Tiểu sơn trùng điệp kim minh diệt,
Mấn vân dục độ hương tai tuyết.
Lãn khởi hoạ nga mi,
Lộng trang sơ tẩy trì.
Chiếu hoa tiền hậu kính,
Hoa diện giao tương ánh.
Tân thiếp tú la nhu,
Song song kim giá cô.
菩薩蠻其一
小山重疊金明滅
鬢雲欲度香腮雪
懶起畫娥眉
弄妝梳洗遲
照花前後鏡
花面交相映
新帖繡羅襦
雙雙金鷓鴣
Bồ tát man kỳ 1
(Dịch thơ: Chi Nguyen)
Tiểu Sơn trùng điệp nắng tà.
Tóc mây má thắm, mặn mà thơm hương.
Mi cong, biếng họa nét hường.
Điểm tô son phấn, được nhường bỏ qua.
Mặt người cứ ngỡ nét hoa.
Gương đây hoa đấy, ngỡ ta ngắm mình.
Tay thêu lụa đẹp thêm xinh.
Thêu đôi én lượn, đẹp tình lứa đôi.
Sơ lược tiểu sử tác giả:
Ôn Đình Quân 溫庭筠 (812-870) vốn tên Kỳ 岐, tự Phi Khanh 飛卿, người Thái Nguyên đời Vãn Đường (nay thuộc tỉnh Sơn Tây), là cháu của tể tướng Ôn Ngạn Bác 溫彥博. Ông tinh thông âm nhạc, là một thi nhân tài tử mẫn tiệp, từ trẻ đã nổi danh thi từ nhưng thi không đỗ nên đi chu du đây đó. Từ của ông lời rất đẹp, phái Hoa gian liệt ông vào người đứng thứ nhất đời Đường. Tác phẩm của ông có Hán Nam chân cảo và Ác Lan tập, song đều tán lạc không còn.
Nguồn: Thi Viện



