Tuesday, August 27, 2019

NHỮNG BỨC TƯỢNG CỔ VỚI "THẰNG BÉ"...NHỎ XÍU?


Trong những Tour du lịch đến châu Âu thường được gọi là những chuyến “du lịch văn hóa”, du khách được đưa đến các viện bảo tàng, các lâu đài xưa cổ to lớn như tại Paris của Pháp, Lorenz của Ý hoặc Athen của Hy Lạp v.v… Tại đây, người ta (trong đó có người viết) thường đứng trầm tư ngắm nghía những tác phẩm nghệ thuật danh tiếng như ra vẻ … hiểu nhưng thường, thật sự chẳng hiểu ý nghĩa, thông điệp gì mà tác giả, người họa, người thiết kế muốn trình bày. Trong số các tác phẩm nghệ thuật xưa cổ còn sót lại tại châu Âu phải kể đến những bức tượng được tạc bằng đá cẩm thạch nguyên khối cao đến 5m hoặc những bức tượng bằng đồng với hình ảnh cơ thể đàn ông trần truồng.

Tượng David của điêu khắc gia Michelangelo

Đây là những bức tượng cho thấy những cơ thể người đàn ông thật sự hoàn hảo. Và có thể nói không thể nào hoàn hảo hơn với những cơ bắp săn chắc. Những cơ thể làm người xem, dù với bất kỳ một trường phái nghệ thuật nào đi chăng nữa, là phái nam phải ganh tị và gây cho người nữ khi xem phải bối rối với những mơ ước khó nói ra.

Đây là những kiệt tác tôn vinh con người – một hình thức nghệ thuật tiêu biểu cho thời kỳ Phục hưng. Nhưng giữa tất cả sự hoàn hảo lại nổi bật cái không hoàn hảo: Nhìn theo mặt cân xứng thì rõ ràng dương vật của các bức tượng cổ là tương đối … nhỏ. Nhưng tại sao những kiệt tác để đời như “Hercules” tại Kassel ở Đức của danh tài Giovanni Francesco Guerniero hoặc với một “David” tại Florenz, Ý của Michelangelo, người được xem là ông thầy của những danh tài tạc tượng hạng nhất trên thế giới, lại bất thường với những “lỗi lầm” sơ đẳng về mặt cân xứng như vậy?

Người Hy Lạp cần ''đẹp trai, thông minh'' chứ không thích ''đẹp trai, khoai to''.

Những thắc mắc về mặt bất cân xứng như thế với câu hỏi “Tại sao các bức tượng cổ lại có dương vật bé xíu?”, đã có một thời gian gây sôi nỗi trên Blog “How To Talk About Art History” của Ellen Oredsson, nữ sử gia nghệ thuật người Mỹ.

Để trả lời câu hỏi này, Ellen Oredsson tập trung tìm hiểu nghệ thuật vào thời cổ đại Hy Lạp và các nghệ sĩ có ảnh hưởng lớn đến việc thiết kế các bức tượng. Đây là những nghệ sĩ Hy Lạp với các tác phẩm về sau bị các nghệ sĩ La Mã sao chép lại. Qua đó nữ sử gia nghệ thuật đã đưa ra hai lý lẽ chính để giải thích cho các dương vật nhỏ:

Thứ nhất, kích thước hiển thị thật ra không nhỏ hơn nhiều so với dương vật trung bình ngày nay. Giải thích này của Ellen Oredsson thực tế khó được chấp nhận vì nếu so với tỷ lệ cân xứng thì đây chính là những “thằng bé” không được lớn lắm.

Thần Zeus trong bảo tàng khảo cổ tại Athen, Hy Lạp

Và thứ hai, trong thời cổ đại, quan niệm về cái đẹp lý tưởng hoàn toàn khác với ngày nay khi mà một dương vật lớn đồng nghĩa với sức mạnh và tiềm năng của người đàn ông, thì ngược lại, dương vật có kích thước nhỏ được coi là hấp dẫn, chiếm ưu thế trong thời cổ đại,

Dương vật lớn tượng trưng cho sự ngu ngốc

Những người đàn ông có dương vật lớn vào thời đó bị liệt vào hạng ngu ngốc, ham muốn trác táng. Orbedson trích dẫn từ tác phẩm “Đồng tính luyến ái Hy Lạp” (“Greek Homosexuality”) của nhà sử học Kenneth Dover cho rằng, người đàn ông cổ đại lý tưởng là một người trí thức, có đầu óc lý trí, vẫn có sinh hoạt tình dục “năng nổ” nhưng không có liên quan đến kích thước của “thằng nhỏ”. Một dương vật nhỏ giúp người đàn ông tỉnh táo, suy nghĩ logic hơn.

Thần Priapus

Các nhà thơ cổ điển Hy Lạp như Aristophanes đã “cười mũi”, miệt thị những người có dương vật lớn. Ông ta đã cười khinh người La Mã và các nghệ sĩ thời Phục hưng đã đánh giá cao dương vật có kích thước lớn. Vào thời đó, sự nhạo báng dương vật nhỏ cũng không khác ngày nay bao nhiêu, thí dụ có người đã nói “dùng kính lúp để thấy được cái thằng bé củaDavids Michelangelo”.

Tuy vậy, trên thực tế, vào thời cổ đại cũng có những tác phẩm nghệ thuật đại diện cho dương vật quá khổ. Đây thường là một người satyr (những sinh vật thần thoại theo thần khoái lạc Dionysus) hoặc thần Priapus của Hy Lạp. Priapus là một vị thần sinh sản, người đã bị Hera nguyền rủa cho “thằng bé” cương cứng vĩnh viễn. Nói tóm lại, tất cả nghệ thuật về dương vật lớn trong thời cổ đại đều liên quan đến sự ngu đần hoặc một cấu hình động vật như satyr (nửa người, nửa dê).

Phương Tôn

Monday, August 26, 2019

NĂM CỤM NÚI QUÊ HƯƠNG

Hình tượng người thương binh trong “Năm Cụm Núi Quê Hương”


Năm Cụm Núi Quê Hương là một trong số ít bài nhạc vàng nói về đề tài thương binh, viết về những người lính không còn lành lặn sau khi rời cuộc chiến.

Ít người biết bài hát này được phổ từ bài thơ cùng tên của thi sĩ Tường Linh. Ngoài ra bài hát Những Đóm Mắt Hỏa Châu cũng được nhạc sĩ Hàn Châu mượn tựa từ một bài thơ của Tường Linh.

Lời đề tựa của Hàn Châu trong bài Những Đóm Mắt Hỏa Châu: “Mượn tựa một bài hát của thi-sĩ TƯỜNG LINH”

Nhà thơ Tường Linh sinh ngày 12.12.1931 tại làng Trung Phước, huyện Quế Sơn (nay là xã Quế Trung, huyện Nông Sơn, tỉnh Quảng Nam). Ông xa quê từ năm 1954, ra sống ở Huế, Quảng Trị. Đến năm 1956 thì vào ở hẳn tại Sài Gòn cho đến nay. Tường Linh thuộc lớp các thi sĩ Quảng Nam xuất hiện vào những năm cuối của cuộc kháng chiến chống Pháp. Hầu hết những bài thơ của ông đều có hình dáng quê hương Quảng Nam. Nguyên văn bài thơ:

Anh thương binh về thăm nguyên quán
Một bàn tay vĩnh viễn gửi sa trường
Anh trở lại với bàn tay còn lại
Vẫn vẫy chào Non Nước quê hương

Quê hương anh
Mây giăng đèo Ải
Chiều ấu thơ êm ả câu hò
Nước mấy nguồn sông hẹn về Cửa Đại
Ngũ Hành Sơn năm cụm núi xanh lơ.

Anh lớn lên giữa bài ca châu thổ
Những mùa thu ngọt trái nam trân
Biển xa lộng gió
Thuyền lưới đầy khoang cá trắng ngần

Mẹ thường kể anh nghe
Chuyện mẹ cùng cha
Ngày xưa đôi lứa
Trai lành, gái đảm thương nhau

Bến nước sông sâu
Nhịp cầu, giếng xóm
Cô gái mười lăm hái hoa bắt bướm

Nắng sớm thêm vàng màu áo lụa Duy Xuyên
Cậu trai xóm dưới ngoan hiền
Đêm khuya khoắt học bài bên bếp lửa

Mẹ già thương hai đứa
Mẹ già cho lấy nhau

Vài buồng cau, mấy liễn trầu
Đám cưới đi ngang bờ sông hoa gạo đỏ
Biển rộng buồm xa ăm ắp gió
Ngũ Hành năm cụm xanh xanh

Cha mẹ chỉ tay thề với núi:
– Mỗi ngón tay là một cụm Ngũ Hành
Năm cụm núi không thể nào thiếu một
Năm ngón tay không thể chia lìa

Lời mẹ đều đều. Sương rụng vườn khuya.

Anh ra đi từ mùa thu quê hương bốc lửa
Rừng xa, xa rồi những lứa nam trân
Mẹ đã già và cha không còn nữa
Mây giăng nhiều trên đỉnh Ải Vân.

Chiều hôm nay anh trở về nguyên quán
Một bàn tay vĩnh viễn gửi sa trường

Mẹ già đón anh
mừng vui
bỡ ngỡ

Mẹ khóc
mẹ cười
mái tóc rung hoa sương

Không theo anh về bàn tay năm ngón
Nhưng về theo anh nghìn chiến công
Về theo anh sông đầy mấy ngọn
Mùa vui chim ca, cá trắng, cam hồng

Anh nhìn núi Ngũ Hành năm cụm
Màu núi thêm xanh
Mất bàn tay, còn quê hương thắm thiết
Mỗi ngón tay dâng một cụm Ngũ Hành.

Niềm vui hiện tại
Bếp ấm ân tình
Anh viết thư cho người yêu bằng tay trái
Đời vẫn xanh và núi vẫn xanh.




Năm cụm núi trong bài thơ chính là núi Ngũ Hành Sơn ở vùng giáp ranh Đà Nẵng – Hội An ngày nay. Trong bài cũng nhắc tới áo lụa Duy Xuyên nổi tiếng của vùng Hội An, nhắc tới Cửa Đại, Hải Vân của quê hương xứ Quảng. Sẽ có nhiều người không hiểu “trái nam trân” trong câu “những mùa thu ngọt trái nam trân” là trái gì. Đó chính là trái bòn bon ở xứ Quế Sơn của tác giả, nơi nổi tiếng có xuất xứ bòn bon ngon và ngọt.

Ngày xưa, trái nam trân ở Quảng Nam dùng để tiến vua triều Nguyễn hàng năm. Vào năm Khải Định thứ ba, ngày 18-9 âm lịch, Bộ Lễ đệ trình lên vua bản tấu, có nội dung nhắc tới trái nam trân ở vùng Quảng Nam: “Nay nhận được tư văn của tỉnh Quảng Nam nói: Hạt đó các tháng 8, 9 hằng năm khi quả nam trân chín vàng, theo lệ có hái đem cung tiến và đã sức hái tiến. Sau đó, căn cứ huyện viên hai huyện Quế Sơn, Đại Lộc bẩm báo, do năm nay gió nam mạnh nên cây đó kết quả rất ít ỏi, nên không có hái nạp, tư xin xem xét”




Thi sĩ Tường Linh gia nhập Việt Minh từ năm 1949 trong kháng chiến chống Pháp. Bài thơ Năm Cụm Núi Quê Hương được ông sáng tác năm 1954, vì vậy người thương binh trong bài thơ này là một chiến sĩ cộng sản. Điều đó còn thể hiện qua câu thơ này:

Anh ra đi từ mùa thu quê hương bốc lửa

“Mùa Thu quê hương bốc lửa” luôn là biểu trưng của mùa Thu cách mạng tháng 8. Khi bài thơ này được nhạc sĩ Minh Kỳ phổ nhạc năm 1974 – cách bài thơ đúng 20 năm – ai cũng hiểu “người thương binh” đã chuyển sang dành cho một hình tượng người lính khác. Tuy nhiên, dù là người lính hay là người thương binh ở giới tuyến nào thì họ cũng đều hy sinh cho quê hương.





Chiều nay có người thương binh
trở về thăm quê quán với một bàn tay còn lại
Quê hương anh mấy ải đèo xa
Chiều thơ êm ả câu hò
Ngũ Hành năm cụm núi xanh lơ

Mẹ thương buồn kể anh nghe
Ngày xưa Mẹ cùng Cha trai lành gái đảm thương nhau
Vì tình duyên hai đứa, ngoại già cho lấy nhau
Đám cưới vài buồng cau liếp trầu.

Rồi nay anh trở về Cha anh không còn nữa
Mẹ anh bây giờ đã già
Ngũ Hành năm cụm núi xanh xanh
Xa rồi một trái Nam Trân
Mây dâng nhiều trên đỉnh Ải Vân.

Chiều nay có người thương binh
Không về với bàn tay năm ngón
Nhưng về với ngàn chiến công
Anh mất đi bàn tay nhưng còn quê hương yên lành
Một ngón tay dâng một cụm Ngũ Hành.

Niềm vui chờ đón tương lai
Thư gửi cho người yêu viết bằng tay trái không ngay
Tình mình mong đẹp mãi như năm cụm núi quê hương
Ôi năm cụm núi quê hương


Đông Kha
Theo: Nhạc Xưa Thời Báo


ĐẾN TUỔI TRUNG NIÊN, 3 LOẠI RƯỢU KHÔNG UỐNG, 3 NƠI KHÔNG NÊN ĐI, 3 GIẤC NGỦ KHÔNG NÊN CÓ

Con người đến tuổi trung niên, thân thể không còn dẻo dai như trước, bắt đầu xuất hiện những lão hóa. Đến lúc này, chúng ta nhất định cần phải bảo dưỡng tâm và thân của mình, tập cho mình thói quen sinh hoạt lành mạnh là điều quan trọng nhất.

Người đến tuổi trung niên, thân thể cũng không còn tốt như trước, cần dưỡng thành tập quán sinh hoạt khỏe mạnh. (Ảnh: Sohu)

Đến tuổi trung niên, cùng với sự gia tăng về tuổi tác thì các cơ quan sinh lý của cơ thể cũng bắt đầu có những thay đổi, mắt mờ đi, bụng to hơn, huyết áp cao, mỡ máu cũng tăng lên và không còn thích vận động nữa.

Giờ đây bạn không thể thức đêm, làm việc tăng ca hay tham dự những bữa tiệc rượu xã giao giống như lúc trước, thời gian này chính là lúc bạn cần có một cách sống khỏe mạnh.

Người đến tuổi trung niên nhất định phải nhớ rằng: có 3 loại rượu không nên uống, 3 địa điểm không nên đi và 3 giấc ngủ không nên có.

Người đến tuổi trung niên, 3 loại rượu không nên uống

1. Không uống say

Lúc trẻ, cứ mỗi lần bạn bè tụ hội là lại không say không về. Nhưng đến tuổi trung niên sức khỏe đã không còn tốt như trước, đã không thể thường xuyên uống rượu say giống như lúc trước nữa.

Ngoài ra, khi đến tuổi trung niên thì bạn không còn là một người đơn độc, ở cái tuổi này bạn đã có gia đình, bạn phải chăm sóc cho con cái, thường xuyên uống rượu say sẽ dẫn đến những mâu thuẫn trong gia đình.

2. Không uống rượu với người lạ

Lúc trẻ cứ đi tới bàn rượu, không cần biết người trên bàn có quen hay không thì nhất định vẫn phải lần lượt kính mỗi người 1 ly. Khi người khác đến mời bạn cũng không cần biết đối phương có ý đồ gì, cũng đều uống một hơi cạn sạch.

Thế nhưng sau khi đã bước vào tuổi trung niên thì không thể uống rượu với người lạ nữa, giờ đây bạn uống rượu cần biết được tên tuổi của đối phương. Mời rượu nhau là lí lẽ thường, nhưng đối với những người không quen biết, lại có ý đồ muốn dùng rượu để hạ gục bạn thì nên cố gắng đừng uống.

Mời rượu nhau là lí lẽ thường, nhưng đối với những người không quen biết, lại có ý đồ muốn dùng rượu để hạ gục bạn thì nên cố gắng đừng uống. (Ảnh: Genk)

3. Không uống rượu với người không kính trọng mình

Lúc trẻ không có tiền, cũng không có quyền, có những hoàn cảnh buộc bạn phải uống những ly rượu mà mình không muốn uống, càng khiến cho đối phương nói những lời không hay với mình.

Nhưng khi đã đến tuổi trung niên, đối với những ly rượu bất kính như thế, nhất định không nên uống. Ví dụ như những người nói lời khó nghe đó chính là đang cố ý để chế nhạo, mỉa mai, và khinh thường bạn, những kiểu mời rượu như thế, bạn nhất định không nên uống.

Người đến tuổi trung niên, không đi 3 nơi

1. Không đi tới những địa điểm đánh bạc

Người đến tuổi trung niên càng đánh bạc càng nghiện, càng thua càng muốn đánh. Bởi vì bạn còn có cha mẹ già, con thơ, nên cần có trách nhiệm với họ. Đây không phải là lúc để bạn sơ suất, lặp lại sai lầm nữa, một khi đã không làm được thì xem như bạn trắng tay.

2. Không đi tới những nơi “phong hoa tuyết nguyệt”

Khi bạn ở độ tuổi trung niên, bạn đã có một gia đình hoàn chỉnh, cha mẹ đã ở tuổi xế chiều, đối với đại gia đình này mà nói, giờ đây họ không hi vọng có được bao nhiêu tiền, mà điều họ hy vọng là gia đình hòa thuận.

Nếu như lúc này bản thân mình dính dáng tới một việc gì đó khiến cả nhà đảo lộn, đứng ngồi không yên, không chỉ khiến cha mẹ buồn bực, còn ảnh hưởng đến con cái.

3. Không tới những nơi thị phi

Tuy nhiên, khi bạn ở độ tuổi trung niên, bạn cần trở nên ổn định hơn. (Ảnh: ĐKN)

Lúc trẻ bạn có chút hiếu kỳ và thích khám phá là chuyện bình thường. Tuy nhiên, khi bạn ở độ tuổi trung niên, bạn cần trở nên ổn định hơn, nói chuyện và làm việc phải đâu vào đấy. Không gây bất hòa với gia đình, bạn bè và hàng xóm láng giềng, không làm ảnh hưởng tới các mối quan hệ.

Người đến tuổi trung niên, không ngủ 3 giấc

1. Không ngủ sau giờ Tý (từ 11 giờ đêm đến 1 giờ sáng)

Lớn tuổi rồi không được thức tới nửa đêm canh ba như lúc trước nữa, sau 11 giờ là khoảng thời gian để đi ngủ. Lúc trẻ mỗi lần thức đêm thì hôm sau cơ thể cũng hồi phục rất nhanh. Nhưng khi đã đến tuổi trung niên, sau mỗi lần thức đêm cơ thể sẽ yếu đi, đặc biệt sẽ dễ xuất hiện các bệnh về tim mạch.

2. Không ngủ quá nhiều

Không nên ngủ muộn, nhưng cũng đừng ngủ quá nhiều. Có người cho rằng, tối nay ngủ muộn thì ngày mai ta ngủ bù thêm một tí, đây chính là một nhận thức sai lệch. Tối qua bạn ngủ muộn, ngày mai bạn lại cho mình ngủ thêm một chút cũng không phải là cách để giúp cơ thể hồi phục trở lại.

Buổi sáng bạn cố gắng dậy vào lúc 9 giờ, uống một ít nước và ăn chút gì đó. Nếu như thường xuyên ngủ quá trễ, cơ thể sẽ xuất hiện thêm một số bệnh.

3. Không mang theo tâm sự lúc ngủ

Lúc trẻ có thể vì tình yêu, tình bạn hay những chuyện vụn vặt trong cuộc sống khiến bạn buồn phiền không thể chìm vào giấc ngủ. Nhưng khi đã đến tuổi trung niên thì không thể mang theo tâm sự lúc ngủ, bởi vì như thế nó sẽ khiến bạn cả đêm khó ngủ. Bạn chỉ có thể gạt bỏ những muộn phiền, nghỉ ngơi thật tốt rồi ngày mai thức dậy và giải quyết mọi chuyện.

Người đến tuổi trung niên cần gánh nhiều trách nhiệm hơn. Tuổi còn trẻ đôi khi ưa thích làm gì đó liền thực hiện, nhưng lúc này đã không thể như vậy. Người đến tuổi trung niên, thân thể cũng không còn tốt như trước, cần dưỡng thành tập quán sinh hoạt khỏe mạnh. Thói quen sống tốt đối với một người trung niên là quan trọng phi thường.

Thanh Thư (dịch)

Sunday, August 25, 2019

CHINA TOUR 2019 - NGÀY 10: PHÚC KIẾN THỔ LÂU (福建土樓) - SÁN ĐẦU (汕頭)


Bây giờ tôi biết tại sao cô Hồng lại sắp xếp cho chúng tôi ghé qua Chương Châu, có lẽ trong mấy ngày qua chúng tôi leo quá nhiều núi nên cần phải nghỉ ngơi trong khách sạn có hồ nước nóng khoáng tuyền để thư giản cơ bắp và lại có nhiều thời gian hơn cho chuyến tham quan kế ở ngay nơi này vì hôm nay chúng tôi sẽ đi ngắm "Thổ Lâu" một loại kiến trúc cổ xưa đã được UNESCO liệt kê vào di sản bảo tồn của thế giới.



Sáng nay, sau khi ăn sáng xong chúng tôi biết sẽ đi tham quan "Thổ Lâu" nhưng thấy xe chở đi cũng chừng cả tiếng mới đến. Khi đến thấy một cổng chào thật to nhưng thật ra đây chỉ là nơi giới thiệu, chúng tôi lại lên xe bus riêng của khu du lịch này chở chúng tôi đi lên núi. Tôi cũng hơi ngạc nhiên vì không nghĩ là thổ lâu đã xây trên núi, anh dẫn đoàn mới giải thích là chúng tôi sẽ được đưa đến một nơi ngắm cảnh trên núi để mọi người có thể thấy được toàn cảnh khu thổ lâu từ trên cao mà chụp ảnh.



Đây là thổ lâu Điền Loa Khanh (田螺坑土楼) được bảo tồn gần như nguyên vẹn và không phải là một cái mà là một cụm thổ lâu gồm có 5 cái mà họ đặc cái tên cho vui là một bàn ăn có "4 món ăn bên một cái lò" mà từ trên cao bạn có thể mường tượng ra như vậy. Nó giống như những tấm ảnh mà tôi đã xem trên mạng nhưng bây giờ tận mắt bạn mới thấy đẹp hơn và cảm xúc hơn. Có những trãi nghiệm như thế các bạn mới cảm nhận được cái sung sướng tuyệt vời khi đi du lịch.



Rồi từ trên đài quan sát cả đoàn chúng tôi sẽ theo những bậc thang từ trên cao mà bước dần xuống những cái thổ lâu này, từng bước, từng bước leo xuống ngắm khung cảnh hai bên và rồi thì cũng đến. Nếu bạn có xem qua phim ảnh thì bây giờ tận mắt nó cũng như vậy nhưng đơn sơ hơn và thật hơn với những người chụp ảnh ghép rao mời và các người bán hàng bày hàng bán đủ thứ trong đây.
Phúc Kiến Thổ Lâu (福建土楼; nghĩa đen: "Tòa nhà bằng đất Phúc Kiến") là các nhà ở xây bằng đất nện của người Khách Gia ở vùng núi phía đông nam tỉnh Phúc Kiến, Trung Quốc. Hầu hết các công trình này được xây dựng từ thế kỷ 12 đến 20.                                                                                                                                                                         
Một thổ lâu là một cấu trúc lớn bằng đất, có hình dạng phổ biến là tròn hoặc chữ nhật, với những bức tường có độ dày rất lớn cao từ ba đến năm tầng và bên trên cùng lợp ngói. Một thổ lâu có sức chứa có thể lên tới 800 người. Bên trong những bức tường dày này là những sảnh, nhà kho, giếng và khu vực sinh hoạt, toàn bộ cấu trúc giống như một thành phố pháo đài nhỏ.                                                                                   
Những bức tường được tạo bằng cách trộn đất nện với đá, tre, gỗ hoặc các vật liệu có sẵn khác để tạo thành những bức tường dày đến 6 foot (1,8 m). Cành cây, gỗ và tre thường được đặt sâu trong tường giúp gia cố. Kết quả là, một tòa nhà lấy ánh sáng tốt, thông gió, chống gió, động đất, ấm áp về mùa đông và mát mẻ về mùa hè. Thổ lâu Phúc Kiến thường chỉ có một cổng chính được che chắn bởi bốn cánh cửa gỗ dày từ 4–5 inch-thick (100–130 mm), được gia cố bên ngoài thêm các tấm thép. Tầng cao nhất của thổ lâu có những lỗ súng nhằm mục đích phòng thủ.                                                                                               
Hầu hết các thổ lâu tại Phúc Kiến ngoại trừ ở Hoa An tập trung trong một khu vực địa lý tương đối nhỏ giữa Vĩnh Định và Nam Tĩnh. Chúng được quản lý như là một địa điểm du lịch gọi là Thắng cảnh Thổ lâu Nam Tĩnh, với lối vào ở thị trấn Thư Dương. Tổng cộng có 46 thổ lâu ở Phúc Kiến đã được UNESCO công nhận là Di sản thế giới vào tháng 7 năm 2008 như là "ví dụ đặc biệt về truyền thống xây dựng và minh họa chức năng cho một kiểu tổ chức sinh hoạt và phòng thủ chung trong mối quan hệ hài hòa với môi trường". Một số cụm thổ lâu nổi tiếng có thể kể đến Thổ lâu Sơ Khê, Điền Loa Khanh, Hà Khanh, Cao Bắc, Đại Địa, Hồng Khanh, Dụ Xương, Thừa Khải, Chấn Thành, Tập Khánh.
(Theo Wikipedia)
Sau đó anh dẫn đoàn nói chúng tôi sẽ lên xe đi đến một cái thổ lâu lâu đời nhất Trung Hoa, có tên là lầu Dụ Xương (裕昌楼), nơi có nhiều đạo diễn đến làm phim và gần như đa số các cảnh thổ lâu mà chúng ta xem phim đều được thực hiện ở đây. Mời các bạn xem clip video mà tôi kèm theo phía dưới bài nhé.




Xế trưa thì gần như chúng tôi đã tham quan hết chương trình ngày hôm nay sau khi đi qua một cái thôn có tên là Tháp Hạ (塔下村), cái thôn mà chúng tôi đã đi qua để vào lầu Dụ Xương. Lưu ý nhé các bạn nhiều khi mình đã đi qua nhưng không hỏi thì mình sẽ không biết đấy.




Sau đó là chúng tôi trực chỉ sang tỉnh Quảng Đông để đến Sán Đầu, ăn tối trong một nhà hàng thật đẹp, thật sang với các món ăn thật tuyệt và gần gũi vì trong bữa ăn tối nay tôi có dịp ăn lại món hàu con chiên trứng và đồ khìa kiểu Tiều ở ngay trên đất Triều Châu quê hương của nó. (Món hàu con chiên trứng lần trước được ăn ở Vũng Tàu năm 2000 cho tới bây giờ. Ở Úc hàu tươi sống rất nhiều, rất to, rất ngon nhưng hàu con thì chẳng bao giờ có.)

(Còn tiếp)
LKH


ĐÍT EM MẤY LỖ

ĐÍT EM MẤY LỖ


Sáng nay, trên đường đi làm, tôi ghé vào đổ xăng, ngay lúc đó có một cô gái trẻ cũng vào đổ xăng đứng bên cạnh tôi.

Thằng bơm xăng nhìn cô gái rồi hỏi:

– Em gái, đít em mấy lỗ?

Tôi giật mình, chỗ nhạy cảm của con gái mà thằng này dám hỏi như vậy à. 

Tôi càng bất ngờ khi cô gái cười tươi trả lời:

– Đít em hai lỗ!

Sau một thoáng giật mình, tôi chợt hiểu ra “ĐÍT EM MẤY LỖ” là “ĐỖ EM MẤY LÍT”, cô gái trả lời “ĐÍT EM HAI LỖ” là “ĐỖ EM HAI LÍT”. Không nhịn được cười, tôi ôm bụng cười to, bất ngờ thằng bơm xăng hỏi tôi:

– Đít anh mấy lỗ?

Tôi cười lớn hơn rồi trả lời:

– Cả đời anh, đít có một lỗ, mày tìm lỗ thứ hai cũng không có ha ha ha!

Ngay lúc đó, có bác xe ôm chạy chiếc xe cà tàng vào, có lẽ không có tiền nên trông bác rất rụt rè. Thằng bơm xăng nhìn bác rồi hỏi:

– Bác xe ôm, đít bác mấy lỗ?

– Chú ơi! Đít tôi nửa lỗ!


Ha ha ha lần đầu tiên tôi thấy có trường hợp “đít nửa lỗ”, tôi cười sắp ngất, thì lúc đó xuất hiện một anh chạy xe SH vào, thằng bơm xăng nhìn anh rồi hỏi:

– Anh SH, đít anh mấy lỗ?

SH trả lời:

– “ĐÍT TÔI ĐẦY LÔNG” là “ĐONG TÔI ĐẦY LÍT” (đầy bình).

Nghe đến đây tôi cười ngất luôn!!

(Sưu tầm trên mạng)

Saturday, August 24, 2019

NỖI ÁM ẢNH TỪ MỘT TẤM HÌNH TRONG CHIẾN TRANH

Tôi đọc xong bài viết, rất cảm động nên post lại. Một người lính dù ở phía bên nào, khi họ hy sinh đều sẽ là một mất mát, đau khổ cho gia đình của họ như nhau.(LKH)

Cô gái nhỏ và người lính.


Năm 1967, Rich Luttrell tròn 17 tuổi, sống trong một gia đình nghèo tại tiểu bang Illinois. Rich tình nguyện gia nhập quân đội và qua Việt Nam năm 1968, trong Chiến Ðoàn 101 Nhảy Dù. Câu chuyện mở đầu vào một ngày nóng bức khi Rich có mặt trong một cuộc hành quân. Rich không hề biết mình và quân địch đang ở tình thế cách nhau chỉ vài thước giữa một khu rừng già.


Rich kể lại “từ khóe mắt, bỗng thấy một động đậy và nhận ra một binh sĩ CS ngồi tựa vào khẩu AK 47.” Rich đã lọt vào tầm đạn của địch và cái chết chỉ còn cách một nhịp tim. Rich thấy toàn thân như đóng băng khi nhìn thẳng vào mắt người lính CS và “Dường như chúng tôi đã chăm chú nhìn nhau.” Đó là lúc ngón tay Rich tự nhiên kéo cò súng, và kẻ địch gục xuống.

Liền ngay đó là cả khu rừng rung chuyển giữa cơn mưa đạn và Rich đã được một đồng đội nhiều kinh nghiệm xô nằm xấp xuống. Một ý nghĩ hiện đến với Rich là kẻ địch có thể nổ súng trước và chắc chắn Rich đã chết trước khi nhìn thấy anh ta. Ý nghĩ này khiến Rich không ngừng thắc mắc “Tại sao hắn không bắn?” Nhưng thắc mắc này không dày vò Rich mà là một thứ khác – một tấm hình.

Khi trận đánh chấm dứt, những người lính tỏa ra đi tìm kỷ vật trên xác địch quân. Một người rút ví của tên địch vừa bị Rich bắn hạ, một mẩu giấy rơi ra. Rich cúi xuống lượm, nhận ra một tấm hình chỉ lớn bằng con tem chụp người lính và một cô gái nhỏ.“Họ là ai?” Rich không thể biết. Rich đã ngồi xuống nhìn mặt kẻ chết để coi có phải hình anh ta không nhưng vẫn không biết chắc. Tuy nhiên hai người trong hình chắc chắn là hai cha con. Hai người trong hình quá trang nghiêm, quá buồn. Phải chăng họ chụp tấm hình này ngay trước khi từ giã nhau?

Rich cảm thấy đau đớn và quyết định giữ tấm hình. Đã hơn một lần Rich được hỏi về lý do quyết định như thế và chỉ có thể trả lời: “Tôi không biết. Tôi đã suy nghĩ cả triệu lần rồi. Cái phần đầu tiên tôi trông thấy trong tấm hình là cô gái, và cô ta có một cái gì buồn bã lắm.”


Sau trận đánh đầu tiên ấy, Rich mau chóng thành chiến binh thiện chiến. Tuy nhiên, Rich vẫn không tránh khỏi tai họa chiến trường khi chỉ còn 20 ngày nữa là hết hạn phục vụ để hồi hương. Ngày đó, đơn vị của Rich bị phục kích và trong lúc lao lên cứu một đồng đội, Rich bị trúng đạn vào lưng. Lúc được trực thăng tải thương bốc đi, Rich cảm thấy như có lỗi vì đã bỏ rơi đồng đội… Nhưng rồi Rich cũng quen với nhịp sống êm ả tại quê nhà, nhất là sau khi lập gia đình và có hai đứa con gái. Những người thân của Rich không hề nghe Rich kể về cuộc chiến nhưng đều biết Rich có một tấm hình trong ví và có một ràng buộc đặc biệt với tấm hình ấy: Tấm hình không nặng tới một gam nhưng luôn đè nặng trái tim Rich cho tới khi Rich đã qua tuổi tứ tuần và ý nghĩ luôn nổi lên trong đầu Rich là “tội nghiệp con bé không còn cha nữa.”

Năm 1989, khi đi thăm đài kỷ niệm tử sĩ trận vong Việt Nam tại Washington D.C., Rich quyết định tự giải thoát bằng cách bỏ tấm hình dưới chân Bức Tường. Rich ngồi đối diện với tấm hình, ngắm kẻ đã bị mình bắn hạ hơn 20 năm trước, viết một lá thư ngắn:

“Thưa ông,

Suốt 22 năm nay, tôi giữ hình ông trong ví. Hôm ấy tôi mới 18 tuổi, khi chúng ta trông thấy nhau trên con đường mòn gần Chu Lai, Việt Nam .Xin tha thứ cho tôi đã giết ông. Ðã nhiều lần trong những năm qua, tôi nhìn hình ông và người con gái mà tôi đoán là con ông. Mỗi lần tim tôi bừng cháy với nỗi đau tội lỗi. Xin ông tha thứ cho tôi.”

“Dear Sir,
For 22 years, I've carried your picture in my wallet. I was only 18 years old that day we faced one another on that trail in Chu Lai, Vietnam. Forgive me for taking your life. So many times over the years, I've stared at your picture and your daughter, I suspect. Each time, my heart and guts would burn with the pain of guilt. Forgive me sir.” - Rich Luttrell
Rich đặt tấm hình và lá thư tại chân Bức Tường ghi tên 58 ngàn binh sĩ Mỹ tử trận tại Việt Nam và cho biết “hành động ấy tương tự như cách thế đứng nghiêm chào lần cuối cùng. Người lính ấy chết vì chiến đấu cho niềm tin của anh ta. Và đây là một cách vinh danh và bày tỏ lòng tôn kính anh ta.”

Rich cho biết cảm giác lúc ấy: “Anh ta không còn là kẻ thù nữa, mà là một người bạn. Giống như chào vĩnh biệt một người bạn. Lúc đó, tôi như vừa chấm dứt một trận đánh, buông ba lô xuống để nghỉ ngơi. Cái gánh nặng tôi mang nay không còn nữa.”


Nhưng thực tế không hoàn toàn như thế.

Bảy năm sau, năm 1996, khi Rich gần như đã quên tấm hình thì một người quen là dân biểu Ron Stephens đột ngột tìm gặp. Stephens đặt lên bàn của Rich một cuốn sách và nhắc: “Mở trang số 53.” Trên trang sách đó là tấm hình kèm theo nguyên văn lá thư ngắn mà Rich đã viết.

Tấm hình do Rich bỏ dưới chân tường đã lọt vào mắt một cựu chiến binh khác là Duery Felton. Là người quản lý phòng sưu tập tại đài kỷ niệm Duery lập tức bị thu hút bởi tấm hình cùng bức thư và đã quyết định giữ lại. Duery không thể nói rõ tại sao lại có quyết định đó mà chỉ diễn tả như một hành động vừa tự nhiên vừa kỳ bí không thể hiểu nổi.

Cô gái bé bỏng rời khỏi Rich lại ám ảnh Duery cho tới khi một nhà xuất bản yêu cầu Duery giúp hoàn thành một cuốn sách về Bức Tường Tưởng Niệm. Duery đưa tấm hình và lá thư vào cuốn sách với lời ghi: “Tấm ảnh này ám ảnh tôi nhiều năm, dù tôi không biết cô bé là ai.” Cuốn sách tình cờ tới tay người bạn của Rich. Do đó, 7 năm sau, tấm hình lại trở về với Rich khi ông theo lời nhắc của bạn mở trang sách số 53.

Nỗi ám ảnh cũ bỗng thành mạnh mẽ hơn khiến Rich liên lạc với Duery xin lại tấm hình. Duery bay từ Hoa Thịnh Ðốn tới Illinois gặp Rich. Hai người đàn ông không hề quen, chưa từng gặp nhau đã ôm nhau khóc vì tấm hình một cô bé mà cả hai đều không biết là ai.

Sau đó, Rich thấy cần công khai cho mọi người biết rằng ông đang tìm cô gái kia. Vì thế Rich trả lời một cuộc phỏng vấn của tờ báo St. Louis Post Dispatch, và câu chuyện được đăng lên trang nhất tờ báo.

Rich cắt bài báo, nhét vào một bao thư cùng với một lá thư gửi cho đại sứ Hà Nội tại Hoa Thịnh Ðốn, cho biết cần được giúp đỡ để tìm người con gái và gia đình người lính trong tấm hình. Đương nhiên người nhận thư phải chuyển về Hà Nội, nhưng chuyện vẫn như mò kim đáy biển khi sự giúp đỡ chỉ là một tờ báo tại Hà Nội in lại tấm hình và câu chuyện như một bài báo bình thường. Bài báo không thu hút người đọc và câu chuyện cũng không được một cơ quan công quyền nào của Hà Nội lưu tâm.

Nhưng tờ báo ấy may mắn được dùng làm vật gói đồ và bay về một làng quê do một người con ở Hà Nội gửi đồ về quê biếu mẹ. Khi mở gói đồ của con, bà mẹ lưu ý tới tờ báo nhàu nát in hình một người bộ đội. Thật kỳ lạ là bà nhận ra ngay người trong hình và lập tức cầm tờ báo đi tới một xóm nhỏ, báo cho chị em một gia đình ở đó biết tấm hình là cha của họ.

Thế là từ Mỹ quốc cách xa ba ngàn dặm, ba tuần sau Rich nhận được một lá thư từ tòa đại sứ cho biết: “Có một người tên là Nguyễn Văn Huệ viết thư cho biết là ông ta tin rằng tấm hình chính là hình của cha ông ta, và người con gái nhỏ ấy là chị ông ta.”

Rồi Rich nhận được lá thư thứ hai mà ông phải đi kiếm người thông dịch để biết đó là thư của cô bé trong hình, viết như sau:

“Kính gửi ông Richard,

Đứa nhỏ mà ông đã chăm sóc qua tấm hình hơn 30 năm bây giờ đã trưởng thành rồi. Đứa nhỏ ấy đã trải qua nhiều đau khổ trong tuổi thơ ấu vì mất bố và nhớ thương bố. Tôi hy vọng ông sẽ đem lại niềm vui và hạnh phúc cho gia đình tôi.”


Thế là ba mươi năm sau khi thấy tấm hình lần đầu, Rich biết đứa bé trong hình còn sống tên là Lan, đã 40 tuổi và đã có con cái.

Nhưng tin vui vừa nhận được lại như rơi vào tuyệt vọng, khi cơ quan điều tra nội bộ của chính quyền Hà Nội cho rằng cha của Nguyễn Thị Lan không thể là người trong hình, vì hồ sơ quân đội chứng minh ông ta tử trận tại nơi khác so với địa điểm Rich nói. Tình hình rối ren hơn khi có 3 gia đình khác lên tiếng nhận tấm hình là hình cha của họ. Rich không còn biết tin ai, nhưng rồi một đồng đội của người chết là bạn cùng đơn vị xác nhận đây là bạn đồng đội của ông ta và là cha của Nguyễn Thị Lan.


Kết quả cuối cùng đã có: Rich quyết định bay qua Việt Nam, đích thân đặt tấm hình vào tay “cô bé.” Lúc này đã là mùa Xuân năm 2000 và là năm thứ 33 kể từ khi Rich nhìn thấy tấm hình. Ðó là một ngày Thứ Tư u ám tại Hà Nội. Trời có vẻ sắp mưa trong lúc Rich bước lên chiếc xe Van để làm một chuyến đi hai giờ rưỡi tới làng của Lan. Chiếc xe chạy qua một vùng xa lạ, qua những khu chợ đầy các khuôn mặt ngạc nhiên khi thấy một đám du khách và một người Mỹ tóc bạc.

Rồi Rich hoang mang bước qua một bức tường đá, trông thấy người phụ nữ. Hai người đối diện, và Rich lập lại câu tiếng Việt mà ông đã học thuộc lòng: “Hôm nay tôi trả lại tấm hình của cô và cha cô mà tôi đã giữ 33 năm.”

Cuối cùng tất cả tuôn ra như một sự giải thoát đau đớn kinh hoàng, Lan ôm lấy Rich và khóc. Lan ôm Rich như thể Rich chính là người cha đã trở về từ cuộc chiến. Người em trai cho biết cả hai chị em dị đoan tin rằng linh hồn cha sống qua Rich. Ðối với họ, ngày hôm nay linh hồn cha của họ đã trở về. Cả làng dồn tới xem tấm hình trả lại và tấm hình đã gây xúc động cho mọi người. Rich đã nghĩ tới một nghi thức trang trọng, nhưng cuối cùng chỉ là một câu nói đơn giản với người thông dịch: “Nói cho cô ấy biết đây là tấm hình tôi lấy từ ví của cha cô ấy cái ngày tôi bắn chết ông ta, và hôm nay tôi mang trả lại.”


Cô bé đã 40 tuổi, lần đầu cầm được hình mình và cha trong tay. Cô vùi mặt vào hình cha. Ðây là lúc cô có thể nhìn cha gần nhất kể từ khi cô lên 6 tuổi và cha ra đi. Ðây cũng là tấm hình duy nhất và đầu tiên của người lính Nguyễn Trọng Ngoạn.

Lan và người em trai tên Huệ đặt tấm hình lên bàn thờ cha mẹ. Rich cùng tham dự nghi lễ cầu nguyện trước bàn thờ. Rich nói: “Cha của họ là một người can đảm, và ông chết như một chiến sĩ can trường. Ông ta không bị đau đớn…Tôi rất tiếc…”


Những giờ sau đó, Rich gần như trở thành một người trong gia đình, có dịp gặp lại bạn đồng đội của người đã chết; và những kẻ thù xưa trao đổi các kỷ niệm chiến tranh như thể họ chính là đồng đội cùng chiến đấu bên nhau. Đã quá khó cho Rich tìm được tới nơi đây, và cũng quá khó cho Rich từ giã nơi đây. Rich và Lan ôm nhau từ biệt và Rich đã bật khóc khi bước lên xe.

Ba mươi ba năm trước, Rich tới quốc gia này để tham chiến. Hôm nay ông trở lại để đem niềm vui tới cho một cô bé tội nghiệp, một niềm vui luôn gợi nhắc nỗi buồn. Ông đã không thể rũ bỏ nỗi tội nghiệp của cô bé suốt hơn ba mươi năm và có thể không bao giờ rũ bỏ nổi – như Turner, như James Webb… – Rich biết ông sẽ còn tiếp tục liên hệ với Lan và những người thân của cô.

Khi về tới Mỹ, ông nhận được thư của người em trai Huệ, nhắc lại ngày gặp gỡ vừa qua: “Trong thời gian ông viếng thăm gia đình tôi, mọi người trong làng nhận thấy ông là người rất tốt và tử tế. Khi ông rời Việt Nam, tôi cảm thấy như cha tôi đã trở về.”

Rich đã trở thành niềm an ủi cho một nỗi đau giữa hằng hà sa số nỗi đau (vẫn còn) đang bị vùi lấp giữa lãng quên trên khắp đất nước Việt Nam. Cùng với thời gian chắc chắn sẽ còn không ít câu hỏi trỗi lên từ những nỗi đau như thế để hiểu rõ về nguyên do thực sự đã dẫn đến những nỗi đau, cũng như những tấm lòng chia sẻ.

Uyên Thao
Link tham khảo tiếng Anh:

Emotional return to Vietnam

NGUỒN GỐC BÁNH KẾP

Chuyện cô gái thông minh trổ tài làm bánh cứu thư sinh nghèo

Để giải cứu vị lang quân tương lai, nàng Muội Tử thông minh đã làm bánh thành hình dạng tờ giấy, rồi chọn những cọng hành thẳng tắp như bút để lấp đầy cơn đói cho chàng, qua đó đã giúp được chàng thư sinh nghèo thi đỗ công danh.

Để giải cứu vị lang quân tương lai, nàng Muội Tử thông minh đã làm bánh thành hình dạng một tờ giấy. (Ảnh qua 163.com)

Tương truyền rằng, trên bờ sông Di Hà dưới chân núi Nghi Mông, có một cô gái vừa xinh đẹp lại thông minh là Hoàng Muội Tử cùng chàng trai Lương Mã tâm đầu ý hợp. Nàng thì nhất quyết sẽ không gả cho ai khác ngoài chàng, chàng thì nhất quyết không cưới ai khác ngoài nàng.

Hoàng Muội Tử có một người mẹ kế xảo quyệt, thấy tiền là mắt sáng rỡ, chê nghèo ham giàu, ngấm ngầm nhận tiền của gia đình giàu có, rồi hứa hẹn gả Hoàng Muội Tử cho gia đình đó. Hoàng Muội Tử đòi sống đòi chết không chấp nhận chuyện này.

Người mẹ kế thấy vậy liền nghĩ ra mưu kế thâm độc, gọi Lương Mã đến nhà họ Hoàng ôn luyện thi cử, nói rằng đợi sau khi Lương Mã đỗ đạt công danh thì sẽ cho thành thân cùng với Muội Tử.

Hoàng mẫu (người mẹ kế) nói: “Ta đã chuẩn bị cho con thư phòng và bốn vật quý trong văn phòng rồi, con xem còn cần gì nữa không?”. Lương Mã đáp: “Chỉ cần có sách và bút, tất cả những thứ khác con đều không cần”.

Hoàng mẫu vừa nghe xong liền vội cao giọng nói với những tên gia nô rằng: “Các ngươi nghe thấy chưa, cậu ta chỉ cần giấy và bút, tất cả những thứ khác đều không cần, thật đúng là một chàng trai tốt có ý chí!”.

Thế là Lương Mã dọn vào ở trong thư phòng, và bắt đầu vùi đầu vào sách vở. Chàng học đến trưa, cũng không thấy ai đưa cơm đến, tận đến lúc lúc hoàng hôn, vẫn không có ai đưa cơm đến cả.

Lương Mã đành phải đi ra khỏi thư phòng để xem thử, nhưng tên gia nô đứng giữ cửa không cho chàng bước ra. Lương Mã lại đành phải quay trở về thư phòng chờ đợi, đợi mãi đến khi mặt trăng đổ về hướng Tây, cũng vẫn không thấy ai đưa cơm đến.

Lương Mã đột nhiên nhận ra được rằng mình đã bị trúng kế độc của Hoàng mẫu, bà ta chính là muốn Lương Mã chịu đói hết nổi rồi, để chàng phải bỏ trốn, rồi sau đó sẽ vu khống Lương Mã ăn cắp của cải tiền bạc, khiến chàng mất hết danh dự. Từ đó, sẽ có thể khiến cho Hoàng Muội Tử thất vọng không còn yêu thương Lương Mã nữa.

Sau khi Hoàng Muội Tử biết chuyện, nàng vừa lo lắng vừa tức giận. Trong cái khó ló cái khôn, nàng đã nướng một chồng bánh màu trắng rất mỏng, rồi cắt bánh thành những mảnh vuông vức, trông giống như những tờ giấy trắng, sau đó đưa cho a hoàn gửi đến cho Lương Mã.

Tên gia nô canh cửa trong sân nhỏ hắng giọng: “Lão phu nhân có lệnh, chỉ được đưa bút và giấy vào thôi”. A hoàn trả lời: “Thì là đưa giấy mà”. Tên gia nô nhìn xem thì quả nhiên đó là giấy trắng, nên đã cho a hoàn bước vào sân.

Lương Mã cầm lấy chồng giấy trắng, liền ngửi thấy một làn hương xộc vào mũi. Bình tĩnh nhìn thật kỹ lại, mới thấy thì ra đây là bánh! Lương Mã ngay lúc đó đã ăn được một bữa no nê, cũng vô cùng khâm phục mưu trí của Hoàng Muội Tử.
Nhờ vào “giấy trắng”, Lương Mã đã có thể chuyên tâm học hành. Ba ngày trôi qua, Hoàng mẫu trông thấy Lương Mã vẫn ung dung đọc sách viết văn, nên càng thêm bực tức. Bà ta liền căn dặn gia nô phải bỏ đói Lương Mã thêm ba ngày nữa.

Hoàng Muội Tử đã nảy lên ý tưởng từ cây “bút”, khi lột bỏ đi phần lá và rễ thì hành lá sẽ trông giống như cây bút, a hoàn lại đưa một bó bút đến cho Lương Mã. Tên gia nô nhìn thấy là bút, nên cũng phải cho qua.

Bánh kếp chiên cuộn hành lá ở vùng núi Nghi Mông ngày nay rất nổi tiếng. (Ảnh: Internet)

Lương Mã vừa ăn “giấy” và “bút” vừa ôn luyện sách vở, sức khỏe không hề suy yếu đi, mà tinh thần còn ngày càng khỏe mạnh. Ba ngày nữa lại trôi qua, Hoàng Mẫu nghe tên gia nô nói rằng: “Lương Mã không những không chạy trốn, mà trái lại còn tràn đầy sinh lực, không ngừng đọc sách mỗi ngày”.

Hoàng mẫu ra vẻ không tin: “Chẳng lẽ hắn ta uống gió sao?”. Tên gia nô nói: “Không phải là uống gió, mà là ăn luôn cả giấy và bút!”.

Hoàng mẫu rất nghi ngờ, liền bảo gia nô dẫn bà ta đi xem. Họ len lén đứng bên ngoài cửa sổ thư phòng, khoét một lỗ trên giấy dán cửa sổ rồi nhìn vào, chỉ trông thấy Lương Mã lấy giấy cuộn bút vào trong, rồi há to miệng ăn một cách rất ngon lành. Hoàng mẫu thực sự không tin rằng trên đời lại có một chuyện kỳ lạ như vậy, thế là bà ta vội gọi Lương Mã đến nhà chính, để hỏi rõ đầu đuôi.

Lương Mã đã chịu ấm ức, dĩ nhiên sẽ không nói ra sự thật, thay vào đó chàng đã giả vờ vin vào chuyện và nói rằng: “Lúc 9 tuổi, có một vị tiên sư đã dạy con thuật biến đá thành vàng, con chỉ cần điểm vào giấy và bút một cách nhẹ nhàng, thì chúng sẽ ngay lập tức trở nên thơm phức và trở thành một bữa ăn ngon. Tuy nhiên, tiên sư cũng đã dặn con, trước khi con đỗ đạt công danh, thì chỉ có thể điểm thử một lần thôi, đợi sau khi đỗ đạt bảng vàng rồi, mới có thể làm bất cứ điều gì mình muốn”.

Hoàng mẫu vừa nghe xong nghĩ bụng, nếu Lương Mã có được cả sự giúp đỡ của tiên nhân, thì tương lai chắc hẳn sẽ trở thành một người giàu sang phú quý, nên bà ta liền thay đổi sắc mặt, nài nỉ Lương Mã: “Con rể tốt ơi, đến lúc đó con không được quên người mẹ vợ này của con đâu nhé!”.

Lương Mã vừa cảm thấy bực mà cũng thấy buồn cười, nên đã đáp lời Hoàng mẫu mà không chút nhạo báng:

“Tất nhiên, tất nhiên, đến lúc đó, con còn hết lòng hết dạ trả ơn của mẹ nữa kìa!”. 

Hoàng mẫu nghe vậy, liền cười tít mắt, sau đó sai người từ chối chuyện hôn sự với gia đình giàu có kia, từ đó đối với Lương Mã thành kính như khách quý.

Lương Mã quả nhiên sau đó đã thi đỗ Trạng nguyên, rồi đón Hoàng Muội Tử đến kinh thành, hai vợ chồng vẫn thường nhắc lại cuộc sống khi xưa phải ăn “giấy” và “bút”. Câu chuyện tình yêu hạnh phúc mỹ mãn này đã nhanh chóng được lan truyền rộng rãi. Kể từ đó, cách ăn bánh kếp cuộn với hành lá cũng lưu truyền khắp dân gian.

Bánh kếp chiên cuộn hành lá ở vùng núi Nghi Mông cũng ngày càng trở nên nổi tiếng. Những người phụ nữ trong khu vực này đều có tay nghề làm bánh rất giỏi, và tất cả mọi người dân địa phương cũng thích ăn bánh này.

Nhưng cũng có một ngoại lệ, đó là người mẹ vợ tuyệt đối không bao giờ làm bánh kếp cuộn hành lá này cho con rể mới ăn. Có vẻ như mọi chuyện nhỏ nhặt, dù chỉ là món ăn, đều mang vẻ đẹp và trí tuệ được truyền lại qua lịch sử.

Tuệ Tâm, theo SOH