Friday, April 24, 2026

HÀNH TRÌNH TỪ CÔ BÉ KHÔNG NGHE KHÔNG THẤY GÌ TRỞ THÀNH HUYỀN THOẠI CỦA NƯỚC MỸ

Bạn có bao giờ nghĩ một cô bé từ nhỏ đã không thể nghe hay nhìn thấy bất kể thứ gì sau này lại trở thành một nữ văn sĩ, nhà hoạt động xã hội và một diễn giả đầy động lực hay không? Có một cô bé như thế, người mà sau này đã trở thành một huyền thoại bất hủ của xứ cờ hoa.


Người phụ nữ ấy là Helen Adams Keller – người khiếm thị đầu tiên trên thế giới nhận bằng đại học, và sau đó trở thành Tiến sĩ danh dự của Đại học Harvard và nhiều trường đại học danh tiếng khác.

Đã có 7 vị Tổng thống Mỹ và Thủ tướng của nhiều nước dành thời gian tiếp kiến bà. Helen Keller đã cất công đi khắp thế giới để chia sẻ với những người cùng cảnh ngộ, truyền động lực giúp họ tìm thấy niềm tin và hy vọng trong cuộc sống. Bằng tất cả những nỗ lực của mình, bà đã viết nên 12 cuốn sách – 12 bài ca huy hoàng nhất về sự vươn lên của con người…

Nhìn lại chặng đường mà bà đã đi qua, nhìn lại cách bà vượt qua những khó khăn, mất mát và đem đến cho thế giới những điều tốt đẹp, chúng ta không chỉ thấy những bài học quý giá về sự vươn lên, mà còn cả tình yêu thương, sự cảm thông sâu sắc của một tấm lòng nhân hậu và hơn thế nữa…

Tuy bị khuyết tật nhưng Helen Adams Keller là một người phụ nữ tràn đầy lạc quan và thiết tha yêu cuộc sống. (Ảnh qua Spiegel Online)

Tai họa ập đến từ những năm đầu đời

Helen Keller chào đời ngày 27/06/1880, ở Tuscumbia, một thị trấn nhỏ ở miền Bắc tiểu bang Alabama, nước Mỹ. Khi còn nhỏ, bà sống cùng gia đình ở khu điền trang Ivy Green (Thường xuân xanh) – nơi bà gọi là “thiên đường tuổi nhỏ của tôi”.

Thuở đó bà được sinh ra là một bé gái bụ bẫm, xinh xắn, đáng yêu, hoàn toàn khỏe mạnh, suốt ngày líu lo như chim hót và là niềm hạnh phúc của cha mẹ. Thế nhưng đến tháng 19, bất hạnh đã ập đến cuộc đời bà. Sau cơn bạo bệnh xung huyết dạ dày và não cấp tính, thị lực và thính lực của bà mất hẳn, hay nói cách khác, cô bé ấy đã mất đi gần như toàn bộ khả năng giao tiếp của một con người: Không nghe cũng không thấy bất cứ điều gì.

Từ một đứa trẻ khỏe mạnh nay đột nhiên phải sống trong sự u tối khiến Helen trở nên hung hăng, cáu gắt và khó kiểm soát bản thân trong suốt những ngày thơ ấu. Ở cái thời mà y học chưa phát triển, cha mẹ Helen tưởng chừng đã phải chấp nhận bi kịch của con gái trong vô vọng thì một cơ duyên đã xảy đến, làm thay đổi cả cuộc đời cô bé.

May mắn gặp được quý nhân

Nhờ những mối nhân duyên tình cờ, một ngày tháng 3/1887, Anne Mansfield Sullivan, một cô gái mới 20 tuổi vừa tốt nghiệp trường Perkins dành cho người khiếm thị đã đến Tuscumbia để làm cô giáo của Helen. Hơn ai hết, Anne hiểu được nỗi khổ sở mà cô học trò của mình phải trải qua. Bằng sự thấu hiểu và tình thương, cô đã giúp Helen tìm lại ánh sáng từ trong chính tâm hồn mình.

Một lần, cô giáo Anne tặng cho Helen một con búp bê bằng vải. Chờ Helen chơi một hồi, Anne cầm lấy bàn tay Helen và viết chữ “búp bê” (doll) lên lòng bàn tay cô bé. Helen rất thích thú với cách thể hiện này, từ đó về sau Anne thường xuyên tập cho Helen ghép chữ cái theo cách này. Sau 3 tháng, thông qua ngôn ngữ động tác tay và sờ xem cử động môi của Anne, Keller đã học được hơn 400 từ đơn cùng một số đoản ngữ.

Năm Helen lên 8 tuổi, Anne đưa cô học trò nhỏ tới học tại trường Perkins, nơi có các loại sách chữ nổi và các trẻ em bị mù-điếc khác. Chẳng bao lâu, Keller đã bộc lộ rõ tài năng vượt trội về các môn toán, địa lý, sinh học, tập đọc; bà còn học cả bơi, chèo thuyền, cưỡi ngựa, đi xe.

Nguồn: banmaihong

Lên 10 tuổi, Helen được Mary Swift Lamson dạy nói. Cuối cùng thì sau 9 năm im lặng, cô bé mù và điếc đã biết nói: “Bây giờ tôi không còn câm nữa”!

Hơn 49 năm ở bên Helen Keller, Anne Sullivan không chỉ là người thầy mà còn là người bạn thân đáng tin cậy. Từ dạy cách đánh vần những từ đầu tiên cho đến khi cô bé bắt đầu tập nói, Anne luôn luôn kiên nhẫn, thậm chí còn tìm đến những người có thể giúp đỡ Helen hoàn toàn phát triển được khả năng của mình. Câu chuyện của Helen Keller và Anne Sullivan tới nay vẫn là nguồn cảm hứng về nghị lực sống cho những người khuyết tật.

Bản lĩnh phi thường và một cuộc đời đáng kính

Anne Sullivan đã mở khóa thành công những khả năng của Helen Keller. Tuy nhiên bản thân cô gái ấy cũng phải có bản lĩnh, ý chí và nghị lực sống kiên cường mới có thể đạt được những điều khiến người ta phải tôn cô thành vĩ nhân.

Ở tuổi thiếu niên, Helen đã sớm hạ quyết tâm bước chân vào cánh cổng đại học. Năm 1900, bà thi đậu vào trường Radcliffe College, học tài liệu chữ nổi dành cho người mù. Bà kiên trì học tới mức khi nào đầu ngón tay rớm máu mới chịu dừng. Sau này cái tên Helen được biết đến với tư cách người khiếm thính và khiếm thị đầu tiên có được tấm bằng Cử nhân chuyên ngành Nghệ thuật của trường Đại học Radcliffe.

Trong suốt những ngày tháng ở Radcliffe, Helen đã có mong muốn mạnh mẽ rèn giũa ngòi bút của mình thật sắc bén. Cuốn sách đầu tay cũng là tự truyện mang tên “The Story of My Life” (Câu chuyện đời tôi) của bà đã được dịch ra hơn 50 thứ tiếng và nằm trên đầu giường của nhiều thế hệ trẻ.

Tuy bị tàn tật nhưng Helen là một người phụ nữ tràn đầy lạc quan và thiết tha yêu cuộc sống. Trong suốt cuộc đời, bà đã cống hiến tổng cộng 12 cuốn sách và hơn 475 bài diễn văn về những đề tài như đức tin, sự lạc quan, chiến tranh, giáo dục, phân biệt chủng tộc,…

Helen là người khiếm thính và khiếm thị đầu tiên có được tấm bằng Cử nhân chuyên ngành Nghệ thuật (Ảnh qua Meta Networks)

Những thiệt thòi mất mát, những khó khăn vất vả từ thuở ấu thơ đã nuôi dưỡng bên trong bà một trái tim nhân hậu, có thể đồng cảm sâu sắc với những mảnh đời bất hạnh. Vì thế, dù phải sống một cuộc đời không ánh sáng, không âm thanh nhưng trong tâm bà từ sớm đã trỗi dậy một ước nguyện, một mong muốn cống hiến hết sức lực để đem lại niềm tin, niềm hy vọng cho những người tàn tật cùng hoàn cảnh như mình.

Và rồi từng bước, từng bước, bà đã thực hiện thành công mong ước ấy. Người phụ nữ này đã đi đến hàng chục quốc gia trên thế giới và truyền cảm hứng cho hàng triệu người gặp phải bất hạnh và kém may mắn.

Hai cuộc Thế chiến thứ nhất và Thế chiến thứ hai gây ra đau thương chết chóc và tàn phế cho hàng trăm triệu người. Keller đã tìm đến hơn 70 bệnh viện để an ủi bệnh binh, động viên họ kiên cường chống chọi với số phận, làm cho họ hiểu rằng tàn phế không có nghĩa là hết hy vọng trước cuộc sống.

Bà từng 3 lần sang thăm nước Nhật sau chiến tranh và được người dân Tokyo tiếp đón nồng nhiệt. Bà kể với mọi người rằng mình chỉ là một người không may mắn, nhưng đã dùng ý chí nghị lực để chống trả lại số phận trớ trêu, hoàn thành sự nghiệp khơi gợi tấm lòng nhân hậu của mọi người, nhằm mang lại tình thương cho người tàn tật.

Ngày 14/9/1964, Tổng thống Mỹ Lyndon B. Johnson đã trao tặng bà Huân chương Tự do Tổng thống, một trong hai danh dự dân sự cao nhất của nước Mỹ. Một năm sau, bà được ghi tên vào Nhà Danh vọng Hoa Kỳ. Và nhiều năm sau nữa, bà vẫn không ngừng được những tổ chức uy tín trên thế giới tôn vinh.

Helen Keller gặp gỡ Tổng thống Mỹ Eisenhower. (Ảnh qua FNews)

Helen Keller đã từng nói: “Khi ta làm hết sức mình, ta không thể biết điều kỳ diệu nào sẽ xảy đến trong cuộc sống của ta, hoặc trong cuộc sống của người khác”. Có thể cuộc đời bạn sẽ không bằng phẳng hay nói cách khác, nó sẽ không bao giờ bằng phẳng, đôi lúc bất hạnh có thể ập đến bất cứ lúc nào. Nhưng, nhìn nhận những khó khăn và bất hạnh ấy như thế nào là do bạn.

Nếu một người cứ mãi nhìn vào sự bất hạnh của mình mà không hướng mắt ra để nhìn thế giới bên ngoài, nhìn con người bên ngoài thì bạn sẽ mắc kẹt trong nỗi bất hạnh của bản thân mà thôi. Nhưng nếu bạn hướng mắt ra bên ngoài, thì bạn sẽ thấy rằng còn rất nhiều rất nhiều những người không may mắn như thế trên cuộc đời này. Thay vì oán trách số phận thì sao bạn không thử đứng lên và tự tạo dựng cho mình một lối đi riêng, một con đường riêng, có như thế bạn mới có thể thay đổi cuộc đời bất hạnh của mình.

Vậy nên, đừng nghĩ rằng chỉ có bạn là người kém may mắn, là người bất hạnh trên đời, bởi lẽ chúng chỉ là thử thách trên con đường bạn đang đi mà thôi. Dù đường có hẹp cỡ nào, chắc chắn cũng sẽ có lối đi, chỉ e bạn không cố gắng tìm mà thôi, tìm thì sẽ nhất định thấy!

Và “Hãy có trách nhiệm với cuộc đời mình. Hãy nhớ rằng chính bạn là người sẽ đưa bạn tới nơi bạn muốn đến chứ không phải ai khác”. (Les Brown)

Thiên Thanh ( Tinh Hoa)
Theo: banmaihong

Thursday, April 23, 2026

NGUỜI XƯA CÓ CÂU: "ÂN NHỎ DƯỠNG QUÝ NHÂN, ÂN LỚN DƯỠNG KẼ THÙ"

Trong cuộc sống, việc kết giao giữa người với người, hãy nhớ rằng không nên quá gần, cũng không thể quá xa, hãy giữ cho mối quan hệ “nhạt như nước” giống như cáс bậc quân tử khi xưa vậy. Giữa người với người, thêm một sự thông cảm thì sẽ bớt một chút hiểu lầm. Giữa tâm với tâm, có thêm một phần bao dung, sẽ bớt đi một số tranh chấp.


Quá thân thiết chính là sự khởi đầu của tai họa

Trong cuộc sống, ngoại trừ người thân của chúng ta ra, còn lại nếu quá thân mật với bất cứ ai cũng có thể là sự khởi đầu của tai họa, ngay cả khi đối phương là bạn tốt của chúng ta.

Bởi vì người lạ không biết chút gì về chúng ta, còn bạn bè thân thiết lại tường tận mọi thứ, kể cả điểm yếu của chúng ta, do đó khả năng gây ra những tổn thương cũng là cực lớn.

Có lẽ trong chúng ta không ít người đã từng kể với người bạn thân về những bí mật riêng tư của mình, còn nhắc nhở đối phương rằng không được nói lại chuyện này với bất kỳ ai. Nhưng không lâu sau đó, rất nhiều người lại đều biết về bí mật của bạn.

Bí mật riêng tư, nó cũng giống như “lá bài tẩy” của bạn, cho nên đối với bất kỳ ai, cũng không thể dễ dàng đưa ra lá bài tẩy, bởi vì nó chính là ranh giới an toàn cuối cùng của bạn.

Cho nên nói, bất kể mối quan hệ bạn bè tốt đẹp tới đâu, cũng đều phải có giới hạn và khoảng cáсh, không thể xích lại quá gần với bất cứ ai, nếu không đó chính là sự khởi đầu cho một tai họa.


Dễ dàng làm tổn thương lẫn nhau

Trong chuyện tình cảm cũng tuân theo quy luật “vật cực tất phản”, ý nói một sự việc khi đi đến điểm cực độ thì sẽ có thay đổi, từ tốt chuyển thành xấu, từ xấu lại chuyển thành tốt. Tương tự như vậy, càng yêu sâu đậm, thì hậɴ cũng càng sâu đậm; đấu gạo nuôi ân, gánh gạo nuôi ᴛhù cũng là mang hàm nghĩa tương tự.

Quan ʜệ giữa người với người cũng giống như giữa hai con nhím vậy, nếu khoảng cáсh quá gần sẽ gây tổn thương cho đối phương, nếu khoảng cáсh quá xa sẽ trở thành lạnh lùng vô cảm. Cho nên phải chú ý, không nên quá gần, cũng không cần quá xa, duy trì một khoảng cáсh nhất định, tôn trọng lẫn nhau, khích lệ lẫn nhau là tốt nhất.

Khi chúng ta quá thân thiết với ai đó, thì thường sẽ vì một chút chuyện nhỏ mà “từ yêu biến thành hận”, mối quan ʜệ thay đổi từ ấm áp sang giá lạnh, cuối cùng đường ai nấy đi. Đây cũng chính là ứng với câu nói: Tình cảm giữa người với người lúc bắt đầu ngọt ngào bao nhiêu, thì khi kết thúc lại có nhiều buồn phiền bấy nhiêu.

Tình bạn quá thân mật có thể dễ dàng đi đến cực đoan và cuối cùng rất khó để duy trì lâu dài. Còn tình bạn chân chính chưa bao giờ ồn ào náo nhiệt, mà lại giống như cáс bậc quân tử “chi giao nhạt như nước”.


Bên nhau dài lâu dễ sinh ra chán ghét

Người xưa có câu: “Vàng ngọc đầy nhà, lâu dần không còn thấy sự quý giá; Hoa lan hoa huệ mọc đầy sân, ở lâu sẽ không còn ngửi thấy mùi thơm”.

Cũng giống như khi bạn quá gần gũi với bạn bè đồng nghiệp sẽ thiếu đi sự tôn trọng và lịch sự nhất định với nhau. Lâu dần những người kháс đều cảm thấy rằng những phó xuất của bạn là đương nhiên, cuối cùng sẽ chỉ khiến cảm tình đôi bên rạn nứt.

Hoặc giống như người thân lâu ngày không gặp sẽ rất nhớ nhung, quyến luyến; nhưng nếu mỗi ngày đều ở bên nhau, lâu ngày sẽ sinh chán ghét, luôn vì những chuyện nhỏ nhặt mà cãi vã, không còn hiểu được cảm ân và quý trọng.

Cho nên nói, những người thực sự thông minh, khi ở cạnh người kháс luôn biết giữ một khoảng cáсh nhất định, giữ lại một chút cảm giáс thần bí, để tránh bị đối phương nhìn thấu, cũng để tránh “ở lâu sinh ra chán ghét”.

Sống trên đời, có thể tìm được một người tri âm tri kỷ quả là không dễ dàng. Nhưng khi tìm được rồi, không cần vội vàng xích lại quá gần hay giao thiệp quá sâu, bởi vì “vật cực tất phản”, thịnh quá lại hóa suy.

Rất nhiều người không hiểu: “Tại sao coi trọng đối phương nhưng lại phải duy trì một khoảng cáсh nhất định?” Bởi vì chúng ta càng coi trọng đối phương, càng muốn mối ɴʜâɴ duyên này được lâu dài, thì càng không nên để phần tình cảm này phải chịu đựng những công kích của ɴʜâɴ tính và khảo nghiệm thế tục mà ᴛaɴ thành mây khói.

Nếu bạn thực sự muốn kết giao cả đời với ai đó, hãy cố gắng duy trì một mối quan hệ “nhàn nhạt như nước”, nhưng cũng không phải là một mối quan hệ bí mật, bởi vì nhất định không thể lâu dài. Hãy học theo “đạo kết giao” của cổ nhân: “Trước nhạt sau đậm, trước thưa sau dày, trước xa sau gần”.

Lan Hòa biên tập
Nguồn: Happyfamily

HOÀN CẢNH SÁNG TÁC "NGƯỜI Ở LẠI CHARLIE" (TRẦN THIỆN THANH)

Cố đại tá Nguyễn Đình Bảo nguyên là Trung tá Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 11 Nhảy Dù (được mệnh danh là Song Kiếm Trấn Ải). Ông đã nằm yên trên đỉnh đồi Charlie thuộc tỉnh Kontum vùng II chiến thuật trong trận Mùa Hè Ðỏ Lửa vào ngày 12 tháng 4 năm 1972, khi vừa đúng 35 tuổi. Trung tá Nguyễn Đình Bảo được vinh thăng cấp cố Đại tá sau khi hy sinh và vĩnh viễn nằm lại đồi Charlie.


Sau khi nghe tin Trung tá Nguyễn Đình Bảo hy sinh, nhạc sĩ Trần Thiện Thanh đã viết ca khúc Người Ở Lại Charlie này để tiếc thương.

Ngay trên đầu bản nhạc “Người Ở Lại Charlie” Trần Thiện Thanh đã viết trang trọng như sau: “Tiếc thương ca cho Nguyễn Đình Bảo, người ở lại Charlie”.


Sau đây, xin nhắc lại 1 số lời hát trong bài nhạc lính nổi tiếng này:

Bài hát viết theo điệu Slow Rock (tiếc nhớ) mở đầu bằng một khúc dạo nhạc không lời, như tiếng kêu thương ray rức:

Anh! Anh! Hỡi anh ở lại Charlie
Anh! Anh! Hỡi anh giã từ vũ khí
Vâng, chính anh là ngôi sao mới
Một lần này chợt sáng trưng,
Là cánh dù đan bằng tiếc thương vô cùng

Trần Thiện Thanh đã ví Trung Tá Nguyễn Đình Bảo là một ngôi sao sáng trên trời chợt bừng lên rồi vụt tắt, ví như là một cánh dù được đan bằng nỗi tiếc thương…


Anh! Anh! Hỡi anh ở lại Charlie
Anh! Vâng, chính anh là loài chim quí
Ôi, cánh chim trùng khơi vạn lý…

Tác giả Trần Thiện Thanh ví Nguyễn Đình Bảo như là một cánh chim quý, được ví với loài Đại bàng sải cánh bay vút trùng khơi, và Đại Bàng cũng chính là là bí danh của vị chỉ huy trưởng Nguyễn Đình Bảo khi ông dùng để nói chuyện qua hệ thống đìện đài truyền tin.

Cố đại tá Nguyễn Đình Bảo rời Hà Nội vào Nam năm 18 tuổi. Ba năm sau, ông thi đậu Tú tài và tình nguyện gia nhập binh chủng Nhảy Dù sau khi tốt nghiệp Trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt. Trong 14 năm ở lính, ông đã từng tham gia rất nhiều trận lớn nhỏ từ khắp “4 vùng chiến thuật” từ trận Ấp Bắc, giải vây đồn Bổ Túc ở những năm 1960.

Cố đại tá Nguyễn Đình Bảo

Từ trung đội trưởng Tiểu đoàn 8, ông qua tiểu đoàn 3, rồi làm Đại đội trưởng Tiểu đoàn 1, rồi tiểu đoàn 9. Tên tuổi ông đã gắn liền với nhiều trận khốc liệt như: năm 1965 giải vây Đức Cơ, năm 1966 ở Cheo reo, Bồng Sơn. Năm 1967 hành quân khắp vùng Thừa Thiên, Quảng Trị, từ sông Hương ra tới Phá Tam Giang, đèo Ba Giốc. Sau Tết mậu Thân 1968 thì về vùng đồng Ông Cộ, Hóc Môn, Bà Điểm. Sau đó là Tống Lê Chân, Kà Tum, sông Vàm Cỏ, Khe Sanh, Hạ Lào. Từ tháng 5 năm 1971 ông về nắm chức Tiểu Đoàn trưởng 11 của binh chủng Dù cho đến lúc cuối ở Charlie.

Là một người dày dạn trận mạc như vậy, nên bài hát có câu: “địa danh nào thiếu dấu chân anh”:

Ngày anh đi, anh đi, anh đi từ tổ ấm
Anh ơi, địa danh nào thiếu dấu chân anh?
Đợi anh về chỉ còn trên vầng trán đứa bé thơ tấm khăn sô
Bơ vơ người goá phụ cầu được sống trong mơ.

Bức chân dung Nguyễn Đình Bảo trên công viên và vợ, 3 người con

Tuy nhiên khi người hùng sa cơ, để lại người thân, chính là người vợ góa phụ cùng 3 người con, và đứa bé thơ với tấm khăn sô là người con út của ông là Nguyễn Bảo Tuấn chỉ mới được vài tháng tuổi.

Toumorong, Dakto, Krek, Snoul
Trưa Khe Sanh gió mùa, đêm Hạ Lào thức sâu
Anh! Cũng anh vừa ở lại một mình
Vừa ở lại một mình
Charlie, tên vẫn chưa quen người dân thị thành.

Thời điểm đó, địa danh Charlie chỉ là một cái tên xa lạ, một địa danh nhỏ xíu ở vùng 2 chiến thuật vẫn chưa quen trong ký ức người dân thị thành…

“Anh! nhớ anh trời làm cơn “bão”
Anh, tiếc anh chiều rừng thay áo”…

Tên ông là Bảo, nhớ thương người nên trời cũng làm “cơn bão”, đó là cách chơi chữ của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh.

Ôi, vết đau nào đưa anh đến,
ngàn đời của nhớ thương
Hỡi “Bức chân dung trên công viên buồn”?


Những người sinh từ thập niên 1960 trở về trước tại Sài Gòn có lẽ không lạ gì “bức chân dung trên công viên buồn” của cố đại tá Nguyễn Đình Bảo, được dựng trong công viên Đống Đa trước tòa đô chánh từ năm 1972. Để vinh danh những người hùng, những công viên, quảng trường ở thành đô thường để hình những vị anh hùng đã hy sinh. Ngoài Nguyễn Đình Bảo, còn có Trần Thế Vinh, Phạm Phú Quốc, Trương Hữu Đức…

Nguồn: hoiquanphidung.com



HOÀNG ĐẾ ÉP HÒA THƯỢNG ĂN THỊT, SAU KHI HÒA THƯỢNG PHẠM GIỚI, ÔNG ĐỂ LẠI MỘT CÂU LƯU DANH THIÊN CỔ

Hòa thượng Phá Sơn. Nguồn ảnh: soundofhope

Những năm cuối cùng của triều đại nhà Minh là một thời gian khó khăn. Vào thời điểm đó, Lý Tự Thành và Trương Hiến Trung lần lượt nổi dậy, Trương Hiến Trung thậm chí còn thành lập chế độ Đại Tây ở Tứ Xuyên, tự xưng là Hoàng đế Đại Tây.

Hoàng đế Đại Tây này rất tham tài và giết hại người, ông cũng đã giết hàng trăm vạn người ở Thục, và để lại “bia Thất sát”nổi tiếng.

Trong đó có đoạn viết: “Trời sinh vạn vật và người, mà con người không cho Trời một vật gì. Giết! Giết! Giết! Giết! Giết! Giết! Giết!”. Tất nhiên, một số người nói rằng điều này bị vu oan bởi các thế hệ sau đã thêm thắt, nhưng có một sự thật phải thừa nhận là Trương Hiến Trung thích giết người và đùa giỡn với người khác. Dã sử cũng lưu truyền rằng ông đã từng bắt các hòa thượng ăn thịt, khi đó hòa thượng bị ép buộc không còn cách nào khác đành phải nói ra một câu thiên cổ danh ngôn, được truyền lại cho đến ngày nay.

Vào thời Tây Hán, Phật giáo tràn vào Trung Quốc, trải qua hàng ngàn năm biến thiên lịch sử, Phật giáo hiện là một trong những tôn giáo lớn có số tín đồ đông đảo nhất Trung Quốc. Thanh tâm quả dục, không sát sinh, không ăn thịt và uống rượu luôn là giới luật mà các hòa thượng ủng hộ Phật giáo phải tuân thủ.

Trương Hiến Trung. Nguồn ảnh: soundofhope

Trên thực tế, trong thời kỳ đầu là các hòa thượng có thể ăn thịt và các nhà sư Tây Tạng cũng dùng thịt thay chay do hạn chế về điều kiện địa lý. Sau đó, vì Lương Vũ Đế là người rất tôn sùng Phật giáo và Đạo giáo, cho rằng ăn thịt sẽ ảnh hưởng đến việc tu thân, ăn quá nhiều sẽ khiến người ta cáu kỉnh nên đã ra lệnh cấm những người tu Phật không được ăn thịt. Cho đến nay, hòa thượng không được ăn thịt đã trở thành một quy định bất di bất dịch trong tâm mọi người.

Vào cuối triều đại nhà Minh, Trương Hiến Trung dẫn một số trọng binh đến tấn công Du Thành, nay là Trùng Khánh, ông vô cùng độc ác và độc đoán, ông giết người không thương tiếc, máu chảy khắp nơi. Các hòa thượng trong chùa luôn từ bi cứu độ tất cả chúng sinh, vì các hòa thượng trong chùa đã từng đối xử tốt với Trương Hiến Trung nên họ đã cố gắng thuyết phục ông đừng sát sinh quá nhiều để tương lại không bị đọa vào địa ngục.

Khi đó, Trương Hiến Trung nói với các hòa thượng trong chùa, chỉ cần mọi người sẵn sàng ăn thịt, ta sẽ tha cho Du Thành và không tàn sát người dân nữa. Như chúng ta đã biết, niềm tin là trạng thái tinh thần cao nhất của con người, nếu một người phản bội lại niềm tin của mình thì rất có thể người này sẽ bị suy sụp tinh thần. Trương Hiến Trung muốn sử dụng điều này để bắt các hòa thượng quy phục ông ta. Sau một hồi im lặng, hòa thượng pháp hiệu Phá Sơn đứng dậy phá giới luật ăn thịt trước mặt mọi người. Khi Trương Hiến Trung đang cười và vỗ tay tán thưởng, nhà sư Phá Sơn đã nói một câu như vậy: “Rượu thịt đã qua ruột, Phật Tổ vẫn giữ trong tâm” (酒肉穿肠过, 佛祖心中留 Tửu nhục xuyên trường quá, Phât Tổ tâm trung lưu).

Hòa thượng Phá Sơn. Nguồn ảnh: soundofhope

Sau khi nghe điều này, Trương Hiến Trung đã không tàn sát thành phố nữa, và tất cả những người trong thành phố đều được cứu vì lời nói của Hòa thượng Phá Sơn, và câu này đã trở thành một câu nổi tiếng qua các thời đại.

Hòa thượng Phá Sơn cuối cùng đã trở thành một cao tăng Phật giáo vào cuối triều đại nhà Minh và đầu nhà Thanh. Tương truyền rằng nữ tướng nổi tiếng Tần Lương Ngọc sau này đã bái thiền sư làm thầy. Còn Trương Hiến Trung, kẻ ép hòa thượng ăn thịt, cuối cùng đã bị con trai cả của Hoàng Thái Cực là Hào Các bắn chết trên núi Phượng Hoàng ở Tây Sung, dù hàng trăm năm sau khi ông qua đời, danh tiếng tàn bạo vẫn còn lưu truyền trong dân gian.

Đăng Dũng biên dịch
Nguồn: soundofhope (Lý Tĩnh Nhu)
Link tham khảo:

CHUỖI MẤT TÍCH VÀ CÁI CHẾT KỲ LẠ CỦA CÁC NHÀ KHOA HỌC MỸ KHIẾN QUỐC HỘI MỸ BÁO ĐỘNG

Ít nhất 10 nhà khoa học Mỹ liên quan nghiên cứu hạt nhân và hàng không vũ trụ đã tử vong hoặc mất tích trong những năm gần đây, khiến FBI và Quốc hội mở cuộc điều tra.

Ủy ban Giám sát Hạ viện tuyên bố sẽ điều tra các báo cáo về các trường hợp tử vong và mất tích của các nhà khoa học mà họ cho rằng có quyền tiếp cận thông tin nhạy cảm. Ảnh: AFP.

Một nhà vật lý hạt nhân và giáo sư tại Viện Công nghệ Massachusetts (MIT) bị bắn chết bên ngoài nơi ở của ông tại bang Massachusetts. Một tướng Không quân đã nghỉ hưu mất tích khỏi ngôi nhà của mình ở bang New Mexico. Một kỹ sư hàng không vũ trụ biến mất trong lúc đi leo núi tại Los Angeles.

Đây là một phần trong số ít nhất 10 cá nhân có liên quan đến các nghiên cứu hạt nhân và hàng không vũ trụ nhạy cảm của Mỹ đã tử vong hoặc mất tích trong những năm gần đây, làm dấy lên lo ngại về khả năng các vụ việc có liên hệ với nhau, đồng thời làm bùng phát các suy đoán trên mạng về những hoạt động mờ ám.

Cục Điều tra Liên bang Mỹ (FBI) cho biết họ “đang dẫn đầu nỗ lực tìm kiếm các mối liên hệ giữa những nhà khoa học mất tích và đã qua đời,” đồng thời cho biết “đang làm việc với Bộ Năng lượng, Bộ Quốc phòng và các cơ quan thực thi pháp luật cấp bang … cũng như địa phương để tìm câu trả lời.”

Trong một diễn biến riêng, Ủy ban Giám sát Hạ viện do đảng Cộng hòa lãnh đạo hôm đầu tuần này thông báo sẽ điều tra các trường hợp tử vong và mất tích của những cá nhân này — những người được cho là có quyền tiếp cận thông tin khoa học nhạy cảm.

Ủy ban cho biết các báo cáo “làm dấy lên câu hỏi về một mối liên hệ đáng ngờ” giữa các trường hợp tử vong và mất tích, đồng thời yêu cầu được báo cáo từ FBI, Bộ Quốc phòng, Bộ Năng lượng và NASA.

Bộ Quốc phòng cho biết sẽ phản hồi trực tiếp với ủy ban, trong khi Bộ Năng lượng chuyển các câu hỏi sang Nhà Trắng.

Trong một bài đăng trên mạng xã hội X, NASA cho biết họ đang “phối hợp và hợp tác với các cơ quan” có liên quan đến các nhà khoa học.

“Ở thời điểm hiện tại, không có điều gì liên quan đến NASA cho thấy tồn tại mối đe dọa an ninh quốc gia,” người phát ngôn NASA Bethany Stevens cho biết.

Hoàn cảnh từng vụ khác nhau

Các vụ việc có hoàn cảnh rất khác nhau. Một số liên quan đến các vụ giết người chưa được giải quyết, trong khi số khác là các trường hợp mất tích không có dấu hiệu phạm tội. Trong ít nhất hai trường hợp, gia đình cho rằng nguyên nhân có thể là do các vấn đề sức khỏe từ trước hoặc khó khăn cá nhân. Các nhà chức trách chưa thiết lập được bất kỳ mối liên hệ nào giữa các vụ việc.

Tuần trước, Nhà Trắng cũng cho biết họ đang phối hợp với các cơ quan liên bang để lần ra bất kỳ mối liên hệ tiềm tàng nào giữa các vụ tử vong và mất tích, trong đó Tổng thống Donald Trump gọi đây là “một vấn đề khá nghiêm trọng.”

“Rất khó có khả năng đây chỉ là sự trùng hợp,” Chủ tịch Ủy ban Giám sát Hạ viện James Comer, một thành viên đảng Cộng hòa, nói với Fox News Sunday. “Quốc hội rất quan tâm đến vấn đề này. Ủy ban của chúng tôi coi đây là một trong những ưu tiên vì chúng tôi xem đây là một mối đe dọa an ninh quốc gia.”

Trong khi đó, nghị sĩ Dân chủ James Walkinshaw, cũng là thành viên của Ủy ban Giám sát, đồng ý rằng việc điều tra là cần thiết, nhưng nói rằng ông không tin có một âm mưu phối hợp đằng sau các vụ việc.

“Mỹ có hàng nghìn nhà khoa học và chuyên gia hạt nhân,” ông nói. “Đây không phải là kiểu chương trình hạt nhân mà một đối thủ nước ngoài có thể gây ảnh hưởng đáng kể chỉ bằng cách nhắm vào 10 cá nhân.”

Chuỗi các vụ việc bí ẩn được cho là bắt đầu từ năm 2023 với cái chết của Michael David Hicks, một nhà khoa học làm việc tại Phòng thí nghiệm Sức đẩy Phản lực (JPL) của NASA gần 25 năm.

Ông Hicks, 59 tuổi, qua đời ngày 30/7/2023. Trong sự nghiệp tại JPL, ông chuyên nghiên cứu sao chổi và tiểu hành tinh, theo Hiệp hội Thiên văn Mỹ. Nguyên nhân tử vong không được công bố.

Con gái ông, Julia Hicks, cho biết cha mình đã gặp các vấn đề sức khỏe từ trước và những suy đoán gần đây khiến cô “bị sốc.”

“Từ những gì tôi biết về cha mình, không có bất kỳ logic nào có thể liên hệ ông với cuộc điều tra liên bang này,” cô nói. “Tôi không hiểu mối liên hệ giữa cái chết của cha tôi và các nhà khoa học mất tích khác.”

“Tôi không thể không cười về chuyện này, nó đang trở nên nghiêm trọng,” cô nói thêm.

Cô cho biết chưa có cơ quan nào liên hệ với gia đình về cái chết của cha mình.

Trong những năm sau đó, một số người khác liên quan đến JPL cũng đã tử vong hoặc mất tích: Frank Maiwald qua đời năm 2024 ở tuổi 61. Monica Reza mất tích khi đi leo núi vào tháng 6/2025.

Một trường hợp đáng chú ý khác là Thiếu tướng Không quân đã nghỉ hưu William Neil McCasland, mất tích từ ngày 27/2 sau khi rời khỏi nhà ở New Mexico. FBI đã tham gia tìm kiếm.

Thiếu tướng Không quân về hưu William Neil McCasland, Không quân Mỹ. Ảnh: Không quân Mỹ.

Ông từng đứng sau các chương trình nghiên cứu hàng không vũ trụ tiên tiến và từng chỉ huy Phòng thí nghiệm Nghiên cứu Không quân.

Vợ ông bác bỏ suy đoán liên quan đến vật thể bay không xác định (UFO) và “sự kiện Roswell.”

Hai người khác mất tích là Melissa Casias và Anthony Chavez, từng làm việc tại Phòng thí nghiệm Quốc gia Los Alamos.

Bà Melissa Casias. Ảnh: CNN.

Casias mất tích tháng 6/2025, không có dấu hiệu phạm tội. Chavez mất tích vào tháng 5/2025, các cuộc tìm kiếm không có kết quả.

Ông Anthony Chavez. Ảnh: CNN.

Các vụ tử vong liên hoàn

Trong những tháng gần đây, cái chết của một số nhà khoa học nổi tiếng càng làm dấy lên thêm nghi vấn.

Giáo sư Nuno F.G. Loureiro tại MIT bị bắn chết vào tháng 12/2025 gần Boston. Tay súng cũng nổ súng tại Đại học Brown khiến 2 sinh viên thiệt mạng.

Ông Nuno Loureiro là giáo sư khoa học và kỹ thuật hạt nhân, đồng thời là giáo sư vật lý tại MIT. Ảnh: CNN.

Nhà vật lý thiên văn Carl Grillmair, 67 tuổi, bị bắn chết tại nhà riêng gần Los Angeles. Nghi phạm được cho là không quen biết nạn nhân.

Cựu sĩ quan tình báo Không quân Mỹ Matthew James Sullivan qua đời năm 2024 trước khi làm chứng trong một vụ việc liên quan đến UFO. Một nghị sĩ cho rằng ông tự sát trong hoàn cảnh “đáng ngờ.”

Cái chết của Amy Eskridge năm 2022 cũng được chú ý trở lại. Gia đình bà cho biết bà mắc bệnh mãn tính và cảnh báo không nên suy diễn quá mức.

Bà Amy Eskridge. Ảnh: CNN.

Các cuộc điều tra liên bang đang diễn ra

Tổng thống Donald Trump cho biết ông hy vọng các vụ việc chỉ là sự trùng hợp.

“Tôi hy vọng đây là ngẫu nhiên, nhưng chúng ta sẽ biết trong khoảng một tuần rưỡi tới,” ông nói.

Nhà Trắng cho biết đang phối hợp với các cơ quan để rà soát toàn bộ các vụ việc và tìm điểm chung nếu có.

Giám đốc FBI Kash Patel cho biết cơ quan này đang xem xét các khả năng liên quan đến thông tin mật hoặc tác nhân nước ngoài.

“Nếu có bất kỳ mối liên hệ nào dẫn đến hành vi phạm tội hoặc âm mưu, FBI sẽ tiến hành bắt giữ phù hợp,” ông nói.

Theo CNN
Huyền Chi / Theo: viettimes
Link tham khảo:




Wednesday, April 22, 2026

KHÔNG PHẢI BẤT ĐỘNG SẢN HAY TIỀN VÀNG, ĐÂY MỚI LÀ 3 "GIA BẢO" QUÝ GIÁ NHẤT CHA MẸ NÊN TRUYỀN LẠI CHO CON

Nếu có suy nghĩ để lại tiền bạc và tài sản cho con cái là tốt nhất thì bạn đã sai lầm. 3 điều này mới quý giá thực sự.


Ngày nay, cha mẹ để lại cho con cái điều gì là tốt nhất? ‏

‏Chắc chắn rằng rất nhiều người trên thế giới này cảm thấy rằng "thừa hưởng vật chất" là điều quan trọng nhất và lựa chọn để lại nhà cửa hay tài sản lại cho con. Tuy nhiên, trên thực tế, họ đều quên một điều rất quan trọng: Tất cả vật chất hữu hình sẽ biến mất.‏

‏Là cha mẹ, chúng ta cần kiếm tiền và xây dựng điều kiện vật chất cho con cái, nhưng đừng nghĩ rằng những thứ đó có thể đảm bảo sự ổn định cả đời của chúng. Thay vào đó, 3 thứ này mới chính là là "bảo vật gia truyền" quý giá nhất.‏

Tài sản thật sự là dạy con biết "tu đức khi chưa gặp thời"

‏Làm sao mà một người bình thường có thể thực hiện được ước nguyện của mình? Bước quan trọng nhất là "ở ẩn khi chưa có cơ hội". Giống như lũ rồng ẩn nấp dưới nước, nó kiên nhẫn và sẵn sàng xông pha, âm thầm tích lũy sức mạnh.‏

‏Chỉ hai chữ "ở ẩn" nhưng tại sao người bình thường lại làm không được? Bởi vì con người hiện đại quá thiếu kiên nhẫn và có lòng thù địch quá mạnh mẽ, họ luôn muốn làm giàu sau một đêm và muốn nhanh chóng chạm tới bầu trời.


‏Người bình thường không có xuất thân đặc biệt, không có quan hệ, không có tài nguyên không thể một bước lên trời, thế nên, điều tuyệt vời nhất là hãy dạy con bạn biết "tu dưỡng khi thời cơ chưa tới". ‏

‏Thời gian là vũ khí tốt nhất để đánh bại mọi kẻ thù. Hãy rèn luyện cho con cái tinh thần chịu đựng và kiên trì, chọn tin vào hy vọng và tin rằng "vạn sự tại nhân".‏

Tài sản thật sự là giúp con rèn luyện chỉ số AQ cao

‏Một số nhà giáo dục đưa ra quan điểm, so với EQ và IQ, chỉ số AQ (sức chịu đựng trước nghịch cảnh) có vai trò quyết định đến tương lai và vận mệnh của một con người.‏

‏Từ xưa đến nay, đâu đâu cũng có thể tìm thấy người có IQ cao, EQ cao, nhưng người có AQ thì rất ít. Cứ thế, thật tiếc rằng hiện nay không còn bao nhiêu người nhớ đến chỉ số AQ vốn rất quan trọng này.


‏Sau thất bại lần đầu, nếu con cái không nhận thua mà vẫn cố gắng, thì cho dù những lần sau đều là thất bại, ta vẫn có thể khẳng định đứa trẻ này tuyệt đối phi thường. Ngược lại, vừa gặp khó khăn mà chúng đã bỏ cuộc ngay, thì dù chỉ số IQ vượt chuẩn cũng khó có cơ hội thành công.‏

‏Đặc biệt là trong xã hội cạnh tranh khốc liệt như hiện hay, con người chúng ta chỉ hơn thua nhau ở sức chịu đựng. Nếu con trẻ không có sự nhẫn nại, chúng sẽ bị đào thải. Chỉ khi rèn luyện được sức bền thì chúng mới có thể sống sót và trở thành người chiến thắng.‏

‏"Một người có thể bị hủy diệt, nhưng không thể bị đánh bại." Hãy nói con cái biết rằng, trên thế giới này, người có thể đánh bại chúng không phải là người khác, mà là chính chúng.‏

Tài sản thật sự là ban tặng tri thức cho con

‏Không ít bậc phụ huynh sẽ tiêm nhiễm cho con mình những quan niệm hồ đồ như "làm giàu sau một đêm, bắt kịp thời cơ, phải biết biến xe đạp thành xe moto". Cuối cùng, đứa trẻ đó được dạy bảo như thế thậm chí đánh mất cả bản thân.


‏Lấy một ví dụ điển hình:‏

‏Ở nông thôn, một người cha sau khi thấy những hot blogger kiếm được rất nhiều tiền đã khuyến khích con mình trở thành một người nổi tiếng trên mạng, không muốn con học hành. Sau này vì con ông không được học hành tử tế, lại kén cá chọn canh nên không kiếm ra tiền.‏

‏Ông cứ thắc mắc mãi tại sao những đứa trẻ không học hành đến nơi đến chốn lại khó có thể làm giàu, mà ông quên rằng ông mới là người có lỗi trong sự tình này. Chính sự hấp tấp trong kiếm tiền của ông đã ảnh hưởng đến tam quan của con và hủy hoại cuộc đời của nó.‏

‏Là cha mẹ, bạn phải giáo dục con cái: "Thức ăn, phải ăn từng miếng. Tiền bạc, phải kiếm từng xu." Kỹ năng cần được tích lũy từng chút một, sống thực tế sẽ luôn tiến xa hơn những chiêu trò và thủ đoạn dơ bẩn.‏

‏Tìm kiếm sự ổn định không phải là bảo thủ, mà là sự lựa chọn tốt nhất. Nếu con trẻ không đủ ổn định, chúng sẽ không thể giữ tiền và tổ nghiệp của gia đình, hơn nữa, chúng sẽ không thể tích lũy tài sản, và đây chính là khởi đầu của bất hạnh.


‏Trong gia đình, mất mát tiền bạc và vật chất có thể lấy lại được với điều kiện con cái có phẩm chất tinh thần tốt. Ngược lại, nếu phẩm chất của đứa trẻ tha hóa, lười biếng, lệch lạc thì tương lai của gia đình và của chính chúng sẽ đi về đâu?‏

‏Những thứ có thể nhìn thấy ở bề mặt không là quan trọng nhất, chỉ những giá trị vô hình mới quyết định số phận của con cái và gia đình, thế thôi.

Hoa Thu / Theo: Trí Thức Trẻ

TÁM PHỐ SÀI GÒN - NGUYÊN SA


Tám phố Sài Gòn
Tác giả: Nguyên Sa

Sài Gòn đi rất chậm buổi chiều
Cánh tay tà áo sát vòng eo
Có nghe đôi mắt vòng quanh áo
Năm ngón thơ buồn đứng ngó theo

Sài Gòn phóng solex rất nhanh
Đôi tay hoàng yến ngủ trong gants
Có nghe hơi thở cài vương miện
Lên tóc đen mềm nhung rất nhung

Sài Gòn ngồi thư viện rất nghiêm
Tờ hoa trong sách cũng nằm im
Đầu thư và cuối cùng trang giấy
Những chữ y dài trông rất ngoan

Sài Gòn tối đi học một mình
Cột đèn theo gót bóng lung linh
Mặt trăng theo ánh đèn: trăng sáng
Đôi mắt trông vời theo ánh trăng

Sài Gòn cười đôi môi rất tròn
Vòng cung mầu đỏ, nét thu cong
Cầu vồng bắc giữa mưa và nắng
Hay đã đưa dần sang nhớ mong

Sài Gòn gối đầu trên cánh tay
Những năm mười sáu mắt nhìn mây
Chiếc tay tròn ánh trăng mười bốn
Tiếng nhạc đang về dang cánh bay

Sài Gòn nắng hay Sài Gòn mưa
Thứ Bảy Sài Gòn đi Bonard
Guốc cao gót nhỏ mây vào gót
Áo lụa trăng mềm bay xuống thơ

Sài Gòn mai gọi nhau bằng cưng
Vành môi nghiêng cánh xuống phân vân
Lưng trời không có bày chim én
Thành phố đi về cũng đã xuân


Sơ lược tiểu sử tác giả:

Nguyên Sa (sinh ngày 1 tháng 3 năm 1932 tại Hà Nội - mất 18/4/1998) tên thật là Trần Bích Lan, còn có bút danh Hư Trúc. Ông là một nhà thơ lãng mạn Việt Nam nổi tiếng từ thập niên 1950, với những tác phẩm nổi danh như "Áo lụa Hà Đông", "Paris có gì lạ không em", "Tuổi mười ba", "Tháng Sáu trời mưa", v.v.

Tổ tiên Nguyên Sa gốc ở Thuận Hóa (Huế), ông cố ông là Thượng thư Trần Trạm, giữ chức Hiệp tá Đại học sĩ trong triều đình thời Tự Đức, đến đời ông nội mới ra Hà Nội.

Sau khi kháng chiến toàn quốc bùng nổ, gia đình ông tản cư đi Hà Đông. Tại đây, ông bị Việt Minh bắt giam khi mới 15 tuổi. Hồi cư về Hà Nội, gia đình cho ông qua Pháp du học vào năm1949.

Năm 1953, ông đậu tú tái Pháp, lên Paris ghi danh học triết tại Đại học Sorbonne. Nhiều bài thơ nổi tiếng của ông được sáng tác trong thời gian này.

Năm 1955, ông lập gia đình với bà Trịnh Thúy Nga ở Paris. Đầu năm 1956, hai ông bà về nước.

Năm 1975, ông di tản đi Pháp. Ba năm sau, ông và gia đình qua Hoa Kỳ và ở California từ đó cho tới ngày qua đời.

Ông mất ngày 18 tháng 4 năm 1998.

Theo: Hợp Âm Việt