abajo của Cuba. Vùng đất này được coi là nơi trồng thuốc lá tốt nhất thế giới, với khí hậu và thổ nhưỡng lý tưởng.

Cách thưởng thức xì gà Cuba đúng điệu:

  • Để thưởng thức xì gà Cuba đúng điệu, bạn cần lưu ý một số điều sau:Chọn loại xì gà phù hợp với sở thích của mình.

  • Chuẩn bị một chiếc bật lửa hoặc một chiếc bật lửa chuyên dụng để châm xì gà.

  • Cắt xì gà với độ dài phù hợp.

  • Thưởng thức xì gà ở nơi thoáng mát, tránh gió lùa.

  • Hút xì gà chậm rãi, tận hưởng hương vị thơm ngon của xì gà.


Cigar Cuba có tầm ảnh hưởng to lớn trên thế giới. Những người yêu cigar trên khắp hành tinh đều muốn trải nghiệm hương vị và chất lượng đặc biệt của cigar Cuba. Cigar Cuba cũng đã trở thành một biểu tượng của sự thượng lưu và sang trọng, được những người nổi tiếng và các nhà quản lý thành công ưa chuộng. Đồng thời, cigar Cuba còn đóng góp vào kinh tế của Cuba, thu hút du khách và tạo việc làm cho hàng ngàn người dân.

Cigar Cuba không chỉ là một sản phẩm hút thuốc mà còn là biểu tượng của Cuba với lịch sử lâu đời, sự hấp dẫn và tầm ảnh hưởng to lớn. Với kỹ thuật làm thủ công tinh xảo và chất lượng đỉnh cao, cigar Cuba đã chinh phục trái tim của nhiều người yêu cigar trên toàn thế giới. Hãy thưởng thức một cây cigar Cuba và khám phá sự độc đáo và thú vị của biểu tượng này.

Theo: vietviettourism

LỜI TÌNH BUỒN - CHU TRẦM NGUYÊN MINH


Lời tình buồn

Anh đi rồi còn ai vuốt tóc
Lời tình thơm sách vở học trò
Đêm xuống rồi em buồn không hở?
Trời sa mù tầm tay với âu lo

Anh đi rồi còn ai đưa đón
Áo em bay khuất mất thiên đường
Tuổi hai mươi trong vòng tay chờ đợi
Ngôn ngữ nào anh nói hết yêu thương

Anh đi rồi còn ai chiêm ngưỡng
Cổ em cao tay mười ngón thiên thần
Tóc em xanh trùng dương sóng lượn
Anh chợt buồn đứng ngóng bâng khuâng

Anh đi rồi còn ai tình tự
Đêm đầy trời ru tiếng nhớ bơ vơ
Phúc yêu em dấu lần quá khứ
Nụ hôn đầu rụng xuống hư vô.

Chu Trầm Nguyên Minh

Bài thơ này đã được nhạc sĩ Vũ Thành An phổ nhạc thành bài hát cùng tên.


Sơ lược tiểu sử tác giả:

Chu Trầm Nguyên Minh (1943 - 19/2/2014) tên thật là Phạm Minh Tâm, nguyên quán ở Phổ Cường, Đức Phổ, Quảng Ngãi, sinh tại làng Phú Bình, Hàm Liêm, Hàm Thuận, Bình Thuận (ngoại ô Phan Thiết). Gia đình ông có sáu anh chị em, nhà thơ là con thứ năm. Cha ông là cán bộ Việt Minh, chết trong kháng chiến chống Pháp. Mẹ lâm bệnh qua đời khi chị em nhà thơ đang theo học ở trường Trung Bình tại chiến khu Lê Hồng Phong. Trước 1975 ông là giáo sư Toán, rồi theo học khoá 25 trường sĩ quan Thủ Đức. Sau 1975 học tập cải tạo ở A38 rồi vào Sài Gòn, sống bằng nhiều nghề. Tháng 5-2012 phát hiện bị ung thư gan, mất ngày 19-2-2014 tại Sài Gòn.

Nguồn: Thi Viện