ký Viễn thượng nhân
Nhất khâu thường dục ngoạ,
Tam kính khổ vô tư.
Bắc thổ phi ngô nguyện,
Đông Lâm hoài ngã sư.
Hoàng kim nhiên quế tận,
Tráng chí trục niên suy.
Nhật tịch lương phong chí,
Văn thiền đãn ích bi.
秦中感秋
gửi thượng nhân họ Viễn
(Dịch thơ: Anh Nguyên)
Muốn nằm ở một gò thôi,
Chỉ ba đường nhỏ, của thời có chi!
Ta mong đất bắc làm gì,
Rừng đông, ta vẫn nhớ ghi ơn thầy.
Hết vàng, củi quế nơi đây,
Chí mòn, năm tháng chất đầy trên vai.
Đêm về, gió mát thổi dài,
Nghe ve rên rỉ, lòng ai thêm buồn...
Sơ lược tiểu sử tác giả:
Mạnh Hạo Nhiên 孟浩然 (689-740) tên Hạo, tự Hạo Nhiên, hiệu Mạnh sơn nhân 孟山人, người Tương Dương (nay là huyện Tương Dương tỉnh Hồ Bắc), cùng thời với Trần Tử Ngang.
Ông từng làm quan, nhưng ông không thích hợp với đám quý tộc lạm quyền, nên rất thích nơi nhàn cư. Ông lui về ở ẩn, tìm lấy đời sống tao nhã ở Long Môn quê nhà và trong cuộc du ngoạn ở những nơi xa, khắp vùng đất. Ông đi nhiều, thấy nhiều, mạnh thơ đầy ắp những khí chất hồn hậu của thiên nhiên núi sông diễm lệ, hợp với tâm hồn trong sáng của mình.
Ông để lại 260 bài thơ. Có thể gọi thơ ông là thơ sơn thuỷ được. Thơ năm chữ của ông luật lệ nghiêm cách, phóng khoáng, hùng tráng, rất nổi tiếng. Bài Lâm Động Đình được nhiều người truyền tụng.
Nguồn: Thi Viện



