Wednesday, July 22, 2026

"TƯỚNG TÙY TÂM SINH"! KHI PHÚC BÁO CỦA MỘT NGƯỜI GẦN NHƯ "TIÊU HAO", NGƯỜI ĐÓ SẼ CÓ "5 TƯỚNG MẠO"!


Người ta thường ghen tị:

Phúc báo của ai đó thật tốt,

Gia thế khá giả, đông con cháu lại hiếu thuận.

Muốn tiền thì có tiền, muốn tình yêu thì có tình yêu.

Muốn có sự nghiệp thì có sự nghiệp, muốn có chức vị thì có chức vị;

Tại sao mọi thứ đều hoàn hảo với người đó?

Tại sao tôi không thể nhận được bất cứ điều gì?

Có phải Thượng Đế bất công hay không?

Đem tất cả những điều may mắn trên thế gian cho người đó?

Kỳ thật, phúc báo không phải do Thần lực có thể cấp cho, mà là do nỗ lực của bản thân có được.

Tương tự như vậy, một ngày nào đó phúc báo cũng sẽ tiêu hao hết.

Ngày nay, cuộc sống của hầu hết mọi người về cơ bản chỉ xoay quanh việc kiếm tiền và hưởng lạc.

Phải biết rằng: Con người chịu khổ chính là đang thoát khổ, hưởng phúc chính là đang tiêu phúc. Phúc báo của một người giống như tiền gửi trong ngân hàng,

Nếu bạn chỉ rút tiền mà không gửi tiền, bạn sẽ bị thấu chi:

Nguồn: aboluowang.

1. Ngạo mạn cuồng vọng tự đại, không biết được trời cao đất dày

Đặc điểm này vô cùng rõ ràng. Nhớ đến lúc ấy xuất hiện ngạo mạn, cuồng vọng tự đại, năng lực của bản thân không tăng lên, mà sự nóng nảy là càng ngày càng đại.

Đối với mọi người cũng không chịu thua kém, đối với lãnh đạo không tôn trọng, xem thường đồng sự, xem thường thân bằng hảo hữu, giống như mình mới là đệ nhất.

Đôi khi, chúng ta chỉ trích người khác vì những điều nhỏ nhặt, phê bình chỉ trích người khác cái gì cũng sai, đây là tạo khẩu nghiệp nghiêm trọng!

Tôi nhớ rõ có một vị tiền bối đã ân cần nhắc nhở, ông ấy nói, người huynh đệ, làm người phải khiêm tốn và học cách sống kín tiếng hơn một chút.

2. Bắt đầu tham lam hưởng thụ, ăn uống chơi đùa, sa vào dục vọng và tà dâm

Khi đó bắt đầu ganh đua tật đố với người, trong nhà không có tiền, nhưng trông thấy người khác mua quần áo đẹp, kiểu dáng xinh đẹp, bản thân cũng muốn mua một cái, kỳ thực y phục của bản thân còn rất nhiều, điều này là do lòng hư vinh tác quái và tâm lý ganh đua tật đố gây ra.

Khi người khác mua điện thoại mới, thì bản thân cũng phải mua, không có tiền cũng phải vay tiền để mua, rồi bắt đầu cái gọi là hưởng thụ cuộc sống, chỉ ăn uống vui chơi suốt ngày.

Còn có một kiểu người chính là nghiện cờ bạc và trầm mê chơi mạt chược, thậm chí có khi còn chơi mạt chược suốt đêm, vừa mất tiền, lại vừa tổn hại sức khỏe.

Nguồn: aboluowang.

3. Cực kỳ vô trách nhiệm trong công việc và chỉ làm tạm bợ

Lúc đó tôi đang làm ở một cơ quan, tôi là một trưởng phòng, làm việc nhàn hạ, đọc hồ sơ, ghi tài liệu, v.v.

Đúng vậy, những thể chế không phù hợp với người trẻ tuổi, con người ở nơi đó sẽ dần trở nên tiêu cực.

Đề nghị lúc tuổi còn trẻ nhất định phải đến cơ sở rèn luyện, chịu khổ một chút mới có ích.

Thời gian dần qua, tôi liền dưỡng thành thói quen xấu là lười biếng, trì hoãn công việc ngày càng nhiều và bỏ bê công việc cũng ngày một nhiều.

Tôi chỉ tìm đủ mọi lý do để sắp xếp cho cấp dưới của mình làm những việc mà bản thân tôi nên làm, điều đó chỉ là làm loạn thôi.

Một khi dưỡng thành thói quen xấu này, thì sau này sẽ ảnh hưởng rất lớn đến chính mình, dù bản thân có làm việc riêng thì cũng sẽ bừa bộn và vô trách nhiệm. Chính mình đang làm hại chính mình!

Nguồn: aboluowang.

4. Bắt đầu kết giao với đủ loại bạn bè không đứng đắn trong xã hội và mắc đủ loại thói quen xấu

Tôi suốt ngày tranh đấu với những người này, tưởng mình lẫn vào không sai, nhưng thật là ngu si, chẳng bao lâu sau tôi càng ngày càng tệ, thực tế là tôi đã nhiễm phải những thói xấu và tà khí. Tôi nghiện Internet, làm những việc nhàm chán, chơi game và tán gẫu, cho rằng đây mới là cuộc sống.

5. Không thích sự sạch sẽ, không làm vệ sinh, lôi thôi lếch thếch, chán chường gặp xui xẻo

Dần dần, không còn rửa mặt, đánh răng vào buổi sáng, không dọn dẹp nhà cửa nữa, rác khắp nơi và bẩn thỉu.

Đây đều là điềm xấu, báo hiệu vận xui!

Dù là văn phòng hay nhà riêng, mọi thứ đều sạch sẽ và ngăn nắp, với các vật dụng được sắp xếp gọn gàng và ít bừa bộn.

Bảo trì thông gió để thở cũng là lẽ thường tình, chúng ta vẫn là kẻ phàm phu, nên đương nhiên là có ảnh hưởng.

Dựa vào những điều trên, nếu như chưa có phước lớn thì nên bắt đầu tu phước ngay từ bây giờ, vẫn chưa muộn, cho dù vận mệnh không tốt cũng có thể thay đổi được.

Nếu như được ban phúc lớn, thì càng nên làm một số điều đức hạnh, tích thêm chút âm đức khi còn có thể.

Nguồn: aboluowang.

Ví dụ: Chia sẻ những bài viết nhằm khích lệ lòng tốt và thanh lọc tâm trí. Khi đó phước lành sẽ tiếp tục tuôn chảy, hình thành một vòng luân hồi đạo đức.

Đây là một điều rất lý tính và thực tế, dù bạn có tin hay không, những người thật sự có phúc đều biết cách vừa hưởng phúc vừa tích phúc cùng một lúc.

Bạn phải tích lũy vốn liếng hạnh phúc chân chính cho cuộc đời mình, đó là ngọn nguồn của mọi điều tốt đẹp.

Hơn nữa, điều đó sẽ đồng thời khiến bạn trở nên hạnh phúc tự tại hơn, đồng thời bạn sẽ không gặp rắc rối trước những thay đổi của môi trường bên ngoài.

Kỳ Mai biên dịch
Trữ Thành Nguyệt – aboluowang

NGÂN HÀ RƠI CHÍN TẦNG: KHÁT VỌNG VƯỢT GIAN NAN

Suối khe há có thể giữ được nước, cuối cùng cũng đổ về biển cả mà thành sóng to gió lớn. Con người tuyệt đối không được thỏa mãn với hiện trạng, mà phải nuôi chí hướng cao xa, tràn đầy tự tin, không sợ gian nan hiểm trở, kiên trì theo đuổi, nỗ lực với khát vọng thực hiện mục tiêu và giá trị của đời mình.


Ngân hà rơi chín tầng: khát vọng vượt gian nan

Dù giàu hay nghèo, sang hay hèn, con người đều nên dựng lập cho mình một chí hướng lớn lao. Trong tuổi thiếu niên đầy mộng tưởng, tôi thường bị cuốn hút bởi cảnh tượng hùng vĩ mà thi tiên Lý Bạch mô tả trong thơ: “Dòng thác đổ thẳng ba ngàn thước, ngỡ dải Ngân Hà rơi chín tầng trời.”

Mỗi khi tâm trí u uất, tôi thường muốn tìm đến những dòng thác tung bọt trắng xóa để dạo bước, giải tỏa lòng mình. Ngay cả những thác nhỏ do dòng suối gom lại, khi đứng dưới làn sương bụi nước mịn như mưa mà trầm ngâm giây lát, không chỉ xua đi mệt mỏi trong tâm hồn mà đôi khi còn lĩnh ngộ được đôi điều triết lý nhân sinh.

Tuy đã từng chiêm ngưỡng một vài thác nước ít người biết đến ở Trung Quốc, sau đó lại có dịp đến Nhật Bản thăm thác Nikkō, thác Mino ở Osaka, và cả thác vô danh trong núi sâu Yakushima. Cảnh sắc không phải là không đẹp, nhưng vì lượng nước quá nhỏ, nên không cảm nhận được cái thế “Ngân Hà rơi chín tầng trời” mà Lý Bạch từng mô tả.

Công viên Mino ở Osaka.

Mãi đến khi được tận mắt chứng kiến thác Niagara trứ danh nằm giữa biên giới Mỹ và Canada, tôi mới thật sự cảm nhận hết sức mạnh và vẻ đẹp hùng vĩ của thác lớn. Dưới chân thác, có thể thấy những dòng nước dài tụ lại thành bức màn khổng lồ, mang sức nặng dữ dội mà lao thẳng xuống, giáng mạnh lên vách đá, tung bọt trắng xóa cao mấy trượng. Rồi bọt nước ấy lại hòa nhập cùng dòng thác khác, tiếp tục xô dồn xuống vực sâu, tạo nên cảnh tượng kỳ vĩ khiến người ta lưu luyến không rời.

“Ngàn khe muôn suối chẳng quản nhọc,
Xa trông mới biết nguồn cao vời.
Suối khe há giữ được mãi,
Cuối cùng về biển cả làm sóng to.”

Tác giả của bài thơ này chính là một vị hoàng đế nhà Đường và một vị thiền sư. Theo sử sách, Đường Tuyên Tông Lý Thầm từng có thời gian ẩn cư nơi núi rừng làm tăng. Một lần, ông cùng thiền sư Hương Nghiêm Nhàn (cao tăng ở núi Lư Sơn) đi chung. Thiền sư nói mình ngâm vịnh thác nước mà chỉ nghĩ ra hai câu, chưa nối được tiếp. Tuyên Tông liền xin nối vần. Thế là thiền sư đọc hai câu đầu, còn Tuyên Tông làm hai câu sau, hợp thành một bài thơ khí thế hùng vĩ, tràn đầy nhiệt huyết, lưu danh thiên cổ.


Bài thơ miêu tả dòng thác qua muôn vàn trở ngại mà cuối cùng vẫn đổ về biển cả, ẩn dụ về nhân sinh: con người không thể thỏa mãn với hiện tại, mà phải có chí hướng cao xa, đầy tự tin, không ngại khó khăn, kiên trì phấn đấu để đạt được mục tiêu và giá trị của đời mình. Đặc biệt, hai câu cuối trở thành danh cú muôn đời, phản ánh chí khí lạc quan, phóng khoáng của những con người từng trải, độc lập tư duy, khoáng đạt và kiên định lập công lập nghiệp.

Trong Mạnh Tử có câu nổi tiếng: “Trời muốn giao cho ai trọng trách, tất trước hết khiến người đó lao tâm khổ trí, gân cốt mỏi mệt, thân thể đói rét, thiếu thốn bần cùng, hành động trái nghịch. Qua đó mà rung động tâm chí, tôi luyện tính nhẫn nại, bồi dưỡng khả năng vốn chưa có.” Gian khổ chính là lò luyện ra nhân cách vĩ đại.

Bài thơ về thác cũng ẩn chứa đạo lý ấy. Nhìn gần thác lớn, thấy nước va đập vào ghềnh đá, tung bọt trắng xóa, khiến người ta có cảm giác “Dòng thác đổ thẳng ba ngàn thước, ngỡ dải Ngân Hà rơi chín tầng trời.” Nhưng không thể thấy được nguồn gốc. Chỉ khi ngắm từ xa mới biết nó bắt nguồn từ đỉnh núi cao vời.

Mạnh Tử.

Câu thứ hai nhấn mạnh sự cao xa của thác, hàm ý chí khí ngất trời của con người, đồng thời ẩn chứa triết lý “người hiền phải có mắt tinh đời mới nhận ra.” Câu ba và bốn tương ứng “há có thể” với “rốt cuộc”, biểu lộ niềm tin và quyết tâm không hối tiếc. Ba chữ “làm sóng to” gợi hình mạnh mẽ, khiến người ta như thấy trước mắt biển cả cuồn cuộn, liên tưởng đến chí khí của bậc trượng phu: không theo đuổi mục tiêu nhỏ bé tầm thường, mà phải nuôi chí lớn, tung cánh bay cao.

Ngọc không mài không thành đồ quý; con người nếu không trải qua gian nan thử thách thì chí khí và phẩm cách khó mà vững vàng. Chính những khúc quanh gập ghềnh của cuộc đời mới rèn luyện được ý chí và nhân cách, đồng thời tăng trưởng trí tuệ và tài năng. Người mang trong tim chí hướng cao xa, sẽ không tự mãn với hiện trạng, cũng không say đắm trong thành tựu đã đạt được, mà nhất định tiếp tục phấn đấu tiến thủ. Trên chặng đường hữu hạn của đời người, họ phải tạo nên sự nghiệp lớn lao mới có thể toại nguyện.

Mỹ Mỹ biên dịch
Trích: Trí tuệ cuộc sống

CỨ MỖI CUỐI TUẦN, NGƯỜI MẸ LẠI ĐẾN NHÀ THỜ QUÉT DỌN ĐỂ TRẢ NỢ Ổ BÁNH MÌ...

Kể từ ngày con mắc bệnh hiểm nghèo, mẹ bán hết nhà cửa, ruộng vườn, đất đai để chạy chữa. Mấy năm ròng, bệnh của con cũng chẳng khỏi, tài sản tiêu tán. Hai mẹ con đành vất vưởng nơi bệnh viện nhờ tấm lòng hảo tâm: cơm từ thiện, thuốc bảo hiểm, giường là hành lang. Thôi thì bám víu may ra những ngày còn lại con đỡ đau đớn, chứ đưa con mẹ không đành lòng, mà giờ cũng chẳng có nơi để về nữa…


Một hôm con thỏ thẻ:

– Mẹ ơi! Con … thèm … bánh mì.

Bánh mì, cái món ăn bình dân ấy lúc này lại là một món hàng xa xỉ đối với hai mẹ con. Lâu nay, ngày hai bữa cơm, một bữa cháo từ thiện, mẹ đã thấy may mắn lắm rồi. Ổ bánh mì… mẹ chẳng dám xin ai.

Sáng thứ bảy bác sĩ không khám bệnh, mẹ ôm con ra ngoài, định tìm công việc rửa chén hay lau dọn kiếm đồng tiền công mua cho con ổ bánh mì. Ra vào ba bốn quán ăn, người ta nhìn thấy người đàn bà khắc khổ đi với đứa bé xanh mét, gầy trơ xương, chẳng ai dám mướn.

Mẹ chợt thấy người phụ nữ chạy xe gắn máy với một túi bánh mì rẽ vào một nhà thờ, rồi phân chia cho các chị em trong đó. Mẹ rụt rè bước vào:

– Nếu có thể… à không… nếu còn thừa, các bác cho cháu xin một cái.

– Chị có quét nhà thờ không mà đòi ăn?

Người phụ nữ vừa nói vừa chìa tay nhận tiền, chắc đó là người bán bánh mì.

Tủi thân mẹ lui bước. Chưa kịp đi xa đã có một phụ nữ khác cầm ổ bánh mì ra cổng tìm mẹ:

– Bánh đây, chị cho cháu ăn đi.

Con chộp vội ổ bánh ngấu nghiến ăn. Cả mẹ và con quên cám ơn vì mẹ còn mải xé vụn bánh cho con ăn khỏi nghẹn.

Đó là ổ bánh mì quý nhất cuộc đời mẹ, mãi mãi không bao giờ quên. Năm ngày sau con ra đi trong vòng tay mẹ, khi đã no ổ bánh mì hôm nào.


Con đã yên giấc, không còn đau đớn, mẹ không còn chăm sóc con nhưng còn phải làm một việc: Đến nhà thờ quét dọn để trả nợ ổ bánh mì.

Sáng thứ Bảy đến nhà thờ, mẹ lặng lẽ tìm cây chổi quét sạch mọi ngõ ngách trong nhà thờ trước khi mọi người đến. Khi mọi người chia nhau những ổ bánh mì, mẹ nói:

– Em đã nhận rồi.

Mặc dù khi ấy bụng mẹ đói meo.

Thứ Bảy sau mẹ lại đến, vẫn quét dọn, khi được chia bánh mì, mẹ vẫn nói đã nhận rồi! Lần này thì mọi người biết mẹ chưa ăn nên hỏi lý do, mẹ tâm sự chuyện ổ bánh mì hôm nào và xin quét nhà thờ trả nợ.

Chuyện ổ bánh mì được Cha xứ kể lại trong bài giảng Chúa Nhật.

Một giáo dân trong xứ đạo nhận mẹ về nhà phụ việc.

Lương tháng đầu tiên mẹ dành tất cả mua bánh mì, mang vào bệnh viện, trao tặng bệnh nhi ung thư.

Hạ An / ĐKN

NỤ CƯỜI CỦA BẠN ẨN GIẤU VẬN MAY TRONG CUỘC SỐNG

Nhân gian phức tạp, tránh sao được những chuyện không vừa ý, nhưng chỉ một nụ cười của bạn cũng có thể xóa tan ngàn muộn phiền.

Nụ cười của bạn ẩn giấu vận may trong cuộc sống (ảnh: Toigingiuvedep)

Trong cuộc sống có 5 loại nụ cười, nếu học được nó, cuộc sống của bạn sẽ trở nên rộng mở hơn.

1. Cười thản nhiên là một loại điềm tĩnh

Nếu trong lúc nguy nan, bạn có thể thản nhiên mỉm cười, đây là một loại điềm tĩnh.

Có một câu chuyện như sau:

Trong Thế chiến II, khi Quý Di Lâm 24 tuổi, anh đã vượt hàng ngàn dặm để sang Đức du học. Sau mười ngày mười đêm, cuối cùng đoàn tàu cũng đến Berlin.

Lúc đó, nước Đức đang lâm vào cảnh tan hoang trong khói lửa chiến tranh, hoàn cảnh vô cùng khắc nghiệt. Quý Di Lâm ẩn náu trong viện nghiên cứu để đọc tài liệu, máy bay gầm rú trên đầu, còn ở dưới thì bụng của anh ấy đang cồn cào vì đói. Anh ngồi giữa một chồng sách và đọc chúng không biết mệt và bất cứ khi nào anh học được điều gì đó, anh đều hết lời khen ngợi.

Các bạn học xung quanh cảm thấy rất khó hiểu, nhưng Quý Di Lâm vẫn thản nhiên cười và nói: “Sự thú vị của điều này người ngoài cuộc không thể nào hiểu được”.

Bất kể hoàn cảnh thuận lợi hay khó khăn, Quý Di Lâm đều có thể giữ được tâm thái ôn hòa, điềm đạm. Quý Di Lâm chia sẻ, “Trong bất kỳ hoàn cảnh nào, cuộc sống sẽ không bao giờ chỉ có nỗi đau”.

Cười thản nhiên khi gặp nguy nan là một loại điềm tĩnh (ảnh: Hanoimoi)

Người xưa có câu “Vật cực tất phản”, khi cuộc sống tồi tệ đến một mức độ nào đó, nó sẽ tự nhiên trở nên tốt hơn.

Trong cuộc đời sẽ có lúc chúng ta cảm thấy rất khó vượt qua, thậm chí nghĩ đến việc bỏ cuộc. Nhưng sau khi hoàn thành nó, chúng ta mới biết rằng nếu có thể kiên trì bước tiếp thì mọi chuyện đều có thể vượt qua được.

Dù hoàn cảnh thay đổi thế nào, cuộc sống luôn cần sự bình lặng, trên môi nhất định cũng cần nở nụ cười.

Như Đào Uyên Minh đã nói: “Giữa sóng lớn, không vui cũng không sợ. Điều gì nên làm thì tận lực mà làm, không cần tự mình lo lắng”.

2. Cười thoải mái là một loại tự tin

Khi bị người khác coi thường bạn vẫn có thể mỉm cười thoải mái chính là một loại tự tin.

Marton nói: “Niềm tin mạnh mẽ có thể giúp những người bình thường làm được những điều đáng kinh ngạc”.

Trên đường đời, điều đáng sợ nhất là dừng lại ở chỗ cũ và đặt ra giới hạn cho cuộc sống của mình, như thế bạn sẽ tự mình hủy đi cơ hội vượt qua những giới hạn bản thân để tiến bộ hơn.

Niềm tin mạnh mẽ có thể giúp những người bình thường làm được những điều đáng kinh ngạc (ảnh: Coocxe)

Năng lượng lớn nhất trên thế giới đến từ nội tâm của chúng ta. Chỉ khi nội tâm của bạn mạnh mẽ, bạn mới không còn quan tâm đến ánh mắt của người khác.

Do đó, khi bạn có thể thản nhiên mỉm cười khi đối diện với sự xem thường của người khác thì bạn tự nhiên trở sẽ nên vô cùng mạnh mẽ.

3. Cười nhẹ là một loại độ lượng

Khi một người dù việc tốt hay xấu đều có thể tiếp nhận, không coi trọng được mất, cũng không tính toán chi li, có thể an nhiên mà cười nhẹ cho qua thì nội tâm của người ấy đã trở nên vô cùng độ lượng và khoan dung.

Hoa càng nhạt càng thơm; nước càng nhạt càng trong; người càng nhạt càng tĩnh lặng; tâm càng nhạt càng rộng lớn.

Nếu bạn có thể bớt đi những ham muốn vật chất thì cuộc sống sẽ ngày càng nhẹ nhàng và thanh thản hơn. Khi đó, bạn mới có thể tận hưởng niềm vui và ý nghĩa thực sự trong cuộc sống này.

4. Cười thong dong là một loại hào khí

Inamori Kazuo được xem là một huyền thoại của giới kinh doanh Nhật Bản, ông đã từng nói rằng: “Cuộc sống luôn đầy sóng gió, nhưng sóng gió cũng là một loại tôi luyện”.

Đau khổ nào rồi cũng sẽ qua đi, chỉ là vấn đề thời gian. Khi bạn có thể thong dong tự tại mỉm cười trước nghịch cảnh, thì con đường sẽ tự nhiên được mở lối, khó khăn cũng tự nhiên có thể vượt qua được.

Cuộc sống luôn đầy sóng gió, nhưng sóng gió cũng là một loại tôi luyện (ảnh: Alltop)

Có câu nói rằng: “Non cao cũng có đường trèo, đường dẫu hiểm nghèo, cũng có lối đi”.

Khi đương đầu với những sóng gió chông gai trong cuộc sống, điều tốt nhất chúng ta có thể làm là sống tốt và kiên trì làm tốt những việc mình nên làm. Bạn sẽ nhận ra rằng, đến một lúc nào đó bạn sẽ trở nên mạnh mẽ, chín chắn và có thể vượt qua được bất kỳ thử thách nào.

Trong quá trình này, bạn có thể gặp nhiều khó khăn và thử thách, nhưng hãy coi nó như một câu chuyện thú vị để kể lại cho con cháu khi bạn về già.

Khi càng than thở, bạn càng chìm sâu vào khó khăn. Nhưng khi có thể mỉm cười trước khó khăn, bạn sẽ đủ sức vượt qua mọi trở ngại.

Vì vậy, bạn hãy học cách để biến khó khăn thành niềm vui, để từ đó bản thân có thể hoàn thiện và trưởng thành hơn trong cuộc sống.

5. Cười lạc quan là một loại cảnh giới

Khi gặp phải những thất bại trong cuộc sống, bạn vẫn có thể mỉm cười lạc quan thì cảnh giới nội tâm của bạn đã rất cao rồi. 

Cười lạc quan là một loại cảnh giới (ảnh: Pinterest)

Có một cách đơn giản giúp bạn có thể lạc quan trong cuộc sống, đó là mỗi ngày đứng trước gương cười lớn 3 lần “hahaha”, bạn sẽ tự nhiên cảm thấy hạnh phúc và mọi muộn phiền trong ngày sẽ tan biến.

Có 2 liều thuốc tốt nhất có thể giúp bạn vượt qua trạng thái suy sụp: một nụ cười vui vẻ và một giấc ngủ ngon.

Khi bạn có thể nở nụ cười trước những nỗi đau khổ, thử thách gay go, lời đàm tiếu của người khác thì cuộc sống của bạn sẽ trở nên ngày càng hanh thông và suôn sẻ hơn.

Uyển Nhi / Theo: vision times

NHỮNG MÙA QUẢ CHÍN XÔN XAO

Cứ mỗi bận được về quê, tôi thường chạy ngay ra mảnh vườn đầy cây tạp, giẫm đôi chân trần trên đất ẩm đầy lá mục, cảm nhận lớp đất mịn in qua từng kẽ chân. Trong khu vườn quê, mọi thứ yên tĩnh và chậm lại, như chưa hề có những bộn bề của dòng đời tấp nập ngoài kia.


Trong khu vườn này, tôi và những đứa trẻ quê khác đã có một tuổi thơ đầy ắp kỷ niệm. Những ngày hè, khi cái nắng oi nồng phủ lên mọi thứ, thì dưới tán lá xanh um của bao nhiêu cây cối, khu vườn vẫn trong trẻo, xanh mát lạ thường. Cho đến bây giờ, đám bạn xưa vẫn hay nhắc về những mùa hè đã cũ, mùa hè mà những trái ổi sẻ chưa bao giờ kịp chín vì bao nhiêu vết bấm và bị hái đi khi vừa kịp chua lớp vỏ bên ngoài. Những quả ổi đầy vết móng tay, có vị chua và chát cùng phần ruột cứng, khi chấm muối ớt xanh lại ngon lạ thường. Tiết trời gay gắt, lũ ve sầu kêu ra rả, với người lớn là nỗi phiền lòng, còn với lũ trẻ ở quê, đó lại là một không gian lý thú. Lũ ve kêu khan cả khoảng vườn, rất dễ bắt và chúng vẫn mặc nhiên kêu ngay cả khi đã nằm gọn trong những ngón tay đầy mùi cây trái.

Có những ngày gió về nhiều, dây lạc tiên đu mình trên những cành cây cao và nhỏ, thường ngày rất khó hái bây giờ đã vàng ruộm, tự rơi xuống giữa thinh không. Đó là món quà thú vị nhất bởi chúng được no nê nắng gió, chín đúng cỡ với phần ruột ngọt lịm và mùi thơm rất dịu. Hầu như lúc đó, không có buổi trưa nào chúng tôi đi ngủ mà toàn quanh quẩn trong khu vườn để hái quả xanh, nhặt quả chín. Và thể nào, đến gần chiều, tôi thường ngả cái mũ rộng vành để nhặt những quả bồ kết già có màu đen tuyền phía cuối vườn rồi tẻ vài nhánh sả mang vào cho má. Rỗi việc, má sẽ nướng chúng trên than đỏ, nấu một nồi nước lớn mang ra thềm nhà đắp bằng đất nổi, gội đầu cho từng đứa một. Sau mỗi lần len lỏi trong đám lá, đầu tóc đứa nào cũng vương đầy nhựa cây, mồ hôi và cả vụn lá khô rơi rớt.


Và rồi, dẫu quyến luyến khu vườn đầy cây trái ấy, chúng tôi vẫn phải xa chúng để học cấp 3 nơi trường huyện. Cả chặng đường đi về gần 30 cây số, cuối tuần nghỉ học về nhà thấy thời gian như chạy qua cửa sổ. Tôi chỉ kịp thấy khu vườn chuyển động theo mùa với những lối mòn đầy cỏ và rau dại. Thi thoảng trong giấc ngủ vùi, tôi nghe tiếng lạc tiên rụng trong thênh thang gió mà không định hình được là mơ hay thực.

Rồi những mùa thi, những ước mơ, dự định và con đường mới kéo tôi đi xa làng hơn nữa. Mỗi lần gọi về, sau chuyện lớp chuyện trường, má lại nói về những đổi thay trong khu vườn cũ. Má bảo sẽ dọn lại vườn, đám cây bây giờ già cỗi gần quá nửa còn lũ rau dại thì chen chúc mọc không còn chỗ trống. Tôi nghe trong gió tựa hồ như có mùi thơm hăng hắc của những thân cây rau bọng giếng và rau nút áo. Tôi nói với má rằng hãy để chúng an nhiên xanh, an nhiên rụng lá và an nhiên già đi trong khu vườn. Chúng không chỉ đơn thuần là cây, chúng là những người bạn chân thành nhất suốt thời thơ ấu của tôi.


Thế nhưng, dù có cỗi già đến thế nào, những cái cây ấy vẫn âm thầm cho ra quả ngọt. Tụi nhỏ bây giờ lịch học đan dày, chẳng mấy khi có thời gian hứng thú với cây trái trong vườn. Lũ nhen sọc rằn và sóc tha hồ ăn quả chín. Sớm mai, tôi ra vườn, trông thấy những quả ổi sẻ ruột đỏ và mấy quả mãng cầu bị ăn phân nửa, chợt thấy lòng dìu dịu nỗi nhớ thương. Tôi gom chúng lại, ngồi xuống khu vườn trong tĩnh lặng, nghe gió khua trên từng tán lá và ăn những quả chín mà lòng an yên đến vô cùng.

Nguyễn Văn Hòa / Theo: ĐKN

Tuesday, July 21, 2026

NƯỚC NGỌT KHÔNG ĐƯỜNG CÓ THẬT SỰ TỐT?

Nhiều người vẫn nghĩ nước ngọt không đường sẽ tốt cho sức khỏe hơn là nước ngọt bình thường, nhưng thực tế thì không đơn giản như vậy.


Kết quả từ các nghiên cứu

Nước ngọt không đường gần như không có calo do dùng chất tạo ngọt nhân tạo, chẳng hạn như saccharin, acesulfame, aspartame, neotame, sucralose để tạo vị ngọt.

Các hợp chất này là chất tổng hợp và ngọt hơn đường rất nhiều, nên chỉ cần dùng một lượng nhỏ trong các sản phẩm đồ uống. Tuy nhiên, chúng có thể gây tác dụng không mong muốn.

Một nghiên cứu gần đây cho thấy những người uống hơn 1 lon nước ngọt không đường mỗi ngày có nguy cơ bị sa sút trí tuệ cao gấp hơn 4 lần so với người uống 1 lon hoặc không uống. Mỗi lon uống thêm mỗi ngày làm tăng khoảng 39% nguy cơ.

Đây không phải là phát hiện đơn lẻ. Nhiều nghiên cứu khác về chất tạo ngọt nhân tạo nói chung cũng cho thấy khả năng ảnh hưởng đến chức năng não bộ theo thời gian. Có nghiên cứu cho thấy người dùng chất tạo ngọt ít calo bị suy giảm nhận thức nhanh hơn trong 8 năm.

Ngoài ra, chất tạo ngọt nhân tạo có thể làm rối loạn hệ vi khuẩn đường ruột và gây giảm khả năng dung nạp đường. Vì ruột và não có liên hệ chặt chẽ với nhau (trục ruột–não), nên những thay đổi này có thể gây viêm, ảnh hưởng đến tín hiệu thần kinh và chức năng não bộ theo thời gian.

Uống nhiều nước ngọt ăn kiêng cũng liên quan đến nguy cơ về mạch máu. Mạch máu hoạt động kém sẽ làm giảm cung cấp oxy và dưỡng chất cho não, từ đó ảnh hưởng đến trí nhớ và nhận thức.

Tần suất tiêu thụ là điều quan trọng. Việc thỉnh thoảng uống nước ngọt không đường ít khi gây ảnh hưởng rõ rệt, nhưng nếu uống thường xuyên với lượng lớn thì có thể gây hại cho [não bộ].

Theo nhà nghiên cứu Hannah Gardener: “Hiện chưa rõ thành phần nào gây ra mối liên quan này. Cần thêm nghiên cứu để xem các loại nước ngọt không đường khác nhau có gây ra ảnh hưởng khác nhau không”.


Nước ngọt thông thường có tốt hơn không?

Câu trả lời là không.

Tác hại của nước ngọt có đường đối với tim mạch, chuyển hóa và não bộ đã được chứng minh rõ ràng.

“Chuyển sang nước ngọt có đường không phải là lựa chọn tốt”, bà Gardener cho biết.

Nhiều nghiên cứu cho thấy nước ngọt có đường chứa lượng đường rất cao, làm tăng nhanh đường huyết và insulin. Ăn nhiều đường liên quan đến nhiều vấn đề như giảm trí nhớ, tăng viêm [mạn tính] và đái tháo đường loại 2.

Ngoài ra, đường còn ảnh hưởng đến tâm trạng. Phân tích 40 nghiên cứu với hơn 1 triệu người cho thấy ăn nhiều đường làm tăng 21% nguy cơ trầm cảm.

Đường cũng ảnh hưởng đến hệ vi khuẩn đường ruột giống như chất tạo ngọt nhân tạo. Chế độ ăn nhiều đường làm giảm vi khuẩn có lợi và tăng vi khuẩn có hại, gây mất cân bằng (loạn khuẩn). Điều này có thể ảnh hưởng đến não và tâm trạng thông qua tình trạng viêm và các sản phẩm chuyển hóa.


Lựa chọn thay thế tốt hơn

Những lựa chọn tốt nhất lại rất đơn giản.

Nước lọc hoặc nước khoáng có ga là lựa chọn thay thế tốt vì vẫn đem lại cảm giác thưởng thức. Có thể thêm chanh, dưa leo hoặc quả mọng để tạo vị mà không cần thêm đường.

Nước dừa cũng là một lựa chọn thay thế khác, giúp bù nước và điện giải. Tuy nhiên, nước dừa vẫn chứa đường tự nhiên. Vì vậy, chỉ nên uống ở mức vừa phải.

Trà thảo mộc không đường hoặc nước ngâm trái cây/thảo mộc với hương vị thơm ngon, dễ uống cũng rất tốt trong việc giúp giảm dần thói quen uống đồ ngọt. Nhiều nghiên cứu đã chứng minh loại thức uống này liên quan đến sức khỏe chuyển hóa và não bộ tốt hơn.

Một cách khác là pha loãng đồ uống ngọt với nước có ga, hoặc uống xen kẽ giữa thức uống ngọt và không ngọt để giảm dần độ ngọt, thay vì từ bỏ ngay lập tức.

Chân Chân / Theo: nguyenuoc

TÌNH KHÚC THỨ NHẤT - NGUYỄN ĐÌNH TOÀN


Tình khúc thứ nhất

Tình vui theo gió mây trôi
Ý sầu mưa xuống đời
Lệ rơi lấp mấy tuổi tôi
Mấy tuổi xa người
Ngày thần tiên em bước lên ngôi
Đã nghe son vàng tả tơi
Trầm mình trong hương đốt hơi bay
Mong tìm ra phút sum vầy

Có biết đâu niềm vui đã nằm trong thiên tai
Những cánh dơi lẻ loi mù trong bóng đêm dài
Lời nào em không nói em ơi
Tình nào không gian dối
Xin yêu nhau như thời gian làm giông bão mê say

Lá thốt lên lời cây
Gió lú đưa đường mây
Có yêu nhau xin những ngày thơ ngây
Lúc mắt chưa nhạt phai
Lúc tóc chưa đổi thay
Lúc môi chưa biết dối cho lời

Tình vui trong phút giây thôi
Ý sầu nuôi suốt đời
Thì xin giữ lấy niềm tin dẫu mộng không đền
Dù trời đem cay đắng gieo thêm
Cũng xin đón chờ bình yên
Vì còn đây câu nói yêu em
Âm thầm soi lối vui tìm đến

Thần tiên gẫy cánh đêm xuân
Bước lạc sa xuống trần
Thành tình nhân đứng giữa trời không
Khóc mộng thiên đường
Ngày về quê xa lắc lê thê
Trót nghe theo lời u mê
Làm tình yêu nuôi cánh bay đi
Nhưng còn dăm phút vui trần thế

Nguyễn Đình Toàn

Đây là lời của Nguyễn Đình Toàn viết cho bản nhạc cùng tên của nhạc sĩ Vũ Thành An năm 1965 khi cả hai người cùng làm trong Đài phát thanh Sài Gòn.


Sơ lược tiểu sử tác giả:

Nguyễn Đình Toàn (6/9/1936 - 28/11/2023) có bút hiệu ban đầu là Tô Hà Vân nhưng thành danh với tên thật và cũng là bút hiệu chính thức sau này, sinh tại huyện Gia Lâm, bên bờ sông Hồng, ngoại thành Hà Nội. Ông di cư vào Nam 1954, bắt đầu viết văn, làm thơ, viết kịch, viết nhạc, cộng tác với các tạp chí Văn, Văn học. Trong nhiều năm, ông phụ giúp Trần Phong Giao tuyển chọn thơ và truyện cho báo Văn. Sau đó ông làm biên tập viên Đài phát thanh Sài Gòn, nổi tiếng với chương trình Nhạc chủ đề trong những năm 1970. Sau 1975, ông bị bắt hai lần và đi tù cải tạo một thời gian gần sáu năm. Ông và vợ, bà Thu Hồng, sang Mỹ định cư từ cuối năm 1998. Ông hiện đã nghỉ hưu và cùng gia đình sống tại Nam California.

Nguồn: Thi Viện



MÃN GIANG HỒNG - KHÍ PHÁCH TRONG TIẾNG ĐÀN

Có những khúc nhạc sinh ra để kể về nỗi buồn, nhưng cũng có những khúc nhạc tồn tại để đánh thức ý chí và khí phách. Nếu “Tương Phi Oán” gợi về những giọt lệ bên dòng Tương, thì “Mãn Giang Hồng” lại vang lên như một lời thề sắt son, tiếng gươm tiếng trống vọng trong từng dây đàn.


Truyền thuyết kể rằng, sau nỗi nhục Tĩnh Khang, tướng Nhạc Phi viết nên bài từ “Mãn Giang Hồng” để bày tỏ quyết tâm rửa nhục, khôi phục non sông.

Mãn giang hồng

Nộ phát xung quan,
Bằng lan xứ,
Tiêu tiêu vũ yết. Đài vọng nhãn,
Ngưỡng thiên trường khiếu,
Tráng hoài khích liệt.
Tam thập công danh trần dữ thổ,
Bát thiên lý lộ vân hòa nguyệt.
Mạc đẳng nhàn, bạch liễu thiếu niên đầu,
Không bi thiết.

Tĩnh Khang sỉ,
Do vị tuyết.
Thần tử hận,
Hà thời diệt!
Giá trường xa,
Đạp phá Hạ Lan sơn khuyết.
Tráng chí cơ xan Hồ lỗ nhục,
Tiếu đàm khát ẩm Hung Nô huyết.
Đãi tòng đầu, thu thập cựu sơn hà,
Triều thiên khuyết.


滿江紅

怒發衝冠,
憑欄處、
瀟瀟雨歇。
抬望眼、
仰天長嘯,
壯懷激烈。
三十功名塵與土,
八千里路雲和月。
莫等閑、白了少年頭,
空悲切。

靖康恥,
猶未雪。
臣子恨,
何時滅!
駕長車,
踏破賀蘭山缺。
壯志飢餐胡虜肉,
笑談渴飲匈奴血。
待從頭、收拾舊山河,
朝天闕。


Dịch nghĩa:

Lửa dựng ngút đầu,
Đứng tựa lan can,
Trận mưa vừa dứt.
Ngóng trời xa,
Uất hận vang trời.
Hùng tâm hừng liệt,
Ba mươi tuổi công danh cát bụi,
Tám ngàn dặm dầm sương tắm nguyệt.
Chẳng an nhàn thiếu niên đầu sớm bạc,
Bi thiết không nguôi.

Mối nhục Tĩnh Khang,
Chưa xả hết.
Hận thù này,
Bao giờ mới diệt.
Chiến mã nhung xa,
Dẫm Hạ Lan chừ đạp.
Đói vùng lên ăn thịt giặc Hồ,
Khát cười chém Hung Nô uống huyết.
Rồi đây dành lại cả giang sơn,
Về chầu cửa khuyết.

Nhạc Phi. Ảnh DKN.

Khi bài từ được phổ vào cổ cầm, nó trở thành một khúc nhạc tráng liệt, dồn dập, như sóng lớn dội vào bờ, như vó ngựa xé gió trên chiến trường. Người gảy đàn như được hòa mình vào khí phách của bậc anh hùng, còn người nghe thì cảm thấy lửa khí phách như dâng trào trong huyết quản.

Trong cầm học, cổ cầm không phải chỉ để ngâm nga nỗi sầu. Nó là nơi trú ngụ của mọi cung bậc tâm hồn: có lúc thì bi thương, có khi lại hùng hồn như trống trận. Cổ cầm vì thế vừa là người bạn tri âm, vừa là tấm gương soi tâm. Khi vui, tiếng đàn có thể reo vang như suối chảy; khi buồn, nó thổn thức như gió than; còn khi chí lớn sục sôi, tiếng đàn hóa thành sấm dậy, khiến lòng người không thể ngồi yên.

Nhân sinh không chỉ có khổ đau, cũng không chỉ có bình yên. Mỗi con người đều cần đến những khoảnh khắc hùng tráng, để nhắc mình rằng đời sống vốn ngắn ngủi, nhưng khí phách và lý tưởng thì có thể vượt qua năm tháng. Gảy “Mãn Giang Hồng” chính là tự gảy vào trong tim mình, khơi dậy tinh thần kiên cường, nhắc rằng giữa sóng gió cuộc đời, ta vẫn có thể đứng thẳng, giữ trọn nhân cách và lý tưởng.

Âm nhạc, nhất là cổ cầm, không chỉ là nghệ thuật, mà còn là đạo sống. Ảnh minh họa.

Âm nhạc, nhất là cổ cầm, không chỉ là nghệ thuật, mà còn là đạo sống. Nó cho ta nơi nương náu, nhưng cũng cho ta sức mạnh để bước ra ngoài, để làm người trọn vẹn giữa cuộc thế. Nếu “Tương Phi Oán” dạy ta biết trân trọng nỗi bi thương, thì “Mãn Giang Hồng” lại dạy ta cách biến bi thương thành ý chí, biến đau thương thành sức mạnh.

Và rồi, khi tiếng đàn lắng xuống, người nghe bỗng thấy trong mình không chỉ còn âm vang của chiến trận tưởng tượng, mà là một sự kiêu hãnh lặng lẽ. Kiêu hãnh vì biết rằng, trong cõi nhân sinh vốn nhiều biến động này, con người vẫn có thể để lại dấu ấn bằng khí phách, trung nghĩa, và khát vọng bất diệt.

Khai Tâm biên tập
Theo: vandieuhay



Monday, July 20, 2026

NGƯỜI HAY NÓI RA NHỮNG LỜI NÀY THÌ CẦN CÂN NHẮC KHI GIAO TIẾP

Quỷ Cốc Tử từng nói: “Miệng người, cũng như cửa ngõ tâm hồn vậy”. Khi giao tiếp, chỉ cần quan sát lời nói thì cũng hiểu được vài phần về đối phương. Có 3 kiểu người dưới đây bạn cần cân nhắc khi giao tiếp.

Chỉ cần quan sát lời nói thì cũng hiểu được vài phần về đối phương (ảnh minh họa Adobestock)

Người hay nói lời tiêu cực

Đôi khi, lý do khiến chúng ta rơi vào trạng thái tồi tệ không phải vì những vấn đề của bản thân mà là do chúng ta đã nhận quá nhiều năng lượng tiêu cực.

Những người bi quan khi gặp chuyện gì thì họ cũng có thói quen suy nghĩ theo hướng tiêu cực, lời nói của họ cũng tràn đầy tiêu cực. Họ thường than vãn, phàn nàn, oán trách với những người xung quanh. 

Sau khi trút bầu tâm sự thì tâm trạng của họ sẽ thoải mái nhất thời, nhưng sẽ khiến tâm trạng của người nghe trở nên nặng nề. Bất kỳ ai ở gần họ cũng đều cảm thấy mệt mỏi và thiếu năng lượng.

Người xưa nói: “Đời người 10 việc thì 9 việc không như ý”. Những người sống hạnh phúc không phải vì cuộc sống của họ thuận buồm xuôi gió, mà vì tâm lý của họ tích cực và lạc quan. Với tâm thái như vậy, ngay cả khi gặp những điều bất như ý, họ cũng có thể xử lý chúng một cách ổn thỏa.

Mỗi người đều có một từ trường, và từ trường này có thể ảnh hưởng, tác động lẫn nhau. Chỉ bằng cách gần gũi với những người tràn đầy năng lượng tích cực, bạn mới có thể nuôi dưỡng tâm hồn mình ngày càng tràn đầy năng lượng và nhiệt huyết sống.

Người hay than vãn, oán trách người khác thường mang theo năng lượng tiêu cực (ảnh minh họa Adobestock)

Người thích tranh luận

Trong cuộc sống, chúng ta sẽ thấy rằng có những người luôn thích đề cao bản thân thông qua việc tranh luận với người khác.

Mỗi người đều có cách nhìn nhận vấn đề của riêng mình, nhìn vấn đề từ những góc độ khác nhau thì kết luận rút ra đương nhiên sẽ khác nhau.

Người thích tranh luận, chỉ biết nhìn vấn đề từ góc độ của bản thân, tự tin “chỉ trích” đối phương nên đương nhiên sẽ khiến đối phương không hài lòng.

Trong mắt những người thích tranh luận, chỉ có chiến thắng người khác mới có thể khiến người khác bội phục mình.

Nhưng những lời nói nói mang tính phản pháo của họ chỉ khiến người khác cảm thấy phản cảm và chán ghét.

Việc tranh luận vốn không sai, nhưng tranh luận chỉ để “chiến thắng người khác” thì sẽ mất đi ý nghĩa của tranh luận.

Những người thực sự giỏi họ thường tránh xa tranh luận, bởi họ sẽ không lãng phí thời gian và sức lực vào những chuyện vô nghĩa.

Thành tựu của một người không phải là “chiến thắng” trong các cuộc tranh luận, mà là có thể hiểu và chấp nhận sự khác biệt của tất cả mọi người.

Chỉ những người “thấu hiểu” được sự khác biệt của người khác mới có thể nhận được sự ủng hộ và giúp đỡ từ nhiều người hơn.

Người hay nói lời “đường mật”

Khổng Tử nói: “Xảo ngôn thì màu mè, hiếm có lòng nhân“

Những người đạo đức giả giỏi nhất là dùng “lời nói đường mật” để lấy lòng người khác. Nếu quá tin tưởng họ, chúng ta rất dễ rơi vào “bẫy” của họ.

Những người đạo đức giả giỏi nhất là dùng “lời nói đường mật” để lấy lòng người khác (ảnh minh họa: Eva)

Mọi người đều thích nghe những lời dễ chịu, êm tai, nhưng những người giỏi nói những lời dễ chịu thường là những người không đáng tin cậy nhất.

Những người đạo đức giả thường nói “để đấy cho tôi” để thể hiện rằng họ có khả năng. Tuy nhiên, khi thực sự cần thực hiện lời hứa của mình, họ sẽ tìm đủ mọi cớ để trốn tránh, cuối cùng chỉ có thể cho qua.

Trên thực tế, sở dĩ họ hứa hẹn với người khác một cách hào phóng như vậy thì một phần cũng là do họ không có ý định thực hiện lời hứa ngay từ đầu, mặt khác, họ muốn lừa gạt lòng tốt của đối phương để đối phương có thể giúp mình trước.

Những người đạo đức giả thường nói “tiền không phải là vấn đề”, nhưng chỉ khi có chuyện cần nhờ đến tiền của họ thật, thì họ mới lộ rõ sự keo kiệt và giả tạo của mình. Vậy mới có câu: “Tiền là đá thử vàng tốt nhất cho lòng người“.

Tục ngữ còn có câu: “Biết người, biết mặt, khó biết lòng”. Những người như vậy thường rất giỏi trá hình, chỉ có cảnh giác và sáng suốt mới tránh được những tổn thất không đáng có. Người trí tuệ thực sự là người có thể nhận ra người nào nên kết giao, người nào cần giữ khoảng cách.

Chân Mỹ / Theo: Aboluowang

CHỦ NGHĨA HOÀN HẢO KỲ THỰC CŨNG KHÔNG HOÀN HẢO

Người theo chủ nghĩa hoàn hảo thường có tính kỷ luật rất cao, nhưng nó cũng dễ dẫn đến những cảm xúc tiêu cực, thậm chí làm ảnh hưởng đến sức khỏe.

Người quá cầu toàn cũng dễ dẫn đến những cảm xúc tiêu cực (ảnh minh họa usnews)

Những người theo chủ nghĩa hoàn hảo thường tin rằng làm tốt mọi thứ thì có thể đạt được thành công, sự ngưỡng mộ, thậm chí là tình yêu. Họ tin rằng mọi thứ đều có một giải pháp hoàn hảo và không thể khoan nhượng cho bất cứ điều gì. Thoạt nhìn thì nó có vẻ là động lực để khiến mọi thứ trở nên hoàn hảo, nhưng nghiên cứu đã chỉ ra rằng nó có thể trở thành một loại giới hạn bản thân và ảnh hưởng đến sức khỏe cơ thể.

Bạn có phải là người theo chủ nghĩa hoàn hảo?

Một nhà cố vấn từ Đại học Illinois ở Hoa Kỳ đã chỉ ra rằng, mong muốn hoàn hảo có thể làm giảm sự hài lòng của mọi người đối với bản thân; ngăn cản họ đạt được những mục tiêu thiết thực hơn. Những hành vi có vẻ hoàn hảo của những người theo chủ nghĩa hoàn hảo thực sự lại đang bào mòn những nỗ lực của họ.

Người theo chủ nghĩa hoàn hảo thường không hài lòng về mọi thứ xung quanh (ảnh minh họa Adobestock)

Sau đây là những đặc điểm chung của những người theo chủ nghĩa hoàn hảo:

1. Hoàn toàn không chấp nhận ý kiến của số đông.

2. Tin tưởng vào thể chế của tổ chức.

3. Chưa hề công khai biểu hiện bất kỳ cảm xúc tiêu cực nào của bản thân.

4. Dù là phạm phải lỗi lớn hay nhỏ thì đều sẽ cảm thấy rất bất an.

5. Luôn tự gây phiền toái cho chính mình.

6. Luôn cảm thấy bản thân không bằng người khác.

7. Sau khi sự việc xảy ra thì thường tự phê bình chính mình.

8. Thiết lập giá trị của bản thân dựa trên sự đánh giá của người khác.

9. Không muốn thử nghiệm những điều mới.

10. Quá chú ý đến những khuyết điểm của bản thân.


Chủ nghĩa hoàn hảo làm ảnh hưởng đến sức khỏe

Người quá cầu toàn thường sẽ bị rơi vào trạng thái căng thẳng (ảnh minh họa reddit)

Petra Wirtz, tiến sĩ Tâm lý học Lâm sàng và Tâm lý trị liệu của Đại học Zurich, Thụy Sĩ, đã thực hiện một nghiên cứu và cho thấy rằng, những người theo chủ nghĩa hoàn hảo thường dễ bị căng thẳng trong cuộc sống. Người càng cầu toàn thì áp lực tâm lý càng lớn; áp lực tâm lý càng lớn thì hiện tượng ‘suy kiệt sinh khí’ càng nghiêm trọng hơn.

Những người như vậy sẽ dễ bị các vấn đề như trầm cảm, tức giận, lo lắng; có thể dẫn đến căng thẳng hoặc xung đột với gia đình, đối tác và bạn bè. Nó cũng dễ dẫn đến những cảm xúc tiêu cực như mệt mỏi, thiếu kiên nhẫn, thất vọng. Những cảm xúc tiêu cực này sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của cơ thể.

5 cách để thoát khỏi cái khung của chủ nghĩa hoàn hảo

Không có gì sai khi phấn đấu cho sự hoàn hảo; nhưng khi hạnh phúc là cái giá phải trả thì bạn nên thực hiện một số thay đổi. Sau đây là 5 sách lược được đề xuất bởi các chuyên gia để bạn có thể phá vỡ cái hộp của chủ nghĩa hoàn hảo:

Truy cầu hoàn hảo có thể khiến bạn trở nên mệt mỏi (ảnh minh họa boredpanda

1. Cân nhắc ưu điểm và nhược điểm

Lập danh sách những ưu điểm và nhược điểm của chủ nghĩa hoàn hảo. Sau khi liệt kê bạn sẽ thấy rằng những khuyết điểm vượt xa những ưu điểm; chẳng hạn như mối quan hệ giữa các cá nhân, công việc và sự lo lắng.

2. Thừa nhận mặt tích cực của sự không hoàn hảo

Bạn cần cảnh giác trước sự tự phê bình và tuyệt vọng; đồng thời thay đổi thói quen vạch lá tìm sâu bằng những phương pháp thực tế và hợp lý hơn. Khi bạn thấy rằng bạn đang chỉ trích bản thân vì sự biểu hiện không hoàn hảo, hãy lùi lại một bước và suy nghĩ về điều đó – hãy thừa nhận rằng điều đó cũng có mặt tích cực. Sau đó hãy tự hỏi bản thân: Nó có thực sự tồi tệ như mình nghĩ? Những người khác nghĩ gì về nó?

Đôi khi thiếu một chút thì lại là đủ (ảnh minh họa quora)

3. Đừng quá coi trọng kết quả

Tập trung vào quá trình chứ không phải là kết quả. Điều này sẽ cho phép bạn đo lường thành công của mình không chỉ bằng những mục tiêu đã đạt được mà còn cả mức độ bạn thích thú với công việc. Nó cho phép bạn nhận ra rằng quá trình đạt được mục tiêu cũng có giá trị.

4. Học cách đối mặt với những lời phê bình

Những người theo chủ nghĩa hoàn hảo thường coi những lời chỉ trích như một cuộc tấn công cá nhân; họ thường phản ứng một cách phòng thủ trước những lời chỉ trích. Hãy học cách đối diện với những lời phê bình một cách khách quan. Nếu ai đó chỉ ra sai lầm cho bạn thì hãy thừa nhận rằng, bạn chỉ là con người nên đương nhiên sẽ mắc sai lầm. Ngoài ra hãy tự hỏi bản thân: Tôi có thể học được gì từ trải nghiệm này?

5. Đừng đặt mục tiêu quá xa vời

Đặt ra những mục tiêu thiết thực hơn. Và bạn sẽ nhận ra rằng kết quả không hoàn hảo cũng không dẫn đến những hậu quả quá tiêu cực giống như bạn hay lo nghĩ.

Chỉ cần hiểu được những tác động tiêu cực của chủ nghĩa hoàn hảo thì bạn có thể biến trở lực thành trợ lực, và giúp bạn đối diện với cuộc sống cởi mở hơn.

Chân Chân / Theo: Epoch Times

MƯỜI NĂM CHƯA LẦN GẶP - HOÀNG NGỌC ẨN


Mười năm chưa lần gặp

Nhạc sầu giăng tiếp nối
Sương dâng mờ khung trời
Dòng thư ai nhắn gửi
Buồn len vào tim côi!

Trời Paris chớm lạnh
Anh đã tìm về đây
Mưa thu buồn hiu hắt
Vàng thu đầy mắt ai
Ngõ hồn sao trống vắng
Trên phố buồn hôm nay...

Mười năm chưa lần gặp
Sao ta vẫn đợi chờ
Phố người ta vẫn đợi
Người yêu đâu có ngờ
Phố người mưa vẫn gội
Ta một mình bơ vơ...

Bao nhiêu ngày xa cách
Bấy nhiêu ngày đắng cay
Rượu người ta chưa nhắp
Sao hồn ta đắm say
Môi người ta chưa uống
Sao hồn ta ngất ngây
Mưa giăng đầy phố nhỏ
Ta lạc loài chiều nay...!

Mười năm chưa lần gặp
Em, mắt sầu tiêu hao
Ngõ hồn em lạnh ngắt
Mùa thu về lao xao

Mười năm chưa lần gặp
Ta ngậm ngùi chia xa
Trời Paris mưa phủ
Em có còn nhớ ta...?!

HOÀNG NGỌC ẨN

Bài thơ này đã được nhạc sĩ Nhật Ngân phổ nhạc thành bài hát cùng tên.


Sơ lược tiểu sử tác giả:

Hoàng Ngọc Ẩn sinh ngày 1/3/1940 tại Ban Mê Thuột, quê gốc ở Thừa Thiên Huế, mồ côi cha từ khi mới lên ba tuổi. Sự nghiệp thi ca của Hoàng Ngọc Ẩn khởi đầu với một bài thơ được đăng trên báo Phụ Nữ Diễn Đàn vào năm 1955, khi ông còn đang sống cùng chú ở Kon Tum. Năm 18 tuổi, ông vào Sài Gòn một mình, vừa đi học trường Nguyễn Công Trứ, vừa làm việc tại nhà in Bình Minh. Về sau ông làm việc tại Tổng Lãnh sự quán Hoa Kỳ tại Biên Hoà. Tháng 4 năm 1975 Hoàng Ngọc Ẩn đang là trưởng phòng Công thự và Mãi dịch. Ông là một trong những người Việt Nam đầu tiên tị nạn chính trị tại Hoa Kỳ: cả gia đình ông được chuyển đến thành phố Houston, Texas vào ngày 16 tháng 6 năm 1975.

Nguồn: Thi Viện





"THIÊN HẠ CÓ 5 CHUYỆN CHẲNG LÀNH" KHỔNG TỬ NÓI TỚI MÀ NGÀY NAY ĐỀU CÓ LÀ GÌ?

Khổng Tử nói: “Tổn nhân nhi tự ích, thân chi bất tường dã; khí lão nhi thủ ấu, gia chi bất tường dã; thích hiền nhi dụng bất tiêu, quốc chi bất tường dã; lão giả bất kính, ấu giả bất học, tục chi bất tường dã; thánh nhân phục nặc, ngu giả thiện quyền, thiên hạ bất tường dã”.

Những truyền thống tốt đẹp Á Đông ngày nay đã dần bị phai mờ (Ảnh: pixabay)

Trong “Khổng Tử gia ngữ” có một điển cố như sau: Một lần, Lỗ Ai Công hỏi Khổng Tử: “Nghe nói mở rộng dinh thự về phía đông sẽ không tốt, có thật vậy không?”

Khổng Tử trả lời rằng: “Thiên hạ có năm việc chẳng lành, nhưng việc ‘mở rộng nhà về phía đông’ không phải là một trong số đó”.

Năm điều chẳng lành đó là gì?

Khổng Tử nói: “Tổn nhân nhi tự ích, thân chi bất tường dã; khí lão nhi thủ ấu, gia chi bất tường dã; thích hiền nhi dụng bất tiêu, quốc chi bất tường dã; lão giả bất kính, ấu giả bất học, tục chi bất tường dã; thánh nhân phục nặc, ngu giả thiện quyền, thiên hạ bất tường dã”.

Thứ nhất: Tổn nhân nhi tự ích, thân chi bất tường dã. (損人而自益, 身之不祥也. Làm tổn hại người để lợi ích cho mình, đó là chuyện chẳng lành của bản thân)

Ý nghĩa là làm gây tổn hại cho người khác để lấy lợi cho bản thân, sẽ mang lại điều xui xẻo cho chính mình.

Thứ hai: Khí lão nhi thủ ấu, gia chi bất tường dã. (棄老而取幼, 家之不祥也. Ruồng bỏ người già và chỉ chăm sóc nuông chiều trẻ con, đó là chuyện chẳng lành của gia đình)

Ý nghĩa là gia đình nào bỏ mặc người già, chỉ quan tâm đến con trẻ là điều đáng lo ngại của gia đình đó.

Tại sao nó đáng ngại? Có người ví mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái như một cái cây lớn, quả của cây này là con, thân cây là cha mẹ của con, gốc cây là ông bà của con v.v. Muốn cây sai trái xum xuê thì phải tưới nước và chất dinh dưỡng vào lên gốc rễ của cây.

Nhưng ngày nay, hầu hết các bậc cha mẹ đều trực tiếp tưới nước và chất dinh dưỡng này lên trái cây, dẫn đến trái cây không thể tiếp nhận các chất dinh dưỡng này và bị thối. Đây chính là mấu chốt của những vấn đề trong giáo dục trẻ em hiện nay.

Tấm gương dạy dỗ của cha mẹ thông qua hành động có sức mạnh hơn nhiều lời nói. Người lớn ở nhà nói lời tử tế với cha mẹ, rất kính trọng cha mẹ, con trẻ nhìn thấy điều đó, và chúng sẽ tự nhiên làm theo mà người lớn không cần phải nói.


Thứ ba: Thích hiền nhi dụng bất tiếu, quốc chi bất tường dã. (釋賢而用不肖, 國之不祥也. Ruồng bỏ người hiền lương, trọng dụng kẻ vô đức, đó là chuyện chẳng lành của quốc gia)

Ý nghĩa là một nước không trọng người hiền tài, chỉ bổ nhiệm kẻ xấu bất tài, chính là điều xui xẻo của quốc gia.

Thứ tư: Lão giả bất giáo, ấu giả bất học, tục chi bất tường dã. (老者不教, 幼者不學, 俗之不祥也. Người già không muốn dạy bảo, trẻ con không muốn học tập, đó là chuyện chẳng lành của phong tục)

Ý nghĩa là người già trí tuệ không muốn dạy bảo, người trẻ không chịu học, đó là một phong tục đáng ngại.

Tại sao lại như vậy? Dựa vào kinh nghiệm phong phú của mình, những người lớn tuổi dạy cho con cháu những phong tục truyền thống tốt đẹp, để chúng học làm người tốt, đây là bài học bắt buộc đối với một gia đình. Nhưng hiện nay nhiều gia đình đã mất đi những điều này. Điều đó có nghĩa là gia phong, gia đạo tốt đẹp đang bị mất đi, điều đó thật đáng sợ.

Khổng Tử đã từng cảnh báo: “Thiếu nhi bất học, trường vô năng dã, lão nhi bất giáo, tử mạc chi tư dã”.

Ý nghĩa là: “Một người khi trẻ không học tập, lớn lên sẽ không có năng lực; người lớn không dạy bảo con trẻ, sau khi qua đời sẽ không ai tưởng nhớ”.

Giáo dục gia đình chủ yếu là dạy con cái cách làm người, một khi mất đi sự giáo dục đó thì tai họa sẽ không còn xa.

Khổng Tử. (Epoch Times)

Thứ năm: Thánh nhân phục nặc, ngu giả thiện quyền, thiên hạ bất tường dã. (聖人伏匿, 愚者擅權, 天下不祥也. Thánh nhân ẩn tích, kẻ ngu chuyên quyền, đó là chuyện chẳng lành của thiên hạ)

Ý nghĩa là khi người có tài và đức rút lui về, và kẻ ngu dốt và thiếu trí huệ, đức hạnh lên nắm quyền, đây là một điềm xấu trong thiên hạ.

Tại sao? Bởi vì người tài đức không được trọng dụng, không được quốc gia coi trọng, lời khuyên của họ không được tiếp nhận, nên họ sống ẩn dật và không ra làm quan. Nhưng những kẻ ngu ngốc nắm quyền lực và thao túng các vị trí. Đây chính là điều xui xẻo cho thiên hạ.

Nguồn: NTDTV
Minh An biên dịch
Link tham khảo:

Sunday, July 19, 2026

ĐÂY LÀ VỊ HOÀNG ĐẾ DUY NHẤT TRONG LỊCH SỬ TRUNG QUỐC "ƯỚP XÁC" SAU KHI QUA ĐỜI

Khác với các hoàng đế Ai Cập, các hoàng đế Trung Quốc thời cổ đại sau khi băng hà, họ thường giữ thân thể trọn vẹn để chôn cất. Tuy nhiên, chuyện gì cũng có ngoại lệ, Trung Quốc cũng có một vị hoàng đế duy nhất trong lịch sử lưu giữ thi thể bằng cách ướp xác.

Hoàng đế duy nhất ỏ Trung Quốc ướp xác (ảnh: VDH tổng hợp).

Người Trung Quốc cổ đại rất coi trọng “người chết”, họ cho rằng cái chết cũng quan trọng như sự sống. Vào thời điểm đó, hỏa táng chỉ được thực hiện bởi một số người nhất định, và 99% trong số họ là chôn cất. Để người chết được yên nghỉ, người ta sẽ chôn theo một số vật dụng cùng với họ. Ngoại trừ những hiện vật đặc thù, hầu hết đồ tùy táng đều là những thứ mà người quá cố đã từng sử dụng và yêu thích khi còn sống.

Vì tin vào thuyết luân hồi và cho rằng con người có linh hồn nên người phương Đông cổ đại rất chú trọng đến việc chôn cất hết cả râu và tóc. Nếu thi thể không hoàn chỉnh hoặc bị tổn thương thì được coi là điềm không lành.

Người Trung Quốc thường chôn người tử tế trong lăng mộ kín đáo (ảnh: Tourtrungquoc).

Tuy nhiên, trong lịch sử Trung Quốc, có một hoàng đế sau khi chết, thi thể của ông được biến thành xác ướp muối. Đó là Hoàng đế Liêu Thái Tông Gia Luật Đức Quang.
 
Liêu Thái Tông và tham vọng cai trị Trung Nguyên

Nhà Liêu kể từ khi thành lập đã nhòm ngó Trung Nguyên và đối thủ mạnh nhất mà họ phải đối mặt là nhà Hậu Đường. Nhưng cả Lý Tồn Húc và Lý Tự Nguyên cũng đều không thể lợi dụng nhà Liêu.

Về sau, quân đội của nhà Đường mặc đồ đen, được gọi là Nha Quân (quân đội quạ đen). Họ chiến đấu vô dùng dũng mãnh nên nước Liêu chỉ có thể chờ đợi thời cơ để hành động. 

Phần màu hồng chỉ nước Liêu thời cổ đại (ảnh: Wikipedia).

Sau khi Lý Tùng Kha lên ngôi (người đời sau gọi ông là Hậu Đường Mạt Đế), người không phục là tiết độ sứ Thạch Kính Đường đã nổi dậy chống lại. Nhà Đường sau đã điều quân đến bao vây quận Thái Nguyên. Thạch Kính Đường buộc phải đầu hàng, nhờ cậy sự giúp đỡ của nước Liêu.

Liêu Thái Tông Gia Luật Đức Quang đã chờ đợi điều này 10 năm. Ông ta đích thân dẫn quân xuống phía nam để dỡ bỏ vòng vây Thái Nguyên, giúp Thạch Kính Đường tiêu diệt nhà Hậu Đường. Sau khi chiến thắng, Thạch Kính Đường xưng đế, thành lập triều đại Hậu Tấn.

Nhà Hậu Tấn cắt đất của người Hán cho người Liêu

Thạch Kính Đường tôn Gia Luật Đức Quang là “nghĩa phụ” và nhượng lại 16 quận Yên Vân cho Liêu Thái Tông. Gia Luật Đức Quang không chỉ nhận được một lượng lớn vàng bạc châu báu, mà còn thu được 16 quận trọng yếu, mở rộng lãnh giới, bành chướng thế lực, chuẩn bị cai trị Trung Nguyên. 

Thạch Kính Đường dâng Liêu Thái Tông 16 quận (ảnh: Soundofhope).

Tuy nhiên, sau khi Thạch Kính Đường qua đời, con nuôi của ông là Thạch Trọng Quý kế vị ngai vàng. Thái độ của Hậu Tấn Xuất Đế Thạch Trọng Quý đối với nước Liêu đã thay đổi. Ông từ chối làm chư hầu của nhà Liêu.

Gia Luật Đức Quang vô cùng tức giận, ông cử quân xuống phía nam chính phạt. Mặc dù Thạch Trọng Quý đã nhiều lần đẩy lùi quân Liêu, nhưng những người lính tiền tuyến thì sợ hãi. Bởi vậy, Gia Luật Đức Quang đã đích thân dẫn quân vào Biện Lương kinh đô của nhà Hậu Tấn.

Ông tổ chức một buổi lễ trọng đại, đổi tên nước Đại Thái Khiết thành Thái Liêu, đổi nhà Nguyên thành nhà Đại Đồng và nuôi tham vọng lớn thống trị Trung Nguyên. Các tiết độ sứ từ khắp đất nước lần lượt đào thoát, và nhà Liêu đã đạt đến thời kỳ hoàng kim vào thời điểm này.

Tuy nhiên, để cai trị người Hán ở Yên Vân, Liêu Thái Tông đã lựa chọn phương thức “nhân tục nhi trị”. Tức là tiến hành phân biệt cai trị giữa người Liêu và người Hán. Tất cả những chức vụ quan trọng ông ta đều giao cho người Liêu. Điều này khiến quan và dân người Hán rất bất mãn. Hết người này đến người khác nổi dậy chống lại chính sách cai trị của nước Liêu Thái Tông.

Liêu Thái Tông rời khỏi Trung Nguyên

Lúc này tiết độ sứ Hà Đông là Lưu Trí Viễn (là bộ tướng thân cận của Thạch Kính Đường thời ông ta còn là tiết độ sứ) tự xưng đế ở Tấn Dương, thành lập nhà Hậu Hán, và ông được các nơi ủng hộ. Chỉ ba tháng sau khi Gia Luật Đức Quang tiến vào Đông Kinh Biện Lương, ông buộc phải dẫn quân ra khỏi Trung Nguyên.

Hoàng đế nước Liêu rời Trung Nguyên (ảnh: Soundofhope).

Trên đường về nước không may Gia Luật Đức Quang mắc bệnh sốt cao. Thái hậu Thuật Luật Bình nghe tin con trai mắc bệnh hiểm nghèo thì nghi ngờ nên đã ra lệnh cho quân hộ tống: “Sống phải thấy người, chết phải thấy xác.”

Tuy nhiên, Gia Luật Đức Quang đã qua đời vào tháng 5. Vì thời tiết quá nóng nên rất khó để bảo quản thi thể. Nhưng vị đại thần hộ tống ông sợ Thái hậu trừng phạt, nên ông ta đã sai đầu bếp dùng phương pháp kho thịt bò và thịt cừu của dân du mục để ướp xác hoàng đế.

Họ mổ bụng Gia Luật Đức Quang, bỏ phần nội tạng, và cho phần còn lại vào thùng ướp với muối, mang về phương bắc. Người Hán chế giễu họ là “đế ba”, có nghĩa là “thịt hoàng đế xông khói” hay “thịt ướp hoàng đế”. Đến tận tháng 10 năm đó thi thể của ông mới về đến kinh thành nước Liêu và được an táng tại Hoài Lăng.

Vì lý do đó, Liêu Thái Tổ Gia Luật Đức Quang trở thành là vị hoàng đế đầu tiên và cũng là duy nhất ở Trung Quốc xử lý thi thể theo cách ướp xác.

Minh Nguyệt biên dịch
Nguồn:Soundofhope