(TÔ CHÂU LƯ MÔN LƯU BIỆT)
Thương nhan hoa phát,
Cố sơn quy kế hà thì quyết!
Cựu giao tân quý âm thư tuyệt,
Duy hữu giai nhân,
Do tác ân cần biệt.
Ly đình dục khứ ca thanh yết,
Tiêu tiêu tế vũ lương xuy giáp.
Lệ châu bất dụng la cân ấp,
Đạn tại la sam,
Đồ đắc kiến thì thuyết.
醉落魄
(蘇州閭門留別)
蒼顏華發,
故山歸計何時決!
舊交新貴音書絕,
惟有佳人,
猶作殷勤別。
Tuý lạc phách
(Lưu biệt tại đầu xóm ở Tô Châu)
(Dịch thơ: Nguyễn Đương Tịnh)
Da mồi tóc bạc
Hứa trở về quê mà chẳng được
Bạn xưa mới cũ chẳng tin thư
Chỉ có người nhà
Tiễn chân đi cất bước
Trạm tiễn bài ca cổ nghẹn lời
Sầu não mưa bay tê buốt mặt
Lệ rơi quên thấm với khăn là
Tay áo quệt ngang
Giữ đợi về kể hết
Sơ lược tiểu sử tác giả:
Hoàng Đình Kiên 黃廷堅 (1045-1105), tự Lỗ Trực 魯直, biệt hiệu Sơn Cốc đạo nhân 山谷道人, Phù ông 涪翁, người Phân Ninh, Hồng Châu (thuộc Giang Tây ngày nay). Ông là thư hoạ gia và thi gia trứ danh đời Bắc Tống, tề danh cùng thầy ông là Tô Thức, người đời thường gọi Tô-Hoàng. Ông đỗ tiến sĩ, có làm một số chức quan. Ông là người cầm đầu thi phái Giang Tây, một trường phái quá chú trọng đến kỹ xảo làm thơ mà không quan tâm đúng mức đến nội dung tư tưởng của tác phẩm. Hoàng Đình Kiên còn là một người rất am hiểu về hội họa và là một trong những người viết chữ đẹp nhất thời Bắc Tống.
Nguồn: Thi Viện



