Saturday, May 4, 2019

ĐẶC SẢN LẨU GÀ NHẤT ĐỊNH PHẢI THỬ Ở HONG KONG

Đã quá nửa đêm ở khu dân cư Cheung Sha Wan, chỉ còn quán Tai Po King cùng vài tiệm ăn địa phương khác mở cửa trên con đường tĩnh lặng.


Tôi bước vào trong. Tiếng trò chuyện ồn ào trong quán ăn sáng sủa và hơi nhỏ, công nhân vừa tan ca túm tụm bên bàn với những cốc bia nhỏ kêu lanh canh và thuốc lá. Ớt tươi và gia vị được chiên trong bếp, mùi hương tỏa khắp không gian quán.

Bạn có thể cảm thấy sự háo hức khi chúng tôi cùng ngồi đợi một món: lẩu Gai Bo (có nghĩa là lẩu gà) nổi tiếng của nhà hàng. Nói rõ ra thì đó là món lẩu nóng với thịt gà chiên cay.

Lẩu là phần quan trọng trong văn hóa ẩm thực Trung Quốc và Hong Kong. Ăn lẩu thì chỉ cần rau tươi, thịt sống, tất tật nhúng vào nồi nước dùng sôi sùng sục cho chín, rồi ăn kèm theo nước tương và các loại gia vị như rau mùi, hành lá, tỏi để tăng hương vị. Sau khi ăn hết cái ta sẽ còn nước dùng đầy dinh dưỡng, húp rất ấm bụng. Đó là món ăn chung, để gia đình, bạn bè quây quần quanh nồi lẩu trò chuyện, ăn uống cùng nhau.

Người ta cho rằng người châu Á sống trên đồng cỏ trải dài lên phía bắc đã biết nấu lẩu từ Thời Trung Đại. Họ nấu để ăn và giữ ấm quanh đống lửa chung bập bùng, theo mô tả của tác giả Mary Ellen Snodgreass trong cuốn Bách khoa Toàn thư về Lịch sử Nhà bếp (Encyclopedia of Kitchen History).

Món ăn dễ chịu có tuổi đời hàng thế kỷ này từ đó lan rộng khắp trong vùng, tạo cảm hứng cho nhiều món lẩu khác như lẩu Tứ Xuyên Maotu, đặc sản Trùng Khánh với thành phần nguyên liệu là nước dùng cay đến tê lưỡi và nội tạng bò, hay món lẩu hoa cúc Bắc Kinh ở Sukang, với nước dùng nấu từ hoa cúc trắng, tôm và thịt heo.

Cách nấu ăn này cũng ảnh hưởng đến món nabemono của Nhật Bản - phiên bản Nhật của lẩu với nước dùng gà hoặc rong biển, và đồ ăn được chia thành từng chén cho mỗi người với gia vị chấm riêng.

Nhưng kiểu nấu lẩu ngày nay ở Hong Kong quá dễ ăn, ngon miệng và vừa túi tiền đến mức món này trở thành điểm nhấn trong một thành phố mà các trào lưu ẩm thực trôi qua rất nhanh.

Lẩu không được xuất xứ từ đây, nhưng với 266 nhà hàng có món lẩu gà Gai Bo trong danh sách các nhà hàng Open Rise, món ăn này thực sự là biểu tượng ẩm thực của thành phố.

Bản quyền hình ảnh KAREN CHIANG

Điểm khác biệt của lẩu gà Gai Bo so với món lẩu truyền thống là cách chế biến: việc ăn lẩu được chia làm hai phần, khiến một bữa ăn trở thành giống như ta ăn hai bữa kế tiếp nhau.

Đầu tiên, nồi thức ăn thơm ngon với gà chiên cùng với nhiều rau mùi tươi được phục vụ trên bếp gas tại bàn để món ăn luôn nóng hổi. Thường khách ăn sẽ chọn thêm các món khác như bao tử cá, váng đậu chiên để ăn nhúng.

Sau đó, khi mọi người ăn hết thịt gà, nước dùng hoặc nước nóng sẽ được cho thêm để làm loãng, và biến món này thành lẩu truyền thống. Lúc đó, khách ăn có thể gọi thêm các món sống ăn lẩu và nấu lên ăn cùng nhau, những món thường được gọi gồm thịt bò xắt mỏng, tôm, thịt heo viên và rau tươi.

Món ăn cực kỳ phổ biến này lại có lịch sử khá gần đây, và người ta vẫn chưa đồng ý được với nhau về nguồn gốc đích thực của nó.

Theo Edmund Lam, chủ nhà hàng Supreme ở Hong Kong, chuỗi quán lẩu gà buffet Gai Bo ăn tùy thích, thì "món này được phổ biến đầu tiên ở Thâm Quyến và Trung Hoa đại lục, với vị Tứ Xuyên thường rất cay."

Thật vậy, nhà hàng Yu Jun ở làng Tương Tây, Thâm Quyến tự nhận rằng họ đã chế ra món lẩu này vào năm 1994, tự hào có món "Lẩu gà Gai Bo đầu tiên" trong thực đơn.

Bản quyền hình ảnh KAREN CHIANG

Siu Chung Man, chủ nhà hàng Tai Po King, tin rằng ông là người đầu tiên mang món lẩu gà Gai Bo tới Hong Kong vào năm 2002.

"Đó là thời của lẩu xương heo, nhưng chúng tôi kinh doanh không được thuận lợi cho mấy, không đông khách bằng các quán khác. Tôi nhớ đến món Gai Bo chúng tôi có ở làng Tương Tây tại Thâm Quyến và cố gắng tự nấu để ăn thử. Nó khá ngon, và vì thế chúng tôi bắt đầu bán món này," ông nói. "Nước sốt từ lẩu Gai Bo đặc biệt thơm ngon. Món này đã vực dậy cả nhà hàng và chúng tôi xem đây như vị cứu tinh."

Những người khác như Lam và Jane Chin, chủ nhà hàng lẩu Jordan Gai Bo JKJ POT, nói món ăn được tạo cảm hứng từ món "gà Jer Jer", một món truyền thống Quảng Châu được người bán hàng rong (hay còn gọi là dai pai dongs) bán trên các con phố ở Hong Kong.

"Còn có tên là lẩu gà Trùng Khánh, [lẩu gà Gai Bo] chỉ là một phiên bản khác của gà Jer Jer ở Hong Kong," Chin nhận định.

"Thực ra không có lẩu gà Gai Bo ở Trùng Khánh. Người Hong Kong đặt tên món này như vậy có lẽ vì độ cay và hương vị hơi giống các món cay của Trùng Khánh. Ngày càng ít người bán hàng rong trên phố ở Hong Kong bán món gà Jer Jer từ rất phổ biến đặc biệt vào mùa đông, khi mọi người đều muốn ăn chung một món thật là nóng. Thay vào đó, giờ đây ngày càng nhiều người trẻ đi ăn lẩu Gai Bo để có cảm giác tương tự."

Thật vậy, cách nấu lẩu gà Gai Bo thì tương tự như món gà xào Jer Jer. Để các hương vị nồng thẩm thấu vào thịt, gà Gai Bo được ướp qua đêm với các loại gia vị hồ tiêu Tứ Xuyên, hoa hồi, quế, bạch chỉ, nước tương và dầu hào. Thịt ướp kỹ sau đó được chiên trong chảo trước khi bỏ vào nồi đất mang ra bàn và rắc thêm chút rau mùi tươi. Tên gọi 'jer jer' bắt nguồn từ "âm thanh của chảo" - tiếng thịt sống kêu xèo xèo khi bỏ vào chảo nóng - và hương thơm cháy xém không thể cưỡng lại trong cả hai món ăn này.

Bản quyền hình ảnh KAREN CHIANG

"Bí kíp là phải chiên thịt gà sống trong chảo nóng," Chin nói. "Một số nhà hàng trụng thịt gà trước để nấu nhanh hơn, nhưng cách này sẽ làm thịt trắng, mềm và bủng không còn ngon khi nhúng vào nồi lẩu nữa."

Bà giải thích độ cay vừa đúng là rất quan trọng, đó là lý do tại sao bà nhập hồ tiêu Tứ Xuyên và ớt trực tiếp từ Trùng Khánh, Trung Quốc - nơi ra đời của món Tứ Xuyên. Những hương liệu này tạo ra nước dùng thơm phức và cay nồng nhưng không lấn át vị thịt gà.

Dù câu chuyện ẩn sau món ăn này là gì, thì lẩu gà Gai Bo cũng đã có mặt khắp nơi ở Hong Kong. Nhiều nhà hàng chỉ nấu riêng món này xuất hiện trong suốt thập niên vừa qua với đủ công thức và cách nấu, từ nước dùng truyền thống đến các món nhúng gọi thêm đắt tiền.

Cũng có những cách nấu xuất hiện trong thời gian ngắn với phô mai, hải sản và khoai mỡ, và nước dùng gà nguyên chất giờ có thể có trong món súp tôm hùm hay cocktail với hương liệu Trung Quốc.

Nhiều nhà hàng phục vụ món lẩu gà Gai Bo ở Hong Kong theo thực đơn chọn món với các nguyên liệu cao cấp như hải sản tươi, thịt bò thái bằng tay. Tuy nhiên, những nhà hàng bình dân thì thường xuyên đông khách với nhóm sinh viên hay gia đình, nơi họ được phục vụ theo kiểu buffet, ăn bao nhiêu tùy thích, và trả một số tiền nhất định cho số lượng món không giới hạn, cùng với thức uống và món tráng miệng.

Ngày nay, bất kỳ đêm nào trong tuần bạn cũng có thể thấy cảnh người Hong Kong túm tụm quanh nồi lẩu gà Gai Bo, chuyện trò, cười đùa và uống bia.

Rốt cuộc, mỗi người đều có ý riêng khi tìm nhà hàng lẩu yêu thích của mình, như giá cả, nước dùng, thịt gà hay vị trí quán.

Tuy nhiên, nếu bạn tới Hong Kong vào mùa đông thì lẩu gà Gai Bo và các món dim sum, bánh bao dứa là những thứ bạn rất nên dành thời gian thưởng thức.

Nên gọi thêm món nào ư? Đừng quên thử món cuốn tàu hũ giòn tan - chúng sẽ nhúng đẫm nước lẩu và khiến bạn cảm nhận vị ngon nhiều nhất. Đó là món bạn phải gọi khi đi ăn lẩu gà Gai Bo.

Karen Chiang
BBC Travel
Link tiếng Anh:

Chú thích:
Gai Bo: phát âm từ 雞煲 (雞: kê là gà, 煲: bảo là cái nồi đất, nấu thức ăn trên lửa riu riu).
Lẩu gà Gai Bo, tiếng Anh: Gai Bo Hot Pot, tiếng Hoa: 雞煲火鍋.

PHO TƯỢNG ĐÁ

Trong những giai thoại về các Thánh ẩn tu vào những thế kỷ đầu của Kitô giáo có câu chuyện sau đây:

Bẩy vị ẩn tu nọ kéo nhau đến sống trong một ngôi đền bỏ hoang của người Ai Cập. Phía trước ngôi đền có một pho tượng đá. Ðây là pho tượng duy nhất còn sót lại sau khi ngôi đền bị cướp phá.

Vị cao niên trong bảy Tu Sĩ ấy tên là Đubô. Ông được anh em bầu lên làm bề trên của cộng đoàn. Ðể dạy cho anh em một quy luật cơ bản của đời sống cộng đoàn, mỗi buổi sáng ông ra đứng trước pho tượng, nhặt một hòn đá ném mạnh vào đó. Rồi chiều đến ông lại trở ra đứng trước pho tượng và lớn tiếng xin lỗi vì hành động ném đá của ông.

Cử chỉ khác thường của vị bề trên ấy kéo dài trong một thời gian khá lâu. Một ngày kia, không còn làm chủ được tính tò mò, một người anh em trong cộng đoàn đã hỏi lý do của hành động khó hiểu ấy. Vị bề trên đã trả lời bằng cách hỏi lại người đó như sau: “Khi tôi ném đá vào pho tượng, pho tượng có lung lay không ?” Người kia trả lời: “Thưa, không.”

Vị bề trên hỏi tiếp: “Buổi chiều khi tôi đến xin lỗi, pho tượng ấy có để lộ xúc động nào không ?” Người anh em cũng trả lời: “Thưa, không.”

Bấy giờ vị bề trên mới giải thích: “Anh em thân mến, chúng ta có tất cả bảy người trong cộng đoàn. Nếu chúng ta muốn sống hiệp nhất yêu thương nhau, chúng ta cũng hãy sống như pho tượng này. Ðừng ai trong chúng ta tỏ ra giận dữ khi có người trong anh em xúc phạm đến mình. Và cũng đừng ai trong chúng ta tỏ ra hãnh diện khi có người đến xin lỗi mình…”


Lời khuyên trên đây của vị bề trên đã được mọi người vui vẻ đón nhận. Và từ đó họ sống với nhau trong hòa thuận, an bình.



“Hãy để cho tôi yên!” Có lẽ đó là phản ứng thông thường của chúng ta khi bị người khác quấy rầy. Ai cũng muốn tránh sự quấy rầy của người khác. Ai cũng muốn co cụm trong vỏ ốc của mình.

Bình an nội tâm không thể là kết quả của sự trốn chạy, nhất là trốn chạy khỏi tha nhân.

Kinh nghiệm cho thấy càng trốn chạy tha nhân, càng khước từ và xua đuổi tha nhân ra khỏi tâm hồn chúng ta càng cảm thấy bị đầy đọa và cô đơn. Một trong những điều kiện để có bình an nội tâm thực sự chính là đón nhận tha nhân, là tạo được sự hài hòa với tha nhân.



Quy luật cơ bản mà vị bề trên kia cho áp dụng trong cộng đoàn của mình cũng có giá trị cho mọi người chúng ta. Sống là sống với tha nhân. Cuộc sống chỉ thực sự có khi con người biết chấp nhận nhau, biết tha thứ cho nhau.

(Sưu tầm trên mạng)


Friday, May 3, 2019

VƯƠNG PHI MỴ Ê

MỴ Ê

Buồm nhô rẽ sóng, Mỵ mơ màng, 
Tay cuốn mền hoa, khóc gọi chàng.
Thân liễu gieo đưa chìm vực biếc,
Lời thương bay lảnh động rừng vang.
Hoa trôi. Thành cũ vườn mây lửa,
Lau gợn. Chùa cao giỏ tiếng vàng.
Ủ lệ, tay ngà ôm ngực huyết,
Mỵ vờn theo sóng dạt bờ hoang.

Nguyễn Nhược Pháp.
(5-1933)



Mỵ Ê tại Đại Việt Sử ký Toàn thư
[35a] Mùa thu, tháng 7, vua đem quân vào thành Phật Thệ bắt vợ cả, vợ lẽ của Sạ Đẩu và các cung nữ giỏi hát múa khúc điệu Tây Thiên . Sai sứ đi khắp các hương ấp phủ dụ dân chúng. Các quan chúc mừng thắng lợi.
Tháng 8, đem quân về. Đến hành dinh Nghệ An, gọi Uy Minh hầu Nhật Quang đến úy lạo rồi trao cho tiết việt trấn thủ châu ấy, gia phong tước vương. Trước đây, vua ủy cho Uy Minh thu tô hàng năm ở Nghệ An và sai lập trại Bà Hòa khiến cho [trấn ấy] được vững chắc, lại đặt điếm canh các nơi cất chứa lương thực đầy đủ, cái gì cũng vừa ý vua, cho nên được tước phong như thế.


Tháng 9, ngày mồng 1, đến phủ Trường Yên, có rồng vàng hiện ở thuyền ngự. Khi đến hành điện Ly Nhân , sai nội nhân thị nữ gọi Mỵ Ê là phi của Sạ Đẩu sang hầu thuyền vua. Mỵ Ê phẫn uất khôn xiết, ngầm lấy chăn quấn vào mình nhảy xuống sông chết. Vua khen là trinh tiết, phong là Hiệp Chính Hựu Thiện phu nhân.


[35b] Sử thần Ngô Sĩ Liên nói: Phu nhân giữ nghĩa không chịu nhục, chỉ theo một chồng cho đến chết, để toàn vẹn trinh tiết của người đàn bà. Người làm tôi mà thờ hai vua tức là tội nhân đối với phu nhân. Vua khen là trinh tiết, phong làm phu nhân để khuyến khích người đời sau là đáng lắm.
(Sưu tầm trên mạng)

CHỢ SÂM LỚN NHẤT THẾ GIỚI Ở HÀN QUỐC


Không chỉ ở Hàn Quốc, chợ sâm Geumsan còn là chợ nhân sâm lớn nhất trên toàn thế giới với tổng sản lượng hàng chục nghìn tấn mỗi năm. Nếu là người yêu thích nhân sâm hay các sản phẩm từ chúng, bạn đừng quên ghé qua ngôi chợ sâm lớn nhất thế giới này.

Hàn Quốc được biết tới với tên gọi “xứ sở sâm” khi tổng sản lượng sâm lớn nhất thế giới. Thành phố Geumsan của tỉnh Chungcheonam thuộc miền Trung, cách thủ đô Seoul chừng hơn 2 giờ di chuyển bằng ô tô là “thủ phủ sâm quý giá” nhất của Hàn Quốc. Đây là vùng đất có truyền thống gắn liền với củ sâm khoảng 1500 năm trước. Do hợp với khí hậu và thổ nhưỡng, sâm trồng tại đất Geumsan có hàm lượng dinh dưỡng cao, chất lượng tốt hơn hẳn so với những vùng khác và nổi tiếng trên toàn thế giới.

Chungcheonam là “thủ phủ sâm quý giá” của Hàn Quốc.

Sâm ở mọi vùng của Hàn Quốc đều được quy tụ và buôn bán tại chợ sâm Geumsan – trung tâm phân phối và sản xuất sâm lớn nhất Hàn Quốc. Chợ sâm Geumsan có hơn 1.300 cửa hàng buôn bán sâm và thảo dược, nắm giữ 80% thị trường nhân sâm nước này.

Giá sâm ở đây cũng rẻ hơn các nơi khác từ 20-50%. Sâm tại đây trồng từ 3-6 năm trong quy trình kiểm soát nghiêm ngặt mới thu hoạch, chúng được kiểm tra kỹ càng bởi trung tâm quản lý chất lượng sản phẩm, do vậy bạn có thể tin tưởng hoàn toàn vào chất lượng sâm bán tại chợ.

Những phiên chợ sâm lớn trong tháng tập trung vào các ngày mồng 2, 7, 17, 22, 27. Vào ngày này, các tiểu thương, người tiêu dùng từ khắp nơi đổ về rất đông. Những ngày khác trong tháng, lượng mua giảm hơn những vẫn đông nghẹt người ra vào các cửa hiệu tấp nập.

So với những vùng khác, sâm ở Geumsan có nhiều điểm đặc trưng riêng như đầu củ sâm rắn chắc, củ ngắn và tròn. Bên ngoài vỏ, sâm có màu vàng cát. Rễ chúng bám vào chân chứ không bám nhiều vào thân củ.

Củ sâm chất lượng ở Chungcheonam.

Sâm ở Geumsan được chia làm ba loại chính: nhân sâm tươi, hồng sâm và bạch sâm. Với những loại sâm không đủ tiêu chuẩn sẽ được chọn riêng để chế biến thành bạch sâm. Người bán sẽ phân chia chúng theo năm tuổi.

Ngoài việc mua sâm, các du khách đến với chợ sâm Geumsan sẽ còn có dịp được thưởng thức những món ăn độc đáo từ sâm và các loại thảo mộc như gà hầm sâm, nhân sâm tẩm bột rán, hấp…Trong đó đặc biệt nhất phải kể đến món nhân sâm rán, một món ăn bổ dưỡng làm bằng sâm 4 năm tuổi. Thưởng thức nhân sâm rán cùng rượu sâm đậm đặc, du khách cảm thấy tràn đầy sức khỏe và năng lượng.

Món ăn hấp dẫn từ Sâm là thức ăn rất tốt cho sức khỏe.

Đặc biệt, vào tháng 9 hàng năm, tại đây còn tổ chức lễ hội nhân sâm quốc tế, thu hút đông đảo khách thập phương về thăm. Khu vực chính trong lễ hội gồm Bảo tàng nhân sâm Geumsan, khu phố nhân sâm và thảo mộc. Khách tham dự sẽ được trải nghiệm nhiều liệu pháp trị liệu độc đáo, trải nghiệm làm các món ăn truyền thống, thi đào nhân sâm, nấu và tắm hơi nước sâm….

Trong thời buổi công nghiệp hiện đại, điểm phát triển của chợ Geumsan ngày nay là khách hàng có thể đặt hàng từ xa thay vì đến tận nơi mua hàng. Ngay cả trong trường hợp này, các nhà cung cấp vẫn luôn chọn loại sâm tốt nhất để giữ uy tín và làm vui lòng khách hàng.


Nhưng sẽ thú vị hơn nhiều nếu bạn tự mình trải nghiệm, tận tay lựa chọn những củ sâm ngon nhất, thưởng thức các món ăn ngon tuyệt hay hòa vào không khí nhộn nhịp trong lễ hội sâm tổ chức vào tháng 9 hàng năm.

Theo Tuổi Trẻ


NGƯỜI SỐNG THỌ CÓ 4 CÁI "LƯỜI"

Từ xưa tới nay, những người sống thọ trên 100 tuổi không phải là hiếm thấy. Rốt cuộc thì những người sống thọ có gì khác với người bình thường? Thường thì những người sống thọ đều có 4 cái “lười”, nếu bạn có được 2 điều trong số đó cũng đã rất tốt rồi.


Dưới đây là 4 cái “lười” của những người trường thọ:

1. “Lười” ăn nhiều

Ăn quá no sẽ tạo thành gánh nặng cho hệ tiêu hóa, nếu ăn quá nhiều lâu ngày sẽ gây hại cho cơ thể, dẫn đến nhiều căn bệnh về đường ruột, dạ dày. Hơn nữa nếu mỗi bữa đều ăn quá no sẽ nhanh chóng bị béo phì cũng như dẫn đến các bệnh cao huyết áp, đường huyết cao và mỡ máu cao, từ đó ảnh hưởng đến tuổi thọ.

Những người sống thọ thì khác, họ “lười” ăn nhiều, mỗi bữa chỉ giữ ở mức no 7-8 phần là đủ rồi.

(Ảnh: photorack.net)

2. “Lười” tức giận

Cảm xúc có liên quan mật thiết đến sức khỏe, thường xuyên tức giận sẽ gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe. Khi tức giận, cơ thể sẽ tiết ra những chất có hại, điều này sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe gan. Ngoài ra còn dễ làm tăng huyết áp, khiến chúng ta dễ mắc bệnh cao huyết áp.

Những người sống thọ “lười” tức giận, mỗi ngày họ đều giữ thái độ lạc quan vui vẻ, như vậy sẽ có thể kéo dài tuổi thọ.


3. “Lười” lo âu

Cuộc sống ngày nay có rất nhiều áp lực, mọi người thường lo âu khá nhiều vấn đề, mà việc phiền não quá nhiều dễ gây ảnh hưởng đến giấc ngủ, dẫn đến hiện tượng mất ngủ. Nếu chúng ta không ngủ đủ sẽ dễ làm tăng tỷ lệ mắc các bệnh tim mạch và mạch máu não, điều này sẽ gây ảnh hưởng đến tuổi thọ.

Vì vậy nếu muốn sống thọ và khỏe mạnh hơn, thường ngày nên ít nghĩ ngợi lo âu, cố gắng ngủ đủ.


4. “Lười” sốt ruột

Trong cuộc sống, người hay sốt ruột, lo lắng thường dễ bất an, tâm trạng thường lệch khỏi trạng thái cân bằng, làm việc thường hay nóng vội, tính khí cũng trở nên thất thường.

Sau khi bước vào tuổi trung niên, xương cốt sẽ dần lão hóa, nếu bình thường đi bộ khá nhanh và gấp gáp sẽ dễ ngã, va chạm vào những đồ vật khác. Vì vậy khi lớn tuổi cần “lười” sốt ruột, đi bộ chậm rãi, như vậy sẽ tránh được té ngã và kéo dài được tuổi thọ.


Ngoài ra, vận động cũng là điều rất quan trọng không thể thiếu đối với tuổi thọ, chúng ta nên tập thói quen vận động mỗi ngày, nhờ vào việc luyện tập sẽ giúp kích thích mỡ nội tạng tiết ra nhiều adiponectin. Bác sĩ sản khoa Nhật Bản Kana Maruta cho biết, thật ra điều khiến chúng ta không ngờ đó là adiponectin được tạo ra từ chất béo, nhưng quá nhiều chất béo lại sẽ ngăn cản tiết adiponectin, vì vậy hình thể chuẩn và lượng mỡ vừa phải mới là trạng thái tốt nhất cho việc sản sinh adiponectin.

Luôn giữ nụ cười tươi cũng có thể thúc đẩy tiết adiponectin cũng như làm tăng khả năng miễn dịch, hoạt hóa các tế bào trong cơ thể, đạt hiệu quả phòng bệnh, ngăn ngừa ung thư. Bình thường nên uống nhiều nước để thúc đẩy thải chất độc, khiến cơ thể khỏe mạnh hơn, tuổi thọ cũng sẽ dài hơn.

Sống thọ và khỏe mạnh là điều mà ai trong chúng ta cũng đều hướng đến, vì vậy dù thường ngày có bận rộn đến mức nào cũng nên chú ý giữ thói quen sinh hoạt và ăn uống lành mạnh, đồng thời càng nên bỏ đi những thói quen không tốt.

Kiện Khang
Theo: trithucvn

Thursday, May 2, 2019

ĐÀO NGUYÊN HÀNH (桃源行)


Đào Nguyên hành - Vương Duy

Ngư châu trục thuỷ ái sơn xuân
Lưỡng ngạn đào hoa giáp cổ tân
Toạ khán hồng trụ bất tri viễn
Hành tận thanh khê bất kiến nhân
Sơn khẩu tiệm thành thỉ ôi áo
Sơn khai khoáng vọng triền bình lục
Diêu khán nhất xứ toản vân thụ
Cận nhập thiên gia tán hoa trúc
Tiều khách sơ truyền Hán tính danh
Cư nhân vị cải Tần y phục
Cư nhân cộng trú Võ Lăng nguyên
Hoàn tùng vật ngoại khởi điền viên
Nguyệt minh tùng hạ phòng long tịnh
Nhật xuất vân trung kê khuyển huyên
Kinh văn tục khách tranh lai tập
Cạnh dẫn hoàn gia vấn đô ấp
Bình minh lư hạng tảo hoa khai
Bạc mộ ngư tiều thừa thuỷ nhập
Sơ nhân ti địa khứ nhân gian
Cánh văn thành tiên toại bất hoàn
Giáp lý thuỳ tri hữu nhân sự
Thế trung diêu vọng không vân sơn
Bất nghi linh cảnh nan văn kiến
Trần tâm vị tận tư hương huyện
Xuất động vô luận cách sơn thuỷ
Từ gia chung nghỉ trường du diễn
Tự vi kinh quá cựu bất mê
An tri phong hát kim lai biến
Đương thời chỉ ký nhập sơn thâm
Thanh khê kỷ độ đáo vân lâm
Xuân lai biến thị Đào hoa thuỷ
Bất biện tiên nguyên hà xứ tầm?



桃源行 - 王維

漁舟逐水愛山春,
兩岸桃花夾古津。
坐看紅樹不知遠,
行盡青溪不見人。
山口潛行始隈隩,
山開曠望旋平陸。
遙看一處攢雲樹,
近入千家散花竹。
樵客初傳漢姓名,
居人未改秦衣服。
居人共住武陵源,
還從物外起田園。
月明松下房櫳靜,
日出雲中雞犬喧。
驚聞俗客爭來集,
競引還家問都邑。
平明閭巷掃花開,
薄暮漁樵乘水入。
初因避地去人間,
及至成仙遂不還。
峽裡誰知有人事,
世中遙望空雲山。
不疑靈境難聞見,
塵心未盡思鄉縣。
出洞無論隔山水,
辭家終擬長遊衍。
自謂經過舊不迷,
安知峰壑今來變。
當時只記入山深,
青溪幾曲到雲林?
春來遍是桃花水,
不辨仙源何處尋?


Đào Nguyên Hành (Bản dịch: Hải Đà)

Thuyền trôi giữa suối xuân mơ
Bến xưa đào nở đôi bờ ngát hoa
Ngắm cây chẳng biết đường xa
Ðến Thanh Khê thấy người qua tình cờ
Lần theo động nước quanh co
Cửa hang mở rộng ai ngờ bình nguyên
Cỏ cây mây khói một miền
Nghìn nhà, hoa, lá trúc chen mịt mù
Truyện xưa có kẻ tiều phu
Áo quần Tần Hán dân cư vẫn dùng
Vũ Lăng sum họp vui cùng
Ruộng vườn chăm chỉ chẳng màng chuyện ai
Nhà im trăng tỏ đêm dài
Xôn xao gà chó ban mai ánh hồng
Chợt nghe khách đến mà mong
Dành nhau thăm hỏi xóm làng quê xa
Sớm mai hoa rụng sân nhà
Chiều hôm ngư phủ vượt qua suối về
Xưa vì lánh nạn rời quê
Gặp chốn tiên chẳng muốn về quê đâu
Ai ngờ người ở núi sâu
Cõi trần xa cách mây sầu giăng che
Cảnh tiên khó thấy khó nghe
Lòng trần chưa dứt muốn về quê hương
Núi sông xa cách đoạn trường...
Về rồi lại muốn tìm đường đi xa
Tưởng rằng không lạc lối qua
Ai ngờ cảnh cũ khác ra lúc nào
Nhớ ngày đã vượt núi cao
Rừng mây cách suối là bao dặm đường
Xuân về đào suối ngát hương
Mịt mùng tiên cảnh biết phương nào tìm ?


Sơ lược tiểu sử tác giả:

Vương Duy 王維 (699-759) tự là Ma Cật 摩詰, người huyện Kỳ (thuộc phủ Thái Nguyên, tỉnh Sơn Tây). Cha mất sớm, mẹ là một tín đồ thờ Phật suốt ba mươi năm nên Vương Duy chịu ảnh hưởng tư tưởng của đạo Phật. Ông tài hoa từ nhỏ, đàn hay, vẽ giỏi, chữ đẹp, văn chương xuất chúng. Năm 19 tuổi, Vương Duy đến Trường An, được Kỳ vương Lý Phạm mến tài, đỗ đầu kỳ thi của phủ Kinh Triệu. Năm 21 tuổi, thi đậu tiến sĩ, được bổ làm Ðại nhạc thừa rồi bị giáng làm Tham quân ở Tế Châu. Sau nhân Trương Cửu Linh làm Trung thư lệnh, ông được mời về làm Hữu thập di, Giám sát ngự sử, rồi thăng làm Lại bộ lang trung. Trong thời gian này, thanh danh của ông và em là Vương Tấn vang dậy Trường An. Sau đó đến lượt Trương Cửu Linh lại bị biếm, Vương Duy đi sứ ngoài biên ải và ở Lương Châu một thời gian.

Khi An Lộc Sơn chiếm kinh thành, Vương Duy bị bức bách làm chức Cấp sự trung, sau khi bị câu lưu tại chùa Bồ Ðề. Một hôm An Lộc Sơn mở đại yến tại ao Ngưng Bích, có các nhạc công của Lê viên tấu nhạc, khiến mọi người cảm xúc rơi lệ. Vương Duy nghe bài ấy cảm thương làm bài Ngưng Bích trì. Sau khi loạn yên, Vương Duy được tha tội và phục chức, chính nhờ bài thơ này, và nhờ có Vương Tấn, đang làm Hình bộ thượng lang, xin giải chức chuộc tội cho anh. Về sau, Vương Duy làm đến chức Thượng thư hữu thừa.


Ông giỏi văn nghệ, ưa tiêu dao, nên tuy làm việc với triều đình nhưng vẫn thích nơi có cảnh quan yên tĩnh. Ông được gần vua, các cận thần và được quý trọng vì am hiểu văn chương nghệ thuật. Song trong lòng đã sẵn hướng về thiên nhiên nên thơ ông tả nhiều thú điền viên sơn thuỷ. Ông có một trang viên riêng cho mình, ở đó ông gảy đàn, thổi sáo và làm thi phú. Ông để lại khoảng 400 bài thơ, trong đó có những bài thơ thời trẻ bộc lộ tâm trạng của lớp tri thức có tài có chí không được dùng, sống trong cảnh hàn vi, còn bọn công tử quý tộc dốt nát lại giàu có, rong chơi xa hoa, truỵ lạc.

Những tháng năm ở biên cương, thơ ông có tình điệu khẳng khái, hiên ngang, đề cao lòng yêu nước, tinh thần hăng hái của những người lính canh giữ biên cương, sẵn lòng vì một triều đại đang mở mang, hướng tới thịnh vượng (Sứ chí tái thượng, Lũng đầu ngâm, Lão tướng hành,...). Thơ ông có một phần nổi bật quan trọng đó là thơ thiên nhiên. Do thú ưa thích một lối sống thanh tao, phong nhã, tâm hồn ông hoà nhập với cảnh sống thanh bình của làng quê yên ấm. Thơ ông miêu tả núi sông hùng vĩ, cảnh làm ruộng, gặt hái, lấy sự chất phác đôn hậu của đời sống dân chúng cần mẫn trên đồng ruộng làm nền. Thơ ông còn đắm trong tư tưởng hỷ xả từ bi của đạo Phật.


Thơ ông có chất hùng tráng và thâm trầm. Tài thơ của ông giàu có ở cách thể hiện những đề tài khác nhau, việc miêu tả thiên nhiên tinh tế và đầy sống động. Ngôn ngữ thơ cô đọng và điêu luyện, phù hợp với những ý tứ sâu sắc, truyền cảm. Ngoài tài thơ ra, Vương Duy còn sành âm nhạc, giỏi thư pháp và hội hoạ. Tranh sơn thuỷ của ông mở đầu cho lối hoạ Nam Tông. Người ta thường khen ông là: “Trong thơ có hoạ, trong hoạ có thơ” (Thi trung hữu hoạ, hoạ trung hữu thi). Ðối với Phật giáo đương thời, Vương Duy có địa vị cao trong Nam phái thiền tông. Người đời sau gọi ông là Thi Phật.
Nguồn: Thi Viện



TÀO THÁO TRONG LỊCH SỬ KHÔNG PHẢI GIAN HÙNG

“Tam Quốc Diễn Nghĩa” của tác giả La Quán Trung được xưng là một trong “tứ đại danh tác” của Trung Quốc, được người người biết đến. Nhưng tác phẩm này cũng bị nhiều sử học gia đời sau lên án, bởi một số nhân vật lịch sử và sự kiện lịch sử được đưa vào trong tác phẩm đã bị sai lệch, khiến hậu nhân có cái nhìn không đúng về nhân vật, sự kiện lịch sử có thật.


“Tam Quốc Diễn Nghĩa” là một tiểu thuyết lịch sử. Chúng ta không thể dùng tiểu thuyết, hý kịch mang sắc thái hư cấu để đánh giá, nhìn nhận lịch sử và nhân vật lịch sử, càng không thể dùng nó để làm chuẩn mực đánh giá nhân vật lịch sử. Xem “Tam Quốc Diễn Nghĩa”, nhiều người đánh giá nhân vật Tào Tháo hung ác độc địa, gian giảo, gian hùng, là một nhân vật phản diện có dã tâm lớn. Vậy tìm hiểu lại các tư liệu lịch sử, chúng ta xem Tào Tháo thực sự có phải người như vậy không?

Trong chính sử, Tào Tháo được khắc họa là vị thiên cổ anh hùng, cái thế hào kiệt, công cao đức rộng. Trong “Tam Quốc Chí” ca ngợi Tào Tháo: “Phi thường chi nhân, siêu thế chi kiệt” (tạm dịch: Người phi thường, là người tài giỏi xuất chúng). Các học giả đời sau nhận xét rằng: “Tào Tháo trong các tác phẩm văn học, hý kịch không phải là nhân vật Tào Tháo trong lịch sử.”

Có gan có trí, lâm nguy mà không sợ

Thời đầu Tam Quốc, Đổng Trác là quyền thần nhà Đông Hán, nổi tiếng là một gian thần, một quân phiệt tàn bạo. Khi nắm quyền trong tay, Đổng Trác độc tài, ngang ngược, lạm sát đại thần, khiến triều đình ai cũng thấp thỏm lo âu. Vì quá ngang ngược, Đổng Trác đã khơi gợi lòng oán hận trong các đại thần, vì thế đại Tư Đồ Vương Doãn đã bàn bạc với các đại thần kế hoạch giết chết Đổng Trác. Nhưng sau khi bàn bạc xong, các đại thần ai nấy đều lo sợ chỉ có Tào Tháo là nghe xong chẳng những không sợ hãi mà còn mỉm cười vỗ tay, xung phong nhận việc ám sát Đổng Trác.

Mặc dù việc ám sát Đổng Trác không thành công, nhưng Tào Tháo lại dựa vào tài trí của mình mà gạt được Đổng Trác, thoát khỏi miệng hùm. Đây chính là “có gan có trí”, lâm nguy mà không sợ.

Tào Tháo còn rất giỏi trong thuật dùng binh, dùng người. “Vọng mai chỉ khát” là một câu chuyện thể hiện tài trí của Tào Tháo. Trong “Thế thuyết tân ngữ” viết: Một lần vào mùa hè, Tào Tháo dẫn quân đi qua một địa phương không có nước. Giữa bầu trời nắng chói chang, gay gắt, tướng sĩ vừa mệt vừa khát, thậm chí có một số binh sĩ vì khát nước quá mà ngã xuống. Tào Tháo thấy sự tình thật sự nghiêm trọng, nếu tình trạng này diễn ra lâu hơn sẽ khiến binh sĩ nhụt chí, không thể kiên trì đi tiếp. Tào Tháo liền đứng lên một chỗ cao hô lớn: “Có nước rồi! Có nước rồi!”

Các tướng sĩ nghe nói có nước, tất cả đều hỏi: “Nước đâu? Nước đâu?”

Tào Tháo vừa chỉ tay về phía trước vừa nói: “Con đường này trước đây ta đã từng đi qua rồi, ở địa phương phía trước cách đây không xa có một vườn mơ lớn, trong đó có rất nhiều quả mơ vừa to mọng vừa ngọt thơm, chúng ta hãy nhanh chóng đi đến đó thôi!”

Các tướng sĩ nghe thấy có nhiều quả mơ to mọng ở phía trước thì mừng rỡ, tự nhiên trong miệng tiết ra vị chua, nhất thời không bị khát nữa. Tào Tháo lập tức chỉ huy binh sĩ lên đường, sau khi đi qua địa phương khô hạn này, họ đến một con sông lớn. Mọi người được uống nước, tinh thần sáng khoái tiếp tục hành quân, khí thế tăng lên bội phần.


Quý trọng nhân tài, tìm cầu người tài đức

Tào Tháo có một đặc điểm lớn nhất chính là quý trọng nhân tài. Chính vì đặc điểm này mà một số nhân tài đã tìm đến ông để nương tựa. Mối quan hệ giữa những nhân tài ấy với Tào Tháo giống như anh em một nhà.

Điển Vi là một ví dụ nổi bật. Điển Vi vì bảo hộ Tào Tháo mà chết trận. Khi nghe tin Điển Vi chết, Tào Tháo bật khóc nức nở, thống thiết. Ông còn chiêu mộ gián điệp thu hồi thi thể của Điển Vi về an táng. Ông sai người lập đền thờ và bày bàn cúng tế rồi nói với các tướng rằng: “Ta mất một con trưởng và một cháu yêu, cũng không thương là mấy, chỉ thương khóc Ðiển Vi mà thôi”.

Tấm lòng trọng dụng nhân tài của Tào Tháo còn thể hiện ở cách ông đối đãi với họ khi lập được chiến công. Trong lịch sử, có không ít tướng lĩnh khi có được chiến công liền tìm cách chiếm lấy và trừ khử những người thuộc hạ thân tín, nhưng Tào Tháo không làm như vậy. Ví như, vào năm 207 (tức Kiến An năm thứ 12), tháng 2, Tào Tháo từ đất Hung Nô trở về Nghiệp Thành, liền lệnh rằng: “Ta khởi nghĩa binh trừ bạo loạn, đến nay trải qua 19 năm, đánh đâu thắng đó, há phải công lao riêng mình? Đó thảy đều là sức lực của các bậc hiền sĩ đại phu vậy. Nay thiên hạ vẫn còn chưa yên, ta đang muốn cùng hiền sĩ đại phu hợp sức bình định, nếu hưởng công lao một mình, sao ta có thể yên lòng? Vậy gấp rút định công, phong thưởng cho những người ấy“.

Sau trận chiến ấy, Tào Tháo phong thưởng rất hậu cho hơn 20 người, tất cả đều được làm Liệt hầu. Những người còn lại cũng theo thứ bậc mà nhận thưởng, thụ phong. Ngay cả đến con côi của những binh tướng tử trận vì việc công cũng được ban ân nặng nhẹ khác nhau, chẳng hề sơ suất. Ông lại dâng biểu lên Hán đế xin phong cho Tuân Úc làm Vạn Tuế đình hầu, tháng 3 lại cho Tuân Úc thực ấp 1000 hộ.


Quyết đoán, kiên nghị

Trong trận chiến Quan Độ, khi đối mặt với đại quân của Viên Thiệu, quân Tào lần lượt bị bại lui, ngay cả sứ giả vận chuyển lương thảo đến Hứa Xương cũng bị quân của Viên Thiệu bắt giữ, cướp đoạt lương thảo. Lúc này, quân Tào có thể nói là rơi vào tình cảnh “đạn tận lương tuyệt” (hết sạch cả đạn lẫn lương thực).

Dưới tình huống như vậy, mưu sĩ thân tín của Viên Thiệu là Hứa Du đã hiến kế cho Viên Thiệu: “Chủ lực của quân Tào ở Quan Độ, nếu chúng ta phái một toán binh mã tập kích ở Hứa Xương thì nhất định có thể chiếm lĩnh được Hứa Xương, đến lúc đó chúng ta có thể bắt cả Tào Tháo”. Nhưng Viên Thiệu không những không nghe theo lời của Hứa Du, mà thậm chí còn nghi ngờ Hứa Du là gian tế của Tào Tháo.

Vì tài năng không được trọng dụng, lại bị khinh thường, nghi ngờ nên Hứa Du quyết định tìm đến Tào Tháo nương tựa. Tào Tháo biết tin Hứa Du đến, ngay cả giày cũng không kịp xỏ, nhanh chóng ra đón tiếp Hứa Du. Nghe xong thượng sách phá địch của Hứa Du, Tào Tháo không do dự, thiếu quyết đoán và hoài nghi Hứa Du như Viên Thiệu, mà nhanh chóng phán đoán rồi đưa ra quyết định nghe theo mưu của Hứa Du.

Cuối cùng nhờ nghe theo mưu của Hứa Du mà Tào Tháo đả bại được quân Viên Thiệu đông đảo hơn rất nhiều, cơ bản thống nhất được phương bắc. Điều này thể hiện tài nhìn người, đánh giá tình hình và sự kiên nghị quyết đoán của Tào Tháo.

Tài năng học tập uyên bác



Tào Tháo chẳng những hơn người ở tài năng dùng binh mà trong tài năng thơ ca cũng hơn người. Năm Kiến An thứ 12 (năm 207), Tào Tháo dẫn đại quân tiến lên phía bắc, đại phá Ô Hoàn, giành được thắng lợi mang tính quyết định, đồng thời loại trừ được chướng ngại cuối cùng cho việc thống nhất phương bắc.

Lúc bấy giờ Tào Tháo 53 tuổi. Tuy tuổi gần xế chiều nhưng tráng chí vẫn còn, hào khí không hề giảm. Vì thế, ông đã viết ra bài thơ “Quy Tuy Thọ” để khích lệ bản thân tích cực tiến thủ, lập được công mới.

Trong “Quy Tuy Thọ” viết: “Lão ký phục lịch, chí tại thiên lí. Liệt sĩ mộ niên, tráng tâm bất dĩ” (Tạm dịch: Thiên lý mã tuy già nằm bên máng cỏ, nhưng vẫn luôn có chí rong ruổi ngàn dặm. Người có hoài bão to lớn tuy đến tuổi về chiều, nhưng hùng tâm tráng chí không hề suy giảm). Những câu thơ này biểu đạt chủ đề thi ca và sự nghiệp của thi nhân cùng thái độ nhân sinh, tràn đầy tinh thần tích cực tiến thủ. Các tác phẩm văn thơ của Tào Tháo đều thể hiện ra chí hướng cao xa rộng lớn và hùng tâm tráng trí của ông.

Có thể thấy, thời Tam Quốc, vô luận là ở phương diện quân sự hay văn chương, Tào Tháo đều là ngôi sao sáng chói về trí tuệ, tài năng, mưu lược hơn người, là một anh hùng chứ không phải gian hùng như nhiều người vẫn lầm tưởng hàng ngàn năm qua.

An Hòa