Saturday, June 6, 2026

"ĐI VỚI PHẬT MẶC ÁO CÀ SA, ĐI VỚI MA MẶC ÁO GIẤY" - ĐÚNG HAY SAI?

Đây là quan niệm sống phổ biến của nhiều người Việt thời nay, rằng sống phải biết “khôn khéo” theo lối thích hợp với hoàn cảnh, để hoà hợp với mọi người hoặc để trả đũa…


Nếu bạn là người cương trực thẳng thắng, thì đi với “bụt” hay đi với “ma” cũng không làm bạn thay đổi cách nói hoặc cách hành xử của mình.

Có người nói, ngày nay nhiều ma nên những người cương trực thẳng thắn dễ thiệt thòi, Khuất Nguyên xưa từng than rằng: “Đời đục cả, mình ta trong, mọi người say cả, một mình ta tỉnh, bởi vậy nên ta phải bị bãi chức”.


“Đi với Phật mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy”, có người nói câu này đúng vì:

– ĐÚNG: Nếu mình lành quá thì cái thằng mưu mô xảo trá nó cứ lợi dụng và dùng thủ đoạn hại mình mãi, mình cần “giả mù sa mưa” mà thủ thân và đáp lại nó nếu nó chơi xỏ mình. Với người lành tính và tốt thì mình đối xử đúng chuẩn mực và trân trọng họ.

– SAI: Nếu mình cứ mặc áo giấy của ma mãi thì có ngày mình cũng cũng là một con ma với cách sống tà ý tà tâm.

Điều đáng nói ở đây không phải là đúng hay sai, mà là việc câu khẩu ngữ trên đang dần đi sâu và ngày càng lan rộng trong đời sống người Việt hiện nay, trở thành câu châm ngôn sống dễ dàng bật ra từ cửa miệng. Chính vì thế mà ai ai cũng sống với nhau bằng một chiếc mặt nạ, luôn trong tâm thái đề phòng, khiến người ta không thể biết, đây là Phật hay ma.

Phan Halcyon / Theo: daoduckinh

Friday, June 5, 2026

BA NGƯỜI TRUNG QUỐC ĐƯỢC THỜ TRONG ĐỀN THỜ NHẬT BẢN LÀ NHỮNG AI?

Có ba người Trung Quốc được thờ trong đền thờ Nhật Bản. Ba người Trung Quốc này là ai?

Tượng Từ Phúc tại Công viên Từ Phúc, ông là người Trung Quốc đầu tiên được thờ phụng tại một ngôi đền ở Nhật Bản (Nguồn: Wikimedia)

Trên thế giới này, con người luôn tôn kính và yêu mến những người có năng lực hoặc có đóng góp xuất sắc. Người dân ở các khu vực và quốc gia khác nhau thể hiện sự tôn trọng và tình yêu của họ theo những cách khác nhau. Ví dụ như tạc tượng điêu khắc hoặc vẽ một bức tranh hoàn mỹ để đặt tại nơi công cộng, ngôi đền hoặc công trình tôn nghiêm, để người dân tôn thờ và cúng bái. Hôm nay chúng ta sẽ cùng tìm hiểu về một vài nhân vật người Trung Quốc được Nhật Bản tôn thờ trong khi 2 nước đã từng có mối hiềm khích với nhau.

Như chúng ta đều biết, Nhật Bản đã từng ráo riết xâm lược Trung Quốc, bất kể là mối quan hệ quốc gia hay dân tộc, giữa Trung Quốc và Nhật Bản luôn có khoảng cách, quan ngại về nhau. Điều này đã tồn tại từ lâu, Nhật Bản thậm chí đã từng đem quân xâm lược Trung Quốc. Điều này khiến các quốc gia không thể chung sống thái hòa với nhau. Không chỉ một số người dân Trung Quốc có cảm giác không mấy thiện cảm đối với người dân Nhật Bản, mà ngược lại, người dân Nhật Bản cũng ít nhiều có sự thù địch đối với người dân Trung Quốc.

Tuy nhiên, trong bối cảnh như vậy lại có một cảnh tượng kỳ lạ. Trong đền Yasukuni ở Nhật Bản, thật đáng kinh ngạc khi họ thờ phụng ba người Trung Quốc. Chúng ta đều biết rằng đền thờ đối với người Nhật là một nơi rất thiêng liêng và quan trọng, vậy tại sao họ lại thờ phụng những người từ một quốc gia láng giềng không mấy hòa hợp? Những danh nhân được tôn thờ này là những ai?

Nhân vật đầu tiên: Từ Phúc

Người đầu tiên được thờ phụng là Từ Phúc. Khi nhắc đến Từ Phúc, chúng ta không thể không đề cập đến sự si mê của Tần Thủy Hoàng đối với thuật luyện đan, theo đuổi trường sinh bất lão. Tần Thủy Hoàng hết sức ủng hộ thuật luyện đan, Từ Phúc là một pháp sư luyện đan mà Tần Thủy Hoàng rất coi trọng. Ông được giao nhiệm vụ dẫn theo ba ngàn “đồng nam đồng nữ” (chỉ những đứa bé trai và bé gái từ 7-8 tuổi cho đến 11-12 tuổi) ra biển để tìm kiếm nguyên liệu làm thuốc trường sinh bất lão, kết quả là Từ Phúc đã một đi không trở lại.

Trên thực tế, ông đã đến Nhật Bản, đóng góp không ít cho cuộc sống và sản xuất của nhân dân Nhật Bản. Thời điểm đó, nhiều kỹ thuật đã được lưu truyền rộng rãi ở Trung Quốc nhưng Nhật Bản vẫn chưa có nên Từ Phúc đã ra tay giúp đỡ họ.

Nhân vật thứ hai: Tưởng Giới Thạch

Tưởng Giới Thạch (Nguồn: wikipedia)

Người thứ hai là Tưởng Giới Thạch. Trong thời kỳ Chiến tranh thế giới thứ II, người Nhật đã gây ra những tội ác khủng khiếp tại Trung Quốc. Sau khi thất bại, theo thông lệ, Nhật Bản nên phải chi trả bồi thường chiến tranh cho Trung Quốc. Tuy nhiên, vào thời điểm đó Nhật Bản cũng đã bị tàn phá nặng nề. Người đứng đầu Trung Hoa lúc bấy giờ là Tưởng Giới Thạch, ông không những bãi bỏ việc đòi bồi thường, mà còn đưa 2 triệu quân dân và binh sĩ đầu hàng trở về Nhật Bản một cách an toàn.

Do đó, người Nhật rất cảm kích trước tinh thần “lấy đức báo oán” của Tưởng Giới Thạch và thờ cúng ông tại các đền thần.

Nhân vật thứ ba: Lâm Tịnh Nhân

Người thứ ba tên là Lâm Tịnh Nhân. Khi nói đến Lâm Tịnh Nhân, có thể nhiều người không quá quen thuộc, chúng ta hãy tìm hiểu thêm về ông. Lâm Tịnh Nhân là người đời nhà Nguyên, là hậu duệ thứ bảy của nhà thơ Lâm Bô của Bắc Tống. Vào năm 1350, ông gặp một người Nhật Bản tên là Long Sơn và theo người bạn này sang Nhật Bản.

Vào thời điểm đó, kỹ thuật chế biến thực phẩm ở Nhật Bản còn kém xa so với Trung Quốc, chẳng hạn như đồ ăn vặt đa số là bánh gạo, cứng và giòn. Do không biết kỹ thuật lên men nên họ không thể chế biến thức ăn mềm mịn như bánh mì của Trung Quốc. Do đó, Lâm Tịnh Nhân đã kết hợp kỹ thuật lên men mà ông đã học ở Trung Quốc, chế tạo ra một loại bánh mì mềm mịn có đặc điểm riêng tại Nhật Bản, được người dân Nhật Bản rất yêu thích. Từ đó, ông được người Nhật thờ cúng tại các đền thần.

Lan Chi biên dịch
Theo: vandieuhay
Link tham khảo:

LIỄU (GIANG NAM GIANG BẮC TUYẾT SƠ TIÊU) - LÝ THƯƠNG ẨN


Liễu (Giang Nam, Giang Bắc 
tuyết sơ tiêu)

Giang Nam, Giang Bắc tuyết sơ tiêu,
Mạc mạc khinh hoàng nhạ nộn điều.
Bá ngạn dĩ phan hành khách thủ,
Sở cung tiên sính vũ cơ yêu.
Thanh minh đới vũ lâm quan đạo,
Vãn nhật hàm phong phất dã kiều.
Như tuyến như ty chính khiên hận,
Vương Tôn quy lộ nhất hà diêu.


柳 - 李商隱

江南江北雪初消
漠漠輕黃惹嫩條
灞岸已攀行客手
楚宮先騁舞姬腰
清明帶雨臨官道
晚日含風拂野橋
如線如絲正牽恨
王孫歸路一何遙


Liễu (Giang Nam, Giang Bắc 
tuyết vừa tan)
(Dịch thơ: Chi Nguyen)

Tuyết tan Giang Bắc, Giang Nam. 
Cành non phơ phất, tơ vàng muôn nơi. 
Bá Lăng bẻ liễu ghé chơi. 
Sở Cung tài múa, khoe thời eo thon. 
Thanh minh mưa bụi đường mòn. 
Bên cầu chiều xuống, gió còn buông lơi. 
Tóc tơ vướng hận bời bời. 
Vương tôn công tử, đường rời còn xa.


Sơ lược tiểu sử tác giả:

Lý Thương Ẩn 李商隱 (813-858) tự Nghĩa Sơn 義山, hiệu Ngọc khê sinh 玉谿生, người Hà Nội, Hoài Châu (nay là Tầm Dương, phủ Hoài Khánh, tỉnh Hà Nam, Trung Quốc), xuất thân trong một gia đình quan lại nhỏ sa sút. Thuở thiếu thời giỏi văn thơ, được giao du với các con của tể tướng Lệnh Hồ Sở 令狐楚, trong đó có Lệnh Hồ Đào 令狐綯. Bấy giờ trong triều có hai phe đối nghịch nhau, tranh quyền đoạt lợi, một phe là Ngưu Tăng Nhụ 牛僧孺, phe kia là Lý Đức Dụ 李德裕, hầu hết quan lại đều bị lôi cuốn vào cuộc tranh chấp ấy. Sở theo phe Ngưu. Năm Lý Thương Ẩn mười bảy tuổi (829), Sở tiến cử làm tuần quan mạc phủ. Năm hai mươi lăm tuổi (837), ông lại được Lệnh Hồ Đào khen ngợi, nâng đỡ nên đỗ tiến sĩ năm Khai Thành thứ 2. Năm sau ông được Vương Mậu Nguyên 王茂元, tiết độ sứ Hà Dương mến tài, dùng làm thư ký và gả con gái cho. Chẳng may, Vương thuộc phe Lý Đức Dụ khiến ông trở thành kẻ vong ân bội nghĩa, xảo quyệt vô hạnh trong mắt Lệnh Hồ Đào. Vương Mậu Nguyên chết, rồi Lý Đức Dụ thất thế, ông đến kinh sư nhưng không được làm gì cả. Sau nhờ Trịnh Á vận động, ông được làm chức quan sát phán quan. Trịnh Á bị biếm ra Lĩnh Biểu, ông cũng đi theo. Ba năm sau ông lại trở về, làm huyện tào tại Kinh Triệu. Ông nhiều lần đưa thư, dâng thơ cho Lệnh Hồ Đào để phân trần và xin tiến dẫn, nhưng vẫn bị lạnh nhạt. Tiết độ sứ Đông Thục là Liễu Trọng Hĩnh dùng ông làm tiết độ phán quan, kiểm hiệu Công bộ viên ngoại lang. Liễu bị bãi quan, ông cũng mất chức. Như thế là ông mắc kẹt giữa hai phái, chưa hề được đắc chí trên hoạn lộ, cứ bôn tẩu khắp nơi: Tứ Xuyên, Quảng Đông, Quảng Tây, Từ Châu nương nhờ hết người này đến người khác, long đong khốn khổ. Cuối cùng ông về đất Oanh Dương thuộc Trịnh Châu rồi bệnh chết năm 46 tuổi.

Nguồn: Thi Viện



TẠI SAO NÓI: "THÔNG MINH KHÔNG BÙ ĐẮP ĐƯỢC CHO ĐẠO ĐỨC?"

Đạo đức của con người một khi đã trượt dốc, thì dù thông minh đến mấy cũng chẳng ích gì. Kinh nghiệm tìm việc của một cô gái du học ở Pháp dưới đây, xem xong tỉnh ngộ…


Thông minh không cứu vãn nổi sự trượt dốc của đạo đức

20 năm trước, có một cô gái trẻ ngay sau tốt nghiệp liền đến nước Pháp, để vừa làm vừa học. Rồi dần dần cô phát hiện rằng hệ thống giao thông cộng cộng ở đây là tự mua vé, cũng chính là bạn muốn đi đến đâu, thì sẽ phải đến chỗ bán vé để sếp hàng mua.

Trạm chờ xe thì đều theo hình thức mở, không thiết kế cửa kiểm vé, cũng không có nhân viên kiểm vé. Thậm chí, những lần đến kiểm vé bất chợt là vô cùng ít.

Cô ấy thấy rằng đây là lỗ hổng trong quản lý, hay là nói theo theo cách tư duy của cô là lỗ hổng. Dựa vào sự thông minh của mình, cố ấy đã ước tính xác suất: Tỷ lệ bị kiểm tra khi không mua vé chỉ là 3/10.000. Cô ấy rất đắc trí với tính toán này của mình, từ đó, cô thường xuyên đi xe mà không mua vé.

Cô ấy còn tìm ra lý do để biện giải cho việc làm của mình: Vì mình vẫn còn là sinh viên nghèo, có thể tiết kiệm được chút nào thì nên tiết kiệm.

Nhưng mà suy nghĩ này cuối cùng đã tạo thành một sai lầm lớn…

Bốn năm sau, với tấm bằng đại học xuất sắc của một trường đại học nổi tiếng, cô tràn đầy tự tin nộp đơn xin việc vào một số công ty đa quốc gia tại Paris, và cô đã được nhận vào thử việc.

Những công ty này ban đầu đều rất hào hứng với cô, nhưng chỉ sau đó vài ngày họ lại nhẹ nhàng từ chối không nhận cô. Lần nào cũng thất bại, khiến cô rất phẫn nộ, cô cho rằng nhất định những công ty này kỳ thị chủng tộc, bài xích người nước ngoài.

Lần cuối cùng, cô xông vào phòng giám đốc nhân sự của một công ty, yêu cầu giám đốc nhân sự đưa ra một lý do hợp lý cho việc không tuyển dụng cô, và kết quả là mọi thứ đều nằm ngoài dự liệu của cô.


Đây là đoạn đối thoại khiến chúng ta phải ngẫm thật nhiều

Giám đốc: Cô gái, chúng tôi không phải là kỳ thị cô, mà ngược lại, chúng tôi rất tôn trọng cô. Khi cô vừa đến xin việc, chúng tôi rất ấn tượng với thành tích học tập của cô, nói thực, xét về năng lực làm việc thì cô đúng là người mà chúng tôi muốn tìm.

Cô gái: Vậy tại sao không cho tôi vào làm việc?

Giám đốc: Bởi vì chúng tôi đã tra cứu lưu chép sử dụng thẻ ATM của cô, thấy rằng cô có 3 lần bị xử phạt vì trốn vé.

Cô gái: Tôi không phủ nhận điều này. Nhưng chỉ vì chuyện nhỏ này mà công ty lại bỏ qua một nhân tài như tôi sao.

Giám đốc: Chuyện nhỏ ư? Chúng tôi không coi đây là chuyện nhỏ. Chúng phân tích rất kỹ, lần đầu trốn vé là tuần đầu tiên cô đến Pháp, nhân viên kiểm vé đã tin lời giải thích của cô, bởi vì cô nói cô vẫn chưa quen với hệ thống tự mua vé, nên họ chỉ bán vé bổ sung cho cô. Nhưng sau đó, cô lại bị phát hiện trốn vé 2 lần nữa.

Cô gái: Tại vì lúc đó trong túi tôi không có đồng tiền lẻ nào.

Giám đốc: Không… không, thưa cô. Chúng tôi không đồng ý với cách giải thích của cô, cô đang nghi ngờ chỉ số IQ của chúng tôi. Chúng tôi tin rằng, cô có thể đã trốn vé cả trăm lần rồi.

Cô gái: Đó cũng đâu phải tội nặng gì, có đến mức nghiêm trọng như vậy không? Tôi sẽ không làm vậy nữa, có được không?

Giám đốc: Không… không, thưa cô. Chuyện này chứng minh 2 điều: Một là là cô không tôn trọng quy tắc, cô đã tinh ý phát hiện ra kẽ hở của quy tắc, và đã lợi dụng nó.

Hai là cô không đáng tin cậy. Trong khi rất nhiều công việc trong công ty chúng tôi là phải dựa trên sự tin cậy, bởi vì nếu cô phụ trách nghiên cứu thị trường ở một số khu vực, công ty sẽ sẽ giao cho cô rất nhiều quyền hạn.

Để tiết kiệm chi phí, chúng tôi không thể lập ra một ban giám sát, cũng giống như hệ thống giao thông vậy. Vì thế chúng tôi không thể tuyển dụng cô, và có thể nói rằng, không có công ty nào trên đất nước này, thậm chí cả liên minh châu Âu, mà dám nhận cô.


Đến lúc này cô mới tỉnh ngộ và cảm thấy hối hận vô cùng. Điều khiến cô ghi nhớ nhất là câu nói cuối cùng của vị giám đốc: “Đạo đức có thể bù đắp cho sự thiếu hụt về trí tuệ, nhưng trí tuệ mãi mãi không thể bù đắp cho sự thiếu hụt về đạo đức”

Đạo đức là nhân phẩm cơ bản nhất của con người, cũng là nhân cách của một người. Dù bạn ưu tú đến đâu nhưng nếu nhân cách có vẫn đề, cũng sẽ mất đi niềm tin và sự ủng hộ của người khác

Trên phương diện việc làm, những hành vi mất nhân cách thế này càng đáng sợ hơn, vì cái lợi nhỏ trước mắt mà phá bỏ nguyên tắc, điều này chắc chắn sẽ hủy hoại tiền đồ của bạn. Trong sự nghiệp cần phải dựa vào năng lực và sự chân thành của bản thân, mất thứ gì cũng không bằng mất đi nhân phẩm.

An Nhiên / Theo: Daoduckinh

Thursday, June 4, 2026

DẶM DÀI HỦ TIẾU - KỲ 3: NGƯỜI QUẢNG THA HƯƠNG BÁN HỦ TIẾU

Âm thanh từ hai thanh tre gõ vào nhau tạo nên nhịp điệu sôi động tựa tiếng ngựa phi nước đại. Chủ xe hủ tiếu ở xa chỉ cần nghe tiếng gõ cũng biết khách gọi hủ tiếu hay mì, một tô hay mấy tô để chuẩn bị sẵn.

Anh Phạm Thành Lập từ cậu bé gõ thanh tre phụ bán hủ tiếu nay đã có xe bán riêng ở TP.HCM - Ảnh: Minh Tân

Thanh âm gọi mời

Sách Nước Nam một thuở do Nhà xuất bản Mỹ Thuật ấn hành có bài viết: "Tiếng rao ở Sài Gòn" của tác giả người Pháp E. Bergès. Bài này từng đăng trên Tuần san Indochine vào thập niên 1940.

Trong đó tác giả miêu tả người bán hủ tiếu: "Anh vừa đẩy chiếc xe hàng của mình vừa làu bàu và dừng lại để chế một tô hủ tiếu gà hoặc heo, giá, ớt. Kêu mãi cũng mệt, anh lấy đũa gõ lên một thanh tre cầm ở tay trái, bàn tay lần lượt mở ra rồi nắm lại để âm thanh bén hơn và trầm hơn: ti to, ti to, ti ti ti to... Ai lại không biết nhịp điệu và âm thanh khô khan ở tiếng rao của anh hủ tiếu hay mùi vị món ăn của anh ta?".

Sách còn in hình vẽ người đàn ông mặc áo cộc tay, quần ngắn, rướn người về phía trước đẩy xe hủ tiếu. Trang sách có hình khuôn nhạc với những nốt để tạo nên âm thanh dịch ra tiếng rao: "Hủ tiếu thịt gà, hủ tiếu thịt heo". Tiếng gõ hủ tiếu từng ngân vang ở Sài thành và các tỉnh thành phương Nam đất Việt đọng lại trong ký ức của nhiều người qua bao dâu bể thời cuộc...

Nhưng đó là câu chuyện của nửa đầu thế kỷ 20. Gần đây hơn, khoảng 30 năm trước, anh Phạm Thành Lập (47 tuổi, quê ở xã Khánh Cường, Quảng Ngãi) vào Sài Gòn gõ hủ tiếu cho vợ chồng cô ruột.

Từ chiều đến đêm khuya, Lập rảo bước trên vỉa hè, qua những con hẻm nhỏ nơi thị thành cách xa quê hương gần cả ngàn cây số. Đôi bàn tay cầm hai thanh tre gõ vào nhau thay lời mời khách ăn hủ tiếu.

Những thanh tre này được người dượng mang từ quê nhà góp thêm thanh âm cuộc sống nơi phồn hoa đô hội. Trước đó, dượng chặt cây tre già rồi phơi dưới nắng chói chang ở làng quê. Vài ngày sau, tre khô, ngả sang màu vàng nhạt với làn da bóng láng.

Ông dùng cưa và rựa cắt rồi chẻ, lấy hai thanh tre để làm bộ gõ. Thanh lớn dài cỡ gang tay, rộng chừng ba ngón; thanh nhỏ dài tầm như thế nhưng chỉ lớn bằng ngón tay cái. Khi gõ, những ngón tay nắm và thả lơi thanh lớn tạo nên âm thanh cuốn hút người nghe. Tiếng gõ khi trầm đục, lúc réo rắt ngân vang giữa phố phường.

Sau nhiều ngày miệt mài luyện tập, Lập gõ được điệu ngựa phi khiến bạn bè vô cùng thán phục. Đấy là "đỉnh cao" đối với những thiếu niên gõ hủ tiếu xa quê thuở bấy giờ. Âm thanh lốc cốc, lộc cộc mà có người nghe như tiếng "xực tắc"... tạo nên nhịp điệu dễ gây chú ý.

Anh Lập giờ đã đứng tuổi, cười kể: "Tụi tôi lội bộ gõ hủ tiếu tại một khu vực nhất định chứ không lấn sang địa bàn xe khác dễ xảy ra mâu thuẫn. Nghe khách kêu, liền bước đến gần hỏi họ ăn món gì rồi về xe nói dượng làm theo yêu cầu, sau đó lại bưng đến tận nơi cho khách. Giờ tôi mua xe hủ tiếu và đứng bán một mình, không còn gõ như trước...".

Sau 38 năm, ông Trần Văn Nhớ (52 tuổi, quê ở xã Khánh Cường, Quảng Ngãi) vẫn nhớ rõ những ngày gõ hủ tiếu thuê cho người Hoa ở Sài Gòn. Ông được chủ chỉ dẫn cách gõ hai thanh tre khá điêu luyện khiến người nghe vô cùng thích thú.

Tiếng gõ không chỉ thay lời mời mà còn báo cho chủ xe hủ tiếu biết những món thực khách yêu cầu. Thế là ông ta nấu theo tín hiệu của tiếng gõ từ hai thanh tre sẫm màu qua năm tháng.

Khi Nhớ ra đến nơi đã có sẵn tô hủ tiếu hay mì, hủ tiếu mì... nóng hổi để bưng đến cho khách đang chờ. "Gõ hủ tiếu có nhiều cách lắm chứ không đơn giản đâu chú à!

Chủ xe chỉ cần nghe tiếng gõ và nhịp điệu nhanh hay chậm là biết nấu món gì, bao nhiêu tô. Chẳng hạn như nghe rốc rộc rộc, rốc rộc rộc là một tô hủ tiếu. Khi tôi gõ rốc rốc rốc tơ rốc cộc cộc, rốc rốc rốc tơ rốc cộc cộc là hủ tiếu mì...", ông vui vẻ kể lại.

Khách ăn hủ tiếu bình dân rẻ mà ngon của anh Nguyễn Quốc Văn - Ảnh: MINH KỲ

Rẻ mà ngon

Rời quân ngũ gần 25 năm trước, anh Nguyễn Quốc Văn (47 tuổi, quê xã Khánh Cường, Quảng Ngãi) bán hủ tiếu mưu sinh đến giờ. Quán anh tại địa chỉ 168 đường Chòm Sao, phường Thuận An, TP.HCM chuyên bán hủ tiếu, mì hoành thánh, hủ tiếu bò viên, bánh canh... với giá mỗi tô 20.000 - 25.000 đồng. Ngoài ra anh có thể bán với giá cao hoặc thấp hơn theo yêu cầu của khách.

Chiều muộn, anh Văn mở nắp thùng nước lèo tỏa hương thơm lan theo gió. Để có nước lèo thơm ngon, anh dậy từ sớm cưỡi xe máy đến chợ mua xương, giò, thịt, da heo... rồi mang về nhà trọ cặm cụi nấu nướng. Bởi đây là "linh hồn" của những tô hủ tiếu nên anh chăm chút kỹ lưỡng. Anh rửa xương và giò heo rồi cho vào thùng nước nấu khá lâu.

Sau đó nêm gia vị và cho vào ít đường phèn Quảng Ngãi tạo vị ngọt thanh khi thưởng thức. Rồi anh mới rửa sạch thịt và da heo cho vào luộc trong thùng nước lèo sôi sùng sục trên bếp. Hồi lâu anh vớt xương, giò, thịt và da ra ngoài khi đã chín và ngấm đều gia vị thơm ngon.

Ngoài ra còn nhiều việc khác cũng rất tinh tế tạo thêm hương vị quyến rũ của hủ tiếu. Anh tự tay làm ớt sa tế, tỏi ngâm giấm, hành phi, tóp mỡ để giảm chi phí và đảm bảo vệ sinh. Anh lấy đầu hành (phần gốc hành lá) rửa sạch, xắt nhỏ và cho vào thịt cùng gia vị rồi bằm nhuyễn, tỏa hương thơm lừng.

"Phải rửa thực phẩm thật sạch trước khi chế biến. Nước lèo phải nêm đường phèn và gia vị đúng thời điểm...", anh cho biết bí quyết.

Khách vào quán có mái che rộng rãi, thư thái ngắm nhìn xe cộ ngược xuôi trên đường. Anh Văn nhanh tay trụng hủ tiếu cùng rau giá rồi cho ra tô khá thuần thục. Tiếp đến cho ít nước mỡ lên trên rồi dùng đũa đảo nhanh, tỏa hương thơm dịu.

Anh lại cho thịt heo xắt mỏng, giò, bò viên xắt lát hay hoành thánh... vào tô theo yêu cầu của khách. Sau đó là rau thơm xắt nhỏ, đầu hành trụng chín tái rồi múc nước lèo vào tô, rắc ít hành phi và tiêu xay nhuyễn lên trên. Hơi nóng đưa hương thơm lên mũi như gọi mời. Người ăn có thể vắt tí nước cốt chanh, thêm vài lát ớt xắt mỏng theo sở thích của mình.

Cùng các công nhân đang xì xụp ngồi ăn, tôi hít nhẹ mùi thơm khi đón tô hủ tiếu. Vắt nhẹ thêm miếng chanh, gắp vài lát ớt xắt mỏng nhúng vào nước lèo trong veo, rồi tôi chậm rãi ăn và ngắm phố phường vào đêm.

Sợi hủ tiếu dai, giá trụng giòn và da heo sần sật vô cùng thích thú. Đầu hành chín tái với hương nồng nàn cùng vị ngọt hậu lưu trong cổ họng. Thịt bám vào xương ngọt mềm. Vị ngọt từ thịt lẫn mặn mà của muối quyện với cay dịu của tiêu ùa vào miệng. Húp muỗng nước lèo đủ đầy hương vị, quá đỗi là ngon.

Quán vắng khách, anh Văn mở điện thoại khoe ảnh hai con nhỏ dễ thương đang ở cùng mẹ và ông bà nội nơi quê nhà xa ngái. Nơi ấy có nhiều người như anh đang tha hương bán hủ tiếu và tạo nên danh tiếng người Quảng bán hủ tiếu rẻ mà ngon.

Phổ Cường (giờ sáp nhập với xã Phổ Khánh thành xã Khánh Cường, Quảng Ngãi) được mệnh danh là "vùng đất tha hương". Hơn 60 năm trước, nhiều người rời làng vào Sài Gòn tránh bom đạn chiến tranh. Họ phụ bán hủ tiếu cho người Hoa rồi đóng xe bán riêng. Nghề này dần thu hút nhiều người rời quê mưu sinh.

Mười năm trước, chính quyền xã Phổ Cường điều tra lao động, việc làm, tổng hợp hơn 7.000 người làm ăn phương xa, chiếm gần 46% dân số. Trong đó phần lớn trong số họ bán hủ tiếu.

"Nhiều người bán hủ tiếu dành dụm xây nhà khang trang và cho con em ăn học. Một số người trở về mở quán bán và thành món ăn hủ tiếu quen thuộc ở quê nhà" - ông Bùi Văn Chuyên, nguyên Phó chủ tịch UBND xã Phổ Cường, cho biết.

*************

>> Kỳ tới: Hủ tiếu miền Tây ở Sài Gòn

Minh Kỳ / Theo: tuoitre

LẠ MIỆNG MÓN CHÈ CUA Ở ĐẤT MŨI

Những tìm tòi sáng tạo của đầu bếp đã giúp món cua Cà Mau nổi tiếng có thêm một cách chế biến độc đáo.


Ngoài cảnh đẹp, Cà Mau còn có đặc sản nổi tiếng là cua biển. Chương trình Thương nhớ miền Tây (VTV Cần Thơ) đã giới thiệu với khán giả một món ăn độc đáo là chè cua do đầu bếp trẻ Ái Linh (ở xã Đất Mũi, huyện Ngọc Hiển) thực hiện.

Nguyên liệu để làm món chè cua đơn giản gồm cua biển, đậu xanh, gừng, hành lá, lá dứa, bột năng, hoa đậu biếc tạo màu, gừng.

Chè cua được lấy ý tưởng theo món chè heo quay bột lọc nổi tiếng của Huế. Thay vì phần nhân là thịt heo quay thì đầu bếp dùng thịt cua đặc sản của vùng Đất Mũi, cùng với việc nghiên cứu, tìm tòi nguyên liệu phù hợp để tạo nên món chè cua mới lạ.

Gỡ thịt cua để làm nhân của viên chè.

Cua được lựa chọn để nấu chè phải chắc thịt, gạch son để khi ăn viên chè sẽ có điểm nhấn màu cam đỏ đẹp mắt. Sau khi hấp chín, đầu bếp gỡ thịt để xào với đậu xanh làm nhân. Lớp bột bên ngoài được nhồi mịn và để bột nghỉ một lát, rồi lấy từng miếng bột nhỏ bọc nhân thịt cua vào bên trong và vo tròn thành từng viên.

Món bột phải được nhồi dẻo mịn vừa đủ để không bị nứt vỏ nhân khi luộc. Lấy một lượng bột vừa đủ tạo thành hình tròn dẹt rồi cho nhân vào vo tròn.

Bên trong nhân thịt cua đậu xanh có vị mặn, nhưng lớp bột và nước nấu chè bên ngoài lại mang vị ngọt của đường phèn. Theo đầu bếp Ái Linh, điều này giống như nguồn nước ở Cà Mau. Với điều kiện thiên nhiên ưu đãi nên vùng U Minh là nước ngọt nhưng sang Đất Mũi là nước mặn.

Luộc các viên chè trong nước sôi trước khi nấu cùng nước đường.

Sau đó luộc viên chè với nước, đợi khi viên bột nổi lên thì vớt ra cho vào nước lạnh. Theo lý giải của đầu bếp, không nên luộc viên chè trong nước đường ngay vì sẽ làm chai cứng lớp bột. Một lát sau những viên chè đã luộc được thả vào nồi nước đường phèn, gừng, lá dứa và một chút muối để cân bằng vị. Đun nồi chè cho đến khi sôi thì múc ra bát để dùng.

Nấu nhân cùng với nước đường phèn, gừng, lá dứa cho đến khi sôi, nhân nổi lên trên thì tắt bếp.

Món chè cua tổng hợp nhiều yếu tố, có vị giòn dai của lớp vỏ, phần nhân có vị hoà quyện của đậu xanh, cua và hành thơm. Phần nước chè ngọt thanh của đường phèn tạo nên dư vị khó quên. Với sự biến tấu đặc biệt này, đặc sản cua Cà Mau sẽ có cơ hội vươn xa hơn khi được ứng dụng vào nhiều món ăn ngon, lạ miệng.

Kim Vy / Theo: vtv.vn



BỒ TÁT MAN KỲ 2 - ÔN ĐÌNH QUÂN


Bồ tát man kỳ 2

Thuỷ tinh liêm lý pha lê chẩm,
Noãn hương nhạ mộng uyên ương cẩm.
Giang thượng liễu như yên,
Nhạn phi tàn nguyệt thiên.
Ngẫu ty thu sắc thiển,
Nhân thắng sâm si tiễn.
Song mấn cách hương hồng,
Ngọc thoa đầu thượng phong.


菩薩蠻其二

水精簾裡頗黎枕,
暖香惹夢鴛鴦錦。
江上柳如煙,
雁飛殘月天。
藕絲秋色淺,
人勝參差剪。
雙鬢隔香紅,
玉釵頭上風。


Bồ tát mạn kỳ 2
(Dịch thơ: Chi Nguyen)

Chăn thủy tinh, gối pha lê. 
Uyên ương gối mộng, đê mê hương nồng. 
Tơ buông liễu rủ trên sông. 
Trăng tàn bóng nhạn tầng không bay về. 
Tơ thu nhạt sắc ủ ê. 
So le dao cắt, dễ bề đều nhau. 
Rung rinh thoa vấn trên đầu. 
Mùi hương mái tóc ngõ hầu còn đây !.


Sơ ;ược tiểu sử tác giả:

Ôn Đình Quân 溫庭筠 (812-870) vốn tên Kỳ 岐, tự Phi Khanh 飛卿, người Thái Nguyên đời Vãn Đường (nay thuộc tỉnh Sơn Tây), là cháu của tể tướng Ôn Ngạn Bác 溫彥博. Ông tinh thông âm nhạc, là một thi nhân tài tử mẫn tiệp, từ trẻ đã nổi danh thi từ nhưng thi không đỗ nên đi chu du đây đó. Từ của ông lời rất đẹp, phái Hoa gian liệt ông vào người đứng thứ nhất đời Đường. Tác phẩm của ông có Hán Nam chân cảo và Ác Lan tập, song đều tán lạc không còn.

Nguồn: Thi Viện