Thập niên thân sự các như bình,
Bạch thủ tương phùng lệ mãn anh.
Lão khứ bất tri hoa hữu thái,
Loạn lai duy giác tửu đa tình.
Bần nghi lậu hạng xuân thiên thiểu,
Quý tưởng hào gia nguyệt tối minh.
Thả đối nhất tôn khai khẩu tiếu,
Vị suy ưng kiến Thái Giai bình.
Vi Trang cùng bạn lên Trường An ứng thi năm 880, gặp lúc kinh đô đang có loạn Hoàng Sào, phải lưu lạc mỗi người mỗi nơi. Mười năm sau đôi bên gặp lại tại Giang Nam, đầu đã bạc nhưng vẫn còn là hàn sĩ, nên làm bài bài này. Bốn năm sau Vi Trang mới đậu tiến sĩ nhưng đường công danh của ông thăng tiến rất nhanh, làm tới tể tướng nước Tiền Thục.
Gặp lại khoá sinh đất Đông Ngô
(Dịch thơ: Chi Nguyen)
Mười năm bèo dạt mây trôi.
Lệ vương vạt áo, mấy hồi gặp nhau.
Tuổi già mái tóc phai màu.
Ly tao loạn lạc, rượu sầu sao đang ?
Cảnh nghèo xuân cũng nhỡ nhàng.
Phú gia trăng sáng mênh mang tầng lầu.
Cười vui chén rượu bấy lâu.
Chòm sao Bắc Đầu trên đầu xoay ngang.
Sơ lược tiểu sử tác giả:
Vi Trang 韋莊 (khoảng 860-910) tự Đoan Kỷ 端已, nguyên đậu tiến sĩ đời Đường, đi sứ sang Thục rồi lưu lại Thục không về. Ông sinh hoạt rất giản dị khâm hoài khoát đạt. Tác phẩm của ông có Hoán hoa tập, Hoán hoa từ. Trong tập Luận từ tạp trước, Chu Tế có nói: “Từ của Đoan Kỷ thanh diễm tuyệt vời”.
Nguồn: Thi Viện



