cô sơn tự tặng chư khách
Liễu hồ, Tùng đảo, Liên Hoa tự,
Vãn động quy kiêu xuất đạo trường.
Lô quất tử đê sơn vũ trọng,
Bính lư diệp chiến thuỷ phong lương.
Yên ba đạm đãng dao không bích,
Lâu điện sâm si ỷ tịch dương.
Đáo ngạn thỉnh quân hồi thủ vọng:
Bồng Lai cung tại thuỷ trung ương.
西湖晚歸回望
孤山寺贈諸客
柳湖松島蓮花寺
晚動歸橈出道場
盧橘子低山雨重
拼櫚葉戰水風涼
煙波淡蕩搖空碧
樓殿參差倚夕陽
到岸請君回首望
蓬萊宮在水中央
Chiều từ Tây Hồ về ngắm chùa
trên núi cô, làm tặng chư khách
(Dịch thơ: Chi Nguyen)
Liên hoa, Hồ Liễu. Đảo Tùng.
Đạo tràng rời bến, ung dung một chiều.
Mưa rừng cành quất liêu xiêu.
Gió sông mát lạnh, tiêu điều tàn cây.
Yên ba khói sóng tầng mây.
Bóng chiều cung điện, còn bầy sân si.
Xin người ngoành lại chớ đi.
Bồng lai một chốn, người đi không về.
Bạch Cư Dị 白居易 (772-846) tự Lạc Thiên 樂天, hiệu Hương Sơn cư sĩ 香山居士 và Tuý ngâm tiên sinh 醉吟先生, người Hạ Khê (nay thuộc Thiểm Tây). Ông là thi nhân tiêu biểu nhất giai đoạn cuối đời Đường, là một trong những nhà thơ hàng đầu của lịch sử thi ca Trung Quốc. Người ta chỉ xếp ông sau Lý Bạch và Đỗ Phủ. Ông xuất thân trong một gia đình quan lại nhỏ, nhà nghèo nhưng rất thông minh, 9 tuổi đã hiểu âm vận, 15 bắt đầu làm thơ, thuở nhỏ nhà nghèo, ở thôn quê, đã am tường nỗi vất vả của người lao động.
Nguồn: Thi Viện



