Wednesday, April 1, 2026

NGƯỜI THÔNG MINH BIẾT BUÔNG BỎ, KẺ KHÔN NGOAN BIẾT GIẢ NGỐC

Cổ nhân răn dạy: “Người thông minh biết buông bỏ, kẻ khôn ngoan biết giả ngốc". Thực ra, trí tuệ lớn nhất đôi khi không nằm ở việc biết nhiều, mà ở chỗ không để tâm đến những điều nên bỏ qua.


Có ba điều mà người thực sự thông minh thường chọn cách “bơ đi”, để lòng được thảnh thơi, đầu óc nhẹ nhõm.

Không quan tâm đến lời thị phi

Thị phi vốn như gió thoảng đến rồi đi, chẳng ai giữ nổi. Con người có miệng, thì ắt có lời khen chê. Hôm nay bạn thành công, sẽ có người chúc mừng nhưng cũng có kẻ ghen ghét. Ngày mai bạn thất bại, sẽ có người thương xót nhưng cũng không ít kẻ mỉa mai.

Nếu cứ để tâm đến từng lời bàn tán, cuộc sống sẽ biến thành một vòng xoáy mệt mỏi. Người trí tuệ hiểu rằng: “Người nói mặc người, ta sống đời của ta.” Chỉ cần giữ cho mình tâm ngay thẳng, việc làm trong sáng, thì chẳng cần bận lòng đến miệng lưỡi thế gian.

Không so đo hơn thua

Một trong những nguyên nhân khiến con người bất an là tâm so sánh. Thấy người khác có nhà cao cửa rộng, ta liền thấy thiệt thòi. Nhìn đồng nghiệp thăng tiến nhanh, ta lại thấy bất công. Nhưng so đo nhiều chỉ khiến lòng nặng trĩu, chẳng giúp ta tiến bộ hơn.

Cổ nhân dạy: “Người biết đủ là người giàu.” Biết bằng lòng với hiện tại, nỗ lực trong khả năng, thì tâm mới bình yên. Thay vì nhìn người để ghen tỵ, hãy lấy đó làm động lực. Thay vì để lòng hơn thua, hãy tập trung vun bồi bản lĩnh của chính mình.


Không cố chấp chuyện đã qua

Đời người, ai mà chẳng có sai lầm, ai mà chẳng có vết thương lòng. Nhưng điều khiến ta khổ không phải là biến cố, mà là sự cố chấp bám lấy quá khứ. Người thông minh hiểu rằng: chuyện đã qua thì nên để nó ngủ yên.

Giống như con thuyền muốn ra khơi thì phải tháo neo, tâm muốn an yên cũng cần buông bỏ oán hận và tiếc nuối. Mỗi ngày mới là một cơ hội để làm lại từ đầu, còn níu kéo mãi quá khứ chỉ là tự trói buộc chính mình.

Trí tuệ của sự buông bỏ

Người thông minh không phải là người tính toán giỏi, cũng chẳng phải người hơn người ở chỗ khôn khéo. Họ hơn ở chỗ biết buông những điều nhỏ để giữ cho tâm hồn lớn.

Không bận lòng thị phi, không so đo hơn thua, không trói buộc quá khứ ấy chính là ba “bí quyết” để sống nhẹ nhàng mà thảnh thơi. Cuối cùng, như cổ nhân nói: “Trong lòng có bình yên, ngoài đời mới có nắng ấm".

Theo: Sống Đẹp

LỘC MINH - (KHỔNG TỬ - THI KINH)


Lộc minh 

U u lộc minh,
Thực dã chi bình.
Ngã hữu gia tân,
Cổ sắt xuy sinh.
Xuy sinh cổ hoàng,
Thừa khuông thị tương.
Nhân chi hảo ngã,
Thị ngã chu hàng (hành).


鹿鳴 

呦呦鹿鳴
食野之蘋
我有嘉賓
鼓瑟吹笙
吹笙鼓簧
承筐是將
人之好我
示我周行


Hưu kêu 
(Dịch thơ: Lương Trọng Nhàn)

Con hươu hoà dịu tiếng kêu,
Gọi nhau ăn cỏ lại tiêu nội đồng.
Ta nhiều tân khách tốt lòng,
Đánh đàn thổi sáo lên trong tiệc này.
Sáo kèn cứ thổi trổi ngay,
Hãy bưng rổ lụa ta đây tặng người.
Những người mến thích ta thôi,
Chỉ ta nẻo chính đường đời noi theo.

Nguồn: Thi Viện



NHÂN SINH CẢNH NGỘ: TÂM CHỨA "VĂN" THÌ NGƯỜI TỰ TƯỜNG HÒA TĨNH LẠI

Cổ nhân nói: “Phúc hữu thi thư khí tự hoa”, trong bụng chứa thi thư thì vẻ ngoài tự sáng sủa. Người thời xưa khi đi học là được học “Văn”. Thời bấy giờ “Văn” không có nghĩa hẹp để chỉ việc học ngôn ngữ, học viết lách làm thơ, mà mang nghĩa rộng với hàm ý chỉ đạo đức, lễ nhạc, giáo hóa. Bởi vậy điều mà người xưa tiếp thụ thông qua thi thư chính là văn hóa, là kính Thần kính Thiên, thăng hoa nhân cách thông qua cầm kỳ thư họa, bởi vậy người đi học đều có khí chất vô cùng tao nhã.

(Ảnh minh họa: Aphotostory, Shutterstock)

Câu “Phúc hữu thi thư khí tự hoa” có xuất xứ từ bài “Hòa Đổng Truyện lưu biệt” của thi hào Tô Thức. Tô Thức sáng tác bài thơ này lúc ông rời Phượng Tường đến Biện Kinh nhậm chức, đi qua Trường An và tạm biệt Đổng Truyện. Đổng Truyện là một người bạn của Tô Thức lúc ở Phượng Tường, sống trong cảnh nghèo khó và sau này chết trẻ. Bài thơ này Tô Thức làm để ca ngợi phẩm cách và tài năng của Đổng Truyện, cũng bày tỏ sự tiếc nuối và cảm thông vì người bạn của mình đã thất bại trong kỳ thi, đồng thời cũng gửi gắm kỳ vọng sâu sắc của mình vào Đổng Truyện.

Câu thơ đầu “Thô tăng đại bố khỏa sinh nhai, phúc hữu thi thư khí tự hoa” miêu tả hình ảnh Đổng Truyện mặc quần áo vải bố, sống trong hoàn cảnh bần cùng nhưng vẫn cần mẫn đọc rất nhiều sách, vì thế mà khí chất và tinh thần của Đổng Truyện tự nhiên tỏa ra, không giống như người bình thường.

Trong bài thơ này, Tô Thức miêu tả hình ảnh Đổng Truyện cố gắng chuẩn bị cho kỳ thi, nói rõ chí hướng của bạn, hy vọng có thể thông qua thi cử mà nổi bật hơn người. Tuy nhiên Đổng Truyện thi trượt và vô cùng thất ý, nhưng Tô Thức lại thể hiện sự kỳ vọng vào bạn. Ông cho rằng Đổng Truyện nhất định rồi sẽ thuận lợi thi đỗ. Qua đây người đọc thấy được tấm lòng trân quý bạn bè của Tô Thức.

Từ đó về sau, “Thô tăng đại bố khỏa sinh nhai, phúc hữu thi thư khí tự hoa” trở thành câu danh ngôn, đặc biệt chỉ sự tương phản mạnh mẽ giữa cảnh nghèo khó phải mặc quần áo thô với trong bụng chứa đầy ắp thi thư. Cho dù sống trong cảnh vật chất không đầy đủ thì một người nghèo vẫn có thể tỏa ra phong thái tao nhã. Bởi vì vẻ đẹp của khí chất đến từ sự phong phú viên mãn từ bên trong nội tâm.


Người đời sau dùng hình ảnh này để khuyến khích người ta siêng năng đọc sách, học tập. Thông qua việc trau dồi văn hóa, sự nghèo khó bên ngoài không những không thể chèn ép được lòng người mà trái lại, càng có thể kích phát người ta cố gắng vươn lên. Bởi vậy, đọc sách thường là cách tốt nhất để khuyến khích con người bồi dưỡng khí chất.

Còn có một chuyện dân gian có thể minh họa cho câu “Phúc hữu thi thư khí tự hoa”. Chuyện này lấy nhân vật là danh y Lý Thời Trân, người cả đời đam mê sách thuốc, tài hoa hơn người và được tôn xưng là “Y thánh”.

Bấy giờ ở quê nhà của Lý Thời Trân có một vị lang băm không có học vấn cũng không có tài năng y học nhưng lại rất thích thể hiện bản thân. Vì thế ông ta đã mua rất nhiều sách y học, lấy đó để khoe khoang học vấn của mình.

Có một năm, sau khi mùa mưa qua đi, vị lang băm này đã sai người nhà chuyển hết số sách đang lưu trữ ra ngoài sân để phơi nắng. Các loại sách thuốc cổ được bày ra đầy khắp cả sân, bản thân ông ta dương dương tự đắc, ở trong sân đi lại ung dung. Vừa hay đúng lúc ấy Lý Thời Trân tình cờ bắt gặp, ông nhất thời hứng khởi liền cởi cúc áo ra và nằm kế bên những giá sách phơi nắng. Vị lang băm thấy Lý Thời Trân phơi ngực và bụng thì không hiểu gì, liền hỏi: “Ô, ông đang làm gì vậy?”

Lý Thời Trân đáp: “Tôi cũng đang phơi nắng cho sách của tôi.”

Vị lang băm lại hỏi: “Nhưng mà sách của ông ở đâu?”

Lý Thời Trân vỗ vỗ vào bụng mình, cười nói: “Tất cả sách của tôi đều nằm ở trong bụng.”

Điển cố trên hiển nhiên là chế giễu vị lang băm không có học vấn không có tài năng nhưng lại luôn thích khoe khoang, thể hiện mình. Nhưng những lời mà Lý Thời Trân nói cũng cho chúng ta biết rằng sự hiểu biết của một người không phải phụ thuộc vào việc người đó có được bao nhiêu quyển sách mà phụ thuộc vào bao nhiêu quyển sách mà người đó đã lĩnh hội được. Nói cách khác, phải nhìn xem người đó có thực sự là người ham đọc sách ham học tập hay không, có chân tài thực học hay không.


Đọc sách là một hoạt động của tâm linh. Sách tốt hay sách không tốt đều có thể ảnh hưởng đến tâm linh của một người. Tâm linh và khí chất (tính tình, phong cách) của một người là có sự kết nối, tương thông với nhau. Sách tốt có thể làm phong phú thế giới tinh thần của một người và cũng có thể khiến người đó trở nên uy phong lẫm liệt, khí chất cao nhã, phong độ thanh thoát. Đây chính là đạo lý “Phúc hữu thi thư khí tự hoa”.

Trong giới tu luyện cũng giảng một câu “tâm hữu từ bi khí tự tường”, nghĩa là một người tu luyện dù đi đến đâu cũng mang theo một không khí từ bi tường hòa, tĩnh tại tốt lành.

Chuyện kể rằng, có người hỏi một vị hòa thượng rằng: “Tại sao những người có đức hạnh và tu thân dưỡng tính thì lúc nào trông họ cũng tĩnh tại và tràn đầy vui vẻ như thế?”

Vị hòa thượng đã trả lời: “Họ không bị đau buồn bởi chuyện quá khứ và cũng không mong mỏi những chuyện ở tương lai, họ hài lòng với hiện tại, cho nên họ sống rất tự tại và vui vẻ.”

Bởi vậy, nếu như chúng ta muốn trở thành một người có tính cách hòa ái, an tường, tĩnh tại thì hãy bắt đầu tu dưỡng từ nội tâm của mình.

Theo Epoch Times tiếng Trung
Tác giả: Quán Minh
An Hòa biên tập / Theo: trithucvn

GẶP CHÁU NGOẠI VUA THÀNH THÁI THẦM LẶNG CỐNG HIẾN CHO CỐ ĐÔ HUẾ

Một câu chuyện về sự tình cờ, bén duyên của những thế hệ còn lại dòng dõi vua Nguyễn từng đóng đô tại Huế cho chúng tôi nhiều xúc động về nhiều việc làm có ý nghĩa với tổ tiên của cô Monie Phương (Công Tôn Nữ Y Phương) – cháu ngoại vua Thành Thái.

Bà Công Tôn Nữ Y Phương có niềm đam mê sưu tầm những cổ vật của triều Nguyễn. Ảnh: Đắc Đức.

Chuyến về Huế định mệnh

“Tôi sinh ra tại Pháp, mẹ tôi người gốc Huế là công chúa Lương Mỹ, một trong nhiều người con của vua Thành Thái. Cha tôi là người Campuchia. Sau khi mẹ sinh ra tôi một thời gian ngắn thì không mất do bị bạo bệnh. Từ lúc nhỏ đến lớn tôi chưa lần nào về quê hương Việt Nam. Năm 2004, khi tôi làm nghề về du lịch có cơ hội đi cùng đoàn văn hóa khảo sát du lịch ở Capuchia. Chúng tôi về Việt Nam để tìm hiểu tiềm năng du lịch. Tự nhiên đến những vùng đất từ Bắc tới Nam ở đất nước hình chữ S, tôi cảm thấy bị thu hút. Và lúc đặt chân đến Huế, dù chỉ vài ngày nhưng nó hút hồn, mê hoặc tôi dữ lắm. Nhiều di tích lịch sử của vua chúa tạo nên một cảm giác bồi hồi không thể diễn tả hết” – cô Monie Phương nhớ lại lúc quay trở về cố hương lần đầu tiên, khi ấy cô đã hơn nửa cuộc đời, 50 tuổi tròn.

Sau chuyến đi đó, cô Monie nhớ Huế vô cùng. Đúng 1 tháng sau, cô một mình đi về lại Huế theo đường xe để tận mắt thấy và cảm nhận phong cảnh hai bên đường nhiều hơn. Không biết một chữ tiếng Việt, cô tìm cách học qua một số thầy tu ở chùa, hay nhờ một số bạn bè mới là Phật tử hay chở cô đi thăm lăng tẩm dạy từng từ một qua các đồ vật cụ thể gặp ở bất cứ chỗ nào đi qua. Cô đã tìm đến với ban đại diện Nguyễn Phước tộc tại Huế – nơi liên lạc của dòng họ các vua Nguyễn, và tìm hiểu dần về nguồn gốc của gia đình mình, nhưng cô hầu như “kín tiếng”, ít nói với ai nguồn tích của mình để tự thân làm những gì mà bản thân mách bảo.

Một số cổ vật gồm chậu Long Ẩn, đĩa lam sứ thời Nguyễn do bà Phương tìm kiếm mua lại. Ảnh: Đắc Đức.

Và cứ thế, mỗi năm cô dành 18 ngày nghỉ phép cộng với 24 ngày nghỉ lễ quốc gia dành rồi gói ghém đồ đạc về Huế đều đặn. Trong khoảng thời gian đi qua qua lại lại giữa 2 nước, cô chăm chỉ học tiếng Việt từ những Việt kiều tại Campuchia. Cách viết tiếng Việt cô cũng linh động học theo từ bộ từ ngữ tiếng Pháp, vì cô cho rằng tiếng Pháp có cách nói và viết giống nhau về chữ, nên tiếng Việt cũng vậy do chữ Quốc ngữ có nguồn gốc từ nhà truyền giáo Alexandre de Rhodes người Pháp sáng tạo thành. Thành thử, việc tự học đem lại rất nhiều hiệu quả, không mấy chốc, tiếng mẹ đẻ của cô thuần thục nhanh chóng.

Với tình cảm trong người là mong muốn đi tìm lại dòng họ của mình, cô đã trải qua không biết bao nhiêu chặng đường dài trong những ngõ ngách ở xứ Huế. Đền đài, di tích, lăng tẩm, mộ phần, thiên nhiên ngày càng tích tụ một thứ tình cảm của “đất mẹ”, thấm dần vào trong tâm khảm cô, và tạo nên ý nghĩ cho cô phải làm một điều gì đó có ích.

Với những đóng góp của mình cho Huế, năm 2014, bà Y Phương vinh dự được Chủ tịch UBND Thừa Thiên - Huế tặng giấy khen vì công tác bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa Huế. Ảnh: Đắc Đức.

Hành trình tu sửa lăng mộ cho cha ông

“Phủ đầu tiên tôi vào là Hoàng Hóa Quận Vương (con thứ 66 vua Minh Mạng, phủ ở đường Tô Hiến Thành – PV) gây một cảm xúc mạnh mẽ. Thời gian sau đó tôi cứ đi hết chỗ này đến chỗ khác, quan sát và thấy nhiều mộ xưa không được bảo quản, hư hỏng nặng thấy xót lắm. Có mộ bị hỏm những lỗ sâu vào trong, người ta nói bị ăn trộm vô đào vàng vì các mộ họ hàng vua chúa xưa thường có bỏ đồ trang sức quý để chôn cùng. Sau mỗi lần đi, về chỗ nghỉ là tôi lại vẽ sơ đồ chi tiết như đi bao nhiêu bước tới mộ nào, có vật nào làm dấu. Rồi liên hệ mấy anh em bên Nguyễn Phước tộc đi khảo sát với tôi để lên phương án sửa chữa.

Cô Monie Phương đang lật lại cuốn gia phả dòng họ, xem những mộ phần mà mình đã tu sửa

Cứ thế, tôi làm từng mộ một. Mộ nào bị hỏm thì lấy đất đắp lại, xây lại vòng lăng. Có mộ còn lượm được cả xương vương vãi ra ngoài tôi mới lấy khuôn tĩnh nhỏ thu hết bỏ vào. Tôi cứ thấy là làm chứ không chú ý phải làm như thế nào, mộ nào trước mộ nào sau. Nhiều mộ bà phi, con bà phi vua, họ hàng đời sau của vua, rồi mộ phò mã, mộ quan được tu sửa lại chỉnh chu. Đặc biệt tôi chú trọng tới mộ của các hoàng tử, công chúa. Lúc xưa vua có nhiều vợ lắm nên con rất nhiều. Sau thời gian khi vương triều không còn nữa thì người chăm sóc mộ phần cũng ít, làm sao có thể chăm chút được nên rất nhiều mộ bị hư hại nặng.”.

Cô Monie Phương kể lại một câu chuyện mà dường như nhiều định mệnh đã gắn cô với việc tu bổ lăng mộ của thế hệ xưa. “Hôm đó tôi đang ở Campuchia và ngủ dậy muộn một chút vì khách có hẹn tới du lịch trễ. Trong lúc nằm mơ thấy có 1 ngôi mộ có 2 lỗ sụt ngang hông và đầu mộ. Tôi thấy anh Tôn Thất Phú đang làm bảo vệ lăng vua Thiệu Trị, tôi nói anh giúp một tay nhưng anh không chịu nói phải đi về nhà. Bừng tỉnh dậy, tôi điện thoại liền cho anh Phú đang ở Huế bảo anh đi tìm có mộ nào gần nhà anh không. Sau vài tiếng, anh nhắn lại có một mộ với đặc điểm bị 2 lỗ sụt như giấc mơ của tôi. Sau đó, tôi về tu sửa mới biết đó là một mộ của một hoàng hậu rất lớn”.

Khu vực mà cô Monie Phương làm mộ nhiều tập trung ở gần lăng vua Thiệu Trị. Đã có khá nhiều ngôi mộ của hoàng tử, công chúa được cô chú trọng làm lại hay làm vòng thành để gom lại khu vực mộ chung để linh hồn người xưa được ấm áp. Kể từ năm 2010, cô đã quyết định về ở Huế phần lớn thời gian trong năm nhằm thực hiện công việc thầm lặng của mình. Thời điểm đó, mọi người bắt đầu biết về cô sau khoảng hơn 6 năm cô hầu như không nói về bản thân, tự đi, tự làm và đã tu sửa được hàng chục ngôi mộ của cha ông.

Người cháu gái vua Thành Thái (đứng, bên phải) trong một chuyến đi dời mộ tổ tiên ra khỏi nơi sụt lở

Việc tu sửa mộ của cô được làm không ngơi nghỉ trong 10 năm qua với một tinh thần nhiệt huyết cao độ. Nhiều ngôi mộ của hoàng gia xưa đã được khang trang như ban đầu

Nhiều việc làm ý nghĩa hướng về di tích Huế

Hay đi vào trong di tích Huế, thấy các khăn trải nơi thờ tự của vua chúa đã cũ hoặc không có, cô bèn đề nghị cùng với Trung tâm Bảo tồn Di tích Cố đô Huế được tự tay trang cấp, còn phía Trung tâm lo phần gương lót trên (vì không có gương thì tàn hương rơi xuống sẽ dễ cháy khăn). Được sự đồng ý, cô tự tay đi mua lụa tốt, tìm chỗ đặt ren rồi nhờ người thêu thành những chiếc khăn trải đẹp đẽ trên các án thờ tiền nhân ở toàn bộ các lăng (duy chỉ có lăng vua Đồng Khánh là chưa trải khăn cô đang còn tu bổ), Khương Ninh Các, Thế Miếu, Triệu Miếu… tại Đại Nội.

Giữa năm 2013, cô đã hiến tặng 5 sắc phong thần thời Nguyễn, 228 hiện vật gốm sứ có niên đại từ thế kỷ XVI đến đầu thế kỷ XX lưu giữ từ lâu cho Bảo tàng Cổ vật Cung đình Huế. Bộ sưu tập này đã được triển lãm 1 tháng sau đó, nhiều người đã rất cảm kích trước tình cảm của cô. Ngồi với cô tại nhà, hỏi ra tại sao cô lại có ý định hiến tặng nhiều cổ vật như vậy? Cô chỉ cười và nói “Sau khi mình đi rồi, cổ vật có đi được với mình đâu. Mình làm vậy để nhiều thế hệ sau còn được thấy những dấu xưa của ông cha một thời”.

Sắc phong niên hiệu Thiệu Trị thứ 3 (1843), tóm lược: “Gia tặng mỹ tự ‘Hồng Huệ Phổ Tế Linh Cảm Diệu Thông Thượng Đẳng Thần cho Thiên Y A Na tại thôn Cam Hải, huyện Hòa Đa, tỉnh Ninh Thuận” – một trong số nhiều hiện vật cô hiến tặng cho Bảo tàng Cổ vật Cung đình Huế

Mới đây vào gần cuối năm 2014, lăng vua ông ngoại Thành Thái cũng được cô đứng ra chủ yếu tu sửa đẹp khang trang. Cô cũng bỏ kinh phí tôn tạo vườn Ngự Viên trong Tử Cấm Thành ở Đại Nội. Và góp tiền cùng Trung tâm Bảo tồn và một số nhà hảo tâm khác đấu giá thành công chiếc xe kéo của Hoàng Thái Hậu Từ Minh từ Pháp. Đây là lần đầu tiên Việt Nam đấu giá thành công một kỷ vật quý thời vua Nguyễn bị thất lạc ra nước ngoài. Chiếc xe kéo sẽ được hồi hương về Huế để trưng bày trước dịp Tết Âm lịch sắp tới. Ngày 30/12/2014, cô Monie Phương cùng với 2 cá nhân tiêu biểu khác (là 2 doanh nghiệp) đã được Trung tâm Bảo tồn Di tích Cố đô Huế tri ân vì đã có đóng góp cho công cuộc bảo tồn di sản văn hóa Huế năm 2014.

Cô Monie Phương (thứ 2 từ trái qua) được TS. Phan Thanh Hải, GĐ Trung tâm Bảo tồn Di tích Cố đô Huế (thứ 2 từ phải qua) tặng bằng khen tri ân vì đã đóng góp cho công cuộc bảo tồn di sản văn hóa Huế cuối năm 2014

Theo TS. Phan Thanh Hải, Giám đốc Trung tâm Bảo tồn Di tích Cố đô Huế “đóng góp của chị Monie Phương thời gian qua rất ý nghĩa đối với di tích Huế. Chị là một tấm gương sáng xứng đáng được tôn vinh, tri ân”. Còn thầy giáo Tôn Thất Viễn Bào, Chủ tịch Hội đồng Trị sự Nguyễn Phước tộc Việt Nam cho hay, cô Monie Phương là một hiện tượng nổi bật. “Cô ở xa về, đã có sự quan tâm đến dòng họ, làm một cách tự nguyện. Ban đầu chúng tôi cũng có nghi ngại nhưng sau mới hiểu hết là cô làm thật tâm. Chúng tôi rất ghi nhận công lao của cô về việc làm mồ mả, lăng mộ, kỵ lễ cho tổ tiên thể hiện sự hiếu đạo đáng quý của một người cháu ngoại của vua Thành Thái” – thầy Bào tâm sự.

Lăng mộ vua ông ngoại Thành Thái được cô chủ yếu đứng ra cùng Nguyễn Phước tộc tu sửa khang trang trong năm 2014

Ngày đầu xuân Ất Mùi 2015, đi dạo thảnh thơi trên tầng 2 ngôi nhà vườn kiểu xưa của cô Monie Phương, cạnh giữa hàng trăm giò phong lan rừng xanh tươi làm cho tinh thần sảng khoái đến lạ, cô nói ước mơ thời gian tới, ngoài việc chăm sóc, tu sửa tiếp tục mộ phần tổ tiên cô muốn cùng Phân viện văn hóa nghệ thuật tại Huế in một cuốn sách về mộ các hoàng tử, công chúa vì điều này chưa có. Tiếp theo là được mở 1 khu điều trị cho người bị ung thư theo phương pháp y học cổ truyền, và mở chợ quê mang hơi thở Huế xưa cho khách du lịch được khám phá, cảm nhận vì giờ đã không còn hình bóng các o các chị mặc áo dài Huế bán hàng, tuy đơn sơ nhưng thân thương vì đó là nét Huế.

Người cháu ngoại vua Thành Thái trở về bình yên với vườn lan rừng ngát hương tại khu nhà vườn Kim Long, Huế

Một điều đáng tiếc, cô cho biết năm sau sẽ về Úc nơi có con ruột đang sinh sống vì tuổi cũng đã lớn rồi cần có người chăm sóc. “Huế là nơi đi xa mới nhớ mới thương chứ không phải để ở. Đây cũng là quê hương tôi, mình cứ vận động, sống hết mình, điều gì đến sẽ đến, vũ trụ đất trời luôn xoay chuyển, vận động và con người mình cũng hữu hạn lắm” những lời của người cháu ngoại của vị vua một thời làm tôi suy nghĩ mãi, thấm thía, mong sao cho cô khỏe để làm nhiều việc hơn nữa cho cha ông .

Chân dung nhà vua yêu nước Thành Thái (1879-1954)

“Vua Thành Thái, tên thật là Nguyễn Phúc Bửu Lân, sinh ngày 4/3/1879, mất ngày 20/3/1954. Trị vì 19 năm (từ 1989) trong hoàn cảnh Việt Nam bị thực dân Pháp đô hộ, Ngài đã có tinh thần yêu nước, đấu tranh đòi lại nền độc lập cho dân tộc. Tuy lên ngôi còn tuổi thiếu niên (10 tuổi), nhưng Ngài đã có tính khí cương nghị và đầy lòng yêu nước. Vì vậy, dù ở ngôi Vua không bao giờ Ngài lấy làm vui sướng, mà luôn luôn suy tư với vận nước. Ngài đã tự giả dạng mất trí, che mắt thực dân Pháp và các hạng mãi quốc cầu vinh, để được tiếp cận dân chúng và các sĩ phu yêu nước mưu đồ đánh đuổi thực dân Pháp giành độc lập cho xứ sở.

Lo sợ về tư tưởng và hành động của Nhà vua, thực dân Pháp buộc ngài thoái vị ngày 3/9/1907. Sau 9 năm bị quản thúc tại Vũng Tàu, Ngài bị Pháp đưa ra lưu đày xa xứ ở đảo La Réuion (Madagascar, thuộc địa của Pháp) từ năm 1916 đến năm 1947. Sau đó, Ngài được nghinh đón trở về nước và sinh sống bình dị tại ngôi biệt thự ở đượng Thành Thái, quận 5 đô thành Sài Gòn. Năm 1954 Ngài mất và được rước về yên nghỉ tại khuôn viên thành An Lăng (lăng Đức Dục Đức) tỉnh Thừa Thiên Huế. Vua Thành Thái có 16 Hoàng Tử và nhiều Công Chúa” – trích Nguyễn Phúc tộc giản yếu.

Đại Dương / Theo: Dân Trí

Tuesday, March 31, 2026

NHÂN SINH CẢM NGỘ: OÁN KHÍ VÀ KHẨU KHÍ

Con người sống trên đời, không thể tránh khỏi những lúc gặp nghịch cảnh, không thể tránh khỏi những lúc giận dữ. Nhưng sự khác biệt giữa một người trí tuệ và một người mê muội nằm ở cách họ đối diện với những điều đó.


Có một câu chuyện xưa kể rằng, một người lữ khách tình cờ dừng chân bên dòng suối. Ở đó, ông gặp một vị cao nhân đang tĩnh tọa dưới gốc cây tùng, râu tóc phất phơ theo gió, dáng vẻ như đã hòa vào Thiên Địa.

Lữ khách cúi đầu cung kính:

“Thưa tiên sinh, tôi đi khắp nhân gian, thấy thiên hạ khổ nhiều hơn vui. Người oán hận, kẻ căm phẫn, lòng trĩu nặng những điều không thể buông. Xin hỏi, đó là do số mệnh hay do lòng người?”

Vị cao nhân không đáp ngay, chỉ chậm rãi nhấp một ngụm trà. Hơi trà tỏa ra hương thanh khiết, nhưng khi ông nhẹ nhàng thở ra, có một làn khói u ám vẩn vơ bay lên rồi tan biến.

Lữ khách kinh ngạc hỏi: 
  • Trà ngon cớ sao lại sinh ra khói độc?
Cao nhân mỉm cười, ánh mắt sâu thẳm như hồ nước ngàn năm:
  • Đó là “oán khí“. Người uống vào điều tốt, nhưng khi thở ra lại là điều xấu. Cũng như nhân gian vậy, đời ban cho ta nghịch cảnh, nhưng oán hận hay không là do ta lựa chọn.
Lữ khách suy nghĩ một lúc rồi lại hỏi:
  • Thưa Ngài, nếu đã mang nặng oán khí, vậy làm sao để hóa giải?
Cao nhân lặng im một lát rồi vẽ một vòng tròn trên nền đất:
  • Có hai thứ làm vẩn đục tâm con người: Một là oán khí tích tụ trong lòng, hai là khẩu khí phóng ra từ miệng.

Oán khí là những gì ta ôm trong tâm: hận thù, ghen ghét, bất bình. Nó như một chén nước bẩn, càng giữ lâu càng ô nhiễm và hôi thối.

Khẩu khí là những gì ta thốt ra: lời cay nghiệt, tiếng chê bai, sự tức giận vô minh. Nó như lưỡi dao sắc bén, cứa vào người khác nhưng cũng rạch nát chính mình.

Lữ khách ngẫm nghĩ hồi lâu rồi hỏi:
  • Nhưng làm sao để kiểm soát khẩu khí? Cơn giận bộc phát, lời nói đã thốt ra, làm sao thu lại?
Cao nhân nhặt một hòn đá, ném xuống dòng suối.
  • Nhìn đi, viên đá đã chìm xuống nước, ngươi có thể lấy lại nó không?

  • “Không thể, thưa tiên sinh”

  • Đó chính là lời nói. Khi đã buông ra, không cách nào lấy lại. Chỉ có thể để nước trôi đi, nhưng dấu vết vẫn còn đó. Thế nên, trước khi mở miệng, hãy suy nghĩ ba lần: Lời ấy có thật sự cần nói không? Lời ấy có mang lợi ích không? Lời ấy có gieo oán hận không?
Lữ khách cúi đầu, trong lòng bừng ngộ.

Cao nhân vươn tay chỉ lên bầu trời:
  • Khi oán khí được hóa giải, khẩu khí tự khắc ôn hòa. Khi khẩu khí trở nên trong sạch, tâm hồn sẽ nhẹ tựa mây bay. Người đời muốn an nhiên, chỉ cần giữ lòng thanh tịnh, miệng ắt sẽ Từ Hòa!
Từ đó, lữ khách không còn vướng bận vào những điều bất công của thế gian, cũng không còn thốt ra lời cay đắng, ông khắc sâu lời dạy của vị cao nhân đó. Sống một đời nhẹ nhàng như nước, thanh tao như gió, để lại sau lưng một cõi lòng không vướng bụi trần.


Cảm ngộ của tác giả:

Câu chuyện trên không chỉ là một mẫu giai thoại mang tính giáo huấn, mà còn là một biểu tượng sâu sắc của nhân sinh, phản ánh những quy luật vận hành trong nội tâm con người.
 
Oán khí: Độc tố của nội tâm

Oán khí tuy không nhìn thấy bằng mắt thịt, nhưng nó lại ảnh hưởng đến con người chẳng khác nào một chất độc tinh thần. Khi một người ôm giữ oán hận, dù là với một kẻ khác hay với số phận của bản thân, thì năng lượng tiêu cực này sẽ tích tụ trong lòng như một dòng nước tù đọng, ô nhiễm nội tâm.

Oán hận là chấp niệm: Khi một người cảm thấy bất công, bị phản bội, bị tổn thương, tâm trí họ có xu hướng lặp đi lặp lại câu chuyện đau khổ ấy. Mỗi lần nhớ lại, cảm xúc oán hận lại trỗi dậy, và như vậy, vết thương tinh thần không bao giờ khép lại.

Người ôm hận không phải người gây ra tổn thương ban đầu, mà chính là người đang nuôi dưỡng nỗi đau đó. Như một ly nước bị hòa lẫn chất độc, càng giữ lâu, càng uống vào, càng trúng độc sâu hơn.

Vậy nên, cao nhân trong câu chuyện mới nói: “Đời ban cho ta nghịch cảnh, nhưng oán hận hay không là do ta lựa chọn.” Bởi vì nghịch cảnh chỉ là một hiện tượng bên ngoài, còn cách con người tiếp nhận nó mới là điều quyết định.

Khẩu khí: Hơi thở của nội tâm

Khẩu khí là những gì con người thể hiện ra bên ngoài thông qua lời nói. Nếu oán khí là nội tâm bất ổn, thì khẩu khí chính là cách tâm hồn ấy tương tác với thế giới.

Khẩu khí phản ánh bản chất con người: Một người có tâm lương thiện thì lời nói sẽ ôn hòa, nhẹ nhàng, mang lại cảm giác ấm áp. Ngược lại, một người mang nhiều oán hận thì lời nói luôn sắc bén, cay độc, dễ làm tổn thương người khác.

Lời nói là con dao hai lưỡi, người xưa nói: “Lời nói chẳng mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau.”

Tuy nhiên, nhiều người thường không kiểm soát được khẩu khí khi tức giận. Một câu nói vô tình có thể trở thành vết thương sâu trong lòng người khác, và dù sau này có hối hận cũng khó mà chữa lành.

Khẩu nghiệp là một dạng quả báo vô hình: Trong Phật giáo, có khái niệm “khẩu nghiệp”, tức là nghiệp do lời nói tạo ra. Nếu một người thường xuyên nói lời cay nghiệt, họ sẽ tạo ra một năng lượng tiêu cực bao quanh mình, khiến những người xung quanh xa lánh, và cuối cùng chính họ cũng chìm trong cô độc.

Vì vậy, khi cao nhân nói: “Trước khi mở miệng, hãy suy nghĩ ba lần: lời ấy có thật sự cần nói không? Lời ấy có mang lợi ích không? Lời ấy có gieo oán hận không?”. Đó không chỉ là một lời khuyên thông thường, mà là một phương pháp tu dưỡng nội tâm.

Mối quan hệ giữa oán khí và khẩu khí

Oán khí và khẩu khí thực chất là hai mặt của một vấn đề.

Oán khí sinh ra khẩu khí: Khi lòng đầy oán hận, lời nói cũng sẽ mang theo năng lượng tiêu cực. Những người thường xuyên trách móc, phàn nàn, hay chê bai người khác, thực chất là do bên trong họ chưa hóa giải được những bất mãn của chính mình.

Khẩu khí nuôi dưỡng oán khí: Khi một người đã quen với việc nói ra những lời tiêu cực, họ sẽ tự tạo ra một vòng luẩn quẩn của sự bất mãn. Lời nói không chỉ ảnh hưởng đến người nghe, mà còn tác động ngược lại chính bản thân người nói. Khi một người liên tục thốt ra những điều tiêu cực, họ cũng tự ám thị bản thân, khiến tâm trí ngày càng lún sâu vào phiền não.

Bởi vậy, muốn có một nội tâm an nhiên, không chỉ cần kiểm soát suy nghĩ, mà còn phải kiểm soát lời nói.


Con người sống trên đời, không thể tránh khỏi những lúc gặp nghịch cảnh, không thể tránh khỏi những lúc giận dữ. Nhưng sự khác biệt giữa một người trí tuệ và một người mê muội nằm ở cách họ đối diện với những điều đó.

Người mê muội để oán khí chi phối, để khẩu khí làm tổn thương người khác.

Người trí tuệ biết cách hóa giải oán khí, giữ gìn khẩu khí, để tâm hồn không vướng bụi trần.

Khi tâm không còn chấp niệm, lời nói không còn sắc bén, con người sẽ giống như nước, tự do, trong suốt, không vướng mắc. Và khi đó, dù thế gian có thay đổi ra sao, họ vẫn có thể mỉm cười nhẹ nhàng, bước đi an nhiên trong cõi đời này.

Nguyên Tác An Hậu

GIÁ CÔ THIÊN - HẠ CHÚ


Giá cô thiên - Hạ Chú

Trùng quá Xương Môn vạn sự phi,
Đồng lai hà sự bất đồng quy?
Ngô đồng bán tử thanh sương hậu,
Đầu bạch uyên ương thất bạn phi.

Nguyên thượng thảo,
Lộ sơ hy,
Cựu thê tân lũng lưỡng y y.
Không sàng ngoạ thính nam song vũ,
Thuỳ phục khiêu đăng dạ bổ y.


鷓鴣天 - 賀鑄

重過閶門萬事非,
同來何事不同歸?
梧桐半死清霜後,
頭白鴛鴦失伴飛。

原上草,
露初晞,
舊棲新壟兩依依。
空床臥聽南窗雨,
誰復挑燈夜補衣!


Giá cô thiên
(Dịch thơ: Nguyễn Xuân Tảo)

Trở lại Xương Môn khác trước kia
Cùng đi lại sao chẳng cùng về!
Ngô đồng chết nửa sau sương lạnh
Bay lẻ uyên ương mất bạn thề

Cỏ trên bãi
Móc vừa se
Mả mới quê xưa dạ não nề
Nằm trên giường vắng mưa ngoài cửa
Ai nữa khêu đèn vá áo khuya.


Sơ lược tiểu sử tác giả:

Hạ Chú 賀鑄 (1063-1120) tự là Phương Hồi, người Vệ Châu, tỉnh Hà Nam. Trong khoảng niên hiệu Nguyên Hưu (1086-1093) ông làm Thông phán Tứ Châu. Ông đọc sách rất nhiều, thi, từ tuyệt diệu, tác phẩm của ông có tập Đông Sơn nhạc phủ.

Nguồn: Thi Viện



NGƯỜI VỀ GIÀ CÓ PHÚC KHÍ HAY KHÔNG PHỤ THUỘC VÀO LUẬT 3-7 DƯỚI ĐÂY

Người ta thường nói: “Uống thì say 3 phần, ăn thì no 7 phần, đọc sách đọc 7 phần”. Ăn quá no thì bội thực, uống quá say thì tràn, mọi chuyện tốt đẹp nhất khi nó vừa đủ. Quy tắc “3-7” này cũng đúng với những người đã nghỉ hưu, dưỡng già trong những năm cuối đời.


Mọi thứ đều quá dễ dàng để đạt được nhưng không đáng để mất đi. Mọi thứ đều quá thấp và thiếu nhiệt. Ba mươi bảy là tốt nhất.

1. Cho con bạn 3 phần hỗ trợ và 7 phần buông bỏ

Nước dùng để trồng hoa, trồng cây, nếu thiếu nước thì cây sẽ trơ rễ, héo úa, nếu thừa nước thì cây chết úng. Tương tự như khi nuôi cá, nếu nước quá đầy, cá sẽ nhảy ra ngoài. Làm mì cũng vậy, bột khô quá thì cho thêm nước, nhưng nhiều nước quá, bột không thể kéo thành sợi, phải cho thêm bột, thêm bột nếu cho quá nhiều, lại phải thêm nước. Cứ như vậy cục bột càng lúc càng to.

Trong quá trình nuôi dạy con cái, thường xảy ra trường hợp: bạn càng lo lắng, bao bọc thì chúng càng ít ghi công của bạn. Bạn không tin điều này sao?

Nhiều người già về hưu có tiền và nhàn rỗi, họ lo con cái sống không tốt nên cho chúng tiền để trả nợ thế chấp nhà đất và mua ô tô. Sau đó họ bắt đầu cho mình quyền lười biếng và an hưởng tuổi già. Tuy nhiên, tiền họ đã dùng để mua nhà và mua xe nên tiền sinh hoạt hàng ngày về sau không còn được dư giả.

Ảnh: Pinterest.

Con cái của họ vẫn phải lo những khoản tiền khác cộng thêm gánh nặng cha mẹ già. Điều này cũng khó trách con trẻ. Bởi vì khi cha mẹ cho họ tiền, rất có thể họ sẽ nghĩ cha mẹ còn nhiều hơn thế. Cho nên họ thoải mái chi tiêu hơn, đòi hỏi và trông đợi từ cha mẹ nhiều hơn.

Điều đáng sợ hơn nữa là những gia đình đông con sẽ xảy ra tranh chấp, mâu thuẫn trong gia đình nảy sinh. Nhưng đó là vì cách hành xử không đúng đắn của người già về hưu.

Đối với con cái, cha mẹ già chỉ nên cho ba phần là đủ, bảy phần còn lại hãy để chúng tự cố gắng. Việc bạn cho tiền con cái, chỉ nên thưa thớt và một chút. Chúng được tính theo năm chứ không tính theo tháng, theo ngày.

Khi con cái trở nên tự lập và biết làm chủ cuộc sống. Cha mẹ thực sự sẽ cảm thấy thoải mái và có thể sống cuộc sống hạnh phúc.
 
2. Hãy quên việc kén chọn người kết giao đi

Sau khi nghỉ hưu, bạn cần giao lưu với đồng nghiệp cũ, cần tham dự các bữa tiệc hay là cần giao lưu nhiều hơn với người thân, bạn bè? Những câu hỏi như vậy thường làm người già bối rối.

Nhiều bài viết sẽ khuyên bạn rằng, tốt nhất nên học cách tự lập và ở một mình. Nhưng việc người già luôn ở một mình có thực sự tốt?

Thực tế cũng cho chúng ta biết, điều này không thể đạt được một cách trọn vẹn.

Nếu bạn là người thích giao du thì dễ nảy sinh mâu thuẫn. Suy cho cùng, người ngoài không có nghĩa vụ chiều chuộng bạn và mỗi người đều có quan điểm sống khác nhau. Hàng xóm thân cận của bạn cũng sẽ có xung đột với bạn.

Khi mọi người già đi, điều quan trọng hơn là phải có một tầm nhìn bao quát và bao dung với những điểm không hoàn hảo của người ngoài. Đặc biệt là đồng nghiệp cũ, hàng xóm và những người mà chúng ta cùng chơi cờ, đi tập thể dục, tập khí công chung…

Ảnh: Pinterest.

Giữa họ và bạn không có xung đột lợi ích nên hãy để tình bạn diễn ra bình thường. Hãy để những mối hận thù trong quá khứ được đi vào dĩ vãng.

Chỉ khi đề cập đến vấn đề liên quan đến lợi ích sống còn của bản thân, bạn mới quan tâm đến “ba phần”, để không đặt bản thân vào thế quá yếu đuối, tùy tiện cho người bắt nạt.

3. Theo đuổi 3 phần và buông bỏ 7 phần

Sau khi nghỉ hưu, sức khỏe của bạn vẫn tốt và vẫn cần phải làm việc, cho nên bạn có thể lựa chọn “làm lại việc” để có thêm chút thu nhập.

Ở nơi làm việc, bạn thực chất là một ông già và có thể bị người trẻ không ưa. Cũng có một số ông chủ cho rằng bạn đã quá già, không đủ tiêu chuẩn cho công việc nên từ chối tuyển dụng bạn. Bạn đang tức giận, hoặc bạn đã được tuyển dụng lại cho người chủ ban đầu của mình và bạn thấy rằng lương hưu của người khác nhiều hơn của bạn, điều này khiến bạn cảm thấy bất bình.

Thế nhưng, chẳng phải bạn đã được nghỉ hưu rồi sao? Đáng lẽ bạn không nên đi làm để người trẻ có cơ hội phát triển. Là bạn muốn có thêm thu nhập. Với mong muốn này, bạn sẽ phải “ngược nắng” để có thể trụ lại công sở.

Con người ai cũng muốn có tiền để chi tiêu nhiều hơn. Nhưng khi về hưu, bạn nên dừng việc đó lại một cách có chừng mực và công tâm nhìn lại tuổi tác của mình.

Người già nên từ bỏ ham muốn lợi lộc và duy trì việc theo đuổi đồng tiền. Nếu bạn tiếp tục làm việc với tâm thái thoải mái, bạn sẽ thấy dù không thu được nhiều nhưng bạn sẽ “trẻ hơn tuổi” và hạnh phúc từ đó được duy trì.

Ảnh: Pinterest.

Hiện nay, nhiều người cao tuổi đã tạo được thu nhập thông qua việc tự làm kênh truyền thông. Có thể mỗi tháng họ sẽ tiêu tốn một chút chi phí, nhưng nó mang lại niềm vui.

Nếu bạn làm điều gì đó mà không vụ lợi thì hạnh phúc sẽ đi kèm, và khái niệm tiền giúp con người nuôi dưỡng cuộc sống sẽ xuất hiện trong từ điển của bạn. Đừng bị gánh nặng bởi tiền bạc, bạn chắc chắn sẽ nhận được thứ gì đó nếu bạn từ bỏ nó.

4. Giúp đỡ người thân, bạn bè 3 phần và từ chối 7 phần

Khi không có chuyện gì xảy ra, người già hãy liên lạc với người thân, bạn bè và sắp xếp lại mọi mối quan hệ trong quá khứ. Dù gia đình nào đó tổ chức đám cưới hay đám tang thì việc bạn tham gia vào là điều đương nhiên.

Một khi sự giúp đỡ được nhận, mô hình mọi người giúp đỡ lẫn nhau sẽ được hình thành.

Là một người cao tuổi đã nghỉ hưu, điều kiện sống của bạn tốt hơn những người cao tuổi khác nên bạn có nhiều cơ hội giúp đỡ người thân, bạn bè hơn.

Đối với một số người thân, khi mua nhà, bạn phải giúp họ xem nhà và cho họ vay tiền. Người thân của bạn sẽ rất hài lòng với điều này. Nhưng không phải lúc nào người thân cũng có thể trả tiền đúng hạn, điều này sẽ khiến bạn khó chịu.

Một số bạn bè vẫn đang gặp khó khăn ở nơi làm việc và cần bạn cho họ một lời khuyên hoặc giúp họ cởi mở hơn. Bạn có thể sử dụng các mối quan hệ trong quá khứ của mình để giúp bạn bè cải thiện công việc kinh doanh của họ.

Lòng tốt của bạn được người thân, bạn bè ghi nhận nhưng nếu giúp đỡ quá nhiều bạn sẽ gặp rắc rối.

Bạn đã nghỉ hưu, tài nguyên mạng của bạn cũng là để “đi uống trà thảo dược”. Tiền của bạn nên dùng nhiều hơn cho việc nghỉ hưu của chính mình.

Ảnh: Pinterest.

Nhà văn Merle Thain đã nói: “Yêu một người là giúp người đó trở về với chính mình, khiến người đó trở thành chính mình”. Sự giúp đỡ tốt nhất là nói cho họ biết cách tự cứu mình và là chính mình.

Bạn phải học cách nói không với một số người thân, bạn bè không đáng được giúp đỡ, để không gây ra quá nhiều rắc rối cho bản thân.

Từ góc nhìn của một người lớn tuổi, nên từ chối nhiều hơn là đồng ý hoàn toàn. Tuổi tác và kỹ năng xã hội bạn đều phải có.

Như người ta vẫn nói, nhìn thấu điều gì đó không nhất định nói ra, có một số điều chỉ cần để yên trong bóng tối. Nếu bạn bối rối ba phần, bạn sẽ có thể nhìn thấu được nhiều thứ; nếu bạn tỉnh táo bảy phần, bạn sẽ có thể nắm bắt được những điều quan trọng hơn.

Lâm Ngữ Đường từng nói: “Nhìn thấy những đám mây trên bầu trời, hóa ra cuộc sống không nên quá bon chen và nên tự do.”

“Hán thư – Đông Phương Sóc” nói: “Nước trong thì không có cá, người trong thì không có đệ tử”.

Trong những năm cuối đời, bạn nên hồ đồ 3 phần và tỉnh táo 7 phần. Có thể tóm tắt 7 phần tỉnh táo thành một điểm chung: Đừng đi quá xa trong mọi việc, và bạn có thể đạt được sự rõ ràng và nhìn thấy sự thật cuộc sống.

An Nhiên / Theo: vandieuhay