Mỹ nhân dữ ngã biệt,
Lưu kính tại hạp trung.
Tự tòng hoa nhan khứ,
Thu thuỷ vô phù dung.
Kinh niên bất khai hạp,
Hồng ai phú thanh đồng.
Kim triêu nhất phất thức,
Tự cố tiều tuỵ dung.
Chiếu bãi trùng trù trướng,
Bối hữu song bàn long.
感鏡 - 白居易
美人與我別
留鏡在匣中
自從花顏去
秋水無芙蓉
經年不開匣
紅埃覆青銅
今朝一拂拭
自顧憔悴容
照罷重惆悵
背有雙盤龍
Cảm xúc khi soi gương
(Dịch thơ: Chi Nguyen)
Mỹ nhân từ biệt ta rồi.
Hộp gương để lại, cho người nhớ nhung.
Xa xôi, cách mặt muôn trùng.
Hồ thu vắng bóng phù dung gọi mời.
Gương nằm trong hộp lâu rồi.
Bụi mờ đã phủ, đồng thời lên xanh.
Nay chùi lớp bụi bám quanh.
Soi gương tự thấy, sao nhanh đã già.
Gương mặt tiều tụy xót xa.
Sau gượng rồng cuộn, nhìn mà sầu thêm.
Sơ lược tiểu sử tác giả:
Bạch Cư Dị 白居易 (772-846) tự Lạc Thiên 樂天, hiệu Hương Sơn cư sĩ 香山居士 và Tuý ngâm tiên sinh 醉吟先生, người Hạ Khê (nay thuộc Thiểm Tây). Ông là thi nhân tiêu biểu nhất giai đoạn cuối đời Đường, là một trong những nhà thơ hàng đầu của lịch sử thi ca Trung Quốc. Người ta chỉ xếp ông sau Lý Bạch và Đỗ Phủ. Ông xuất thân trong một gia đình quan lại nhỏ, nhà nghèo nhưng rất thông minh, 9 tuổi đã hiểu âm vận, 15 bắt đầu làm thơ, thuở nhỏ nhà nghèo, ở thôn quê, đã am tường nỗi vất vả của người lao động.
Nguồn: Thi Viện



