Sunday, September 13, 2026

CON NGƯỜI BẮT ĐẦU NẤU ĂN TỪ KHI NÀO?

Từ khi nào con người biết dùng lửa để nướng chín thức ăn? Các nhà khảo cổ học và sinh vật học đã tìm ra câu trả lời cho bí ẩn này.

Dấu vết của những đống lửa do con người đốt lên và xương động vật cháy có thể làm sáng tỏ câu hỏi về thời điểm con người biết nấu chín thức ăn (Ảnh: gorodenkoff/ Getty Images).

Nấu chín thức ăn là việc làm rất quan trọng. Một số nhà nghiên cứu cho rằng việc này đã giúp tổ tiên loài người hấp thụ được nhiều năng lượng và dưỡng chất hơn, giúp bộ não phát triển hơn.

Chính xác vào thời gian nào thì không ai biết, nhưng bằng chứng chỉ ra con người đã nấu ăn chắc chắn ít nhất từ cách đây 50.000 năm và có thể là cách đây 2 triệu năm. Các bằng chứng được tìm thấy trong lĩnh vực khảo cổ và sinh học.

Một trong những bằng chứng khảo cổ của việc nấu ăn là hạt tinh bột đã nấu chín được tìm thấy trong cao răng của những mẫu vật răng người 50.000 năm trước, còn trước đó nữa con người đã biết làm chín thức ăn hay chưa thì bằng chứng chưa rõ ràng.

Nhìn chung, các nhà khoa học thường tìm kiếm bằng chứng của việc con người biết kiểm soát lửa, nhưng bằng chứng này không nhất thiết là bằng chứng duy nhất của việc nấu nướng, chẳng hạn như con người có thể đã đốt lửa để sưởi ấm hoặc tạo ra các công cụ cần thiết.

Giáo sư Bethan Linscott ở Trường đại học Oxford, Anh, chuyên gia địa hóa học khảo cổ, cho biết có rất nhiều bằng chứng của lửa cháy trong các di tích khảo cổ, nhưng vấn đề là cần làm rõ được lửa đó là do con người cố tình đốt hay do cháy rừng.

Điều hoàn toàn có thể xảy ra là có một đám cháy rừng và người vượn nhặt một cành cây đang cháy âm ỉ, tận dụng nó để đốt lửa nấu nướng hoặc chế tác dụng cụ. Một trong những điều cốt lõi khi tìm kiếm bằng chứng của việc biết kiểm soát lửa là một cấu trúc cháy nhân tạo.


Vì thế, những hòn đá xếp thành vòng tròn và có ít tro ở giữa có thể là sỏi thực vật, hay các cấu trúc silic hình thành từ thực vật chết đã lâu, cùng với các đồ dùng, dụng cụ bị cháy.

Các nhà nghiên cứu đã tìm thấy những dụng cụ này ở nhiều nơi sinh sống của loài người đứng thẳng, có nghĩa là loài người trước đó đã từng dùng lửa.

Một nhóm nghiên cứu đã tìm thấy trong hang Qesem ở Israel bằng chứng của một lò sưởi 300.000 năm tuổi ở gần những đống xương của động vật bị giết làm thịt, và trong hang động ở Suffolk, Anh, một lò sưởi 400.000 năm tuổi chứa xương cháy và đá lửa.

Ngược thời gian xa hơn nữa, tro than trong hang Wonderwerk ở Nam Phi cũng có thể là bằng chứng của việc nấu nướng từ cách đây một triệu năm. Hang này nằm sâu tận 30 mét nên lửa cháy ở đây khó có thể là ngọn lửa của một quá trình tự nhiên, mà khả năng lớn là do người tiền sử đã biết nhóm lửa.

Bằng chứng tương tự với 1,6 triệu năm tuổi cũng xuất hiện ở Kenya.

Ở địa điểm khảo cổ tại Gesher Benot Ya'aqov, Israel, các nhà nghiên cứu còn tìm thấy các vòng tròn xếp bằng đá rất giống với bếp lửa cùng với nhiều xương cá có dấu hiệu được làm chín bằng nhiệt. Những tàn tích này được xác định niên đại 780.000 năm.

Bên cạnh các bằng chứng khảo cổ, bằng chứng sinh học cho thấy thời điểm con người ăn thức ăn chín thông qua sự tiến hóa đột ngột trong cơ thể.

Loài người là một loài động vật khác với tất cả các loài khác trên Trái Đất ở chỗ cơ thể chúng ta thích nghi với việc ăn thức ăn chín. Ví dụ trong một nghiên cứu về những người ăn thức ăn sống, các nhà nghiên cứu nhận thấy những người này có xu hướng giảm cân và 1/3 số phụ nữ tham gia nghiên cứu ngừng có kinh nguyệt.

Vậy câu hỏi đặt ra là khi nào thì con người bắt đầu biết dùng lửa? Câu trả lời là có lẽ cả trước khi loài người hiện đại xuất hiện. Người đứng thẳng là loài người đầu tiên có ít đặc điểm giống linh trưởng hơn và nhiều đặc điểm giống người hiện đại hơn. Một số đặc điểm này cho thấy có thể người đứng thẳng là loài người đầu tiên biết nấu chín thức ăn.

Một điểm khác biệt cơ bản giữa loài người và các loài linh trưởng họ hàng là kích cỡ của ruột. Vì thức ăn nấu chín cần ít hoạt động tiêu hóa hơn nên ruột của chúng ta nhỏ hơn ruột các loài linh trưởng họ hàng, đồng thời dạ dày của chúng ta cũng nhỏ hơn nên bụng chúng ta cũng phẳng hơn chứ không phình ra, nhất là sau khi ăn, như những loài kia.

Để chứa đựng được bộ lòng to, các loài linh trưởng không phải là người có khung chậu rộng và các xương sườn khung to và nở rộng. Tổ tiên loài người chúng ta đã mất đi những đặc điểm này từ cách đây 2 triệu năm.

Một đặc điểm sinh học khác là bộ hàm nhai trong quá trình tiến hóa loài người. Bộ hàm của người không lớn như của các loài linh trưởng khác. Điều này cũng khớp với nhận định là đột nhiên có một thay đổi nào đó xảy ra với chế độ ăn uống, mà cụ thể là thức ăn trở nên dễ nhai hơn vì mềm hơn.


Điều này xảy ra cách đây khoảng 1,8 triệu năm, cũng khá khớp so với thời điểm của bộ khung xương tiến hóa.

Như vậy, tổng hợp lại câu chuyện ở đây là việc nấu chín thức ăn bắt đầu diễn ra khoảng 1,9 triệu năm trước ở những loài giống với chúng ta nhất trong quá trình tiến hóa, tức là loài người đứng thẳng.

Các nhà khoa học cho rằng chính việc ăn thức ăn chín và biết đốt lửa là nguyên nhân tiến hóa vượt bậc của loài người đứng thẳng.

Nhưng nếu không có bằng chứng của việc biết kiểm soát, tức là biết tự đốt lửa chứ không chỉ tận dụng lửa của các đám cháy rừng, từ lâu như vậy thì nhận định rằng người đứng thẳng là loài người đầu tiên biết nấu ăn vẫn là một chủ đề gây tranh cãi.

Giáo sư Linscott nói rằng: "Các nhà nghiên cứu vẫn tiếp tục tìm hiểu vấn đề này và tôi cho rằng họ sẽ vẫn tiếp tục tìm hiểu rất lâu nữa, và tôi không biết liệu rồi họ có thể xác định được chính xác thời điểm nào hay không".

Theo: livescience

Saturday, September 12, 2026

MỘT ĐÊM ĐẮM CHÌM TRONG "QUẢNG ĐÔNG THIÊN CỔ TÌNH"


Nếu ban ngày Quảng Đông hiện lên với hình ảnh đô thị hiện đại, sôi động và không ngừng chuyển động, thì khi màn đêm buông xuống, nơi đây lại mở ra một thế giới hoàn toàn khác – thế giới của ký ức, truyền thuyết và những câu chuyện đã ngủ yên hàng nghìn năm. “Quảng Đông Thiên Cổ Tình” không đơn thuần là một buổi biểu diễn nghệ thuật, mà là hành trình đưa du khách bước xuyên qua thời gian, chạm vào linh hồn văn hóa của vùng đất Lingnan trứ danh.


1. Quảng Đông Thiên Cổ Tình là gì?

“Quảng Đông Thiên Cổ Tình” là show diễn thực cảnh quy mô lớn, lấy cảm hứng từ lịch sử, truyền thuyết và đời sống văn hóa đặc trưng của Quảng Đông. Chương trình được dàn dựng công phu với sự kết hợp của sân khấu hiện đại, hiệu ứng ánh sáng – âm thanh – công nghệ trình chiếu tiên tiến, cùng hàng trăm diễn viên chuyên nghiệp.


Điểm đặc biệt của show không nằm ở lời thoại cầu kỳ hay cốt truyện phức tạp, mà ở cách kể chuyện bằng cảm xúc. Mỗi phân cảnh như một lát cắt thời gian, khi dữ dội, lúc lắng đọng, đủ để người xem dù không am hiểu lịch sử Trung Hoa vẫn có thể “cảm” được tinh thần của vùng đất này.

2. Sân khấu – nơi thời gian không còn ranh giới

Ngay từ những phút đầu tiên, khán giả đã bị cuốn vào không gian sân khấu hoành tráng. Sân khấu của “Quảng Đông Thiên Cổ Tình” không cố định, mà biến đổi liên tục: khi là dòng sông mênh mang, lúc lại trở thành chiến trường khói lửa, khi khác lại hóa thành chốn nhân gian yên bình.


Công nghệ trình chiếu 3D, màn hình LED khổng lồ, hiệu ứng khói, nước, lửa được sử dụng khéo léo, tạo cảm giác ranh giới giữa sân khấu và khán phòng gần như biến mất. Người xem không chỉ “xem” mà còn có cảm giác đang ở trong chính câu chuyện ấy – nơi lịch sử diễn ra ngay trước mắt.

3. Những phân cảnh chạm tới cảm xúc

Show diễn được chia thành nhiều chương, mỗi chương đại diện cho một giai đoạn hoặc một khía cạnh tiêu biểu của Quảng Đông:
  • Khởi nguồn Lingnan: Tái hiện buổi đầu hình thành vùng đất Quảng Đông, với thiên nhiên trù phú, con người gắn bó với sông nước, mở ra nhịp sống đặc trưng của miền Nam Trung Hoa.

  • Huyền thoại và tín ngưỡng: Những truyền thuyết dân gian, niềm tin tâm linh được kể lại bằng ngôn ngữ sân khấu đầy hình tượng, vừa huyền ảo vừa gần gũi.

  • Chiến tranh và bảo vệ quê hương: Không khí trở nên dồn dập, mạnh mẽ với những trận chiến khốc liệt, thể hiện tinh thần kiên cường và ý chí bảo vệ mảnh đất quê hương của người Quảng Đông.

  • Thời kỳ giao thương hưng thịnh: Hình ảnh bến cảng, thuyền buồm, thương nhân tấp nập gợi nhớ một Quảng Đông từng là cửa ngõ giao thương quan trọng, nơi Đông – Tây gặp gỡ.


Mỗi phân cảnh không kéo dài quá lâu, nhưng đủ để tạo cao trào và để lại dư âm cảm xúc rõ rệt.

4. Âm nhạc, ánh sáng và chuyển động – linh hồn của show diễn

Âm nhạc trong “Quảng Đông Thiên Cổ Tình” là sự hòa quyện giữa nhạc truyền thống Trung Hoa và tiết tấu hiện đại. Có những đoạn nhạc trầm lắng, sâu lắng đến mức khán phòng gần như nín thở, nhưng cũng có những khoảnh khắc âm thanh bùng nổ, khiến cảm xúc người xem được đẩy lên cao trào.


Vũ đạo của các diễn viên được dàn dựng đồng đều, mạnh mẽ nhưng vẫn uyển chuyển. Từng động tác, từng bước di chuyển đều góp phần kể câu chuyện, thay cho lời thoại. Chính điều này khiến show diễn dễ tiếp cận với du khách quốc tế, vượt qua rào cản ngôn ngữ.

5. Vì sao “Quảng Đông Thiên Cổ Tình” khiến du khách nhớ mãi?

Không ít du khách chia sẻ rằng họ bước ra khỏi khán phòng với cảm giác vừa xem xong một bộ phim lịch sử sống động, nhưng lại có chiều sâu cảm xúc mà điện ảnh khó mang lại. “Quảng Đông Thiên Cổ Tình” không cố nhồi nhét kiến thức, mà để lịch sử tự chảy qua từng hình ảnh, âm thanh và cảm xúc.


Show diễn cũng là cách rất “Quảng Đông” để kể câu chuyện của mình: không phô trương giáo điều, không nặng nề lý thuyết, mà gần gũi, giàu tính nhân văn và đầy sức sống.

6. Trải nghiệm không thể thiếu trong hành trình khám phá Quảng Đông

Nếu bạn đã quen với những điểm tham quan ban ngày như phố cổ, trung tâm mua sắm hay các khu vui chơi hiện đại, thì một đêm thưởng thức “Quảng Đông Thiên Cổ Tình” sẽ là mảnh ghép hoàn hảo cho hành trình của bạn. Đây là lúc chuyến đi không chỉ dừng lại ở việc “đi và chụp ảnh”, mà trở thành một trải nghiệm cảm xúc trọn vẹn.

Giữa ánh đèn sân khấu rực rỡ và những giai điệu vang lên, Quảng Đông hiện ra không chỉ là một điểm đến, mà là một câu chuyện – câu chuyện về con người, về lịch sử, và về một vùng đất luôn biết cách giữ gìn bản sắc giữa dòng chảy thời gian.

“Quảng Đông Thiên Cổ Tình” không hứa hẹn sẽ khiến bạn hiểu hết lịch sử Quảng Đông chỉ sau một đêm. Nhưng chắc chắn, show diễn sẽ để lại trong bạn một ký ức rất riêng – ký ức về một Quảng Đông vừa cổ xưa vừa hiện đại, vừa dữ dội vừa dịu dàng.

Và có lẽ, đó chính là điều khiến hàng triệu du khách lựa chọn dừng chân nơi đây khi đêm xuống: để được đắm chìm trong một câu chuyện thiên cổ, kể bằng ánh sáng, âm nhạc và cảm xúc – thứ ngôn ngữ không cần dịch, nhưng ai cũng có thể cảm nhận.

Theo: Grand Viet Travel



NGƯỜI KHÔN BIẾT "BUÔNG BỎ", KẺ DẠI CHỈ BIẾT "TỪ BỎ"

“Buông bỏ” không phải là “từ bỏ”, bản chất của hai chữ này không giống nhau, kết quả cũng khác nhau. Chọn ‘buông bỏ’ hay ‘từ bỏ’ là cách bạn quyết định cuộc đời mình hạnh phúc hay lụi tàn…


“Buông bỏ” là một người tìm kiếm cơ hội trưởng thành. “Từ bỏ” thì cho thấy một người tìm kiếm chỗ để trốn tránh. “Buông bỏ” là vì nhìn thấy bản thân mình cao quý hơn sự việc, vì vậy mà buông bỏ sự việc đó. “Từ bỏ” là vì không thể buông bỏ được sự việc, cuối cùng đành phải từ bỏ chính mình. Người khôn biết phải buông bỏ, kẻ dại chỉ có từ bỏ.

Tâm không khiếm khuyết là phú, được người cần đến là quý

Vui vẻ không phải là một loại tính cách, mà là một loại năng lực trí tuệ. Phương pháp giải quyết buồn phiền tốt nhất, chính là quên đi buồn phiền. Không tranh giành tức là từ bi, không biện giải tức trí tuệ, không nghe chính là thanh tịnh, không nhìn chính là tự tại, tha thứ chính là giải thoát, biết thỏa mãn chính là buông bỏ. Không loạn trong tâm, không kẹt trong tình, không sợ tương lai, không nghĩ quá khứ. Cười ngắm gió mây tan, ngồi yên khi mây lên.

Người khôn biết phải buông bỏ, kẻ dại chỉ có từ bỏ.

Đời người biết đủ mà dừng mới an vui: “Lạc bất khả cực, lạc cực sinh bi, dục bất khả túng, túng dục thành tai; tửu ẩm vi túy xứ, hoa khán bán thời khai (Không vui cùng tột, vui cùng tột hóa buồn phiền, không dung túng tham dục, dung túng tham dục thành tai ương, rượu chỉ uống đến chút say, hoa chỉ ngắm lúc đang nở lưng chừng). ‘Thiên đạo kỵ doanh, nghiệp bất cầu mãn’. Nếu sự nghiệp phải cầu đầy đủ, công lao phải cầu dư thừa, thì không sinh nội biến, cũng gặp ngoại cảnh xấu. Con người sống trên đời, làm người không cần đòi hỏi, làm việc không cần hoàn hảo, hưởng lạc không được hưởng đến hết. Làm người phải biết dừng lại đúng lúc, đối với người khác là một sự khoan dung, đối với chính mình là một con đường để lui.

Sở dĩ con người sống không vui vẻ không hạnh phúc, nguyên nhân chủ yếu nằm ở 3 thói quen, nếu bạn đã quen với những thói quen này, xin bỏ ngay

1.Quen phóng đại hạnh phúc của người khác.

2.Quen phóng đại đau khổ của bản thân.

3.Quen lấy đau khổ của bản thân ra so với hạnh phúc của người khác, lấy khuyết điểm của bản thân ra so với ưu điểm của người khác.

Nếu bạn đã quen với những thói quen này, xin bỏ ngay. (Ảnh minh hoạ: Internet)

Không có việc gì đáng sợ trên thế gian hơn việc làm trong lúc mất đi lý trí, hậu quả không thể nghĩ bàn. Bộ mặt xấu xí nhất của đời người không thể hơn một bộ mặt đang tức giận, không ai thích một khuôn mặt tăm tối cả. Chuyện làm người khác ghét nhất trên đời cũng không thể hơn làm một cái mặt tức giận cho người xung quanh xem, còn khó chịu hơn là đánh nhau.

Thà là giả ngốc, cũng đừng tự cho mình là thông minh. Thà là vất vả, cũng không ham muốn hưởng lạc. Thà là giả nghèo, cũng không khoe khoang sự giàu có. Thà là thua liên tiếp, cũng đừng chỉ có thắng mà không thua. Thà là chịu thiệt, cũng đừng ham lợi ích nhỏ. Thà là tầm thường, cũng không đạt danh dự bằng cách bất chính. Thà là cố chấp, cũng không từ bỏ lý tưởng. Một chuỗi lựa chọn hai trong một này, tạo thành hàng rào trên con đường đời.

Gọi là bạn bè, là những người an ủi tinh thần của bạn; gọi là cố nhân, là những người tạo ra sự ưu tú của bạn; gọi là tiểu nhân, là những kẻ làm trở ngại phẩm đức của bạn; gọi là quý nhân, là những người làm thay đổi vận mệnh của bạn; gọi là Giác giả (Thần Phật), là những người dẫn dắt bạn giác ngộ bản tính chân thật; gọi là tà giả (ma quỷ) là những kẻ sai khiến bạn bành trướng tự ngã của chính mình.

Người dẫn dắt bạn giác ngộ bản tính chân thật là Thần Phật; kẻ sai khiến bạn bành trướng tự ngã của chính mình là ma quỷ. (Ảnh minh hoạ: Internet)

Lý của Đại Đạo thì vô cùng đơn giản, đơn giản đến nỗi chỉ cần một hai câu là có thể nói rõ ràng. Những chuyện nhỏ trên đời khó là khó ở chỗ đơn giản. Đơn giản không phải là phớt lờ cho xong chuyện, cũng không phải đơn thuần ấu trĩ, mà là trí tuệ ở cấp bậc cao nhất, là biểu hiện của duệ trí thành thục. Cái hoàn hảo luôn luôn là cái đơn giản. Học được sự đơn giản, thật ra không đơn giản chút nào.

* “Cười ngắm gió mây tan, ngồi yên khi mây lên”: Lột tả một trạng thái ung dung bất biến trước ngoại cảnh, dù mây có tan biến hay là xuất hiện trở lại thì vẫn giữ một thế ngồi như ban đầu, vẫn tươi cười nhìn ngắm những gì đang diễn ra mà không bị vướng mắc vào nó.

Theo: ĐKN

TỪ THỨ VỀ DOANH TRẠI TÀO THÁO SUỐT ĐỜI KHÔNG HIẾN MỘT KẾ NÀO: MUA ĐƯỢC NGƯỜI, KHÔNG MUA ĐƯỢC LÒNG

Có những cuộc chuyển nhượng nhân tài trông như một thắng lợi trên giấy tờ, nhưng thực chất chỉ mang về một cái xác không hồn. Tào Tháo giành được Từ Thứ bằng một thủ đoạn hoàn hảo về mặt tính toán, và mất trắng phần giá trị mà ông thực sự cần.


Một bức thư giả và một lời thề giữ trọn đến cuối đời - một chiến thắng trên giấy tờ nhưng thất bại trong thực chất

Từ Thứ là quân sư đầu tiên phục vụ Lưu Bị, giúp ông đánh bại vài trận quan trọng trước quân Tào. Nhận ra mối nguy từ vị quân sư này, Tào Tháo nghe theo mưu sĩ Trình Dục, cho người bắt mẹ Từ Thứ đưa về Hứa Đô, sau đó giả mạo nét chữ của bà viết thư gọi con trai về. Từ Thứ là người con chí hiếu, dù linh cảm có điều bất thường, vẫn không thể không lên đường. Trước khi từ biệt Lưu Bị, ông để lại một lời thề: thân này dù phải ở đất Tào, lòng vẫn hướng về nơi cũ, thề không hiến một kế sách nào cho kẻ đã dùng thủ đoạn để có được mình. Cũng chính ông, trước khi rời đi, đã tiến cử Khổng Minh cho Lưu Bị - cây cầu dẫn đến câu chuyện tam cố thảo lư sau này.

Khi đến nơi, mẹ Từ Thứ mới biết con mình bị lừa về bằng một bức thư không do bà viết. Bà xấu hổ và phẫn nộ đến mức treo cổ tự vẫn, không muốn sự tồn tại của mình tiếp tục là công cụ ép buộc con trai phục vụ kẻ thù của chủ cũ.

Từ đó, Từ Thứ ở lại doanh trại Tào Tháo, nhưng giữ đúng lời thề đến cuối đời. Ngay cả trong trận Xích Bích, khi biết trước âm mưu liên hoàn kế đang được dàn dựng để hại quân Tào, ông chọn im lặng, thậm chí chủ động xin đi trấn thủ một nơi khác để không phải trực tiếp góp mặt trong trận đánh chống lại phe cũ.


Nhìn thuần túy về mặt kết quả, Tào Tháo đã thành công. Ông lấy được Từ Thứ ra khỏi tay Lưu Bị, tước đi một quân sư nguy hiểm của đối thủ. Nhưng nếu nhìn vào giá trị thực sự mà một quân sư mang lại - những kế sách, những phân tích, những lời khuyên đúng lúc - Tào Tháo gần như không nhận được gì trong suốt phần đời còn lại của Từ Thứ dưới trướng mình.

Đây là điểm mấu chốt thường bị bỏ qua khi các tổ chức dùng đòn bẩy để giành nhân tài từ đối thủ: sở hữu được con người về mặt hình thức, có tên trong danh sách nhân sự, có mặt tại nơi làm việc, hoàn toàn khác với sở hữu được giá trị mà con người đó thực sự có thể tạo ra. Giá trị của một người tài không nằm ở việc họ có mặt, mà nằm ở việc họ có sẵn lòng dùng hết năng lực của mình để phục vụ mục tiêu chung hay không. Điều thứ hai chỉ đến từ sự tự nguyện, và sự tự nguyện là thứ duy nhất không thể ép buộc bằng bất kỳ đòn bẩy nào, dù tinh vi đến đâu.

Một cách giữ nguyên tắc khi không còn quyền lựa chọn hoàn cảnh

Điều khiến câu chuyện Từ Thứ đáng suy ngẫm hơn một bài học về tuyển dụng nằm ở cách chính ông xử lý tình thế không lối thoát của mình. Ông không phản bội chủ cũ bằng cách chủ động hiến kế hại Lưu Bị dù đang sống dưới trướng kẻ thù của Lưu Bị. Ông cũng không công khai chống đối hay từ chối phục vụ Tào Tháo, một hành động chắc chắn sẽ khiến ông và có thể cả những người thân còn lại gặp nguy hiểm.

Ông chọn một con đường ở giữa: hiện diện đúng vị trí được giao, nhưng giữ im lặng tuyệt đối về mọi giá trị chuyên môn mà lẽ ra ông có thể đóng góp. Đây là một dạng trung lập chủ động, không phải sự yếu đuối cam chịu. Nó cho thấy ngay cả khi hoàn cảnh không cho phép lựa chọn nơi mình đứng, người ta vẫn có thể lựa chọn mức độ mình sẵn lòng cống hiến cho nơi đó.

Cẩn trọng với cách một tổ chức giành lấy nhân tài

Với các tổ chức đang tìm cách thu hút nhân sự giỏi từ đối thủ, câu chuyện Từ Thứ là lời cảnh báo về sự khác biệt giữa việc giành được người và việc giành được lòng người. Một lời mời hấp dẫn dựa trên giá trị thực sự của công việc và tổ chức có khả năng tạo ra sự tự nguyện. Một lời mời dựa trên áp lực, đòn bẩy tiêu cực, hoặc hoàn cảnh không thể từ chối, dù có thể mang người đó về, gần như chắc chắn sẽ chỉ nhận lại sự hiện diện mà không có sự cống hiến.

Với người ở vào hoàn cảnh buộc phải chuyển sang một nơi mình không thực sự muốn đến, câu chuyện Từ Thứ cũng gợi ý một cách hành xử: không nhất thiết phải phản kháng công khai, điều thường mang lại rủi ro lớn hơn giá trị nó tạo ra, nhưng vẫn có thể giữ toàn vẹn nguyên tắc của mình bằng cách không chủ động đóng góp cho những điều đi ngược lại giá trị mình tin tưởng.


Trong toàn bộ Tam Quốc, hiếm có ai giữ được sự toàn vẹn cá nhân trong một hoàn cảnh bị tước đoạt quyền lựa chọn triệt để như Từ Thứ. Câu hỏi để lại không phải liệu tổ chức có thể ép buộc được một nhân tài ở lại hay không, mà là: khi ép buộc thành công, tổ chức thực sự nhận về được bao nhiêu phần trăm giá trị con người đó từng có?

Q.L. / Theo: cafebiz

VÌ SAO MELBOURNE TRỞ THÀNH THÀNH PHỐ ĐÁNG SỐNG NHẤT THẾ GIỚI?

Được ví là thành phố Nữ hoàng của miền Nam nước Úc, nổi tiếng bởi sự hoà trộn giữa nét đẹp cổ xưa và hiện đại. Melbourne còn mệnh danh là thành phố cây xanh với khoảng 25% diện tích công viên. Nơi đây trở thành điểm đến hấp dẫn bởi sự phong phú về màu sắc văn hoá, sự hội tụ về ẩm thực thế giới và những trung tâm mua sắm hoành tráng. Bạn sẽ nhanh chóng bị cuốn hút trước những công trình kiến trúc tráng lệ của Melbourne. Hiện đại và năng động, nhưng Melbourne luôn mang một vẻ đẹp rất bình yên và lãng mạn. Sự thân thiện của thành phố chính là lời mời gọi cuốn hút bước chân người lữ khách.


Đến Melbourne bạn sẽ được tận hưởng những điểm đến đặc biệt như:

Nhà ga Flinders – biểu tượng của thành phố Melbourne, trung tâm giao thông công cộng nhộn nhịp nhất đã có từ giữa thế kỷ 19.

Nhà ga Flinders có từ giữa thế kỷ 19 - trung tâm giao thông công cộng nhộn nhịp

Quảng trường liên bang Federation Square – nơi hội tụ các công trình kiến trúc độc đáo ở Melbourne.

Một công trình với kiến trúc độc đáo, ấn tượng ở Melbourne

Ngắm toàn thành phố ở tầng 88, tận hưởng cảm giác “lơ lửng trên không trung” khi bước lên The Edge, tại toà tháp Eurka Sky cao 297,3 mét

Tháp Eureka – địa điểm lý tưởng để ngắm nhìn toàn cảnh Melbourne từ trên cao (Nguồn ảnh: Internet)

Choáng ngợp trước không gian nên thơ của những khu vườn hoa đầy nghệ thuật Fitzroy Gardens

Fitzroy gardens

Tận hưởng giây phút thú vị trên cỗ xe lửa cổ xưa tại Puffing Billy

Trải nghiệm tuyệt vời khi tham gia chuyến tàu Puffing Billy cổ xưa

Warrook Cattle Farm

Tự tay chăm sóc các chú cừu non, xem chúng biểu diễn và chụp ảnh cùng Kangaroo tại Nông trại chăn nuôi gia súc Warrook Cattle Farm.

(Sưu tầm trên mạng)

Friday, September 11, 2026

CÓ MỘT LOẠI TỔN THƯƠNG GỌI LÀ LÃNH ĐẠM

Điều đáng sợ nhất khi hai người ở bên nhau không phải là cãi nhau không hồi kết. Điều thực sự đáng sợ chính là sự lãnh đạm, có mà như không, ngày ngày bên nhau nhưng lại xem nhau như không tồn tại.


Thực tế, còn cãi nghĩa là còn quan tâm để ý, lãnh đạm chính là dấu chấm hết của tình cảm.

Nếu như có một ai đó nổi cáu với bạn, điều đó có nghĩa là bạn còn quan trọng với họ. Một ai đó suốt ngày lải nhải bên tai bạn, điều đó có nghĩa họ đang quan tâm bạn. Một người chủ động làm phiền bạn chính là vì trong lòng họ có bạn. Nếu như một ngày, họ thực sự không còn nổi cáu, không còn lải nhải bên tai, không còn tức giận, yên tĩnh đến lạ thường, bạn làm gì cũng mặc kệ… Khi ấy, bạn chẳng còn là gì trong họ, yêu thương đã chết, ấm áp chẳng còn, điều còn lại chỉ là khoảng không trống vắng.

Người thực sự để ý bạn là người có tình cảm với bạn. Bạn làm gì, nói gì, nhất cử nhất động của bạn đều có thể khiến họ chú ý. Có những lúc bạn làm cho họ lo lắng, phẫn nộ, oán hờn, tất cả điều này đều chỉ nói lên rằng: trong lòng họ, bạn vô cùng quan trọng.


Đợi khi người ấy trầm tư yên lặng, lãnh đạm thờ ơ, vậy cũng có nghĩa là khi ấy trong lòng họ, bạn chẳng còn là gì nữa cả.

Có một loại thất vọng gọi là nhìn không thấy, có một loại tổn thương bạn không biết, cãi nhau lớn cỡ nào cũng không sợ, dùng lời cay đắng cỡ nào cũng không sao. Đừng để người quan tâm bạn trở thành lãnh đạm, yên lặng là vỏ ngoài của tuyệt vọng. Đừng để người yêu thương bạn trở lên tổn thương băng giá, hai người gần nhau nhưng khoảng cách quá dài…

Theo cmoney.tw
Tác giả: Ken
Biên dịch: Minh Vũ

NĂM THỜI KHẮC QUAN TRỌNG GIÚP TA NHẬN BIẾT AI NGƯỜI QUÂN TỬ, AI KẺ TIỂU NHÂN?

Từ xưa đến nay, chúng ta đều được khuyên rằng, nên tránh kết giao với kẻ tiểu nhân. Nhưng giữa đủ loại người trên thế gian, làm cách nào để phân biệt được? Thực ra, muốn biết một người là quân tử hay tiểu nhân, chỉ cần nhìn vào tâm thái của họ trong 5 thời khắc quan trọng này.


1. Quan sát phẩm hạnh khi đứng giữa lợi ích

Người xưa thường nói, muốn nhìn rõ phẩm hạnh đạo đức của một người, cứ nhìn vào thái độ của họ trong những khoảnh khắc liên quan đến lợi ích.

Người quân tử có thể tạo ra tiền tài, nhưng để có tiền tài thì chỉ làm những việc đạo nghĩa, không thể vì không có tiền mà vượt quá ranh giới làm người.

Nhưng với kẻ tiểu nhân, đối mặt với khoảnh khắc cám dỗ về lợi ích vô cùng lớn, khi nhìn thấy tiền họ liền sáng mắt, sẽ không tiếc việc bán đứng bạn bè hay người thân, thậm chí là kéo người thân thiết nhất của mình xuống nước. Thực tế họ là những kẻ không biết xấu hổ.

Nhìn rõ một người, là phải nhìn vào thái độ của người đó với tiền bạc, thái độ với lợi ích, liệu họ có vượt qua được ranh giới và lương tâm làm người của mình hay không.

2. Quan sát thái độ trong thời khắc đói và mệt

Người xưa thường nói, muốn biết một người tinh thần và thể lực thế nào, hãy xem trạng thái của họ lúc sức tàn lực kiệt, đói khổ và vất vả.

Một người lúc sức lực dồi dào, mạnh như rồng như hổ thì ý chí sự nghiệp cũng mạnh mẽ, tinh thần đầy đủ, tràn ngập ý chí phấn đấu, cho dù làm gì cũng đều tràn đầy sự tin tưởng. Do đó, khi họ mệt mỏi, thì nghỉ ngơi một chút cũng là hợp lý và cần thiết.

Nhưng nếu vì quá mệt mà đánh mất đi sự lạc quan, mặc kệ không làm nữa, không còn sự kiên trì và nghị lực nữa, thì đó không phải là điều một người quân tử nên làm, cũng không phải là điều người thành công nên làm.


3. Quan sát sự độ lượng trong thời khắc vui vẻ và bực bội

Người xưa cũng nói rằng, để quan sát sức chịu đựng và sự độ lượng của một người, thì phải xem biểu hiện của họ trong lúc vui vẻ và bực bội.

Với tiểu nhân, khi họ vui vẻ thì dễ dàng trở nên hí hửng đắc ý, cao ngạo tự mãn, xem thường người khác.

Còn khi bực bội, họ dễ dàng bực tức phiền não, nhìn thấy ai đang làm gì cũng không vừa mắt, trút mọi bực bội lên người yếu thế hơn, thậm chí còn trút giận lên vợ và con cái. Đây chính là những người không có tiền đồ.

Nhưng nội tâm của một người quân tử thì khác, họ thường bình thản không chút lo lắng, đối với mọi xáo trộn trong cuộc đời đều phân định rạch ròi, thấu suốt suy xét và đưa ra quyết định.

4. Quan sát sự tu dưỡng của một người trong thời khắc phồn hoa

Sự tu dưỡng của một người còn được phản ánh vào lúc họ đối mặt với phồn hoa đô hội, khi đó hãy quan sát xem họ đối nhân xử thế như thế nào?

Sự mê hoặc trên thế giới này là rất nhiều, dù là bất cứ ai, đều sẽ có nhược điểm của riêng mình, một khi bị người khác lợi dụng, thì rất dễ bị lôi xuống nước.

Tiểu nhân thường đắm chìm trong sự hoan lạc nhất thời, hôm nay có rượu thì hôm nay say, trước giờ chưa từng nghĩ về tương lai của bản thân.


Nhưng người quân tử lại có thể kháng cự được sự mê hoặc, trong lòng họ có lý tưởng, trong mắt họ có cốt cách, sẽ không dễ để bản thân đắm chìm trong những thú vui dung tục ấy. Họ yêu thích và làm chủ cuộc đời và những thứ vây quanh mình.

5. Quan sát sự bình tĩnh vào thời khắc kinh hãi

Để quan sát sự bình tĩnh của một người, thì hãy xem biểu hiện của họ khi đối mặt với những chuyện kinh hãi ngoài ý muốn.

Khi xảy ra chuyện ngoài ý muốn, biểu hiện nội tâm của con người là thứ chân thật nhất. Nếu quá bối rối có nghĩa là trong lòng họ không có chủ kiến, tương lai khi làm việc lớn, khó mà bảo đảm người đó không bỏ rơi bạn.

Người giữ được sự bình tĩnh là khi “Thái Sơn có sập, cũng không đổi sắc”, là người có chủ kiến, có mưu lược, có đủ tốc độ để phản ứng, suy nghĩ vì đại cục, đó mới là người thật sự làm nên chuyện lớn.

Chúc Di / Theo: Tinh Hoa