Tiêu sái giang hồ thập quá thu,
Tửu bôi vô nhật bất trì lưu.
Tạ Công thành bạn khê kinh mộng,
Tô Tiểu môn tiền liễu phất đầu.
Thiên lý vân sơn hà xứ hảo,
Kỷ nhân khâm vận nhất sinh hưu?
Trần quan quải khước tri nhàn sự,
Chung bả tha đà phỏng cựu du.
自宣城赴官上京
蕭灑江湖十過秋
酒杯無日不遲留
謝公城畔溪驚夢
蘇小門前柳拂頭
千里雲山何處好
幾人襟韻一生休
塵冠掛卻知閑事
終把蹉跎訪舊遊
Từ Tuyên Thành về kinh đô
nhận chức quan mới
(Dịch thơ: Nguyễn Minh)
Quá mười năm giang hồ phiêu bạt
Không ngày nào không đạt say mèm
Tạ Công bên suối mộng tàn
Liễu nhà Tô Tiểu chạm cành đầu ai
Ngàn dặm mây núi nơi nào tốt
Áo phong lưu cốt cách mấy người
Treo mũ bụi, nhàn biết rồi
Cuối cùng chốn cũ tìm chơi quên đời.
Đỗ Mục 杜牧 (803-853) tự Mục Chi 牧之, hiệu Phàn Xuyên 樊川, người Vạn Niên, quận Kinh Triệu (nay là Trường An, tỉnh Thiểm Tây). Ông nội Đỗ Hựu vừa là một tể tướng giỏi về lý tài, vừa là một sử gia biên soạn sách Thông điển. Anh là Đỗ Sùng, phò mã, làm đến tiết độ sứ, rồi tể tướng. Đỗ Mục có dáng dấp thanh tú, tính thích ca nhạc, ưa phóng tong, còn nhỏ đã nổi tiếng văn tài. Khi mới lên kinh sư, được Thái học bác sĩ Ngô Vũ Lăng đưa thư văn đến cho quan chủ khảo là thị lang Thôi Uyển xem. Thôi rất kinh ngạc về bài A Phòng cung phú. Năm 828, hai mươi sáu tuổi, ông đỗ tiến sĩ, lại đỗ luôn khoa chế sách Hiền lương phương chính, được bổ chức hiệu thư lang ở Sùng văn quán, rồi ra làm đoàn luyện tuần phủ tại Giang Tây, sau đó đến Hoài Nam làm thư ký cho tiết độ sứ Ngưu Tăng Nhụ, lại đổi về làm giám sát ngự sử tại Lạc Dương. Năm 835, ông đi chơi Hồ Châu, rồi cứ bị đổi làm thứ sử hết nơi này đến nơi khác (Hoàng Châu, Từ Châu, Mục Châu). Năm 849, ông nhờ một người bạn làm tướng quốc xin cho về thái thú Hồ Châu, sau đổi khảo công lang trung tri chế cáo, và cuối cùng làm trung thư xá nhân. Tác phẩm có Phàn Xuyên thi tập (20 quyển), chú giải Tôn Vũ binh pháp (13 thiên, do Tào Tháo soạn).
Nguồn: Thi Viện



