Tuesday, June 2, 2026

ĐỖ CÔNG BỘ THỤC TRUNG LY TỊCH - LÝ THƯƠNG ẨN


Đỗ Công bộ Thục trung ly tịch

Nhân sinh hà xứ bất ly quần?
Thế lộ can qua tích tạm phân.
Tuyết Lĩnh vị quy thiên ngoại sứ,
Tùng Châu do trú điện tiền quân.
Toạ trung tuý khách diên tỉnh khách,
Giang thượng tình vân tạp vũ vân.
Mỹ tửu Thành Đô kham tống lão,
Đương lô nhưng thị Trác Văn Quân.


杜工部蜀中離席

人生何處不離群
世路干戈惜暫分
雪嶺未歸天外使
松州猶駐殿前軍
座中醉客延醒客
江上晴雲雜雨雲
美酒成都堪送老
當壚仍是卓文君


Tiệc rượu chia tay 
với Đỗ Phủ ở đất Thục
(Dịch thơ: Chi Nguyen)

Nhân sinh thế sự hợp tan. 
Đường đời xa cách, chẳng bàn can qua. 
Sứ thần Tuyết Lĩnh còn xa. 
Tùng Châu tiền điện, xem ra quân về. 
Tiệc say khách tỉnh,khách mê. 
Trên sông mưa gió, dầm dề gió mưa. 
Rượu ngon uống mấy cho vừa. 
Văn Quân quán rượu say sưa mặc lòng.


Sơ lược tiểu sử tác giả:

Lý Thương Ẩn 李商隱 (813-858) tự Nghĩa Sơn 義山, hiệu Ngọc khê sinh 玉谿生, người Hà Nội, Hoài Châu (nay là Tầm Dương, phủ Hoài Khánh, tỉnh Hà Nam, Trung Quốc), xuất thân trong một gia đình quan lại nhỏ sa sút. Thuở thiếu thời giỏi văn thơ, được giao du với các con của tể tướng Lệnh Hồ Sở 令狐楚, trong đó có Lệnh Hồ Đào 令狐綯. Bấy giờ trong triều có hai phe đối nghịch nhau, tranh quyền đoạt lợi, một phe là Ngưu Tăng Nhụ 牛僧孺, phe kia là Lý Đức Dụ 李德裕, hầu hết quan lại đều bị lôi cuốn vào cuộc tranh chấp ấy. Sở theo phe Ngưu. Năm Lý Thương Ẩn mười bảy tuổi (829), Sở tiến cử làm tuần quan mạc phủ. Năm hai mươi lăm tuổi (837), ông lại được Lệnh Hồ Đào khen ngợi, nâng đỡ nên đỗ tiến sĩ năm Khai Thành thứ 2. Năm sau ông được Vương Mậu Nguyên 王茂元, tiết độ sứ Hà Dương mến tài, dùng làm thư ký và gả con gái cho. Chẳng may, Vương thuộc phe Lý Đức Dụ khiến ông trở thành kẻ vong ân bội nghĩa, xảo quyệt vô hạnh trong mắt Lệnh Hồ Đào. Vương Mậu Nguyên chết, rồi Lý Đức Dụ thất thế, ông đến kinh sư nhưng không được làm gì cả. Sau nhờ Trịnh Á vận động, ông được làm chức quan sát phán quan. Trịnh Á bị biếm ra Lĩnh Biểu, ông cũng đi theo. Ba năm sau ông lại trở về, làm huyện tào tại Kinh Triệu. Ông nhiều lần đưa thư, dâng thơ cho Lệnh Hồ Đào để phân trần và xin tiến dẫn, nhưng vẫn bị lạnh nhạt. Tiết độ sứ Đông Thục là Liễu Trọng Hĩnh dùng ông làm tiết độ phán quan, kiểm hiệu Công bộ viên ngoại lang. Liễu bị bãi quan, ông cũng mất chức. Như thế là ông mắc kẹt giữa hai phái, chưa hề được đắc chí trên hoạn lộ, cứ bôn tẩu khắp nơi: Tứ Xuyên, Quảng Đông, Quảng Tây, Từ Châu nương nhờ hết người này đến người khác, long đong khốn khổ. Cuối cùng ông về đất Oanh Dương thuộc Trịnh Châu rồi bệnh chết năm 46 tuổi.

Nguồn: Thi Viện