Saturday, April 4, 2026

GIA TỘC DO THÁI ĐỐI ĐẦU TRUNG QUỐC SUỐT 187 NĂM, KẾT CỤC RA SAO?

Trong nhiều thập kỷ sau, gia tộc Sassoon kiếm lợi khổng lồ từ con đường đưa thuốc phiện vào Trung Quốc. Sau đó, họ chuyển sang lĩnh vực tài chính. Năm 1864, HSBC được thành lập tại Hồng Kông. Bề ngoài là tài trợ thương mại, nhưng thực tế trở thành công cụ tài chính có ảnh hưởng lớn.

David Sassoon.

Gia tộc Do Thái đối đầu Trung Quốc suốt 187 năm, kết cục ra sao?

Gia tộc Sassoon, một dòng họ Do Thái xuất thân từ Trung Đông, đã ghi dấu ấn sâu đậm trong lịch sử kinh tế châu Á suốt gần hai thế kỷ. Từ vai trò là những thương nhân buôn thuốc phiện trong thế kỷ XIX đến những ảnh hưởng gián tiếp trong hệ thống tài chính hiện đại, hành trình của họ gắn liền với những biến động lớn của Trung Quốc.

Câu chuyện bắt đầu vào đầu thế kỷ XIX, khi thương mại giữa Anh và nhà Thanh rơi vào tình trạng mất cân bằng nghiêm trọng. Trung Quốc xuất khẩu trà, lụa, sứ với số lượng lớn, trong khi phương Tây gần như không có hàng hóa tương xứng để trao đổi. Bạc vì thế chảy mạnh ra khỏi châu Âu. Trong bối cảnh đó, thuốc phiện – một sản phẩm gây nghiện nhưng sinh lợi cao – trở thành “giải pháp” để đảo ngược dòng chảy thương mại.

David Sassoon, người sáng lập gia tộc, nhanh chóng nắm bắt cơ hội này. Sau khi rời Baghdad và định cư tại Bombay (Mumbai ngày nay), ông xây dựng mạng lưới thương mại rộng khắp. Với sự bảo trợ của Đế quốc Anh, Sassoon tổ chức vận chuyển thuốc phiện từ Ấn Độ sang Trung Quốc, đặc biệt là các cảng như Quảng Châu và Thượng Hải. Để hợp thức hóa hoạt động, thuốc phiện được ngụy trang dưới danh nghĩa “dược phẩm ngoại”, quảng bá như một loại thuốc an thần. Nhưng thực chất, nó gây nghiện và tàn phá xã hội Trung Hoa.

David Sassoon.

Hệ quả là hàng triệu người Trung Quốc rơi vào vòng xoáy nghiện ngập, kéo theo sự suy yếu về kinh tế và xã hội. Khi triều đình nhà Thanh nhận ra mức độ nghiêm trọng, họ đã quyết liệt hành động. Năm 1839, Lâm Tắc Từ tiến hành tịch thu và tiêu hủy hơn 2,37 triệu cân thuốc phiện tại Hổ Môn. Đây không chỉ là một chiến dịch chống ma túy, mà còn là nỗ lực bảo vệ chủ quyền kinh tế quốc gia.

Tuy nhiên, hành động này lại châm ngòi cho một cuộc xung đột lớn hơn. Các thương nhân, trong đó có gia tộc Sassoon, gây áp lực lên chính phủ Anh với lý do “bảo vệ tài sản”. Kết quả là Chiến tranh Nha phiến bùng nổ. Nhà Thanh thất bại, buộc phải ký Hiệp ước Nam Kinh năm 1842, mở cửa nhiều cảng và nhượng Hồng Kông cho Anh. Từ đây, hoạt động buôn bán thuốc phiện không những không bị chấm dứt mà còn phát triển mạnh hơn.

Trong giai đoạn này, gia tộc Sassoon đạt đến đỉnh cao quyền lực. Họ kiểm soát phần lớn hoạt động buôn bán thuốc phiện và mở rộng sang nhiều lĩnh vực khác như bông, trà, bất động sản và tài chính. Với mạng lưới trải dài từ Ấn Độ, Trung Quốc đến châu Âu, Sassoon được xem là một trong những “đế chế đa quốc gia” đầu tiên trên thế giới.

Không dừng lại ở thương mại, gia tộc này nhanh chóng chuyển hướng sang lĩnh vực tài chính. Sự ra đời của các ngân hàng quốc tế tại châu Á, tiêu biểu như HSBC vào năm 1864, đánh dấu một bước ngoặt quan trọng. Dù không phải do Sassoon trực tiếp sáng lập, nhưng hệ sinh thái tài chính mà họ góp phần xây dựng đã tạo ra ảnh hưởng sâu rộng.

Gia tộc Sassoon từng góp phần tạo ra những hệ sinh thái tài chính có sức ảnh lớn của HSBC.

Trong bối cảnh nhà Thanh suy yếu, chính quyền Trung Quốc phải vay vốn từ các ngân hàng nước ngoài để duy trì hoạt động. Những khoản vay này đi kèm điều kiện khắt khe, bao gồm việc thế chấp nguồn thu thuế quan và các lợi ích kinh tế quan trọng. Điều này khiến hệ thống tài chính Trung Quốc ngày càng phụ thuộc vào các thế lực bên ngoài.

Không chỉ vậy, các ngân hàng nước ngoài còn trở thành nơi cất giữ tài sản của một bộ phận quan lại, góp phần làm phức tạp thêm môi trường chính trị – kinh tế. Những nhân vật như Lý Hồng Chương hay Thịnh Tuyên Hoài đều có liên quan đến các hoạt động kinh tế mang tính quốc tế trong giai đoạn này. Trong khi đó, các doanh nhân nội địa như Hồ Tuyết Nham dù từng nổi lên mạnh mẽ nhưng cũng gặp nhiều khó khăn trước sự cạnh tranh và biến động tài chính.

Bước sang đầu thế kỷ XX, trung tâm kinh tế của gia tộc Sassoon chuyển dần sang Thượng Hải. Victor Sassoon, hậu duệ của David, đã biến nơi đây thành một trong những đô thị hiện đại bậc nhất châu Á. Ông đầu tư mạnh vào bất động sản, xây dựng các công trình biểu tượng như khách sạn Cathay và trụ sở Sassoon House trên Bến Thượng Hải.

Thượng Hải thời kỳ này trở thành “Paris của phương Đông”, nơi hội tụ của thương mại, tài chính và văn hóa. Gia tộc Sassoon đóng vai trò quan trọng trong quá trình này, góp phần định hình diện mạo hiện đại của thành phố. Tuy nhiên, sự thịnh vượng này không kéo dài mãi.

Chiến tranh Nha phiến bắt đầu vào năm 1839.

Những biến động toàn cầu như khủng hoảng kinh tế, chiến tranh thế giới và nội chiến Trung Quốc đã làm lung lay nền tảng của đế chế Sassoon. Đến năm 1949, khi nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa được thành lập, phần lớn tài sản của gia tộc tại đại lục bị tịch thu. Victor Sassoon buộc phải rời khỏi Thượng Hải, đánh dấu sự kết thúc của một thời kỳ.

Sau năm 1949, cục diện thay đổi hoàn toàn. Trung Quốc chuyển sang mô hình kinh tế kế hoạch hóa, hạn chế sự tham gia của các thế lực nước ngoài. Tuy nhiên, tại Hồng Kông – nơi vẫn thuộc Anh cho đến năm 1997 – các định chế tài chính quốc tế tiếp tục đóng vai trò quan trọng.

Khi Hồng Kông trở về Trung Quốc, mối quan hệ giữa Bắc Kinh và các tổ chức tài chính quốc tế bước sang một giai đoạn mới. Trung Quốc mở cửa kinh tế, thu hút đầu tư nước ngoài nhưng đồng thời cũng tăng cường kiểm soát để bảo vệ chủ quyền tài chính. Đây là sự khác biệt lớn so với thời kỳ nhà Thanh, khi Trung Quốc ở thế yếu và bị áp đặt điều kiện.

Sự kiện Mạnh Vãn Chu năm 2018 là một ví dụ điển hình cho những căng thẳng trong bối cảnh hiện đại. Việc bà Mạnh Vãn Chu bị bắt tại Canada theo yêu cầu của Mỹ đã gây ra phản ứng mạnh mẽ từ Trung Quốc và làm dấy lên tranh cãi quốc tế. Dù không liên quan trực tiếp đến gia tộc Sassoon, nhưng sự kiện này cho thấy cuộc đối đầu kinh tế – tài chính giữa Trung Quốc và các thế lực bên ngoài vẫn tiếp diễn, chỉ là dưới hình thức mới.

Bà Mạnh Vãn Chu.

Nếu như trong thế kỷ XIX, “vũ khí” là thuốc phiện và thương mại, thì ngày nay đó là công nghệ, tài chính và địa chính trị. Trung Quốc không còn ở vị thế bị động như trước, mà đã trở thành một trong những nền kinh tế lớn nhất thế giới, có khả năng định hình luật chơi.

Nhìn lại toàn bộ hành trình, có thể thấy gia tộc Sassoon chỉ là một trong nhiều tác nhân tham gia vào quá trình tương tác giữa Trung Quốc và phương Tây. Tuy nhiên, họ là biểu tượng tiêu biểu cho giai đoạn mà Trung Quốc bị khai thác về kinh tế và mất dần quyền kiểm soát.

Cuộc “đối đầu” kéo dài 187 năm này thực chất là sự chuyển dịch quyền lực. Từ chỗ bị áp đặt và phụ thuộc, Trung Quốc dần vươn lên, tái khẳng định vị thế của mình. Trong khi đó, những gia tộc như Sassoon – từng đứng trên đỉnh cao quyền lực – lại dần rút khỏi sân khấu lịch sử.

Kết cục của cuộc đối đầu này không phải là một chiến thắng tuyệt đối của bên nào, mà là sự thay đổi vai trò. Trung Quốc ngày nay không còn là “nạn nhân” của hệ thống thương mại toàn cầu, mà là một trong những trung tâm quyền lực quan trọng. Còn gia tộc Sassoon, dù không còn ảnh hưởng như trước, vẫn để lại dấu ấn sâu sắc trong lịch sử kinh tế thế giới.

Bảo Minh / Theo: Dân Việt


Friday, April 3, 2026

AI THỰC SỰ LÀ NGƯỜI CÓ PHÚC KHÍ?

Luôn gặp may mắn, được mọi người yêu quý, gặt hái thành công,… đều là thể hiện của phúc khí. Tuy nhiên, một người có phúc khí không phụ thuộc vào hoàn cảnh gia đình cũng như năng lực học vấn, mà phụ thuộc vào một điểm: Sự lương thiện. Ví sao lại nói như vậy?

Lương thiện từ trong tâm, cho đi không cần báo đáp thì đó mới là lương thiện thật sự! (Ảnh: chuyuss/ Shutterstock)

Thế nào là lương thiện?

Lương thiện là phẩm chất thuần khiết, là cử chỉ ấm áp, là phẩm đức tốt đẹp trong thiên tính, là lòng tốt xuất phát từ nội tâm, cũng là chứng minh cho phẩm chất tốt đẹp của con người. Đây là điều quan trọng để có được phúc khí.

Thiện lương là một kho báu vô giá, có dùng bao nhiêu tiền tài cũng không thể mua được, thậm chí, dùng bao nhiêu vàng bạc cũng không thể đổi được.

Thiện lương là hậu thuẫn đắc lực, chỉ cần có sự thiện lương thì có thể thu phục được lòng người và được mọi người tôn trọng. 

Thiện lương vừa là bản tính tiên thiên tốt đẹp của con người, cũng vừa là sự lựa chọn giữa hai mặt thiện ác trong nhân tính.

Thiện lương vốn là thiên tính của mỗi người, nhưng trong quá trình sinh sống, trải qua những tổn thương, lừa gạt, gặp phải những đả kích, trắc trở, một số người sẽ chọn cách vứt bỏ sự thiện lương và trở nên lạnh lùng, tàn nhẫn, thậm chí là độc ác. Vì vậy, nếu một người có thể kiên trì giữ vững sự thiện lương và trái tim nhân hậu thì người đó mới xứng đáng có được những mối thâm giao.

Trong cuộc sống, nếu một người cho dù bất cứ lúc nào vẫn giữ được sự lương thiện, thích giúp đỡ người, tránh xa việc ác… thì mới có thể sống vô tư vô nghĩ, không thẹn với lương tâm. Làm việc thiện và giúp đỡ người khác sẽ giúp cuộc sống trở nên ổn định và an bình.

Nếu bạn có thể luôn giữ được sự lương thiện, bạn mới có thể có được phúc khí. Dù có chuyện gì xảy ra cũng đừng hủy hoại sự thiện lương trong tâm của mình. Hãy đối xử với mọi người bằng sự khoan dung, độ lượng và ngay thẳng, cả trong lời nói và hành động. Hãy lấy sự thiện lương làm tiêu chuẩn, coi sự thiện lương như sinh mệnh, lấy sự thiện lương làm gia phong tốt đẹp của gia đình để giáo dục con cái và răn dạy thế hệ sau. Nếu là được vậy thì gia đình sẽ được phúc lành và thịnh vượng bền lâu.

Vì sao cho đi rất nhiều, nhưng nhận được chẳng bao nhiêu?

Có một tình huống rất dễ nhầm lẫn, đó là “ngụy thiện” (giả vờ thiện). Trên bề mặt đang làm điều tốt nhưng thật ra trong tâm đang cầu mong hồi đáp từ nhận, hoặc cầu mong phúc báo từ ông Trời hoặc một đấng bề trên nào đó.

Khi bạn cho đi điều gì, người nhận chưa chắc đã thể hiện sự cảm kích với bạn. Lúc này liệu bạn có cảm thấy chán ghét họ không? Khi bạn dâng hương dâng tiền lên tượng Phật nhưng bạn vẫn mãi nghèo. Lúc này bạn có oán thán Phật không?

Kiểu “ngụy thiện” này ngược lại không thể bền lâu, khi không nhận được hồi báo sẽ cảm thấy bất công, ủy khuất và thậm chí là oán hận.

Bạn cho đi điều gì, tương lai chắc chắn bạn sẽ nhận lại được điều đó. Bạn cho đi vật chất, tương lai chắc chắn sẽ có phúc báo vật chất. Nhưng bạn cho đi kèm với oán hận, chắc chắn tương lai sẽ nhận được điều oán hận tương tự. Đó là quy luật nhân quả. Hơn nữa, Thần Phật nhìn tâm độ người chứ chắc chắn sẽ không cầu gì vật chất từ người thường cả. Bạn dâng tiền lên Phật để đổi lấy gì đó, há không phải bạn xem Phật như người thường sao?

Vì vậy, điều quý giá nhất của đời người là sự thiện lương thật sự từ trong tâm, cho đi mà không nghĩ đến hồi báo. Người thường hay làm việc thiện thì tai họa sẽ đi xa, phúc báo sẽ đến gần. Người tích lũy thiện lương thì sẽ tai qua nạn khỏi, hóa nguy thành an. 

Kiên trì làm việc thiện chưa chắc sẽ giàu có. Luôn giữ lòng thiện lương chưa chắc sẽ nhận được vị trí tốt đẹp hơn. Nhưng trời xanh có mắt có thể nhìn thấy tất cả điều này, thế nên sẽ gửi mọi phúc lành, may mắn đến cho họ. Người có phúc hay không đều phụ thuộc vào điều này, chính là người đó có lương thiện hay không.

Làm người lương thiện, phúc khí tất sẽ đến. Làm việc dựa vào thiện lương, may mắn tất sẽ theo sau. 

Vì vậy, muốn giữ được phúc khí, thì cần giữ được sự thiện lương, làm nhiều việc thiện, tự nhiên phúc báo sẽ vây quanh, làm người lương thiện, tự nhiên sẽ được bình an một đời.

Mộc Lan biên tập
Theo: Vision Times

HÀNH HƯƠNG TỬ - TẦN QUÁN


Hành Hương Tử - Tần Quán

Thụ nhiễu thôn trang,
Thủy mãn bi đường.
Ỷ đông phong, hào hứng thảng dương.
Tiểu viên kỷ hứa,
Thu tận xuân quang.
Hữu đào hoa hồng,
Lý hoa bạch,
Thái hoa hoàng.

Viễn viễn vi tường,
Ẩn ẩn mao đường.
Dương thanh kỳ, lưu thủy kiều bàng.
Ngẫu nhiên thừa hứng,
Bộ quá đông cương.
Chính oanh nhi đề,
Yến nhi vũ,
Điệp nhi mang.


行香子 - 秦觀

樹繞村莊
水滿陂塘
倚東風豪興徜徉
小園幾許
收盡春光
有桃花紅
李花白
菜花黃

遠遠圍牆
隱隱茅堂
颺青旗流水橋旁
偶然乘興
步過東岡
正鶯兒啼
燕兒舞
蝶兒忙


Hành Hương Tử
(Dịch thơ: Lộc Bắc)

Cây quanh làng ao hồ đầy nước
Đón gió xuân chân bước đi hoang
Vườn nhỏ xíu, gom ánh quang
Đào hồng, mận trắng, ngồng vàng cải xanh

Một mái lá, tường quanh xa thấy
Cờ rượu bay, nước chảy cầu ngang
Bỗng cao hứng, đồi đông sang
Oanh ca, yến múa, rộn ràng bướm bay!

Sơ lược tiểu sử tác giả:

Tần Quán 秦觀 (1049-1100) tự Thiếu Du 少遊, Thái Hư 太虛, hiệu Hoài hải cư sĩ 淮海居士, người Cao Bưu (nay thuộc tỉnh Giang Tô). Ông từng là học trò và kết hôn với em gái của Tô Thức. Tô Thức từng khen Thiếu Du có tài Khuất Nguyên, Tống Ngọc. Ông từng làm quan tới chức Quốc sử biên tu, sau bị cách chức. Từ của ông phong cách uyển chuyển, trước tác của ông có tập Hoài hải từ.

Theo: HHD Bellephoto



KINH CHÂU - VÙNG ĐẤT CHIẾN LƯỢC NGHÌN NĂM GIỮA DÒNG CHẢY LỊCH SỬ TRUNG HOA

Kinh Châu (荊州) – vùng đất trọng yếu suốt lịch sử Trung Hoa, nổi bật trong thời Tam Quốc và là điểm dừng quan trọng của Tour Dương Tử Giang khi tham quan bảo tàng & tường thành Kinh Châu.


Kinh Châu (荊州) – trái tim chiến lược của miền trung Trung Hoa

Nếu phải chọn một vùng đất để đại diện cho sự giao thoa giữa địa lý, chiến lược, văn minh và chiến tranh của Trung Quốc cổ đại, thì không nơi nào xứng đáng hơn Kinh Châu.

Nằm dọc theo trung và hạ lưu sông Dương Tử, Kinh Châu cổ đại trải dài trên khu vực ngày nay gồm Hồ Bắc, Hồ Nam, một phần Giang Tây, Trùng Khánh và thậm chí lan tới Quảng Đông. Vị trí ấy đặt Kinh Châu ngay giữa trục giao thông thủy – bộ quan trọng nhất thời cổ: phía bắc liên thông Trung Nguyên, phía nam bỏ ngỏ đến Nam Man, phía đông nối Giang Đông, phía tây tiến thẳng Ích Châu (Tứ Xuyên).

Trong các văn bản cổ, người Trung Hoa mô tả Kinh Châu bằng câu:

“Bắc kháng Tào Ngụy, nam chế Đông Ngô, tây lấn Thục Hán, đông thông Giang Nam.”

Thành cổ tại Kinh Châu. (Ảnh: Internet)

Không cần một bản đồ chi tiết, chỉ cần câu ấy cũng hiểu tại sao thành phố này trở thành vùng đất tranh chấp dai dẳng nhất trong thời Tam Quốc.

Địa thế của Kinh Châu – nơi sông Dương Tử ôm vòng tay của lịch sử

Kinh Châu nằm ở đoạn mà sông Dương Tử chuyển từ miền núi hẹp sang vùng đồng bằng rộng. Địa hình này tạo nên:

Các cảng thị phồn hoa từ thời Xuân Thu – Chiến Quốc

Vì thuyền bè dễ dàng neo đậu, trao đổi hàng hóa.

Những thị trấn quân sự quan trọng

Nhờ kiểm soát được cả đường thủy lẫn đường bộ.

Các thành trì kiên cố ven sông

Điển hình là Thành Kinh Châu – một trong những tường thành cổ còn giữ nguyên cấu trúc trung đại.

Kinh Châu giống như chiếc “bản lề” của toàn bộ miền trung Trung Quốc. Ai nắm được vùng này, người đó có thể mở ra hoặc đóng lại cánh cửa chiến lược của cả một thời đại.

Kinh Châu thuộc tỉnh Hồ Bắc - vị trí Tỉnh Hồ Bắc. (Ảnh: Internet)

Kinh Châu trong thời Tam Quốc – vùng đất quyết định số phận ba nước

Không phải ngẫu nhiên mà Tam Quốc Diễn Nghĩa, Tam Quốc Chí, và hàng loạt nghiên cứu hiện đại đều xem Kinh Châu như chìa khóa sống còn của ba thế lực lớn: Tào Ngụy – Đông Ngô – Thục Hán.

Lưu Bị và Chu Du – liên minh hình thành từ Kinh Châu

Sau khi đại bại ở Trường Bản, Lưu Bị chạy về nương nhờ Lưu Biểu. Chính tại vùng đất này, Lưu Bị và tướng Đông Ngô là Chu Du hình thành sự hợp tác, dẫn đến trận Xích Bích lẫy lừng – trận chiến xoay chuyển bản đồ chính trị Trung Hoa.

Lưu Bị “mượn Kinh Châu” – món nợ lớn nhất thời Tam Quốc

Sau khi Lưu Biểu mất, Lưu Bị tiếp quản quân lược dựa vào danh nghĩa “tạm quản để chống Tào”. Nhưng khi Tôn Quyền yêu cầu trả lại, Lưu Bị tìm cách trì hoãn – mở ra một trong những vấn đề dai dẳng nhất thời Tam Quốc:

Kinh Châu trong thời Tam Quốc – vùng đất quyết định số phận ba nước. (Ảnh: Internet)

Kinh Châu thuộc về ai?

Đây là câu hỏi lịch sử – chính trị phức tạp đến mức các học giả ngày nay vẫn còn tranh luận.

Cái chết của Quan Vũ

Khi Lưu Bị tiến vào Ích Châu, ông giao Kinh Châu cho Quan Vũ trấn thủ. Chính từ nơi đây, Quan Vũ phát động chiến dịch uy danh Hán Trung, chiếm Phàn Thành, làm rung động cả Tào Ngụy.

Nhưng vì quá tin vào địa thế Kinh Châu, Quan Vũ bị Tôn Quyền đánh úp từ phía đông, dẫn đến bi kịch:
  • Mất Kinh Châu
  • Thất thủ Mạch Thành
  • Quan Vũ và con trai bị bắt rồi bị xử trảm
Sử sách ghi rằng:

“Tam Quốc phân tranh, Kinh Châu thất thủ – thiên hạ đổi chủ.”

Từ đó, thế Tam Quốc bị phá vỡ và dẫn đến kết cục suy vong của Thục Hán.

Trung tâm vùng Trung Trung Quốc ngày nay – một vùng đất vừa hiện đại vừa thấm đẫm lịch sử

Ngày nay, Kinh Châu hiện đại nằm trong địa phận tỉnh Hồ Bắc, gần Thành phố Vũ Hán – trung tâm lớn nhất vùng Trung Trung Quốc.

Không còn những trận chiến khói lửa, Kinh Châu trở thành điểm dừng chân đầy cảm xúc trong các hành trình văn hóa – lịch sử, đặc biệt là Tour Dương Tử Giang.

Migola Travel đưa du khách đến Kinh Châu trong hành trình xuôi sông Dương Tử để khám phá:

Bảo tàng Kinh Châu – nơi lịch sử mở từng lớp trầm tích

Bảo tàng này trưng bày:
  • Đồ gốm, đồng, ngọc khí từ thời Chu – Hán
  • Hiện vật Tam Quốc liên quan đến các trận chiến và nhân vật
  • Tài liệu về văn hóa sông Dương Tử
  • Các khai quật khảo cổ tại khu vực Giang Lăng – kinh đô cổ của Kinh Châu thời Chu
Không gian của bảo tàng khiến du khách cảm nhận được chiều sâu lịch sử nghìn năm, cùng sự giao thoa giữa đời sống quân sự và văn hóa .
 
Tường thành Kinh Châu – chứng nhân của thời đại Tam Quốc

Tường thành nơi đây vẫn giữ cấu trúc kiên cố, nhìn ra dòng Trường Giang mênh mông. Đứng trên thành, du khách dễ dàng hình dung được:
  • Vì sao Quan Vũ lại tự tin thủ giữ nơi đây
  • Vì sao Kinh Châu trở thành “điểm bùng nổ” của thời Tam Quốc
  • Và vì sao mất Kinh Châu là mất tuyến phòng thủ quan trọng nhất miền nam
Đây là một trong những điểm tham quan giàu cảm xúc nhất của Tour Dương Tử Giang.

Thành cổ tại Kinh Châu. (Ảnh: Internet)

Một nhịp thở mới – thành phố cổ trong dòng chảy đời sống hiện đại

Dù mang chiều sâu lịch sử, Kinh Châu ngày nay lại cực kỳ yên bình:
  • Sông Dương Tử chảy hiền hòa
  • Các khu phố mới rộng rãi
  • Nhịp sống nhẹ nhàng hơn Vũ Hán hay Trùng Khánh
Đi dạo ven bờ Trường Giang lúc chiều, nhìn nắng nghiêng lên mặt nước, du khách dễ dàng nhận ra rằng nơi từng là chiến trường khốc liệt nhất nay lại mang một vẻ đẹp rất ấm, rất nhân sinh.

Vùng đất hiểu thì thương, không hiểu thì bỏ lỡ

Vùng đất này không chỉ là một vùng đất trong lịch sử. Nó là một khúc quanh quan trọng của cả nền văn minh Trung Hoa.

Nó là trung tâm chiến lược của Tam Quốc.

Nó là ký ức của các anh hùng.

Nó là nơi sông Dương Tử kể về những ngày tháng gió tanh mưa máu, rồi lại kể về bình minh và sự hồi sinh.

Cầu đá cổ tại Kinh Châu,. (Ảnh: Internet)

Trong Tour Dương Tử Giang của Migola Travel, Kinh Châu trở thành cầu nối giữa hai thế giới:
  • Một quá khứ mạnh mẽ, nơi từng trận chiến định hình lịch sử
  • Một hiện tại yên bình, nơi con người sống hòa với sông núi
Và du khách, khi đứng trước tường thành cổ, khi nhìn xuống dòng sông rộng, khi nghe câu chuyện về Quan Vũ – Lưu Bị – Tôn Quyền, sẽ cảm nhận được điều mà sách sử không thể truyền tải hết:

Kinh Châu không chỉ là nơi các anh hùng ngã xuống – mà là nơi lịch sử tìm thấy hình hài của chính nó.

Migola Travel (Sưu Tầm và Tổng Hợp)



Ý NGHĨA VÀ NGUỒN GỐC LỄ PHỤC SINH

Nguồn gốc Lễ Phục Sinh là một chủ đề thú vị, không chỉ mang đậm ý nghĩa tôn giáo mà còn hòa quyện với nhiều phong tục tập quán độc đáo của các quốc gia trên thế giới. Ngày lễ này không chỉ đơn thuần là việc kỷ niệm sự phục sinh của Chúa Giêsu mà còn là dịp để mọi người sum vầy, cùng nhau chia sẻ những niềm vui và hy vọng trong cuộc sống. Không chỉ có ý nghĩa tôn giáo, Lễ Phục Sinh còn gắn liền với nhiều phong tục truyền thống độc đáo trên thế giới. Hãy cùng Du Lịch Triều Hảo khám phá nguồn gốc, ý nghĩa và những hoạt động đặc sắc trong dịp lễ này!


Ý nghĩa và nguồn gốc Lễ Phục Sinh

Lễ Phục Sinh (Easter) là một trong những ngày lễ quan trọng nhất của Kitô giáo, kỷ niệm sự phục sinh của Chúa Giêsu sau ba ngày bị đóng đinh trên thập giá. Ngày lễ này mang ý nghĩa đặc biệt, đánh dấu chiến thắng của sự sống, hy vọng và sự tái sinh. Không chỉ có ý nghĩa tôn giáo, Lễ Phục Sinh còn gắn liền với nhiều phong tục truyền thống độc đáo trên thế giới. Hãy cùng Du Lịch Triều Hảo khám phá nguồn gốc, ý nghĩa và những hoạt động đặc sắc trong dịp lễ này!

Lễ Phục Sinh bắt nguồn từ đâu?

Theo Kinh Thánh, Lễ Phục Sinh gắn liền với sự kiện Chúa Giêsu bị đóng đinh và phục sinh vào ngày Chủ Nhật. Đây là thời điểm mà tín đồ Kitô giáo tin rằng Chúa Giêsu đã vượt qua cái chết để mang lại sự sống vĩnh cửu cho nhân loại.


Ngày lễ này được tổ chức vào Chủ Nhật đầu tiên sau ngày trăng tròn của xuân phân, thường rơi vào khoảng tháng 3 hoặc tháng 4. Khi tìm hiểu về nguồn gốc Lễ Phục Sinh, chúng ta sẽ thấy rằng nó không chỉ bắt nguồn từ những yếu tố tôn giáo mà còn liên quan đến các nghi lễ mùa xuân cổ xưa của người Do Thái và văn hóa dân gian châu Âu.

Sự kết hợp giữa các yếu tố tôn giáo và văn hóa dân gian đã tạo nên một lễ hội phong phú, nơi mà con người có thể thể hiện niềm tin tôn giáo cũng như những nét đẹp văn hóa truyền thống của dân tộc mình.

Ý nghĩa của Lễ Phục Sinh trong Kitô giáo

Ý nghĩa của Lễ Phục Sinh chủ yếu nằm ở khía cạnh tôn giáo. Đối với người Kitô hữu, ngày này biểu tượng cho sự chiến thắng cái chết, sự sống lại và niềm tin vào sự cứu rỗi. Lễ Phục Sinh không chỉ là một ngày lễ mà còn là nguồn động lực tinh thần, khuyến khích con người sống tốt hơn, yêu thương và tha thứ.


Ngoài ra, Lễ Phục Sinh còn mang đến thông điệp hy vọng, khởi đầu mới và lòng bao dung. Nó nhắc nhở chúng ta rằng, dù có khó khăn và thử thách trong cuộc sống, luôn có một ánh sáng phía cuối đường hầm. Những điều tốt đẹp sẽ đến nếu chúng ta kiên tâm và không từ bỏ. Điều này càng rõ nét hơn trong bối cảnh hiện đại, khi mà những giá trị vật chất thường chiếm ưu thế, Lễ Phục Sinh như một lời nhắc nhở về những giá trị tinh thần cao quý.

Những phong tục đặc sắc trong Lễ Phục Sinh

Lễ Phục Sinh không chỉ là một ngày lễ tôn giáo mà còn gắn liền với nhiều phong tục tập quán độc đáo ở từng nơi trên thế giới. Mỗi quốc gia có cách thể hiện riêng về niềm vui và sự kính trọng đối với lễ hội này. Từ những biểu tượng như trứng Phục Sinh cho đến hình ảnh chú thỏ Phục Sinh, tất cả đều chứa đựng những ý nghĩa sâu sắc và những câu chuyện thú vị.

Biểu tượng trứng Phục Sinh

Trứng Phục Sinh là một trong những biểu tượng nổi bật nhất của lễ hội này. Nó tượng trưng cho sự tái sinh và sự sống mới. Trong nhiều nền văn hóa, trứng được coi là biểu tượng của sự sinh sôi nảy nở, giống như sự phục sinh của Chúa Giêsu.


Nhiều quốc gia có truyền thống trang trí trứng với màu sắc rực rỡ. Việc này không chỉ mang tính nghệ thuật mà còn thể hiện sự sáng tạo và niềm vui trong không khí lễ hội. Đặc biệt, trò chơi săn trứng Phục Sinh (Easter Egg Hunt) dành cho trẻ em rất phổ biến tại các nước phương Tây, nơi mà trẻ em được khuyến khích tìm kiếm những quả trứng được giấu kín trong vườn hoặc trong nhà.

Trò chơi này không chỉ giúp trẻ em phát triển kỹ năng quan sát và tư duy mà còn thúc đẩy sự đoàn kết gia đình, khi các bậc phụ huynh cùng tham gia vào hoạt động thú vị này. Qua đó, nguồn gốc Lễ Phục Sinh được gợi nhớ và lan tỏa trong những thế hệ tiếp theo.

Thỏ Phục Sinh – Biểu tượng may mắn

Hình ảnh chú thỏ cũng là một biểu tượng không thể thiếu trong lễ Phục Sinh. Thỏ được biết đến là loài động vật sinh sản nhanh chóng, do đó nó trở thành biểu tượng cho sự sinh sôi, nảy nở. Theo truyền thuyết, Thỏ Phục Sinh sẽ mang đến những quả trứng đầy màu sắc cho trẻ em vào sáng Chủ Nhật.


Trong các gia đình ở Đức, trẻ em thường đặt những chiếc tổ nhỏ trong vườn để Thỏ Phục Sinh đến tặng quà. Hình ảnh này không chỉ mang lại niềm vui cho trẻ em mà còn giúp các bậc phụ huynh tạo dựng một không khí lễ hội thú vị và đáng nhớ cho con cái.

Thỏ Phục Sinh không chỉ là một biểu tượng ngộ nghĩnh mà còn thể hiện tinh thần của lễ hội, nơi mà sự sống mới xuất hiện và cùng tồn tại. Với những nét dễ thương và gần gũi, Thỏ Phục Sinh đã trở thành một phần không thể thiếu trong mỗi gia đình trong dịp lễ này.

Bữa tiệc truyền thống vào ngày Phục Sinh

Một phần không thể thiếu trong Lễ Phục Sinh chính là những bữa tiệc truyền thống với các món ăn đặc trưng. Mỗi quốc gia có những món ăn khác nhau nhưng đều mang trong mình những giá trị văn hóa riêng.


Bánh mì ngọt Hot Cross Buns ở Anh là một trong những món ăn nổi tiếng, thường được tiêu thụ trong dịp lễ này. Bánh có hình dạng tròn, trên mặt có dấu chữ thập, tượng trưng cho cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu.

Tại nhiều nước châu Âu, thịt cừu nướng cũng là một món ăn phổ biến trong ngày lễ này. Đây không chỉ là món ăn ngon mà còn là biểu tượng cho sự hy vọng và sức sống mới trong mùa xuân.

Ngoài ra, bánh Tsoureki truyền thống của Hy Lạp cũng là biểu tượng cho Lễ Phục Sinh. Bánh này được làm từ bột mì, trứng và đường, thường được trang trí bằng các màu sắc rực rỡ để thể hiện sự vui tươi của mùa lễ hội.

Những điểm đến hấp dẫn để trải nghiệm Lễ Phục Sinh

Nếu bạn muốn tận hưởng không khí lễ hội và khám phá những nét đẹp văn hóa, hãy cùng Du Lịch Triều Hảo trải nghiệm tour du lịch mùa Lễ Phục Sinh đến các quốc gia châu Âu! Dưới đây là một số điểm đến nổi bật mà bạn không thể bỏ lỡ.

Vatican – Trung tâm của Lễ Phục Sinh

Vatican được xem là nơi tổ chức các nghi lễ quan trọng nhất của Kitô giáo, đặc biệt là trong dịp Lễ Phục Sinh. Tại đây, các nghi thức diễn ra rất trang trọng và thiêng liêng, thu hút hàng ngàn tín đồ từ khắp nơi trên thế giới.


Lễ rước và bài giảng đặc biệt của Giáo hoàng tại Quảng trường St. Peter là một trong những hoạt động nổi bật. Người dân và du khách không chỉ được thưởng thức không khí trang nghiêm mà còn cảm nhận được lòng tôn kính và tình yêu thương của cộng đồng Kitô giáo.

Không khí tại Vatican trong dịp Lễ Phục Sinh thật sự ấm áp, nơi mà mọi người cùng tụ tập, cầu nguyện và chia sẻ niềm vui. Đây cũng là dịp để bạn tìm hiểu thêm về tín ngưỡng Kitô giáo và những phong tục tập quán độc đáo của vùng đất này.

Tây Ban Nha – Lễ hội Semana Santa

Tây Ban Nha nổi tiếng với lễ hội Semana Santa, một trong những lễ hội tôn giáo lớn nhất châu Âu. Trong suốt tuần trước Lễ Phục Sinh, cả đất nước chìm trong không khí lễ hội với nhiều hoạt động đặc sắc.


Các cuộc rước kiệu tái hiện những ngày cuối cùng của Chúa Giêsu diễn ra trên khắp các thành phố lớn như Seville và Malaga. Người dân diện trang phục truyền thống, tạo nên khung cảnh đầy ấn tượng và cảm xúc.

Lễ hội Semana Santa không chỉ là dịp để tưởng nhớ về sự hy sinh của Chúa Giêsu mà còn là nơi để người dân bày tỏ lòng kính trọng đối với các giá trị đạo đức và văn hóa. Nếu có cơ hội, bạn hãy tham gia vào lễ hội này để cảm nhận được sức mạnh tinh thần và sự đoàn kết giữa các cộng đồng.

Pháp – Trải nghiệm lễ hội tại Paris

Khi tới Pháp trong dịp Lễ Phục Sinh, bạn sẽ không chỉ được chiêm ngưỡng vẻ đẹp của những nhà thờ cổ kính mà còn tham gia vào nhiều hoạt động lễ hội hấp dẫn. Paris, thành phố ánh sáng, sẽ mang đến cho bạn những trải nghiệm tuyệt vời trong không khí mùa xuân.


Các sự kiện âm nhạc, hội chợ Phục Sinh với nhiều món ăn đặc trưng sẽ góp phần tạo nên không khí lễ hội rộn ràng. Dạo bước trên đại lộ Champs-Élysées và thưởng thức không khí mùa xuân tuyệt đẹp, bạn sẽ thấy Paris không chỉ lung linh mà còn tràn đầy sức sống.

Điểm dừng chân lý tưởng trong chuyến du lịch này có thể là các nhà thờ nổi tiếng như Notre-Dame hay Sacré-Cœur, nơi bạn có thể tham gia các buổi lễ cầu nguyện và cảm nhận không khí tôn nghiêm của ngày lễ.

Kết luận


Lễ Phục Sinh không chỉ là một ngày lễ tôn giáo quan trọng mà còn là dịp để tận hưởng những phong tục độc đáo trên khắp thế giới. Từ những cuộc săn trứng vui nhộn đến những bữa tiệc truyền thống, tất cả tạo nên không khí rộn ràng, đầy ý nghĩa.

Theo: trieuhaotravel.vn



Thursday, April 2, 2026

ĐỌC SÁCH DƯỠNG TÂM: "THẬP KHÍ" - 10 KHÍ CHẤT CỦA QUÂN TỬ

Chúng ta đều biết rằng, việc đọc sách có thể nâng cao khả năng tự trau dồi bản thân, nhưng điều này hoàn toàn không phải là bổ xung thêm nhiều kiến ​​thức. Có quá nhiều người đã đọc rất nhiều sách, ví như các chuyên gia và giáo sư. Tuy nhiên, việc tự trau dồi bản thân của họ vẫn còn kém cỏi.


Đạo giáo tin rằng “khí” là nền tảng và cầu nối của tinh thần con người, nếu đủ khí thì con người sẽ tràn đầy năng lượng và hài hòa. Sở dĩ đọc sách có thể nâng cao sự tu dưỡng của con người chính là vì nó có thể nuôi dưỡng khí. Cụ thể, việc đọc sách có thể nuôi dưỡng “mười khí” dưới dây:

1. Dưỡng tĩnh khí và loại bỏ táo khí (dưỡng sự điềm tĩnh, loại bỏ sự cáu kỉnh)

Sách “Đại học” viết: “Biết dừng lại mới có thể định. Khi định, người ta có thể tĩnh. Sau khi tĩnh, người ta có thể an. Sau khi an, người ta có thể suy nghĩ về nó. Sau khi suy nghĩ về nó, người ta có thể đạt được.” Câu nói này chỉ ra cho chúng ta một quá trình tu luyện hoàn chỉnh, và “sự tĩnh lặng” ở một vị trí quan trọng, như một sợi dây liên kết giữa quá khứ và tương lai, giữa nguyên nhân và kết quả.

Con người tĩnh lặng có thể quan sát những thay đổi. Tĩnh lặng có thể khiến mọi việc dừng lại, không đi quá xa. Còn sự cáu kỉnh, giận dữ khiến con người mất bình tĩnh và bồn chồn, điều này tạo ra sự hỗn loạn trong tư tưởng. Tuy nhiên, sự tĩnh lặng có được là do công phu tôi luyện mới có được. Và cách tốt nhất là đọc sách.

Ảnh: Truongdiwriter.

Đọc sách đòi hỏi một môi trường xung quanh yên tĩnh, một tâm lý bình tĩnh và nội tâm thanh tĩnh. Nếu tâm phiền thì ý loạn, người ta không thể đọc được sách nếu tâm bị chi phối. Nếu đọc cũng không lĩnh hội được tri thức vì bị mất tập trung.

Trạng thái giữ toàn tâm toàn ý cho việc đọc sách thực chất là một trạng thái trau dồi bản thân. Đó là một quá trình rèn luyện nhân cách, mài giũa ý chí và tích lũy năng lượng.

Nếu bạn kiên trì và nghiêm túc đọc sách, tự nhiên bạn sẽ có được sự bình yên và năng lượng bốc đồng dần dần sẽ mất đi. Việc đọc sách có thể rèn luyện các kỹ năng loại bỏ can nhiễu và tìm thấy hướng giải quyết cho những rắc rối. Đồng thời, việc đọc sách giúp bận nâng cao sự tự tin, không sợ hãi trước nguy hiểm và giữ bình tĩnh trước sự thay đổi.

2. Dưỡng nhã khí và loại bỏ tục khí (Dưỡng sự thanh lịch, nhã nhặn và loại bỏ sự thô tục)

Tục ngữ Trung Hoa có câu: “Việc đọc sách có thể khiến con người trở nên tao nhã”. Tăng Quốc Phiên cũng từng nói: “Đọc sách có thể thay đổi tính khí”. Như vậy, càng chú tâm đọc sách hay, tính khí của bạn sẽ càng tốt hơn.

Nếu yêu thích việc đọc sách, tính thẩm mỹ của bạn sẽ được đề cao, tầm nhìn của bạn được mở rộng, suy nghĩ của bạn sâu sắc hơn, tinh thần cũng trở nên cao thượng hơn, tư cách đạo đức trở nên cao quý, cách cư xử ngày một tao nhã, từ đó, cuộc sống của bạn sẽ được cải thiện. 

Ảnh: Natalie.

Nếu bạn không thích đọc sách, kiến ​​thức của bạn sẽ cằn cỗi, suy nghĩ trở nên cứng nhắc, khả năng bị suy giảm, hành vi của bạn cũng dễ khiến người khác choáng váng.

Khi tri thức hạn hẹp, người ta có xu hướng quan tâm đến những vấn đề, những sở thích tầm thường và tính toán từng bước đi một cách thiển cận. Khi đó toàn xã hội sẽ bỏ xa họ về mặt nhận thức, cuộc sống của họ trở nên trở nên phàm tục, thô tháo.

3. Dưỡng tài khí bỏ vu khí (Dưỡng tài năng loại bỏ lý luận viển vông)

Việc trau dồi tài năng khiến con người thoát khỏi sự kiêu ngạo, không còn đề cao bản thân hơn người khác.

Lưu Hướng sống vào thời Tây Hán đã nói: “Sách giống như thuốc, đọc kỹ có thể chữa khỏi bệnh ngu”. Chu Hy cũng từng nói: “Đạo học, trước tiên không phải là đi đến cùng của lý, không phải đi trọng tâm về lý, mà việc đọc sách tất phải đặt lên trước.”

Nhà thơ Đỗ Phủ cũng từng viết: “Đọc hết một vạn cuốn sách, đặt bút viết như có thần”. Điều này đều có nghĩa là việc đọc sách có thể giúp con người trau dồi tài năng.

Ảnh: Pinterest.

Càng đọc nhiều sách, trình độ nhận thức của bạn sẽ càng tốt. Bạn sẽ nhìn mọi thứ từ góc độ cao hơn và sâu sắc hơn. Khi đó bạn sẽ tích lũy được nhiều kiến ​​thức và có thể có được suy luận logic hợp lý nhất. Nhờ vậy, tư duy của bạn sẽ toàn diện hơn và góc nhìn của bạn sẽ chính xác và độc đáo hơn.

Khi giải quyết vấn đề, người có tài sẽ thực tế hơn và họ không cảm thấy trống rỗng hay thiếu giải pháp. Càng đọc sách, bạn sẽ càng có nhiều ý tưởng để giải quyết vấn đề và tìm ra nhiều phương pháp hữu ích hơn.

4. Dưỡng triều khí, bỏ mộ khí (Nuôi dưỡng sức sống mới, loại bỏ năng lượng già cỗi)

Sách “Đại học” viết: “Nó mới, mỗi ngày đều mới và mới hơn mỗi ngày”. Xã hội không ngừng phát triển và thay đổi, đặc biệt là trong thời đại bùng nổ thông tin và thay đổi nhanh chóng như hiện nay. Vì vậy, nếu bạn muốn theo kịp những thay đổi của thời đại và sống một cuộc sống tốt đẹp hơn, bạn cần bắt kịp thời đại và không ngừng đổi mới bản thân. Và điều này chỉ có thể đạt được thông qua việc đọc sách.

Đúng như Phùng Mộng Long sống vào thời nhà Minh đã nói: “Muốn biết chuyện thiên hạ thì phải đọc sách của người xưa”. Nghê Nguyên Lộ của đời cuối nhà Minh cũng nói: “Phải đọc để hiểu thế sự”.

Ảnh: Pinterest.

Nếu không nhìn thấy sự phát triển và thay đổi nhanh chóng của thế giới ngày nay, chúng ta sẽ mắc kẹt trong quá khứ, bám víu vào cái cũ, kém cỏi và trở nên bi quan.

Những người yêu thích đọc sách và giỏi đọc sách có thể “biết cả hai nền văn hóa phương Đông – phương Tây và tập trung về vũ trụ lớn hơn, bao quát hơn”. Khi đọc sách, đứng trước những thay đổi của thế giới ngày nay, bạn sẽ nhận thức sự việc với cái nhìn toàn diện.

5. Dưỡng nhuệ khí, bỏ nọa khí (Dưỡng sự nhanh nhẹn, sắc sảo và loại bỏ quán tính ngây ngô)

Trong “Liễu Phàm Tứ Huấn” có câu: “Thiên hạ có nhiều người thông minh tuấn tú, nếu bạn không tu đức, không lập nghiệp của mình, bạn sẽ chỉ là người đi theo người khác, trì hoãn cả một đời”.

“Nhân Tuân” có nghĩa là lười biếng và lộn xộn. Con người ai cũng có quán tính lười biếng, tham lam và cầu mong sự thoải mái, nhưng “ngọc bất trác bất thành khí”; nghĩa là con người không thể thành tựu sự nghiệp nếu không chăm chỉ trau dồi tài năng và nhân cách.

Gia Cát Lượng từ lâu đã cảnh báo trong “Giới tử thư” rằng: “Không học thì không thể phát triển tài năng, không có tham vọng thì việc học không thể thành được”.

Vương An Thạch cũng viết câu này trong bài thơ “Tặng cháu ngoại”: “Tuổi nhỏ ăn lê và thóc gạo, lớn lên phải đọc năm xe sách”.

Ảnh: Pinterest.

Bạn càng tham vọng và càng chăm chỉ đọc sách thì bạn sẽ càng thấy rằng mình biết rất ít và chăm chỉ học tập hơn. Sức mạnh của việc tìm kiếm kiến ​​thức và sự tiến bộ thực sự khiến con người tràn đầy sức sống.

6. Dưỡng đại khí, bỏ tiểu khí (Dưỡng sự rộng lượng và thoát khỏi sự nhỏ hẹp)

Rộng lượng là một loại tầm nhìn, một loại cảnh giới và một loại cởi mở. Muốn dưỡng thành “đại khí” thì con người cần phải rèn luyện và đọc sách. Đọc sách có thể mở rộng tầm nhìn của bạn, mở rộng tâm trí của bạn và trau dồi lĩnh vực của bạn.

Âu Dương Tu đời Bắc Tống từng nói: “Học kiến ​​thức sâu rộng có thể thông kim cổ”. Lưu Nghĩa cũng có câu: “Đọc ngàn cuốn sách như đi vạn dặm”.

Có người chăm học vì lợi ích của bản thân mình; có người chăm học để chăm lo cho vợ con; lại có người học vì muôn dân trăm họ.

Ảnh: Pinterest.

Có người ít đọc sách, có người sau khi đọc sách mới nhận ra được ý nghĩa thực sự của việc đọc.

7. Dưỡng chính khí, bỏ tà khí (Nuôi dưỡng sự chính trực và loại bỏ sự không ngay thẳng)

Nho gia giảng về chính khí hay nói cách khác là họ chú tâm trau dồi nhất vào sự chân chính của con người.

Bồ Tùng Linh từng nói: “Người say mê đọc sách tất giỏi viết lách, người yêu nghề ắt có kỹ năng tốt”.

Người xưa đã nói, chính khí không mạnh thì tà khí trỗi dậy. Tà khí vượng thì con người sẽ gặp họa.

Trong văn hóa truyền thống, con người rất coi trọng lễ nghĩa và liêm sỉ, đồng thời yêu cầu người học phải là bậc quân tử có tư cách đạo đức tốt. Người quân tử muốn “tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ” thì phải có chính khí. Do đó, làm người không thể không dưỡng chính khí.

Ảnh: Pinterest.

Người ngay thẳng thì làm việc không cần người khác phải thúc đẩy. Người không ngay thẳng thì dù có khuyên can, đẹ doạ cũng không làm theo. Bởi vậy để nuôi dưỡng chính khí, cách tốt nhất là bạn nên đọc sách.

8. Dưỡng đảm khí, bỏ khiếp khí (Dưỡng can đảm, bỏ sự kinh sợ, rụt rè)

Chỉ có kiến ​​thức mới khiến con người trở nên có dũng khí, và chỉ có kỹ năng tốt, con người mới đủ dũng khí. “Luận ngữ” của Khổng Tử giải thích điều này một cách chính xác: “Người nhân thì tất có dũng, người dũng thì tất có nhân”, hay như câu: “Người nhân thì không lo lắng, người có trí thì không bối rối, người dũng thì không sợ hãi.”

Nếu bạn muốn phải có kiến ​​thức, tất nhiên bạn phải đọc sách. Đọc sách có thể nâng cao kiến ​​thức của bạn và đương nhiên sẽ khiến bạn dũng cảm hơn. 

Ảnh: Pinterest.

Có câu nói rằng, mọi nỗi sợ hãi của con người đều bắt nguồn từ những điều họ chưa biết. Bởi vì mọi người thường không biết điều gì đang đón chờ họ ở phía trước là tốt hay điều xấu. Một khi biết chắc điều đó, bạn không còn sợ hãi hay hoảng loạn nữa.

9. Dưỡng hoà khí, bỏ bá khí (Dưỡng sự hài hòa và loại bỏ sự độc đoán)

“Hòa hợp” có thể nói là khái niệm cốt lõi của văn hóa truyền thống Á Đông, được cả Nho gia, Phật gia và Đạo gia coi trọng. Ví dụ, trong “Kinh Dịch” đưa ra khái niệm “thái hoà”. Khổng Tử nói rằng “hòa hợp là quý”, và Lão Tử nói rằng “vạn vật đều có âm dương, và chúng hòa hợp với nhau.” Vì vậy, con người cần nuôi dưỡng hoà khí và đọc sách là một cách hữu hiệu.

Người xưa có câu: “Tâm bình khí hoà”, tức là, chỉ khi tâm con người bình lặng, họ mới thể hiện ra sự hài hoà. Khi “tâm bình khí hoà” thì mọi thứ sẽ tự nhiên phát triển.

Ảnh: Pinterest.

Ngoài ra, trong quá trình đọc sách, con người sẽ có tầm nhìn cao hơn, tâm trí được rộng mở, tự nhiên họ sẽ bao dung hơn, “khí” sẽ ngày một “hoà” hơn. Thông qua việc đọc sách cũng có thể khiến chúng ta nhìn thế giới với tấm lòng nhân ái hơn, thấu hiểu và cảm thông hơn.

10. Dưỡng vận khí, bỏ hối khí (Dưỡng sự may mắn và loại bỏ xui xẻo)

Người ta thường nói: “Cơ hội chỉ đến với người có sự chuẩn bị”. Một người càng đọc sách và tích lũy càng khiến thức nhiều thì càng có khả năng nắm bắt cơ hội tốt hơn.

Ảnh: Pinterest.

Vương An Sĩ từng nói: “Tôi đã đọc rất nhiều, nhưng chưa biết hết về mọi thứ”. Lục Du cũng nói: “Khi kiến thức trong sách được vận dụng thì người ta sẽ bớt hối hận hơn”. Việc nắm bắt cơ hội tương đương với việc gia tăng vận may của bạn. Để nắm bắt cơ hội tốt hơn, chúng ta cần có tri thức, tri thức tích lũy lại nằm ở trong sách.

Một người đọc nhiều và có tri ​​thức sẽ có nhiều cơ hội hơn người bình thường, bởi vì tầm nhìn của họ được “sách” mở rộng. Suy nghĩ của một người chi phối hành vi của họ, tri thức thâm sâu thì tầm nhìn càng rộng và tất cả những gì người này gặp gỡ trên đường đời tự nhiên sẽ tốt hơn. Đồng thời, họ sẽ có nhiều cơ hội phát triển hơn. Đây là một lợi ích khác của việc đọc sách.

Trên đây là “mười khí” người quân tử dưỡng thành khi đọc sách. Bởi vậy việc đọc sách là tối quan trọng. Mỗi chúng ta nếu muốn phát triển thì nhất định cần có thói quen này.

An Nhiên / Theo: vandieuhay
Nguồn: Aboluowang (Tống Vân)

THÁI TANG TỬ - THƯ BÁC SƠN ĐẠO TRUNG BÍCH (TÂN KHÍ TẬT)


Thái tang tử
Thư Bác Sơn đạo trung bích

Thiếu niên bất thức sầu tư vị,
Ái thướng tằng lâu,
Ái thướng tằng lâu,
Vị phú tân từ cưỡng thuyết sầu.

Nhi kim thức tận sầu tư vị,
Dục thuyết hoàn hưu,
Dục thuyết hoàn hưu,
Khước đạo: thiên lương hảo cá thu!


采桑子
書博山道中壁

少年不識愁滋味,
愛上層樓、
愛上層樓,
為賦新詞強說愁。

而今識盡愁滋味,
欲說還休、
欲說還休,
卻道天涼好個秋。
Thái tang tử - Đề tường 
trạm dịch trên đường Bác Sơn
(Dịch thơ: Nguyễn Chí Viễn)

Thiếu niên chẳng hiểu sầu phong vị
Thích vút tầng lâu
Thích vút tầng lâu
Muốn phú tân từ gượng nói sầu

Mà nay hiểu rõ sầu phong vị
Muốn nói được đâu
Muốn nói được đâu
Lại bảo êm trời đẹp cảnh thu


Sơ lược tiểu sử tác giả:

Tân Khí Tật 辛棄疾 (1140-1207) tự Ấn An 幼安, hiệu Giá Hiên 稼軒, người Lịch Thành, tỉnh Sơn Đông. Khi sinh ra, Sơn Đông đã bị giặc Kim chiếm. Năm 21 tuổi đã tham gia nghĩa quân chống Kim, ít lâu sau ông về với Nam Tống, từng giữ chức An phủ sức tại Hồ Bắc, Giang Tây, Hồ Nam, Phúc Kiến, Chiết Đông. Khi tại nhậm, ông còn sáng lập Phi hổ quân đánh Kim song bị phái chủ hoà đầu hàng chèn ép, nên việc không thành, trong tâm sầu muộn. Từ của ông rất hào phóng bi tráng, nay còn lưu lại Giá Hiên trường đoản cú 12 quyển.

Nguồn: Thi Viện