Sunday, May 31, 2026

CHUYỆN MA CÓ THẬT TỪ BÁC SĨ MẮT CỦA 8 ĐỜI TỔNG THỐNG MỸ - KỲ 1

Ngay khi chuyển đến ngôi nhà cổ, các thành viên trong gia đình đều cảm nhận rõ có ai đó, hay thứ gì đó theo sát họ, như đang cố tóm lấy họ. Buổi đêm họ thường bị đánh thức bởi tiếng chân lên cầu thang, tiếng đồ gỗ bị kéo kin kít trên sàn... Đó là câu chuyện "ma" có thật từ bệnh nhân của bác sĩ danh tiếng Wilmer.

Bác sĩ nhãn khoa William Wilmer.

William Wilmer là một trong những bác sĩ mắt nổi tiếng nhất ở thủ đô Washington, Mỹ vào đầu những năm 1900. Trong số các bệnh nhân của ông có 8 vị Tổng thống Mỹ, từ William McKinley cho đến Franklin Roosevelt. Ông cũng từng chữa mắt cho nhà hàng không nổi tiếng Charles Lindberg, trùm báo chí New York Joseph Pulitzer và vô số những nhân vật danh tiếng khác. Nhưng có lẽ điều khiến ông nổi tiếng hơn cả là câu chuyện mà ông tiết lộ với tạp chí Nhãn khoa Hoa Kỳ vào năm 1921, sau này được in thành một cuốn truyện ma.

Đó là câu chuyện có thật của một bệnh nhân mà bác sĩ Wilmer đã điều trị. Khi kể lại câu chuyện này, ông chỉ nhắc tới nhân vật chính với cái tên “Mrs. H” (Bà H) để bảo vệ quyền riêng tư của người đó.

Chuyện xảy ra vào năm 1912 rất nhanh sau khi “bà H” và gia đình bắt đầu chuyển tới một ngôi nhà cổ rộng lớn chưa có người ở trong suốt 10 năm. Ngôi nhà không có điện, chỉ được thắp sáng bằng đèn đốt và sưởi ấm bằng một lò sưởi cũ kỹ đặt dưới hầm.

NGÔI NHÀ CỔ VÀ NHỮNG NGƯỜI... KHÔNG TỒN TẠI

Ngôi nhà cổ u sầu đã nhanh chóng phát tỏa ảnh hưởng kỳ lạ lên các cư dân mới của nó.

Ban đầu, bà H. nhận thấy sự yên tĩnh chế ngự hoàn toàn nơi này. Phần lớn sàn nhà được phủ một lớp thảm dày, gần như hút mọi âm thanh của những người phục vụ trong gia đình. Nhưng không được bao lâu, bà bắt đầu bị làm phiền bởi tiếng chân ầm ĩ của những người… không có mặt tại đó, hoặc ít nhất là những người đang tàng hình trước con mắt bà.

“Một buổi sáng, tôi nghe thấy tiếng bước chân trong căn phòng ngay trên đầu”, bà H. kể lại. “Tôi chạy vội lên gác, nhưng thật kinh ngạc, căn phòng trống không. Tôi đi sang phòng kế bên rồi tất cả các phòng trên tầng đó, rồi lên cả tầng trên nữa, nhưng tuyệt nhiên không có ai cả”.

Ngôi nhà cổ được xây từ thế kỷ 18. Ảnh minh họa

Quyền năng kỳ lạ đó của ngôi nhà dường như lớn dần theo thời gian. Chẳng bao lâu cả gia đình bắt đầu cảm nhận những cơn đau đầu và kiệt sức. Mỗi khi họ ngả lưng xuống giường mong nghỉ ngơi lấy lại sức lực thì những cơn đau đầu và tình trạng mệt mỏi càng nặng nề hơn. Tất cả bọn trẻ cũng đều bị ảnh hưởng. Trông chúng nhợt nhạt, thường ốm mệt, ăn gì cũng không ngon.

Không nơi nào trong ngôi nhà cho các chủ nhân mới của nó một chỗ ẩn náu khỏi những thứ vô hình đang xiết lấy họ: Khi ngồi trong phòng ăn, ông H. cảm giác có sự hiện diện vô hình của ai đó đứng ngay sau, ông xoay ghế nhìn ra sảnh để xem có ai đang lén đùa giỡn, nhưng không một bóng người. Bọn trẻ thì không còn thích thú với phòng chơi đùa của chúng trên tầng thượng của ngôi nhà. Thay vì chơi cưỡi ngựa hay các món đồ chơi khác ở phòng đó, chúng xin được chơi ngay trong phòng ngủ.

Đến tháng 12, bà H. và các con thấy khó chịu đến mức bà quyết định đưa cả nhà đi nghỉ ít ngày, ông H. ở lại nhà.

Kỳ nghỉ thật hữu ích với bà và bọn trẻ, nhưng ông H. tội nghiệp ở nhà thì khổ sở hơn bao giờ hết. Những âm thanh lạ lùng và không thể lý giải nổi liên tục quấy phá giấc ngủ đêm, khiến ông hầu như không nghỉ ngơi được phút nào.

Ảnh minh họa

“Mỗi đêm vài lần ông ấy bị đánh thức bởi tiếng chuông cửa, nhưng khi ra cả cửa trước lẫn cửa sau, thì chẳng thấy ai cả. Có đêm ông bật tỉnh khi nghe thấy tiếng xe cứu hỏa hụ còi trên phố và dừng gần nhà. Ông ấy lao đến cửa sổ nhưng nhìn ra thì đường phố vẫn hoàn toàn yên ắng, không bóng người”, bà H kể.

Đầu tháng 1 năm sau đó, bà H và các con trở về, nhưng họ lại đối diện với những phiền toái kỳ lạ trong nhà mình. Bọn trẻ thường xuyên bị lạnh dù cửa đóng và lò sưởi bật. Các triệu chứng mà chúng gánh chịu dường như chỉ giảm bớt khi bọn trẻ tới trường, rồi lại bị quấy rầy khi chúng về nhà.

Giống như chồng, bà H. cũng thường bị đánh thức giữa đêm bởi những âm thanh lạ - tiếng cửa cót két, tiếng nồi chảo quăng loảng xoảng trong bếp, tiếng bước chân nặng chịch lên cầu thang ngay sau bức tường phòng ngủ của bà, trong khi chẳng có cầu thang nào ở đó.

Những người giúp việc gia đình cũng không thoát khỏi bầu không khí ma quái của ngôi nhà. Ban ngày họ thường cảm thấy có ai đó, hay thứ gì đó theo ngay sau, như đang cố với hoặc tóm lấy họ; buổi đêm thì bị đánh thức bởi tiếng đồ sứ va đập, tiếng chân lên cầu thang, tiếng đồ gỗ bị kéo kin kít trên sàn hay tiếng sập cửa.

Xem Kỳ cuối: RỒI "THỨ ĐÓ" XUẤT HIỆN

Phan Long / Theo: Báo Tin Tức

THẨM VIÊN - LỤC DU


Thẩm viên - Lục Du

Mộng đoạn hương tiêu tứ thập niên,
Thẩm viên liễu lão bất xuy miên.
Thử thân hành tác Kê sơn thổ,
Do điếu di tung nhất huyễn nhiên.


沈園 - 陸遊 

夢斷香消四十年
沈園柳老不吹綿
此身行作稽山土
猶吊遺蹤一泫然


Vườn Thẩm
(Dịch thơ: mailang)

Liễu già, tơ chẳng buông dây,
Bốn mươi năm mộng, hương bay còn gì!
Núi Kê thân gửi có khi,
Cũng còn nhỏ lệ khóc vì dấu xưa.


Sơ lược tiểu sử tác giả:

Lục Du 陸遊 (1125-1209) tự Vụ Quan 務観, hiệu Phóng Ông 放翁, người Sơn Âm, Việt Châu (nay thuộc Nhạn Môn đạo, tỉnh Sơn Tây), thời Nam Tống. Ông đã trải các chức quan Tri châu, Tri phủ, Quốc sử biên tu, và là một vị thi nhân ái quốc. Sống vào thời kỳ hai hai triều Tống - Kim đánh nhau, Lục Du trở thành một người rất trăn trở vì mất nước. Khi đó người Nữ Chân (vương triều Kim) đã đánh chiếm xuống phía nam, đất nước chia năm xẻ bảy, dân tình ly tán loạn lạc. Ông đã từng vào đất Nam Trịnh (Tứ Xuyên hiện nay) theo phong trào chống Kim, đã từng mặc giáp cưỡi ngựa vượt qua sông Vị cùng những toán kỵ mã yêu nước, ban đêm đột kích quân Kim nhiều lần. Ông có Kiếm nam từ chuyên tập lưu truyền đến nay.

Nhưng thời tuổi trẻ ông đã bị một bi kịch về chuyện hôn phối. Năm 20 tuổi ông kết hôn với người em cô cậu tên Đường Uyển 唐婉. Mẹ Lục Du không thích Đường Uyển và cũng không tán thành cuộc hôn nhân này, đã cưỡng ép chia cách họ. Mười năm sau hai người gặp lại nhau ở Thẩm Viên, Lục Du viết lên tường một bài từ rất bi phẫn là Thoa đầu phụng 釵頭鳳. Không lâu sau, Đường Uyển chết, Lục Du vẫn còn lưu luyến mãi, viết bài thơ tình nổi tiếng Thẩm viên 沈園 được truyền tụng đến nay.

Nguồn: Thi Viện



LÃO HÒA THƯỢNG DÙNG MỘT BÁT MÌ CHỮA LÀNH TÂM OÁN HẬN CỦA TIỂU HÒA THƯỢNG

Chiều hôm ấy, sau khi xong giờ tụng kinh, tiểu hòa thượng theo sư phụ trở về thiền phòng. Không biết vị thí chủ nào vừa mang đến ít mì chay. Sư phụ nấu hai bát, hơi nóng bốc lên nghi ngút rồi đặt lên bàn. Ngoài cửa, gió chiều lướt qua rừng trúc xào xạc, trong phòng ánh nến lay động, soi rõ hai bát mì còn nghi ngút khói.


Tiểu hòa thượng ngồi trước bát mì, nhưng mãi vẫn không ăn nổi. Một cục nghẹn trong lòng khiến cậu nuốt không trôi.

Cuối cùng, cậu đặt đũa xuống, hỏi:

“Thưa sư phụ, những người làm toàn chuyện xấu… thật sự sẽ gặp báo ứng sao?”

Sư phụ không trả lời ngay. Ông cúi đầu húp một ngụm mì. Âm thanh ấy vang lên rõ ràng trong căn phòng yên tĩnh. Nhai chậm rãi xong, ông mới ngẩng đầu, nhẹ nhàng nói:

“Con chờ báo ứng lâu quá, mì cũng nguội rồi.”

Tiểu hòa thượng sững người, cau mày:

“Nhưng… họ thật sự rất xấu! Chẳng lẽ cứ vậy mà bỏ qua sao?”

Sư phụ đặt đũa xuống, lau khóe miệng, ánh mắt bình thản nhìn cậu:

“Con nghĩ ông trời nợ con một sự công bằng, nhưng thật ra là con đang nợ chính mình một bữa ăn bình yên.”

Tiểu hòa thượng như bị đóng băng.

Ánh trăng xuyên qua cửa sổ, rơi xuống chiếc bàn nhỏ. Cậu nhìn bát mì, vài cọng rau vẫn nổi trên mặt nước, nhưng hơi nóng đã vơi đi nhiều.

Sư phụ chậm rãi nói:

“Người xưa nói: ‘Không tranh đúng sai để sống cùng thế tục’. Không phải bảo con mất đi thiện ác đúng sai, mà là đừng để đúng sai trói buộc tâm mình. Những kẻ làm điều ác đã gieo nhân rồi, quả báo đến hay không chỉ là vấn đề thời gian. Nhưng con thì sao? Con đã sống những ngày qua như thế nào?”

Tiểu hòa thượng cúi đầu nhìn bát mì của mình.

Sư phụ hỏi:

“Con biết vì sao mì phải ăn lúc còn nóng không?”

“Vì… nguội rồi sẽ không ngon nữa?” — cậu đáp dè dặt.

Sư phụ mỉm cười:

“Vì ngay lúc này nó đang nóng. Dù nước dùng có ngon đến đâu, nguội đi cũng thành hương vị khác. Đời người cũng vậy. Mỗi khoảnh khắc đều có nhiệt độ riêng của nó. Nếu con cứ chăm chăm nhìn sổ nợ của người khác, đến khi tỉnh ra, cuộc đời mình đã nguội lạnh từ lâu.”

Ông lại húp một ngụm mì, rồi nói tiếp:

“Trời đất có lưới lớn, tuy thưa mà không lọt. Con không cần phải canh giữ nhân quả thay cho trời. Cứ mãi chờ người khác ngã xuống giống như đứng canh một cái giếng khô, chưa thấy ai rơi xuống thì chính mình đã chết khát trước.”

Tim tiểu hòa thượng chấn động.

Đúng vậy. Dạo gần đây, cậu luôn nghĩ về người dưới núi từng bắt nạt mình, nghĩ vì sao kẻ đó vẫn sống tốt, vì sao ông trời chưa trừng phạt họ. Nhưng những ngày ấy, bản thân cậu sống ra sao?

Tụng kinh thì tâm không yên, ngồi thiền không tĩnh, nhìn gì cũng thấy phiền lòng. Cậu tưởng mình đang chờ công bằng, nhưng thật ra đang dùng lỗi lầm của người khác để trừng phạt chính mình.

“Nhưng con… thật sự nuốt không trôi cơn giận này…” — giọng cậu run nhẹ.

Sư phụ chỉ vào bát mì:

“Khí phải xả, nhưng không phải xả như vậy. Con nhìn xem, mì của con sắp nhão rồi. Oán hận giống như con đổ nước thiu vào bát canh, phá hỏng hương vị vốn có. Điều bị hủy hoại không phải phần của người khác, mà là phần của con.”

Giọng ông dịu lại:

“Nhân quả sẽ đến, nhưng không cần con quản. Trời đất có nhịp điệu riêng của nó, con can thiệp được sao? Kinh Kim Cang nói: ‘Ưng vô sở trụ nhi sinh kỳ tâm.’ Trong lòng còn chỗ cho oán hận thì không sinh ra được tâm thanh tịnh. Con chỉ cần làm tốt việc của mình, phần còn lại hãy giao cho nhân duyên.”

Tiểu hòa thượng nhìn sư phụ. Ông đã ăn gần hết bát mì, gương mặt an nhiên.


Sư phụ nói lời cuối:

“Hãy nhớ, bát mì trước mặt con đang nóng, đáng để con ăn khi nó còn nóng. Cuộc đời con cũng vậy, đáng để tiếp tục sống cho trọn vẹn. Đừng để việc xấu của người khác làm lỡ mất hương vị cuộc đời mình.”

Tiểu hòa thượng hít sâu, cầm đũa lên, cuối cùng cũng ăn một miếng.

Mì vẫn còn ấm, nước dùng thanh ngọt. Lúc ấy cậu mới nhận ra mình đã rất lâu rồi chưa từng ăn một bữa cơm thật sự bình yên.

Ăn xong, cậu đứng dậy rửa bát. Gió đêm thổi mát hơn, mang theo hương hoa quế tràn vào sân. Sư phụ đứng dưới hiên nhìn trăng, rồi nói:

“Hãy đem sự chú tâm trở về với chính mình, đó là bài học làm người.”

Từ ngày hôm đó, tiểu hòa thượng dần hiểu ra:

Đời người nhiều khi không phải đang chờ một kết quả, mà là học cách sống cùng hiện tại. Những người từng làm tổn thương ta rồi sẽ có nhân quả của họ; còn ta, chỉ cần sống tốt từng ngày của mình.

Bởi tu hành không nằm ở người khác, mà ở việc ta có thể buông tha cho chính mình hay không, để cuộc đời một lần nữa có lại hơi ấm.

Giống như bát mì ấy, ăn khi còn nóng, mới là sự tôn trọng dành cho thức ăn, cho thời gian, và cho chính sinh mệnh.

Tú Uyên biên dịch
Theo: Vision Times

Saturday, May 30, 2026

BÍ ẨN HỆ THỐNG HẦM VÀNG HÀNG TRĂM TỈ ĐÔ CÙA VIÊN TƯỚNG NHẬT BẢN

Tướng Yamashita được giao nhiệm vụ tổ chức kế hoạch đào hầm ngầm và tìm các hang động để giấu toàn bộ số vàng bạc châu báu cướp bóc được từ các nước châu Á, tập kết ở Philippines.

Tướng phát xít Nhật Yamashita (trái) bị áp giải khỏi tòa sau khi lĩnh án treo cổ vào ngày 31/12/1945

Kho vàng của người Aztec hay Inca thì đã quá nổi tiếng rồi, nhưng còn kho vàng được cho là trị giá hàng tỉ USD của viên tướng Yamashita thì có thể nhiều người còn chưa nghe đến.

Có một thực tế rõ ràng là quân đội Nhật Bản đã từng cướp bóc rất nhiều tại các quốc gia thuộc địa ở châu Á trong những năm trước và trong Thế chiến thứ hai. Có thông tin cho rằng họ thành lập cả một đội đặc nhiệm chuyên cướp bóc.

Việc chở những hàng hóa cướp bóc vượt biển trở về Nhật Bản đòi hỏi những nỗ lực lớn, đặc biệt là trong những năm chiến tranh với quân Đồng minh. Philippines được chọn làm nơi tập kết các kho báu cướp được trước khi được chất lên tàu trong hành trình vượt biển về Nhật Bản.

Tuy nhiên, các lực lượng Mỹ đã trở thành mối đe dọa lớn khi họ bắt đầu đánh chìm một loạt tàu Nhật ngoài biển khơi. Hoàng gia Nhật đã quyết định buộc phải giấu kho báu còn lại tại Philippines, và đó là nơi viên tướng Yamashita được cử đến.

Tướng Yamashita ra hàng quân đội Mỹ tại Philippines.

Yamashita được giao nhiệm vụ tổ chức và thực hiện các kế hoạch đào hầm ngầm và tìm các hang động để giấu toàn bộ số vàng bạc châu báu. Lính Nhật và các tù binh chiến tranh cũng như nhân công bản địa được huy động đào hầm và chuyển kho báu xuống các hang động. Trong hệ thống cất giấu kho báu này có một đường hầm lớn tại thung lũng Cagayan, Philippines. Được dán nhãn đường hầm số 8, đây là một trong 175 đường hầm được đào trên khắp các hòn đảo Philippine bị quân đội Nhật chiếm đóng. Những đường hầm đó được cho là chứa những kho báu lên tới hàng trăm tỉ USD gồm vàng, châu ngọc và những pho tượng vô giá.

Đích thân Hoàng tử Takeda của Hoàng gia Nhật đã giúp cố vấn và xây dựng các đường hầm để cất giấu kho báu. Họ gọi chiến dịch này là “Hoa Lily Vàng”, theo một bài thơ của Nhật hoàng Hirohito.

Có một câu chuyện đồn đại rằng, vào một đêm đầu tháng 6/1945, khi cuộc chiến giữa Nhật với Mỹ đã đi vào giai đoạn cuối, Hoàng tử Takeda dẫn toàn bộ 175 người của ông xuống boongke trong đường hầm số 8 để ăn mừng thắng lợi mới nhất. Sau vài tiếng uống rượu và hát hò, Takeda và Yamashita lặng lẽ rời đi.

Hoàng tử Nhật Bản Takeda.

Cửa hầm sau đó được gài thuốc nổ đánh sập và bít kín. Những người bên trong, gồm cả tùy tùng và lao động nô lệ, bị bỏ lại đến chết. Takeda quay trở lại Nhật trên một chiếc tàu ngầm, còn Yamashita dẫn đội quân của mình lên phía bắc Philippines chiến đấu với quân Mỹ trước khi đầu hàng vào ngày 2/9/1945.

Có nhiều giả thuyết về những điều đã xảy ra với số vàng của Yamashita qua nhiều năm tháng.

Một giả thuyết cho rằng, cựu độc tài Philippines Ferdinand Marcos đã tìm ra kho báu và giữ nó làm của riêng. Ông ta đã tiến hành kiểm soát rất chặt chẽ hoạt động tìm kiếm và khai quật kho báu trong những chuyến đi của mình. Một trong những chuyến đi như vậy được dẫn đầu bởi Rogelio Roxas.

Năm 1971 chính Roxas tuyên bố đã phát hiện kho vàng lớn trong một hang động. Ông đã đệ đơn kiện Marcos và vợ ra tòa án với cáo buộc rằng, chỉ có Marcos biết phát hiện của ông. Roxas cho rằng mình đã bị bắt giữ, đánh đập, còn số vàng thì bị người của Marcos tịch thu. Tòa án tại bang Hawaii, nơi Roxas đệ đơn kiện, cuối cùng đã ra phán quyết ủng hộ Roxas, tuyên bố rằng có đủ bằng chứng cho thấy ông đã thực sự phát hiện số vàng bị tước đoạt và tuyên Marcos phải đền bù 6 triệu USD.

Rogelio Roxas chụp hình với một tượng Phật bằng vàng mà ông cho là tìm được trong hang động.

Các nhà nghiên cứu và sử gia khác thì cho rằng Mỹ đã được tiết lộ vị trí của hầu hết các kho báu để đổi lại việc không truy tố các thành viên Hoàng gia Nhật vì tội ác chiến tranh.

Ngoài ra còn xuất hiện câu chuyện mơ hồ về việc một đại úy trẻ của Cục Tình báo chiến lược Mỹ (OSS) là Edward Lansdale và một chuyên gia về tra tấn người Mỹ gốc Philippines đã khai thác người lái xe của tướng Yamashita và lần đến được 12 kho báu ở phía bắc Manilla. Những gì họ tìm thấy bên trong thực sự gây choáng váng. Từng hàng từng hàng những thanh vàng xếp cao hơn đầu người; hàng tấn bạch kim và những bình sứ chứa đầu châu báu, kim cương... Trong 2 năm sau đó, người Mỹ được cho là đã đưa các kho báu ra khỏi những hầm ngầm ở Philippines và bí mật gửi tại trên 170 ngân hàng trên khắp thế giới.

Căn phòng chất đầy vàng được cho là được quân đội Mỹ tìm ra tại Philippines dù chưa được kiểm chứng.

Tuy nhiên, ngay cả khi xuất hiện những bằng chứng của Roxas, câu chuyện về phát hiện của quân đội Mỹ, vẫn có nhiều nghi ngờ về sự tồn tại của kho báu Yamashita, hoặc quy mô của nó. Những người này tranh cãi rằng, nếu một số lượng vàng lớn như vậy được cất giấu, sẽ có nhiều hơn nữa những câu chuyện về việc phát hiện ra nó. Nhưng trên thực tế lại hầu như không có bằng chứng bất cứ số vàng nào được tìm thấy ngoài những tuyên bố đầy mâu thuẫn của các tay săn vàng hay những người bản địa Philippines.

Vì thế kho báu của Yamashita ngày càng mang màu sắc huyền thoại, giống như thành phố vàng đã mất El Dorado của người Inca hay Hầm tiền Đảo Sồi, địa điểm chôn vùi kho báu của thuyền trưởng Kidd.

Mặc dù vậy vẫn có nhiều tay săn kho báu dành cả đời để truy tìm kho vàng Yamashita với hy vọng chỉ cần phát hiện một phần nhỏ của kho báu đã ẩn giấu quá lâu.

Thu Hằng / Theo: Báo Tin tức

Click vào để xem trực tiếp trên YouTube.


TUỔI TRUNG NIÊN AN NHÀN, ĐẦY ĐỦ: ĐỪNG NHẪN NẠI, KHÔNG HẰN HỌC, CHỚ CHỜ ĐỢI, THÔI TẰN TIỆN

Đến tuổi trung niên, quan trọng ở 4 chữ "Đừng"


1. Đừng kìm nén khi tức giận

Người xưa nói: "Lùi một bước biển rộng trời cao, nhẫn một chút sóng yên gió lặng".

Người biết bao dung, nhẫn nhịn thường có các mối quan hệ xã hội tốt đẹp, có lối suy nghĩ toàn diện và thường dễ dàng thành công trong sự nghiệp.

Nhưng nếu xét từ góc độ dưỡng sinh, nếu chỉ luôn nhẫn nhịn không phải là chuyện tốt.

Một cư dân mạng tên Thu Trang khi đi khám đã được chẩn đoán phát hiện khối u trên vùng ngực. Ấy vậy mà đơn thuốc bác sĩ kê cho cô ấy là "Gặp phải bất cứ chuyện gì cũng không được cam chịu kìm nén mà phải bộc phát ra".

Thì ra, sau khi sinh đứa thứ hai, mẹ chồng đã đến nhà cô giúp trông trẻ nhưng vì quan niệm nuôi dạy con cái khác biệt nên Thu Trang thường xuyên bị mẹ chồng trách móc.

Bất bình mà không thể nói, kìm nén lâu ngày khiến cơ thể của cô nhanh chóng rơi vào vùng đỏ.

Y học cổ truyền cho rằng "Trạng thái u uất sẽ khiến khí lưu đình trệ, khí lưu đình trệ là căn nguyên của mọi bệnh tật."

Một cán bộ đầu ngành nọ hỏi Giáo sư Lê Mẫn rằng: "Tôi không hút thuốc, không uống rượu, tại sao vẫn bị ung thư phổi".

Giáo sư lý giải: khi bạn phải kiềm chế và nhẫn nhịn quá lâu, cảm xúc tiêu cực tích tụ mà không được giải phóng chính là nguyên nhân dẫn đến bệnh tật.

Người đến tuổi trung niên nhìn bên ngoài tuy chững chạc, vững vàng nhưng thực ra tâm hồn bên trong đã bị cuộc đời mài mòn thủng lỗ chỗ.

Lúc này, nếu không biết cách điều chỉnh bản thân hợp lý, cơ thể sẽ tuyên bố "đình công".

Khi gặp phải chuyện khiến mình bực tức, nên từ chối thì hãy từ chối, đừng vì thể diện mà nghẹn cục tức vào người.

Mỗi ngày cố gắng tham gia các hoạt động thể dục thể thao nhiều hơn, để mồ hôi cuốn đi những căng thẳng và không vui.

Vì có một tâm trạng tốt, mới có một sức khỏe tốt.


2. Đừng căm hờn khi bạn tức giận

Một triết gia đã nói: "Không phải ai đó làm bạn thấy bực bội, mà là bạn lấy cử chỉ hành động của họ làm lý do để bực bội".

Việc căm ghét người khác và tự trừng phạt bản thân vì những lỗi lầm của người khác là điều rất không khôn ngoan.

Có một người phụ nữ nọ nhất quyết kết hôn với người mình thích bất chấp sự phản đối của gia đình.

Nhưng chẳng bao lâu sau khi kết hôn, chồng cô đã bộc lộ bản tính.

Trong thời gian cô mang thai, hắn ta ra ngoài ngoại tình, về đến nhà không phải nhậu nhẹt, thì cũng kiếm chuyện cãi vã đòi ly hôn.

Sau khi sinh con, hai người ly hôn với nhau.

Nhưng, lòng căm thù đàn ông của người phụ nữ không vì thế biến biến mất, mà ngày càng trở nên trầm trọng hơn. Cô ta thường xuyên mất kiểm soát cảm xúc, đi khắp nơi than phiền, mất ngủ triền miên, cuối cùng cơ thể ngày càng sa sút.

Theo nguyên lý về "phản lực" trong vật lý, khi bạn đánh ai đó, tay của bạn cũng sẽ bị lực tác động lại gây thương tổn.

Cuộc sống cũng giống vậy, bạn càng oán giận điều gì, thì càng bị giam cầm bởi chính điều ấy.

Wilde có nói: "Tôi phải tha thứ cho một số người vì bản thân mình. Vì một người không thể luôn khư khư giữ lấy một con rắn độc trong ngực mình, không thể mỗi đêm đều tỉnh dậy và tự trồng thêm cây gai vào khu vườn tâm hồn mình. "

Sự căm hận là lồng giam, sự tha thứ là chìa khóa duy nhất.

Nếu không có cách nào để tha thứ, thì cứ nói "Thôi kệ vậy" với chính mình.

Ăn miếng trả miếng, thì người chịu tổn thương cuối cùng cũng là bản thân mình.

Trong cuộc đời này, con người ta sẽ luôn gặp phải nhiều chuyện ngược xuôi, gặp người tốt, kẻ xấu.

Nếu mọi điều ấy đều khiến bạn tính toán, bạn sẽ bị mắc kẹt trong đầm lầy của hận thù, khó có thể thoát ra.

Chỉ đến tuổi trung niên ta mới nhận ra rằng sức lực và thời gian của mỗi người đều có hạn.

Hãy buông bỏ mọi muộn phiền trong quá khứ, làm những chuyện ý nghĩa và yêu thương những người xứng đáng, để có một cuộc sống hạnh phúc.


3. Đừng chờ đợi tình yêu

Trong bộ phim Hàn Quốc "I Love You", Kim Wan Shik là một người bất cần đời, chỉ có vợ mới chịu được tính xấu của anh ta. Khi vợ anh ta bị chẩn đoán mắc ung thư giai đoạn cuối, anh mới hối hận và tự trách mình bình thường đã không quan tâm vợ chu đáo.

Đợi đến khi anh ta muốn bù đắp thì ông trời đã không cho cơ hội.

Trước khi lâm chung, nhìn thấy người khác uống sữa, vợ anh cũng thèm muốn uống một ngụm, Kim Wan Shik vội vàng đi mua nhưng bác sĩ lại ngăn cản.

Anh chỉ biết an ủi vợ rằng: "Em sắp khỏe lại rồi, lúc đấy ngày nào anh cũng mua sữa cho em uống".

Nhưng đáng tiếc, vợ anh ta đã không qua khỏi.

Kim Wan Shik rơi vào cảnh tự trách bản thân sâu sắc, về sau anh ta đi giao sữa để bù đắp nuối tiếc cho vợ.

Những người thân, bạn bè yêu quý là một phần cuộc sống của chúng ta. Họ đến với một sứ mệnh, và sẽ chỉ ở bên ta trong một đoạn đường đời. Khi sứ mệnh kết thúc, duyên phận đã hết, là lúc họ sẽ rời đi.

Bạn luôn nghĩ rằng tương lai còn dài nhưng không biết rằng cuộc đời vốn vô thường.

Khi đến tuổi trung niên, người bạn quen biết ngày càng ít đi, người quyết định chia tay bạn lại càng nhiều lên.

Bạn không biết người mình yêu thương bên cạnh sẽ đột nhiên biến mất ở ngã tư nào của đường đời, cuối cùng tất cả còn sót lại sẽ chỉ là những hồi ức.

Cuộc đời ngắn ngủi, thay vì để lại nhiều điều tiếc nuối, hãy học cách trân trọng nhiều hơn.

Như là về nhà thường xuyên hơn để trò chuyện với bố mẹ, quan tâm đến những người thân xung quanh hơn và chơi với con nhiều hơn.

Cảm xúc không phải là thứ nên chờ đợi. Hãy thử yêu hết mình trong khi tình yêu vẫn còn, thì cuộc sống này chắc chắn sẽ thú vị và bớt những đau thương.


4. Đừng tiết kiệm tiền

Gia Cát Lượng từng nói: "Thanh đạm để tu thân, cần kiệm để dưỡng đức".

Tiết kiệm là một đức tính tốt, nhưng quá tiết kiệm sẽ khiến bạn tự làm khó chính mình.

Một cư dân mạng chia sẻ:

Để tiết kiệm tiền hơn, bà nội chỉ ăn thức ăn thừa mỗi ngày.

Cô cháu gái dù cố gắng thuyết phục: "Đừng ăn bà ơi, đồ có mùi chua rồi".

Nhưng bà nhất quyết không nghe, cuối cùng ăn hỏng cả bụng và bà bị đưa đến bệnh viện cấp cứu.

Tính mạng đã được cứu lại, nhưng phải chi một khoản viện phí không hề nhỏ.

Cô cháu gái chỉ vào chai nước đang truyền và nói: "Bà xem nè, chai nước truyền này đủ để bà ăn bao nhiêu bữa đây ạ?"

Bà cuối cùng cũng hiểu ra, nếu chỉ chăm chăm nhìn vào cái lợi trước mắt, nhất định sẽ phải chịu lỗ lớn, gửi tiền tiết kiệm để có lãi thực ra cũng là một loại khấu chi, sớm muộn chúng ta cũng phải trả lại.

Giống với định luật bảo toàn năng lượng của thế giới, số tiền bạn tiết kiệm được rồi cũng sẽ được chi ra dưới hình thức khác, và thứ mất đi sẽ chỉ nhiều hơn chứ không ít hơn.

Cái gì cũng vậy, vật cực tất phản.

Quá tiết kiệm vẻ như đang tiết kiệm tiền bạc nhưng thực tế thì đang hao phí sức khỏe, giáo dục và tình thân - những thứ mà không một số tiền nào có thể mua được.

Có một câu thoại kinh điển trong tiểu phẩm "Tiền không thiếu": "Bạn có biết điều đau khổ nhất của một người là gì không? Khi người đó chết đi mà chưa tiêu hết được tiền."

Nếu quá coi trọng tiền bạc, bạn rất dễ trở thành nô lệ của đồng tiền. Chỉ có xem tiền bạc như một công cụ, bạn mới có thể tận hưởng được niềm vui trong cuộc sống.

Khi đến tuổi trung niên, tiền củi gạo dầu muối lúc nào cũng phải lo nghĩ. Cảm giác nguy cơ khiến chúng ta phải tiết kiệm nhiều hơn, chúng ta luôn cảm thấy càng tiết kiệm được nhiều thì càng cảm thấy an toàn.

Nhưng chúng ta lại không biết rằng tiền trong tài khoản chỉ là những con số chồng lên nhau, và chỉ khi chi tiêu chúng mới là tiền thực sự.

Cuộc sống càng khó khăn thì càng phải sống thật tốt, trân trọng những gì đang có và yêu quý bản thân mình hơn.

Đình Trọng / Theo: Doang Nghiệp & Tiếp Thị

THƯỜNG TRÀ - LƯU VŨ TÍCH


Thường trà - Lưu Vũ Tích

Sinh phách phương tùng ưng chủy nha,
Lão lang phong ký trích tiên gia.
Kim tiêu cánh hữu tương giang nguyệt,
Chiếu xuất phi phi mãn uyển hoa.




生拍芳叢鷹嘴芽
老郎封寄謪仙家
今宵更有湘江月
照出霏霏滿碗花


Thưởng trà
(Dịch thơ: Chi Nguyen)

Móc câu nức tiếng danh trà. 
Lão Lang gửi biếu, Tiên gia đáp lời. 
Sông Tương trăng sáng rạng ngời. 
Lung linh soi tỏ, chén thời ngát hoa.


Sơ lược tiểu sử tác giả:

Lưu Vũ Tích 劉禹錫 (772-842) tự Mộng Đắc 夢得, người Bành Thành (nay là huyện Đông Sơn, tỉnh Giang Tô) đỗ tiến sĩ năm Trinh Nguyên thứ 9 (793), làm giám sát ngự sử đời Đức Tông. Thời Thuận Tông cùng tham dự vào những chủ trương chính trị tiến bộ cùng Vương Thúc Vân, Liễu Tông Nguyên, sau Vương Thúc Văn bị bọn cường quyền gièm pha, ông cũng bị đổi thành Lãng Châu thứ sử. Ông làm từ hay dùng tục ngữ địa phương, Bạch Cư Dị từng gọi ông là thi hào. Tác phẩm có Lưu Vũ Tích tập.

Nguồn: Thi Viện

BẤT HẠNH LỚN NHẤT CỦA ĐỜI NGƯỜI LÀ KHÔNG BIẾT VỊ TRÍ CỦA BẢN THÂN

Người xưa nói “biết người là khôn, biết mình là sáng suốt”. Trong cuộc sống, thường có những người đánh giá quá cao năng lực của bản thân, nói thì rất hay nhưng làm lại không tới đâu; hoặc là có những người lại quá tự ti, tự giới hạn chính mình. Bất hạnh lớn nhất đời người chính là không biết vị trí của bản thân.

Bất hạnh lớn nhất đời người là không biết vị trí của bản thân (ảnh chụp màn hình Adobe Stock)

1. Đừng đánh giá quá cao bản thân, đây là một loại cảnh giới

Bernard Shaw nói rằng: “Con người luôn đánh giá quá cao giá trị của những thứ mà họ không có”.

Nghệ thuật gia Andy Warhol từng đề xuất định luật 15 phút: “Trong xã hội tương lai, mỗi người đều có thể nổi tiếng trong vòng 15 phút”. Với sự phát triển của internet và sự ra đời của kỷ nguyên 5G thì dự đoán này đang trở thành sự thật.

Ngày nay, dường như có rất nhiều người đã trở nên nổi tiếng trên mạng xã hội chỉ sau một đêm. Một số người nổi tiếng chỉ nhờ vẻ bên ngoài, hay do có một hành động kỳ quặc nào đó. Nhưng sự nổi tiếng của họ cũng như hoa phù dung sớm nở tối tàn, một bước lên mây rồi lại trở về ngay với mặt đất. Một người có bản sự đến đâu thì cuối cùng cũng sẽ lộ nguyên hình.

Người không biết mình sẽ rất dễ bị những lời khen ngợi sáo rỗng mê hoặc; tự đắm chìm trong lâu đài mộng ảo do bản thân xây dựng nên. Người quá coi trọng bản thân là người dễ bị tổn thương nhất; đặt bản thân càng cao thì té càng đau.

Nếu bạn có của cải, người khác chỉ tôn sùng sự giàu có của bạn chứ không phải bạn; nếu bạn có quyền lực, người khác chỉ e sợ quyền lực của bạn chứ không phải bạn; nếu bạn có sắc đẹp, người khác chỉ ngưỡng mộ vẻ đẹp của bạn chứ không phải bạn. Một khi những thứ này không còn nữa thì bạn mới cảm nhận được sự lạnh nhạt của thế gian.

Vì vậy, đừng coi may mắn là tài hoa, đừng coi nền tảng gia đình là bản sự.

2. Đừng đánh giá thấp bản thân, đây là sự an nhiên

Tự ti sẽ tự giới hạn bản thân (ảnh chụp màn hình Adobe Stock)

Có người rõ ràng là có thể làm rất tốt, nhưng lại sợ người khác nói là tự cao mà rốt cuộc im lặng không nói gì; công ty lựa chọn nhân viên ưu tú, bạn đều là đề cử người khác, chưa bao giờ dám tiến cử chính mình; có người khen ngợi bạn ăn mặc có phong cách, có phẩm vị, bạn lập tức lắc đầu phủ nhận; nói chỉ là mặc tùy tiện vậy thôi…

Người như vậy đã để cho lòng tự ti vây hãm cuộc đời mình; cảm thấy bản thân không tốt nên lúc nào cũng phủ nhận chính mình; luôn cho rằng thực lực không đủ, vì vậy việc gì cũng không dám thử.

Franklin từng nói: “Lý do lớn nhất dẫn đến thất bại của một người là do anh ta thiếu tự tin vào khả năng của bản thân; thậm chí nghĩ rằng mình chắc chắn sẽ thất bại”.

Cách duy nhất là cố gắng thoát khỏi cảm giác tự ti, nhìn nhận lại bản thân và tự tin vào những điều mình có.

Mỗi người đều là duy nhất trên cuộc đời này, tại sao bạn phải coi thường sự tồn tại của bản thân chỉ vì ý kiến của người khác.

Chỉ khi tôn trọng chính mình thì bạn mới có thể nhận được sự tán thưởng của người khác trên sân khấu của cuộc đời. Ngược lại, nếu bạn không dám bước lên sân khấu thì còn biểu diễn gì nữa đây?

3. Sắp đặt vị trí cho đúng, không mê mất phương hướng

Biết người là khôn, biết mình là sáng suốt (ảnh chụp màn hình Adobe Stock)

Có một câu chuyện ngụ ngôn như sau: Có một con chuột làm tổ trên bảo tháp của một ngôi chùa. Cuộc sống của nó trong bảo tháp thật sự sung sướng. Nó có thể đi lại tự do và tận hưởng những lễ vật phong phú. Mỗi khi thiện nam tín nữ thắp hương vái lạy, chuột ta lại cười trong lòng: “Loài người thật buồn cười, đầu gối mềm như vậy, lại cứ quỳ xuống đất thế kia!”.

Một ngày nọ, có một con mèo hoang đi ngang qua và tóm gọn con chuột dưới lòng bàn chân. Con chuột kiêu ngạo nói: “Ngươi không được ăn thịt ta! Ngươi nên quỳ xuống! Ta đại biểu cho Phật!”.

Con mèo mỉa mai: “Mọi người quỳ xuống về phía ngươi, chỉ vì ngươi chiếm đoạt vị trí đó; chứ không phải là quỳ lạy ngươi”. Sau đó con mèo bắt đầu hưởng thụ bữa ăn của mình.

Làm người cũng vậy, không biết vị trí của mình thì đúng là tai họa. Hiểu rõ bản thân là điều kiện tiên quyết để có thể thành công.

Chân Chân / Theo: nguyenuoc

TẠI SAO KẺ THÙ SẴN SÀNG ĂN THỊT VOI 5 TẤN NHƯNG LẠI KHÔNG DÁM "ĐỘNG" ĐẾN LẠC ĐÀ, NHẤT LÀ LẠC ĐÀ ĐÃ CHẾT?

Thiên nhiên thần bí mà vĩ đại, cho tới nay đều có một quy luật tự nhiên, đó chính là sự chọn lọc tự nhiên và sinh tồn, trong trường hợp cạnh tranh mạnh mẽ, mọi sinh vật đều ở trong một tình huống rất nguy hiểm và đối mặt với sự đào thải của quy luật tự nhiên.

Nguồn: aboluowang

Cho đến nay tất cả mọi người cảm thấy rằng một số loài động vật lớn nên có thể tồn tại lâu hơn, và kích thước khổng lồ của chúng có thể khiến một số loài động vật sợ hãi, nhưng ngay cả một con voi nặng 5 tấn như vậy, cũng có khả năng bị động vật ăn thịt bao vây để ăn thịt. Tuy nhiên, hình như nhiều người chưa từng nghe nói lạc đà bị săn đuổi bởi chính kẻ thù tự nhiên của chúng, hay lạc đà thực sự không có thiên địch?

Vì sao lạc đà có thể sống và đi lại trên sa mạc nóng bỏng?

Lạc đà từ lâu luôn được biết đến như “con thuyền của sa mạc”, giữa sa mạc bất tận, chúng là kim chỉ nam cho con người và là niềm hy vọng sống cho những người bị mắc kẹt.

Nguồn: aboluowang

Sự hiện diện của một loài vật như vậy trong sa mạc là rất bắt mắt, nhưng nó cũng làm cho mọi người tò mò, bởi vì trong tự nhiên, lạc đà không bị săn đuổi bởi chính kẻ thù tự nhiên của nó. Trong sự phát triển lâu dài, cũng không có dấu vết bị săn bắt và giết hại bởi những loài ăn thịt lớn, đây là lý do tại sao?

Lạc đà xuất hiện ở Bắc Mỹ 55 triệu năm trước. Nhưng lạc đà thời này không giống với lạc đà trong ấn tượng của mọi người, lúc đó kích thước của chúng chỉ to bằng con cừu non bây giờ, chứ không cường tráng như bây giờ.

Và 10 triệu năm trước, lạc đà Bắc Mỹ đi qua eo biển Bering, đến khu vực Châu Á và Châu Phi, do sự khác biệt về môi trường và mong muốn sinh tồn của chúng, dần dần xuất hiện bướu kép và bướu đơn.

Nguồn: aboluowang

Lạc đà bướu đơn có vóc dáng tương đối nhỏ, nhưng cho nhiều sữa hơn. Cho đến nay, lạc đà bướu đơn ở Úc và Bắc Mỹ là loài hoang dã. Về số lượng, có hơn 700.000 con lạc đà hoang dã ở Úc, lạc đà bướu kép hoang dã có bướu nhỏ, và thân hình mảnh khảnh.

Thông thường, lạc đà bướu kép sẽ đi một mình hoặc tụ tập, và cuộc sống nhóm thường có 2 đến 6 con, thậm chí sẽ đạt khoảng 12,15 con trong đàn lớn. Chỉ riêng về số lượng, lạc đà bướu kép ít hơn lạc đà bướu đơn, lạc đà bướu kép trên toàn thế giới cũng chỉ có khoảng 1000 con.

Và lý do chính cho lạc đà có thể sống trong sa mạc là chúng có khả năng chịu khô, chịu nhiệt và lạnh rất mạnh. Đặc điểm này cho phép chúng tồn tại trong sa mạc.

Nguồn: aboluowang

Và đặc điểm của lạc đà chủ yếu đến từ dạ dày, dạ dày của chúng có rất nhiều túi nước nhỏ tương tự như hình dạng chai, túi nước như vậy có thể giúp chúng lưu trữ nhiều nước hơn, lượng nước uống vào mỗi lần có thể đạt tới 57 lít. Trữ lượng nước như vậy là đủ để trải qua một chuyến đi dài, ngoài ra chúng còn có bộ lông dày và kích thước cơ thể độc đáo có thể phản chiếu ánh sáng.

Các hiệu ứng kết hợp của nhiều khía cạnh mang lại cho chúng khả năng chống lạnh và nóng cực kỳ mạnh mẽ. Chiều cao của lạc đà thường trên 2m, có những con phát triển tốt hơn thậm chí có thể cao đến 3m, thân hình vạm vỡ cũng khiến nó trở thành bá chủ trên sa mạc.

Lạc đà có kẻ thù tự nhiên không?

Nhưng bạn biết đấy, tất cả các loài động vật đều có kẻ thù tự nhiên. Lạc đà không phải là không tồn tại kẻ thù tự nhiên, chỉ hầu như không có. Kẻ thù tự nhiên của lạc đà là sói cát, có kích thước tương đối nhỏ hơn so với các loài sói khác. Chiều cao chỉ khoảng 66cm, trọng lượng trung bình cũng chỉ là 18kg.

Nguồn: aboluowang

Mặc dù kích thước nhỏ, kỹ năng săn mồi của chúng rất cao, sói cát có thể đi săn hơn 10 km với tốc độ 10 km mỗi giờ. Tốc độ nhanh nhất khi săn bắn có thể đạt tới con số khủng khiếp là 65km/giờ, mặc dù khả năng săn mồi mạnh, nhưng muốn bắt lạc đà cũng phi thường khó khăn, trước hết là sự khác biệt về kích thước, hơn nữa lạc đà hiện nay hầu hết đều sống theo bầy đàn, số lượng tăng lên cùng với sự khác biệt về hình thể, làm cho sói cát khó có thể bắt lạc đà.

Vì vậy, không có động vật ăn thịt ăn lạc đà chủ yếu là vì hai lý do chính, đầu tiên là các yếu tố môi trường, điều kiện của khu vực sa mạc là rất khó khăn, rất nhiều động vật ăn thịt lớn không có cách nào để tồn tại ở đây.

Nguồn: aboluowang

Và sói cát có thiên địch đối với lạc đà cũng khó săn mồi vì lý do hình thể. Cho nên cho tới nay cũng không có khả năng xảy ra tình huống lạc đà bị ăn thịt, cũng có thể nói, chúng hầu như không có thiên địch.

“Hãy coi chừng xác lạc đà”, nếu bạn thấy ở trên sa mạc!

Nếu trong sa mạc gặp phải một con lạc đà chết, hãy cẩn thận. Bạn không được chạm vào nó một cách mù quáng. Bởi vì cái chết của lạc đà kỳ thực cũng giống với cá voi, mọi người đều biết vụ nổ xác cá voi đã xảy ra trước đây, và sau khi chết trong cơ thể sẽ xuất hiện rất nhiều phản ứng, và lạc đà cũng vậy, sau khi chết một số lượng lớn vi khuẩn sẽ phát triển trong thân thịt.

Mặt khác, xác một con lạc đà sẽ có khả năng phát nổ.

Tùy ý chạm vào hoặc một tác nhân kích thích nhỏ có thể khiến cơ thể lạc đà phát nổ. Nếu con người tiếp cận một cách bất cẩn, họ có thể sẽ gặp nạn. Do đó, một số nhà khoa học mô tả xác một con lạc đà như một “vũ khí sinh hóa”.

Nguồn: aboluowang

Bởi bộ lông dày và nhiều mỡ của chúng, vì vậy ngay cả trong trường hợp lạc đà bị ốm cũng sẽ chết, lạc đà sẽ không có vết thương, lông bám chắc trên cơ thể của nó!

Nhưng sau khi chết sẽ có một số lượng lớn các vi sinh vật sinh sản, thậm chí còn gây ra sự tích tụ của tất cả các loại khí độc hại, vì vậy để đảm bảo an toàn, tốt hơn hết bạn nên tránh xa những con lạc đà đã chết trên sa mạc.

Kỳ Mai biên dịch
Vương Hòa – aboluowang

Friday, May 29, 2026

CHỮ DUYÊN

"Có khi lỗi hẹn một giờ,
Lần sau muốn gặp phải chờ trăm năm"


CHỮ DUYÊN
Tác giả: Tâm Như

Có duyên nên gặp người ta
Khi duyên đến chỗ thật thà đón tay
Lỡ duyên người nhé đừng cay
Hẹn duyên hạnh ngộ cùng say kiếp kề
Một duyên vạn kiếp đam mê
Giờ duyên gõ cửa đi về đón trăng

Lần duyên ta đến cung hằng
Sau duyên đứng khóc hỏi rằng tại ai?
Muốn duyên nào phải mốt mai
Gặp duyên đâu phải một hai câu từ
Phải duyên người đổ tương tư
Chờ duyên người khổ, đau nhừ thâu đêm
Trăm duyên dẫu cách xa thêm
Năm duyên đến muộn nên phiền chút thôi

Tâm Như



NGƯ ÔNG - LIỄU TÔNG NGUYÊN


Ngư ông - Liễu Tông Nguyên

Ngư ông dạ bạng tây nham túc
Hiểu cấp thanh Tương nhiên Sở trúc.
Yên tiêu nhật xuất bất kiến nhân,
Ái nãi nhất thanh sơn thuỷ lục.
Hồi khan thiên tế hạ trung lưu,
Nham thượng vô tâm vân tương trục.


漁翁 - 柳宗元

漁翁夜傍西巖宿
曉汲清湘燃楚竹
煙銷日出不見人
欸乃一聲山水綠
迴看天際下中流
巖上無心雲相逐


Ông chày
(Dịch thơ: Chi Nguyen)

Lão chài tối nghỉ non Tây. 
Sông Tương, đuốc Sở vui vầy hôm mai. 
Dạng ngày vẫn chẳng gặp ai. 
Non xanh nước biếc, ngày dài hò khoan. 
Ngoảnh đầu trời đấy mênh mang. 
Vô tâm mây nước, lỡ làng chốn đây.


Sơ lược tiểu sử tác giả:

Liễu Tông Nguyên 柳宗元 (773-819) tự Tử Hậu 子厚, người Hà Đông, lúc đầu làm Lam Điền uý, sau tham gia vào phe của Vương Thúc Văn. Văn bị gièm, ông bị đổi làm Vĩnh Châu tư mã, rồi Thứ sử Liễu Châu. Quan điểm chính trị của Liễu Tông Nguyên tiến bộ, chủ trương văn chương phải có tính hiện thực. Tác phẩm có Liễu Châu thi tập.

Nguồn: Thi Viện



CUỘC ĐỜI KHÔNG CÓ THẤT BẠI, CHỈ CÓ THÀNH CÔNG HOẶC TRƯỞNG THÀNH

Con người thường chỉ cảm thấy cuộc đời có ý nghĩa khi mọi việc diễn ra đúng như mong muốn. Khi thành công, bạn gọi đó là may mắn; khi thất bại, bạn cho rằng mình đã đi sai đường. Nhưng có lẽ, điều khiến con người mệt mỏi nhất không phải là biến cố, mà là cách chúng ta định nghĩa biến cố ấy.


Thật ra, đời người không hề tồn tại cái gọi là thất bại tuyệt đối. Mỗi trải nghiệm chỉ dẫn đến hai kết quả: hoặc bạn đạt được điều mình muốn, hoặc bạn hiểu thêm về chính mình.

Thành công đem lại kết quả bên ngoài, còn những lần vấp ngã lại âm thầm xây dựng sức mạnh bên trong. Nếu nhìn đủ xa, bạn sẽ nhận ra rằng nhiều điều từng khiến mình đau đớn nhất, lại chính là bước ngoặt giúp mình trưởng thành.

Khi còn trẻ, bạn thường xem người làm tổn thương mình là đối thủ hoặc kẻ thù. Nhưng theo thời gian, bạn dần hiểu rằng mỗi người xuất hiện trong đời đều mang theo một bài học.

Có người dạy bạn sự tin tưởng, có người dạy bạn giới hạn, có người khiến bạn học cách buông bỏ. Họ không nhất thiết đến để yêu thương bạn, nhưng lại giúp bạn hiểu sâu hơn về nhân tính và về chính bản thân mình. Vì thế, thay vì hỏi “vì sao họ đối xử với mình như vậy”, có lẽ câu hỏi nên là “mình đã học được điều gì từ cuộc gặp gỡ này”.

Cuộc đời cũng không có con đường nào là vô ích. Những lựa chọn đúng giúp bạn tiến lên, còn những lựa chọn sai giúp bạn điều chỉnh phương hướng. Điều đáng tiếc nhất không phải là đi nhầm đường, mà là vì sợ sai mà không dám bước đi. Mỗi bước chân, dù quanh co hay chậm chạp, đều góp phần tạo nên con người hiện tại của bạn.

Con người thường chỉ cảm thấy cuộc đời có ý nghĩa khi mọi việc diễn ra đúng như mong muốn.

Nhiều người nghĩ rằng mình bị hoàn cảnh đánh bại. Nhưng thật ra, điều khiến con người gục ngã thường không phải là sự kiện xảy ra, mà là sự kháng cự trong tâm. Khi bạn cố chấp rằng mọi việc phải diễn ra theo ý mình, bất kỳ sai lệch nào cũng trở thành đau khổ. Ngược lại, khi bạn chấp nhận rằng cuộc sống vốn luôn biến động, bạn bắt đầu nhìn thấy ý nghĩa ẩn sau từng trải nghiệm.

Cho phép mọi việc xảy ra không phải là buông xuôi, mà là một dạng thấu hiểu sâu sắc. Đó là sự tin tưởng rằng mỗi biến cố đều mang theo một phần ý nghĩa mà hiện tại bạn chưa nhìn thấy. Có những điều chỉ nhiều năm sau nhìn lại, bạn mới hiểu vì sao nó cần phải xảy ra vào đúng thời điểm ấy.

Đời người, suy cho cùng, không phải là hành trình tránh né sai lầm, mà là hành trình học cách lớn lên qua mọi hoàn cảnh. Khi hiểu được điều này, bạn sẽ không còn quá sợ hãi trước những bước ngoặt, cũng không còn vội vàng phán xét đúng sai của hiện tại.

Bởi cuối cùng, cuộc đời không hỏi bạn đã đi bao nhiêu con đường hoàn hảo, mà hỏi bạn đã trở thành con người như thế nào sau tất cả những con đường đã đi qua.

Khi nhìn lại bằng một tâm thế như vậy, bạn mới nhận ra: Đời người chưa từng thất bại, chỉ là đang trưởng thành theo những cách khác nhau mà thôi.

Tú Uyên biên tập
Theo: vandieuhay

DẦU MỎ, VŨ KHÍ ĐỊA CHÍNH TRỊ TỐI THƯỢNG - KỲ CUỐI: DẦU ĐÁ PHIẾN VÀ CUỘC CHIẾN IRAN

Một trong những nguyên do dẫn tới cuộc tấn công của Mỹ vào Iran hiện giờ chính là sự phát triển công nghệ dầu đá phiến, đặc biệt là ở Mỹ - yếu tố được coi đã khiến cuộc chơi năng lượng thay đổi hoàn toàn.

Dầu đá phiến đã làm thay đổi cuộc chơi năng lượng toàn cầu - Ảnh: Reuters

Dầu đá phiến giúp Mỹ tự tin

Trước khi Tổng thống Donald Trump và đồng minh Israel tấn công Iran, giới lãnh đạo quân sự Mỹ đã xây dựng các kịch bản chiến tranh với Iran gần như không ngừng nghỉ kể từ năm 1979.

Nhưng một lý do chính khiến hết đời tổng thống này đến đời tổng thống khác phải chùn tay là thực tế đáng lo ngại: Iran luôn có thể phong tỏa eo biển Hormuz - tuyến đường thủy huyết mạch nơi khoảng 1/4 lượng dầu mỏ và 1/5 lượng khí tự nhiên hóa lỏng (LNG) thế giới đi qua.

Iran cũng có thể tấn công các mỏ dầu và cơ sở năng lượng của các nước vùng Vịnh lân cận. Và họ đã làm đúng như vậy khi Mỹ và Israel leo thang trong cuộc chiến.

Không phải ngẫu nhiên mà mọi tổng thống từ Jimmy Carter đến nay, sau khi xem xét phương án chiến tranh với Iran do Lầu Năm Góc trình bày, đều đã phủ quyết. Vậy điều gì đã thay đổi trong thời Tổng thống Trump?

Câu trả lời ưa thích cho tới giờ là tính khí thất thường của Tổng thống Mỹ, bị Israel giật dây hay thậm chí Mỹ bước vào cuộc chiến mà không có mục tiêu chiến thuật rõ ràng. Tất cả những điều đó đều có thể đúng phần nào nhưng còn thiếu một nguyên nhân có thể là cốt lõi.

Trong mắt Mỹ vai trò chiến lược của Hormuz đã thay đổi nhờ một nhóm những nhà khoa học lập dị mê mải với môn địa chất học làm việc cho một số ít công ty năng lượng Mỹ đã tìm ra cách bơm nước vào các thành tạo đá phiến ở áp suất đủ cao để đánh bật hydrocarbon bám trong đá, từ đó tạo ra một dòng nhiên liệu hoàn toàn mới với sản lượng không thể đong đếm.

Trong khoảng thời gian ngắn đến kinh ngạc, từ năm 2003 đến 2015, kỹ thuật khoan ngang và gây nứt vỡ thủy lực - tức fracking - vươn lên đóng vai trò then chốt trong sản xuất năng lượng của Mỹ. Cuộc cách mạng đá phiến kéo theo những hệ lụy địa chính trị được thể hiện rõ ràng qua cuộc chiến ở Iran một cách đầy kịch tính.

Từng chút một, quá trình khai thác dầu bằng kỹ thuật fracking đã nới lỏng sự kìm kẹp của eo biển Hormuz với chiến lược của Mỹ ở Trung Đông, cho phép họ rảnh tay và tự tin hơn hẳn để hành động.

Giữa diễn tiến chiến sự nóng bỏng, một sự kiện ít được để ý hơn xảy ra vào giữa tuần trước. Theo dữ liệu tháng 3-2026 từ Cơ quan Thông tin năng lượng Mỹ (EIA), sản lượng dầu thô của Mỹ đã đạt 24 triệu thùng/ngày, tức nhiều hơn sản lượng của Saudi Arabia (10,9 triệu) và Nga (10,5 triệu) cộng lại. Phần lớn sự phát triển bùng nổ này là do đổi mới trong khai thác dầu đá phiến.

Chưa hết, chuyến hàng LNG đầu tiên của Mỹ xuất cảng mới năm 2016 nhưng nay họ đã trở thành nước xuất khẩu mặt hàng này lớn nhất thế giới, đạt trung bình 425-450 triệu m3/ngày. Sản lượng khí tự nhiên của Mỹ cũng đã vượt mốc 3 tỉ m3/ngày, tức hơn 1.100 tỉ m3/năm, gấp khoảng 6 lần so với Qatar và số liệu của Qatar là trước khi chiến tranh nổ ra. Ngay cả Nga, vốn nổi tiếng là siêu cường năng lượng, cũng chỉ có tổng sản lượng khí đốt hằng năm khoảng 620 tỉ m3, tức bằng hơn một nửa của Mỹ.

Khí và dầu đá phiến đã thay đổi hoàn toàn ý nghĩa của năng lượng với nền kinh tế Mỹ. Vào năm 2024 khí tự nhiên đạt mức cao kỷ lục khi chiếm 36% tổng tiêu thụ năng lượng sơ cấp của nền kinh tế số 1 thế giới, gần tương đương dầu mỏ (38%).

Để so sánh, một thập niên trước khí đốt mới chỉ chiếm khoảng 1/4 và dầu chiếm 40% nguồn năng lượng sơ cấp của Mỹ. Fracking đã biến khí tự nhiên, vốn từng chỉ có vai trò phụ trợ, thành nguồn năng lượng quan trọng ngang ngửa dầu mỏ.

Hơn nữa, khí tự nhiên không được giao dịch toàn cầu như dầu mỏ. Nó mang tính khu vực cao độ, bị khóa chặt vào các mạng lưới đường ống và hợp đồng dài hạn, điều đồng nghĩa cú sốc giá từ những cuộc chiến ở nước ngoài không đánh vào túi tiền dân Mỹ nhanh chóng như giá dầu.

Giá dầu tăng vọt sẽ lập tức cảm nhận được ở trạm xăng trên khắp thế giới. Nhưng khi giá khí đốt tăng vọt ở những nơi phụ thuộc vào nguồn cung Trung Đông, giá ở Mỹ hầu như không nhúc nhích.

Khi Mỹ và Israel bắt đầu các cuộc không kích ngày 28-2, họ đã hành động dựa trên rất nhiều mục tiêu nhưng nền tảng cho tất cả những tính toán đó là hiểu biết rằng cú sốc năng lượng kéo theo sẽ mang tính bất đối xứng không kém các cuộc không kích. Người Mỹ cũng sẽ chịu thiệt hại nhưng phần còn lại của thế giới sẽ tả tơi.

Thậm chí ở cấp độ vĩ mô, năng lượng càng đắt đỏ thì càng có lợi cho Mỹ. Một chính quyền thận trọng hơn sẽ coi cú sốc năng lượng toàn cầu là điều tồi tệ, vì nó gây mất ổn định cho địch thủ cũng nhiều như cho đồng minh. Hơn nữa nếu muốn tiếp tục đóng vai cảnh sát toàn cầu, Mỹ không thể trở thành tác nhân gây bất ổn.

Nhà máy điện than có thể thành lựa chọn của Trung Quốc khi nguồn cung khí đốt không còn được bảo đảm - Ảnh: Reuters

Trung Quốc và than đá

Tất nhiên, đối thủ mà Mỹ lo ngại không phải là Bangladesh hay Thái Lan, vốn chỉ là những nạn nhân tên bay đạn lạc, mà là Trung Quốc. Nhưng liệu cuộc chiến này có đủ để làm tê liệt Trung Quốc?

Trong nhiều thập niên, giới lãnh đạo Bắc Kinh cũng đã quan tâm với chính kịch bản đang diễn ra. Nhưng không giống Mỹ, họ không thể dùng công nghệ fracking để tiến tới độc lập năng lượng. Thay vào đó, Trung Quốc chọn nguồn tài nguyên mà họ không thiếu: than đá. Tính đến tháng 7-2025 có gần 1.200 nhà máy điện chạy than đang hoạt động ở nước này, bằng cả phần còn lại của thế giới cộng lại.

Trung Quốc cũng đang xây dựng nhà máy mới với tốc độ ngày càng nhanh, tạo nên hệ thống dự phòng khổng lồ cho ngày mà dầu và khí đốt không còn trông cậy được nữa. Ngay trước khi cuộc chiến bắt đầu, các nhà máy này chỉ vận hành khoảng 50% thời gian. Trong cuộc cạnh tranh với năng lượng mặt trời và năng lượng gió giá rẻ, một phần lớn nhà máy điện chạy than đang thua lỗ.

Nhưng như mọi chuyện khác ở Trung Quốc, công suất dư thừa này là có ý đồ: hàng trăm nhà máy nhàn rỗi cũng chính là kho dự trữ năng lượng chiến lược để chuẩn bị cho ngày mà Qatar không thể giao LNG vì chiến tranh và Mỹ thì đã chuyển sang vị thế đối đầu. Tháng 3 này, ngày đó đã đến.

Khi giá LNG tăng vọt và nguồn cung sụp đổ, Trung Quốc kích hoạt chính sách bảo hiểm và bật các nhà máy than lên. Nhưng than đá bẩn hơn nhiều so với LNG. Tiêu thụ thêm 1 tỉ tấn than sẽ tạo ra khoảng 2 tỉ tấn khí thải CO2 trong một năm. (Mỹ hiện phát thải tổng cộng khoảng 4,7 tỉ tấn mỗi năm).

Đó là lý do tại sao cuộc chiến ở Iran còn là một thảm họa với khí hậu. Khi cuộc cách mạng dầu đá phiến định hình, giới vận động cho kỹ thuật khai thác này đã nói rất nhiều về việc nó sẽ cho phép Mỹ chuyển đổi từ than đá gây ô nhiễm cao sang khí tự nhiên ít ô nhiễm hơn để phát điện. Nhưng hệ quả trực tiếp hiện giờ là dầu đá phiến khiến Mỹ sẵn sàng hành động liều lĩnh hơn và do đó buộc Trung Quốc phải tái khởi động các nhà máy điện than trên diện rộng.

Tác động trực tiếp của chiến tranh thì dễ thấy nhưng tác động gián tiếp sẽ để lại hậu quả lâu dài hơn nhiều. Nếu cuộc chiến Iran rốt cuộc làm gia tăng biến đổi khí hậu và củng cố chiến lược than đá của Trung Quốc thì tất cả sẽ cùng thua.

"Khoan, khoan nữa, khoan mãi"

Ngay từ nhiệm kỳ đầu tiên, Tổng thống Trump đã nhấn mạnh mong muốn nới lỏng các quy định về môi trường với mảng năng lượng qua chính sách "Khoan, khoan nữa, khoan mãi". Một số ước tính cho thấy sản lượng năng lượng ở Mỹ đã tăng 60% trong nhiệm kỳ 2016-2020 của ông. Nhiệm kỳ 2 này con số đó được dự báo sẽ còn lớn hơn nữa.

Hải Minh / Theo: tuoitre
Link tham khảo:
https://en.wikipedia.org/wiki/Fracking




Thursday, May 28, 2026

TỪ ĐỨC TIN ĐẾN DỤC VỌNG: SỰ SA NGÃ ĐAU ĐỚN TRONG CHIẾC ÁO CÀ SA

Trong nhiều thế kỷ, hình ảnh những nhà sư khoác lên mình chiếc áo cà sa vàng óng ở Thái Lan đã gắn liền với sự thanh tịnh, lòng từ bi và niềm hy vọng của hàng triệu tín đồ. Chùa chiền không chỉ là nơi cầu nguyện, mà còn là chỗ dựa tinh thần cho cả một xã hội. Ấy vậy mà chỉ trong vòng ba năm ngắn ngủi, một người phụ nữ bình thường Wilawan Emsawat, hay còn gọi là Golf đã khiến cả nền Phật giáo Thái Lan chao đảo. Với những lời thì thầm ngọt ngào, một chiếc điện thoại có camera, và sự kiên nhẫn lạnh lùng, cô ta đã quật ngã ít nhất 15 vị sư, trong đó có nhiều người được xem như cao tăng.

Từ đức tin đến dục vọng: cú lật mặt đau đớn trong chiếc áo cà sa

Câu chuyện này thoạt nghe giống như một vụ bê bối cá nhân. Nhưng nếu nhìn sâu hơn, nó không chỉ là cú ngã của một vài con người, mà còn là hồi chuông thức tỉnh về niềm tin, về dục vọng, và cả sự mong manh của đạo hạnh khi bị thử thách bởi tiền bạc và cám dỗ.

Góc khuất sau tấm áo cà sa

Để hiểu cú sập đổ này, phải trở lại với cách mà Golf tiếp cận. Xuất thân nghèo khó, không quyền lực, không học vấn, nhưng cô ta có trí thông minh sắc bén và một tham vọng cháy bỏng về sự giàu có, hưởng thụ. Với Golf , chùa chiền không còn là chốn linh thiêng, mà là một “kho báu” khổng lồ gần như không ai giám sát. Thống kê cho thấy, các chùa ở Thái Lan nắm giữ tới 410 tỷ baht trong ngân hàng, chủ yếu do các trụ trì kiểm soát.

Golf đã hóa thân thành một tín nữ mộ đạo trên mạng xã hội: đăng ảnh quỳ lạy, viết kinh kệ, tổ chức cúng dường sang trọng. Cô vay nợ, thuê túi xách hàng hiệu, lái xe sang, tất cả chỉ để xây dựng hình ảnh một người phụ nữ ngoan đạo, giàu có và khiêm nhường. Nhờ vậy, cánh cửa dẫn tới những vị sư tưởng như “bất khả xâm phạm” đã dần mở ra.

Ban đầu chỉ là những tin nhắn khiêm tốn: “Thưa thầy, con thường bị ác mộng, nhưng nghe thầy giảng, lòng con an yên.” Rồi là những món quà nhỏ, những buổi gặp gỡ “trong sáng” ở quán trà. Từng chút một, cô ta gieo sự tin tưởng, làm tan băng sự cảnh giác. Và cuối cùng, khi những món quà lớn như xe hơi xuất hiện, ranh giới giữa cúng dường và hối lộ đã sụp đổ.

Điều khiến công chúng rúng động không chỉ là sự sa ngã của các vị sư, mà là cách sa ngã ấy diễn ra nhẹ nhàng, tinh vi, từng bước một, đến mức chính các nạn nhân tin rằng họ vẫn đang giữ vững đạo hạnh.

Khi niềm tin biến thành công cụ

Cựu trụ trì Phra Ajarn Khom, tên thật là Khom Kongkaeowas, bị kết án 468 năm tù vì tội tham ô tiền công đức - Ảnh: BANGKOK POST

Tôn giáo vốn dựa trên niềm tin. Tín đồ tin vào sự giác ngộ của sư thầy; sư thầy tin rằng mình đủ đạo hạnh để dìu dắt người khác. Nhưng niềm tin ấy cũng chính là kẽ hở dễ bị lợi dụng. Golf không cần bạo lực, không cần đe dọa, chỉ cần nắm bắt đúng tâm lý là khát khao được ngưỡng mộ, được sẻ chia, được quan trọng của con người.

Một vị trụ trì từng thừa nhận sau khi bị bắt: “Tôi biết điều đó sai, nhưng ánh mắt của cô ấy, sự ngưỡng mộ khiến tôi thấy mình quan trọng.”

Đây là điểm cốt lõi: sự yếu đuối của con người. Dù khoác áo tu hành, họ vẫn mang trong mình những bản năng ham muốn, sĩ diện, sợ hãi. Và khi không có cơ chế giám sát minh bạch, sự yếu đuối ấy dễ dàng bị khai thác.

Chỉ trong vòng ba năm, Golf đã xây dựng một “đế chế săn mồi”: hơn 80.000 bức ảnh, 5600 video ghi lại cảnh riêng tư của các sư, hàng trăm triệu baht chảy vào tài khoản rồi nhanh chóng tan biến trong những cơn nghiện cờ bạc trực tuyến.

Câu chuyện cho thấy một khi niềm tin không đi kèm với tỉnh táo, nó có thể biến thành vũ khí nguy hiểm nhất.

Ngày Phật giáo Thái Lan “sụp đổ”

Ngày 9/5/2025, truyền thông Thái Lan gọi đó là “ngày Phật giáo sụp đổ”. Sáu vị cao tăng công khai hoàn tục, tám người khác bị trục xuất khỏi tăng đoàn. Hình ảnh những nhà sư từng được ngưỡng mộ phải tháo bỏ áo cà sa trở thành cú sốc tập thể.

Tín đồ lớn tuổi xem Golf như “yêu nữ báng bổ”, xuống đường đòi trừng phạt. Nhưng giới trẻ lại coi cô ta như kẻ đã “xé toạc tấm màn vàng”, để lộ sự mục ruỗng đã tồn tại từ lâu. Hashtag “thợ săn sư” bùng nổ trên mạng xã hội, thu hút hàng trăm triệu lượt xem.

Lượng cúng dường vào các chùa lớn giảm mạnh, có nơi tới hơn 30%. Khói hương thưa thớt, niềm tin lung lay. Lần đầu tiên sau nhiều thế hệ, người dân Thái phải đặt câu hỏi: tiền công đức chúng ta dâng lên rốt cuộc được dùng vào đâu?

Bê bối ấy buộc chính phủ và hội đồng tăng thống phải hành động. Kiểm toán toàn quốc, giới hạn tài khoản cá nhân của các sư, thậm chí dùng AI giám sát dòng tiền. Đó không còn là câu chuyện đạo đức cá nhân, mà là một cuộc thanh lọc tôn giáo chưa từng có.

Những bài học không chỉ dành cho Thái Lan

Chân dung Golf. Ảnh: 163

Người Việt Nam nghe câu chuyện này có thể thở phào: “Đó là chuyện của Thái Lan.” Nhưng liệu chúng ta có chắc mình miễn nhiễm?

Tôn giáo nào cũng có những cá nhân thánh thiện, nhưng cũng có những lỗ hổng cho kẻ xấu lợi dụng. Khi tiền bạc gắn liền với niềm tin, nguy cơ tha hóa luôn rình rập. Và điều quan trọng hơn cả là chúng ta dễ bị ru ngủ bởi hình thức bên ngoài như áo cà sa, câu kinh, tiếng mõ mà quên mất rằng điều cốt lõi của Phật giáo hay bất cứ tôn giáo nào chính là tâm trong sáng.

Có một lời nhắc nhở cổ xưa: “Phật không ở trong chùa. Phật ở trong tâm người giữ lòng ngay thẳng.” Nếu một người khoác áo tu hành nhưng không tu tâm, họ cũng dễ ngã gục như bao kẻ đời thường. Ngược lại, nếu một người bình thường biết sống thiện, biết giúp người, biết giữ lòng trong sạch, họ đã chạm gần hơn đến tinh thần Phật pháp.

Giữ niềm tin nhưng không mù quáng

Câu chuyện Golf không chỉ vạch trần sự sa ngã, mà còn đặt ra một câu hỏi lớn: Làm sao để giữ niềm tin khi những người được tin tưởng nhất lại phản bội?

Câu trả lời có lẽ nằm ở sự cân bằng giữa niềm tin và tỉnh thức. Tin để có nơi nương tựa, để nuôi dưỡng hy vọng. Nhưng cũng phải Tỉnh để không trao trọn quyền lực cho bất kỳ ai, để luôn nhớ rằng Phật không nằm trong ngôi chùa nguy nga, cũng không gói gọn trong chiếc áo cà sa vàng óng. Phật ở trong từng hành động tử tế, trong sự bình an của tâm hồn.

Nếu ta hiểu được điều đó, những vụ bê bối không còn đủ sức quật ngã đức tin. Ngược lại, chúng trở thành lời nhắc nhở để ta quay về với cốt lõi: “Sống thiện, sống tỉnh, sống với một trái tim không vẩn đục.”

Tạm kết

Wilawan Emsawat (giữa) tại Cục Điều tra Trung ương ở Bangkok. Ảnh: Bangkok Post.

Golf rồi sẽ phải trả giá trước pháp luật. Những vị sư sa ngã rồi cũng lùi vào bóng tối. Nhưng dư âm của vụ việc này sẽ còn vang vọng, như một vết nứt trên bức tường tưởng chừng kiên cố, như một cú chấn động để mọi người soi lại chính mình.

Tấm áo vàng có thể bị hoen ố, nhưng điều đó không có nghĩa là Phật pháp mất đi giá trị. Ngược lại, chính khi áo rách, ta mới thấy rõ hơn đâu là vàng thật, đâu chỉ là lớp mạ ngoài.

Có lẽ, điều quan trọng nhất mà câu chuyện để lại là: “Niềm tin không phải đặt trọn nơi hình thức hay con người, mà phải được nuôi dưỡng trong tâm sáng và hành động thiện lành của chính mỗi chúng ta.”

Tú Uyên biên tập
Theo: vandieuhay