Monday, April 29, 2024

MÁY DÒ ĐỘNG ĐẤT TRUNG QUỐC CỔ ĐẠI ĐƯỢC PHÁT MINH CÁCH ĐÂY 2,000 NĂM ĐÃ THẬT SỰ THÀNH CÔNG!

Mặc dù chúng ta vẫn chưa thể dự đoán chính xác các trận động đất, nhưng chúng ta đã tiến một bước dài trong việc phát hiện, ghi lại và đo lường các cơn địa chấn. Nhiều người không nhận ra rằng quá trình này đã bắt đầu gần 2000 năm trước, với sự phát minh ra Địa chấn kế đầu tiên vào năm 132 sau Công nguyên bởi một nhà phát minh người Trung Quốc tên là Trương Hành. Thiết bị này có độ chính xác đáng kể trong việc phát hiện động đất từ ​​xa và không dựa vào rung chuyển hoặc chuyển động ở vị trí đặt thiết bị.


Người Trung Quốc cổ đại không cho rằng động đất là do sự dịch chuyển của các mảng kiến ​​tạo trong vỏ Trái đất. Thay vào đó, người ta giải thích rằng, chúng là sự xáo trộn của âm và dương vũ trụ, cùng với sự không hài lòng của thiên đàng với những hành vi đã gây ra (hoặc sự bất bình của người dân chung) mà triều đại cầm quyền hiện tại gây ra. Người Trung Quốc cổ đại tin rằng các sự kiện địa chấn là những dấu hiệu quan trọng từ thiên Thượng, điều quan trọng là các nhà lãnh đạo Trung Quốc phải được cảnh báo về những trận động đất xảy ra ở bất kỳ đâu trong vương quốc của họ.

Trương Hành: Nhà phát minh cổ đại

Trương Hành là một nhà thiên văn học, toán học, kỹ sư, nhà địa lý và nhà phát minh, sống vào thời nhà Hán (25 – 220 sau Công Nguyên). Ông nổi tiếng với việc phát minh ra quả cầu chạy bằng năng lượng nước đầu tiên trên thế giới để quan sát thiên văn, cải tiến đồng hồ nước và ghi chép về 2.500 ngôi sao trong danh mục sao rời. Ông cũng được cho là người đã phát minh ra đồng hồ đo đường đầu tiên.

Nhưng phát minh tạo ra sóng xung kích lớn nhất là máy dò động đất đầu tiên trên thế giới. Theo Sách Hậu Hán Thư (biên soạn bởi Phạm Diệp vào thế kỷ thứ 5), phát hiện động đất Trương Hành đã có thể xác định hướng của một trận động đất hàng trăm dặm.

Địa chấn kế của Trương Hành là một con tàu khổng lồ bằng đồng, giống như một chiếc samovar. Là một cái bình làm bằng kim loại và có thể đun nóng hoặc trữ nước có đường kính 1.8m. Tám con rồng quay mặt xuống dọc theo bên ngoài thùng, đánh dấu các hướng la bàn chính. Trong miệng mỗi con rồng là một quả cầu nhỏ bằng đồng. Bên dưới những con rồng là tám con cóc bằng đồng, miệng há rộng để nhận những quả bóng. Thiết bị của ông cũng bao gồm một chốt thẳng đứng đi qua một khe trong tay quay, một thiết bị bắt, một trục trên hình chiếu, một dây treo treo con lắc, một phần đính kèm cho dây treo và một thanh ngang đỡ con lắc, phát minh này không có nghĩa lý gì kỳ công!

Cơ chế chính xác khiến một quả bóng rơi xuống trong trường hợp động đất vẫn chưa được biết rõ. Một giả thuyết cho rằng một thanh mảnh được đặt lỏng lẻo xuống giữa thùng. Một trận động đất sẽ làm cho cây gậy lật úp theo hướng của cơn địa chấn, khiến một trong những con rồng há miệng và nhả quả cầu đồng. Âm thanh của quả bóng đập vào một trong tám con cóc sẽ cảnh báo những người quan sát về trận động đất và sẽ cho biết một dấu hiệu sơ bộ về hướng xuất phát của trận động đất.


138 SCN: Phát hiện động đất!

Vào năm 138 sau Công nguyên, âm thanh của quả bóng đồng rơi đã gây ra sự chấn động trong tất cả các quan chức trong hoàng cung. Không ai tin rằng phát minh này thực sự hoạt động. Theo phương hướng mà con rồng thả quả cầu định hướng, người ta xác định rằng trận động đất đã xảy ra ở phía tây Lạc Dương, thành phố thủ đô. Vì không ai cảm nhận được bất cứ điều gì ở Lạc Dương thích hợp, nên mọi người nghi ngờ. Tuy nhiên, vài ngày sau, một người đưa tin từ vùng Tây Long (ngày nay, tỉnh Tây Nam Cam Túc), phía tây Lạc Dương, báo rằng đã có một trận động đất ở đó. Vì nó xảy ra đúng vào thời điểm máy đo địa chấn được kích hoạt, mọi người đã rất ấn tượng về cụ của Trương Hành.

Năm 2005, một số chuyên gia thuộc nhiều lĩnh vực của Viện Hàn lâm Khoa học Trung Quốc, Bảo tàng Quốc gia, và Cục Địa chấn Trung Quốc đã cố gắng tái tạo lại thiết bị của Trương Hành. Hình dáng của nó trùng khớp với những miêu tả trong các tư liệu lịch sử. Họ sử dụng thiết bị để phát hiện các trận động đất mô phỏng dựa trên thông số của bốn trận động đất ngoài đời thực từng xảy ra ở Đường Sơn, Vân Nam, Cao nguyên Thanh Hải, Tây Tạng. Kết quả thiết bị đã phát hiện được cả bốn và có độ chính xác khá cao.

Hình ảnh nổi bật: Bản sao hiện đại của kính địa chấn nổi tiếng của Zhang Heng. Ảnh: Houfeng Didong

Ngày nay chúng ta thường tin vào khoa học, vào các tính toán và chứng minh khoa học để kết luận một vấn đề, việc đó là đúng, không có gì phải bàn cãi cả, tuy nhiên sự phát triển của khoa học kỹ thuật ngày nay còn nhiều hạn chế, ví dụ; nhiều bệnh nan y hiện nay bệnh viện không chữa được, bệnh nhân bị trả về nhà, tuy nhiên có người về nhà tập khí công thì khỏi bệnh, không hiếm những trường hợp như vậy.

Ngoài ra, nhiều vấn đề khoa học ngày nay không giải thích được gồm; tinh thần, tín ngưỡng, thần ngôn, thần tích. Tuy nhiên dựa trên nền văn minh cổ đại Trung Quốc, hầu hết các vấn đề đều được giải quyết một cách thỏa đáng. Ngày nay chúng ta đang dần nhận ra rằng Học thuyết ngũ hành là đúng, Thuyết luân hồi là đúng, nền văn minh cổ đại Trung Quốc còn có Thái Cựu, Hà Đồ, Lặc Thư, Chu Dịch… do đó có thể nói nền văn minh Trung Quốc cổ đại đã rất phát triển, họ đi theo một con đường khác. Họ nhắm thẳng vào sinh mệnh, vũ trụ, thiên thể mà nghiên cứu, đó có thể là một con đường tắt.


Địa chấn kế được phát minh dựa trên nền tảng trí tuệ của nền văn minh cổ đại Trung Quốc, do đó có thể vượt hơn nhận thức của nền khoa học công nghệ hiện nay, đó là lý do tại sao khoa học công nghệ ngày nay chưa làm tốt, nhưng Địa chấn kế của Trương Hành được chế tạo từ gần 2000 năm về trước đã làm được. Đó chẳng phải là kỳ tích.

Mặc dù còn chưa hiểu rõ toàn bộ bản chất Địa chấn kế của Trương Hành, tuy nhiên theo quan điểm khoa học và công nghệ hiện đại tiên tiến, máy đo địa chấn mà Trương Hành phát minh ra vẫn được coi là tinh vi và đáng kinh ngạc và đi trước thời đại.


Kiên Chính / Theo: ancient-origins
Link tham khảo:

No comments: