Saturday, August 1, 2026

MASSAGE THÁI ĐƯỢC GHI DANH VÀO DANH SÁCH "DI SẢN VĂN HÓA"

Massage truyền thống Thái Lan đã được UNESCO ghi danh vào danh sách di sản văn hóa phi vật thể của nhân loại.

Massage Thái có rất nhiều động tác và và tư thế khác nhau. Ảnh: Getty Images

Massage trị liệu truyền thống của Thái Lan, tiếng địa phương gọi là 'nuad Thai' hiện đã thành một phần trong Di sản văn hóa phi vật thể của nhân loại với những giá trị truyền thống và những tập quán thực hành được lưu truyền qua nhiều thế hệ.

Với việc được ghi danh vào danh sách này của UNESCO, massage Thái giờ đây được xem là một di sản cần được bảo tồn cho các thế hệ tương lai.

UNESCO là Cơ quan Giáo dục, Văn hóa và Khoa học của Liên Hợp Quốc.

Danh sách di sản văn hóa phi vật thể khác với danh sách di sản thế giới, tức danh sách gồm các công trình và địa điểm nổi bật được công nhận là di sản.

Hiện danh sách di sản văn hóa phi vật thể gồm 550 di sản, chia thành ba nhóm, thuộc 127 quốc gia.

Các di sản văn hoá phi vật thể mới sẽ được bổ sung mỗi năm. Năm nay, cuộc họp của Ủy ban diễn ra tại Bogota, Colombia từ ngày 9-14/12/2019.

Không giống như massage thông thường, thực hành massage truyền thống trị liệu Thái Lan gồm nhiều động tác và người được massage thường phải thay đổi qua nhiều tư thế khác nhau.

Massage Thái tại Moscow. Ảnh: Getty Images

Các nhà trị liệu không chỉ sử dụng tay mà đôi khi còn dùng cả cẳng tay và đầu gối của họ để tạo lực. Massage Nuad Thái cũng không sử dùng dầu.

Theo UNESCO, nuad Thai gắn với việc "tự chăm sóc bản thân trong xã hội nông dân Thái Lan thời xưa, [nơi] mỗi làng quê đều có những người chữa bệnh bằng massage, và người dân trong làng sẽ tìm đến mỗi khi họ bị đau cơ sau khi làm việc đồng áng."

Danh sách di sản phi vật thể được bổ sung năm nay còn có:
  • Đàn hạc Ailen

  • Thực hành Then của người Tày, Nùng, Thái ở Việt Nam

  • Lễ hội hóa trang ở Podence, Bồ Đào Nha

  • Silat của Malaysia

Theo UNESCO, danh sách di sản văn hóa phi vật thể công nhận những sản phẩm tinh thần "quan trọng cần được bảo tồn cho các thế hệ tương lai... [như] những bài hát và những câu chuyện kể".

Đồng thời, những giá trị này phải "là một phần của di sản và đòi hỏi nỗ lực tích cực để bảo vệ."

Theo: BBC Tiếng Việt (13/12/2019)

NHẠC PHI CHẾT OAN, VÌ SAO 10 VẠN THUỘC HẠ KHÔNG AI ĐỨNG LÊN BÁO THÙ?

Nhạc Gia quân không nổi dậy báo thù cho Nhạc Phi không phải vì họ vô tình hay phản bội chủ soái. Ngược lại, chính vì họ được Nhạc Phi rèn giũa bằng tinh thần "tận trung báo quốc", tuyệt đối phục tùng triều đình, nên không ai nghĩ đến việc tạo phản.


Nhạc Phi chết oan, vì sao 10 vạn thuộc hạ không ai đứng lên báo thù?

Sau hơn tám thế kỷ, cái chết oan khuất của Nhạc Phi vẫn là một trong những bi kịch lớn nhất lịch sử Trung Hoa. Vị danh tướng được hậu thế tôn xưng là biểu tượng của lòng trung nghĩa đã bị xử tử trong ngục năm 1142 với tội danh mơ hồ "mạc tu hữu" – nghĩa là "có lẽ có tội". Điều khiến nhiều người thắc mắc là: Nhạc Gia quân từng có hơn mười vạn tinh binh, nổi tiếng kỷ luật và tuyệt đối trung thành với vị chủ soái. Vậy tại sao sau khi Nhạc Phi bị hãm hại, không một ai đứng lên báo thù cho ông?

Nếu chỉ nhìn bề ngoài, người đời thường quy toàn bộ trách nhiệm cho Tần Cối. Tuy nhiên, các sử gia đều cho rằng Tần Cối chỉ là người thực hiện ý chí chính trị của triều đình. Là Tể tướng, ông ta không thể tự ý giết một đại nguyên soái đang nắm giữ binh quyền nếu không có sự đồng thuận của Hoàng đế Tống Cao Tông Triệu Cấu.

Hoàng đế Tống Cao Tông Triệu Cấu và Tể tướng Tần Cối trên phim.

Muốn hiểu vì sao Nhạc Phi phải chết, cần nhìn vào hoàn cảnh của Nam Tống lúc bấy giờ. Sau biến cố Tĩnh Khang năm 1127, hai vị hoàng đế Bắc Tống là Tống Huy Tông và Tống Khâm Tông đều bị quân Kim bắt đưa về phương bắc. Triệu Cấu lên ngôi, lập nên triều Nam Tống. Nhưng chính sự tồn tại của hai vị tiên đế lại là cái bóng bao trùm ngai vàng của ông.

Trong khi Triệu Cấu mong muốn giữ vững ngôi báu và duy trì hòa ước với nước Kim, thì Nhạc Phi lại có mục tiêu hoàn toàn khác. Ông nhiều lần khẳng định phải "phục hồi Trung Nguyên, nghênh đón nhị thánh", tức đánh bại quân Kim để đưa Tống Huy Tông và Tống Khâm Tông trở về. Về mặt đạo nghĩa, đó là lòng trung quân. Nhưng dưới góc nhìn của Triệu Cấu, nếu hai vị tiên đế thật sự trở về, tính chính danh của ông sẽ lập tức bị đặt dấu hỏi. Ngai vàng mà ông đang nắm giữ có thể lung lay bất cứ lúc nào.

Đó là mâu thuẫn không thể hóa giải.

Những năm 1140–1141, Nhạc Phi liên tiếp giành thắng lợi trước quân Kim. Ông thu phục nhiều thành trì quan trọng, đánh bại danh tướng Kim Ngột Truật và tiến sát Khai Phong. Quân Kim khi ấy đã truyền nhau câu nói nổi tiếng: "Lay núi thì dễ, lay Nhạc Gia quân thì khó". Đây không chỉ là lời khen về sức chiến đấu mà còn phản ánh uy danh của đội quân do Nhạc Phi xây dựng.

Thế nhưng đúng vào lúc chiến thắng đã ở rất gần, triều đình liên tục gửi chiếu thư yêu cầu ông rút quân. Theo ghi chép trong "Tống sử", chỉ trong thời gian ngắn, Nhạc Phi nhận tới mười hai đạo kim bài thúc giục hồi triều. Dù vô cùng phẫn uất, ông vẫn tuân lệnh.

Nhiều người đặt câu hỏi: nếu biết chắc sẽ bị hại, tại sao Nhạc Phi không nhân lúc đang nắm hàng chục vạn quân mà khởi binh chống lại triều đình?

Câu trả lời nằm ở chính con người ông.

Nhạc Phi.

Nhạc Phi là hiện thân của tư tưởng trung quân trong Nho giáo. Từ nhỏ, ông đã được mẹ xăm lên lưng bốn chữ "Tận trung báo quốc". Trong tư tưởng của ông, trung với quốc gia đồng nghĩa với trung thành với hoàng đế. Dù biết mệnh lệnh rút quân là sai lầm, ông vẫn tuyệt đối phục tùng. Đối với Nhạc Phi, tạo phản là điều không bao giờ được phép nghĩ tới.

Không chỉ bản thân, ông còn giáo dục toàn bộ Nhạc Gia quân bằng tinh thần ấy. Quân đội của ông nổi tiếng kỷ luật nghiêm minh, "không phạm dân một cọng cỏ". Tướng sĩ đều coi việc tuân lệnh triều đình là nguyên tắc bất di bất dịch. Chính vì vậy, khi chủ soái bị triệu hồi, không ai dám trái lệnh.

Một nguyên nhân khác thường bị bỏ qua là vào thời điểm Nhạc Phi bị bắt, ông thực tế không còn nắm quyền chỉ huy quân đội.

Sau khi triệu hồi ông về Lâm An, triều đình nhanh chóng tước bỏ binh quyền, điều chuyển các tướng lĩnh và phân tán lực lượng Nhạc Gia quân sang nhiều đơn vị khác nhau. Những tướng trung thành như Trương Hiến cũng bị bắt giữ. Con trai ông là Nhạc Vân cũng bị giam. Đội quân từng gắn bó với Nhạc Phi bị chia cắt, không còn một bộ chỉ huy thống nhất.

Nói cách khác, khi Nhạc Phi bị xét xử, "Nhạc Gia quân" trên thực tế chỉ còn là cái tên trong ký ức.

Bên cạnh đó, Nam Tống vốn có truyền thống kiềm chế võ tướng từ thời Tống Thái Tổ Triệu Khuông Dận với chính sách "trọng văn khinh võ". Các danh tướng tuy nắm quân nhưng rất khó xây dựng lực lượng riêng. Quân đội trên danh nghĩa đều thuộc về triều đình chứ không thuộc về cá nhân. Vì vậy, dù người đời gọi là Nhạc Gia quân, đây vẫn là quân đội quốc gia, được cấp lương, cấp vũ khí và chịu sự điều động của triều đình.

Sau khi Nhạc Phi bị bắt, nếu bất kỳ tướng lĩnh nào phát động binh biến, họ sẽ ngay lập tức mang danh phản nghịch. Không chỉ bản thân mất mạng mà hàng vạn binh sĩ cùng gia quyến cũng bị liên lụy. Trong hoàn cảnh đó, rất ít người dám lựa chọn con đường ấy.

Nhạc Gia Quân được rèn giũa bằng tinh thần "tận trung báo quốc", tuyệt đối phục tùng triều đình, nên không ai nghĩ đến việc tạo phản.

Ngoài ra, Tần Cối và phe chủ hòa cũng hành động cực kỳ nhanh chóng. Họ dựng nên hàng loạt cáo buộc đối với Nhạc Phi, Nhạc Vân và Trương Hiến, đồng thời kiểm soát chặt kinh thành, cô lập những người có cảm tình với vị danh tướng. Dù nhiều đại thần phản đối, không ai đủ sức xoay chuyển quyết định của hoàng đế.

Ngày 27 tháng Chạp năm 1142, Nhạc Phi bị xử tử tại ngục Phong Ba Đình, hưởng dương 39 tuổi. Con trai ông là Nhạc Vân và bộ tướng Trương Hiến cũng bị hành quyết.

Điều đáng nói là cái chết của Nhạc Phi không khép lại mọi chuyện. Chỉ hơn hai mươi năm sau, khi Tống Hiếu Tông lên ngôi, triều đình chính thức minh oan cho ông, phục hồi danh dự, truy phong tước vị và cho xây dựng lăng mộ. Từ đó, Nhạc Phi trở thành biểu tượng của lòng trung nghĩa trong văn hóa Trung Hoa, còn Tần Cối bị đóng đinh vào lịch sử như hiện thân của gian thần.

Ngày nay, trước mộ Nhạc Phi ở Hàng Châu vẫn đặt bốn pho tượng quỳ bằng sắt, trong đó có Tần Cối và vợ là Vương thị. Suốt nhiều thế kỷ, du khách khi đến đây thường nhổ nước bọt hoặc gõ vào những bức tượng ấy để bày tỏ sự căm phẫn.

Nhìn lại toàn bộ câu chuyện, có thể thấy Nhạc Gia quân không nổi dậy báo thù không phải vì họ vô tình hay phản bội chủ soái. Ngược lại, chính vì họ được Nhạc Phi rèn giũa bằng tinh thần "tận trung báo quốc", tuyệt đối phục tùng triều đình, nên không ai nghĩ đến việc tạo phản. Hơn nữa, khi Nhạc Phi bị sát hại, binh quyền đã bị tước, quân đội bị chia cắt, các tướng lĩnh thân tín đều bị bắt hoặc bị giám sát nghiêm ngặt. Trong bối cảnh ấy, một cuộc nổi dậy gần như không có bất kỳ cơ hội thành công nào.

Bi kịch lớn nhất của Nhạc Phi vì thế nằm ở nghịch lý lịch sử: ông chết không phải vì thiếu người trung thành, mà bởi lòng trung thành tuyệt đối của chính ông và những người lính dưới quyền đã khiến họ không bao giờ lựa chọn con đường chống lại hoàng đế, ngay cả khi biết bản án dành cho vị chủ soái là một nỗi oan khuất lưu truyền thiên cổ.

Bảo Minh / Theo: Dân Việt

YÊN TĨNH - GIÁNG VÂN


Yên tĩnh - Giáng Vân

Mặt trời trưa đã quá đỉnh đầu
Vách đá chắn ngang điều muốn nói
Em ru gì cho đá núi
Đá núi trụi trần vết tạc của thời gian

Em ru gì cho dòng sông
Dòng sông chẳng khi nào ngừng lặng
Sóng cuộn lên nỗi khát khao vô bờ
Sóng rất biết nơi mình đi và đến

Em ru gì cho anh
Mặt trời linh thiêng mặt trời giông tố
Đã mệt mỏi rồi đã bao nỗi âu lo
Trên gương mặt anh hằn lên nỗi khổ
Khiến câu hát cất lên bỗng tắt nửa chừng

Em yêu anh như yêu cuộc đời cực nhọc
Có tuổi thơ em buồn bã dịu dàng
Sáng lung linh vầng ánh sáng thiên thần
Niềm hạnh phúc muôn đời có thật

Xin đừng trách em nhiều
Cũng xin đừng day dứt
Cây lá có rơi nhiều xin đừng hỏi mùa thu
Lặng nghe anh
Yên tĩnh - lời ru

Giáng Vân

Bài thơ này đã được nhạc sĩ Phú Quang phổ nhạc thành bài hát Đâu phải bởi mùa thu.


Sơ lược tiểu sử tác giả:

Giáng Vân tên thật là Nguyễn Thị Giáng Vân sinh năm 1959 tại Nghệ An, quê tại Hà Nội, là con gái của nhà thơ, nhà văn Nguyễn Trọng Oánh. Chị tốt nghiệp Khoa Văn tại Đại học Tổng hợp. Công việc chính của chị là nhà báo, gắn bó với các tờ báo Phụ nữ thủ đô, Đời sống gia đình. Ngoài ra, chị làm thơ, vẽ tranh, chị có một phòng tranh trên đường Trần Phú, Hà Nội.

Nguồn: Thi Viện



TRÍ TUỆ LÃO TỬ: 4 ĐẠO LÝ ĐƠN GIẢN PHÂN BIỆT NGƯỜI BÌNH THƯỜNG VÀ "CAO NHÂN"

Trí tuệ của Lão Tử đã được truyền lại qua hàng ngàn năm. Hạnh tâm trong triết học của ông là ‘Đạo’. Ông tin rằng “Đạo” là nguồn gốc của vạn vật trong vũ trụ và là thể hiện của quy luật tự nhiên.

4 đạo lý đơn giản phân biệt người bình thường và ‘cao nhân’ (nguồn: dkn)

Lão Tử cũng nhấn mạnh rằng “Đạo pháp tự nhiên” và chủ trương thuận theo tự nhiên, dùng nước làm ẩn dụ cho Đạo, đồng thời tin rằng vạn vật hình thành đều nhờ vào “Đạo”. Không chỉ vậy, trí tuệ của Lão Tử cũng có những tác dụng gợi ý quan trọng trong đối nhân xử thế.
 
Đạo làm người: Người bình thường nghĩ “phức tạp”, bậc cao nhân nghĩ “đơn giản”

Chương thứ 12 trong ‘Đạo Đức Kinh’ viết: “Ngũ sắc lệnh nhân mục manh; ngũ âm lệnh nhân nhĩ lung, ngũ vị lệnh nhân khẩu sảng; trì sính điền liệp, lệnh nhân tâm phát cuồng; nan đắc chi hóa, lệnh nhân hành phương”.

Ý tứ là, nhiều màu sắc quá sẽ khiến mắt người hoa, nhiều thanh âm quá khiến người nghe không phân biệt được, nhiều vị quá khiến miệng lưỡi tê liệt, rong ruổi đi săn khiến lòng người phát cuồng, bảo vật quý hiếm khiến người ta không từ thủ đoạn để có được. Cho nên, thánh nhân chỉ chọn lấy những thứ cần thiết để sinh tồn mà thôi.

Những lời này chỉ muốn nhắn nhủ con người không nên ham mê hưởng thụ vật chất và sự kích thích các giác quan, mà hãy giữ được nội tâm bình thản và cuộc sống giản dị.

Khi nhìn nhận sâu hơn thì, người đơn giản sẽ ít phải nghĩ ngợi, đối đãi với việc và người cũng chuyên tâm hơn, sẽ không làm cong làm loạn.

Người đơn giản không quan tâm đến đánh giá của người khác mà chỉ làm theo những gì trái tim mách bảo.

Suy nghĩ càng nhiều, tính toán càng nhiều sẽ khiến cho cuộc sống của chính mình càng mệt mỏi hơn. Sống trong xã hội hiện đại ngày càng phức tạp, học được sống đơn giản mới thật sự là cảnh giới cao.

Người đơn giản biết cách kiểm soát sự phức tạp bằng sự đơn giản và duy trì nội tâm yên bình trong một thế giới phức tạp. Hãy là người đơn giản nhất, ăn những món giản dị nhất và thực hành cách sống đơn giản mỗi ngày.

Sống tốt đẹp một cách chân thực chính là biết sống đơn giản bình dị. Ý nghĩa căn bản của cuộc sống thể hiện chính tại lúc uống rượu ngâm thơ ở nơi thôn dã. Điều trọng yếu trong trí tuệ cuộc sống chính là giữ được tâm thuần chân thuần thiện lúc ban đầu.
 
Cách sống trên đời: Người bình thường tỏ ra “mạnh mẽ”, bậc cao nhân thể hiện ra “hiền hòa”

Lão Tử nói: “Thượng thiện nhược thủy”.

Người hiền hòa giống như nước, tuy rằng mềm mại nhưng lại có năng lực bao dung vạn vật.

‘Đạo Đức Kinh’ có viết: “Phu duy bất tranh, cố vô vưu”, người hiền hòa tựa như nước, bề ngoài mềm mại nhưng lại ẩn chứa sức mạnh vô biên.

Để làm được người hiền hòa, khi nói hay làm việc, bạn đều nên chừa ra một lối thoát cho người khác. Trong làm người làm việc đều không để tâm tới những điều vụn vặt, như thế mới để lại ấn tượng tốt trong mắt mọi người. Khi mọi người có ấn tượng tốt rồi thì mới có người tốt tìm đến, nhân duyên mới tốt đẹp, con đường cũng sẽ rộng mở hơn.

Người xưa có câu: “Thương đả xuất đầu điểu”, ý tứ là thương sắc nhọn đánh con chim đầu đàn, vì quá sắc bén mà dễ nhận về tai họa.

“Trì nhi doanh chi, bất như kỳ dĩ; sủy nhi duệ chi, bất khả trường bảo”. Thế mạnh của người tài năng quá nổi bật, trong lời nói và việc làm thường thường không chú ý sẽ rất dễ làm thương tổn người khác, mà kiểu tổn thương này cũng là một cách gây thù chuốc oán.

Dương Tu chỉ vì một câu nói quá sắc bén của mình mà bị giết. Việc kiềm chế được lời nói và hành động sẽ khiến người đó trở nên điềm tĩnh và rộng lượng.

Hãy là người hiền hòa, quản thật tốt cái miệng của mình, giữ một thái độ khiêm tốn cùng với tấm lòng bao dung.

Tất nhiên, hiền hòa không phải là một sự thỏa hiệp vô nguyên tắc.

Lão Tử giảng: “Vạn vật dung nạp âm, bao dung dương, giúp cho vận khí hài hòa”. Còn nói “Vô vi nhi vô bất vi” (không làm cũng chính là đang làm rồi). Tức là thuận theo quy luật tự nhiên, không bắt buộc, không chấp nhất, tuân thủ nguyên tắc đúng sai rõ ràng, không trở thành cỏ đầu tường, sớm ba chiều bốn. 

Trí tuệ của Lão Tử đã được truyền lại qua hàng ngàn năm.

Phương pháp dưỡng sinh: Người bình thường chọn “kiêng kỵ”, bậc cao nhân chọn “tự nhiên”

Tư Mã Thiên nói về Lão Tử: “Ước chừng Lão Tử có hơn 160 tuổi hoặc hơn 200 tuổi, dựa vào tu đạo mà dưỡng thọ mệnh”.

Là sử gia của hoàng tộc nhà Chu, Lão Tử hiểu rõ đạo dưỡng sinh, cũng đặc biệt có được trí tuệ chăm sóc sức khỏe.

Ngày nay, mọi người ngày càng “có ý thức” hơn trong việc dưỡng sinh cũng như chăm sóc sức khỏe thế nào cho tốt. Thế nhưng họ lại bắt đầu ăn kiêng, không ăn lòng đỏ trứng, không ăn nội tạng động vật, mỗi khi ăn vào đều nơm nớp lo sợ, như đi trên lớp băng mỏng, vô cùng lúng túng, khiến người nhìn thấy cũng bật cười.

Đạo Đức Kinh giảng: “Trí hư cực, thủ tĩnh đốc, vạn vật tịnh tác, ngô dĩ quan phục. Phu vật vân vân, các quy kỳ căn. Quy căn viết tĩnh, tĩnh viết phục mệnh”. Tạm dịch: Hư không cùng cực, hết sức yên tĩnh. Vạn vật đua sống, ta nhân đó xem chúng trở về (nguồn). Vạn vật trùng trùng đều trở về cội. Trở về cội rễ là tĩnh; tĩnh là phục mệnh; phục mệnh tức là trường cửu.

Trong thế giới quan của Lão Tử, mấu chốt của dinh dưỡng là nuôi dưỡng tinh thần.

Giữ được nội tâm thản đãng bình hòa mới là cách dưỡng sinh trọng yếu nhất.

Người hiện đại vì dưỡng sinh mà gạch ra rất nhiều đầu dòng ghi lại điều cấm kỵ, như vậy thì tâm thái của bản thân đã thua ngay từ lúc bắt đầu rồi.

Lão Tử nói: “Người thuận theo đất, đất thuận theo trời, trời thuận theo Đạo, Đạo thuận theo tự nhiên”.

Liệu pháp dưỡng sinh thật sự chính là con người chỉ cần thuận theo thiên đạo tự nhiên, không bị trạng thái tâm lý bó buộc, không cần cố gắng uống thuốc bồi bổ hay luyện tập. Hãy làm những việc bản thân thấy cần làm, chớ lo lắng sợ hãi.

Dưỡng sinh thích hợp, thuận theo tự nhiên mới là cách chăm sóc sức khỏe tốt nhất.
 
Thuật hoạch định: Người bình thường muốn “đạt được”, bậc cao nhân muốn “xả bỏ”

Nếu bạn muốn làm được những điều vĩ đại, bạn phải có khả năng tập hợp mọi người.

Nếu bạn có thể tập hợp mọi người, bạn phải có khả năng quản lý họ.

Một nhà lãnh đạo giỏi, một doanh nhân giỏi và thậm chí là một bậc cha mẹ giỏi cũng phải biết đạo của quản lý.

Thế nào mới là quản lý tốt?

Lão Tử nói: “Đạo sinh nhất, nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn vật”.

“Đạo” của vạn vật bắt nguồn từ hợp chất giản đơn biến thành hợp chất phức tạp, từ nhỏ đến lớn, từ đơn giản đến phức tạp.

Kiểu “sinh ra vạn vật” này là một loại bản tính, sinh trưởng và phát triển một cách tự nhiên cũng là bản tính của vạn vật.

Dù là quản lý quốc gia, quản lý gia đình hay giáo dục trẻ em, bản chất phát triển này đều cần được giải phóng.

Vì vậy, trong quản lý hay điều hành đất nước, doanh nghiệp, nếu để bản tính này được giải phóng thì đó sẽ là thành công lớn nhất. Việc giáo dục trẻ em cũng vậy.

Các nhà giáo dục phương Tây nói: Giáo dục là sự phát triển. Một nền giáo dục tốt không thể thắt chặt một cách mù quáng mà phải được thả lỏng một cách hợp lý, xả bỏ những cưỡng ép thái quá.

Hãy để đứa trẻ tìm ra lĩnh vực phù hợp cho riêng chúng. Đừng đặt ra quá nhiều hạn chế cho sự phát triển và để trẻ tự do phát triển theo bản chất của mình. Đây mới là một nền giáo dục tốt.

An Nhiên / Theo: ĐKN

KHÔNG LO PHẢI CHỊU THIỆT THÒI, HỌC NGAY 3 CHIÊU NÀY

Đối với việc quan sát biểu cảm và lời nói khi giao tiếp, có rất nhiều người đều không hiểu phương pháp và kỹ thuật trong đó, dẫn tới việc luôn khiến bản thân mất mặt mũi. Hôm nay, tôi sẽ chia sẻ với các bạn một vài kỹ thuật quan sát lời nói và biểu cảm, để các bạn không còn phải chịu thiệt thòi từ chính sự chất phác của mình nữa


Biết rằng chất phác là một đức tính tốt, chúng ta chẳng cần bỏ nó đi, nhưng bảo tồn cái đẹp đồng nghĩa với việc đừng để nó bị thương tổn bởi tác nhân bên ngoài. Do đó, bạn có thể chất phác, nhưng đừng để sự chất phác của mình bị lợi dụng hay thao túng, thậm chí là bị ngoại cảnh làm cho biến chất.

Bây giờ chúng ta sẽ cùng điểm qua các phương pháp và kỹ thuật nhìn quan sát biểu cảm và lời nói nhé. Xem xem liệu nó có phù hợp để cho bạn ứng dụng hay không!

1. Im lặng, lấy bất biến ứng vạn biến mới chính là cao thủ

Nếu bạn cảm thấy bản thân có phần hơi trì trệ, não bộ phản ứng không linh hoạt thì hãy giữ nguyên bản sắc cá nhân của mình và học cách lấy im lặng để ứng phó, cái này gọi là “binh đến tướng ngăn, nước đến đất đỡ”. Có thể bạn sẽ cảm thấy phương pháp này quá cũ rồi, nhưng vì nó cũ và được nhiều người sử dụng cho nên nó mới là phương pháp hữu dụng và thực dụng nhất. Phương pháp này phù hợp với những người thực sự không muốn thay đổi bản thân và chọn sẽ giữ lại bản chất chất phác của mình trong suốt cuộc đời của họ, dù người khác làm tổn hại đến lợi ích của họ, họ cũng sẽ không lấy oán báo oán, người khác toan tính trăm mưu ngàn kế, họ chỉ cần dùng 1 chiêu cũ kỹ như thế này để đối phó. Nhưng ông bà ta cũng thường nói “người ngốc có cái phúc của kẻ ngốc”, dù sao thì chỉ cần chúng ta sống không thẹn với trời đất, lương tâm là được, người khác họ tốt hay xấu, hãy để cho luật nhân quả lo liệu.


2. Ra tay trước lấy thế chủ động, khiến cho đối phương cam tâm tình nguyện phục bạn

Đây gọi là đến trước làm chủ, đến sau thì làm khách. Thực tế, việc tiếp xúc qua lại giữa người và người với nhau đều cần một quá trình. Khi vừa mới bắt đầu mối quan hệ, cách duy nhất để bản thân không bị rơi vào thế bị động là khi nói hãy chỉ nói về những thứ mà mình có và mình biết, khi bàn công việc hãy chỉ bàn về những thứ mà mình đang hoặc có khả năng làm được, chứ đừng quá “chém gió”, khoe khoang. Chúng ta hãy thể hiện sự chân thành của mình ra để cho người khác cảm thấy rằng bạn đang rất thành tâm thành ý muốn kết bạn, chứ không phải là hời hợt xã giao qua đường. Bằng cách này, nó sẽ tạo cho người khác một áp lực vô hình ở trong lòng, nếu bạn có thể tự bồi dưỡng cho bản thân thói quen này, thì bạn chắc chắn sẽ có thể nhanh chóng học được cách nhìn thấu phản ứng của người khác, từ đó hiểu rõ tính cách và nhân phẩm của họ.


3. Phản ứng song song, dựa theo hành động của đối phương mà nghĩ ra cách ứng đối hợp lý

Có nghĩa là, chúng ta nên giữ bình tĩnh, làm chủ phản ứng của mình, tùy vào từng hành động của đối phương mà thay đổi, biến hóa linh hoạt nhưng không gấp rút. Lúc mới bắt đầu, bạn có thể yên lặng, nhưng khi đến khúc cuối nhất định phải bày tỏ thái độ và quan điểm của bản thân, đừng mãi thụ động lắng nghe rồi gật gù một cách qua loa, vì nếu như vậy, người khác sẽ bắt được cái tâm lý của bạn, lấy nó làm điểm yếu để đàn áp và thao túng bạn qua lời nói. Phương pháp này mới chính là ý nghĩa thực thụ của kỹ năng quan sát ngôn từ và biểu cảm. Cho nên, khi bạn học được phương pháp này rồi, bạn sẽ có thể nắm rõ tấm bản đồ nhân tâm của người khác, từ đó sẽ không còn phải chịu thiệt thòi hay bị đàn áp trong giao tiếp của các mối quan hệ nữa.

Suy cho cùng, trong các mối quan hệ giữa người và người, nếu họ đã không thật lòng đối đãi thì chúng ta cũng không cần cố giữ hay làm hài lòng bất kỳ ai. Điều quan trọng nhất vẫn là hãy cứ làm chính mình, đừng buộc bản thân phải thay đổi vì bất kỳ ngoại tố nào nếu bạn không muốn. Vì Trái Đất rộng lớn như vậy, chắc chắn sẽ có người hiểu và trân trọng sự chất phác của bạn.

Trần Anh–Theo: Doanh nghiệp và Tiếp thị