Wednesday, July 29, 2026

CUNG TỪ - ĐỚI THÚC LUÂN


Cung từ - Đới Thúc Luân

Tử cấm thiều thiều cung lậu minh,
Dạ thâm vô ngữ độc hàm tình.
Xuân phong loan kính sầu trung ảnh,
Minh nguyệt dương xa mộng lý thanh.
Trần ám ngọc giai kỳ tích đoạn,
Hương phiêu kim ốc triện yên thanh.
Trinh tâm nhất nhậm nga mi đố,
Mãi phú hà tu vấn Mã Khanh.


宮詞 - 戴叔倫

紫禁迢迢宮漏鳴
夜深無語獨含情
春風鸞鏡愁中影
明月羊車夢裏聲
塵暗玉階綦跡斷
香飄金屋篆煙清
貞心一任蛾眉妒
買賦何須問馬卿


Bài hát trong cung 
(Dịch thơ: phanlang)

Canh tàn thao thức thâm cung
Tình em nén xuống tận cùng đêm sâu
Gương loan một bóng u sầu
Xe dê văng vẳng còn đâu những ngày
Dấu chân xưa bụi phủ đầy
Khói ngưng trầm tích hương bay ủ phòng
Mõi mòn ngày tháng chờ mong
Trường Môn phú có động lòng quân vương ?


Sơ lược tiểu sử tác giả:

Đới Thúc Luân 戴叔倫 (732-789) tên chữ là Ấn Công 幼公, người Giang Tô, làm quan đến Phủ Châu thứ sử.

Nguồn: Thi Viện

MUỐN BIẾT MỘT NGƯỜI CÓ TỬ TẾ HAY KHÔNG, HÃY NHÌN VÀO 4 ĐIỂM NÀY

Có câu nói rằng: “Sự tử tế không chỉ là cách để thể hiện lòng tốt mà còn là cách để làm cho thế giới trở nên tốt đẹp hơn”.

Người tử tế luôn biết đặt mình vào hoàn cảnh của người khác (nguồn: baophunu)

Muốn biết một người có tử tế hay không, hãy xem người đó có sở hữu bốn đặc điểm này không.

1. Người tử tế không lợi dụng người khác

Có người từng lên mạng để kể một câu chuyện của mình: Bạn thân lấy chồng, cô gửi phong bì mừng 6.000 nhân dân tệ. Đến khi cô lấy chồng, người bạn thân ấy mừng lại 600 nhân dân tệ.

Sau khi thông tin được chia sẻ, nhiều người đã hỏi rằng: “Tại sao cô vẫn có thể kết bạn với người bạn này chứ?”

Người thân trong gia đình về vấn đề tiền bạc cũng phải rõ ràng, huống chi là bạn bè. Lịch sự và không lợi dụng người khác là nền tảng giáo dục cơ bản nhất của một người.

Theo truyền thống, dù đám cưới hay đám tang thì cũng sẽ ghi lại những món quà của người thân, bạn bè để sau này đáp lễ.

Vào thời Xuân Thu, Dương Hổ muốn bái kiến Khổng Tử, nhân lúc Khổng Tử không có nhà, ông đã gửi đến một con heo quay. Biết chuyện, Khổng Tử liền trả lễ.

Không lợi dụng người khác là sự giáo dưỡng lớn nhất của đời người.

Người tử tế sẽ không lợi dụng người khác và sống một cuộc sống trong sáng, tự do dù trong hoàn cảnh nào đi nữa.

Người tử tế không lợi dụng người khác (nguồn: kienthuc)

2. Người tử tế biết đặt mình vào hoàn cảnh của người khác

Có một cặp vợ chồng, người chồng rất thích ăn sầu riêng, nhưng người vợ lại thấy sầu riêng rất nặng mùi.

Nhưng sau mấy chục năm chung sống, người vợ mỗi lần đi chợ hoa quả đều mua sầu riêng về cho chồng, sau đó người chồng lại mang sầu riêng ra bãi cỏ của khu dân cư để ăn hết, rồi nhai kẹo cao su để khỏi mang mùi sầu riêng về nhà.

Sau hàng chục năm chung sống, cả hai vẫn luôn bình yên bên nhau. Vợ biết chồng thích ăn nên mua; chồng biết vợ không thích nên ăn bên ngoài.

Những người tử tế không coi mình là trung tâm và biết cách đặt mình vào vị trí của người khác. Họ sẽ không dễ dàng phủ nhận người khác hay chỉ trích người khác một cách tùy tiện mà sẽ suy nghĩ theo quan điểm của người khác và có tấm lòng bao dung. Vì vậy, thật thoải mái và dễ chịu khi kết giao với những người tử tế.

3. Người tử tế biết báo đáp lòng tốt của người khác

Trả ơn luôn là một đức tính tốt đẹp trong văn hóa truyền thống.

Khi Hồ Thích còn nhỏ, mẹ anh đã tìm cho anh một người phụ nữ tên là Giang Đông Tú, một cô gái có đôi chân nhỏ. Hồ Thích đi du học mười năm, Giang Đông Tú chăm sóc mẹ anh mười năm.

Sau khi trở về Trung Quốc, Hồ Thích, một chàng trai trẻ kiểu mới, kiên quyết bước vào một cuộc hôn nhân kiểu cũ và kết hôn với Giang Đông Tú.

Nhà văn Trương Ái Linh cho biết họ là ví dụ hiếm hoi về hạnh phúc trong một cuộc hôn nhân kiểu cũ. Hồ Thích đẹp trai tài giỏi như vậy nhưng lại ở bên Giang Đông Tú cả đời, chưa bao giờ lấy thê thiếp.

Tất cả điều này là do Hồ Thích biết cách báo đáp lòng tốt của người vợ. Một mặt là để báo đáp công ơn nuôi dưỡng của người mẹ, mặt khác là để báo đáp công ơn chăm sóc của người vợ.

Mọi tương tác giữa con người đều mang tính tương hỗ. Chỉ khi một người có tấm lòng biết ơn thì người khác mới dám kết giao với mình và tin tưởng trong quá trình thân thiết với mình. Bạn cũng không cần lo lắng một ngày nào đó người bạn này sẽ bỏ rơi mình mà không ngoảnh lại.

Chỉ khi một người biết trả ơn thì người đó mới được coi là người tử tế. Chỉ khi ghi nhớ lòng tốt của người khác thì con đường sống mới ngày càng tốt đẹp hơn.

Người tử tế luôn biết trả ân lòng tốt của người khác (nguồn: phunutoday)

4. Người tử tế biết bao dung người khác

Hàn Kỳ thời Bắc Tống là một danh thần, có một lần ông đọc sách vào buổi tối, người lính giúp ông cầm đèn vì không chú ý, mất tập trung nên đã để lửa làm cháy mất một ít tóc mai của ông.

Lúc đó, ông dập lửa mà không quay đầu lại. Một lúc sau, ông mới phát hiện ra người lính cầm đèn kia đã bị thay.

Sau đó một cấp dưới nói rằng, người lính kia làm cháy tóc mai của tướng quân nên đã thay người khác.

Hàn Kỳ nghe vậy liền nói: “Hãy gọi người lính đó quay lại, cậu ta giờ đã biết cách làm thế nào để lửa không làm cháy người”.

Nếu người lính này thực sự được điều chuyển, chắc chắn anh ta sẽ bị trừng phạt và sau này có thể sẽ khó phát triển. Vì vậy Hàn Kỳ không nhẫn tâm vì một sai sót nhỏ mà làm hủy hoại cuộc đời của người khác.

Khi những người lính khác khi biết tin Hàn Kỳ rất bao dung với cấp dưới thì họ đều ngưỡng mộ và yên mến vị tướng quân, tinh thần toàn quân của ông cũng tăng lên rất nhiều.

Tử tế với người khác là một trí thông minh vượt trội. Người tử tế biết cách dành nhiều không gian hơn cho người khác mà không chỉ trích hoặc khiến người khác xấu hổ.

Tử tế với bản thân, ít đổ lỗi và bao dung hơn với người khác là cách tốt nhất để tránh những hậu quả tiêu cực.

Trong giao tiếp giữa các cá nhân, nếu người tử tế nghĩ đến người khác thì người khác tự nhiên sẽ nghĩ đến họ; nếu người tử tế biết ơn thì người khác tự nhiên sẽ sẵn sàng giúp đỡ người đó. Vì vậy mà con đường dẫn đến cuộc sống của người tử tế thường rộng mở và vững chắc.

Thùy Dung biên tập
Nguồn: aboluowang (Tống Vân)

Tuesday, July 28, 2026

PHIỀN NÃO LÀ BỞI QUÁ QUAN TÂM ĐẾN Ý KIẾN CỦA NGƯỜI KHÁC

Cần biết lắng nghe để học hỏi từ người khác, như thế bạn mới có thể ngày càng tiến bộ. Nhưng nếu không có chính kiến riêng thì bạn đang tự chuốc lấy phiền não cho chính mình.

(ảnh minh họa Unynow)

Có một người đàn ông tên là Lão Lý, ông đã làm việc chăm chỉ cả đời và mua được cho mình một ngôi nhà. Ông trồng một cái cây trong sân và sống một cuộc đời nhàn nhã, thong dong.

Một ngày nọ, có người đi ngang qua nhìn thấy cái cây này và nói với Lão Lý: “Mau chặt cây này đi!”

Lão Lý không hiểu, mới hỏi: “Cái cây đang sống tốt như vậy tại sao phải chặt đi?”

Người đó liền nói với ông: “Sân của ông vuông vức như vậy, trong sân lại trồng một cái cây, giống như ‘cái miệng’ – 口, bên trong thêm một ‘cái cây’ – 木. Đây không phải là chữ ‘khốn’ – 困 (khốn khổ) hay sao?”

Lão Lý nghe vậy bỗng nhận ra: “Đúng vậy! Đó thực sự là một chữ khốn”.

Sau khi cảm ơn người đàn ông, Lão Lý vào nhà lấy rìu đi ra chuẩn bị chặt cây. Lúc này có một người đàn ông khác tình cờ đi ngang qua, nhìn thấy Lão Lý cầm rìu muốn chặt cây. Người này nói: “Ông không thể chặt cái cây này”.

Lão Lý nghe vậy, buông chiếc rìu trong tay xuống, hỏi: “Tại sao không được chặt?”

Người đàn ông nói: “Nếu chặt cái cây này thì sẽ có một khoảng sân hình vuông, bên trong có một ‘người’ – 人 ở. Ông nghĩ thử xem, đây chẳng phải chữ ‘tù’ – 囚 là gì?”

Lúc này, Lão Lý ở trong tình thế tiến thoái lưỡng nan.

Khi Lão Lý đang lâm vào thế khó xử, tình cờ có một vị thiền sư đi ngang qua, Lão Lý vội chạy tới xin lời khuyên của thiền sư.

(ảnh minh họa Pinterest)

Lão Lý nói: “Thưa thiền sư, ông nhìn cái cây này trong sân nhà tôi, tôi chặt nó đi thì như thế nào?”

Thiền sư trả lời: “Chặt đi thì tốt, sau khi chặt xong sẽ có đủ ánh nắng, ông có thể tắm nắng được rồi”.

Lão Lý lại hỏi: “Vậy nếu tôi không chặt có được không?”

Thiền sư nói: “Không chặt thì cũng tốt. Nếu không chặt thì hàng ngày ông có thể hưởng bóng mát dưới cây”.

Sau khi Thiền sư nói xong, Lão Lý bỗng nhiên tỉnh ngộ.

Thực ra, bản thân ông vốn đã có cuộc sống rất tốt, nhưng vì quan tâm quá nhiều đến ý kiến của ​​người khác nên mới khiến bản thân trở nên lo lắng

Uyển Nhi / Theo: Vision Times

ĐẠO TRỜI RẤT CÔNG BẰNG: TIỂU NHÂN TẤT CÓ TIỂU NHÂN TRỊ

Thế nào là quân tử, thế nào là tiểu nhân? Để đánh giá được điều này thì có rất nhiều cách khác nhau, nhưng nói chung lại, làm việc thiện thường là quân tử, làm việc ác tất là tiểu nhân.

Quân tử chính là người khi gặp chuyện liền chịu thiệt. (Ảnh qua Dkn)

Nói cách khác, nếu hỏi ai là quân tử, thì chính là người khi gặp chuyện liền chịu thiệt; nếu hỏi ai là tiểu nhân, chính là kẻ gặp chuyện liền hám lợi. Chúng ta đã nghe rất nhiều đạo lý để phân biệt rõ kẻ tiểu nhân, vậy mà vẫn có lúc tranh đấu với họ. Trong cuộc sống cũng như thế, làm rõ sai trái thì dễ, trừng phạt cái ác đề cao cái thiện mới khó.

Với kẻ ác, người sợ nhưng trời không sợ

Tiểu nhân thì cũng là trời đất sinh ra, trông mong bọn họ tự nhiên biến mất chăng? Điều đó là không thể. Như vậy chẳng lẽ cứ tranh cãi với bọn họ cho đến cùng ‘bên sứt càng bên gãy gọng’, như thế mà là sáng suốt hay sao? Tất nhiên là không phải rồi!

Đối với tiểu nhân thì biện pháp tốt nhất là: Không chấp nhặt với họ. Mọi người thường hay nói đùa: “Bị chó cắn cũng không thể cắn lại được”.

Cũng đạo lý đó, khi bị tiểu nhân ghen ghét, nếu chúng ta cũng làm y như họ, như vậy thì chúng ta có khác gì là tiểu nhân đâu? Tục ngữ nói: “Quân tử không đấu với tiểu nhân, kẻ ác tất có kẻ ác trị”.

Tiểu nhân mà nham hiểm, cũng luôn có người có thể trừng trị bọn họ. Tiểu nhân mà giảo hoạt, cũng chạy không thoát được sự ràng buộc của pháp luật, sự lên án của đạo đức. Bởi thế mới có câu vỏ quýt dày có móng tay nhọn. Sự tình trên đời, vốn là do luật nhân quả điều khiển.

Tương truyền, thời xưa có hai vị cao tăng, một vị gọi là Hàn Sơn, một vị gọi là Thập Đắc. Hàn Sơn tu hành ở trong thành phố, thường xuyên vô cớ bị kẻ ác lừa gạt, khinh mạn, liền hỏi Thập Đắc rằng: “Thế gian có người phỉ báng ta, bắt nạt ta, nhục mạ ta, chê cười ta, khinh thường ta, coi rẻ ta, ác độc với ta, lừa gạt ta, xử trí như thế nào đây?”

Thập Đắc đáp: “Chỉ cần nhẫn nhịn hắn, nhượng bộ hắn, tránh xa hắn, không để ý tới hắn, đợi thêm vài năm, ông thử nhìn lại hắn xem thế nào”.

Làm nhiều việc bất nghĩa chính là tự hủy con đường nhân sinh của mình. Làm nhiều chuyện xấu sẽ khiến cho sắc mặt của tiểu nhân trở nên xấu xí, thô bỉ, sớm muộn gì rồi cũng bị người khác nhìn thấu. Chúng ta nên học cách làm bạn với quân tử, chứ không phải lãng phí sinh mệnh quý giá mà dây dưa với tiểu nhân.

Quân tử cúi đầu và ngẩng đầu không thẹn với trời, việc làm suy nghĩ không thẹn với lương tâm. (Ảnh: Kknews)

Với người thiện, người khinh nhưng trời chẳng khinh

Quân tử vì sao “đấu không lại” tiểu nhân? Là vì: Quân tử ở ngoài sáng, tiểu nhân ở trong tối; quân tử nói đạo lý, tiểu nhân ngụy biện; quân tử lời nói đi đối với việc làm, tiểu nhân bằng mặt không bằng lòng; quân tử nghiêm khắc kiềm chế bản thân, tiểu nhân ám toán người khác; quân tử lấy đại cục làm trọng, tiểu nhân vì việc tư mà làm hỏng việc công; quân tử làm đến nơi đến chốn, tiểu nhân làm giả dối; quân tử bụng dạ thẳng thắn, tiểu nhân lòng dạ hẹp hòi.

Tục ngữ nói: “Con ruồi không đậu trên một quả trứng còn nguyên”. Quân tử giữ mình đoan chính, đó là đi cho chính, ngồi cho ngay thẳng. Cúi đầu và ngẩng đầu không thẹn với trời, việc làm suy nghĩ không thẹn với lương tâm.

Trước mặt bậc chính nhân quân tử, tiểu nhân không giở được thủ đoạn nào cả, căn bản là không có đất để dụng võ. Bởi vậy nhìn thì thấy người tốt chịu thiệt, thực tế là đạo trời công bằng, đã có luân hồi.

Người đang làm, trời đang nhìn, người thiếu nợ bạn, trời sẽ khiến họ trả cho bạn. Đức hạnh của người quân tử, tựa như vầng thái dương trên bầu trời, chiếu đến thế gian đen tối không chỗ nào bỏ sót. Không chỉ chiếu sáng người khác, mà còn sưởi ấm chính mình.

Tăng Tử viết: “Người lương thiện, phúc dù chưa đến, họa đã rời xa”. Lương thiện chính là bùa hộ mệnh của bạn. Bỏ lòng tham, thì không gây tai họa; trừ đi ham muốn cá nhân, liền rời xa thị phi; gieo thiện lành sẽ đắc được thiện quả.

Một thiện niệm khởi lên, phúc báo cuồn cuộn đến. Phúc báo không ở đâu xa mà chính là ở sự tu hành của bản thân. Thiện ác được mất cuối cùng đều sẽ có báo, căn bản là do sự lựa chọn của mỗi chúng ta.

Hãy đối mặt với chính bản thân mình, “Chớ thấy điều thiện nhỏ mà không làm, chớ thấy điều ác nhỏ mà làm”. Đối mặt với nhân thế, “Thiện ác đều có trời làm chứng, người thiện người khinh nhưng trời chẳng khinh”.

Nguồn: tinhhoa

THÁNG TÁM MƯA MÂY - HOÀNG NGỌC ẨN


Tháng tám mưa mây

Sao em biết thu về mà đan áo?
Vàng thu xưa vàng cả cuộc tình mình
Mây tháng tám giăng đầy trời mộng ảo
Gió đầu mùa giá lạnh cả hồn anh!

Thư ngày cũ từng đêm mang ra đọc
Lời em xưa sao êm ái đậm đà
Ta mặc niệm một cuộc tình đã lỡ
Em đi rồi như một ánh sao sa!

Theo sóng đời em trôi vào biển lạ
Anh lang thang khắp lục địa trông tìm
Anh mòn mỏi theo tháng ngày nghiệt ngã
Từng thu tàn vẫn bặt dấu chân chim

Mưa tháng tám giăng đầy trời Texas
Trời D.C. muà chắc đã sang rồi
Mang chiếc áo của ngày nào ra mặc
Mang thư tình ra đọc mãi không thôi…

HOÀNG NGỌC ẨN

Bài thơ này được nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc thành bài hát cùng tên.


Sơ lược tiểu sử tác giả:

Hoàng Ngọc Ẩn sinh ngày 1/3/1940 tại Ban Mê Thuột, quê gốc ở Thừa Thiên Huế, mồ côi cha từ khi mới lên ba tuổi. Sự nghiệp thi ca của Hoàng Ngọc Ẩn khởi đầu với một bài thơ được đăng trên báo Phụ Nữ Diễn Đàn vào năm 1955, khi ông còn đang sống cùng chú ở Kon Tum. Năm 18 tuổi, ông vào Sài Gòn một mình, vừa đi học trường Nguyễn Công Trứ, vừa làm việc tại nhà in Bình Minh. Về sau ông làm việc tại Tổng Lãnh sự quán Hoa Kỳ tại Biên Hoà. Tháng 4 năm 1975 Hoàng Ngọc Ẩn đang là trưởng phòng Công thự và Mãi dịch. Ông là một trong những người Việt Nam đầu tiên tị nạn chính trị tại Hoa Kỳ: cả gia đình ông được chuyển đến thành phố Houston, Texas vào ngày 16 tháng 6 năm 1975.

Nguồn: Thi Viện



"ĐẠO ĐỨC GIẢ" CÒN NGHIÊM TRỌNG HƠN ĐIỂM GIẢ, THUỐC GIẢ, THỰC PHẨM GIẢ

Chúng ta đang sống trong một thời đại mà cái giả nhan nhản khắp nơi: thực phẩm giả, thuốc giả, bằng cấp giả, điểm giả, học bạ giả… Tất cả đều chưa nghiêm trọng bằng một thứ giả khác, thứ này có thể triệt để huỷ hoại con người ta: Đó là “đạo đức giả”.


Những người nội trợ Việt Nam giờ đây đều cần trang bị cho mình kỹ năng phân biệt đồ ăn thật – giả để bảo vệ sức khoẻ của cả gia đình. Ruốc thịt làm từ bã sắn dây, thịt lợn đội lốt thịt bò, gạo giả làm từ nhựa, mực giả và trứng gà non làm từ cao su… nếu chẳng may ăn phải sẽ khiến người ta “chết dần”.

Đến thuốc chữa bệnh liên quan đến tính mệnh con người cũng bị làm giả. Gần đây, thuốc ung thư H-Capita 500mg Caplet do VN Pharma nhập về chứa 97% hoạt chất Capecitabine là thuốc không rõ nguồn gốc, kém chất lượng, “không được sử dụng chữa bệnh cho người”.

Còn những ai dùng điểm giả, học bạ giả, bằng cấp giả đi trót lọt trên con đường công danh, thì sẽ trở thành những ông bác sỹ giả, những bà giáo giả, những chiến sỹ công an giả…

Ấy thế mà chừng ấy đồ giả vẫn chưa nghiêm trọng bằng một thứ: Đạo đức giả.


ĐẠO ĐỨC BỊ LÀM GIẢ THẾ NÀO?

Bởi vì đạo đức là thứ vô hình dưới mắt người, nên người ta chỉ có thể đoán biết nó qua lời nói, hành động. Nói những lời giả nhân giả nghĩa, nói chẳng đi đôi với làm, làm việc tốt mà đánh trống la làng để tỏ cho thiên hạ thấy, giữ lại cái vỏ ngoài của tín ngưỡng tâm linh mà rút ruột nội hàm kính Trời trọng đạo lý v.v., ấy là những cách làm giả đạo đức vậy.

Mới đây, có vị cán bộ nọ phát ngôn với báo chí rằng ông “buồn” vì con gái bị nâng điểm trong kỳ thi tốt nghiệp, và ông cũng “không vui” khi gia đình mình lại có nhiều người làm quan chức đến thế. Không biết ông thật buồn đến mức độ nào, chỉ biết những lời “chia buồn” với ông trên mạng đều là giả.

Cách đây không quá lâu, dư luận từng xôn xao vì chuyện một người đàn ông bị vợ bỏ, một mình bán kẹo nuôi hai con bị bại não. Có nhà hảo tâm đến làm từ thiện, cầm trên tay xấp tiền dày cộm, bên ngoài là những tờ 500.000 đồng nhưng bên trong là những tờ tiền 50.000-100.000 đồng. Trước khi bước vào nhà, bà nhờ các phóng viên cầm giúp chiếc điện thoại để livestream Facebook cảnh trao tiền cho ông bố đáng thương. Bà đã rơi nước mắt rất thương tâm, nhưng ngay sau khi tắt livestream, bà bất ngờ ngưng khóc và đề nghị phóng viên đưa điện thoại để xem lại đoạn video vừa quay có đạt không.

Chuyện chưa dừng lại ở đó. Một thời gian sau, người ta mới té ngửa khi vợ người đàn ông kia lên tiếng minh oan cho mình, còn bản thân ông bố thì xin lỗi các Mạnh Thường Quân và đính chính là giờ anh không thiếu tiền nữa.

“Chu Tử trị gia cách ngôn” có câu rằng: “Thiện dục nhân kiến, bất thị chân thiện”. Nghĩa là, làm thiện muốn người ta thấy, điều ấy không phải là chân thiện (không phải cái thiện thực chất).

Trong văn hoá truyền thống phương Đông, đạo Phật là tín ngưỡng tâm linh dạy người hướng Thiện, tin vào nhân quả báo ứng, nhờ đó đã duy trì đạo đức của xã hội ở mức cao trong suốt hàng nghìn năm. Những nhà tu hành chân chính không ngừng buông bỏ chấp trước vào danh, lợi, tình chốn nhân gian để đạt tới tâm thuần tịnh và giải thoát. Bởi thế cho nên, chùa chiền là nơi thanh tịnh thiêng liêng, là chốn trở về của bao tâm hồn lạc lối. Ấy thế nhưng, trong trào lưu “làm giả” này, có những ngôi chùa chỉ còn lại chiếc vỏ.

Người ta thu mua chim cá hàng loạt để “phóng sinh” quy mô lớn và không cần suy nghĩ xem những con vật ấy “phóng” xong thì sẽ “sinh” ở đâu. Thực ra chúng sẽ mau chóng bị bắt lại và làm mồi cho dân nhậu, hỏi có “Thiện” chăng? Người ta bỏ tiền vào hòm công đức và không quên “hồi hướng” cho con thi đỗ, cho chồng thăng chức, cho mình buôn may. Đấy khác nào đổi chác với Phật, buôn Thần bán Thánh, hỏi có “Chân” không? Có nhà sư cũng xem show giải trí truyền hình, đi nhậu, nói chuyện tào lao, “làm kinh tế”, hỏi có thể đạt đến thanh tịnh vô vi chăng?


VÌ SAO LẠI NÓI “ĐẠO ĐỨC GIẢ” LÀ NGHIÊM TRỌNG NHẤT?

Đạo đức, đức hạnh là cái gốc làm người, thiếu đi đạo đức thì con người không hơn gì cầm thú. Một người có thể rau cháo qua ngày, chẳng đỗ đạt ông nọ bà kia, nhưng nếu có đức hạnh thì vẫn được mọi người tôn kính. Còn một kẻ giàu bạc vạn, bằng cấp đầy mình, mà trong nhà thì hỗn hào với cha mẹ, tranh giành tài sản với anh em, ra ngoài thì luồn cúi cấp trên, chèn ép cấp dưới, vì danh lợi cá nhân mà hãm hại người khác, thì cũng không đáng gọi là “người”.

Vì thế cho nên, đạo đức là bến đỗ cuối cùng của sinh mệnh, là chiếc phao cứu hộ để sinh mệnh bám víu vào giữa dòng đời nổi trôi đen bạc. Nếu như đạo đức cũng bị làm giả, cũng chẳng thể tin vào, thì đối với bất kỳ sinh mệnh nào, đó cũng là điều bi thương nhất.

Những kẻ làm thực phẩm giả và thuốc giả đầu độc thân thể người khác, những kẻ làm điểm giả, bằng giả tham nhũng trên mồ hôi trí lực của người khác, còn những kẻ đạo đức giả thì đang huỷ diệt chút Thiện niệm cuối cùng của con người. Chúng cũng đáng bị nghiêm trị như bao tội làm giả khác.

Chưa bao giờ, xã hội chúng ta lại cần một chữ “Chân” đến thế. Một trái tim chân thành, những lời nói chân thật, những hành vi chân chính, đó là nền tảng cơ bản nhất cho sự sinh tồn và hạnh phúc của loài người chúng ta.

Thanh Ngọc / ĐKN

NHỮNG NGƯỜI CÁU KỈNH VỚI NGƯỜI THÂN VÀ LỊCH SỰ VỚI NGƯỜI NGOÀI HẦU HẾT LÀ VÌ 3 LÝ DO NÀY

Trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta thường gặp những người lịch sự, nhã nhặn với người ngoài nhưng lại dễ cáu kỉnh, giận dữ với người thân. Dưới đây là bốn lý do đằng sau giúp chúng ta hiểu rõ hơn về thực trạng này.

Những người cáu kỉnh với người thân và lịch sự với người ngoài hầu hết là vì 3 lý do này (nguồn: eva)
 
1. Lịch sự với người ngoài vì sẽ không ai chịu đựng được bạn

Nhà văn Chu Quốc Bình có một câu nói nổi tiếng: “Bản năng là kén chọn những người thân thiết với mình, nhưng vượt qua bản năng và không kén chọn những người thân thiết của mình cũng là một loại giáo dưỡng”.

Nhiều người đã quen với việc trút giận và coi thường sự bao dung của những người thân yêu của mình, họ coi ngôi nhà như một nơi chứa đựng những cảm xúc tiêu cực.

Nếu mất bình tĩnh với sếp sẽ bị sa thải. Nếu mất bình tĩnh với khách hàng, bạn sẽ mất việc làm ăn. Chỉ có mất bình tĩnh với gia đình thì mới không có “mất mát”.

Người ngoài sẽ không khách khí với chúng ta chứ đừng nói đến việc dung thứ cho sự cố chấp của chúng ta. Gia đình luôn có thể vị tha cho chúng ta, chấp nhận tính khí thất thường của chúng ta là bởi vì xuất phát từ tình yêu thương và sự quan tâm.

Ngôi nhà dù lớn đến đâu thì cũng là tổ ấm nếu có tiếng cười. Hạnh phúc không phải là gia đình bạn giàu có như thế nào mà là nụ cười của gia đình bạn tươi sáng như thế nào. Vì vậy những cảm xúc tốt nhất nên để dành cho những người gần gũi nhất với bạn.

Tử tế với người ngoài nhưng lại cáu kỉnh với người thân sẽ làm ngôi nhà mất đi tiếng cười hòa thuận (nguồn: cafef)

2. Áp lực quá mức và thể hiện cảm xúc không đúng cách

Nhiều người phải đối mặt với áp lực rất lớn trong công việc và cuộc sống, bao gồm áp lực nghề nghiệp, áp lực tài chính, áp lực giữa các cá nhân, v.v.. Tuy nhiên, họ thường thiếu những cách hiệu quả để giải tỏa và giảm bớt những căng thẳng này.

Nhiều khi bị oan ức từ bên ngoài không có cách nào trút giận nên đành trút giận với những người thân trong gia đình. Nhưng điều này không có nghĩa là chúng ta có thể gây ra những rắc rối vô lý không ngừng. Chúng ta phải hiểu là tình yêu và sự kiên nhẫn mà mỗi người có thể trao đi đều có hạn.

Khi đối mặt với người ngoài, họ sẽ cố tình giữ bình tĩnh và lịch sự để tránh tỏ ra căng thẳng. Tuy nhiên, khi trở về nhà và đối mặt với những người thân yêu, họ không còn nơi nào để trút hết cảm xúc và dễ dàng bùng nổ.

Trong trường hợp này, nhà đã trở thành nơi duy nhất họ có thể bộc lộ cảm xúc mà không cần dè dặt, và người thân cũng vì thế trở thành “túi đấm” cho cảm xúc của họ.

Một người thực sự có học thức sẽ để lại những tình cảm và thái độ tốt đẹp cho gia đình mình. Bất kể khi nào, các thành viên trong gia đình đều xứng đáng được đối xử dịu dàng nhất. Chúng ta phải học cách để lại những cảm xúc bên ngoài cửa và mang nụ cười vào nhà.

Những người như vậy cần học những cách lành mạnh hơn để quản lý cảm xúc của mình, chẳng hạn như tập thể dục, thiền định, giao tiếp với bạn bè, v.v., để giảm bớt căng thẳng và tránh tức giận với những người thân yêu.

Nhiều người bị áp lực quá mức và coi ngôi nhà thân yêu là nơi trút giận (tapchimevacon)

3. Thói quen thiếu suy ngẫm

Một số người từ nhỏ đã quen bộc lộ cảm xúc ở nhà, cáu kỉnh với người thân và lịch sự với người ngoài đã trở thành thói quen.

Họ chưa bao giờ nghiêm túc suy ngẫm về cách hành xử của mình và họ thiếu động lực để thay đổi thái độ đối với những người thân yêu của mình. Về lâu dài, kiểu hành vi này sẽ khiến những người thân yêu có cảm giác bị phớt lờ, không được tôn trọng, ảnh hưởng đến sự hòa thuận trong gia đình.

Hành vi theo thói quen này cần được cải thiện thông qua việc tự suy ngẫm và giao tiếp với các thành viên trong gia đình.

Chỉ bằng cách nhận ra tác động của hành vi đối với các thành viên trong gia đình và cố gắng thay đổi cách bạn tương tác với những người thân yêu, bạn mới có thể xây dựng được mối quan hệ gia đình hòa hợp hơn.

Phản hồi và giao tiếp từ những người thân yêu cũng rất quan trọng. Thông qua những cuộc gặp gỡ gia đình hay những cuộc trò chuyện thân mật, mọi người có thể hiểu được cảm xúc của nhau và cùng nhau cải thiện cách hòa hợp.

Điều tốt nhất cho gia đình bạn không phải là mua những món quà đắt tiền hay thỉnh thoảng gọi điện chào hỏi. Trở nên tử tế và vui vẻ luôn là cách giáo dưỡng tốt nhất.

Không cần nhà giàu sang quyền thế mà gia đình quây quần, đèn sáng, khói bếp, tiếng cười vui vẻ mới là niềm an ủi lớn nhất trong lòng.

Dù cả thế giới có thờ ơ thì chỉ cần bạn nhìn thấy một tia sáng trong gia đình vẫn soi sáng cho mình trong thế giới rộng lớn này thì bạn sẽ vô cùng ấm áp. Hãy yêu thương gia đình, đừng quên rằng nụ cười khi về nhà chính là món quà tuyệt vời nhất bạn có thể dành tặng cho gia đình mình.

Người thực sự trí tuệ là người không biến gia đình thành “chiến trường” và không trở thành kẻ đào ngũ khỏi mối quan hệ gia đình.

Thùy Dung biên tập
Nguồn: sohu