Tuesday, November 28, 2023

"PIANO SONATA 14", MỘT TRUYỆN NGẮN CỦA TUỆ SỸ

Tuệ Sỹ là nhà thơ, nhà văn và là nhà biên khảo. Thầy viết nhiều tác phẩm biên khảo, nhiều bài tham luận, cũng như làm nhiều thơ, nhưng không sáng tác nhiều truyện ngắn.

Thầy Tuệ Sỹ đánh đàn. (Hình: Facebook Thư Viện Phật Việt)

Ba truyện ngắn mà tôi được đọc, “Piano Sonata 14,” “Gốc Tùng” và “Sư Thiện Chiếu” (1) đều là những sáng tác hay, kết hợp cả lối viết truyền thống lẫn hiện đại.

Cũng như thơ, văn Tuệ Sỹ, trước hết, là văn chương của con người, về con người và về cuộc đời. Cả ba truyện đều có nhân vật, cốt truyện, đối thoại, độc thoại; đặc biệt, cả ba đều có cấu trúc lỏng lẻo với kết thúc mở. Đọc xong truyện rồi, độc giả vẫn còn bâng khuâng, không tìm thấy ngay câu trả lời.

Trong ba truyện ngắn, “Piano Sonata 14,” theo tôi, là một truyện ngắn hoàn hảo, cả về kỹ thuật, cấu trúc, nội dung lẫn nhân vật. Nhân vật chính là một chú tiểu.

Trước hết, hãy khoan nói chuyện hư cấu, mà nói về hình ảnh cụ thể về một chú tiểu có thật ở ngoài đời. Hồi nhỏ, tôi hay theo mẹ đi nhiều chùa ở Huế, do đó, quen với khá nhiều chú tiểu cùng lứa tuổi, có chú đã từng là bạn học ở trong trường. Một chú, sau này là Đại Đức Thích Thanh Tuệ, để lại trong tôi một dấu ấn không thể phai mờ: chú đã tự thiêu tại chùa Phước Duyên vào Tháng Tám, 1963, để phản đối chính quyền Ngô Đình Diệm.

Nói chung, tôi rất thương các chú, vì trong lúc ở độ tuổi 6, 8, 9, 10, bọn trẻ con chúng tôi được ăn thịt, ăn cá, đánh bi, đánh đáo, câu cá bắn chim thỏa thích, thì các chú phải khép mình vào khuôn khổ, mặc áo nâu sồng, thức khuya dậy sớm, ăn chay, tụng kinh gõ mõ. Bởi vậy, mỗi khi đi chùa, tôi thường mang theo ít kẹo, có khi là đồ ăn mặn, dấm dúi vào trong túi áo mấy chú hay lợi dụng lúc mấy “ôn” bận bịu, rủ mấy chú ra vườn sau chạy nhảy, hái hoa, đuổi bướm. Các chú vừa thích vừa sợ. Riêng tôi, mỗi lần nhìn mấy chú, tôi cứ băn khoăn trong lòng không hiểu thực sự, trong thâm tâm, mấy chú nghĩ gì, mơ ước gì.

Chính vì thế, đưa nhân vật chú tiểu vào truyện là một điều không đơn giản. Nếu “đạo” quá, truyện sẽ khô, cứng; nếu “đời” quá, rất dễ đi quá đà, phóng túng. Ấy thế mà, qua “Piano Sonata 14,” Tuệ Sỹ xây dựng một chú tiểu hết sức sống động, vừa có nét hồn nhiên của một chú bé lên 12 vừa có phong thái nề nếp của một chú tiểu nằm trong khuôn phép. Đồng thời, nếu tinh ý, ta sẽ thấy tác giả khôn khéo rắc vào một chút gia vị thế tục, tuy rất nhẹ nhàng, nhưng thấm thía.

Chú tiểu tên Nghi, 12 tuổi đang học lớp Đệ Lục trường công lập. Mẹ chú, không rõ vì lý do gì, mang chú lên giao cho chùa rồi đi mất; về sau, bà chết, được tu viện lập bàn thờ, thờ trong chùa.

Chú chăm chỉ làm việc chùa, “châm trà, lau bàn ghế và quét dọn trong phòng của sư trưởng. Không ai biết tuổi thơ trôi qua như vậy đang ấp ủ sự gì. Sự thành kính khi bưng ấm trà để vào khay.”

Hằng ngày, chú lại phải học về “ý nghĩa của sự vô thường, khổ đau và giả tạo đang đè nặng kiếp người.”

Ấy thế mà chú tiểu cũng là một cậu bé nghịch ngợm: thường xuyên trốn chùa ra ngoài đi chơi, qua cổng chính, bằng cách “làm cho một chấn song cửa sắt gãy hết một đầu, chỉ cần kéo nhẹ qua là lách mình vào lọt. Rồi sau đó nắn lại,” mà sư trưởng tu viện không hề biết.

Thầy Tuệ Sỹ. (Hình: Facebook Thư Viện Phật Việt)

Ghét cái miễu thờ bà ở trong khuôn viên chùa, có lúc, chú hứng thú “leo lên đống ngói đứng đái, xoay người tứ phía y hệt như tưới rau.” Hay “Ăn cắp chuối trên bàn Phật, hay lẻn qua vườn rau nhổ bậy vài bụi cải cho những cuộc kiết tập kín đáo, với bánh tráng mỏng và nước tương dầm ớt thiệt cay.”

Một hôm, ra vườn sau, chú khám phá ra một điều mới mẻ: ban đêm, giữa “luồng trăng bạc như sương khuya lấp lánh đang nhảy múa chập chờn trên các luống cải,” chú bỗng nghe một thứ âm thanh “ngọt ngào và quyến rũ” vọng lại từ bên kia con đường.

Tò mò, chú không ngần ngại “chui qua hàng rào kẽm gai, băng qua vườn, sang tuốt con đường đất,” tìm đến “một ngôi nhà ẩn sau nhiều bóng cây rậm rạp,” nơi “đang có người chơi đàn.”

Ở đó, “Xuyên qua khung cửa sổ, chú thấy một mái tóc chảy dài, nghiêng nghiêng theo âm điệu to nhỏ và tiết điệu buông lơi của tiếng đàn.”

À, người đánh đàn là một cô người Huế. Cô mở cửa cho chú tiểu vào. Dưới cái nhìn của cô, chú điệu với “Chỏm tóc lệch qua một bên, phủ mép trán. Đôi mắt sáng ngây thơ dưới hàng mi dài và cong.”

Khi cười, chú “chớp hai hàng mi tinh nghịch. Nụ cười của trẻ thơ, trong trắng và hồn nhiên, nhưng quá nhỏ nhoi và khiêm tốn giữa một thế giới đòi hỏi quá nhiều sự trang nghiêm và kính cẩn. Tuổi thơ hiếm hoi cho một tâm hồn tập sự săn đuổi những ước mơ ngoài tầm với bắt của con người.”

Cô mời chú vào. Và lần đầu tiên chú thích thú nhìn thấy “cây đàn kê sát vách tường nhìn nghiêng ra khung cửa sổ.” Chú đi thẳng lại đó, níu hai tay lên thùng đàn, đôi mắt thích thú cúi nhìn chăm chú những phím đen trắng chen nhau sắp thành một hàng thẳng. Được chủ nhân cho phép, chú “đặt cả bàn tay lên phím đàn và ấn xuống. Âm thanh so le nhau cùng tấu lên. Khi cất tay, chú nghe chúng ngân dài, lẫn vào thùng đàn như đang chìm sâu vào trong bóng tối hun hút phía sau.”

Thấy chú thích đàn, cô gái hứa sẽ dạy cho chú học. Chú tiểu hoàn toàn là một đứa trẻ vô tư hồn nhiên, thấy lạ thì thích. Thay vì đợi cô gái chỉ dẫn, chú đập tay lên các phím đàn, bị cô gái la, nhưng rồi chú cũng lại đập tay lên các phím đàn một lần nữa.

Cái hồn nhiên, tinh nghịch của một chú bé đi tu tạo nên trong lòng cô gái, Như Khuê, những cảm giác lạ, phức tạp: “Nghi lúc nào cũng cao hứng, Như Khuê tự nhiên thấy mình đã thân thiết với chú vô cùng. Cô muốn hôn lên đôi mắt thần tiên của chú. Cửa chùa không biết có vĩnh viễn khép kín nổi con người có cái phong vận như thế. Nhưng chắc cũng có mấy ai có thể nhìn suốt qua đôi mắt kia mà thấy được bóng dáng của huyễn mộng phù sinh. Cô đâu biết, và chưa bao giờ thấy sự thành kính của chú và đôi mắt mông lung như khói trầm. Dù vậy, ngay lúc này, cô thấy rõ hơn ai hết, có lẽ vậy, sự nóng cháy đam mê trong đôi mắt thần tiên đó. Thế mà cô cũng chưa bao giờ thấy được sự nóng cháy của một ngọn nến lẻ loi giữa đêm khuya tịch mịch. Cô bỗng thấy trong thâm tâm mình bây giờ y hệt như một họa sĩ vẽ trúc đã mọc đầy trúc trong bụng. Cô mong cho sự nóng cháy kia không sớm bị dập tắt dưới những kỷ luật lạnh lùng nơi tu viện. Cô có cảm giác mười đầu ngón tay của mình đang vuốt nhẹ lên mặt hồ với những lượn sóng nhỏ.” (…) “Như Khuê nghe cánh tay chú đụng vào người. Cô nhìn lại. Chú đang kéo chỏm tóc sang một bên.” (2)

Cảm giác đó khiến cô gái đâm ra bồn chồn. Tâm trạng này chỉ được phác qua vài nét lửng lơ, nhưng bao hàm nhiều gợi ý: “Cô thích được nắm chỏm tóc của chú mà vuốt dài xuống. Cô đứng tựa mình lên khung cửa và nhìn lên bầu trời. Trăng khuya, lác đác vài ngôi sao. Một ngôi sao… xa quá…”

Khi chú đi rồi, “Như Khuê đứng nhìn bóng trắng khuất ngoài hàng rào bông bụp.”

Trong phần kết thúc, truyện bỗng dưng chuyển sang vị sư trưởng: “Ngang qua thiền thất, Nghi thấy sư trưởng bắc ghế ngồi nhìn ra phía trước cổng. Cổng sắt đã khép kín. Con đường kéo dài bất tận. Tiếng đàn buông lơi và chạy suốt, mất hút ngoài kia. Nghi lén nhìn sau lưng sư trưởng và sư trưởng thì nhìn vào bóng tối của con đường vì sư biết đó là Piano Sonata 14 với tiến nhịp của sustenuto, chậm nhưng vĩnh viễn chìm sâu trong bóng tối như những làn sóng nhỏ ôm bóng trăng mà ngủ vùi trên bến cát.” (3)

Chân dung Thích Tuệ Sỹ. (Tranh: Đinh Cường)

Lúc đầu, truyện tập trung vào nhân vật chú tiểu Nghi, rồi đột ngột chuyển qua nhân vật Như Khuê, và cuối cùng, đột ngột chuyển một lần nữa qua vị sư trưởng. Dù chỉ bằng một dòng ngắn ngủi ở cuối truyện, vị sư trưởng trở thành một phần “chưa nói ra hết” của câu chuyện.

Chả là vì, hằng đêm, khi tiếng đàn dương cầm vang lên tấu khúc “Khúc Nhạc Dưới Trăng” (Piano Sonata 14 hay Moonlight Sonata) của Ludwig van Beethoven chỉ gợi trí tò mò của chú tiểu thì lại lắng đọng sâu xa trong tâm hồn vị sư trưởng đang chịu trách nhiệm dìu dắt cả một lứa đệ tử tóc đang còn để chỏm, nhưng là tương lai của giáo hội sau này.

Hai nhân vật cô gái và vị sư trưởng thì tôi không rõ, nhưng có lẽ có một phần của chú tiểu Nghi trong Tuệ Sỹ!

Tôi được nghe Tuệ Sỹ chơi tấu khúc “Piano Sonata 14” nhiều lần ở trong phòng của thầy tại Đại Học Vạn Hạnh cùng với nhiều ca khúc thời thượng khác thuở đó: “Diễm Xưa,” “Gọi Tên Bốn Mùa,” “Nắng Thủy Tinh,” “Mùa Thu Chết”… Thầy đàn rất hay, nhuần nhuyễn và đam mê. Những ngón tay dài, nhỏ nhắn của thầy chạy thoăn thoắt trên phím đàn piano trông rất điệu nghệ, đến nỗi nhiều sinh viên cứ đến phòng thầy yêu cầu thầy đàn cho các em nghe.

Hiện thầy đang nằm dưỡng bệnh tại Sài Gòn.

Kính cầu chúc thầy thân tâm thường an lạc. 

Trần Doãn Nho / Người Việt

Chú thích:

(1) Piano Sonata 14, tr. 238, “Sư Thiện Chiếu,” trang 247, “Gốc Tùng,” trang 251, tập 1.
(2) Piano Sonata 14, trang 244, 245.
(3) Piano Sonata 14, trang 246.

Hòa Thượng Thích Tuệ Sỹ, tục danh Phạm Văn Thương, quê Quảng Bình, Việt Nam, nhưng sinh tại Paksé, Lào, vào năm 1943.

Từ năm 6 tuổi, thầy đã thọ giới Sa Di, tu học tại chùa Từ Đàm, Huế rồi tại Phật Học Viện ở Nha Trang, và Thiền Viện Quảng Hương Già Lam tại Sài Gòn.

Thầy tốt nghiệp Viện Cao Đẳng Phật Học Sài Gòn năm 1964. Năm 1970, thầy được đặc cách bổ nhiệm là giáo sư thực thụ Viện Đại Học Vạn Hạnh đồng thời là chủ bút của tạp chí Tư Tưởng do Viện Đại Học Vạn Hạnh phát hành, nhờ nhiều công trình nghiên cứu và khảo luận triết học nổi tiếng của thầy.

Thầy có nhiều thơ và truyện ngắn đăng trên tạp chí Khởi Hành và Thời Tập vào những năm từ 1973 đến 1975.

Sau 1975, thầy bị nhà cầm quyền Cộng Sản bỏ tù hai lần: lần đầu vào năm 1981, lần sau vào năm 1984. Thầy bị kết án tử hình, sau giảm xuống chung thân và được phóng thích vào năm 1998.

Ngoài hàng chục tác phẩm biên khảo và dịch thuật về Phật Giáo, thầy có hai tập thơ: “Ngục Trung Mị Ngữ,” hầu hết bằng chữ Hán; và “Giấc Mơ Trường Sơn.”



Monday, November 27, 2023

5 CÂU CHUYỆN NGẮN NƠI CỬA PHẬT VÔ CÙNG THÂM THÚY

Trong cuộc sống, không phải chuyện gì chúng ta cũng có thể ngay lập tức thông suốt và thấu hiểu. 5 câu chuyện ngắn nơi cửa Phật dưới đây chứa đựng những triết lý nhân sinh sâu sắc, hy vọng rằng có thể giúp người đọc ngộ ra được nhiều đạo lý mà trước đó chưa từng để ý.

Ảnh minh họa. Nguồn: đkn

Thứ nhất, tu Phật

Một người đến tu viện hỏi thiền sư.

Thiền sư hỏi: “Ông muốn làm gì ở đây?”

Người đàn ông trả lời: “Tôi đến để tu Phật.”

Thiền sư trả lời: “Phật không có hỏng, không cần ông tu sửa, ông tốt hơn là tự tu sửa chính mình.”

Cảm ngộ: Tu là sửa mình, không phải sửa người.

Nguồn: aboluowang

Thứ hai, tu tâm

Khi một người đàn ông đi qua bãi biển, anh ta phát hiện một bức tượng Phật bị bỏ rơi, vì vậy anh ta cung kính cúng dường bức tượng Phật trên đá, cho nên anh ta đã đạt được thành tựu của mình.

Lại có một người khác đi ngang qua đây, nhìn thấy tượng Phật an vị trên đá, ông lo lắng rằng bức tượng Phật bị ướt bởi mưa, vì vậy ông cởi giày của mình và che bức tượng Phật, do đó ông ta cũng đạt được thành tựu của mình.

Người thứ ba đi ngang qua, nhìn thấy tượng Phật bị giày che, cảm thấy bất kính với tượng Phật, vì vậy liền lấy gỡ giày ra rồi vứt đi, anh ta cũng bởi vậy mà đạt được thành tựu của mình.

Cảm ngộ: Phật pháp coi trọng tâm hơn là hình thức, quan trọng nhất là tâm, tu hành chính là quá trình tu tâm.

Nguồn: aboluowang

Thứ ba, buông tay

Sư huynh cùng sư đệ đang muốn băng qua một con sông nhỏ, phát hiện một vị cô nương trẻ tuổi cũng muốn qua sông, nhưng lại không muốn ướt quần áo. Sư huynh liền nói: “Cô nương, để ta cõng cô qua sông”. Cô nương gật đầu đồng ý, sư huynh liền cõng cô nương qua bờ sông bên kia.

Trên đường đi, sư đệ nhịn không được hỏi sư huynh: “Sư huynh, chúng ta xuất gia không gần nữ sắc, sao có thể cõng một cô gái qua sông đây?”

Sư huynh hỏi ngược lại: “Ta cõng cô gái qua sông thì đã đặt cô ta xuống từ lâu rồi, vì sao sư đệ vẫn còn cõng cô ta mà chưa buông vậy?”.

Cảm ngộ: Mạnh Tử nói: “Nam nữ thụ thụ bất thân, là lễ nghi. Nếu chẳng may chị dâu rơi xuống sống thì hãy dùng tay để cứu, là việc nên làm (Bởi vì giải cứu là một biện pháp khẩn cấp, cần biết rằng trong tình huống đó tính mạng con người đang bị đe dọa!)”. Đừng cố chấp trong mọi việc mà hãy học cách thích nghi với hoàn cảnh.

Nguồn: aboluowang

Thứ tư, đánh người mắng chửi người

Đệ tử hỏi: “Sư phụ, người có đôi khi đánh người mắng chửi người, có đôi khi lại nho nhã lễ độ, tại sao vậy ạ?”

Sư phụ nói: “Đối đãi với người thượng đẳng, chỉ thẳng vào lòng người, lấy chân diện đối đãi, có thể đánh có thể mắng; Đối đãi với đám người trung đẳng chỉ có thể dùng phương thức ẩn dụ, phải chừng mực, bởi vì hắn chịu không nổi sự đánh đập, mắng nhiếc. Đối đãi với người hạ đẳng, phải mỉm cười, khách khí, bởi vì hắn rất yếu ớt, tâm nhãn tương đối nhỏ, chỉ có thể dùng lễ tiết thế tục đối đãi hắn.”

Cảm ngộ: Chúng sinh căn cơ khác nhau, cách đối đãi với mỗi người cũng nên có những phương thức khác nhau, đây gọi là cơ duyên.

Nguồn: aboluowang

Thứ năm, tự sát

Lão hòa thượng cứu được một người tự sát, người nọ liền nói: “Lão pháp sư, không cần hao tâm tổn trí cứu tôi, tôi không muốn sống nữa.”

Lão hòa thượng hỏi: “Vậy ta không thể cứu ngươi, nhưng ngươi đã trả hết nợ chưa?”

Người đàn ông nói: “Nhưng tôi đâu có nợ ai?”

Lão hòa thượng nói: “Mạng người mượn cha mẹ, cơm ăn áo mặc mượn trời đất, kiến ​​thức mượn thầy, ngươi đã trả hết chưa?”

Người đàn ông nói: “Vậy làm sao tôi có thể trả được?”

Lão hòa thượng nói: “Nhớ hai chữ “trân trọng” là đủ rồi.”

Cảm ngộ: Cha mẹ cho chúng ta sinh mệnh, người thầy cho chúng ta pháp thân tuệ mệnh, thiên địa vạn vật nuôi dưỡng thể chất và tinh thần của chúng ta, chỉ có biết trân trọng, mới có thể biết cảm ân, mới cảm nhận được độ dày của cuộc sống.

Kỳ Mai biên dịch
Vương Hòa – aboluowang

BA CHỮ KHIẾN NGƯỜI TA NẶNG GÁNH CẢ ĐỜI

Có ba rào cản khó vượt qua nhất trong đời người, đó là “danh”, “lợi” và “tình”.

Nhân sinh như mộng, xem nhẹ 3 điều này khiến cuộc đời an nhiên. (Pixabay)

Hầu hết mọi người đều gặp rắc rối với danh tiếng, rắc rối với lợi ích và đau khổ với tình yêu. Chữ “danh” khiến người ta hư vinh cả đời, chữ “lợi” khiến người ta nặng gánh cả đời, chữ “tình” khiến người ta trăn trở cả đời.

Cả đời chăm chỉ theo đuổi vì danh, vất vả tranh đấu cả đời vì cám dỗ của lợị ích, cả đời lo lắng vì tình trắc trở.

Theo đuổi danh vọng và tiền tài không có gì sai, chú ý đến tình cảm là điều đúng đắn.

“Danh” quả thực nên được chú trọng, có thể nói “người để danh, ngỗng để tiếng”. Danh là dấu hiệu của một người, đại diện cho hình ảnh của chính người đó, danh là hào quang thỏa mãn sự phù phiếm của con người. Nhìn người trong thiên hạ, có người cả đời phấn đấu, truy cầu không ngừng vì danh.

"Lợi" là lợi ích mà một người mong muốn có được, lợi cũng là thứ mà người ta tìm kiếm để cải thiện chất lượng cuộc sống. Lợi ích có thể được tìm kiếm, nhưng chúng phải được tìm kiếm một cách thích hợp. Có người vì lợi mà mù quáng nên suốt ngày sống trong cay đắng, mệt mỏi, buồn chán và lo lắng.

Con người cả đời truy cầu, tranh đấu vì danh lợi. (Pixabay)

Tục ngữ có câu: “người chết vì tiền, chim chết vì ăn”. Suy cho cùng, truy cầu lợi chính là truy cầu tiền, một chữ tiền, bao nhiêu bạn bè chia lìa, bao nhiêu đôi lứa tan vỡ, bao nhiêu anh hùng điêu đứng, bao nhiêu quan chức trục lợi, tham nhũng bị hạ bệ, và bao nhiêu sinh mạng đã bị nuốt chửng!

“Tình” là mối quan hệ giữa con người với nhau trong cuộc sống. Con người thường bị ảnh hưởng bởi một chữ tình, có thể làm người ta vui sướng, làm người ta buồn giận, làm người ta cảm động, hoặc làm người ta day dứt. Tình cảm gia đình, không thể buông bỏ, không dễ cắt đứt; tình yêu, không dễ buông tay; tình bạn, không thể thiếu; có một số tình cảm, tiếp tục bất ổn. Tất cả những cảm xúc ấy thường khiến con người ta lo lắng đến đau dạ dày, trằn trọc, ăn không ngon ngủ không yên.

Nên biết danh lợi là vật ngoài thân, được thì an tâm, mất thì an nhiên. Con người vốn dĩ khi đến cõi đời này đều muốn được vui vẻ, hạnh phúc, cớ gì phải bận tâm đến những danh lợi bên ngoài đó? Trước những thứ sinh không mang đến, chết không mang đi được, cần giữ tâm tĩnh lặng, trong sáng, luôn để bầu trời tâm hồn trong sáng, rực rỡ.

Con người cần sống một cuộc sống tự do thoải mái, nếu luôn bị danh lợi đè nặng, tình cảm rối bời, tình yêu đau khổ, hiện tại vướng mắc, lo lắng cho ngày mai, cuộc đời mê muội thì đó không phải là cuộc sống hạnh phúc. Cách tốt nhất để sống là buông bỏ gánh nặng, nhẹ nhàng tiến về phía trước, không buồn dù hoa có nở hay không, mỉm cười bất kể trăng tròn hay khuyết. Hãy để hoa trái tim nở vào mùa xuân, hạ, thu và đông, khiến bạn hạnh phúc mỗi ngày.

Nếu một người có thái độ tốt, nhìn mọi thứ nhẹ nhàng và suy nghĩ cởi mở, cuộc sống của người đó sẽ luôn tràn ngập ánh nắng. Nếu bầu trời tâm hồn u ám thì ngay cả có danh lợi cũng không hạnh phúc. Bạn biết đấy, dù ham muốn danh lợi của bạn có mãnh liệt đến đâu, dù tình cảm của bạn có mãnh liệt, mong manh đến đâu, thì mặt trời vẫn sẽ mọc và lặn mỗi ngày, bầu trời vẫn sẽ có những ngày nắng và mưa.

Tình luôn khiến người ta trăn trở, vui buồn. (Pixabay)

Danh vọng là dây trói của cuộc đời, lợi lộc là chìa khóa của cuộc đời, sự cám dỗ của thế gian giống như sợi dây trói buộc mọi người. Muốn tự tại, trước tiên phải không màng danh lợi, không màng được mất, không mắc bẫy tình, không mê muội trong tình. Con người nên rộng lượng, cởi mở, chân thành và nhiệt tình trong cư xử với người khác, mắt nhắm mắt mở trước những chuyện vặt vãnh. Như vậy, cuộc sống sẽ tự nhiên thoải mái và nhẹ nhàng.

Người thông minh, biết rằng chỉ bằng cách hạnh phúc mỗi ngày, bạn mới có thể sống cuộc sống tốt nhất của mình. Con người không nên bị trói buộc bởi những sợi dây “danh”, “lợi” và “tình”, nó sẽ trở thành gánh nặng của cả cuộc đời bạn!

Theo: Vương Hòa - Aboluowang
Nguyên Anh biên dịch

KHÁM PHÁ PERTH - "THÀNH PHỐ ÁNH SÁNG" CỦA AUSTRALIA

Sông nước thơ mộng, thiên nhiên tươi xanh là những điều níu chân du khách khi tới Perth, thành phố xinh đẹp nằm ở phía tây Australia.


Perth là thủ phủ bang Tây Australia và là thành phố đông dân thứ 4 của xứ sở chuột túi. Perth trở nên nổi tiếng với tên gọi "thành phố ánh sáng" sau sự kiện người dân thành phố thắp sáng những ngôi nhà và đèn đường khi phi hành gia John Glenn bay ngang qua trong chuyến du hành vòng quanh trái đất trên con tàu vũ trụ Friendship 7 vào năm 1962. Dưới đây là những địa điểm không nên bỏ qua trong hành trình khám phá Perth.

Tản bộ công viên Kings và vườn bách thảo

Công viên Kings là điểm du lịch nổi tiếng bậc nhất ở bang Tây Australia. Với vị trí hướng ra sông Swan và vách núi Darling cùng phần lớn cây xanh bao phủ, nơi đây mang tới cho khách tham quan cảm giác thư thái, an lành.

Bên trong công viên Kings có vườn bách thảo chứa hơn 3.000 loài thực vật của bang. Vườn bách thảo ban đầu được xây dựng để giới thiệu hệ thực vật phong phú của bang cho những người đến tham dự Đại hội thể thao Khối thịnh vượng chung năm 1962 tại Perth.

Công viên Kings là địa điểm tham qua hàng đầu tại Perth.

Không chỉ có hệ thực vật đa dạng, công viên Kings còn giúp du khách tìm hiểu văn hóa bản địa thông qua phòng trưng bày nghệ thuật thổ dân. Khách du lịch tới đây không thể bỏ qua tháp DNA, công trình độc đáo nằm trong công viên, tòa tháp vừa là điểm nhấn thú vị đồng thời giúp mọi người thuận tiện trong việc di chuyển khi đi lên hoặc xuống cầu thang.

Vào tháng 9 hàng năm, lễ hội công viên Kings chào đón khách du lịch tới thưởng lãm các loài hoa rực rỡ khoe sắc, các tiết mục âm nhạc hấp dẫn cùng những tác phẩm nghệ thuật thú vị.

Thư giãn bên sông Swan

Swan là con sông lớn chảy qua Perth, tạo nên điểm nhấn hài hòa giữa các tòa nhà và công trình trong thành phố.

Du khách có nhiều hoạt động trải nghiệm trên sông Swan.

Sông Swan là nơi sinh sống của hơn 130 loài cá và động vật hoang dã. Khu vực này có đa dạng các loài động vật trên cạn như chuột lang nước, cáo túi đuôi chổi (brushtail possum), thiên nga đen, bồ nông cùng nhiều loài cá khác nhau.

Đến sông Swan, du khách có thể tham gia nhiều hoạt động thú vị như chèo thuyền kayak, lướt ván. Nếu không muốn vận động mạnh, du khách có thể lựa chọn những cách đơn giản như tản bộ quanh bờ sông, ngắm nhìn thành phố, chụp những tấm hình đẹp và ghé chân tới loạt quán cà phê.

Khám phá bến tàu Hillarys

Hillarys là bến tàu lớn đầu tiên ở phía bắc Perth. Không chỉ là địa điểm phục vụ hàng hải, Hillarys còn là địa điểm du lịch nổi bật tại Perth.

Hoạt động khám phá thủy cung tại bến tàu Hillarys.

Tại đây, du khách có thể tham quan thủy cung Tây Australia, nơi trưng bày các sinh vật biển độc đáo trên đường bờ biển dài 12.000 km của khu vực. Với hơn 45 cuộc triển lãm độc đáo, du khách sẽ được khám phá đại dương bí ẩn nhưng cũng rực rỡ sắc màu. Đến với nơi đây, khách du lịch còn có cơ hội trực tiếp trải nghiệm thế giới đại dương thông qua các dịch vụ như đi tàu đáy kính, xem cá voi, đi mô tô nước, ngắm cảnh bằng trực thăng hay lặn cùng cá mập hay dùng bữa dưới biển.

Ghé thăm nhà thờ St. Mary's

Nhà thờ St. Mary’s nằm ở trung tâm quảng trường Victoria của thành phố Perth được xây dựng từ năm 1865.

Là nhà thờ lớn nhất tại bang Tây Australia, nhà thờ St. Mary’s không chỉ là địa chỉ để các tín đồ công giáo trong vùng tới cầu nguyện mà nơi đây còn chào đón du khách tới vào thứ ba hàng tuần từ 10h30 đến 11h30 trong tour tham quan nhà thờ. Thông qua đó, du khách sẽ có cơ hội tìm hiểu về sự phát triển kiến trúc và nghệ thuật của nhà thờ xuyên suốt gần 3 thế kỷ.

Nhà thờ St. Mary’s tại Perth có tuổi đời gần 3 thế kỷ.

Thành phố Perth xinh đẹp và hiền hòa chắc chắn là điểm đến không nên bỏ qua trong hành trình khám phá xứ sở chuột túi.

Theo: phunuso



HOÀNG DUNG XINH ĐẸP NHƯ TIÊN, QUÁCH TĨNH VÀ ÂU DƯƠNG KHẮC ĐỀU BỊ MÊ HOẶC, VÌ SAO CHỈ CÓ DƯƠNG KHANG THỜ Ơ?

Hoàng Dung là nữ hiệp tài sắc vẹn toàn, khiến Quách Tĩnh và Âu Dương Khắc đều si mê. Nhưng Dương Khang lại thờ ơ trước mỹ nhân này vì lý do rất thuyết phục.

Hoàng Dung là một trong những nữ hiệp đẹp nhất trong các tiểu thuyết của nhà văn Kim Dung

Hoàng Dung là nhân vật nữ chính trong tiểu thuyết Anh hùng xạ điêu của cố nhà văn Kim Dung. Nàng cũng xuất hiện trong tác phẩm Thần điêu hiệp lữ. Hoàng Dung là con gái duy nhất của đảo chủ đảo Đào Hoa là Đông Tà Hoàng Dược Sư và Phùng Hằng. Mồ côi mẹ từ nhỏ, Hoàng Dung được cha nuôi nấng và truyền thụ võ nghệ. Nàng cũng là bang chủ đời tứ 19 của Cái Bang, đồng thời là nữ đồ đệ duy nhất của Bắc Cái Hồng Thất Công. Hoàng Dung còn nổi tiếng là người tình và sau trở thành vợ của đại hiệp Quách Tĩnh, một trong những người giỏi võ nhất đương thời.

Dưới ngòi bút của nhà văn Kim Dung, Hoàng Dung được miêu tả là một cô gái vừa xinh đẹp, vừa thông minh sắc sảo và có trí tuệ hơn người, nhưng cũng rất tinh quái. Hoàng Dung là mỹ nhân đẹp như tiên nữ giáng trần, trí tuệ vô song, nghịch ngợm nhưng vẫn toét nên vẻ kiêu kỳ, khí chất và hào sảng của một nữ hiệp.


Kim Dung không tiếc mỹ từ khi miêu tả vẻ đẹp của Hoàng Dung trong Anh hùng xạ điêu. Cụ thể, khi Quách Tĩnh lần đầu tiên nhìn thấy Hoàng Dung, còn tưởng lầm đó là tiên nữ giáng trần. Khi Hồng Thất Công, Giang Nam Thất Quái và những người khác lần đầu trông thấy Hoàng Dung, họ mới biết đến mỹ nhân thật sự ra sao.

Đặc biệt, dù đã gặp vô số phụ nữ nhưng Âu Dương Khắc (gọi Âu Dương Phong là chú, nhưng thực chất là con ruột) cũng phải kinh ngạc trước vẻ đẹp thoát tục và sự thông minh, hào sảng của Hoàng Dung. Âu Dương Phong là người được xếp vào hàng Ngũ tuyệt trong thiên hạ với võ công cao cường.

Hoàng Dung trở thành vợ của Quách Tĩnh, một trong những đại hiệp giỏi võ nhất đương thời.

Tuy nhiên, có một người trong "Anh hùng xạ điêu" lại tỏ ra thờ ơ, phớt lờ trước nhan sắc của Hoàng Dung. Người này chính là Dương Khang, cha ruột của Dương Quá.

Nguyên nhân khiến Dương Khang tỏ ra thờ ơ trước đại mỹ nhân Hoàng Dung hóa ra lại rất thuyết phục.

Vì sao Dương Khang phớt lờ Hoàng Dung?

Dương Khang là nam nhân duy nhất tỏ ra thờ ơ với Hoàng Dung.

Theo tiểu thuyết Anh hùng xạ điêu của Kim Dung, Dương Khang là người thông minh, cơ trí. Ông là con của Dương Thiết Tâm và Bao Tích Nhược, quê ở Ngưu Gia Thôn. Vương gia của nước Kim là Hoàn Nhan Hồng Liệt do say mê nhan sắc của mẹ Dương Khang, nên đã cho người mang quân tấn công Ngưu Gia Thôn. Cha của Dương Khang mất tích, còn mẹ ông phải tạm thời nhận Hoàn Nhan Hồng Liệt làm chồng. Dương Khang khi sinh ra mang họ Hoàn Nhan, sau được Khưu Xứ Cơ nhận làm đồ đệ, truyền thụ võ công và đặt tên cho.

Từ những mô tả của cố nhà văn Kim Dung, không khó để nhận ra Dương Khang là một người đầy tham vọng, ôm mộng giàu sang phú quý. Do đó, việc theo đuổi nữ sắc, chạy theo các cô gái xinh đẹp không phải là ưu tiên hàng đầu với Dương Khang.

Vậy, tại sao Dương Khang lại ham muốn quyền lực và địa vị như vậy?

Dương Khang có hướng đi và tham vọng khác biệt so với người bình thường.

Điều này xuất phát từ hoàn cảnh sống của Dương Khang. Trong Anh hùng xạ điêu, Dương Khang tuy là người Hán nhưng lại lớn lên trong cung điện của hoàng thất nước Kim. Trong môi trường sống xa hoa này, Dương Khang đã tiếp xúc và chịu nhiều ảnh hưởng từ Hoàng Nhan Hồng Liệt, dưỡng phụ, đồng thời là người rất yêu mẹ ông.

Hoàng Nhan Hồng Liệt là một nhân vật điển hình theo đuổi tiền tài, danh vọng, với sự giàu sang vượt xa sức tưởng tượng của người thường. Dương Khang chịu nhiều ảnh hưởng trực tiếp từ Hoàng Nhan Hồng Liệt nên đã thực hành ý tưởng sống này trong suốt cuộc đời của mình.

Lúc sinh thời, Dương Khang có hai sư phụ là Khưu Xứ Cơ và Mai Siêu Phong. Sau đó Dương Khang muốn bái Âu Dương Phong làm sư phụ. Nhưng Âu Dương Phong đã từ chối với lý do môn phái Bạch Đà chỉ truyền thụ cho một đệ tử. Thực tế Âu Dương Phong đã truyền võ nghệ cho Âu Dương Khắc. Vì muốn Âu Dương Phong truyền thụ võ nghệ cho mình nên Dương Khang đã lập mưu giết chết Âu Dương Khắc. Do không biết việc này nên Âu Dương Phong đành nhận Dương Khang làm đệ tử, nhưng ông cũng không vội truyền thụ võ công.

Rõ ràng, để trở thành đệ tử của Âu Dương Phong, Dương Khang đã trở nên độc ác, sử dụng nhiều thủ đoạn. Nhưng cuối cùng Dương Khang đã phải nếm trải những hậu quả xấu do mình gieo trồng.

Theo đó, tại miếu Thiết Thương, sau khi bị Hoàng Dung vạch tội giết hại 5 vị sư phụ của Quách Tĩnh, do sợ bị lộ chuyện nên Dương Khang định giết người diệt khẩu. Dương Khang đánh một chưởng vào người Hoàng Dung. Nhưng không ngờ bị trúng độc của Âu Dương Phong dính từ trước ở trên áo của Hoàng Dung. Sau khi biết sự thật, Âu Dương Phong đã bỏ mặc Dương Khang bị trúng độc chết mà không cứu. Đây là một kết cục bi thảm của Dương Khang sau khi gây ra nhiều việc xấu.

Mặc dù sống bạc nhược với đồng hương, chạy theo giàu sang phú quý, đi theo Hoàn Nhan Hồng Liệt chống lại quê hương mình, đồng thời gây ra nhiều tội ác, lừa thầy phản bạn, nhưng Dương Khang lại là người rất chung tình. Cả đời Dương Khang chỉ yêu một người con gái là Mục Niệm Từ. Người con gái đặc biệt này sau đó đã sinh cho Dương Khang một đứa con trai và được Quách Tĩnh đặt tên là Dương Quá. Khác với cha, khi lớn lên, Dương Quá được người đương thời coi là một vị anh hùng với tên gọi Thần điêu đại hiệp.

Dương Khang cả đời chỉ yêu một người con gái là Mục Niệm Từ.

Dương Khang thờ ơ với Hoàng Dung là có nguyên nhân.

Vẻ đẹp của Hoàng Dung khiến nhiều đấng mày râu xao xuyến, nhưng chỉ có Dương Khang là người duy nhất tỏ ra thờ ơ. Trong thế giới của Dương Khang, ngoại trừ cuộc chiến tranh giành quyền lực và địa vị, không còn gì quan trọng nữa. Dương Khang cũng từng có người yêu và có khoảng thời gian theo đuổi tình yêu. Tuy nhiên, Dương Khang luôn ôm mộng giàu sang và quyền lực nên không bị tình cảm này ảnh hưởng nhiều.

Hoàng Dung quả thực là mỹ nhân hiếm có trong thiên hạ nhưng nàng không thể cho Dương Khang những thứ mong muốn, chẳng hạn như quyền lực và giàu sang.

Ngược lại, nếu Hoàng Dung là người có ích trong cuộc chiến tranh giành quyền lực, chắc chắn Dương Khang sẽ không thờ ơ. Thay vì quan tâm tới ngoại hình của phụ nữ, Dương Khang hết lòng theo đuổi giấc mộng của bản thân, dù sau đó phải trả giá rất đắt.

Đối với Dương Khang, dung mạo xinh đẹp của những nữ nhân như Hoàng Dung chỉ tồn tại trong một thời gian ngắn, chỉ có lợi ích theo đuổi tiền tài, quyền lực mới là vĩnh cửu. Chính sự khác biệt trong cách sống và suy nghĩ này khiến Dương Khang là nam nhân duy nhất thờ ơ trước vẻ đẹp của nữ hiệp Hoàng Dung.

Bài viết tham khảo nguồn: Sohu, Baidu, Zhihu
Minh Hằng / Theo: soha

Sunday, November 26, 2023

BẠN CÓ NGHĨ MÌNH ĐANG BỊ ĐÁNH GIÁ QUÁ CAO - OVERRATED?


Overrated là thuật ngữ không còn quá xa lạ với fan K-pop. Đôi khi, chúng ta có thể bắt gặp một bài báo, một người nói về việc idol đó được overrated, “kỹ năng nhảy bị overrated”, “khả năng ca hát bị overrated”,… Tuy nhiên thuật ngữ overrated cũng được dùng cho cuộc sống hàng ngày, nói về một người được đánh giá quá cao hơn khả năng mà họ có. Vậy bạn có từng nghĩ mình đang bị overrated không? Nếu có, thì điều đó khiến bạn hài lòng hay cảm thấy khó khăn?

Bạn hiểu thế nào về thuật ngữ overrated?

Overrated là kết hợp của Over (quá mức, vượt mức) và Rate (đánh giá, xếp hạng), nghĩa là đánh giá quá cao mức mà họ đạt được.

Trái nghĩa với overrated là underrated, nghĩa là bạn bị đánh giá thấp hơn khả năng thật sự của mình. 

Overrated nghĩa là bị đánh giá quá cao hơn so với khả năng. (Ảnh: Internet)

Bạn có nghĩ mình bị đánh giá quá cao không?

Bạn cố gắng một chút, chăm chỉ một chút để đạt được những thành tựu đáng quý. Mọi người cho rằng bạn thật giỏi, thật đáng ngưỡng mộ.

Bạn là người có chí cầu tiến, luôn muốn làm tốt công việc của mình và thậm chí là giúp đỡ người khác khi họ cần. Sau những lần như vậy, họ sẽ biết ơn và nghĩ rằng bạn thật giỏi, ít nhất là tốt hơn họ, và có thể một vài lần sau, họ sẽ lại đến với bạn. Vì những gì bạn đã thể hiện, sự nhiệt tình của bạn và những gì bạn đã đạt được, họ tin rằng bạn thông minh và tài năng.

Nhưng họ không biết rằng đằng sau những vinh quang đó là mồ hôi nước mắt, những đêm dài mất ngủ và bao thất bại mà bạn cố gắng che giấu. Rồi họ vô tình gán ghép bạn là “con nhà người ta” như một hình mẫu để người khác noi theo, một hình ảnh tuyệt vời. Từ đó sẽ có người ghen tị và muốn hạ bệ bạn. Tại sao? Vì họ cho rằng bạn không cần phải nỗ lực để đạt điểm cao, có thể là do bạn thông minh, may mắn và giỏi “bẩm sinh”.

Sống dưới “tiêu chuẩn” của người khác là điều không hề dễ dàng. (Ảnh: internet.)

Bạn biết mình không giỏi như người ta nghĩ, bạn cho rằng mình vẫn còn nhiều thiếu sót. Đây không phải là tự ti mà là bạn đang tự nhận định thôi. Bạn biết rằng những thành quả đó không tự nhiên mà có, bạn nỗ lực ngày đêm, có thể đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt, thậm chí nhiều hơn nữa. Nhưng họ có thể không nhận ra những điều đó và cho rằng bạn thông minh, giỏi giang một cách tự nhiên.

Thật may mắt nếu bạn giỏi thật, còn không, năng lực của bạn cũng thuộc dạng bình thường thôi, nhưng lúc nào cũng được người khác nâng lên một bậc chỉ vì bạn mang phong thái của một người có năng lực. Điều đó đã dính chặt vào tư tưởng của họ và họ khó có thể thay đổi suy nghĩ đó.

Thế rồi, bạn cũng vì cái tư tưởng đó mà khiến bản thân trở nên áp lực, sợ rằng nếu mình làm không tốt thì mọi người sẽ nghĩ gì về mình.

Những áp lực vô hình khiến bạn trở nên mệt mỏi. (Ảnh: Internet)

Bạn không thể biến thành vô hình, cũng không thể làm người khác ngừng phán xét. Vậy bạn nên làm gì?

** Chấp nhận **

Chấp nhận rằng mọi người đánh giá cao bạn là có lý do. Có lẽ chính vì sự chăm chỉ và cầu tiến của bạn mà những thành tích bạn đạt được năm này qua năm khác rất ấn tượng đối với người ngoài. Nhưng dù sao thì cũng có lời ra tiếng vào, và ngay cả những người luôn chờ đợi sơ hở của bạn để kéo bạn xuống cũng sẽ phải ghen tị. Hãy chấp nhận rằng bạn cũng có khả năng và một chút may mắn. Không phải ai làm việc chăm chỉ cũng sẽ có kết quả, và không phải ai xuất sắc cũng sẽ được ghi nhận. Hãy chấp nhận sự thật rằng kỳ vọng cao là để làm tốt và làm việc chăm chỉ, nếu không bạn sẽ thất vọng không chỉ bởi người khác mà còn với chính bản thân bạn.

** Thoát khỏi nỗi ám ảnh về sự hoàn hảo **

Bạn nên biết rằng trên đời này không ai là hoàn hảo cả, đều có điểm mạnh và điểm yếu. Sẽ có lúc bạn mắc sai lầm, nhưng sau những lần như vậy bạn sẽ trưởng thành hơn. Đừng phủ nhận những khuyết điểm của mình và đừng trưng ra dáng vẻ hoàn hảo, nó chỉ khiến bạn thêm mệt mỏi và căng thẳng hơn thôi.

** Tự đánh giá thấp bản thân **

Nếu mọi người đã đánh giá quá cao bạn, thì bạn hãy tự đánh giá thấp bản thân mình. Đây là sự cân bằng. Đánh giá thấp ở đây không phải là tự ti, tự coi thường mình mà là nhìn nhận bản thân một cách khiêm tốn và khách quan hơn. Thừa nhận những điểm yếu và khiếm khuyết của mình, bạn sẽ nhận ra rằng bạn không hoàn hảo, bạn chỉ là một người bình thường, có những lúc thất bại và đôi khi làm không tốt. Sự khen ngợi, sự mong đợi đó cũng đến từ những gì họ nhìn thấy, vì khoác lên mình bộ áo giáp tuyệt vời đó sẽ khiến họ quên đi những điểm yếu của bạn. Nhưng đừng để điều đó làm theo ý họ và hãy tự hào về bản thân vì bạn không biết mình sẽ gặp rắc rối bất cứ lúc nào.

** Luôn cố gắng **

Đôi khi, những đánh giá tốt về bạn có thể khiến bạn cảm thấy tự tin đến mức tự mãn. Điều này thực sự không tốt chút nào. Bạn nên xem những kỳ vọng và lời khen này như động lực cho những nỗ lực của mình, cho phép bạn nâng cao điểm mạnh bên trong và khắc phục điểm yếu của mình. Đó mới là hay. 

Những đánh giá cao đó sẽ là lý do để bạn nỗ lực hơn nữa. Ảnh: internet.

Bạn có đang bị đánh giá quá cao không? Điều đó có làm bạn áp lực và muốn trốn tránh?

Điều bạn cần là sự công nhận, ghi nhận những gì bạn đạt được là do nỗ lực của bản thân, từ thất bại đến thành công chứ không phải ngày một ngày hai, sinh ra là đã xuất chúng rồi. Bởi vì bạn có hoàn hảo đâu.

Tôi nghĩ rằng cuộc sống không thể tránh khỏi việc bị đánh giá và phán xét. Rất ít người có thể ngồi xuống và lắng nghe bạn, và rất ít người có thể hiểu những gì bạn đang trải qua. Hầu hết chúng sẽ được đánh giá qua cách bạn nhìn, những gì bạn thể hiện, thành tích của bạn. Người khác có thể đánh giá cao bạn, nhưng đối với bạn, bạn có thể tự tin nhưng đừng đánh giá quá cao bản thân, đó là ngu ngốc. Bởi lẽ, nhà tâm lý học người Nga Vladimir Kirillovich đã từng nói: “Sống trong mắt người khác còn tệ hơn sống trong lòng chính mình. Khi bạn đánh giá quá cao vị trí của mình trong lòng người khác, thậm chí đánh giá quá cao mối quan hệ của bạn với người khác, điều chờ đợi sẽ là nỗi thất vọng lớn.”

chaulam01 / Theo: bloganchoi