Friday, February 6, 2026

NHỎ NHẤT NHƯNG KHÔNG TẦM THƯỜNG: SỨC HÚT KỲ LẠ CỦA NÚI JINGSHAN Ở TRUNG QUỐC

Nhắc đến núi non Trung Quốc, người ta thường nghĩ ngay đến những đỉnh núi hùng vĩ chạm mây. Thế nhưng tại tỉnh Sơn Đông, lại tồn tại một “ngọn núi” nhỏ đến mức chỉ cần một bước chân là có thể chinh phục – Jingshan. Nhỏ bé về kích thước nhưng đầy tò mò và tranh cãi, Jingshan khiến du khách không khỏi ngạc nhiên khi đứng trước ranh giới mong manh giữa một tảng đá bình thường và một ngọn núi được ghi danh chính thức, để rồi từ đó mở ra một câu chuyện độc đáo hiếm nơi nào có được.


Jingshan (静山) nằm tại huyện Shouguang, tỉnh Sơn Đông – một vùng đất vốn nổi tiếng với địa hình bằng phẳng, màu mỡ và nền sản xuất nông nghiệp phát triển. Giữa không gian rộng mở của những cánh đồng trải dài, sự xuất hiện của Jingshan giống như một dấu chấm nhỏ đầy khiêu khích đối với trí tưởng tượng của con người. Phần nhô lên trên mặt đất của ngọn núi chỉ cao 60cm, dài khoảng 1,24m và rộng chừng 0,7m. Nếu không được giới thiệu từ trước, hầu hết du khách đều sẽ lướt qua nó mà không hề hay biết, bởi thoạt nhìn Jingshan chẳng khác gì một hòn đá vô tình trồi lên giữa vùng đất phẳng lặng.


Ở đây không có đường mòn uốn lượn, không bậc đá rêu phong, cũng chẳng cần mang theo giày leo núi hay hành trang phức tạp. Việc “chinh phục” Jingshan diễn ra trong tích tắc – chỉ một bước chân nhẹ là đủ để đứng trên “đỉnh núi”. Thế nhưng chính sự nhỏ bé đến mức tưởng chừng phi lý ấy lại làm nên danh tiếng của Jingshan, biến nó thành một trong những điểm đến kỳ lạ và gây tò mò nhất Trung Quốc. Hàng nghìn người tìm đến không phải để thử thách thể lực, mà để tận mắt chứng kiến ngọn núi nhỏ nhất thế giới và lưu lại khoảnh khắc hiếm có khi họ “đặt chân lên đỉnh cao” chỉ trong nháy mắt.

Nếu chỉ nhìn bằng mắt thường, khó ai tin rằng đây thực sự là một ngọn núi. Tuy nhiên, theo các tài liệu địa chất và hồ sơ hành chính địa phương, Jingshan thực chất là phần đỉnh của một khối núi lớn bị chôn vùi sâu dưới lòng đất. Tổng chiều cao thật sự của ngọn núi được ước tính lên tới khoảng 48m, nhưng qua hàng nghìn năm biến đổi địa chất, bồi lấp phù sa và sự tác động của tự nhiên, phần thân núi đã bị đất đá bao phủ gần như hoàn toàn, chỉ còn lộ ra một mảnh rất nhỏ trên bề mặt.


Chính điều này đã khiến Jingshan trở thành đề tài tranh cãi trong suốt nhiều thập kỷ. Không ít người hoài nghi rằng đó chỉ là một tảng đá lớn vô danh. Để làm rõ sự thật, trong quá khứ, các cuộc đào thăm dò đã được tiến hành với sự cho phép của chính quyền địa phương. Một nhóm người từng đào sâu xuống vài mét nhưng vẫn không chạm tới phần “chân núi”. Đến năm 1958, một nhóm khác tiếp tục đào sâu hơn nữa, song kết quả vẫn không thay đổi: khối đá dường như kéo dài không dứt dưới lòng đất. Sau những lần thử nghiệm bất thành ấy, Jingshan chính thức được công nhận là một ngọn núi thực thụ, chứ không phải một hòn đá đơn lẻ như nhiều người từng nghĩ.

Người dân địa phương gọi ngọn núi này bằng cái tên giản dị là “Jing”, mang ý nghĩa “không thể dịch chuyển”. Cách gọi mộc mạc ấy lại vô cùng đắt giá, bởi nó phản ánh chính xác bản chất của Jingshan: nhỏ bé, lặng lẽ nhưng kiên định và bền bỉ. Dù chỉ nhô lên vài chục centimet, Jingshan vẫn tồn tại qua thời gian, không bị xóa bỏ hay di dời. Thông tin về ngọn núi đã được ghi chép trong hồ sơ chính thức của huyện Shouguang từ hơn một thế kỷ trước, như một minh chứng cho giá trị lịch sử và sự độc đáo hiếm có của nó.


Ngày nay, Jingshan nằm lọt thỏm giữa những cánh đồng canh tác. Vào mùa gieo trồng, khi cây cối phát triển um tùm, có lúc ngọn núi nhỏ bé này gần như “biến mất” khỏi tầm mắt, khiến du khách phải đợi đến mùa thu hoạch mới dễ dàng tìm thấy. Nhằm bảo tồn nguyên trạng cảnh quan, chính quyền địa phương đã đưa Jingshan vào diện bảo vệ đặc biệt: cấm đào bới, cấm lấy đá, không cho xây dựng công trình xung quanh và giữ nguyên môi trường tự nhiên vốn có.


Những năm gần đây, hình ảnh Jingshan bất ngờ lan truyền mạnh mẽ trên các phương tiện truyền thông và mạng xã hội Trung Quốc. Từ đó, hàng loạt câu chuyện hài hước ra đời: người thì rủ bạn bè tham gia “cuộc thi leo núi Jingshan”, người lại hẹn nhau đến đúng thời điểm sau mùa gặt để “không bỏ lỡ đỉnh núi”. Từ một ngọn núi gần như vô danh, Jingshan đã trở thành biểu tượng cho sự khác biệt, cho tinh thần khám phá đầy dí dỏm của du lịch Trung Quốc hiện đại.

Không hùng vĩ như Thái Sơn, không hiểm trở như Hoa Sơn, cũng không gắn liền với những truyền thuyết thần thoại lẫy lừng, Jingshan vẫn có sức hút rất riêng. Ngọn núi nhỏ nhất thế giới này giống như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng rằng: giá trị của một điểm đến không nằm ở độ cao hay quy mô, mà ở câu chuyện độc nhất và cảm xúc mà nó mang lại. Chỉ một lần ghé thăm Jingshan trong hành trình du lịch Trung Quốc cũng đủ để du khách mỉm cười và mang về một kỷ niệm không thể trộn lẫn – về một “đỉnh cao” bé nhỏ nhưng đầy ý nghĩa.

Theo: vietviettourism
Link tham khảo:



Thursday, February 5, 2026

LINH VẬT NGỰA BÉO NHƯ HEO Ở TRUNG QUỐC

Linh vật ngựa khổng lồ với tạo hình tròn trịa ở Nam Kinh (Trung Quốc) thu hút sự chú ý trên mạng xã hội, được gọi vui "ngựa béo như heo" (肥猪马) vì vẻ ngoài đáng yêu.

Bức tượng ngựa khổng lồ ở Trung Quốc gây sốt vì vẻ ngoài mũm mĩm, được gọi vui là "ngựa béo như heo". Ảnh: Weibo.

Những ngày gần đây, bức tượng hình ngựa cao khoảng 7,6 m đặt bên ngoài trung tâm thương mại Jingfeng, thành phố Nam Kinh (Trung Quốc), trở thành tâm điểm bàn luận trên mạng xã hội.

Với thân hình tròn trịa, đường nét căng đầy, tác phẩm nhanh chóng lan truyền với biệt danh "phì trư mã" (肥猪马 ngựa béo như heo), theo Sohu.

Đại diện trung tâm Jingfeng cho biết bức tượng là một phần của triển lãm nghệ thuật theo chủ đề Tết Nguyên đán. Triển lãm mang tên "Bảo mã Trường An hoa" (宝马长安花), lấy cảm hứng từ văn hóa linh vật năm ngựa, truyền tải thông điệp năm mới thông qua hình ảnh ngựa phi nước đại, tượng trưng cho may mắn và bình an.

Bức tượng ngựa khổng lồ ở Trung Quốc gây sốt vì vẻ ngoài mũm mĩm, được gọi vui là "ngựa béo như heo". Ảnh: Weibo.

Theo ban tổ chức, hình mẫu của bức tượng được xây dựng dựa trên hình ảnh ngựa thời Đường. Việc lựa chọn tạo hình đầy đặn là chủ ý nhằm tái hiện quan niệm thẩm mỹ "lấy béo làm đẹp" phổ biến trong giai đoạn này, đồng thời biểu trưng cho quốc lực hưng thịnh và đời sống sung túc.

Về thiết kế, tác phẩm sử dụng các đường nét tròn, được phóng đại có chủ đích, kết hợp giữa yếu tố thẩm mỹ lịch sử và phong cách hiện đại mang hơi hướm hoạt hình.

Nhờ đó, bức tượng vừa giữ được ý nghĩa văn hóa truyền thống, vừa tạo hiệu ứng thị giác mạnh, trở thành điểm check-in thu hút đông người tham quan. Triển lãm diễn ra từ ngày 2/2-3/3 và mở cửa miễn phí cho công chúng.

Phiên bản tí hon, màu đỏ của bức tượng. Ảnh: Weibo.

Theo lịch âm Trung Quốc, năm ngựa tại quốc gia này sẽ bắt đầu từ ngày 17/2. Trong văn hóa Trung Quốc, ngựa là biểu tượng của sức sống, sức mạnh và thành công. Hình ảnh này thường gắn với thành ngữ "mã đáo thành công", hàm ý sự thuận lợi và thành quả nhanh chóng.

Ngựa từ lâu được coi trọng nhờ vai trò trong giao thông và phát triển kinh tế, đến nay vẫn là con giáp được ưa chuộng, đại diện cho năng lượng và tiến bộ trong năm mới.

Không chỉ Nam Kinh, trung tâm thương mại Taikoo Hui tại Quảng Châu (tỉnh Quảng Đông) cũng tham gia "cuộc đua" linh vật với bức tượng ngựa tóc dài, mái ngố, tạo hình pha trộn giữa nét ngộ nghĩnh và phong cách sang trọng.

Linh vật ngựa tóc dài, mái ngố với biểu cảm hài hước tại Quảng Châu, tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc. Ảnh: Weibo.

Trước đó, tại chợ buôn Nghĩa Ô (tỉnh Chiết Giang), mặt hàng được săn lùng nhiều nhất là ngựa nhồi bông màu đỏ, đeo chuông vàng, có đôi mắt e lệ và khuôn mặt mếu máo. Trên mạng xã hội, sản phẩm này được gọi là "ngựa khóc".

Chủ cửa hàng Zhang Huoqing cho biết ban đầu sản phẩm được thiết kế với biểu cảm vui tươi để phục vụ dịp Tết. Tuy nhiên, trong quá trình sản xuất, một công nhân đã vô tình may ngược phần miệng, khiến nụ cười trở thành vẻ mặt hờn dỗi.

Ngựa bông "miệng mếu" gây sốt mạng xã hội Trung Quốc. Ảnh: Sixth Tone.

Thay vì sửa lỗi, xưởng sản xuất quyết định giữ nguyên thiết kế này. Doanh số sau đó tăng mạnh, đạt khoảng 15.000 sản phẩm mỗi ngày.

Các dây chuyền phải hoạt động hết công suất để kịp giao hàng cho khách buôn từ nhiều khu vực, trong đó có Đông Nam Á, Nam Phi và Nga. Nhiều quầy hàng thường xuyên treo biển hết "ngựa khóc".

Đan Châu / Theo: znews
Link tham khảo:



TÂN NIÊN TÁC - LƯU TRƯỜNG KHANH


Tân niên tác

Hương tâm tân tuế thiết,
Thiên bạn độc san nhiên.
Lão chí cư nhân hạ,
Xuân quy tại khách tiên.
Lĩnh viên đồng đán mộ,
Giang liễu cộng phong yên.
Dĩ tự Trường Sa phó,
Tòng kim hựu kỷ niên.


新年作 - 劉長卿

鄉心新歲切
天畔獨潸然
老至居人下
春歸在客先
嶺猿同旦暮
江柳共風煙
已似長沙傅
從今又幾年


Làm vào năm mới
(Dịch thơ: Chi Nguyen)

Tình quê tha thiết đậm đà. 
Lẻ loi còm cõi, lệ sa đôi hàng. 
Thân già đất khách đa mang. 
Mùa xuân vừa tới, ngỡ ngàng mà chi !. 
Liễu kia sương gió phải vì. 
Vượn kêu chim hót, vui khi tối chiều. 
Trường Sa chuyện cũ nghe nhiều. 
Năm này năm nữa, bao nhiêu xuân rồi ?.


Sơ lược tiểu sử tác giả:

Lưu Trường Khanh 劉長卿 (709-780) tự Văn Phòng 文房, người Hà Gian (nay là huyện Hà Gian, tỉnh Hà Bắc, Trung Quốc) đỗ tiến sĩ năm Khai Nguyên thứ 21, làm quan đến thứ sử Tuỳ Châu. Tác phẩm có Lưu Tuỳ Châu tập.

Nguồn: Thi Viện



KẾ HOẠCH BẤT THÀNH RẢI THẢM 50 QUẢ BOM HẠCH NHÂN XUỐNG BIÊN GIỚI TRUNG-TRIỀU

Để nhanh chóng kết thúc cuộc chiến tranh Triều Tiên, Thống tướng Mỹ MacArthur đã đề xuất ném 30-50 quả bom hạt nhân chiến thuật dọc biên giới Trung - Triều.

Cuốn sách “Kế hoạch cuối cùng của MacArthur về chiến tranh Triều Tiên”, của tác giả Bob Considine năm 1954, đã tiết lộ một trong những kế hoạch táo bạo và khủng khiếp nhất của vị tướng Mỹ MacArthur nhằm nhanh chóng kết thúc cuộc chiến tranh 1950-1953.

Tướng MacArthur tại Incheon tháng 9/1950.

“Trong tất cả các chiến dịch trong cuộc đời tôi – chính xác là 20 chiến dịch - thứ mà tôi cảm thấy chắc chắn nhất chính là cái mà tôi bị tước đoạt. Tôi đã có thể giành chiến thắng ở Triều Tiên trong tối đa 10 ngày nếu chiến dịch được tiến hành, và với số thương vong ít hơn đáng kể so với thời gian được gọi là giai đoạn ngừng bắn. Nó sẽ thay đổi tiến trình lịch sử".

Giải pháp hạt nhân

Trong cuốn sách, tướng MacArthur được dẫn lời nói: “Nhuệ khí của kẻ thù sẽ bị đập tan. Đầu tiên tôi sẽ thả từ 30-50 bom hạt nhân chiến thuật xuống sân bay, căn cứ quân sự, kho tàng của Trung Quốc từ Mãn Châu dọc theo sông Áp Lục (Yalu) ở Antung (cực tây bắc Triều Tiên) đến Hunchun (mũi đông bắc của Hàn Quốc giáp biên giới Liên Xô)”.

Số bom hạt nhân này được thả vào buổi đêm sẽ lập tức xóa sổ các căn cứ không quân và máy bay Trung Quốc, kèm theo các kho tàng, thiết bị bảo trì, tiêu diệt phi công.

Tướng MacArthur cho biết: “Cùng với việc hủy diệt sức mạnh không quân của kẻ thù, sau đó tôi sẽ kêu gọi một nửa triệu quân của Chiang Kai-shek, được hỗ trợ bởi hai sư đoàn thủy quân lục chiến Hoa Kỳ. Họ sẽ được chia thành hai lực lượng. Một trong hai lực lượng này chiếm 4/5 sức mạnh của tôi và được dẫn dắt bởi một trong các sư đoàn thủy quân lục chiến, sẽ hạ cánh xuống Antung và tiến về phía đông theo con đường song song với sông Áp Lục. Lực lượng còn lại, dẫn đầu bởi một sư đoàn thủy quân lục chiến khác, sẽ đáp xuống cùng lúc tại Unggi hoặc Najin ở phía đông, và di chuyển rất nhanh về phía tây. … Các lực lượng sẽ tạo thành một bức tường nhân lực và hỏa lực trên toàn bộ biên giới phía bắc bán đảo Triều Tiên”.

Tướng McArthur còn lên kế hoạch tạo một vành đai phóng xạ, ngăn binh sĩ Trung Quốc can thiệp vào cuộc chiến trên bán đảo Triều Tiên. “Bạn có thể hỏi những gì sẽ ngăn chặn quân tiếp viện của kẻ thù ồ ạt và vượt qua sông Áp Lục với sức mạnh to lớn, như họ đã có trước đây. Kế hoạch của tôi là khi các lực lượng đổ bộ của chúng tôi di chuyển về phía Nam, sẽ để lại phía sau chúng tôi - từ Biển Nhật Bản đến Biển Hoàng Hải — một vành đai cobalt phóng xạ. Nó có thể được gieo rắc từ các toa xe, xe đẩy, xe tải và máy bay. Cobalt phóng xạ không phải là một vật liệu đắt tiền. Nó có vòng đời từ 60 đến 120 năm. Trong ít nhất 60 năm, sẽ không có cuộc xâm lược nào vào lãnh thổ Hàn Quốc từ phía Bắc. Kẻ địch không thể đi qua chiếc vòng phóng xạ mà tôi đề xuất đặt trên cổ của Hàn Quốc.”

Tiếp tục cuộc phỏng vấn của mình, Considine trích dẫn lời MacArthur nói rằng: “Thỏa thuận ngừng bắn mà chúng ta đã chấp nhận — sai lầm của việc từ chối thắng khi chúng ta có thể thắng — đã cho Trung Quốc thời gian ‘thở’ mà họ cần. Các sân bay sơ khai ở Mãn Châu đã được chuyển đổi thành các công trình hiện đại với đường băng dài hơn 300 mét. Trung Quốc chỉ có một khu vực sản xuất vũ khí tập trung trước khi Truman sa thải tôi. Còn bây giờ họ đã xây dựng hoặc đang trong quá trình xây dựng thêm bốn khu. Trong vòng 50 năm [tức là, vào năm 2004], nếu phát triển các cơ sở xây dựng máy bay của mình, Trung Quốc sẽ là một trong những cường quốc quân sự hàng đầu thế giới”, Tướng MacArthur đưa ra dự đoán từ cách đây gần 65 năm.

Quân đội Trung Quốc vượt sông Áp Lục, hỗ trợ Bình Nhưỡng đẩy lùi lực lượng LHQ do Mỹ dẫn đầu vào năm 1950.

Đối với với Hội đồng An ninh Quốc gia Mỹ, kế hoạch tấn công hạt nhân vào Trung Quốc của tướng MacArthur là một sự liều lĩnh, có thể kéo theo những hệ quả khôn lường. Mặc dù vậy, kế hoạch này vẫn được cân nhắc như một lựa chọn để đánh đòn tâm lý với Bắc Kinh.

Sau khi tướng MacArthur dẫn quân đánh sang vĩ tuyến 38, đẩy quân đội Triều Tiên đến sông Áp Lục, giáp biên giới Trung Quốc. Bắc Kinh đã can thiệp gây thiệt hại nặng cho quân đội Liên hợp quốc.

Trước tình thế đó, tháng 11/1950, Tham mưu trưởng Liên quân Mỹ thống nhất ban hành lệnh ném bom hạt nhân vào các căn cứ quân sự ở Mãn Châu, nếu quân đội Trung Quốc tiến vào Triều Tiên, hoặc máy bay ném bom nước này tấn công Hàn Quốc.

Tổng thống Harry S.Truman yêu cầu chuyển bom hạt nhân chiến thuật Mark 4 cho tập đoàn không quân số 9, cùng máy bay ném bom B-29 triển khai đến đảo Guam. Lầu Năm Góc cố tình tiết lộ việc triển khai cho tờ New York Times nhằm cảnh báo Trung Quốc.

Khi quân đội Liên Hợp Quốc bị đẩy khỏi sông Áp Lục, Tổng thống Truman tuyên bố trong một cuộc họp báo rằng, “sử dụng vũ khí hạt nhân luôn được xem xét một cách tích cực”. Tuy nhiên, Bắc Kinh không hề nao núng trước kế hoạch tấn công hạt nhân của Mỹ.

Bom hạt nhân Mark 4 của Mỹ.

Theo Trung tâm lịch sử quân sự Mỹ, tuyên bố sử dụng vũ khí hạt nhân của Tổng thống Truman gây ra mối quan ngại sâu sắc đối với các nước châu Âu. Tháng 12/1950, thủ tướng Anh, Pháp đại diện cho lợi ích các nước châu Âu đã đến Mỹ để hội đàm với tổng thống Truman. Anh, Pháp lo ngại sự mất cân bằng địa chính trị khiến NATO không có khả năng tự vệ khi Mỹ giao tranh với Trung Quốc. Trước những quan ngại của đồng minh, Washington đã từ bỏ kế hoạch tấn công hạt nhân.

Tháng 4/1951, Tổng thống Truman ra chỉ thị sa thải tướng MacArthur vì thách thức mệnh lệnh của ông, người giữ vai trò Tổng Tư lệnh quân đội. Tướng Matthew Ridgway được bổ nhiệm thay thế MacArthur.

Đại tá Sid Huff, trợ lý của tướng MacArthur, từng viết trong cuốn hồi ký của ông rằng nhóm tư vấn cho Hội đồng An ninh Quốc gia đánh giá thấp hiệu quả của việc sử dụng bom hạt nhân trong việc ngăn chặn Trung Quốc. Cơ sở hạ tầng thô sơ, các căn cứ hậu cần nằm rải rác dọc theo biên giới Trung - Triều rất khó để phá hủy hết nếu chỉ sử dụng số lượng bom hạn chế. Trong khi đó, phần lớn bom hạt nhân của Mỹ được sử dụng để đối phó với Liên Xô.

Ngoài ra, gió có thể đẩy bụi phóng xạ từ cuộc tấn công ở biên giới lan tới Hàn Quốc, thậm chí là Nhật Bản. Việc tấn công hạt nhân vào Trung Quốc có thể kéo theo cuộc đáp trả hạt nhân từ Liên Xô với hậu quả vô cùng thảm khốc.

Wednesday, February 4, 2026

CÂU CHUYỆN PHẬT PHÁP: VỊ THẦY TU HAM NGỦ

Phật Thích Ca Mâu Ni thường dạy các đệ tử của Ngài phải chăm chú toàn tâm học kinh Phật, và dạy họ không được buông lơi hay lười nhác. Hầu hết các đệ tử của Ngài đều làm theo lời dạy của Ngài và tu luyện tinh tấn, do vậy họ đã đắc Đạo và đạt Quả Vị khi loại bỏ nhiều lo lắng và đau khổ.


Nhưng có một vị thầy tu không tinh tấn. Khi những người khác luyện công thì anh ta đi ngủ. Các đệ tử đồng môn đã cố góp ý với anh ta, nhưng anh ta vẫn không thay đổi.

Điểm yếu nhất của vị thầy tu này là ngủ quá nhiều. Hàng ngày, anh ta đi ngủ sau bữa ăn. Khi ngủ anh ta đóng chặt cửa và ngủ một mình trong phòng. Không ai có thể đánh thức anh ta dậy, bất kể họ cố gắng đến đâu.

Một hôm vào buổi trưa, sau khi đi xin ăn trên phố, vị thầy tu đã trở về với cái bụng no nê. Anh ta đi thẳng về phòng và lên giường ngủ. Có thể nghe thấy tiếng ngáy từ phòng anh ta đến tận sáng hôm sau.

Sáng hôm sau, đến lúc Phật Thích Ca Mâu Ni giảng Phật Pháp cho mọi người, tất cả đệ tử đều có mặt, ngoại trừ vị thầy tu ham ngủ. Phật Thích Ca Mâu Ni hỏi: “Tại sao người đệ tử ham ngủ kia không đến?”

Một đệ tử nhanh chóng đứng lên trả lời: “Thưa Đức Phật, cậu ấy vẫn ngủ từ trưa hôm qua tới giờ. Chúng con không thể đánh thức cậu ấy bất kể chúng con cố gắng thế nào.”

Phật Thích Ca Mâu Ni nhớ rằng vị thầy tu chỉ còn bảy ngày để sống. Nếu anh ta chết trong khi ngủ suốt thời gian, thì cái chết của anh ta sẽ mang tới bất hạnh cho anh ta. Phật Thích Ca Mâu Ni rất thương xót cho vị thầy tu. Ngài đã hướng dẫn đệ tử của Ngài tụng kinh và đi cùng A-nan tới thăm vị thầy tu trong phòng.

Họ có thể nghe thấy tiếng ngáy như sấm trước khi đi tới phòng của vị thầy tu. Khi mở cửa phòng, họ chỉ nghe thấy tiếng ngáy to hơn. Vị thầy tu vẫn nằm ngủ say trên giường.

A-nan đã gọi tên vị thầy tu trong vài phút, nhưng anh ta không trả lời và vẫn ngủ. Sau đó Phật Thích Ca Mâu Ni đã đi tới giường của vị thầy tu và nhẹ nhàng lay anh ta. Vị thầy tu lập tức tỉnh dậy.

Nhìn thấy Phật Thích Ca Mâu Ni đứng trước và đang từ bi nhìn vào mình, vị thầy tu lập tức đứng dậy cúi lạy Phật Thích Ca Mâu Ni và nói: “Đức Phật tôn kính, xin tha thứ cho con vì thất lễ.”

Phật Thích Ca Mâu Ni nói với anh ta: “Con chỉ còn bảy ngày để sống. Ta không thể chịu được khi thấy con chết trong khi ngủ quá nhiều và không đạt được Chính Quả. Ta tới đây để đánh thức con.”

Vị thầy tu đã bị sốc. Anh ta chưa bao giờ biết rằng anh ta có thể chỉ còn sống được bảy ngày nữa. Anh ta sợ hãi và không biết phải làm gì.


Phật Thích Ca Mâu Ni an ủi anh ta và nói: “Đó là duyên phận của con. Vài đời trước, khi con là một thầy tu, con đã đắm mình trong ăn ngủ và không bao giờ suy nghĩ về ý nghĩa của Pháp. Con đã không tuân thủ giới luật của Phật Pháp. Con đã không tích được chút phúc lành hay đức nào, bởi vậy con đã chuyển sinh thành một con mọt gạo trong 50.000 năm. Sau đó con đã chuyển sinh thành một con ốc sên, một con trai, và một con nhậy trong 50.000 năm cho mỗi loại.”

“Trong những kiếp trước, con thích sống trong những nơi tối tăm không có ánh sáng, và con rất trân quý cơ thể và cuộc sống của con. Điều khác thường hơn là tất cả bốn sinh mệnh khác nhau của con đều thích ngủ và có thể ngủ trên 100 năm khi chúng ngủ. Con đã không cố gắng tinh tấn một tí nào. Sau 200.000 năm, cuối cùng con đã trả nợ được tội lỗi mà con đã phạm. Sau đó con đã chuyển sinh thành người và trở thành một thầy tu.”

“Bây giờ con đã trở thành một thầy tu, con nên học và tu luyện tinh tấn để bù đắp lại thứ mà con đã mất trước kia. Ta không mong rằng con vẫn còn quá chấp trước vào ăn và ngủ giống như con trong 200.000 năm trước. Tại sao con luôn cảm thấy như là con ngủ không đủ? Đừng quên hậu quả mà con đã chịu đựng 200.000 năm trước đây.”


Phật Thích Ca Mâu Ni ngừng nói. Vị thầy tu đỏ mặt vì hổ thẹn. Anh ta nhanh chóng hối lỗi với Phật Thích Ca Mâu Ni. Khi anh ta tự phê bình bản thân và hối hận sâu sắc, tất cả những ý niệm tư tưởng nhiễu loạn của anh ta đã biến mất. Lúc cuối đời, anh ta đã đắc được quả vị La Hán.

Một ngày chỉ có 24 giờ. Mọi người thường nói rằng thời gian trôi qua trong nháy mắt. Người trung bình ngủ tám tiếng một ngày. Những người ngủ nhiều có thể dành phần lớn thời gian của họ để ngủ và mơ và do vậy làm được rất ít việc trong một đời. Vài chục năm trôi qua rất nhanh trong thế giới con người. Bạn sẽ thực sự hối tiếc nếu bạn không kiên định nắm chặt thời cơ. Đôi khi bạn cảm thấy như cuộc sống quá dài, nhưng bạn không biết khi nào cái chết sẽ mang bạn đi. Lúc đó, bạn sẽ không làm được một việc tốt nào, không thực hiện được những nhiệm vụ mà bạn cần phải làm và sứ mệnh mà bạn cần phải hoàn thành. Tệ hại hơn, có thể bạn đã hoàn toàn không cố gắng để làm các việc. Không gì có thể giúp đỡ bạn được nữa, bất kể bạn cả thấy hối tiếc thế nào. Bạn có thực sự muốn trở thành một con sâu ngủ trong đời sau của bạn không?

Theo: MinhHue

THƯ VIỆN NẰM GIỮA RỪNG CÂY Ở ĐÀI LOAN

Nằm dưới tán cây xanh mướt, Thư viện huyện Bình Đông (Đài Loan, Trung Quốc) phá vỡ khái niệm về không gian đọc truyền thống, để tâm trí mọi người lạc trôi giữa miền tưởng tượng.

Những hàng cây long não dọc theo lối vào Thư viện huyện Bình Đông.

Kiến trúc sư người Mỹ Louis Isadore Kahn - một trong những kiến trúc sư có tầm ảnh hưởng nhất trong thế kỷ 20 - từng nói: "Một cuốn sách quý giá biết bao khi xét đến sự cống hiến, xét đến người có đặc quyền được cống hiến. Thư viện sẽ cho bạn biết về sự cống hiến đó".

Các thư viện mà Kahn thiết kế vào những năm 1970 đã trở thành những kiệt tác trong thế hệ của ông. Nhưng khi thời thế thay đổi, trong khi chức năng chính của thư viện vẫn là nơi cung cấp và lưu giữ tài liệu đọc, thì "bản chất của không gian công cộng" đã có sự thay đổi đáng kể. Một thư viện hiện đại nằm giữa rừng cây ở huyện Bình Đông (Đài Loan, Trung Quốc) là ví dụ tiêu biểu phản ánh xu hướng này.


Thư viện giữa rừng cây

Tòa nhà chính của Thư viện huyện Bình Đông, mở cửa trở lại vào năm 2021, có bức tường kính nhìn ra bầu trời và rừng cây long não xanh mướt. Đó là lý do thư viện có biệt danh là "forest library".

Trên thực tế, thư viện này là một tòa nhà đã hơn 30 năm tuổi và trước đây là Trung tâm văn hóa huyện Bình Đông - một trong những tòa nhà văn hóa lớn của Đài Loan. Do thiếu không gian cần thiết và cơ sở vật chất xuống cấp theo thời gian, công trình này đã được cải tạo vào năm 2018.

Kiến ​​trúc sư Chang Ma Lone của Mayu Architects - đơn vị được giao nhiệm vụ thực hiện dự án - đã đề xuất cải tạo và mở rộng tòa nhà hiện có, thay vì xây dựng một thư viện hoàn toàn mới. Điều này vừa giúp giảm chi phí, đồng thời bảo tồn được bản sắc, ý nghĩa lịch sử của công trình ban đầu và mở rộng di sản văn hóa của nó.

Thư viện huyện Bình Đông với biệt danh "forest library".

Bằng cách bảo tồn và trẻ hóa cấu trúc cũ, dự án đã tránh tạo ra lượng lớn chất thải khi phá bỏ tòa nhà, và do đó tuân thủ khái niệm về tính bền vững. Nó cũng phù hợp với các tiêu chí được sử dụng để lựa chọn người chiến thắng Giải thưởng Kiến trúc Pritzker trong những năm qua: Không ưu tiên các thiết kế mang tính đột phá, bắt mắt, mà tập trung vào tác động của các tòa nhà đối với biến đổi khí hậu, thay đổi môi trường và nhu cầu của con người.

Thư viện huyện Bình Đông thể hiện lý tưởng của kiến ​​trúc bền vững, tạo nên mối quan hệ thân thiện giữa tòa nhà ban đầu và môi trường xung quanh. Tại Giải thưởng Architizer A+ năm 2022, tòa nhà đã được công nhận ở hai hạng mục: Giải thưởng Lựa chọn phổ biến trong hạng mục Tái sử dụng thích ứng và Giải thưởng Đặc biệt trong hạng mục Thư viện. Các giải thưởng đã thu hút sự chú ý toàn cầu đến thư viện nằm giữa rừng cây này.

Để tâm trí được lang thang

Khi bắt tay vào dự án, nhóm kiến trúc sư tại Mayu Architects đã tự hỏi: "Chức năng của thư viện trong kỷ nguyên số của thế kỷ 21 là gì?". Kiến trúc sư Chen Yu-lin, thành viên của nhóm thiết kế dự án, cho biết: "Kết luận của chúng tôi là ngày nay không chỉ sách phải cạnh tranh với phương tiện truyền thông kỹ thuật số, mà thư viện hiện đại còn phải cạnh tranh với các cơ sở văn hóa khác như bảo tàng và phòng trưng bày nghệ thuật".

Làm thế nào để thư viện có thể nổi bật trong môi trường cạnh tranh này? Nhóm Mayu đã áp dụng khái niệm "cải tiến giao diện người dùng" - giống như việc cập nhật hệ điều hành của máy tính - để đáp ứng nhu cầu hiện đại.

Sảnh mới mở rộng ra từ cấu trúc cũ là "giao diện người dùng" mới mà Chen nói đến. Không gian mới có một quán cà phê và đôi khi được dọn dẹp để tổ chức triển lãm hoặc workshop, thu hút những người không thường xuyên vào thư viện.

Trước đây, mọi người phải đi bộ một quãng đường dài để vào tòa nhà, nhưng giờ đây chỉ cần đi bộ một đoạn ngắn dọc theo lối đi rợp bóng cây xanh, tạo cảm giác chào đón và thân thiện. "Bản chất của thư viện là một không gian công cộng bắt nguồn từ cảm giác chào đón này", Chen nhấn mạnh.

Bản chất của trung tâm văn hóa trước đây là cung cấp không gian công cộng nơi mọi người có thể chia sẻ một hoạt động duy nhất cùng nhau, chẳng hạn như nghe hòa nhạc. "Nhưng đối với tôi, bản chất của không gian công cộng ngày nay là để mọi người ở trong một không gian nhưng mỗi người có thể làm một việc khác nhau", Chen nói.

Màu sắc chính được sử dụng trong Thư viện huyện Bình Đông là màu đen, trắng và gỗ nâu.

Ví dụ, tầng ba từng có các bộ sưu tập truyện tranh và tài liệu đa phương tiện hấp dẫn giới trẻ và một tầng lửng thông gió. Nhóm thiết kế đã dỡ bỏ các giá sách, đập bỏ tầng lửng và biến không gian thành cầu thang màu trắng hai tầng và khu vực hoạt động dẫn lên tầng bốn. Ngày nay, giới trẻ thường ngồi ngược trên cầu thang, sử dụng các bậc thềm làm bàn để viết và thảo luận về bài tập về nhà. Cầu thang cũng có thể dùng làm chỗ ngồi cho các hoạt động như chiếu phim hoặc bài giảng.

Thư viện được thiết kế giống như một mạng lưới đường phố nơi mọi người có thể đi lang thang xung quanh, và Chen nói sẽ "rất thú vị nếu bị lạc một chút". Nhưng nếu bị lạc, chỉ cần đi bộ và bạn sẽ biết ngay mình đang ở đâu. Đây là một trong những mục tiêu của thiết kế tòa nhà công cộng.

Màu sắc chính được sử dụng trong sảnh của Thư viện huyện Bình Đông là màu đen và gỗ nâu. Các cột trụ và tường không theo một mô hình thẳng, mà có các đường tam giác song song được tạo thành bởi giao điểm của những cột trụ hình chữ V với trần nhà. Mọi nơi đều có các yếu tố hình tam giác, từ cửa sổ, gác lửng và đèn treo. Ý tưởng này được mượn từ đồ trang trí trên những ngôi nhà đá phiến đen tuyền của người dân bản địa Paiwan và được chuyển đổi thành một mô hình hiện đại.

Trong khi các thư viện thường muốn mang lại sự tập trung tối đa cho người đọc, nhóm của Chen lại có cách tiếp cạnh trái ngược là "tạo ra sự phân tâm".

Chen nói rằng nếu cần sự tập trung, mọi người chỉ cần đến một "trung tâm học tập" (một nơi cho thuê không gian yên tĩnh để học tập theo giờ). "Chúng tôi đã suy nghĩ kỹ về điều này và quyết định rằng nơi tốt nhất để đọc tiểu thuyết là nơi mà tâm trí bạn có thể lang thang. Ở đây, bạn có thể uống một tách cà phê, tưởng tượng ra các cảnh trong sách, đắm chìm trong suy nghĩ và ngắm nhìn cây xanh bên ngoài".

Lê Vy / Theo: znews
Link tham khảo:



XUÂN DẠ HỈ VŨ - ĐỖ PHỦ


Xuân dạ hỉ vũ

Hảo vũ tri thì tiết,
Đương xuân nãi phát sinh.
Tuỳ phong tiềm nhập dạ,
Nhuận vật tế vô thanh.
Dã kính vân câu hắc,
Giang thuyền hoả độc minh.
Hiểu khan hồng thấp xứ,
Hoa trọng Cẩm Quan thành.


春夜喜雨 - 杜甫

好雨知時節
當春乃發生
隨風潛入夜
潤物細無聲
野徑雲俱黑
江船火獨明
曉看紅濕處
花重錦官城


Đêm xuân mừng mưa
(Dịch thơ: Chi Nguyen)

Mát lành trời đổ cơn mưa. 
Ai hay trời đất cũng vừa vào xuân. 
Tưới mát muôn vật thấm nhuần. 
Năm canh gió cuốn, bần thần vì ai. 
Đường quê mây phủ bài hoài. 
Bên sông, một ngọn đèn chài lẻ loi. 
Hồng hồng, thắm thằm bên ngòi. 
Cẩm Quan hoa cũng mặn mòi sắc hương.


Sơ lược tiểu sử tác giả:

Đỗ Phủ 杜甫 (12/2/712 - 770) tự Tử Mỹ 子美, hiệu Thảo Đường 草堂, Thiếu Lăng dã lão 少陵野老, người đời sau gọi là Đỗ Thiếu Lăng, Đỗ Lăng tẩu, Đỗ công bộ hay còn gọi là Lão Đỗ để phân biệt với Tiểu Đỗ là Đỗ Mục. Ông sinh ra và lớn lên trong một gia đình quan lại lâu đời ở huyện Củng, nay thuộc tỉnh Hà Nam. Ông nội là Đỗ Thẩm Ngôn, một nhà thơ nổi tiếng thời Sơ Đường. Cha là Đỗ Nhàn, có làm quan.

Nguồn: Thi Viện