Friday, July 26, 2019

BIR TAWIL - VÙNG ĐẤT VÔ THỪA NHẬN

Những bí mật phía sau vùng đất đặc biệt không quốc gia nào muốn nhận

Nằm giữa biên giới của Ai Cập là Sudan là một mảnh đất nhỏ nhưng độc đáo trên thế giới. Đây là một trong những vùng đất không quốc gia nào muốn xác nhận chủ quyền.


Nằm lọt giữa hai quốc gia Ai Cập và Sudan là mảnh đất rộng chừng 2000 km2 nhưng lại không được bất cứ quốc gia nào muốn xác nhận chủ quyền. Nơi này đôi khi được gọi là “Tam giác Bir Tawil” dù nó mang hình dáng của một tứ giác. Chính quyền Ai Cập hiện vẫn đang quản lý vùng lãnh thổ này, nhưng nó không hề xuất hiện trên bản đồ của quốc gia này.

Vùng đất vô thừa nhận

Bir Tawil là một trong những vùng đất hoang vu nhất của khu vực Bắc Phi. Nơi này chủ yếu là cát và đá, không có đường xá, khu cư dân sống ổn định hay tài nguyên thiên nhiên. Người ngoài nhìn vào thì cho rằng, việc tuyên bố chủ quyền ở khu vực này chẳng đóng góp gì vào nền kinh tế. Nhưng đó chỉ là một nửa câu chuyện.

Một số du khách tới đây và cắm cờ tự chế

Nằm cạnh Bir Tawil là một khu vực rộng hơn nhiều - Hala'ib. Nơi này cũng chỉ toàn đá và cát, nhưng lại giáp với biển Đỏ - nơi dẫn ra thế giới. Do vậy nó có giá trị hơn. Cả Ai Cập và Sudan đều muốn sở hữu Hala'ib. Chính vì lý do này, 2 quốc gia không bên nào muốn “nhận trước” Bir Tawil, bởi vô hình chung khu đất Hala'ib sẽ bị chia nhỏ hơn.

Du khách người Mỹ cắm cờ gia đình

Sự việc bắt đầu từ năm 1899 khi Anh Quốc nắm giữ quyền lực trong khu vực, đã ký một thỏa thuận với Ai Cập cùng quản lý Sudan tạo ra khu vực chung là Sudan Anh Ai Cập. Cũng trong cùng năm này, người Anh đo đạc và vẽ tại kinh độ 22 một đường biên giới phía bắc Sudan. Theo đó, Ai Cập sẽ kiểm soát vùng Hala'ib, còn Sudan kiểm soát Bir Tawil. Tuy nhiên, đến năm 1902, một đường biên giới khác được thiết lập. Vùng này đặt dưới quyền kiểm soát của Ai Cập. Còn vùng Hala'ib giao cho Sudan dựa trên đặc điểm cư dân trong vùng.


Vấn đề nảy sinh khi Ai Cập và Sudan giành độc lập sau này. Khi đó, Ai Cập khẳng định đường biên giới năm 1899 còn Sudan cũng thể hiện chủ quyền lãnh thổ ở đường biên giới 1902. Vùng Hala'ib là nơi mang nhiều giá trị kinh tế hơn, lại có diện tích lớn gấp 10 lần Bir Tawil , đều được 2 nước khẳng định chủ quyền. Trong khi đó, Bir Tawil lại bị cả 2 quốc gia từ chối, đồng thời trở thành vùng đất không được bất cứ nơi nào thừa nhận.

Dù bị các quốc gia từ chối, nhưng Bir Tawil lại được một du khách người Mỹ mang tên Jeremiah Heatton tới đây cắm cờ tự chế, tuyên bố thuộc lãnh thổ của riêng mình. Năm 2014, một du khách khác có tên Dmitry Zhikharev cũng tới đây và cắm một lá cờ Nga. Hay một doanh nhân Ấn Độ, ông Suyash Dixit tới Bir Tawil cắm cờ riêng vào năm 2017.

Huy Hoàng
Theo Apt/WK
Link tham khảo:


Thursday, July 25, 2019

PHỤ NỮ "ĐÁI ĐƯỜNG"

Xin các bạn khi nào xem những tấm hình trong bài post này thì đừng cho nó là "tục tĩu" hay "đồi bại" rồi khiếu nại nhé. Đó là một phát minh mới hoàn toàn có mà lần đầu tiên tôi mới biết (dù nó đã được bán trên thị trường rất nhiều năm rồi) và tôi cũng nghĩ là có rất nhiều bạn chưa biết nên sẽ share lại cho các bạn đọc. Bài này tôi tìm trong trang blog của Báo Mai không có đề tên tác giả:

PHỤ NỮ "ĐÁI ĐƯỜNG"


Đó là một sự kiện phổ biến nhưng khó chịu mà hầu hết chúng ta bỏ ra khỏi tâm trí của chúng ta khi chúng ta không phải đối mặt với nó: Sử dụng phòng vệ sinh chung, chúng ta sẽ nói, ít vệ sinh hơn. Hãy đối mặt với nó; có rất ít điều ghê tởm hơn là phải dũng cảm tại cảng-a-potty tại một liên hoan âm nhạc.


Đi vào thứ hai là nhà vệ sinh ga trên đường đi. Nhà vệ sinh công cộng tại các cửa hàng bán đồ hộp bận rộn cũng có xu hướng là những nơi đáng sợ.


Đây là nơi các thiết bị tè cho phụ nữ, còn được gọi là FUDs, hoặc các kênh châm, có thể thực sự tiết kiệm trong ngày. Các mặt hàng này là một bí mật được giữ kín của các trại viên nữ vì họ cho phép bạn đi tè mà không phải thả quần của bạn hoàn toàn. Nếu không có những thiết bị này cho phép bạn đứng dậy, phụ nữ phải đi lang thang rất xa khỏi trại để có được sự riêng tư mà họ cần. Với FUD, vì bạn thực sự có thể "đi" khi đứng lên, bạn cảm thấy thoải mái "đi bất cứ đâu" mà đàn ông thích.


Tuy nhiên, những thứ này không chỉ dành cho những người cắm trại. Khi bạn sử dụng chúng trong nhà vệ sinh công cộng, hoặc bất kỳ nhà vệ sinh, bạn không phải đến gần chỗ vệ sinh, hãy để một mình ngồi mà hàng trăm phụ nữ đã ngồi trước bạn.


Trước khi nói Yuck, hãy xem xét điều này: Khi bạn có FUD trong ví của bạn, bạn sẽ không phải lau dọn nhà vệ sinh xấu xí trong một câu lạc bộ hoặc tại một buổi hòa nhạc hoặc cố gắng đặt một ghế bảo vệ mà giữ rơi xuống trước khi bạn có thể ngồi xuống. Cũng không cần phải kiểm tra sức mạnh của cơ đùi của bạn với những kỳ công anh hùng của sự lơ lửng ở trên ghế ngồi. Có được FUD và đừng lo lắng về những điều đó nữa.


Những thứ này có thể có vẻ kỳ quái nếu bạn chưa bao giờ nghe nói đến chúng từ trước, nhưng thực tế chúng đã lấy đi rất nhiều yếu tố "yuck" liên quan đến việc sử dụng nhà vệ sinh công cộng. Du khách thế giới thực sự yêu thích những thiết bị này.


Người đi xe đạp, thuyền viên, cắm trại, ngư dân, thành viên của quân đội, người đi bộ, thợ săn, người đi bộ trong lễ hội âm nhạc, chạy marathon và các thành viên của quân đội đều sử dụng FUDs. Phụ nữ mang thai, người đi đường, vận động viên, khách du lịch trên thế giới và người lái xe tải đều được hưởng lợi từ sáng chế này.

Một số FUDs dùng một lần, một số khác bạn có thể giữ lại và sử dụng lại.


Bất cứ ai sử dụng nhà vệ sinh công cộng hoặc không có quyền tiếp cận các địa điểm truyền thống hoặc vệ sinh để "đi" đều phải đánh giá cao các thiết bị vệ sinh cá nhân.


Thực hành bằng cách tập tiểu đứng ở nhà một hoặc hai lần trước khi sử dụng nó trên đường (hoặc đường mòn). Có thể mất một ít thời gian để quen với việc đi khi đứng.

Nguồn: Báo Mai

Ghi chú: Tôi tìm thêm tài liệu nên biết FUD là viết tắt của Female Urination Device. 
Link đọc thêm (tiếng Anh):

https://menstrualcupreviews.net/best-female-urination-devices-pee-funnels-reviews/

https://www.backpacker.com/gear/the-complete-guide-to-female-urination-devices



24 GIỜ PHÉP - BÀI HÁT GỢI TÌNH NHẤT TRONG NHẠC VÀNG


Khi bắt đầu viết những dòng đầu tiên để phân tích và cảm nhận bài hát 24 Giờ Phép của nhạc sĩ Trúc Phương, người viết cảm thấy rất băn khoăn và đắn đo. Bài hát này vốn được rất nhiều người yêu thích, đã được nghe trong suốt hơn nửa thế kỷ qua. Mỗi người sẽ có một cảm nhận sâu xa khác nhau về bài hát này, khó có thể phân tích một cách tận tình, cặn kẽ từng lời nhạc để cho thoả đáng được. Người viết sẽ phải dùng những hiểu biết nông cạn của mình để nói về một trong những bài nhạc vàng nổi tiếng nhất, của một trong những nhạc sĩ nổi tiếng nhất. Thật là áp lực.

Với một người nghe nhạc hời hợt, thì nội dung, lời lẽ của bài hát 24 Giờ Phép cũng đơn thuần như hàng ngàn bài nhạc vàng khác. Nhưng với những người nghe nhạc am hiểu và có suy nghĩ cặn kẽ về từng câu chữ của các bài hát, hẳn sẽ đồng ý rằng đây là một trong những bài nhạc vàng “tới bến” nhất, với những câu từ vừa gợi tình, vừa ẩn ý sâu xa, khai thác được những khía cạnh thầm kín nhất của tình yêu đôi lứa, đặc biệt là trong thời chiến.


Tựa đề của bài hát này là 24 Giờ Phép. Trong nhạc vàng có khá nhiều bài hát nhắc về những ngày nghỉ phép của lính với thời hạn khác nhau:

Được nghỉ 5 ngày phép, mất 2 hôm làm quen… (Căn Nhà Màu Tím – Hoài Linh)

Xong chiến trường xin năm ngày phép, tôi trở về thăm lại quê hương… (Khi Người Lính Trẻ Trở Về Quê Hương – Hoàng Thi Thơ)

Kỷ niệm một đêm mưa đêm cuối ba ngày phép… (Bài Ca Kỷ Niệm – Tú Nhi & Bằng Giang)

Một bài hát khác của nhạc sĩ Trầm Uyên Khanh có tên “Bảy Ngày Phép Thường Niên” nổi tiếng qua giọng hát Hùng Cường.

Thông thường, Bộ Tổng Tham Mưu quy định mỗi người lính sẽ có 15 ngày phép thường niên. Các trường hợp đặc biệt như ở xa thì sẽ được thêm 2,3 ngày nữa, thí dụ như nhà ở Huế nhưng đóng quân ở Cần Thơ… Mỗi lần nghỉ phép sẽ được 3 đến 5 hoặc 7 ngày, tùy nhu cầu xin phép và tùy vào cả tình hình chiến sự. Riêng trong bài 24 Giờ Phép, anh lính này chỉ có vỏn vẹn 1 ngày phép, đủ để nói lên tình hình cam go lúc đó.

Từ xa tôi về phép
hai mươi bốn giờ tìm người thương trong người thương,
chân nghe quen từng viên sỏi đường nhà,
chiều nghiêng nghiêng nắng đổ
và người yêu đứng chờ ngoài đầu ngõ bao giờ.

Cửa tâm tư là mắt nên khi đối mặt chuyện buồn dương gian lẩn mất
đưa ta đi về nguyên thủy loài người
mùa yêu khi muốn ngỏ vụng về ngôn ngữ tình làm bằng dấu đôi tay

Bốn giờ đi, dài thêm bốn giờ về
thời gian còn lại anh cho em tất cả em ơi
ta đưa ta đến vùng tuyệt vời.
Đêm lạc loài giấc ngủ mồ côi.

Người đi chưa đợi sáng
đưa nhau cuối đường sợ làm đêm vui rũ xuống.
Thương quê hương và bé nhỏ tình này.
Ngẩng trông đôi mắt đỏ vì mình mười sáu giờ bỏ trời đất bơ vơ.




Người lính mất 4 giờ di chuyển để đi từ vùng đóng quân về đến nhà người yêu (4 giờ đi dài thêm 4 giờ về), chiếu theo tình hình giao thông thì khoảng cách chỉ tầm trên 100km di chuyển bằng xe, không phải là xa xôi cho lắm. Một chi tiết trong bài cũng nói rằng anh lính đã thông báo việc nghỉ phép cho người vợ/người yêu từ trước đó (có thể bằng thư tay), nên cô đã đứng chờ ở đầu ngõ từ bao giờ. Dĩ nhiên là ở thời đó người lính không thể lấy smartphone ra để bắn tin là “anh sắp về tới nhà rồi” để cô gái biết đường ra đón đúng thời điểm. Thời chiến, giao thông không được thuận tiện nên sẽ có sự trễ nãi trong di chuyển, nên có lẽ cô gái đã ngóng trông và đứng ngồi không yên từ lâu lắm rồi. Khoảng cách địa lý thì không xa xôi, nhưng chiều dài của sự nhung nhớ là không thể nào đo đếm được.

chân nghe quen từng viên sỏi đường nhà,
chiều nghiêng nghiêng nắng đổ 
và người yêu đứng chờ ngoài đầu ngõ bao giờ.

Ở đoạn này, nhạc sĩ Trúc Phương ghi là “người yêu đứng chờ”, làm cho người ta thoạt đầu mới nghe tưởng đây là đôi tình nhân, không phải là vợ chồng. Tuy nhiên nếu xét kỹ lại, việc anh lính chân nghe quen đến từng viên sỏi đường nhà, thì chắc phải là đường về nhà của chính anh thì mới quen thuộc nhường ấy, và người chờ đợi phải là người vợ. Vợ thì vẫn gọi là “người yêu” được, và có lẽ đây là đôi vợ chồng son, nên niềm nhung nhớ nhau đến mức dù chỉ được nghỉ phép có 24 giờ, anh vẫn tranh thủ đề về bên người vợ ở nhà cho thỏa nỗi lòng.

Ai ở đời mà chưa từng yêu nhau, cũng sẽ hiểu được nỗi nhớ người yêu nó thiêu đốt cõi lòng đến như thế nào. Nhạc sĩ Giao Tiên cũng đã phải thốt lên: Buổi chiều còn gặp nhau đây, mà đêm đã nhớ như vậy… nói gì đến là đôi vợ chồng son xa cách nơi hậu phương và tiền tuyến:

Cửa tâm tư là mắt nên khi đối mặt chuyện buồn dương gian lẩn mất
đưa ta đi về nguyên thủy loài người 
mùa yêu khi muốn ngỏ vụng về ngôn ngữ tình làm bằng dấu đôi tay

Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, Trúc Phương nói bằng một cách khác: cửa tâm tư là mắt. Nên khi họ gặp lại nhau, chỉ cần nhìn nhau thôi thì mọi muộn phiền lo âu trên dương gian đã tan biến. Nào là giặc giã, nào mưu sinh, nào niềm nhung nhớ, tất cả đều hóa thành không.

Đưa ta đi về nguyên thủy loài người… Trời ơi, chưa từng thấy một câu hát nào lại gợi tình đến như vậy! Trong khoảnh khắc, mọi thứ đã đi về những nguyên thủy, về thứ bản nguyên nhất của con người. Khi đó, không cần một thứ ngôn ngữ nào khác, ngoài ngôn ngữ tình là dấu đôi tay khi “muốn ngỏ mùa yêu”.

thời gian còn lại anh cho em tất cả em ơi 
ta đưa ta đến vùng tuyệt vời.
Đêm lạc loài giấc ngủ mồ côi.

Họ gặp lại nhau, nếu làm một phép tính đơn giản, nếu trừ đi 4 giờ đi, 4 giờ về, thì họ còn lại 16 giờ để tâm tình bên nhau. Anh lính có thể kể lại cho người vợ về những gian lao trên chiến trận, người vợ có thể thủ thỉ về niềm thương nhớ của mình. Và một việc khác nữa mà ai cũng đã biết: họ đưa nhau đến vùng tuyệt vời!

Câu hát “đêm lạc loài giấc ngủ mồ côi” cho thấy thủ pháp dùng từ rất kỳ diệu của nhạc sĩ Trúc Phương. Nếu nói thẳng ra là họ không ngủ, hoặc thiếu ngủ cả đêm thì có vẻ trắng trợn quá, nên nhạc sĩ dùng chữ: “đêm lạc loài” và “giấc ngủ mồ côi”. Mồ côi là sự thiếu thốn, ở đây nghĩa là thiếu giấc ngủ. Còn đêm thì lạc loài, vì đôi tình nhân đâu còn tha thiết để ý gì đến đêm hay là ngày nữa, họ đang bận rộn làm chuyện khác mất rồi.


Người đi chưa đợi sáng 
đưa nhau cuối đường sợ làm đêm vui rũ xuống.
Thương quê hương và bé nhỏ tình này.
Ngẩng trông đôi mắt đỏ vì mình mười sáu giờ bỏ trời đất bơ vơ.

Ở phần đầu bài hát, chúng ta đã biết là họ gặp lại nhau lúc “chiều nghiêng nghiêng nắng đổ”, nên có thể đoán là khoảng 3 giờ chiều. Lại sử dụng các phép toán phức tạp của học sinh tiểu học, có thể đoán anh lính bắt đầu khởi hành từ đơn vị để về nhà là vào lúc 11 giờ trưa. Vì vậy sau “một đêm mất ngủ”, anh lính phải khởi hành lúc 7 giờ sáng để mà kịp về đơn vị cho đúng tròn 24 giờ phép.

Vậy mà khi “chưa đợi sáng”, đôi tình nhân kia đã đưa nhau ra cuối đường để tiễn biệt cho trọn vẹn một đêm vui bên nhau. Vào lúc đó, anh lính chạnh thương quê hương, và có phần tự hổ thẹn, vì những niềm riêng tư cá nhân mà trong 16 giờ đồng hồ đã bỏ quên đất mẹ đang đau khổ. “Ngẩng trông đôi mắt đỏ”, đó là đôi mắt thiếu ngủ cả đêm, cũng có thể là đôi mắt đỏ xót thương cho quê hương.

Đoạn này có câu hát được in trong tờ nhạc gốc là: “Thương quê hương VỀ bé nhỏ tình này”. Có thể đây là “lỗi đánh máy”, vì có vẻ tối nghĩa. Thử nghe các các bản thu của Duy Khánh, Thanh Thúy, Hoàng Oanh… hát 24 Giờ Phép cả trước và sau năm 1975, các ca sĩ gạo cội đều hát là: “Thương quê hương VÀ bé nhỏ tình này”.

Có thể nói bài 24 Giờ Phép là bài hát “tới bến” nhất trong nhạc vàng, vì ngôn từ táo bạo, gợi tình nhưng thanh thoát. Việc nhắc đến những hình ảnh có vẻ nhạy cảm như vậy thật ra không thiếu trong nhạc của Trúc Phương. Người ta có thể thấy những lời hát táo bạo: “Tôi xin vào cuộc gian nan, chẳng màn xa, chẳng rượu ngon, không gái tơ làm ti`nh” trong bài Người Nhập Cuộc của ông. Hay bài hát Bông Cỏ May cũng rất ẩn ý bằng câu: “Tóc mây thơm mùi cỏ, đưa anh thoát xa dần vùng trần gian với những ưu tư”. Rồi trong Kẻ Ở Miền Xa, ông cũng than thở bằng câu hát quá quen thuộc với khán giả là “Thiếu bóng đàn bà”. Ít có nhạc sĩ dòng nhạc vàng nào nhắc đến nội dung đầy bản năng con người ấy, nhưng lại không sỗ sàng mà vẫn rất thi vị trong từng lời hát.

Đông Kha 
Nguồn: nhacxua.vn


Wednesday, July 24, 2019

SAU 60 TUỔI MỚI HIỂU ĐƯỢC NHỮNG ĐẠO LÝ NÀY, NGẪM RA THẬT VÔ CÙNG SÂU SẮC

Thời gian cứ vô tình lướt qua đời người, mới đây đã đến 60 tuổi rồi, đối với hết thảy đều đã sáng tỏ thông suốt, bỗng nhiên xem nhẹ được rất nhiều chuyện, nghĩ thông suốt được rất nhiều đạo lý. Con người đến cũng tay trắng, rồi ra đi cũng trắng tay, chuyện cứ như vậy thôi.

Đến tuổi 60, bỗng nhiên xem nhẹ được rất nhiều chuyện, nghĩ thông suốt được rất nhiều đạo lý. (Ảnh: Btimes)

Năm đó, người bạn già, đồng sự, cũng là bạn học của tôi vừa bước sang tuổi 60 tuổi, tưởng tượng năm sau cũng đến phiên mình rồi. Cảm ngộ được sinh mệnh giống như xe đi đường núi, lắc lư ầm ầm hơn nửa đời người, rồi bỗng quay đầu nhìn lại: 60 tuổi cũng là 60 năm cuộc đời, chưa kịp phản ứng thì nửa đời đã trôi qua rồi!

60 năm trước thịt cá, 60 năm về sau rau dưa.

60 năm trước, nào là tiền nhiều tiền ít; 60 năm về sau, nào là máy hỗ trợ lớn, hỗ trợ nhỏ.

Cho đến bây giờ mới hiểu ra: Lúc có quyền không thể quá ác, lúc có tiền không thể quá hoang phí.

60 năm trước, thường có thiệp hồng báo tin vui; 60 năm về sau, thương tâm nhìn bạn bè, bạn học, đồng sự qua đời.

60 năm trước, tin chắc rằng người có thể thắng trời. Cảm mạo, uống tí nước là ổn rồi; phát sốt, ngủ một giấc là xong thôi.

60 năm về sau, hết lòng tin vào số mệnh, cao huyết áp không tự nhiên đến, bạn giống như Tôn Ngộ Không mang vòng kim cô khó mà thoát được!

Thời gian cứ vô tình lướt qua đời người, mới đây đã đến 60 tuổi rồi, đối với vận mệnh, tiền tài, địa vị, sự nghiệp, hôn nhân, gia đình, bằng hữu, tất cả đều đã sáng tỏ thông suốt, bỗng nhiên xem nhẹ được rất nhiều chuyện, nghĩ thông suốt được rất nhiều đạo lý.

Con người đến thế gian tay trắng, rồi ra đi cũng trắng tay, chuyện đời cứ như vậy thôi…

60 năm trước, thường có thiệp hồng báo tin vui; 60 năm về sau, thương tâm nhìn bạn bè, bạn học, đồng sự qua đời. (Ảnh: Pinterest)

Cuối đường vẫn có đường, chỉ cần bạn sẵn lòng đi. Có khi, nhìn thì như là có đường, nhưng thật ra là bạn phải rẽ ở đó rồi! 60 tuổi, chính là một lối rẽ. Có lẽ chúng ta thật sự là “chán chường” rồi, thành ông già rồi, tinh thần sa sút rồi, nhưng đối với rất nhiều chuyện đều đã coi nhẹ, thấu đáo rồi.

Quay đầu lại nhìn xem: Ta lái xe còn có người cưỡi ngựa, ta cưỡi ngựa còn có người đi bộ, ta đi bộ còn có người chống gậy, ta chống gậy còn có người không có chân, ta không có chân còn có người mất tính mạng, như vậy cũng tự biết đủ rồi.

Nhân sinh trên đời vài chục năm, bất kể bạn lúc còn sống là quan to hay dân chúng, cuối cùng cũng quay trở về với cát bụi thôi. Có lẽ bạn không làm được quan, nhưng nhất định là đã làm người; có thể bạn có ít tiền, nhưng nội tâm của bạn khẳng định sẽ phong phú.

Trong tâm tràn ngập lòng biết ơn, ôn hòa, suy nghĩ đều là khoan dung đối với người khác, hòa khí tự nhiên sẽ đi theo. Ở bên trong gia đình, biết cảm ơn, thông hiểu, khoan dung, càng làm cho tâm của chúng ta thêm rộng lượng! Chúng ta cảm thông, tín nhiệm, quý trọng lẫn nhau, càng thêm tương thân tương ái mãi về sau!

Người đến 60 tuổi, mới dần dần hiểu ra những đạo lý này. Cảm thấy nhân sinh tựa như một chuyến lữ hành, không cần quan tâm tới đích đến, cái cần để ý chính là phong cảnh ven đường cùng những tâm tình trong đó.

Mặc kệ thế giới biến đổi như thế nào, chúng ta đều nên từ trong tâm mà tự cảm nhận xuân hạ thu đông theo cách riêng của mình. (Ảnh: Realtor)

Mặc kệ thế giới biến đổi như thế nào, chúng ta đều nên từ trong tâm mà tự cảm nhận xuân hạ thu đông theo cách riêng của mình. Không thể ngày nào cũng đều tốt lành, đều gặp được những việc hài lòng, chỉ cần mỗi ngày đều nên có tâm tình tốt, nắm bắt được mọi chuyện.

Đời người ngắn ngủi, khổ đau, tốt hay không tốt đều không cần phải tiếc nuối, vui hay không vui thì cũng không cần phải thất vọng, vượt qua được là xuất sắc lắm rồi, vượt qua không tốt thì cũng là kinh nghiệm. Cuộc đời này ngắn lắm, chỉ cần bạn sống hết tâm mình, cũng không cần phải tiếc nuối, lại càng không cần phải hối hận.

Ngay giây phút hiện tại này bạn mới có thể tìm thấy trạng thái lý tưởng của sinh mệnh. Đời người có rất nhiều chuyện không sao biết trước được, chỉ có cố gắng làm thật tốt những việc xảy ra trước mắt.

Sống trong giây phút hiện tại mới là phương thức sinh hoạt tốt nhất của đời người, mới là thái độ đời người nên có. Người sống ở hiện tại sẽ không bị quá khứ kéo lại phía sau, cũng không vì tương lai mà lo lắng, chỉ có như thế bạn mới tìm được trạng thái lý tưởng của sinh mệnh.

Dù sao, hôm qua đã là quá khứ, ngày mai còn chưa đến, chỉ có hiện tại mới là lễ vật tốt nhất mà thượng đế ban cho chúng ta.

Chân Chân (Theo NTDTV)

CÂY BAOBAB 6000 TUỔI

Cây cổ thụ 6000 tuổi, đường kính 21m, có quán bar bên trong thu hút hàng ngàn du khách mỗi năm


Thiên nhiên là nơi ấn giấu nhiều điều vô cùng mới lạ và bất ngờ, không phải ai cũng biết đến những điều thú vị vẫn đang hiện hữu ngoài kia.

Cây cổ thụ 6000 tuổi với đường kính 21 mét, có thể mở quan bar bên trong thu hút rất nhiều khách du lịch đến thăm quan.


Thiên nhiên thường là nguồn cảm hứng cho kiến trúc và thiết kế. Chúng ta đã nhìn thấy một ngôi nhà trên cây đầy đủ phòng ốc và tiện nghi sinh hoạt, nhưng ở Nam Phi còn có một cây rỗng hoàn toàn độc đáo được gọi là Sunland Baobad hiện là một trong những cây baobap to nhất tại Nam Phi với chu vi lên đến 47 mét, và chiều cao lên tới 22 mét.


Theo trang web của quán bar thì đây là cây bao báp lớn nhất (một loại cây thường được tìm thấy trong các thảo nguyên khô nóng của châu Phi cận Sahara). Cây cổ thụ này đã 6000 năm tuổi, đường kính của nó lên đến 21m.


Khi cây bao báp được một ngàn năm tuổi, nó bắt đầu rỗng bên trong tạo thành một hang động tuyệt vời. Quán bar Baobab Tree khiến du khách vô cùng thích thú bởi sự đặc biệt của mình.


Cây cổ thụ này nằm ​​trong một trang trại thuộc sở hữu của Doug và Heather, họ cũng cung cấp một không gian trong nhà với trần nhà cao và rộng rãi với khả năng chứa 40 đến 50 người một lúc.


Vậy ai là người mở quán bar trong cây cổ thụ? Vợ chồng Van Heldens đã chăm sóc cây ngàn năm tuổi này từ rất lâu và một ngày nọ họ phát hiện ra rằng có một hốc tự nhiên trên cây. Sau đó hai vợ chồng nảy ra ý tưởng mở quán bar trong đó.


Quán bar có chiều cao 4 mét, bên trong có lắp đặt điện thoại và có cả hầm rượu. Giúp bia rượu mát tự nhiên.


Du khách đến với Tzaneen thường được khuyên không nên bỏ qua cơ hội chiêm ngưỡng Sunland Baobab để thưởng thức sự mới lạ của quán bar này.

Thiếu Kỳ
Link tham khảo:
https://www.atlasobscura.com/places/sunland-baobab

Cập nhật mới: Tháng 4/2016 1/3 thân cây bị tách ra và gãy đổ nhưng quán bar vẫn còn tiếp tục hoạt động.





TÒA XỬ ẤU DÂM

KỊCH NGẮN: TÒA XỬ ẤU DÂM 
(Nghệ thuật khác đời sống. Không được suy diễn tùy tiện)



Phiên tòa diễn ra ở một vùng bán thổ dân. Quan tòa, bị cáo và khán phòng đông người xem. Không có nạn nhân, không cần luật sư.

Quan tòa: Bị cáo tên gì?

Bị cáo: Nguyễn Hữu Lon.

Quan tòa: Không được nói tục nơi pháp đình. Bị cáo nên chỉnh lại lời khai. Bên Bộ Văn đã cấm dùng chữ Lon. Nhỡ người nghe thêm mũ thêm dấu vào đó thì bị cáo thành người sở hữu lồn. Rất là rất khủng khiếp! Không khéo tòa chưa kết tội lại thành có tội. Hiểu chưa? Bị cáo làm nghề gì?

Bị cáo: Nguyên là quan công tố vừa nghỉ hưu.

Quan tòa: Á đù, nghỉ hưu mà còn đủ sức mò lon sao?

(Cử tọa cười ầm lên. Nhiều người xì xào: tòa đưa ra quy định mà lại vi phạm quy định)

Bị cáo: Tôi bị oan sai.

Quan tòa: Vào giờ G, ngày L, bị cáo có đi vào thang máy chung cư Mò Bím? Hình ảnh người đàn ông trong clip này có phải là bị cáo không?

(Tòa mở camera cho bị cáo xem)

Bị cáo: Chính là tôi.

Quan tòa: Bị cáo làm trò gì vậy?

Bị cáo: Tôi chỉ nựng em bé vì thấy nó dễ thương.

Quan tòa: Á đù. Nựng kiểu gì mà như cưỡng hiếp thô bạo vậy cha? Tay vồ lấy con người ta, miệng dí vào miệng như thể chó táp nhau trước khi dính lẹo? Nựng như vậy là không ổn đâu à nhen.

(Quan tòa vừa nói vừa nuốt nước bọt ừng ực)

Bị cáo: Bẩm tòa, ở quê người ta vẫn nựng trẻ em như vậy, có sao đâu?

Quan tòa: Dân quê vô học không phân biệt được nứng và nựng. Còn bị cáo từng làm quan công tố, lẽ nào không biết đó là hành vi ấu dâm, phạm tội hình sự?

Bị cáo: Xưa bày nay làm. Tôi không nứng mà chỉ nựng.

Quan tòa: Lúc quàng cổ nạn nhân để nút lưỡi, tay trái bị cáo đang cầm điện thoại, sau khi thả nạn nhân ra, điện thoại lại ở bên tay phải của bị cáo. Vậy khi ấy, tay trái của bị cáo làm gì?

(Cả khán phòng ồ lên: Mò lon chứ làm gì nữa!)

Quan tòa: Trật tự! Để cho bị cáo nói. Có đúng là mò lon không?

Bị cáo: Tôi không biết mò lon là mò gì?

(Tòa tua đi tua lại nhiều lần chi tiết ấy).


Quan tòa: Rõ ràng trong clip, tay trái của bị cáo rất có vấn đề! Đây là chỗ nhạy cảm dư luận quan tâm nhiều nhất nên tòa không thể bỏ qua. Tiếc là cái váy che mất cái bàn tay. Vậy bàn tay bị cáo khi ấy ở đâu? Không biết mò lon là gì mà sao điệu nghệ vậy cha?

Bị cáo: Đúng là tay bị cáo có quen mò lon khi còn đương nhiệm. Nhưng cái clip này không đủ bằng chứng. Vì mò lon thì phải rõ cái lon.

(Cả khán phòng lại ồ lên: Mẹ kiếp, lộ rõ cái lon thì còn gì con người ta nữa?)

Quan tòa: Trật tự! Án tại hồ sơ. Phải có bằng chứng xác thực chứ không thể đoán mò. Tòa thấy bị cáo có lý. Một là, không thể phân biệt nựng và nứng, vì nứng thì phải nựng nhưng nựng chưa chắc đã nứng…

(Khán phòng ồn ào. Có người nói to lên: đù móa, chỉ có ngưòi Huế mới không phân biệt nựng và nứng).

Quan tòa: Xuyên tạc. Không phân biệt được nựng và nứng vì bị cáo chắc chắn có mặc quần sịp. Vả lại nếu có nứng thì phải lây hai người cùng nứng, và khi ấy thang máy sẽ bị ngập lụt vì trong thang máy chưa trang bị lu…

(Khán phòng lại ồn ào. Một người nói to: Trẻ con thì lấy đâu ra nước mà ngập lụt?)

Quan tòa: Trật tự. Ta là quan tòa hay các người là quan tòa? Hai là, đành rằng lúc đó tay trái của bị cáo có nằm dưới váy, nhưng cơ quan điều tra không chứng minh được cái tay sờ vào cái lon. Bằng chứng là khi xem clip này, không ai trong chúng ta thấy rõ lon lớn hay lon bé và tay bị cáo có mò tới đáy lon không. Ba là, nếu tay bị cáo đã mò vào lon thì phải có động cơ, rằng mò lon để làm gì? Bởi vì sau đó không hề thấy bị cáo đưa tay lên mũi ngửi.

(Cả khán phòng nghe đến đó thì nhăn mũi vì thấy rất là rất khủng khiếp. Một người nói: Lon trẻ con thì nghe mùi nước đái chứ có mùi gì mà ngửi? Quan tòa hít hơi mấy cái, mắt mơ màng rồi ra vẻ trịnh trọng đứng lên tuyên bố)


Quan tòa: Tòa tuyên bị cáo vô tội. Vụ án này là bài học sâu sắc cho các quan nhà ta khi muốn thực hiện hành vi ấu dâm, thậm chí hiếp dâm. Đạo có tang, dâm có tích. Cố gắng làm nhanh như đồng liêu Nguyễn Mò Lon, à lộn, Nguyễn Hữu Lon, không được để lại án tích cho dễ xử. Bãi tòa!

(Cả khán phòng ầm ầm vung tay phản đối: Chịch mẹ tòa! Riêng bị cáo tươi cười như bò vừa ngửi lon.)

MÀN HẠ
FB Chu Mộng Long

CHINA TOUR 2019: NGÀY 8: CỔ LÃNG TỰ (鼓浪嶼) - NAM PHỔ ĐÀ TỰ (南普陀寺)

Có lẽ các bạn thấy lạ trong cái tựa đề của bài này khi đọc qua 2 chữ "tự" phải không? Trong từ Hán Việt nó cùng một chữ viết nhưng có nghĩa khác nhau: một chữ tự (嶼) có nghĩa là một hòn đảo nhỏ và một chữ tự (寺) có nghĩa là cái chùa. Đây là 2 cảnh điễm chính mà tôi sẽ tham quan trong ngày hôm nay.


Chiều hôm qua chúng tôi đã xuống đến Hạ Môn và sau khi ăn tối về chúng tôi còn đi dạo chợ đêm trước khi về khách sạn nghỉ ngơi. Sáng nay chúng tôi thức sớm ăn sáng và xuống lobby của khách sạn chụp hình vì nó đẹp quá. Xe đã đến, lên xe tôi hỏi bà xã hôm nay mình đi đâu thì bà xã cho biết sẽ ra đảo có tên là Cổ Lãng Tự, tôi cũng không để ý lắm. Khi đến bến tàu Hạ Môn vào bên trong, anh dẫn đoàn dặn chúng tôi đứng chờ và anh chạy đi lấy vé. Bên trong bến tàu này qua đông, từng đoàn du lịch này vào đến đoàn khác. Sau khi lấy vé, chúng tôi đi vào bên trong chờ vì còn sớm nên đi loanh quanh trong khu triển lãm của bến tàu. Có rất nhiều tranh vẽ, hình ảnh cũ, có một căn nhà nhỏ kiểu Âu châu bên trong có một cây đàn dương cầm mà rất nhiều người đứng chờ để chụp ảnh. Tôi cười nói với bà xã: sao mấy người thích chụp với cây đàn này. Bà xã tôi nói vì hòn đảo mình sắp đến còn được gọi là "Đảo Dương Cầm" hồi nãy trên xe anh dẫn đoàn có nói ngày xưa trên đảo có nhiều tòa đại sứ quán và gần như toàn người Âu chậu họ hay đàn dương cầm vang lên nên người ta mới gọi là "Đảo Dương Cầm". Tôi mới chợt nhớ ra mình đã từng đọc qua tài liệu và đã có post tài liêu về hòn đảo Piano này mấy năm trước. Hòn đảo đã được UNESCO công nhận là di sản của thế giới tháng 7 năm 2017.
Cổ Lãng Tự hay đảo Cổ Lãng là một hòn đảo nhỏ chỉ dành cho người đi bộ nằm ở ngoài khơi bờ biển Hạ Môn, tỉnh Phúc Kiến, phía đông nam Trung Quốc. Hòn đảo có diên tích khoảng 2 km², có dân số khoảng 20.000 dân, đây là một trong những điểm thu hút khách du lịch nhất Trung Quốc với khoảng 10 triệu du khách mỗi năm. Cổ Lãng Tự không chỉ cấm xe ô tô, mà còn cấm cả xe đạp. Phương tiện cho phép duy nhất là xe điện dịch vụ của Nhà nước.                                     
Khách du lịch có thể ra đảo bằng phà từ đảo Hạ Môn. Người dân địa phương đi phà nhanh mất khoảng 5 phút, chạy từ 7 giờ 10 đến 17 giờ 50 và cứ 20 phút có một chuyến. Còn du khách và những người không phải địa phương thì phải đi phà từ bến phà du lịch quốc tế đi mất 20 phút và chi phí là 35 tệ. Sau 18 giờ thì du khách có thể đi thuận lợi hơn khi có thể đi được phà nhanh. Dịch vụ đó hoạt động suốt đêm và cứ 20 phút một chuyến. Từ 18 giờ đến 0h thì sẽ mất 35 tệ, và từ 0h đến 7h sáng hôm sau sẽ là 40 tệ.                                                                 
Cổ Lãng Tự nổi tiếng với những bãi biển, các con đường quanh co và kiến ​​trúc đa dạng của nó. Nó được đánh giá xếp hạng là điểm du lịch hấp dẫn 5A (mức độ cao nhất của Trung Quốc) bởi Tổng cục Du lịch Trung Quốc (CNTA) và đứng vị trí đầu bảng trong danh sách các danh lam thắng cảnh hấp dẫn của tỉnh Phúc Kiến.                                                                                                                       
Về mặt hành chính, hòn đảo hiện nay là Cổ Lãng Tự nhai đạo thuộc Tư Minh, thành phố Hạ Môn.                                                                                                 
Trong một khoảng thời gian, Cổ Lãng Tự là khu định cư quốc tế riêng biệt duy nhất tại Trung Quốc, ngoại trừ một khu định cư quốc tế ở Thượng Hải. Ngay sau khi Hạ Môn trở thành một cảng hiệp ước sau Chiến tranh nha phiến lần thứ nhất và Điều ước Nam Kinh năm 1842, những người nước ngoài trên hòn đảo đã thành lập tổ chức không chính thức. Các cơ quan lãnh sự, nhà thờ, bệnh viện, trường học, trạm cảnh sát được xây dựng bởi những cộng đồng nước ngoài ở đây mang kiến ​​trúc theo phong cách thời kỳ Victoria. Năm 1942, hòn đảo bị chiếm đóng bởi Nhật Bản cho tới khi chiến tranh thế giới lần thứ hai kết thúc năm 1945. Tiếng Phúc Kiến là phương ngữ được sử dụng trên đảo, cũng như tại Hạ Môn. (Theo Wikipedia)
Thật ra nếu nhìn thì thấy đảo không xa bờ là mấy nhưng khi lên tàu, nó chạy vòng quanh phải mất hơn nửa tiếng mới cập vào bến. Anh dẫn đoàn đã cho chúng tôi biết trước là phải chuẩn bị đôi chân thật khỏe vì mình phải đi bộ trên đảo hơn 2 tiếng. Đều bất ngờ nhất cho tôi là trên đảo trồng rất nhiều hoa phượng đỏ dọc theo lối đi, một số hoa phượng còn sót lại và nhiều là những trái phượng còn nhỏ treo lủng lẵng trên cây. Tôi thật sự xúc động vì đã lâu lắm, mấy chục năm rồi mới thấy lại hoa phượng đỏ.



Chúng tôi theo con đường lúc thì lên dốc lúc thì xuống dốc hai bên là những khu phố cổ, những tòa biệt thự cổ mà ngày xưa là các dinh thự của các đại sứ quán của khoảng 13 quốc gia đã trú đóng ở đây. Trong thời Mãn Thanh, trên đảo có nhiều tòa đại sứ quán nhất Trung Quốc, năm ngoái khi đi Thiên Tân, tôi được biết là ở đó có khoảng 5 tòa đại sứ nhưng không biết là thời kỳ đó có tòa đại sứ nào ở Bắc Kinh hay không.



Cũng giống như lúc ở Thiên Tân đi tham quan các khu di tích của Ý, đối với người Trung Quốc bản địa họ rất thích thú và chụp ảnh nhưng với chúng tôi thì đi xem thì xem nhưng không phải là một ấn tượng mạnh. Chúng tôi đi khu công viên vào viện bảo tàng Piano. Trong đó có rất nhiều đàn dương cầm mà cái nào cũng cả trăm tuổi và hình ảnh của các nhà soạn nhạc nổi tiếng trên thế giới. Ở trong khu triển làm này nhìn qua cửa sổ có thể thấy cảnh biển và khu công viên phía dưới thật đẹp và bức tượng thật lớn của Trịnh Thành Công trên một ghềnh đá cao nhìn ra biển.



Anh dẫn đoàn đưa chúng tôi vào một tiệm bán đồ lưu niệm và các loại bánh mức, hải sản khô. Ở đây được thử tự do và có người mời trà nước. Vậy là phải tốn chút tiền rồi đó, ai cũng mua một số đồ biển khô như hào khô, điệp khô...vì nghĩ là nó còn rất rẻ so với ở Úc. Lại tiếp tục đi, lúc đi qua ngôi giáo đường cũ có mấy cặp đôi đang chụp ảnh cưới, họ thích là đúng vì đây như một Âu châu thu nhỏ nếu như không biết trước chúng ta đang ở Trung Quốc. Trong những khu vực này cũng có rất nhiều tiệm bán quà, nhà hàng, có những quán nhỏ bán trái cây gọt sẵn ghim vào que tre như ở Việt Nam ngày trước, họ ghim từng xâu mận, ổi, xoài,..thấy thèm nhưng chẳng dám mua ăn.



Chúng tôi loanh quanh thì thấy trở ra bờ biển nhìn lại thì cũng gần 3 giờ trên đảo, vừa đến bến tàu thì cơn mưa ụp đến và càng lúc càng lớn, qua được bến kia bờ thì mưa như trút nước, quá lớn. Cũng phải cám ơn trời vì nếu mưa sớm hơn thì chúng tôi lại phải đội mưa ngắm cảnh như mấy ngày trước.


Hôm nay chúng tôi đi ăn trưa rất trể vì vợ chồng tôi và một cặp khác cùng đoàn khi lên bờ phải lục túi xách tìm áo mưa mặc nên bảo anh dẫn đoàn và những người khác ra ngoài đón xe trước. Lúc chúng tôi đi ra thì thấy cửa chánh nên đi thẳng. Mưa quá to, không thấy xe, mà cũng không thấy mấy người trong đoàn. Tìm không ra, chúng tôi phải đợi gần nửa tiếng mới thấy xe chạy đến, anh dẫn đoàn đội mưa chạy ra hỏi có sao không mà không thấy chúng tôi, họ đợi ở phía sau bên trong khu chờ đợi vì anh tài xế thấy mưa nên chạy xe vào bên trong, còn chúng tôi thì chạy ra bên ngoài vì tưởng xe ở cổng trước. Một sự nhầm lẫn đáng tiếc khiến mọi người phải cùng đợi.



Kỳ đi này như đã nói, chúng tôi phải đi bộ thật nhiều vì ngày nào cũng leo núi, dạo công viên hay phải tham quan các phố cổ. Ăn trưa xong là chúng tôi đến một khu phố cổ của Hạ Môn. Ở đây cái chính là khu ẩm thực và hàng lưu niệm. Các hàng quán bán đủ các thứ từ đồ biển, đến đồ nướng chiên và thức uống. Nhưng nói thưc nhìn thì nhìn nhưng mua ăn thì không dám, mưa thì vẫn rơi. Một ngày thật tệ, chúng tôi đi lòng vòng một hồi rồi trở lại bãi đậu xe. Trong đoàn có một gia đình vì không khỏe nên họ quyết định đón taxi về khách sạn chớ không theo chúng tôi tham quan một ngôi chùa cổ lớn nhất Hạ Môn và ăn chay ở đây vì chúng tôi đã đặt sẵn từ trước.



Xe chạy vòng về phía thành phố, cặp theo ven biển, chúng tôi xuống xe đi lên một con dốc để vào chùa Nam Phổ Đà. Phía trước cửa chùa nhìn ra vịnh và phía bên kia là một tòa nhà cao tầng mà người dẫn đoàn cho biết đó là đại học Hạ Môn, một trường đại học rất nổi tiếng ở Trung Quốc. Chùa thật đẹp, uy nghi và như lời anh dẫn đoàn dặn, tôi không chụp ảnh và quay clip để tôn trọng nơi trang nghiêm này.



Bên trong chùa có tượng hộ pháp thật to, đài thờ Quan Âm, dọc 2 dãy hành lang có tượng 18 vị La Hán. Anh chàng dẫn đoàn của tụi tôi đi đến đấu là thuyết minh đến đó, có lẽ hay lắm hay sao mà mấy đoàn du lịch khác cứ bàm theo nghe anh ta nói nhưng có lẽ tôi tìm tài liệu để các bạn đọc cho rõ hơn:
Phật học viện Nam Phổ Đà                                                                                   
Chùa Nam Phổ Đà (Hạ Môn) là một ngôi chùa cổ nổi tiếng của vùng Mân Nam, tọa lạc dưới chân núi Ngũ Lão, một danh sơn xứ Lộ Đảo, lưng tựa vào dãy núi Tú Kỳ, mặt hướng ra hải cảng Bích Trưng, phong cảnh thật hữu tình tú lệ. Chùa được xây dựng vào khoảng giữa thời gian năm Đại Trung, Hội Xương, đời Đường. Ban đầu có tên là Tứ Châu Tự (泗州寺).                                                 
Thời Ngũ Đại đến đầu đời Tống, bấy giờ từng có các bậc cao tăng đến đây dựng am tranh tu hành. Đến thời Minh Lý (?)chùa được mở rộng xây cất lầu các khang trang, hình thành quy mô ở bước đầu, vào đầu đời nhà Thanh được trùng tu và đổi tên là Nam Phổ Đà như ngày nay.                                                           
Năm 1942, Nam Phổ Đà được chuyển đổi từ một ngôi chùa địa phương thành ngôi Tòng lâm dành cho thập phương chúng tăng tới lui tu học. Năm sau đó, Phật Học Viện được thành lập tại đây. Từ đó, chư vị cao tăng thạc đức trong và ngoài nước thường đến hoằng dương Phật pháp (Sau này, vao năm 2004 Nam Phổ Đà cũng đã long trọng chào đón phái đoàn hoằng Pháp của Thiền sư Nhất Hạnh đến dạy thiền cho Tăng chúng cùng phật tử). Phật tử từ các nơi đều đến đây cầu kinh nghe pháp, ngôi già lam được một thời hưng thịnh, tiếng đồn vang xa.                                                                                                                           
Qua một thời gian điêu tàn theo chiến tranh, sau khi Tân Trung Quốc lập quốc, chùa lại được phục hưng. Hiện nay, điện đường lầu viện được xây dựng lại, nguy nga bề thế; lâm cung phạm vũ cũng được trùng tu, huy hoàng tráng lệ; chúng thường trụ đến số vài trăm, trang nghiêm phạm hạnh; Phật học viện Mân Nam được thành lập, giáo học tinh chuyên. Ngôi cổ sát được sống lại, pháp vận càng xương long, đạt đến thời thịnh thế của lịch sử; vượt cả sự rực rỡ của thời đại. (Nguồn: khuongviettu.com)
Sau đó chúng tôi được mời qua phòng ăn để ăn tối với các món chay. Nghe nói ở đây thường xuyên có tiệc chay nếu du khách đặt trước. Phòng ăn chúng tôi được trang trí thật tao nhã với các bức tranh họa thật đẹp, phòng chỉ có 2 bàn nhưng thật rộng. các thức ăn được đưa lên từng món. Có tất cả 10 món ăn thật ngon và thật đẹp. Tôi không thích ăn chay nhưng những món này không chê vào đâu được nó ngon lắm luôn và phía bên ngoài phòng ăn có rất nhiều ảnh và bài khen tặng của các tờ báo chuyên về ẩm thực. Tôi từng đi qua Hong Kong ăn chay ở một ngôi chùa dường như là Bửu Liên Tự ở Đại Nhỉ Sơn Hong Kong nhưng ở đây vẫn ngon hơn với cảm nhận của tôi, một người chưa thích ăn chay.



Trên đường về khách sạn, chị Hồng có thương lương được với người tài xế nên anh ta sẽ đưa chúng tôi đến khu Sim City là một trung tâm thương mãi lớn ở Hạ Môn. Nó quá lớn và có quá nhiều đồ để ngắm và để sắm. Chúng tôi ở đây đến hơn 10 giờ tối mới đón taxi mà trên tay ai cũng xách nhiều bao nặng tay nhưng nhẹ túi ra về.

(còn tiếp)
LKH