Sunday, June 7, 2026

TẢO THU SƠN TRUNG TÁC - VƯƠNG DUY


Tảo thu sơn trung tác

Vô tài bất cảm luỵ minh thì,
Tư hướng Đông Khê thủ cố ly.
Bất yếm Thượng Bình hôn giá tảo,
Khước hiềm Đào lệnh khứ quan trì.
Thảo đường cung hưởng lâm thu cấp,
Sơn lý thiền thanh bạc mộ bi.
Tịch mịch sài môn nhân bất đáo,
Không lâm độc dữ bạch vân kỳ.


早秋山中作

無才不敢累明時
思向東溪守故籬
不厭尚平婚嫁早
卻嫌陶令去官遲
草堂蛩響臨秋急
山裏蟬聲薄暮悲
寂寞柴門人不到
空林獨與白雲期


Làm buổi sáng sớm 
mùa thu trong núi
(Dịch thơ: Chi Nguyen)

Bất tài chẳng lụy cho đời. 
Đông Khê chốn cũ, thảnh thơi cảnh già. 
Thượng Bình dâu rể một nhà. 
Đào Tiềm treo ấn, được đà từ quan. 
Nhà tranh dế vẫn ca vang. 
Ve kêu khe núi, chiều càng buồn thêm. 
Cửa tre vắng lặng êm đềm. 
Rừng sâu ai tới, bên thềm mây trôi.


Sơ lược tiểu sử tác giả:

Vương Duy 王維 (699-759) tự là Ma Cật 摩詰, người huyện Kỳ (thuộc phủ Thái Nguyên, tỉnh Sơn Tây). Cha mất sớm, mẹ là một tín đồ thờ Phật suốt ba mươi năm nên Vương Duy chịu ảnh hưởng tư tưởng của đạo Phật. Ông tài hoa từ nhỏ, đàn hay, vẽ giỏi, chữ đẹp, văn chương xuất chúng. Năm 19 tuổi, Vương Duy đến Trường An, được Kỳ vương Lý Phạm mến tài, đỗ đầu kỳ thi của phủ Kinh Triệu. Năm 21 tuổi, thi đậu tiến sĩ, được bổ làm Ðại nhạc thừa rồi bị giáng làm Tham quân ở Tế Châu. Sau nhân Trương Cửu Linh làm Trung thư lệnh, ông được mời về làm Hữu thập di, Giám sát ngự sử, rồi thăng làm Lại bộ lang trung. Trong thời gian này, thanh danh của ông và em là Vương Tấn vang dậy Trường An. Sau đó đến lượt Trương Cửu Linh lại bị biếm, Vương Duy đi sứ ngoài biên ải và ở Lương Châu một thời gian.

Nguồn: Thi Viện