Wednesday, May 20, 2026

NGHĨ CỔ KỲ 5 - LÝ BẠCH


Nghĩ cổ kỳ 5

Sinh giả vi quá khách,
Tử giả vi quy nhân.
Thiên địa nhất nghịch lữ,
Đồng bi vạn cổ trần.
Nguyệt thố không đảo dược,
Phù tang dĩ thành tân.
Bạch cốt tịch vô ngôn,
Thanh tùng khởi tri xuân.
Tiền hậu cánh thán tức,
Phù vinh an túc trân!


擬古其五

生者為過客
死者為歸人
天地一逆旅
同悲萬古塵
月兔空搗藥
扶桑已成薪
白骨寂無言
青松豈知春
前後更嘆息
浮榮安足珍


Bắt chước ý xưa kỳ 5
(Dịch thơ: Chi Nguyen)

Nhân sinh khách trọ qua đường. 
Quy tiên là chốn thập phương tìm về. 
Đất trời quán trọ đề huề. 
Mối sầu vạn cổ, bỏ bê bụi trần. 
Thỏ ngọc sao thuốc chuyên cần. 
Dâu xanh làm củi khất lần chẳng đang. 
Lời kia xương trắng chẳng màng. 
Thông xanh nào biết xuân sang khi nào. 
Thở than có được là bao. 
Nhục vinh e cũng trìm vào hư không.


Sơ lược tiểu sử tác giả:

Lý Bạch 李白 (701-762) tự Thái Bạch 太白, hiệu Thanh Liên cư sĩ 青蓮居士, sinh ở Tứ Xuyên (làng Thanh Liên, huyện Chương Minh, nay là huyện Miện Dương). Quê ông ở Cam Túc (huyện Thiên Thuỷ - tức Lũng Tây ngày xưa). Lý Bạch xuất thân trong một gia đình thương nhân giàu có. Lúc nhỏ học đạo, múa kiếm, học ca múa, lớn lên thích giang hồ ngao du sơn thuỷ, 25 tuổi “chống kiếm viễn du”, đến núi Nga My ngắm trăng, ngâm thơ rồi xuôi Trường Giang qua hồ Động Đình, lên Sơn Tây, Sơn Đông cùng năm người bạn lên núi Thái Sơn “ẩm tửu hàm ca” (uống rượu ca hát), người đời gọi là Trúc khê lục dật. Sau đó được người bạn tiến cử với Đường Minh Hoàng, ông về kinh đô Trường An ba năm, nhưng nhà vua chỉ dùng ông như một “văn nhân ngự dụng” nên bất mãn, bỏ đi ngao du sơn thuỷ.

Nguồn: Thi Viện