Monday, April 27, 2026

MỘT TÊN LÍNH CAI NGỤC KHÔNG CÓ TIẾNG TĂM, VÌ SAO CÓ THỂ "LƯU DANH THIÊN CỔ"?

Anh hùng dân tộc Nhạc Phi gần như là một cái tên quen thuộc của người dân Châu Á. Nhạc Phi là anh hùng dân tộc nổi tiếng thời Nam Tống, ông thống lĩnh Nhạc gia quân trải qua 126 trận đánh lớn nhỏ, không có cuộc tấn công nào là không giành chiến thắng. Uy danh của Nhạc Phi khiến quân Kim nghe danh liền hoảng sợ, than rằng: “rung chuyển núi dễ, rung chuyển Nhạc gia quân khó!”…


Năm đó những kẻ gian thần vì lòng ghen ghét đố kị mà làm hại bậc trung thần. Ngày Nhạc Phi bị lâm nạn, thi thể bị lũ gian tặc vứt đi. Viên cai ngục Ngỗi Thuận đã không quản hiểm nguy chu di cửu tộc, nhanh chóng đi tìm thi thể Nhạc Phi đến khu mộ sau núi, sau nhà ông chôn cất.

20 tuổi, Nhạc Phi tòng quân, trong 19 năm ông đã đạt đến vị trí Đại nguyên soái. Suốt cuộc đời, ông trải qua hơn 120 trận chiến mà chưa từng thất bại. Với tài năng quân sự trác tuyệt và kinh nghiệm chiến đấu thực tế phong phú, có thể nói trên chiến trường Nhạc Phi là vị thống soái vô cùng nổi danh.

Vào đêm trừ tịch ngày 29 tháng 12 năm Thiệu Hưng thứ 11 thời Nam Tống (ngày 27 tháng 01 năm 1142), tại đình Phong Ba ở chùa Đại Lý, Hàng Châu, đại anh hùng Nhạc Phi đã bị gian tặc Tần Cối lấy mất mạng bởi tội danh “Mạc tu hữu” (muốn ɡiết thì ɡiết, cần gì phải có tội). Con trai trưởng của Nhạc Phi là Nhạc Vân và ái tướng Trương Hiến cũng đồng thời bị hại.

Tượng Nhạc Phi. Nguồn ảnh: soundofhope

Sự ẩn thân của Ngỗi Thuận để lại một bí ẩn lớn và tích lũy rất nhiều công đức

Sau khi Nhạc Phi chết, thi thể của ông bị những kẻ phản bội ném đi. Đêm đó, trong ngục thất của Đại Lý Tự, viên cai ngục Ngỗi Thuận với tấm lòng vô cùng tôn kính Nhạc Phi, đã không quản hiểm nguy chu di cửu tộc, nhanh chóng đi tìm thi thể Nhạc Phi. Trong đêm tối, giữa cánh đồng vắng lặng, bằng dũng khí và trí tuệ phi thường, vượt muôn vàn gian khó, đã đưa được thi thể Nhạc Phi đến khu mộ sau núi, sau nhà ông, bên đền Cửu Khúc Tùng.

Vì tình thế cấp bách và không có người giúp đỡ, Ngỗi Thuận đã nhanh chóng đặt thi thể Nhạc Phi vào chiếc quan tài đã chuẩn bị sẵn, rồi lấy chiếc vòng ngọc sinh thời Nhạc Phi đeo buộc vào dưới lưng ông, quan tài được chôn dưới đất.

Ngỗi Thuận lại đặt lên trên quan tài Nhạc Phi một chiếc ống chì có khắc chữ “Đại Lý Tự” để đánh dấu. Để không thu hút sự chú ý của người khác, Ngỗi Thuận khi đó không đắp đất mà chỉ trồng hai cây quýt trước mộ Nhạc Phi, sau đó dựng một tấm bia đá trước mộ nhưng ghi tên giả, cũng là một dấu hiệu nhận biết.

Ngỗi Thuận. Nguồn ảnh: soundofhope

Ngỗi Thuận không đợi được ngày Nhạc Phi được minh oan, trước khi chết gọi con trai đến bên cạnh nói: “Ta đi đây! Nhà ta có một bí mật, bây giờ ta nói cho con biết, con nhất định phải nhớ kỹ. Đó là, con chết cũng không được để mất Nhạc đại nhân!” Rồi ông nói tiếp: “Bên cạnh đền Cửu Khúc Tùng sau núi nhà ta có hai cây quýt, sau cây quýt có chôn đại tướng Nhạc Phi. Dưới lưng ông có buộc một vòng ngọc, sau này Nhạc đại nhân được minh oan, sẽ không tìm được hài cốt ông, quan phủ sẽ treo thưởng đi tìm, đến lúc đó, con hãy đi báo quan phủ, gọi người đến nhận dạng. Nhớ kỹ, bí mật này không thể nói với bất kỳ người nào, kể cả vợ con, nếu không sẽ con sẽ bị giết, con nếu chết thì cũng phải truyền lại bí mật này cho các đời sau. Trời xanh có mắt, Nhạc tướng quân nhất định có ngày minh oan”. Nói xong, Ngỗi Thuận, trút hơi thở ra đi.

Vào tháng 6 năm Thiệu Hưng thứ 32 (năm 1162), Hải Lăng vương nước Kim phái quân xuống phía nam, ngọn lửa chiến tranh hủy diệt Nam Tống lại bùng lên, do bất lực, Triệu Cấu đành nhường ngôi Hoàng đế của mình cho con nuôi Triệu Thận, tức Tống Hiếu Tông. Tống Hiếu Tông là phe phản chiến, để hợp lòng dân và truyền cảm hứng cho binh lính và dân chúng chống lại quân Kim, ông đã hạ chiếu minh oan cho nhóm người Nhạc Phi, quan phủ treo thưởng 500 quan bạc trắng tìm di cốt Nhạc Phi, chuẩn bị an táng Nhạc Phi theo lễ.

Ngày 13 tháng 7 quan phủ dán cáo thị, tám ngày sau, con trai Ngỗi Thuận biết tin, sau đó đã báo vị trí thực sự nơi chôn cất của Nhạc Phi, từ đó chân tướng án oan Nhạc Phi mới được minh bạch trước thiên hạ.

Lăng mộ Nhạc Phi ở Hàng Châu (Ảnh: Siyuwj /wikipedia)

Chính là Ngỗi Thuận! Một người đàn ông nhỏ bé không rõ ngày sinh, ngày mất, không rõ chiều cao và ngoại hình, cũng như không biết hoàn cảnh gia đình, chỉ là một viên cai ngục trong nhà tù vào đầu thời Nam Tống. Với sự giúp đỡ của Thần Phật, hành động chính nghĩa của Ngỗi Thuận đã tiết lộ sự thật về vụ án oan của Nhạc Phi cho thế nhân.

Ông dám đánh đổi tính mạng của dòng tộc vì một người xa lạ, chỉ vì tôn kính ngưỡng mộ mà dám bất chấp thảy mọi rủi ro có thể mang đại họa. Có lẽ nghĩa khí của một con người lớn hơn thảy sự lo sợ.

Đăng Dũng biên dịch
Nguồn: soundofhope (Lý Tĩnh Nhu)
Link tham khảo:

Sunday, April 26, 2026

ĐẰNG SAU CA KHÚC "CHO MỘT NGƯỜI VỪA NẰM XUỐNG"

Rất nhiều người đã nghe bài hát “Cho một người vừa nằm xuống” từ sau biến cố Tết Mậu Thân, năm 1968, nhưng chắc ít ai biết rõ những tình tiết đưa đến sự ra đời của nhạc phẩm này, để đến cả 40 năm sau vẫn còn có người muốn tìm hiểu.


Với những ai không quen biết nhạc sĩ Trịnh Công Sơn (TCS) – là tác giả bản nhạc – dù có nghe, hay đọc kỹ lời ca cũng khó có thể biết nhân vật được nói đến là ai; Chỉ biết người ấy mới qua đời, và lúc còn sống đã có dịp bay cao trên trời.

Để hiểu rõ câu chuyện, có lẽ phải nhìn lại từ năm 1962. Đó là năm nữ ca sĩ Khánh Ly (KL) thật sự bước vào cuộc đời ca hát của mình, trình diễn ở phòng trà Anh Vũ, một trong vài phòng trà ca nhạc (sống) lúc nào cũng chật ních giới thưởng ngoạn, trên đường Bùi Viện ở Sài Gòn.

Ca sĩ KL ghi lại trong “Chuyện kể sau 40 năm” – chú thích trong ngoặc đơn là của Nguyên Giao: “… Tôi vẫn đi hát ở Anh Vũ, và chính ở đó, tôi gặp Trung úy Không quân Lưu Kim Cương. Sau buổi hát, anh chở anh Sơn (người anh ruột của KL – không phải là TCS) và tôi chạy vòng vòng Sài Gòn… hát tiếp những bài tôi vừa hát; Đặc biệt là bài ‘Anh Đến Thăm Em Một Chiều Mưa’ … Anh bảo … Mai (tên thật của KL) chọn bài có gout lắm, cứ như thế, và anh cũng muốn em giữ mãi nụ cười. Anh thích thấy em cười vì nụ cười đó sẽ mở cho em tất cả những cánh cửa … Cuộc gặp gỡ giữa anh em chúng tôi và Trung úy Lưu Kim Cương đơn giản như vậy. Tôi biết ơn anh vì anh là người duy nhất có cái nhìn thiện cảm với tôi. Anh là người đầu tiên và duy nhất khuyến khích tôi đi theo nghiệp dĩ này … ”

Nhưng cuối năm 1962, KL lại rời Sài Gòn lên hát cho một phòng trà khác ở Đà Lạt, và lưu lại đó 5 năm. Năm 1964, tại Đà Lạt, KL gặp một người nhạc sĩ nghèo. Anh đến với cô bình thản như cơn mưa dầm của Đà Lạt vào đêm hôm đó. Qua vài câu chuyện, cô và nhạc sĩ trở thành hai người bạn. Người bạn ấy không ai khác, đó là nhạc sĩ TCS. Rất nhiều lần TCS đề nghị KL về Sài Gòn đi hát với ông nhưng cô đều từ chối bởi cô yêu Đà Lạt, sự yên tĩnh thanh bình của Đà Lạt đã quyến luyến bước chân cô, không như Sài Gòn vốn đông người và luôn nhộn nhịp.

Đến năm 1967, ca sĩ KL tình cờ gặp lại nhạc sĩ TCS giữa giòng người đi lại trên đường Lê Thánh Tôn, Sài Gòn, vào một buổi chiều êm ả. Từ một đêm mưa của Đà Lạt đến một buổi chiều trên đường phố Sài Gòn, tất cả đã bắt đầu như đưa đẩy định mệnh.

Vài hôm sau, trên nền gạch đổ nát bãi đất rộng sau trường đại học Văn Khoa Sài Gòn, một quán lá sơ sài được dựng lên với cái tên là Quán Văn. Tại đây, giọng hát khàn đục, và lôi cuốn của KL đã làm ngẩn ngơ, bàng hoàng & ngất ngây cả một thế hệ với những bản tình ca, và Ca Khúc Da Vàng mới lạ của TCS.

ĐTKQ-Lưu Kim Cương

Hãy nghe bà Đặng Tuyết Mai – trước là phu nhân của Thiếu tướng Không quân Nguyễn Cao Kỳ (NCK) lúc giữ chức Thủ tướng VNCH - mô tả liên hệ giữa Lưu Kim Cương (LCK) và Trịnh Công Sơn (TCS) trong một cuộc phỏng vấn năm 2009 ở Hoa Kỳ:

“ … Anh LKC và chị rất là say mê nhạc của anh TCS và con người của anh TCS nữa. Chị hay nấu nướng. Trong Câu lạc bộ Không quân, anh LKC có một câu lạc bộ nhỏ là Mây Bốn Phương, luôn luôn kéo anh TCS vào đó. Chị đem đồ nhậu đến. Anh TCS làm được bài nhạc mới là hát, và hay tả cho nghe. Chị hay đến câu lạc bộ Mây Bốn Phương để nghe anh TCS đàn hát những bài hát mới. Giao tình của anh TCS với anh LKC rất mật thiết. Cũng lạ, một người rất là nhà binh, to lớn, cường tráng. Còn anh TCS rất là mỏng manh, ốm yếu. Nhưng hai người gần nhau vô cùng trong tình nghệ sĩ. Anh LKC có rất nhiều nghệ sĩ tính, hát rất hay. Thành ra, họ rất thân mến với nhau. Hàng tuần, họ gặp nhau hai, ba lần … “

Từ năm 1967, NCK giữ chức Phó Tổng thống VNCH, có Trung tá LKC trong số những sĩ quan thân tín Không quân chung quanh.

Đúng mùng một Tết Mậu Thân (31 tháng Giêng năm 1968), một cánh quân của quân đội miền Bắc Việt Nam tấn công căn cứ Không quân trong phi trường Tân Sơn Nhứt. Có mặt tại căn cứ, LKC đã “không quân đánh bộ” thành công chỉ huy đánh trả và chiến thắng hôm 23 tháng Hai, và được vinh thăng Đại tá.

Mặc dù bị tổn thất nặng nề trong cuộc tổng công kích đợt 1 Tết Mậu Thân, tới trung tuần tháng 4, 1968 quân đội miền Bắc Việt Nam lại mở cuộc tổng công kích đợt 2. Nhật báo Chính Luận ở Sài Gòn trong số ra ngày mùng 7, tháng 5, năm 1968 đăng tin: “Sáng ngày mùng 2 tháng 5 vào hồi 10 giờ, Ðại tá Lưu Kim Cương, Tư Lệnh Không Ðoàn 33 đã bị tử thương trong lúc ông đương đích thân chỉ huy một đơn vị bảo vệ vòng đai phi trường để đẩy lui một cánh quân Việt Cộng tại khu nghĩa trang Pháp gần ngã tư Bảy Hiền. Ông đã bị một tên Việt Cộng thủ súng B40 (phóng lựu đạn, để bắn xe tăng) vẫn còn sống, bắn một trái B40 trúng tấm mộ bia ngay bên cạnh Ðại tá Cương, sức nổ và miểng đạn đã chặt đứt một cánh tay của ông và gây thêm nhiều vết thương nặng khác, khiến ông tắt thở tại chỗ. Một phóng viên truyền hình Pháp chạy theo Ðại tá Cương cũng bị tử thương ngay bên. Ðại tá Lưu Kim Cương năm nay 34 tuổi có 2 con. Ông là người rất vui tính, có nhiều máu văn nghệ, chiếm được nhiều cảm tình trong giới quân đội cũng như báo chí. Tưởng cũng nên ghi nhận đây là lần đầu tiên một sĩ quan mang cấp Tá của quân đội ta nói chung và của Không quân VN nói riêng đã hy sinh trong lúc trực chiến với địch.”


Nhà báo/Nhà văn Văn Quang có ghi lại: “Một buổi chiều năm Mậu Thân 1968, ngồi ở nhà hàng Pagode tôi gặp Khánh Ly và Ngọc Anh đi cùng Trịnh Công Sơn. Chúng tôi rủ nhau đi ăn cơm chiều. Ăn ở một quán bụi xong đã đến giờ giới nghiêm – thời gian đó Sài Gòn giới nghiêm từ 5 giờ chiều đến 5 giờ sáng. Khánh Ly nhờ tôi đưa Trịnh Công Sơn về … Đêm đó là đêm đầu tiên tôi đưa Trịnh Công Sơn về building Cao Thắng. Ở cái building đó chỉ có một phòng gắn máy lạnh, là của một thương gia bán huy chương ở ngay chợ Bến Thành thuê làm phòng riêng, cho tôi ở chung nhưng không lấy tiền. Sơn mang đến cây đàn guitar, ở lại phòng tôi vài ngày, tôi không nhớ rõ bao nhiêu ngày. Nhưng chính ở đó anh sáng tác hoặc hoàn tất bản ‘Tình Xa’. Tôi có cái máy ghi âm hiệu Akai, trong khi tôi đi làm, Sơn vẫn thường dùng để nghe lại bản nhạc mình đang hoàn thành. Rồi chợt một hôm nghe tin Lưu Kim Cương chết ở phi trường Tân Sơn Nhất, Khánh Ly lên phòng tôi, cô ngồi lặng, Sơn chỉ nhìn và cũng lặng yên. Ít ngày sau, bài ‘Cho Một Người Vừa Nằm Xuống’ ra đời … “.
Cho một người vừa nằm xuống, còn có tên khác là Hát cho người nằm xuống là bài hát được nhạc sĩ Trịnh Công Sơn viết khoảng giữa/cuối năm 1968, khi người bạn thân là Chuẩn tướng Không quân Lưu Kim Cương bỏ mình trong bom đạn. Lưu Kim Cương là tư lệnh Không đoàn 33 Quân lực Việt Nam Cộng hòa đến khi tử trận qua chiến dịch Mậu Thân đợt hai vào giữa năm 1968. Ông đã tử trận vì trúng đạn B-40 của quân đội miền Bắc Việt Nam, trong khi đang đi trên xe Jeep mang quân ra giải vây vành đai phi trường Tân Sơn Nhất vào sau Tết Mậu Thân 1968 (giai đoạn ác liệt nhất của Chiến tranh Việt Nam). (Theo wikipedia.org)

Lượt từ FB TRẦN XUÂN LỘC
Theo:Hợp Âm Việt



DẠ VŨ - BẠCH CƯ DỊ


Dạ vũ - Bạch Cư Dị

Tảo cung đề phục yết,
Tàn đăng diệt hựu minh.
Cách song tri dạ vũ,
Ba tiêu tiên hữu thanh.


夜雨 - 白居易

早蛩啼復歇
殘燈滅又明
隔窗知夜雨
芭蕉先有聲
Mưa đêm
(Dịch thơ: Hoàng Giáp Tôn)

Dế kêu đến sáng thì ngừng,
Đèn tàn chực tắt lại bừng sáng thêm.
Ngoài song chắc có mưa đêm;
Gõ trên tàu chuối tiếng chêm vọng vào!


Sơ lược tiểu sử tác giả:

Bạch Cư Dị 白居易 (772-846) tự Lạc Thiên 樂天, hiệu Hương Sơn cư sĩ 香山居士 và Tuý ngâm tiên sinh 醉吟先生, người Hạ Khê (nay thuộc Thiểm Tây). Ông là thi nhân tiêu biểu nhất giai đoạn cuối đời Đường, là một trong những nhà thơ hàng đầu của lịch sử thi ca Trung Quốc. Người ta chỉ xếp ông sau Lý Bạch và Đỗ Phủ. Ông xuất thân trong một gia đình quan lại nhỏ, nhà nghèo nhưng rất thông minh, 9 tuổi đã hiểu âm vận, 15 bắt đầu làm thơ, thuở nhỏ nhà nghèo, ở thôn quê, đã am tường nỗi vất vả của người lao động.

Nguồn: Thi Viện


"ĐỊNH LUẬT 2 PHÚT": ĐỪNG ĐỂ BẢN THÂN QUA ĐỜI Ở TUỔI 25 VÀ ĐƯỢC CHÔN CẤT Ở TUỔI 75!

Người xưa có câu: ‘Dục tốc bất đạt’, nhưng cũng có câu: ‘Binh quý ở chỗ thần tốc’. Dường như những kinh nghiệm của người xưa có chút mâu thuẫn, khiến chúng ta tự hỏi, rốt cục nhanh tốt hay chậm mới tốt?


Có một câu nói rất hay: “Đến núi nào thì hát bài ca đó.”

Căn cứ vào tình hình cụ thể mà đưa ra cách giải quyết phù hợp mới là trí tuệ thực sự. Đọc sách mà tin hết vào sách thì tốt hơn đừng nên đọc. Hôm nay, chúng ta hãy nói về chủ đề “tốc độ”, tôi sẽ tiết lộ cho bạn biết làm thế nào sử dụng “tốc độ” để đạt được một cuộc sống tốt hơn.

Nói về tốc độ thì bạn không thể không biết “định luật hai phút”, có nghĩa là muốn làm việc gì thì nhất định phải quyết định làm ngay trong vòng 2 phút. Nếu không, bạn có thể trì hoãn rất lâu, thậm chí là không làm.

Ắt hẳn, mỗi chúng ta, ai cũng đã từng trải qua loại cảm giác này rồi, đó là trong đầu đột nhiên lóe lên một ý tưởng gì đó hoặc muốn làm điều gì đó nhưng cứ chần chừ. Thời gian trôi qua càng lâu càng cảm giác mất đi động lực, rồi lại dời việc đó qua ngày hôm sau, đến ngày hôm sau lại dời tiếp qua ngày hôm khác, dần dần khiến việc đó trôi vào quên lãng, không được hoàn thành.

Điều có thể thay đổi cuộc sống của chúng ta chỉ có hành động, nếu bạn để “cái kén” đó chết sớm từ trong suy nghĩ thì cả cuộc đời này sẽ rất lãng phí.

Nguồn: pinterest

1. Kiếm tiền, đi trước người khác một bước và chiếm lấy ánh đèn sân khấu

“Nắm bắt được cơ hội thì heo cũng có thể bay”, đạo lý này ai cũng hiểu, nhưng tại sao có một số người, cho dù cơ hội có bày ra trước mắt cũng không nắm bắt được? Không phải họ không có năng lực, chỉ là động tác của họ hơi chậm mà thôi.

Vào những năm 1970, tại California, Hoa Kỳ, có một chàng trai trẻ tên là Frank. Vì gia cảnh nghèo khó, anh phải bỏ học và đến Chicago để mưu sinh. Thứ nhất, anh ta không có vốn, thứ hai, không có mối quan hệ, và thứ ba, không có cơ sở làm việc, vì vậy anh ta đành phải cúi mình làm nghề đánh giày.

Sáu tháng sau, anh dùng số tiền dành dụm được để mở một cửa hàng kem. Trước cửa hàng anh vẫn mở quầy đánh giày cũ khi trước. Công việc kinh doanh kem ngày càng phát triển và anh đã mở thêm vài chi nhánh. Vào thời kỳ đỉnh cao, anh sở hữu hơn 4.000 cửa hàng và chiếm lĩnh 70% thị phần kem tại Mỹ.

Cùng thời với Frank, có một anh chàng con nhà giàu, tên Steve, cũng đang nghiên cứu ở Chicago và thấy rằng việc kinh doanh kem rất tốt, nhưng cha anh lại mắng anh: “Nông cạn.”

Một năm sau, Steve lại nói với cha mình rằng công việc kinh doanh kem thật sự rất tốt. Lúc này cha anh mới thừa nhận điều đó, nhưng đã quá muộn.

Các bạn có thể thấy, tốc độ tỷ lệ thuận với sự giàu có. Nhiều người cho rằng muốn kiếm tiền thì phải chuẩn bị cẩn thận, đi khảo sát nhiều nơi, bàn bạc lại nhiều lần với người thân, bạn bè, các bậc tiền bối. Nhưng trên thực tế, việc kiếm tiền vốn không có mô hình cố định nào, bạn cần phải vừa làm vừa đúc kết kinh nghiệm. Nếu bạn không thử thì làm sao những đạo lý truyền tai đó có thể chính thức có ích cho bạn được?

Như câu nói: “Nếu bạn nghi ngờ và do dự, bạn sẽ hối hận về sau.”

Bây giờ hoặc không bao giờ. Các mối quan hệ lứa đôi còn không thể chờ một người cứ mãi thụ động, thì làm sao một núi tiền có thể chờ được loại người như vậy?

Nguồn: pinterest

2. Duyên phận, dũng cảm thổ lộ, về sau không hối tiếc

Vào thời Đông Hán, có một người phụ nữ họ Mạnh, dung mạo trung bình, nước da ngăm đen, có thể nhấc cả cối đá một cách dễ dàng. Điều đáng ngạc nhiên là cô không tuân theo “lời ông mai, lệnh cha mẹ” mà muốn tự mình đi tìm bạn đời. Cha cô hỏi cô: “Con sẽ lấy ai?”

Cô ấy nói: “Con muốn kết hôn với Lương Hồng, con coi trọng đức hạnh của anh ấy.”

Sau khi Lương Hồng nghe thấy những lời của Mạnh Thị, anh ta lập tức mang sính lễ gửi qua. Nhờ câu chuyện này mà đã lưu truyền lại một câu thành ngữ nổi tiếng ở Trung Quốc: “Cử án tề mi.” Câu thành ngữ này có ý là chỉ người vợ kính yêu chồng, hoặc vợ chồng cùng kính trọng và thương yêu lẫn nhau.

Thời phong kiến, phụ nữ được tự do lấy chồng rất hiếm. Đặc biệt là những cô gái xuất thân từ những gia đình bình thường.

Có một câu nói rất hay: “Tỏ tình còn không dám, làm sao nói đến chuyện yêu đương?”

Có thể người bạn thích sẽ không thích bạn, nhưng khi nói ra hết nỗi lòng, bạn chắc chắn sẽ không hối hận về sau. Ít nhất bạn đã không bỏ lỡ bất kỳ khả năng nào và trân trọng cơ duyên gặp gỡ đó.

Tôi từng xem một bộ phim có một câu thoại rất hay rằng: Hãy nhìn ra ngoài cửa sổ, nếu cành cây khẽ đung đưa trong gió, thì người bạn yêu cũng yêu bạn; hãy lắng tai, nếu bạn nghe thấy nhịp tim của chính mình, thì người bạn yêu cũng yêu bạn; hãy nhắm mắt lại, nếu trên môi bạn nở một nụ cười, thì người bạn yêu chắc chắn… cũng yêu bạn!

Khoảnh khắc lá rung, khoảnh khắc nghe nhịp tim đập, khoảnh khắc nhắm mắt nhớ thương,v.v.. Nếu như bạn cảm nhận được hết, thì đó chính là tình yêu. Nhưng nhiều người đã bỏ lỡ những điều tốt đẹp ấy chỉ vì một phút giây chần chừ.

Thông thường, trong dòng người tấp nập, chúng ta sẽ có trải nghiệm như thế này: một người lướt ngang qua và mỉm cười với chúng ta, bản thân chợt rung động, nhưng lại không biết thông tin liên lạc, đồng thời cũng chẳng dám tiến tới bắt chuyện với họ. Chần chừ trong giây lát, mọi thứ đều đã trôi qua.

Nếu yêu, hãy lớn tiếng tuyên bố, một phút cũng không nên do dự. Cho dù đoạn tình cảm này chỉ hạnh phúc được 1 năm, hay đôi tháng, thì cũng đã rất xứng đáng rồi.

Nguồn: pinterest

3. Gặp sự cố, hãy quyết định dứt khoát, đảo ngược tình thế

Một lần, ca sĩ Trương Tín Triết được mời tham gia chương trình “Voice” do Tát Bối Ninh chủ trì. Một số khán giả cho rằng Trương Tín Triết đã là ca sĩ “hết thời”. Trương Tín Triết nói rằng, ông chấp nhận mình đã hết thời, xét cho cùng, mỗi ngành đều không ngừng phát triển, đó là định luật rồi.

Tát Bối Ninh lại đáp, ví dụ như để Michael Jordan trở lại sân bóng rổ, anh ta có thể sẽ không còn giữ được phong độ, nhưng điều này không ảnh hưởng đến việc Michael Jordan vẫn là một “thần bóng rổ” trong lòng mọi người.

Có nhiều việc không thể chờ đợi, nếu suy nghĩ quá 2 phút thì cơ hội tốt nhất để giải quyết mọi việc sẽ trôi qua, thậm chí sự việc còn có thể phát triển theo “chiều hướng xấu”. Bạn phải “nhanh trí và khôn ngoan”, nếu không, bạn sẽ là người không có khả năng kiểm soát tình hình.

Có một thuật ngữ tâm lý học gọi là “suy yếu cái tôi” (ego depletion). Nếu một người không làm gì mà luôn vướng bận thì nội tâm sẽ không thông suốt, từ đó sinh ra chán nản, mất động lực.

Để không tự làm hao mòn bản thân, bạn phải hành động dũng cảm. Tất nhiên, tiền đề của hành động là luôn luôn tích lũy năng lực, phù hợp với quy luật “cơ hội chỉ dành cho những người đã chuẩn bị sẵn sàng”. Đừng chờ đợi, đừng dựa dẫm, vì mỗi một lần bạn hành động chính là một bước đi trưởng thành.

Ngọc Tú / Theo: cafebiz

6 ĐẶC ĐIỂM CỦA NGƯỜI THẬT SỰ CÓ KHÍ CHẤT CAO QUÝ

Khí chất cao quý của một người không thể mua được bằng tiền, mà là sự tu dưỡng tốt đẹp được trau dồi dần dần theo thời gian. Vì vậy, người thực sự có khí chất cao quý thường có 6 đặc điểm sau.


1. Chân thành

“Đạo Đức Kinh” có nói: “Đại trượng phu xử kì hậu, bất cư kì bạc, xử kì thực, bất cư kì hoa”. (Tạm dịch: Bậc đại trượng phu ở chỗ dày dặn mà tránh chỗ mong manh, ở chỗ thực mà tránh chỗ hào nhoáng). Người thực sự có khí chất cao quý sẽ cư xử chân thành, không hời hợt; sống giản dị, không phù phiếm. Là người tử tế, có tấm lòng rộng lượng, không để người khác thiệt thòi, biết tha thứ cho người khác, sống không tính toán, không quá theo đuổi sự hào nhoáng và danh vọng.

“Thái căn đàm” có câu: “Sự giàu có và danh vọng, nếu đến từ đạo đức, giống như hoa ở trong làng miền núi, tự nảy nở mạnh mẽ; nếu đến từ công lao sự nghiệp, giống như hoa trong chậu, dễ bị di dời và mất đi. Nếu đến từ quyền lực, giống như hoa trong bình, không có rễ, chỉ một chút là héo tàn”.

Nếu thiếu đạo đức, chỉ dựa vào công danh, cơ hội, hoặc làm mọi cách để đạt được phúc lợi, giống như hoa cắm trong lọ, vì thiếu đất để sinh trưởng, nó sẽ nhanh chóng héo tàn. Nếu không có đức hạnh mà chỉ dựa vào danh vọng, cơ hội hay bằng bất cứ thủ đoạn nào để đạt được hạnh phúc thì cũng giống như bông hoa giống như hoa cắm trong bình, vì thiếu đất để sinh trưởng, nó sẽ nhanh chóng héo tàn.

Sự giàu có và danh vọng, nếu đến từ đạo đức, giống như hoa ở trong làng miền núi, tự nảy nở mạnh mẽ (ảnh: Pinterest)

Chỉ có đức dày mới có thể gánh vác được nhiều việc. Nếu đức hạnh không đủ mà lại có nhiều của cải, địa vị cao, thì đó chính là dấu hiệu của tai họa.

2. Thiện lương

“Đạo Đức Kinh” nói: “Trời cao không thiên vị ai, mà thường ưu ái những người lương thiện”. Lương thiện là diện mạo của một con người. Những người có tấm lòng thiện lương sẽ đối xử với người khác ôn hòa, thích giúp đỡ người khác và sẽ được nhận lại nụ cười của người khác. Những người như vậy luôn vui vẻ từ trong ra ngoài, tự nhiên khiến mọi người cảm thấy gần gũi.

Tăng Tử từng nói: “Người ưa điều tốt tuy phúc chưa đến, tai họa đã xa”. Thay vì cầu nguyện với Thần Phật, tốt hơn hết hãy bảo trì tâm thiện lương, vì tâm thiện lương mới là một loại phù hộ tốt nhất. Tâm thiện lương là biểu hiện của sự cao quý và kiên định trong tâm hồn, đó là sự ngay thẳng, không thẹn với trời, không hổ với đất.

3. Giữ lời hứa

“Đạo Đức Kinh” có câu: “Thiếu đi sự chân thành, sẽ không thể có được sự tin tưởng từ người khác”. Người không có chữ tín thì không thể đứng vững, quốc gia không có tín thì không thể mạnh. Một người không có chữ tín sẽ mất đi sức mạnh và cơ hội; khi chữ tín của một người mất đi, điều đó đồng nghĩa với nhân cách của họ bị mất.

Một người không có chữ tín sẽ mất đi sức mạnh và cơ hội, khi chữ tín của một người mất đi, điều đó đồng nghĩa với nhân cách của họ bị mất (ảnh: Pinterest)

Trong “Luận ngữ” có câu: “Nhân nhi vô tín, bất tri kì khả dã. Đại xa vô nghê, tiểu xa vô nguyệt, kì hà dĩ hành chi tai?” (Tạm dịch: Người mà không đáng tin cậy, làm sao làm được việc. Xe lớn mà không có cái đòn lớn, xe nhỏ mà không có cái chốt nhỏ, làm sao dùng để đi đây?). Cỗ xe không thể di chuyển nếu không có trục, và con người không thể đứng vững nếu không có chữ tín. Chữ tín là nền tảng để một người đứng vững trong cuộc đời, nếu không có chữ tín, sẽ khó mà đi được bước nào.

4. Khiêm tốn

Lão Tử từng nói: “Sông biển sở dĩ làm vua trăm hang suối chính vì khéo ở chỗ thấp”. Những người thành công đều hiểu được sự khiêm tốn và biết cách cư xử nhún nhường. Núi cao còn có núi cao hơn, người tài còn có người tài hơn. Bạn không bao giờ biết người khác mạnh đến mức nào. Nếu kiêu ngạo, sớm hay muộn sẽ phải chịu tổn thất lớn.

Khiêm tốn là một trí tuệ lớn, cũng là sự thông minh thật sự mà không phô trương. Những người khiêm tốn biết cách tỏ ra yếu thế và nhượng bộ, nên được mọi người yêu quý. Dù có vẻ như ở vị trí thấp, nhưng họ luôn âm thầm tiếp thu và học hỏi.

Mãn chiêu tổn, khiêm thụ ích: tự mãn chiêu mời tai họa, khiêm tốn thì được hưởng lợi. Trong số 64 quẻ của “Kinh Dịch”, quẻ Khiêm là quẻ duy nhất hoàn toàn cát tường. Chỉ bằng cách khiêm tốn đối xử với người khác, bạn mới có thể nhận được sự tôn trọng từ người khác; nếu biết khiêm nhường học hỏi, mới có thể không ngừng phát triển mạnh mẽ hơn.

5. Chính trực

“Đạo Đức Kinh” nói: “Sử ngã giới nhiên hữu tri, hành ư Đại Đạo duy thi thị úy”, nghĩa là, nếu ai có chút khôn ngoan, thì sẽ sống thuận theo đại Đạo và hết sức tránh sự phô trương. Nhưng người ta thường không thích con đường lớn, mà lại thích đường hẹp.

Chính thực có nghĩa là sự thẳng thắn, là rõ ràng về đúng sai, là minh mạch và sạch sẽ. Đề cao giữ vững lương tâm, luôn tự kiểm điểm, nỗ lực hành động đúng đắn, làm việc trung thực và công bằng.

Lòng người quân tử thản nhiên thư thái, còn kẻ tiểu nhân thường lo lắng không yên (ảnh: Adobe stock)

Khổng Tử nói: “Quân tử thản đãng đãng, tiểu nhân trường thích thích”, nghĩa là, lòng người quân tử thản nhiên thư thái, còn kẻ tiểu nhân thường lo lắng không yên. Trong lòng người chính trực không có ích kỷ lợi ích, dám một mình đối mặt với trời đất quỷ thần. Nhiều người trong lòng không chính trực, thích giở trò, nói một đằng làm một nẻo; những người như vậy giả dối và hời hợt, nhìn thấy họ khiến người khác cảm thấy thật khó chịu.

Những người chính trực, trong lòng có một tinh thần hùng tráng, tuân thủ lương tâm, tinh thần hùng tráng bên trong sẽ càng ngày càng mạnh mẽ hơn, và họ tự nhiên khí chất có một sự uy nghiêm không thể bị xâm phạm. Chính trực là xương sống của tinh thần con người và cũng là phẩm chất cao quý nhất trong xã hội náo nhiệt này.

6. Kiên trì

“Đạo Đức Kinh” nói: “Hợp bão chi mộc, sinh vu hào mạt; cửu tằng chi đài, khởi vu lũy thổ; thiên lý chi hành, thủy vu túc hạ”, cây to dùng cả hai tay mới ôm hết là từ cây non nhỏ bé sinh trưởng thành, đình cao chín tầng là được xây từ một mô đất, hành trình hàng ngàn dặm xa như vậy cũng là được bắt đầu từ mỗi bước chân.

Trên đời không có thành công chỉ sau một đêm, mọi thứ đều đạt được từng bước một. Trên thế giới này có rất nhiều người thông minh, nhưng không có nhiều người sẵn sàng làm việc chăm chỉ.

Vương Dương Minh từng nói: “Chúng ta dốc lòng học hỏi, chỉ có thể đạt được mức độ mà số phận cho phép. Ngày hôm nay, lương tri chỉ đạt được đến mức đó, chỉ mở rộng kiến thức đến mức hôm nay. Ngày mai, khi lương tri được mở mang, chúng ta sẽ mở rộng hiểu biết đến tận cùng của ngày mai”.

Sự giàu có là con số bên ngoài, khí chất cao quý là phẩm chất bên trong (ảnh: Pinterest)

Như ngạn ngữ có câu: “Ăn một miếng không thể béo. Đi một bước không thể tới chân trời”. Tất cả mọi thứ đều phải tích lũy từng chút một. Muốn đạt được sự thống nhất giữa kiến ​​thức và hành động, bạn phải chú ý đến sự kiên trì và từng bước một. Tuy nhiên, nhiều người thông minh nhưng lại thiếu kiên trì.

Đại đạo chí giản. Để nổi bật và thành công, chúng ta cần liên tục, kiên nhẫn làm tốt những công việc đơn giản và bình thường trong cuộc sống hàng ngày. Như vậy, sau thời gian dài, sẽ thấy được sự cao lớn của mình.

Sự giàu có là con số bên ngoài, khí chất cao quý là phẩm chất bên trong. Khí chất cao quý là kết quả của việc rèn luyện, và cũng là kết quả của hành trình suốt đời của mỗi người.

Bảo Châu biên dịch
Theo: vandieuhay

Saturday, April 25, 2026

BÀ LÃO 80 TUỔI CHIA SẺ KINH NGHIỆM SỐNG VUI CẢ ĐỜI: NGƯỜI KHÔNG TRANH, VIỆC KHÔNG GIÀNH, TÂM KHÔNG CẦU

Người đẳng cấp khi xử lý vấn đề không nên chỉ tranh luận trong mù quáng, mà hãy đối phó với nó một cách không ngoan. Không vướng mắc vào nó, là đang tiết kiệm thời gian cho bản thân. Không ganh đua, không giận dữ, không để ý, là cách đối kháng mạnh mẽ nhất.


Lần đầu tiên gặp bà, tôi khá ngạc nhiên về vẻ ngoài của bà, nó chẳng ăn khớp gì với cái tuổi 80 trong chứng minh thư cả, trông bà còn rất trẻ.

Tôi hỏi: "Theo bà thì cuộc sống là gì?"

Bà từ tốn đáp: "Cuộc sống là thời thời khắc khắc đều không thể làm rõ thế nào là tốt. Những phiền não trong đời không có cách nào loại trừ hoàn toàn."

"Thế theo bà, muốn sống vui cả đời, con người ta cần phải làm gì?"

Bà mỉm cười: "Người không tranh, việc không giành, tâm không cầu. Hãy luôn là chính mình, trồng một vườn hoa thơm ngát trong lòng. Bất kể bạn có kiểm soát được thế giới bên ngoài hay không, ít nhất bạn cũng đã nuôi dưỡng được một thiên đường cho riêng mình."

1. Người không tranh

Trên thế giới này, có rất nhiều sự việc không hay đều do một chữ "tranh" mà ra.

Trong thần thoại Hy Lạp, có một câu chuyện thế này:

Hercules vấp phải một hòn đá to bằng quả táo.

Anh ta rất tức giận, nên đã rút kiếm chém hòn đá kia, nhưng không ngờ càng chém thì hòn đá lại càng lớn, cuối cùng còn chặn luôn toàn bộ con đường anh ta đi.


Athena thấy vậy mới khuyên:

"Anh càng chém, hòn đá chỉ càng lớn hơn. Nếu cứ cố chấp chém mãi, hòn đá không chỉ phát triển, còn dùng một phương thức khác đến đối phó ngược lại anh.

Nếu như anh mặc kệ nó, nó sẽ an phận và rất nhanh biến trở về hình dạng ban đầu."


Sau khi Hercules nghe xong, liền không chém vào hòn đá nữa.

Hòn đá cũng từ từ nhỏ dần, cuối cùng trở về hình dạng ban đầu.

Nhiều điều tồi tệ trong cuộc sống cũng giống như hòn đá này.

Đối với những người, những việc tồi tệ, càng cãi nhau, càng tranh luận, càng phản bác, càng vướng mắc, chỉ khiến chúng trở nên kiêu ngạo, đáng ghét hơn. Cuối cùng, bạn chỉ nhận được càng nhiều thiệt hại và đau thương về mình.

Người đẳng cấp khi xử lý vấn đề không nên chỉ tranh luận trong mù quáng, mà hãy đối phó với nó một cách không ngoan.

Quy tắc nổi tiếng của Festinger cũng nói lên điều tương tự:

10% những điều phiền phức trong cuộc sống bao gồm những gì đã xảy ra với bạn, 90% còn lại phụ thuộc vào cách phản ứng của bạn với những gì đã xảy ra.

Không vướng mắc vào nó, là đang tiết kiệm thời gian cho bản thân.

Không ganh đua, không giận dữ, không để ý, là cách đối kháng mạnh mẽ nhất.

Bạn chỉ cần làm tốt chính mình, thời gian còn lại sẽ cho bạn một đáp án hài lòng.


2. Việc không giành

Người như thế nào sẽ sống mệt mỏi nhất?

Người sống trong sự so sánh, là mệt nhất!

Rõ ràng bản thân cũng có điểm ưu tú, nhưng luôn so sánh với người khác rồi nghĩ về những thứ không đạt được, khiến tâm luôn mất mát, bất an.

Rõ ràng bản thân làm đã đủ tốt, nhưng chỉ muốn tranh được hạng nhất mới chịu. Khi kết quả không như ý chỉ khiến bản thân thấy tồi tệ, không vui.

Giống như chim bói cá trong khu rừng nguyên sinh của Nam Mỹ. Rõ ràng cơ thể của nó không lớn, nhưng lúc nào cũng xây cái tổ lớn hơn hàng chục lần.

Tại sao phải phí sức như vậy để xây tổ?

Khi các học giả quan sát quá trình làm tổ của chim bói cá, họ đã tìm ra đáp án.

Nếu ở đó chỉ có một con chim bói cá, nó chỉ xây một cái tổ đủ sống liền dừng lại.

Nhưng nếu bỏ một con chim bói cá khác vào lồng, cả hai con liền không ngừng mở rộng tổ của mình một cách điên cuồng. Cho đến khi có một con vì kiệt sức mà chết, con kia nhất định sẽ ngừng lại.

Thấy tình huống này, nhiều người sẽ cười nhạo chim bói cá quá ngu ngốc, nhưng trong cuộc sống chúng ta cũng sẽ có những lúc giống như vậy.

Công việc vốn đang tốt đẹp, lại không chịu cố gắng phát triển mà chỉ lo so sánh, đấu đá với người khác.

Cuộc sống gia đình đang êm ấm, chỉ vì thấy người khác giàu hơn liền bắt đầu cãi vã, dẫn đến chia tay.

Tình yêu đang mĩ mãn, có người yêu thương, đối xử chân thành, lại vẫn lưu luyến những người không thuộc về mình...


Nếu bạn luôn mang chấp niệm với những thứ đẹp đẽ nhưng không thuộc về mình, rồi sẽ có ngày bạn trắng tay, mất hết tất cả.

Mỗi người sinh ra đều là bản gốc, là duy nhất, độc nhất vô nhị trên đời. Thế nên hãy sống cuộc đời của riêng mình, đừng so sánh với người khác, hãy sống cuộc đời theo nhịp điệu của riêng bạn.


3. Tâm không cầu

Nghe kể chuyện xưa, 10 hồi ức hết 9 việc buồn.

Nghe về chuyện tình, 10 đoạn tình hết 9 việc ưu thương!

Có lần tôi nhìn thấy trên mạng một tin tức:

Một cô gái sau khi chia tay vẫn mặc váy cưới đi dự lễ cưới của chàng trai, còn chúc mừng anh ta.

Chàng trai cảm thấy cô gái rất phiền phức, khiến anh ta xấu hổ và bối rối trước mặt mọi người. Từ đó, chút hảo cảm cuối cùng anh ta dành cho cô gái cũng tan biến mất, dù chỉ là tình bạn cũng không giữ được.


Không ai biết rõ chuyện xưa giữa hai người nên không thể đánh giá được ai đúng ai sai.

Chỉ có điều khi đối mặt với những trái tim đã cách xa, cầu mà không được như thế này, cách tốt nhất vẫn là buông tay.

Người ta luôn cảm thấy với tuổi trẻ, yêu đúng là tình yêu, yêu sai là thanh xuân, vậy nên có nhiều người cứ hiểu lầm xem cố chấp là dũng cảm. Biết rõ đối phương không yêu mình, thậm chí ghét mình, vẫn cứ cố chấp theo đuổi đến cùng. Đến cuối cùng, thứ nhận được là thương tích đầy mình.

Trên mạng có một câu nói rất nổi tiếng:

"Nếu một người không muốn mở cửa cho bạn, vậy bạn đừng gõ cửa nữa, như vậy không lịch sự."

Chỉ có khi rời đi, mới có thêm nhiều không gian, giúp bạn tìm được người sẵn sàng mở cửa cho bạn bất cứ lúc nào. Hơn nữa, còn luôn để sẵn cửa và ngồi chờ bạn về nhà.

Hai người cùng nắm tay chạy chung một hướng, mới có thể đến được đích đến đầy ý nghĩa cuối cùng!

Thiên Tuyết / Theo: cafebiz

MỘC PHÙ DUNG - VƯƠNG AN THẠCH


Mộc phù dung

Thủy biên vô số mộc phù dung,
Lộ nhiễm yên chi sắc vị nùng.
Chính tự mỹ nhân sơ túy trước,
Cường đài thanh kính dục trang dung.


木芙蓉

水邊無數木芙蓉
露染胭脂色未濃
政似美人初醉著
強抬青鏡欲妝慵


Mộc Phù Dung
(Dịch thơ: Trương Việt Linh)

Ven sông vô số mộc phù dung
Hoa khói sương pha sắc chửa nồng
Tựa thể cô em men mới đượm
Màng chi soi kính điểm trang hồng


Sơ lược tiểu sử tác giả:

Vương An Thạch 王安石 (1021-1086) tự Giới Phủ 介甫, hiệu Bán sơn lão nhân 半山老人, người Phủ Châu, Lâm Xuyên (tỉnh Giang Tây ngày nay), là một nhà văn lớn thời Bắc Tống và cũng là nhà kinh tế, chính trị lỗi lạc trong lịch sử Trung Quốc. Ông đỗ tiến sĩ năm 1041. Năm 22 tuổi (1042), ông được bổ dụng làm trợ lý cho quan đứng đầu thủ phủ tỉnh Dương Châu. Năm 1047, ông được thăng tri huyện Ninh Ba, tỉnh Chiết Giang. Năm 1051, ông được sử đến Thương Châu làm Thông phán. Hết nhiệm kỳ này ông được điều về kinh đô. Năm 1057, ông làm tri châu Thương Châu, tỉnh Giang Tô. Năm 1058 ông lại được điều đi làm quan hình ngục Giang Đông, trông coi việc tư pháp và hành chính Giang Nam. Đến cuối năm này, sau 17 năm làm quan địa phương, ông đã viết một bài trình lên Tống Nhân Tông, nêu rõ các trì trệ hiện thời của Bắc Tống và nêu lên các biện pháp khắc phục, áp dụng tân pháp để cải cách chế độ kinh tế-xã hội, quân sự của nhà Tống nhưng thất bại do sự chống đối của các tầng lớp quan lại đương thời. Trải qua một thời gian dài hai đời vua Tống Nhân Tông và Tống Anh Tông, sau khi về chịu tang mẹ 3 năm ở quê nhà, ông ở lại đó và mở trường dạy học.

Nguồn: Thi Viện