Tảo cung đề phục yết,
Tàn đăng diệt hựu minh.
Cách song tri dạ vũ,
Ba tiêu tiên hữu thanh.
夜雨 - 白居易
早蛩啼復歇
殘燈滅又明
隔窗知夜雨
芭蕉先有聲
Mưa đêm
(Dịch thơ: Hoàng Giáp Tôn)
Dế kêu đến sáng thì ngừng,
Đèn tàn chực tắt lại bừng sáng thêm.
Ngoài song chắc có mưa đêm;
Gõ trên tàu chuối tiếng chêm vọng vào!
Sơ lược tiểu sử tác giả:
Bạch Cư Dị 白居易 (772-846) tự Lạc Thiên 樂天, hiệu Hương Sơn cư sĩ 香山居士 và Tuý ngâm tiên sinh 醉吟先生, người Hạ Khê (nay thuộc Thiểm Tây). Ông là thi nhân tiêu biểu nhất giai đoạn cuối đời Đường, là một trong những nhà thơ hàng đầu của lịch sử thi ca Trung Quốc. Người ta chỉ xếp ông sau Lý Bạch và Đỗ Phủ. Ông xuất thân trong một gia đình quan lại nhỏ, nhà nghèo nhưng rất thông minh, 9 tuổi đã hiểu âm vận, 15 bắt đầu làm thơ, thuở nhỏ nhà nghèo, ở thôn quê, đã am tường nỗi vất vả của người lao động.
Nguồn: Thi Viện



