Tuesday, June 16, 2026

TÔ VŨ MIẾU - ÔN ĐÌNH QUÂN


Tô Vũ miếu

Tô Vũ hồn tiêu hán sứ tiền,
Cổ từ cao thụ lưỡng mang nhiên.
Vân biên nhạn đoạn hồ thiên nguyệt,
Lũng thượng dương quy tái thảo yên.
Hồi nhật lâu đài phi giáp trướng,
Khứ thì quan kiếm thị đinh niên.
Mậu Lăng bất kiến phong hầu ấn,
Không hướng thu ba khốc thệ xuyên.

Tô Vũ tự Tử Khanh, đầu năm Đại Hán thời Hán Vũ Đế, làm trung lang tướng cầm tiết đi sứ Thiền Vu, bị giam. Sau bị đày đi Vũ bắc hải chăn dê. Xuân năm Thuỷ Nguyên thứ 6, về kinh sư làm Điển thuộc quốc.


蘇武廟

蘇武魂銷漢使前
古祠高樹兩茫然
雲邊雁斷胡天月
隴上羊歸塞草煙
回日樓臺非甲帳
去時冠劍是丁年
茂陵不見封侯印
空向秋波哭逝川


Miếu Tô Vũ
(Dịch thơ: Nguyễn Minh)

Tô Vũ hồn tan đi Hán sứ
Miếu đã xưa cây cổ hai bên
Trăng đất rợ, nhạn mây liền
Dê về từ lũng, cỏ biên khói vờn
Lúc Vũ về không còn Giáp trướng
Khi Vũ đi hùng tráng mũ gươm
Mậu Lăng không thấy ấn phong
Lặng nhìn sóng nước khóc sông chảy hoài.


Sơ lược tiểu sử tác giả:

Ôn Đình Quân 溫庭筠 (812-870) vốn tên Kỳ 岐, tự Phi Khanh 飛卿, người Thái Nguyên đời Vãn Đường (nay thuộc tỉnh Sơn Tây), là cháu của tể tướng Ôn Ngạn Bác 溫彥博. Ông tinh thông âm nhạc, là một thi nhân tài tử mẫn tiệp, từ trẻ đã nổi danh thi từ nhưng thi không đỗ nên đi chu du đây đó. Từ của ông lời rất đẹp, phái Hoa gian liệt ông vào người đứng thứ nhất đời Đường. Tác phẩm của ông có Hán Nam chân cảo và Ác Lan tập, song đều tán lạc không còn.

Nguồn: Thi Viện