Wednesday, July 8, 2026

KHÁM PHÁ THIÊN ĐƯỜNG ẨM THỰC TRONG TRUYỀN THUYẾT TẠI QUẢNG CHÂU

Khám phá thiên đường ẩm thực Quảng Châu – nơi hội tụ những món ngon truyền thống độc đáo và phong phú, gắn liền với những truyền thuyết văn hóa đặc sắc của miền Nam Trung Quốc. Hành trình ẩm thực hấp dẫn không thể bỏ qua!


Quảng Châu không chỉ là trung tâm kinh tế lớn của miền Nam Trung Quốc mà còn được biết đến như một “thiên đường ẩm thực” với lịch sử lâu đời và nền văn hóa ẩm thực phong phú. Truyền thuyết về các món ăn đặc sắc nơi đây đã lan truyền qua nhiều thế hệ, thu hút du khách khắp nơi trên thế giới đến trải nghiệm.

Trong bài viết này, studyinchina.io sẽ dẫn bạn khám phá những món ngon truyền thống, những khu chợ ẩm thực nhộn nhịp và bí quyết giữ gìn hương vị nguyên bản của Quảng Châu.

Đôi nét về Quảng Châu

Quảng Châu (广州) là thủ phủ của tỉnh Quảng Đông, đồng thời là một trong những trung tâm kinh tế, văn hóa và giao thông quan trọng bậc nhất khu vực Hoa Nam. Với bề dày lịch sử hơn 2.200 năm, thành phố này nổi tiếng là điểm đến văn hóa lịch sử đặc sắc. Quảng Châu có diện tích rộng 7.434 km², bao gồm 11 quận nội thành.

Từ xa xưa, Quảng Châu đã giữ vai trò cảng biển chiến lược trên tuyến đường tơ lụa trên biển, được mệnh danh là "Thương đô nghìn năm". Ngày nay, thành phố tiếp tục là một trong những động lực kinh tế chủ chốt của Vùng Vịnh lớn Quảng Đông – Hồng Kông – Ma Cao.

Quảng Châu - trung tâm kinh tế, văn hóa và giao thông quan trọng

Không chỉ phát triển mạnh mẽ về kinh tế, Quảng Châu còn được biết đến như thiên đường ẩm thực với nền ẩm thực truyền thống phong phú và đặc sắc. Các món ăn nơi đây đa dạng về hương vị, đậm đà và hấp dẫn, phản ánh rõ nét văn hóa lâu đời cũng như sự giao thoa tinh tế của ẩm thực vùng đất này.

Đặc điểm ẩm thực Quảng Châu

Văn hóa ẩm thực Quảng Châu chú trọng tuyệt đối đến độ tươi ngon của nguyên liệu, hương vị tự nhiên và nguyên tắc ăn theo mùa.

Điểm nổi bật của món ngon Quảng Châu là sự tươi mới: hải sản được đánh bắt và dùng ngay, rau củ hái vào sáng rồi nấu trong ngày, thịt gia cầm mổ và chế biến tức thì. Các món ăn chủ yếu giữ nguyên vị nguyên bản qua phương pháp hấp, hầm và trần sơ, nhằm tối đa hóa hương vị và dinh dưỡng.

Ngoài ra, người Quảng Châu rất coi trọng ăn theo mùa, chọn nguyên liệu phù hợp từng thời điểm trong năm để vừa ngon vừa tốt cho sức khỏe. Ví dụ, mùa thu nổi tiếng với cua lột lớn và cơm niêu vị lạp xưởng, mùa đông thì lẩu thịt cừu và chân giò hầm gừng giấm.

Văn hóa ẩm thực Quảng Châu chú trọng tuyệt đối đến độ tươi ngon của nguyên liệu

Văn hóa điểm tâm Quảng Châu cũng rất đa dạng với hàng trăm loại món sáng như há cảo, xíu mại, bánh bao xá xíu, bánh trứng. Kỹ thuật làm điểm tâm rất tinh xảo, được truyền lại qua nhiều thế hệ tại các thương hiệu lâu đời.

Không thể không nhắc đến văn hóa món ngọt truyền thống Quảng Châu với nhiều món tráng miệng như sữa đôi lớp, sữa gừng và xoài dừa hạt bàng được yêu thích rộng rãi. Thêm vào đó, ẩm thực đường phố về đêm cũng rất sôi động với các món như hủ tiếu xào bò và cháo nồi đất, thu hút đông đảo thực khách.

Thiên đường ẩm thực Quảng Châu là sự pha trộn hoàn hảo giữa truyền thống, sự tươi ngon và sáng tạo không ngừng, làm nên danh tiếng vang xa của ẩm thực truyền thống Quảng Châu trên khắp thế giới.

Khám phá thiên đường ẩm thực trong truyền thuyết tại Quảng Châu

Những món ăn truyền thống nổi tiếng tại Quảng Châu

Dimsum

Dim sum Quảng Đông nổi bật với kỹ thuật chế biến tinh xảo và đa dạng, được chia thành sáu nhóm chính: dimsum hấp, chiên, rán, nướng, cháo và món tráng miệng, mỗi nhóm có nhiều món đặc sắc.

Một trong những món nổi tiếng nhất là há cảo tôm. Món này yêu cầu tôm tươi bóc vỏ kết hợp với thịt heo nạc mỡ theo tỷ lệ chuẩn, bọc trong lớp vỏ làm từ bột tinh chế đặc biệt, tạo ít nhất 13 nếp gấp mỏng mịn. Thời gian hấp phải chính xác 3 phút 30 giây để giữ được độ giòn mềm hoàn hảo.

Dimsum đa dạng

Bánh bao xá xíu cũng là một món dimsum đặc trưng khác. Bột bánh được ủ men kỹ trong 4 giờ, thịt xá xíu chọn phần thịt mông heo ướp sốt bí truyền suốt 12 tiếng rồi nướng. Khi hấp, bánh nở tự nhiên, chia thành ba phần rõ ràng, thể hiện sự tinh tế trong từng công đoạn.

Từ kỹ thuật cầu kỳ đến hương vị tinh tế, dimsum Quảng Đông thể hiện rõ nét ẩm thực truyền thống, làm nên danh tiếng của thiên đường ẩm thực Quảng Châu trên thế giới.

Món nướng

Món nướng Quảng Đông là một di sản ẩm thực truyền thống nổi bật của ẩm thực Quảng Châu. Kỹ thuật nướng này có nguồn gốc từ thời Minh – Thanh và đã phát triển hơn 600 năm, góp phần tạo nên thiên đường ẩm thực Quảng Châu đặc sắc.

Vịt quay Thâm Tỉnh là một trong những món ngon Quảng Châu nổi tiếng với quy trình chế biến công phu. Vịt 90 ngày tuổi được ướp 18 loại gia vị bí truyền trong 8 tiếng, rồi nướng bằng gỗ vải thiều trên lửa rực. Trong quá trình nướng, phải trải qua “ba lần tráng dầu ba lần rưới mỡ” để tạo lớp da giòn rụm, thịt bên trong vẫn mềm mọng.

Món nướng Quảng Đông là một di sản ẩm thực truyền thống

Món xá xíu truyền thống cũng rất đặc sắc, gồm xá xíu mỡ làm từ ba chỉ heo và xá xíu nạc từ thịt mông. Thịt được ướp với rượu hoa hồng và mật ong, sau đó nướng theo kỹ thuật “ba lần vào lò ba lần ra lò,” giúp giữ trọn hương vị thơm ngon đặc trưng của ẩm thực truyền thống Quảng Châu.

Cháo truyền thống

Cháo là món ăn truyền thống lâu đời và đa dạng của ẩm thực Quảng Châu, góp phần làm nên thiên đường ẩm thực Quảng Châu đặc sắc. Nơi đây có gần một trăm loại cháo khác nhau, trong đó nổi bật nhất là cháo lòng với lịch sử lâu đời.

Món cháo này được nấu từ gạo thơm và gạo nếp theo tỷ lệ 7:3, ninh trong hơn 4 tiếng, kết hợp cùng các loại nội tạng heo như gan, thận, ruột. Khi ăn, cháo được kèm với gừng thái sợi và hành hoa để tăng hương vị. Món cháo này đã được công nhận là di sản phi vật thể của thành phố Quảng Châu.

Cháo là món ăn truyền thống lâu đời

Bên cạnh đó, cháo tam thất cũng là món ngon Quảng Châu nổi tiếng, có nguồn gốc từ người dân sống trên sông Châu Giang. Món cháo có thành phần phong phú với hơn mười loại nguyên liệu như cá thái lát, mực, đậu phộng và bánh quẩy, thể hiện sự đa dạng và hòa quyện đặc trưng của ẩm thực truyền thống Quảng Châu.

Món tráng miệng

Món tráng miệng truyền thống như sữa hai lớp là một trong những món ngon Quảng Châu được công nhận là di sản phi vật thể của tỉnh Quảng Đông. Sữa hai lớp chuẩn vị được làm từ sữa trâu tươi, có hàm lượng chất béo trên 8%, qua hai lần hấp để tạo nên hai lớp váng sữa mịn màng đặc trưng.

Sữa hai lớp là một trong những món ngon Quảng Châu

Bên cạnh đó, món sữa đông gừng cũng rất nổi tiếng với quy trình chế biến cầu kỳ. Sữa được đun lên khoảng 70-75℃ rồi phối hợp với nước gừng tươi theo tỉ lệ chuẩn để tạo kết tủa – một phản ứng hóa học tinh tế. Điều này thể hiện sự am hiểu sâu sắc về tính chất thực phẩm trong ẩm thực truyền thống Quảng Châu, góp phần làm phong phú thêm thiên đường ẩm thực Quảng Châu.

Ẩm thực đường phố

Ẩm thực đường phố Quảng Châu là kho tàng phong phú với hơn 200 món ăn vặt truyền thống đa dạng. Trong đó, món lòng bò củ cải có lịch sử hơn 100 năm, nổi bật với việc sử dụng bao tử, ruột, phổi bò được ướp hơn 20 loại gia vị rồi hầm trên 4 tiếng, ăn kèm tương ớt đặc biệt.

Ẩm thực đường phố Quảng Châu với hơn 200 món ăn vặt truyền thống

Ngoài ra, món mì hoành thánh truyền thống cũng rất được yêu thích. Món ăn chú trọng ba yếu tố: mì làm từ trứng nguyên chất, sợi nhỏ; hoành thánh nhân tôm thịt tươi; nước dùng hầm từ cá lớn và xương heo. Những chi tiết này thể hiện sự cầu kỳ và tinh tế trong ẩm thực truyền thống Quảng Châu, góp phần làm nên thiên đường ẩm thực Quảng Châu đa sắc màu và hấp dẫn.

Các khu chợ và con phố ẩm thực nổi bật ở Quảng Châu

Quảng Châu không chỉ được biết đến là "Thủ phủ ẩm thực" mà còn sở hữu nhiều chợ truyền thống và khu phố ẩm thực đặc sắc. Dưới đây là một số địa điểm tiêu biểu nhất:

Phố đi bộ Thượng Hạ Cửu – Là một trong những khu thương mại lâu đời nhất Quảng Châu, Thượng Hạ Cửu nổi bật với kiến trúc hành lang mái vòm và ẩm thực truyền thống. Nơi đây tập trung nhiều thương hiệu lâu đời như:
  • Đào Đào Cư (陶陶居): Nổi tiếng với bánh trung thu kiểu Quảng Đông và món điểm tâm sáng.

  • Quảng Châu Tửu Gia (广州酒家): Được mệnh danh là "Đệ nhất gia của ẩm thực Quảng Châu", với các món đặc trưng như gà Văn Xương, há cảo tôm.

  • Liên Hương Lâu (莲香楼): Nổi tiếng với bánh trung thu nhân sen và bánh gà con.
Phố đi bộ Thượng Hạ Cửu

Ngoài ra, các món ăn vặt đường phố như tiết canh bò và món da cá Trần Thiêm Ký cũng rất được du khách ưa chuộng.

Phố đi bộ Bắc Kinh – Không chỉ là trung tâm mua sắm, Bắc Kinh Lộ còn là nơi tập trung nhiều món ăn đặc sắc như:
  • Ngân Ký (银记肠粉): Nổi tiếng với món bánh cuốn tôm bò, trong đó bánh cuốn tôm tươi và bánh cuốn bò là được yêu thích nhất.

  • Thái Bình Sa Tài Ký (太平沙财记): Chuyên món phở gân bò, nước dùng đậm đà, gân bò mềm nhừ, thấm vị.

  • Nhà hàng Đại Đầu Hà (大头虾越式风味餐厅): Cung cấp các món Việt như bún mắm, sườn heo sả,...
Phố đi bộ Bắc Kinh

Phố đi bộ Bắc Kinh còn có “Phố ẩm thực Huệ Phúc” quy tụ nhiều món ăn đặc sản từ khắp nơi.

Khu ẩm thực Tây Quan – Tây Quan là trung tâm văn hóa ẩm thực truyền thống Quảng Châu với những điểm ăn uống tiêu biểu như:

Khu ẩm thực Tây Quan
  • Phán Đường Ngũ Tú (泮塘五秀): Gồm bánh mì ngựa, bột sen Phán Đường – đặc sản từ làng Phán Đường, quận Lệ Loan.

  • Khai Ký Điềm Phẩm (开记甜品): Nổi tiếng với các loại chè truyền thống như chè đậu xanh, chè đậu đỏ.

  • Ngũ Trạm Ký và Đệ Chúc (伍湛记及第粥): Cháo truyền thống Quảng Châu với các nguyên liệu như nội tạng lợn, viên thịt, thơm ngon đậm đà.
Bên cạnh đó, khu vực Lệ Loan thuộc Tây Quan thường xuyên xuất hiện các quầy hàng ăn vặt truyền thống như bánh mặn chiên, mì sợi lá.

Đảo Sa Diện – Trước đây là khu nhượng địa, Sa Diện lưu giữ nhiều công trình kiến trúc kiểu Âu, nay trở thành khu kết hợp văn hóa nghệ thuật và ẩm thực với những nhà hàng tiêu biểu như:

Đảo Sa Diện
  • Kiều Mỹ Thực Gia (侨美食家): Chuyên hải sản Quảng Đông như cá mú hấp, cua rang tiêu.

  • Khách sạn Thiên Nga Trắng · Ngọc Đường Xuân Noãn (白天鹅宾馆·玉堂春暖): Nhà hàng cao cấp chuyên phục vụ ẩm thực Quảng Phủ chuẩn vị.
Sa Diện còn nổi tiếng với nhiều quán cà phê và nhà hàng Tây phương, rất thích hợp cho các bữa ăn thư giãn.

Chợ Hải Sản Hoàng Sa – Là chợ bán buôn hải sản lớn nhất khu vực Nam Trung Quốc, Hoàng Sa nổi tiếng với nguồn hải sản tươi ngon và giá cả hợp lý. Du khách có thể mua hải sản tại chợ và mang đến các nhà hàng lân cận chế biến. Nơi đây phổ biến các món như: Tôm tích chiên muối tiêu, Cá bơn hấp; Sò điệp hấp mỡ tỏi với bún tàu.

Chợ Hải Sản Hoàng Sa

Các nhà hàng xung quanh như “Thịnh Cảng Loan Hải Tiên Thực Phủ” (盛港湾海鲜食府) nhận chế biến hải sản theo yêu cầu của khách.

Những khu chợ và phố ẩm thực truyền thống này không chỉ là hình ảnh thu nhỏ của văn hóa ẩm thực Quảng Châu mà còn là điểm đến tuyệt vời để du khách trải nghiệm hương vị đích thực của ẩm thực Quảng Phủ.

Theo: studyinchina

MÓN MÌ KỲ LẠ NHẤT NHẬT BẢN: CẢ TÔ CHỈ CÓ ĐÚNG MỘT SỢI!

Nhật Bản luôn biết cách biến những điều bình dị thành trải nghiệm đáng nhớ, và tô mì chỉ có một sợi duy nhất là minh chứng rõ nét. Với kích thước khổng lồ cùng cách chế biến công phu, món ăn kỳ lạ này đã trở thành điểm check-in ẩm thực không thể bỏ lỡ của nhiều thực khách.


Nhắc đến ẩm thực Nhật Bản, người ta thường nghĩ ngay đến những tô Ramen nghi ngút khói, Soba thanh mát hay Udon với những sợi mì trắng ngần, dai mềm đặc trưng. Trong số đó, udon là loại mì có sợi lớn nhất, được làm từ bột mì, nước và muối, với đường kính thông thường khoảng 8-10mm, gần bằng một chiếc đũa. Thế nhưng, tại thành phố Kyoto, có một quán ăn đã đưa món mì truyền thống này lên một tầm cao mới bằng một ý tưởng vô cùng táo bạo: mỗi tô mì chỉ có đúng một sợi duy nhất.

Đó chính là món Ippon Udon (mì một sợi) nổi tiếng của quán Tawaraya, nằm ở quận Kamigyo, thành phố Kyoto. Trong nhiều năm qua, món ăn kỳ lạ này đã trở thành điểm đến yêu thích của cả người dân địa phương lẫn du khách quốc tế, khiến không ít người tò mò chỉ vì muốn tận mắt chứng kiến một tô mì “không giống bất kỳ nơi nào trên thế giới”.

Chỉ một sợi mì nhưng to hơn cả chiếc đũa

Điều đầu tiên khiến thực khách kinh ngạc khi tô mì được mang ra chính là kích thước của sợi mì. Nếu sợi udon thông thường vốn đã được xem là khá lớn thì sợi mì tại Tawaraya còn dày hơn rất nhiều, có nơi to hơn cả một chiếc đũa ăn. Không những vậy, sợi mì còn dài đến mức cuộn kín cả tô nước dùng.


Thay vì hàng chục hay hàng trăm sợi như những tô mì thông thường, toàn bộ phần mì chỉ là một sợi duy nhất, liên tục từ đầu đến cuối, không hề bị cắt hay nối. Chính đặc điểm này đã tạo nên nét độc đáo làm nên thương hiệu của quán.

Nhiều thực khách lần đầu thưởng thức đều không giấu được sự thích thú. Có người chia sẻ rằng đây là sợi mì dài nhất họ từng nhìn thấy, trong khi người khác hài hước kể rằng khi gắp một đầu sợi mì lên cao quá đầu mình thì đầu còn lại vẫn nằm nguyên trong tô.

Bí quyết nằm ở kỹ thuật làm mì thủ công

Để tạo ra một sợi mì khổng lồ nhưng vẫn giữ được độ dai, mềm và không bị đứt là cả một quá trình đòi hỏi kỹ thuật chế biến công phu.

Giống như nhiều cửa hàng mì truyền thống ở Kyoto, các đầu bếp của quán Tawaraya bắt đầu nhào bột từ sáng sớm. Tuy nhiên, thay vì chia bột thành nhiều sợi nhỏ, họ tạo thành một sợi mì duy nhất có kích thước lớn hơn rất nhiều so với thông thường.


Trong suốt quá trình nhào, cán và luộc mì, người đầu bếp phải đặc biệt chú ý đến độ đàn hồi của khối bột. Nếu bột quá mềm, sợi mì sẽ dễ đứt; nếu quá cứng, thực khách sẽ khó thưởng thức. Chính vì vậy, việc cân bằng giữa độ dẻo, độ dai và độ chắc của sợi mì là yếu tố quyết định tạo nên món ăn đặc biệt này.

Nhờ được chế biến kỹ lưỡng, sợi mì có độ dai rất cao, tạo cảm giác nhai vô cùng thú vị. Không ít thực khách còn ví von rằng đây là món ăn hoàn hảo dành cho những ai thích cảm giác “nhai mãi không chán”.

Một tô mì tối giản nhưng hương vị vẫn trọn vẹn

Điều thú vị là tô Ippon Udon của quán Tawaraya gần như không sử dụng nhiều nguyên liệu ăn kèm như các loại mì Nhật Bản khác. Khi món ăn được phục vụ, thực khách sẽ nhìn thấy một tô nước dùng trong veo với duy nhất một sợi mì khổng lồ, không có thịt, hải sản hay nhiều loại rau củ phong phú như Ramen hoặc Udon hiện đại.


Sự tối giản ấy không hề làm giảm sức hấp dẫn của món ăn. Ngược lại, mọi sự chú ý đều tập trung vào chất lượng của sợi mì và phần nước dùng được ninh từ các nguyên liệu truyền thống theo phong cách Kyoto. Nhiều thực khách đánh giá nước dùng tại Tawaraya có vị thanh ngọt tự nhiên, đậm đà nhưng không quá nặng, đủ để tôn lên hương vị nguyên bản của sợi udon thủ công.

Muốn ăn phải đặt trước và xếp hàng

Nhờ sự độc đáo hiếm có, quán Tawaraya ngày càng trở nên nổi tiếng trên các diễn đàn ẩm thực và mạng xã hội. Không ít khách đến Kyoto đều đưa món mì một sợi vào danh sách những trải nghiệm nhất định phải thử.

Mỗi ngày, quán chỉ chuẩn bị một lượng mì nhất định từ sáng sớm để phục vụ trong ngày. Vì toàn bộ đều được làm thủ công nên số lượng không nhiều. Vào những ngày đông khách, nhiều suất mì thường bán hết từ khá sớm.

Chính vì vậy, để chắc chắn có cơ hội thưởng thức, nhiều người lựa chọn gọi điện đặt chỗ trước hoặc đến xếp hàng từ sớm. Mức giá cho một tô mì khoảng 730 Yên, được xem là khá hợp lý cho một trải nghiệm ẩm thực độc đáo tại cố đô Kyoto.


Khi sự khác biệt trở thành thương hiệu

Trong thế giới ẩm thực Nhật Bản vốn nổi tiếng với sự tinh tế và truyền thống, Ippon Udon của quán Tawaraya là minh chứng rằng đôi khi chỉ cần một ý tưởng khác biệt cũng đủ tạo nên sức hút đặc biệt. Một tô mì chỉ có duy nhất một sợi tưởng chừng đơn giản nhưng lại khiến hàng nghìn thực khách từ khắp nơi tìm đến chỉ để tận mắt chứng kiến và tự mình trải nghiệm.

Ngày nay, món mì một sợi không chỉ là đặc sản nổi tiếng của Kyoto mà còn trở thành biểu tượng cho tinh thần sáng tạo của ẩm thực Nhật Bản. Bằng việc biến một món ăn quen thuộc thành trải nghiệm “có một không hai”, Tawaraya đã chứng minh rằng đôi khi chính những điều khác biệt và táo bạo lại là yếu tố tạo nên dấu ấn khó quên trong lòng thực khách.

Giữa vô vàn món ăn nổi tiếng của “xứ sở mặt trời mọc”, tô mì một sợi của quán Tawaraya đã chứng minh rằng sự sáng tạo có thể biến một món ăn quen thuộc thành trải nghiệm ẩm thực độc nhất vô nhị. Không chỉ khiến thực khách thích thú bởi hình dáng khác lạ, món mì này còn thể hiện sự khéo léo, tỉ mỉ và tinh thần không ngừng đổi mới – những nét đặc trưng đã làm nên sức hấp dẫn của ẩm thực Nhật Bản. Nếu có dịp đến Kyoto trong hành trình du lịch Nhật Bản, du khách đừng quên thử một lần thưởng thức tô mì “có một không hai” này để cảm nhận trọn vẹn sự độc đáo của văn hóa ẩm thực nơi đây nhé!

Theo: vietviettourism



Tuesday, July 7, 2026

TRONG NHỮNG NĂM CUỐI ĐỜI, DÙ CÓ YÊU THƯƠNG CON TỚI ĐÂU CŨNG ĐỪNG LÀM "BA VIỆC"

Tục ngữ có câu: “Dưỡng nhi phòng lão”. Theo quan niệm truyền thống, cha mẹ nuôi dạy con cái, con cái phải hiếu thảo và có trách nhiệm với cuộc sống sau này của cha mẹ. Nếu một người già sống cùng với con trai hoặc con gái, những mâu thuẫn sẽ nảy sinh và tình cảm sẽ bị tổn thương vì sự khác biệt về quan niệm tư tưởng giữa hai thế hệ. Vì vậy, muốn chung sống với con và hưởng thọ tuổi già thì phải chú ý và cố gắng không làm ba việc này.


1. Không can thiệp vào mối quan hệ của đôi vợ chồng trẻ

Dù con có bao nhiêu tuổi, thì cha mẹ vẫn luôn yêu thương con và mong con dâu sẽ ân cần, chăm sóc con mình thật tốt. Nhưng trong xã hội hiện đại, cách các cặp đôi hòa hợp với nhau đã khác xưa, họ chú trọng đến sự bình đẳng giữa nam và nữ, và quan tâm chăm sóc lẫn nhau. Ban ngày họ bận rộn làm việc, ban đêm họ chia sẻ việc nhà.

Một số bậc cha mẹ khi nhìn thấy con trai mình làm việc nhà, thậm chí còn chăm sóc con dâu, họ thường không hiểu và thắc mắc tại sao đứa con trai vốn được yêu thương từ nhỏ lại phải chịu sự bất công ủy khuất này. Họ liền chỉ trích con dâu, dẫn đến mối quan hệ với con dâu trở nên căng thẳng, thậm chí ảnh hưởng đến cảm tình của đôi vợ chồng son.

Cho nên, tốt nhất người lớn tuổi không nên can thiệp vào chuyện vợ chồng trẻ hòa hợp với nhau, chỉ cần để con cảm thấy tốt là được rồi.

Những năm cuối đời, tốt nhất bạn không nên làm ba việc này ở nhà con trai. (Nguồn ảnh: Adobe stock)

2. Không can thiệp vào việc giáo dục trẻ

Tục ngữ có câu: “Cách bối thân, cách bối thân”, người già luôn có tình cảm đặc biệt đối với con cháu, nếu có thể thực hiện được thì họ sẽ cố gắng hết sức để đáp ứng các yêu cầu khác nhau của con cái, họ càng quý trọng chúng hơn ngày thường, cầm trên tay sợ rơi, ngậm trong miệng sợ tan. Nếu để con cho người già chăm sóc thì chắc chắn chúng sẽ được an toàn.

Tuy nhiên, sự che chở không đáy của người già sẽ khuyến khích tính ỷ lại, tính ì của trẻ, khiến trẻ không có sợ hãi, và làm ngơ trước sự giáo dục của cha mẹ, bởi trong tâm trí của chúng, dù có làm gì thì ông bà cũng sẽ chăm lo cho.

Thử nghĩ, cha mẹ đang nghiêm khắc giáo huấn con cái vì hành vi sai trái, nhưng ông bà lại cố hết sức để bảo vệ con, những đứa trẻ không phân biệt được đúng sai sẽ dễ đi nhầm hướng, không có lợi cho sự phát triển lành mạnh của chúng. Trẻ em cũng có thể cảm thấy ông bà yêu thương mình hơn và oán giận cha mẹ, điều này không có lợi cho mối quan hệ cha mẹ và con cái.

Vì vậy, người già có thể lo liệu cuộc sống của bản thân nhưng tốt nhất không nên can thiệp vào vấn đề giáo dục.

Người già nên có quan điểm “con cháu có phúc riêng của con cháu”. (Nguồn ảnh: Adobe stock)

3. Không can thiệp vào thói quen sinh hoạt

Từ khi có con, cha mẹ đã đảm nhận vai trò giáo dục hàng chục năm, con cái dù đã trưởng thành, bản thân cũng đã bước vào tuổi già, nhưng thói quen của họ vẫn không thể thay đổi. Người già vẫn dùng nhận ​​thức của mình để giáo dục.

Người già và giới trẻ ngày nay sống ở thời đại khác nhau, những truyền thống, phong tục xưa mà người xưa coi trọng ngay lập tức bị chỉ trích khi thấy con cái hành động tùy tiện, thậm chí có thể ép con cái phải làm theo. Một số người con có thể cảm thấy điều đó là không cần thiết và không muốn thực hiện. Mâu thuẫn giữa hai bên liền hết sức căng thẳng.

Nhưng kỳ thực, người già có lối sống riêng, con cái cũng có lối sống riêng, cách sống hòa hợp duy nhất chính là tôn trọng và thấu hiểu. Khi con người đến tuổi già, con cái cũng đã trưởng thành và có nhịp sống riêng, thực ra người già không cần phải quản giáo thêm nữa, kiểm soát quá mức sẽ chỉ làm tăng thêm phiền não.

Tóm lại, khi về già con người chỉ cần quan tâm đến cuộc sống của chính mình, khỏe mạnh, vui vẻ là được rồi, quan trọng nhất là sống thoải mái, dễ chịu và hạnh phúc. Việc kiểm soát không hợp thời, sẽ chỉ khiến mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái đến điểm đóng băng, nếu cứ tiếp tục như vậy thì hai thế hệ sẽ ngày càng xa cách nhau.

Người ta nói cha mẹ là hậu thuẫn của con cái, con cái là chỗ dựa của cha mẹ. Nhưng mối quan hệ dù thân thiết đến đâu cũng phải được duy trì cẩn thận, chỉ khi hiểu biết và tôn trọng lẫn nhau thì đại gia đình mới trở nên yêu thương và hòa thuận hơn.

Nếu như chúng ta muốn an hưởng tuổi già, đối đãi với con cháu với thái độ “con cháu có phúc riêng của con cháu”, thì cũng nên học cách “đứng ngoài cuộc” và không can thiệp, không so đo. Bằng cách này, bạn sẽ vui vẻ và hạnh phúc khi hòa hợp với con cái.

Kỳ Mai biên dịch
Tiểu Phàm – secretchina

DU LỊCH ẨM THỰC TẠI HONG KONG THEO PHONG CÁCH TVB

Thưởng thức điểm tâm kiểu người Hoa, trà chiều kiểu người Anh hay những món đặc sản Hong Kong như những gì bạn thấy trên màn ảnh TVB.

Bánh trứng

Bánh trứng là món quà vặt mà bạn có thể ăn mọi lúc, mọi nơi

Bánh trứng (bánh hột gà) không phải là món ăn gốc của Hong Kong. Đây là món bánh nổi tiếng của người Bồ Đào Nha, đem đến Macao trong thời gian Macao là thuộc địa của nước này, sau đó được đưa đến Hong Kong, được người Hoa biến tấu theo một cách riêng và từ đó, dần trở thành món đặc sản của xứ Cảng thơm.

Bánh trứng là món ăn được sử dụng mọi lúc mọi nơi, từ bữa sáng, bữa trưa, bữa xế, bữa tối, thường được dùng kèm với trà sữa, trà chanh hoặc ly uyên ương. Bánh trứng có thể mua ở những tiệm bánh nhỏ, còn nóng hổi mới ra lò với giá chỉ 4 -6 đô la Hong Kong/ chiếc, nhưng cũng có thể lên đến vài chục đô la khi bạn bước vào những khách sạn sang trọng.

Dù vậy, chất lượng không có mấy khác biệt, và là khách du lịch, hãy đến những lò bánh nhỏ nằm rất nhiều ở các khu Vượng Giác (Mong Kok), Cửu Long (Kolwoon) hay Chím Sá Chủi (Tshim Sha Tsui) để mua cho mình những chiếc bánh tươi mới thơm mùi bột và trứng.

Trà truyền thống

Trà sữa và trà chanh là những loại thức uống dân dã, quen thuộc của người Hong Kong

Thường được thưởng thức kèm với các loại bánh như bánh dứa, bánh trứng

Uống trà là thói quen không thể thiếu trong đời sống của người dân Hong Kong, trong đó. Các loại trà phổ biến là trà sữa, trà chanh và uyên ương, là loại nước uống pha trộn giữa trà, cà phê, và sữa theo tỷ lệ đặc biệt. Vị trà sữa thơm ngầy ngậy, trà chanh Với những loại thức uống này, bạn nên đến những quán nhỏ ven đường để có thể thưởng thức vị ngon đặc biệt từ những ông chủ đã pha chế được hàng chục năm để phục vụ người dân nơi đây.

Các loại trà, uyên ương đều phục vụ nóng và đá, thường được dùng kèm với những món bánh như bánh trứng và bánh thơm (bánh dứa). Chỉ với khoảng 25 đô la Hong Kong, trong những quán ăn có thể bắt gặp ở mọi nơi, mọi chỗ ở Hong Kong, du khách có thể có được một ly trà sữa, một chiếc bánh trứng, ngồi nhâm nhi và ngắm nhìn cuộc sống của người dân nơi đây.

Trà chiểu kiểu người Anh

Thưởng thức trà chiều kiểu Anh sang trọng với giá cả hợp lý

Bên cạnh những bữa trà kiểu người Hoa với bánh trứng, bánh thơm, du khách có thể thử một bữa trà chiều theo kiểu Anh quốc. Trong phim TVB, rất dễ dàng bắt gặp những cô nàng sành điệu, những tiểu thư quý tộc hay những nữ cường nhân cùng “hò hẹn” nhau ở buổi trà chiểu kiểu Anh để tâm sự về cuộc sống.

Trà chiều kiểu Anh thường được phục vụ cùng trà đen hoặc các loại đồ uống tùy chọn. Đồ ăn kèm là những món bánh mặn và ngọt theo kiểu Tây, được làm với kích cỡ nhỏ xinh và đáng yêu. Những món bánh này được đặt trên những chiếc đĩa nhiều tầng trang nhã và sang trọng.

Trà chiều kiểu Anh thường được phục vụ theo set, giá cả tùy thuộc vào địa điểm phục vụ. Ở mức giá bình dân, chỉ cần 150 -200 đô la Hong Kong cho 2 người, bạn đã có thể thưởng thức trà chiều theo đúng kiểu của người Anh ở xứ Cảng thơm.

Cao cấp hơn, có thể kết hợp việc thưởng thức trà chiều tại show room của Jimmy Choo

Đặc biệt, các tín đồ thời trang có thể ghé thăm cửa hàng của Jimmy Choo (15 Queen's Road Central, The Landmark, Central, Hong Kong Island) và thưởng thức bữa trà chiều với những món bánh vô cùng dễ thương được mô phỏng theo hình của những chiếc giày. Giá của một bữa trà chiều kiểu Anh theo phong cách Jimmy Choo là 200 đô la Hong Kong/người, không hề rẻ, nhưng cũng xứng đáng nếu bạn muốn thử cho biết.

Dimsum

Chọn những nhà hàng có thực đơn hình ảnh sẽ giúp bạn dễ dàng chọn món

Dimsum (điểm tâm) xuất hiện trong mọi bộ phim TVB với cách gọi thông thường là “đi uống trà”. Dimsum gồm những món ăn truyền thống của người Hoa, như há cảo, sủi cáo, bánh thơm, bánh cuốn, bánh bao… được làm với phần lượng tương đối nhỏ, đựng trong những chiếc lồng hấp còn nóng hổi. Ăn dimsum nhất định phải uống trà, còn phải là loại trà ngon. Nhâm nhi cốc trà nóng thơm, ăn một miếng bánh nhỏ xinh… đó là cách là người Hong Kong chọn để quây quần bên gia đình, bạn bè.

Hong Kong có đến hàng nghìn quán Dimsum, với những thực đơn nhiều chữ mà bạn sẽ đánh dấu vào ô bên cạnh để chọn món và chọn phần lượng cho món ăn. Rất dễ nhầm lẫn giữa những món na na nhau như sủi cảo, há cảo, xíu mại… nên nếu không biết tiếng Trung, bạn nên chọn những nhà hàng có thực đơn bằng tiếng Anh và kèm hình ảnh.

Một bữa ăn Dimsum thỏa sức đến no căng bụng thường chỉ chưa tốn đến 80 đô la Hong Kong/người.

Bánh Bà xã

Bánh bà xã của tiệm bánh Wing Wah

Nếu là fan của TVB và đặc biệt là phim Chuyện chàng Vượng, bạn sẽ biết đến món bánh Bà xã – một đặc sản của xứ Cảng thơm. Bánh có lớp vỏ được cán từ bột nhiều lớp, khi nướng sẽ phồng lên và giòn tan. Nhân bánh có nhiều loại, nhân đậu xanh, bí đao, nhân thập cẩm… Bánh Bà xã có loại được đóng gói dành cho các khách du lịch, để được khoảng 3 tháng, nhưng muốn thưởng thức loại bánh chính hiệu, không chất phụ gia, chất bảo quản, nóng hổi vừa mới ra lò, bạn có thể đến những tiệm bánh truyền thống của Hong Kong để tìm mua.

Hãy đến tận lò làm bánh để mua những chiếc bánh tươi. Người bán hàng sẵn sàng
đóng hộp giúp bạn có những gói bánh đẹp như thế này

2 tiệm bánh Bà xã nổi tiếng nhất Hong Kong, có các cửa hàng bán lẻ, lò làm bánh ngay tại cửa hàng là Kee Wah (Kỳ Hoa) và Wing Wah (Vĩnh Hoa), sẽ cung cấp cho bạn những chiếc bánh Bà xã chính hiệu mới ra lò với mức giá khoảng 8 – 10 đô la Hong Kong/ chiếc, và có cả dịch vụ đóng gói xách tay để du khách mua về làm quà.

Chỉ cần Google một chút, bạn sẽ có hàng chục địa chỉ của 2 cửa hàng bánh trên nằm rải rác khắp các khu. Hãy chọn cho mình một cửa hàng gần nhất và thưởng thức bánh Bà xã như người bản địa vẫn làm.

Hải sản

Chọn cách thưởng thức hải sản ở những làng chài yên bình

Hong Kong là thiên đường của các món hải sản, nhưng giá cả không hề rẻ nếu bạn ăn tại các nhà hàng sang trọng. Với những du khách phượt, Tây Cống (Sai Gong) là một địa điểm lý tưởng để có thể thưởng thức các món hải sản hạng sang như tôm hùm, cua bể… với nhiều kiểu chế biến hấp dẫn ở mức gia rất bình dân.

Đắt tiền hơn so với mức gia bình dân, du khách có thể ngồi phà qua những hòn đảo như Nam Á, Trường Châu, Bình Châu… để thưởng thức hải sản giữa mây trời non nước.

Muốn ăn hải sản khi đag ngồi dập dềnh trên những con thuyền gỗ của người dân thuyền chài, du khách có thể đến khu Stanley hoặc làng chài Tai O. Tất cả những địa danh này có thể đến bằng tàu điện ngầm hoặc các tuyến xe bus rất thuận tiện.

Tàu hũ

Tàu hũ xứ Cảng thơm

Tàu hũ là món quen thuộc với người Việt Nam, nhưng hãy thử một lần để biết tàu hũ Hong Kong khác thế nào. Ngoài những lớp tàu hũ trắng mỏng mịn màng, ở đây ít khi dùng nước đường pha, mà phủ lên tàu hủ một lớp đường có màu vàng nâu nóng ả, thơm dịu. Lớp đường này sẽ tan chảy hòa vào tàu hũ tạo nên vị ngọt vừa phải.

Món tàu hũ đặc biệt này có trong thực đơn tại một nhà hàng ở khu Tin Hou

Các diễn viên trong Thiên và địa, On call 36 hours... đều có những cảnh quay
đang thưởng thức món tàu hũ này tại đây

Đặc biệt, các fan của phim Thiên và địa của diễn viên Xa Thi Mạn có thể đến tiệm đồ ngọt Auntie Sweet (G/F, 13 Tsing Fung Street, Tin Hau) để nếm thử món pudding tàu hũ. Trong phim, khá nhiều lần Xa Thi Mạn và các diễn viên chính đến tiệm ăn này để ăn các món ngọt, trong đó có đặc sản pudding tàu hũ.

Món này được đựng trong một chiếc thùng tí hon, dọn kèm với đường bột và một chiếc đồng hồ điện tử nhỏ xinh. Khách hàng chỉ nên mở nắp “thùng” để cho đường vào và thưởng thức khi đồng hồ bật reo, vì đó là thời khắc lý tưởng để bạn có thể nếm được món ăn này một cách ngon nhất.

Các món ăn vặt

Tàu hũ thối nổi tiếng được bày bán ở nhiều khu, trong đó, Mongkok có nhiều quán ngon nhất

Hong Kong là thiên đường của các món ăn vặt, nhưng nếu bạn biết rõ nơi người dân bản địa hay ăn “như trong phim đã từng xem”, thì phải biết tìm những địa điểm chính xác.

Khu Vượng Giác (Mongkok) là nơi bạn có thể ăn những món đặc sản như tàu hũ thối (10 đô/ miếng), bạch tuộc nướng (15 đô/ xiên), cá viên cà ri (15 đô/bát), vi cá lề đường (20 đô/bát), bánh cuốn chấm tương mè (12 -15 đô/bịch), bánh trứng vỉ (10 đô/vỉ)… Trà sữa, nước mía và các loại nước hoa quả ép đều thuộc loại “ngon, bổ, rẻ” và đảm bảo vệ sinh an toàn thực phẩm.

Bánh cuốn kiểu Hong Kong với tương mè, tương ngọt và tương ớt

Ở công viên Hải Dương, đừng quên thưởng thức món bạch tuộc khô xé sợi với giá 60 đô/gói.

Vào khu Chungking Manson, du khách có thể thưởng thức đặc sản của nhiều quốc gia trên thế giới như Malaysia, Ấn Độ, Nhật Bản… với giá cả rất bình dân.

Ăn buffet với giá hấp dẫn

Chủ động tìm kiếm những khuyến mại trên mạng giúp bạn có những bữa ăn sang trọng với giá hấp dẫn.

Nếu muốn có một bữa ăn thịnh soạn với các món Âu, Á với giá cả phải chăng, du khách có thể mua những những coupon khuyến mại giảm giá tới 50 – 70%. Chất lượng của những coupon này đều được đánh giá khá tốt và phù hợp với túi tiền của người những vị khách du lịch tiết kiệm. Tuy nhiên, khi mua những coupon giảm giá này, bạn nên đọc kỹ các quy định, yêu cầu về thời gian, địa điểm và một số loại phí phải trả. Nếu muốn tiết kiệm hơn nữa và được giảm giá so với mặt bằng chung, bạn nên tránh khung giờ ăn cao điểm (từ 11h – 13h, 19h30 – 21h30).

Ngoài buffet, bạn hoàn toàn có thể “săn” những khuyến mại khác về ẩm thực trên các trang web bán hàng, để có thể tận hưởng những bữa ăn ngon với giá cả hợp lý nhất.

Quán bar

Lan Quế Phường động vui và nhộn nhịp

Các bộ phim truyền hình TVB, và sau này, là loạt phim điện ảnh có tựa đề Lan Quế Phường đã đem đến cho khán giả những hình ảnh vô cùng sôi động ở Lan Quế Phường, nơi tập hợp những quán bar/ pub đông vui nhất tại Hong Kong.

Đi đến tàu điện ngầm trạm Centre (Trung Hoàn), ra các cổng B2, D2… và chỉ cần vài bước chân, bạn đã có thể hòa mình vào dòng người nhộn nhịp trên con phố nhỏ nơi đây. Ngồi vắt vẻo trên những chiếc ghế cao, gọi cho mình một loại thức uống (giá cả di động từ 60 đô – 100 đô cho các loại thức uống phổ biến như bia, mojito, cocktail…) và tận hưởng bầu không khí về đêm của thành phố không ngủ này.

Thiên Lam / Theo: Znews



ÁM ẢNH NẠN ĐÓI LỊCH SỬ KHIẾN GẦN 4 TRIỆU NGƯỜI CHẾT Ở BENGAL, ẤN ĐỘ

Nạn đói giai đoạn 1943-1944 xảy ra ở Bengal, Ấn Độ khi đó còn là thuộc địa của Anh đã làm gần 4 triệu người chết đói. Sự kiện này đáng ra phải được coi là thảm họa lớn nhất tiểu lục địa Ấn Độ trong thế kỷ 20, thế nhưng không hiểu sao nó chỉ được đề cập tới vài dòng thoáng qua trong lịch sử quốc gia đông dân nhất châu Á này.


"Nạn đói là do lỗi của họ vì đã đẻ sòn sòn như thỏ" - quan chức chính quyền thực dân Vương quốc Anh từng biện bạch về hậu quả của nạn đói ở Ấn Độ giai đoạn 1943-1944 bằng những lời lẽ như thế.

Gạo đem xuất khẩu, mặc dân chết đói

Điều người ta nhắc đến nhiều nhất trong giai đoạn này vẫn là Thế chiến II đang ở đỉnh điểm, phát xít Đức hoành hành châu Âu. Trùm phát xít Adolf Hitler và đồng bọn mất tới 12 năm để thảm sát 6 triệu người Do Thái. Còn dưới ách thống trị của thực dân Anh, gần 4 triệu người Ấn Độ chết đói chỉ trong vòng hơn một năm thì lại gần như không được biết đến?

Nhà hóa sinh Australia, tiến sĩ Gideon Polya, đã gọi nạn đói Bengal là "nạn diệt chủng do con người tạo ra" vì chính những chính sách của chính quyền thuộc địa lúc bấy giờ là nguyên nhân trực tiếp gây ra nạn đói này. Bengal có một vụ thu hoạch dồi dào năm 1942 nhưng người Anh lại đưa phần lớn lương thực từ Ấn Độ sang Anh, gây nên tình trạng thiếu lương thực trầm trọng trong các khu vực mà ngày nay gồm Tây Bengal, Odisha, Bihar và Bangladesh.

Người dân Ấn Độ trong nạn đói

Theo lời kể của tác giả cuốn Churchill's Secret War (Chiến tranh bí mật của Churchill), bà Madhusree Mukerjee, bức tranh về nạn đói Bengal khiến người ta lạnh gáy: Bố mẹ bỏ xác con chết đói xuống giếng và sông. Nhiều người lao mình vào tàu hỏa tự tử. Người ta phải đi xin nước cơm để cầm hơi. Trẻ con thì ăn lá cây và cỏ. Mọi người còn không có đủ sức lực để hỏa thiêu người thân qua đời. Không ai còn sức để thực hiện các nghi lễ cho người chết nữa. Chó nhà và chó hoang tha hồ cắn xé đống xác người trong những ngôi làng ở Bengal…

Trong tình cảnh đói khát, những người sống sót là những người đàn ông tới Calcutta để tìm việc, là những người phụ nữ hành nghề mại dâm để có tiền nuôi gia đình. Năm 1943, hàng đàn người đói lả tràn vào Calcutta, phần lớn chết trên đường phố. Trái ngược lại với thảm họa này là hình ảnh binh sĩ Anh ăn uống no đủ trong các câu lạc bộ trên đất Ấn. Nhiều sử gia cho rằng chính quyền thuộc địa lẽ ra có thể ngăn chặn nạn đói một cách dễ dàng. Chỉ cần chuyển tới Ấn Độ vài chuyến lương thực là đủ. Nhưng họ lại không làm gì cả.

Nội các Chiến tranh của Chính phủ Anh đã liên tục nhận được cảnh báo rằng nạn đói có thể xảy ra ở Ấn Độ do chính sách vắt kiệt tài nguyên của Ấn Độ nhưng họ đều phớt lờ. Khi quân Nhật xâm chiếm Miến Điện tháng 3/1942, việc nhập khẩu gạo của Ấn Độ từ Miến Điện đã bị cắt đứt. Miến Điện là nước xuất khẩu gạo lớn nhất thế giới thời đó. Thay vì bảo vệ người Ấn Độ trước tình trạng thiếu lương thực, người Anh đã để Ấn Độ tự chịu và tiếp tục xuất khẩu gạo kiếm lời cho các nước không nhập khẩu gạo được từ Đông Nam Á do chiến tranh. Tài liệu cho hay Chính quyền thuộc địa Anh đã xuất 260.000 tấn gạo trong giai đoạn 1942-1943.

Trẻ em Ấn Độ trong nạn đói năm 1943.

Trong khi đó, chi phí cho chiến tranh ở Ấn Độ tăng gấp 10, Chính phủ Anh in tiền giấy để bù cho khoản này. Tháng 8/1942, đại diện của Toàn quyền Anh tại Ấn Độ cảnh báo rằng, lạm phát có thể dẫn tới nạn đói và bạo động. Đến tháng 12, Toàn quyền Linlithgow cảnh báo, nguồn cung ngũ cốc của Ấn Độ thiếu trầm trọng và ông khẩn cấp cần 600.000 tấn lúa mỳ để nuôi binh sĩ và công nhân những ngành quan trọng. Nội các Chiến tranh cho biết không có tàu chở hàng?!

Tháng 1/1943, Anh chuyển phần lớn tàu buôn hoạt động ở Ấn Độ Dương sang Đại Tây Dương để chuẩn bị cho kho lương thực và nguyên liệu thô của Anh. Bộ Giao thông Chiến tranh đã lưu ý với cấp trên rằng việc di chuyển này có thể gây thảm họa trong thương mại trên Ấn Độ Dương.

Trong khi đó, nhà cầm quyền Anh tiếp tục đòi Ấn Độ xuất khẩu gạo. Khi nạn đói nghiêm trọng nhất, tháng 7/1943, Toàn quyền Linlithgow đã ngừng xuất khẩu gạo và lại đề nghị Nội các Chiến tranh cho nhập khẩu 500.000 tấn lúa mỳ. Đây là con số tối thiểu để nuôi quân đội. Tuy nhiên, trong cuộc họp ngày 4/8 sau đó, Nội các Chiến tranh lại không xếp được lịch cho một chuyến tàu lúa mỳ tới Ấn Độ. Thay vào đó, nội các đã ra lệnh tích trữ lúa mỳ để nuôi người dân châu Âu sau khi họ được giải phóng. 170.000 tấn lúa mỳ từ Australia đã được chuyển sang châu Âu. Người dân Ấn Độ đói lả không được lấy một hạt. Số lượng lương thực và nguyên liệu thô mà Anh tích trữ dành cho nền kinh tế thời hậu chiến đạt 18,5 triệu tấn. Đường và các loại hạt nhiều đến mức phải phủ bạt để ngoài trời.

Nhà cầm quyền Anh lúc bấy giờ thừa biết quyết định của mình sẽ khiến dân Ấn Độ chết đói hàng loạt. Không chịu ứng cứu lương thực, nhưng người Anh cũng không chấp nhận các nước ứng cứu cho dân Ấn Độ. Nội các Chiến tranh đã bỏ qua lời đề nghị hỗ trợ 100.000 tấn gạo Miến Điện từ Subhas Chandra Bose - một nhân vật lỗi lạc của Ấn Độ lúc đó đang về phe Trục (Đức-Italia-Nhật) ở Miến Điện. Họ cũng bác đề nghị gửi lúa mỳ của Canada, từ chối gạo và lúa mỳ mà Mỹ muốn gửi cho người Ấn Độ!?

Về sau, Nội các Chiến tranh Anh cuối cùng cũng ra lệnh gửi 80.000 tấn lúa mỳ và 130.000 tấn lúa mạch ít ỏi cho Ấn Độ vào tháng 11/1943. Quân đội Ấn Độ lúc đó vẫn dùng gạo và lúa mỳ trong nước sản xuất mà lẽ ra có thể dùng để cứu đói cho dân. Nạn đói kết thúc tháng 12/1943.

Phân biệt đối xử tàn tệ

Đối với nhà cầm quyền Anh lúc bấy giờ hoàn toàn không ăn năn hối lỗi gì về việc chuyển phần lớn lương thực ở Ấn Độ cho quân đội Anh và người dân Hy Lạp đang chống phát xít Đức. Lúc đó, đối với họ, "việc người Bengal chết đói không quan trọng bằng việc người dân Hy Lạp khỏe mạnh". Ông Leopold Amery, Bộ trưởng Ấn Độ và Miến Điện đã chỉ trích thái độ này. Khi ông Amery và Toàn quyền Anh ở Ấn Độ khi đó là ông Archibald Wavell đã cầu xin khẩn cấp mở kho lương thực cho Ấn Độ, nước Anh chỉ đáp lại bằng một bức điện hỏi: "Thế tại sao Gandhi chưa chết?". Gandhi là thủ lĩnh phong trào kháng chiến chống thực dân Anh ở Ấn Độ.

Hậu quả kinh hoàng của nạn đói ở Bengal năm 1943.

Toàn quyền Wavell thông báo với chính quyền Anh rằng nạn đói ở Bengal là một trong những thảm họa tồi tệ nhất xảy ra với một đất nước dưới quyền cai trị của người Anh. Ông nói rằng khi người Hà Lan cần thực phẩm, chắc chắc sẽ có tàu chở tới. Còn ở Ấn Độ, phản ứng của Chính phủ Anh hoàn toàn khác biệt mỗi khi được đề nghị chuyển lương thực cho nước này.

Lời bào chữa cho đến nay vẫn được bám vào là nước Anh không có tàu thừa để chuyển hàng khẩn cấp. Tuy nhiên, tác giả Mukerjee đã có tài liệu để bác lại lời bào chữa này. Bà dẫn các hồ sơ chính thức cho thấy tàu thuyền chở ngũ cốc từ Australia đã bỏ qua Ấn Độ trên đường tới Địa Trung Hải.

Thái độ thù địch của chính quyền thực dân nhằm vào Ấn Độ không phải là điều mới mẻ. Trong một cuộc họp Nội các Chiến tranh, những người có trách nhiệm thời ấy đã đổ lỗi cho người Ấn Độ tự gây ra nạn đói cho mình, nói rằng họ "đẻ như thỏ". Tác giả Mukerjee nhận định rằng quan điểm của nhà cầm quyền lúc bấy giờ với Ấn Độ khá cực đoan, chủ yếu là vì họ biết không thể giữ Ấn Độ được lâu. Bà từng viết trên tờ The Huffington Post: "Người ta coi lúa mỳ là thức ăn quá quý giá đến mức không thể đem đi cho những người không phải là da trắng, chứ đừng nói là đem cho những đối tượng ngoan cố đang đòi độc lập từ đế chế Anh. Họ thích gom ngũ cốc để nuôi người châu Âu sau khi chiến tranh kết thúc hơn".

Tháng 10/1943, khi nạn đói ở Ấn Độ đang ở đỉnh điểm, trong bữa tiệc xa hoa đánh dấu lễ nhậm chức của Toàn quyền Wavell người ta vẫn phát biểu: "Nạn đói đã qua… Giai đoạn này trong lịch sử Ấn Độ sẽ chắc chắn trở thành Kỷ nguyên vàng sau này, là giai đoạn mà người Anh đã cho họ hòa bình, trật tự, công lý cho người nghèo và mọi người đều được bảo vệ khỏi các nguy hiểm bên ngoài".


Lịch sử không thể che giấu

Thực ra, chính sách của nhà cầm quyền với khu vực Bengal đang chết đói không có gì khác biệt so với cách đối xử của Anh với Ấn Độ từ trước. Trong 120 năm dưới ách cai trị của Anh, Ấn Độ trải qua 31 trận đói nghiêm trọng. Trong khi 2.000 năm trước khi bị Anh cai trị, Ấn Độ xảy ra 17 nạn đói. Thống kê cho hay tổng cộng, nạn đói do chính sách của người Anh gây ra đã khiến 29 triệu người Ấn Độ chết.

Sau khi giành quyền cai trị Ấn Độ từ đế chế Mughal, người Anh đã ra lệnh canh tác cây trồng thu hoa lợi trên diện rộng. Các loại cây này được dùng để xuất khẩu. Do đó, nông dân Ấn Độ vốn quen trồng lúa và rau nay buộc phải chuyển sang trồng cây chàm, anh túc và các cây trồng khác có giá trị thị trường cao nhưng không có ích gì khi xảy ra nạn đói. Trong khi đó, hạn hán lại thường xuyên xảy ra, để lại hậu quả nặng nề. Lúc đó, người Anh không hề hỗ trợ nông dân thiếu ăn mà lại còn tăng thuế để bù vào khoản doanh thu thiếu hụt do hạn hán.

Trước khi chính quyền Anh cai trị Ấn Độ, Công ty Đông Ấn của Anh đã cai trị một khu vực rộng lớn của Ấn Độ. Công ty này thể hiện sức mạnh quân sự và cả các chức năng hành chính. Khi nạn đói bắt đầu manh nha đầu năm 1770 ở Ấn Độ, thay vì giảm thuế hỗ trợ nông dân, công ty này đã tăng thuế đất lên 60% để bù lại thiệt hại do quá nhiều nông dân chết đói gây ra tình trạng mất người sản xuất, giảm doanh thu. Do đó, những người không chết trong nạn đói đã phải trả thuế gấp đôi để đảm bảo Kho bạc Anh không bị thiệt hại trong thời gian này.

Năm 1876, khi nạn đói xảy ra, Toàn quyền lúc đó là Robert Bulwer-Lytton vẫn xuất khẩu gạo và lúa mỳ của Ấn Độ sang Anh. Thậm chí, số lượng xuất khẩu còn đạt mức kỷ lục. Năm 1877 và 1878, khi nạn đói đạt đỉnh điểm, nông dân chết đói hàng loạt thì các quan chức được lệnh "ngăn cản công tác cứu trợ bằng mọi cách". Hình thức cứu trợ duy nhất được phép thực hiện ở hầu hết các trại lao động khổ sai là những ai có thể sắp chết đói sẽ được ra khỏi trại lao động. Những người trong trại được ăn còn ít hơn tù nhân Do Thái trong trại tập trung Buchenwald của phát xít Đức trong Thế chiến II.


Khi hàng triệu người Ấn Độ chết đói, Toàn quyền Lytton đã phớt lờ mọi nỗ lực cứu đói cho nông dân ở khu vực Madras mà lại tập trung chuẩn bị cho lễ phong chức Nữ hoàng Ấn Độ của Nữ hoàng Victoria. Điểm nhấn của lễ đăng quang của nữ hoàng là một bữa đại tiệc kéo dài cả tuần với 68.000 khách mời. Trong bữa tiệc, Nữ hoàng Victoria đã cam kết mang lại "hạnh phúc, thịnh vượng và phúc lợi" cho Ấn Độ!

Năm 1901, Tạp chí The Lancet ước tính ít nhất 19 triệu người Ấn Độ đã chết ở khu vực Tây Ấn do nạn đói những năm 1890. Số người chết tăng cao là do người Anh không chịu cứu dân chết đói. Hậu quả là tuổi thọ ở Ấn Độ giảm 20% trong giai đoạn 1872 - 1921.

Trong khi Anh đã ngỏ lời xin lỗi tới các nước khác như Kenya vì đã gây ra vụ thảm sát Mau Mau, nhưng cho đến nay nước này tiếp tục không đả động đến những nạn đói kinh hoàng ở Ấn Độ do chính sách của họ gây ra.

Dương Thùy (tổng hợp)
Link tham khảo:



Nạn đói Bengal 1943 - Thảm kịch gây ra bởi bàn tay con người
(Click để xem trực tiếp trên Youtube)

The Unspeakable Things That Happened In The Bengal Famine


"LÝ THUYẾT CỌNG RƠM" VÀ QUY LUẬT CUỘC SỐNG

"Lý thuyết cọng rơm" cho thấy việc tham gia vào đội nào, đồng hành với ai đóng vai trò quan trọng trong sự thành công của một người trong cuộc đời.


Một đống rơm bên đường sẽ mãi là một đống rơm, không ai để ý. Nhưng nếu người bán cua dùng rơm để buộc con cua, những sợi rơm sẽ có giá trị tương đương con cua. Nếu người nông dân dùng rơm để buộc rau, rơm có giá trị tương đương bó rau. Lý thuyết cọng rơm chỉ ra, giá trị của một người đôi khi giống như một cọng rơm, không chỉ liên quan gì đến bản thân người đó mà còn phụ thuộc vào việc họ ở trong môi trường nào, đồng hành với ai.

Lý thuyết cọng rơm là ví dụ minh họa sức mạnh của vòng tròn kết nối. Vòng tròn năng lượng tích cực sẽ phá huy năng lượng tích cực giữa các thành viên, trong khi vòng tròn năng lượng tiêu cực phát ra những cảm xúc tiêu cực. Nếu bạn muốn thành công, trước tiên bạn phải đồng hành với những người có năng lực, khả năng thành công.

Trong cuộc sống, bạn sẽ gặp nhiều người và họ sẽ ảnh hưởng sâu sắc đến bạn. Do đó, thành công nhất là có được một người thầy tốt, một người bạn tốt và một bạn đời tốt.

Thuyết cọng rơm còn chỉ ra, sợi rơm có giá trị nhỏ nhất khi kết hợp với con cua hay mớ rau, sự kết hợp này không làm thay đổi bản chất của chúng. Tuy nhiên, việc gắn bó với những thứ có giá trị cao hơn đã khiến bản thân sợi rơm được nâng tầm. Một ví dụ khác tương tự, chai nước khoáng ở siêu thị chỉ có giá 10 nghìn, nhưng vào khách sạn 5 sao có thể được bán với giá 50 nghìn đồng. Điều này không phải do giá trị nước khoáng thay đổi mà là do nó đã được đưa vào một môi trường khác.

Ảnh minh họa: Aboluowang.

Tục ngữ có câu "Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng", hàm ý con người trong giao tiếp xã giao cũng nên biết chọn môi trường phù hợp. Sống trong môi trường tốt sẽ phát triển khỏe mạnh, sống trong môi trường tiêu cực thì sức khỏe thể chất, tinh thần sẽ dần xấu đi. Cũng như vậy, đại bàng lớn lên trong chuồng gà sẽ mất khả năng bay, không thể học cách bay lên trời xanh. Trong cuộc sống, việc bạn chọn lựa môi trường xã hội nào sẽ quyết định quỹ đạo phát triển của bạn. Với môi trường cần cù, cầu tiến, bạn sẽ không lười biếng, chán nản, với môi trường lạc quan, bạn sẽ tràn đầy năng lượng tích cực...

Điều đáng tiếc nhất trong cuộc sống là xung quanh bạn thiếu những người năng nổ, không có tầm nhìn xa trông rộng, khiến cuộc sống của bạn trở nên bình thường và lu mờ.

Chuyên gia giáo dục Mỹ Noah Webster từng nói: "Cùng với nhau, chúng ta có thể làm những việc không thể một mình làm được. Sự chung tay của trí tuệ, đôi tay sẽ tạo nên sức mạnh toàn năng". Không nên đánh giá quá cao sức mạnh của cá nhân mà tìm kiếm sự đồng hành mới là con đường đi đến thành công vững chắc nhất.

Thùy Linh / Theo: Aboluowang

VÌ SAO MẠNH TỬ LY HÔN VỢ LẠI BỊ COI LÀ "VÔ LỄ"?

Mạnh Tử khởi xướng tôn trọng “lễ”, ông nhấn mạnh vào việc tuân thủ lễ tiết giữa người với người. Tương truyền, có một lần, bởi vì tư thế ngồi của vợ ông không đoan chính mà Mạnh Tử có ý định muốn ly hôn với vợ mình.


Theo ghi chép, vợ của Mạnh Tử là Điền thị có lần một mình ở trong phòng liền tùy ý ngồi xuống nghỉ ngơi. Bất chợt, Mạnh Tử bước vào, nhìn thấy tướng ngồi sỗ sàng của vợ mình bèn lập tức rời đi.

Sau đó, vì vốn nổi tiếng là một người con hiếu thuận và tôn kính với mẹ nên Mạnh Tử đã tới thưa với mẹ của mình rằng: “Người phụ nữ này không hiểu lễ nghĩa, xin mẹ đồng ý để con ly hôn với nàng”.

Lão mẫu hỏi: “Tại sao vậy?”

Mạnh Tử thưa: “Nàng ta ngồi dạng cả hai chân!”

Lão mẫu lại hỏi: “Làm sao con biết?”

Mạnh Tử thưa: “Con vừa bước vào phòng liền nhìn thấy.”

Mẹ Mạnh Tử nghe thế, từ tốn bảo: “Đó là con không hiểu lễ nghĩa chứ không phải vợ của con không hiểu lễ nghĩa. ‘Lễ Kinh’ chẳng đã viết: trước khi bước vào cửa nên hỏi xem có ai đang ở trong phòng không. Trước khi bước vào phòng khách nên cất cao giọng chào hỏi để cho những người ở trong biết rằng có người tới. Bước vào trong phòng thì mắt nên nhìn xuống dưới, tránh nhìn việc riêng tư của người khác. Những điều được giảng trong ‘Lễ kinh’ này đều là để cho người ta có thời gian chuẩn bị trước khi tiếp đón người đến, tránh khỏi những lúng túng, xấu hổ không đáng có. Con thừa dịp người ta chưa kịp chuẩn bị đã vào phòng nghỉ ngơi của vợ, lúc vào phòng con cũng không đánh tiếng trước. Nàng vì không biết con vào, không có sự chuẩn bị nên mới để con nhìn thấy tướng ngồi không hợp lễ nghĩa. Con yêu cầu người khác tuân thủ lễ nghi, nhưng trước hết con cũng phải tôn trọng người khác. Lần này là con thất lễ vô lễ trước, sao có thể quay ngược lại trách cứ người khác được?”.

Nghe những lời thấu tình đạt lý của mẹ, Mạnh Tử tâm phục khẩu phục, tự cảm thấy vô cùng hổ thẹn và từ bỏ suy nghĩ ly hôn với vợ. 

Một phần của triều đại Nam Tống (tiểu sử) “Bản đồ của Công tước Ôn quốc Tấn phục quốc” của Lý Đường. 

Tư thế ngồi tùy tiện của vợ Mạnh Tử khi đang ở một mình trong phòng gọi là “ngồi dạng chân”. Chính là: đặt mông xuống đất, hai chân mở ra, đầu gối gập lại hướng lên trên, nhìn qua giống như một cái gầu hót rác. Tư thế này dưới thời Chu bị coi là tư thế không tôn trọng người khác. Một người vừa chú trọng lễ nghi vừa hành xử tuân thủ nguyên tắc như Mạnh Tử tất nhiên sẽ cảm thấy hành vi này của vợ mình là không thể chấp nhận được. May mắn thay, mẹ Mạnh Tử quả không hổ danh là người mẹ hiền đức và có phương pháp dạy con. Bà đã chỉ ra chỗ không hợp với quy định về lễ của con trai mình một cách thấu tình đạt lý, tránh cho Mạnh Tử một lần nguy cơ đổ vỡ hôn nhân.

Trung Quốc cổ đại chú trọng việc ‘ngồi có tư, đứng có thế’. Trong những trường hợp khác nhau, con người cần có tư thế và nét mặt khác nhau. Ngay cả giữa vợ chồng cũng có những lễ nghi sử dụng trong nhà. Thử nghĩ, nếu như trong cuộc sống thường ngày vợ chồng đều có thể dùng lễ để đối đãi với nhau, quả thực sẽ khiến cho mối quan hệ vợ chồng luôn giữ được “tương kính như tân” (tôn trọng nhau như khách). 

Bức tượng phụ nữ ngồi bằng gốm thời Tây Hán, trong bộ sưu tập của Bảo tàng tỉnh Giang Tô. 

Bức tượng nhỏ bằng đất nung một người phụ nữ đang ngồi trên ghế nắm tay nhau chào, thời Tây Hán, trong bộ sưu tập của Bảo tàng Nghệ thuật Metropolitan, New York. 

Tượng nữ bằng gốm thời Tây Hán, trong bộ sưu tập của Bảo tàng Nghệ thuật San Antonio, Texas, Mỹ. 

Ở hoàn cảnh bên ngoài trong những sinh hoạt cộng đồng, tư thế ngồi tiêu chuẩn nhất của người cổ đại gọi là kỵ tọa (ngồi quỳ) (cũng được gọi là chính tọa). Tức là, trước tiên quỳ xuống trên đất, sau đó đặt mông ngồi lên trên chân của mình, thân trên giữ thẳng, hai tay quy củ đặt ở đầu gối, mắt không liếc xéo. Từ thời Thương Chu cho đến thời Đường, người Trung Quốc vẫn luôn ngồi tư thế chính tọa như vậy trong những trường hợp chính thức, khí chất vô cùng đoan trang, tinh thần tràn đầy. Đáng tiếc, hiện nay tư thế ngồi loại này chỉ còn được lưu giữ ở một số khu vực như: Nhật Bản, Hàn Quốc, v.v…

Thời xưa Trung Quốc là một quốc gia lễ nghĩa – “không học lễ, không thể lập nên sự nghiệp”. Thế nhưng, người Trung Quốc hiện đại đã không còn hiểu được nội hàm bên trong của lễ. Mặc dù người ta ngày nay cũng chú trọng vào lễ độ, lễ nghi, trong giao tiếp sinh hoạt cũng là có qua có lại, v.v… nhưng những thứ đó đều đã bị làm cho sai lệch, trở thành một loại hình thức bề mặt.

Tuân thủ ‘Lễ’ yêu cầu người ta hiểu rõ nội hàm và đạo lý của lễ. Bản chất của ‘Lễ’ là chân thành, trong đó có: tôn trọng, hữu hảo, khiêm nhường, còn có cả quan tâm và chăm sóc.

“Người mà bất ‘Nhân’, còn nói gì đến ‘Lễ’?”. Nghĩa là: Một người không có lòng nhân ái thì tuân thủ theo lễ nghi có tác dụng gì? Lễ cần xuất phát từ nội tâm. Nếu như chỉ có lễ trên hình thức mà trong nội tâm không có lòng nhân ái, không có đức hạnh thì đó thực ra lại chính là vô lễ! Vậy nên, lễ không phải chỉ đơn giản là yêu cầu về sự lễ độ giữa người với người trong cuộc sống hằng ngày, hay những loại tư thế, động tác lễ tiết theo quy phạm. Lễ chú trọng tu thân. Trước tiên yêu cầu bản thân thực hiện theo ‘Lễ’, nhờ đó mới có thể cùng với người khác chung sống hòa thuận. Những ai không hiểu nội hàm của ‘Lễ’, không coi trọng tu dưỡng bản thân thì sẽ đi về phía đối nghịch với nhân ái, trang trọng và tôn kính.

Theo Epoch Times
Trường Lạc biên dịch / ĐKN