Thiếu niên thập ngũ nhị thập thì,
Bộ hành đoạt đắc Hồ mã kỵ.
Xạ sát trung sơn bạch ngạch hổ,
Khẳng sổ Nghiệp Hạ hoàng tu nhi.
Nhất thân chuyển chiến tam thiên lý,
Nhất kiếm tằng đương bách vạn sư.
Hán binh phấn tấn như phích lịch,
Lỗ kỵ băng đằng uý tật lê.
Vệ Thanh bất bại do thiên hạnh,
Lý Quảng vô công duyên số kỳ.
Tự tòng khí trí tiện suy hủ,
Thế sự tha đà thành bạch thủ.
Tích thì phi tiễn vô toàn mục,
Kim nhật thuỳ dương sinh tả trửu.
Lộ bàng thì mại Cố hầu qua,
Môn tiền học chủng tiên sinh liễu.
Thương mang cổ mộc liên cùng hạng,
Liêu lạc hàn sơn đối hư dũ.
Thệ lệnh Sơ Lặc xuất phi tuyền,
Bất tự Dĩnh Xuyên không sứ tửu.
Hạ Lan sơn hạ trận như vân,
Vũ hịch giao trì nhật tịch văn.
Tiết sứ Tam Hà mộ niên thiếu,
Chiếu thư ngũ đạo xuất tướng quân.
Thí phất thiết y như tuyết sắc,
Liêu trì bảo kiếm động tinh văn.
Nguyện đắc Yên cung xạ thiên tướng,
Sỉ lệnh Việt giáp minh ngô quân.
Mạc hiềm cựu nhật Vân Trung thủ,
Do kham nhất chiến thủ công huân.
老將行 - 王維
少年十五二十時
步行奪得胡馬騎
射殺中山白額虎
肯數鄴下黃須兒
一身轉戰三千里
一劍曾當百萬師
漢兵奮迅如霹靂
虜騎崩騰畏蒺藜
衛青不敗由天幸
李廣無功緣數奇
自從棄置便衰朽
世事蹉跎成白首
昔時飛箭無全目
今日垂楊生左肘
路傍時賣故侯瓜
門前學種先生柳
蒼茫古木連窮巷
寥落寒山對虛牖
誓令疏勒出飛泉
不似潁川空使酒
賀蘭山下陣如雲
羽檄交馳日夕聞
節使三河募年少
詔書五道出將軍
試拂鐵衣如雪色
聊持寶劍動星文
願得燕弓射天將
恥令越甲鳴吳軍
莫嫌舊日雲中守
猶堪一戰取功勳
Bài hát ông tướng già
(Dịch thơ: Nguyễn Minh)
Mười lăm tới hai mươi lúc trẻ
Đoạt ngựa Hồ chạy khoẻ như bay
Vào non bắn cọp chết ngay
Không thua Nghiệp Hạ tay “Hoàng tu nhi”
Thân chinh chiến đi ba ngàn dặm
Một thanh gươm ngăn vạn hùng binh
Hán quân tiến tựa lôi đình
Địch quân bỏ chạy vì kinh chông gài
Vệ chưa bại vì trời giúp đỡ
Lý công toi do số phận kỳ
Bị phế bỏ nên tàn suy
Tóc đà bạc trắng, đời thì chưa an
Ngày trước bắn không cần ngắm kỹ
Nay khuỷu tay như liễu yếu mềm
Bán dưa có lúc đường bên
Trước nhà cũng liễu như hiền tiên sinh
Ngụ trong ngõ hoang vu cùng tận
Giạt tới sườn núi lạnh ngắm trời
Suối khô Sơ Lặc khấn khơi
Dĩnh Xuyên không rượu sống đời quan liêm
Đất Hạ Lan vốn luôn chinh chiến
Ngựa quân thư chạy tiếm ngày đêm
Tam Hà tuyển lính đã êm
Chiếu vua năm đạo do ông điều hành
Thử phủi tấm chiến bào tuyết trắng
Hãy cầm thanh bảo kiếm thất tinh
Thêm cung Yên bắn địch binh
Trong lòng xấu hổ Việt quân làm càn
Không quan ngại đất Vân truyện cũ
Mong một lần tranh thủ lập công.
Sơ lược tiểu sử tác giả:
Vương Duy 王維 (699-759) tự là Ma Cật 摩詰, người huyện Kỳ (thuộc phủ Thái Nguyên, tỉnh Sơn Tây). Cha mất sớm, mẹ là một tín đồ thờ Phật suốt ba mươi năm nên Vương Duy chịu ảnh hưởng tư tưởng của đạo Phật. Ông tài hoa từ nhỏ, đàn hay, vẽ giỏi, chữ đẹp, văn chương xuất chúng. Năm 19 tuổi, Vương Duy đến Trường An, được Kỳ vương Lý Phạm mến tài, đỗ đầu kỳ thi của phủ Kinh Triệu. Năm 21 tuổi, thi đậu tiến sĩ, được bổ làm Ðại nhạc thừa rồi bị giáng làm Tham quân ở Tế Châu. Sau nhân Trương Cửu Linh làm Trung thư lệnh, ông được mời về làm Hữu thập di, Giám sát ngự sử, rồi thăng làm Lại bộ lang trung. Trong thời gian này, thanh danh của ông và em là Vương Tấn vang dậy Trường An. Sau đó đến lượt Trương Cửu Linh lại bị biếm, Vương Duy đi sứ ngoài biên ải và ở Lương Châu một thời gian.
Nguồn: Thi Viện



